Nghe Lục Truy thuật lại quá trình Kiều Hàm dần khép kín bản thân, Tiêu Cửu Từ căng khuôn mặt nhỏ, im lặng không nói một lời, hai nắm tay siết chặt.
Mãi đến khi Lục Truy kể xong, một tiếng rắc bỗng vang lên. Hắn lập tức kinh hãi, vội vươn tay nắm lấy cổ tay non nớt của Tiêu Cửu Từ. Chỉ thấy mấy ngón tay đã tím tái, vì dùng sức quá mạnh nên vô tình bị gãy.
Lục Truy vừa thi pháp chữa trị cho Tiêu Cửu Từ vừa trách: “Làm gì vậy? Đều là chuyện đã qua rồi, chẳng phải Kiều Hàm vẫn đang yên ổn sao?”
“Là ta hại Kiều Hàm. Rõ ràng do ta bất cẩn để lộ sơ hở, căn nguyên cũng là bí mật huyết mạch của ta, vậy mà lại liên lụy khiến tâm hồn đệ ấy bị tổn thương.” Giọng nói trẻ con lúc này khàn đặc, nghe mà khiến người ta tan nát cõi lòng.
Lục Truy ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ rũ mắt, đáy mắt tựa như vừa có một trận mưa rả rích trút xuống.
“Đau lòng à? Đau lòng thì sau này giữ cậu ấy bên cạnh mà trông cho kỹ.” Lục Truy càu nhàu: “Cậu ấy không nói với huynh, chắc trong lòng vẫn còn tự trách. Huynh hãy nói chuyện tử tế với cậu ấy.”
“Nói thế nào? Dù ta nói gì, đệ ấy cũng không thể được an ủi. Hơn nữa, chưa chắc đệ ấy không hiểu đạo lý trong đó, nhưng đệ ấy vẫn sẽ luôn tự trách. Đệ ấy cố chấp như vậy, khiến người khác chẳng biết phải làm sao.”
Tiêu Cửu Từ không biết nên nói thế nào. Y đau lòng vì Kiều Hàm, chỉ hận không thể lập tức hóa thành hồ ly nhỏ nhào vào lòng cậu, dỗ cậu vui vẻ. Nhưng e rằng chuyện ấy không thể nhắc đến dù chỉ một chút, bởi từ đầu đến cuối Kiều Hàm vẫn cố tình giấu y, không muốn để y biết.
Tiêu Cửu Từ hiểu tính cách của Kiều Hàm. Cậu hiếm khi trốn tránh một chuyện đến mức này. Hiện giờ Kiều Hàm muốn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vậy y sao có thể bóc lớp vỏ mà cậu đang ẩn náu, ép cậu phải đối mặt? Làm như vậy trái lại sẽ khiến cậu đau lòng hơn.
“Vậy phải làm sao? Cứ để khúc mắc này tồn tại à?” Lục Truy hỏi.
Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn thân thể trẻ con của mình rồi nói: “Đợi. Đợi ta tu luyện xong yêu đạo, để hai đạo cùng tồn tại, sống tốt hơn trước đây, rồi nói với Kiều Hàm rằng ta nhờ họa được phúc. Có lẽ đến lúc ấy nhắc lại chuyện này sẽ không còn khiến đệ ấy đau lòng nữa.”
Nếu bây giờ hai người thẳng thắn nói đến chuyện này, chỉ cần Kiều Hàm nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của y, khúc mắc trong lòng cậu chắc chắn sẽ không thể vượt qua, trái lại chỉ khiến cậu càng thêm đau lòng.
Kiều Hàm không muốn nói thì không nói, cứ thuận theo cậu là được. Nhưng mà…
Tiêu Cửu Từ chợt cảm thấy có chỗ nào đó không ổn, cau mày hỏi: “Thông tin về hương thơm của La Yên Huyền Thể chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Lục Truy nói: “Huynh cũng cảm thấy có gì đó kỳ quái đúng không? Nhưng thông tin Tiên Minh công khai với chúng ta chỉ có vậy. Ta nghĩ chắc chắn họ đã che giấu một vài thông tin quan trọng.”
Thông tin Lục Truy biết không đầy đủ nên chỉ cảm thấy mơ hồ, nhưng đứng từ góc độ của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, họ rất dễ nhận ra điều ẩn giấu trong đó. Không phải tất cả những chủng tộc không phải con người đều có thể ngửi thấy hương thơm ấy, điểm này họ đã từng thử nghiệm.
Kết hợp với việc bản thân là bán yêu, hiện giờ chỉ có một kết luận duy nhất: Không phải con người, đồng thời phải thích Kiều Hàm, mới có thể ngửi thấy hương thơm trên người cậu.
Tiêu Cửu Từ chợt sững người. Y có thể phân tích ra, vậy còn Kiều Hàm thì sao? Cậu không nhận ra được ư?
Dù chuyện hương thơm khiến huyết mạch bị bại lộ, trở thành ký ức không tốt đẹp đối với Kiều Hàm, nhưng nếu nhờ đó xác định được y thật sự thích cậu, Kiều Hàm đáng lẽ cũng phải vui mừng mới đúng chứ?
Người luôn miệng nói ngưỡng mộ y, muốn theo đuổi y lại không vì chuyện hương thơm mà vui mừng như phát cuồng, trái lại còn vô thức trốn tránh mọi đề tài liên quan. Rốt cuộc là cậu hoàn toàn không phân tích ra, hay vì chuyện huyết mạch bị bại lộ mà tự trách, muốn trốn tránh?
Tiêu Cửu Từ nghĩ mãi không thông. Hơn nữa, y còn có một nghi vấn. Tại sao trước đây y không ngửi thấy hương thơm ấy? Rõ ràng y đã thích Kiều Hàm từ lâu, nhưng dường như mãi đến khi họ lên đường tìm Băng Hồn Thảo, y mới dần ngửi thấy mùi hương.
Lục Truy thấy khuôn mặt non nớt của Tiêu Cửu Từ lại bày ra vẻ già dặn, dáng vẻ mây sầu phủ kín trông thật sự buồn cười. “Đừng nghĩ nữa. Chuyện này ta cũng chỉ biết bấy nhiêu. Nếu huynh thật sự muốn điều tra rõ ràng, lần sau gặp Tần Tu Trọng thì hỏi họ. Có lẽ họ biết nhiều hơn một chút.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu. Thật ra điều y lo lắng hơn cả là suy nghĩ trong lòng Kiều Hàm. Đây không phải lần đầu tiên y có cảm giác như vậy. Tình cảm Kiều Hàm dành cho y rõ ràng nồng nàn và mãnh liệt như một ngọn lửa. Mỗi khi y bị kéo vào miền cực hàn, Kiều Hàm luôn có thể khiến y cảm nhận được ánh sáng và hơi ấm.
Thế nhưng khi y vươn tay, muốn chạm vào trái tim lửa đang đập, ẩn sâu trong tận cùng ngọn lửa ấy, dường như giữa họ vĩnh viễn vẫn cách một lớp gì đó.
Khi Kiều Hàm trở về, cậu thấy người tí hon trên bàn đã biến mất, lại trở thành tiểu thiên hồ. Cậu kinh hãi lao tới: “Sao vậy? Sao lại biến trở về rồi?”
“Không phải biến trở về, mà là chuyển đổi hình thái.”
Kiều Hàm kinh ngạc. Hình thái thiên hồ đã có thể nói chuyện rồi.
Tiêu Cửu Từ tiến lên cọ vào tay Kiều Hàm, sau đó nhảy lên vai cậu, quấn một vòng như chiếc khăn choàng bằng da hồ ly, bám trên vai cậu. Y dùng đầu cọ vào má Kiều Hàm, còn l**m một cái.
Lục Truy đứng bên cạnh thật sự không nỡ nhìn. Tuy trông giống một con vật nhỏ đang thân thiết với chủ nhân, vô cùng tự nhiên, nhưng trong mắt hắn lại là huynh đệ nhà mình đang ôm ôm hôn hôn vợ ngay trước mặt hắn.
Kiều Hàm nghiêng đầu, mặt đối mặt với sư huynh: “Nói vậy là huynh có thể chuyển đổi giữa các hình thái khác nhau rồi?”
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Ừm, vừa rồi thử một lần đã thành công. Như vậy hành động thuận tiện hơn một chút.” Y không muốn duy trì hình tượng một đứa trẻ đi đường còn bị chính đuôi mình vấp ngã. Y thà làm một con hồ ly linh hoạt còn hơn.
Kiều Hàm không nhịn được giơ tay nắm một nhúm đuôi lông đang rủ trước ngực mình. “Như vậy cũng tốt, nếu không ra ngoài quả thật hơi bất tiện.”
“Bên ngoài làm sao?” Tiêu Cửu Từ lập tức ngẩng đầu, dựng tai lên hỏi.
“Chưởng quầy nhắc ta rằng bên ngoài màn sương dày vẫn còn người ngồi canh để bắt chúng ta.” Kiều Hàm cười lạnh: “Đúng là chưa chịu từ bỏ ý định.”
Lục Truy lập tức cau mày: “Đến lúc đó bọn ta sẽ hộ tống hai người ra ngoài, giúp hai người cản lại một lúc.”
Kiều Hàm xua tay, xoa đầu sư huynh đầy lông, cười nói: “Không cần đâu. Ta có thể ngụy trang, đến lúc đó giấu sư huynh trong ngực áo rồi mang đi, bọn chúng chỉ có thể đứng đó mà mò mẫm.”
Lục Truy xoa cằm, chợt lên tiếng hỏi: “Có phải ngươi sắp tấn cấp rồi không?”
Tiêu Cửu Từ lập tức chống người dậy nhìn Kiều Hàm. Hiện giờ cảm ứng của y đối với Nhân tộc rất yếu nên vẫn luôn không phát hiện ra.
Kiều Hàm gật đầu: “Trước đây sau khi hấp thu tinh thạch hệ Mộc sư huynh tặng, ta đã có dấu hiệu đột phá. Ta cũng cảm thấy mình đã chạm đến rìa Kim Đan đỉnh phong.”
Hiện giờ cậu đang ở Kim Đan hậu kỳ. Nếu có thể tấn cấp lên Kim Đan đỉnh phong, cũng coi như tăng thêm một phần chiến lực.
Lục Truy cảm thán: “Tốc độ của tiểu tử ngươi tuyệt đối là cấp bậc thiên tài. Ta đến giờ vẫn mắc kẹt ở đỉnh phong, ngươi đã đuổi kịp rồi. Đúng là người so với người chỉ tổ tức chết.”
Kiều Hàm lười càu nhàu với hắn.
Nhưng Tiêu Cửu Từ lại lên tiếng: “Đệ vất vả rồi.” Sự đau lòng trong giọng nói ấy khó lòng che giấu.
Muốn khiến một người tấn cấp nhanh đến vậy, chắc chắn phải trải qua rất nhiều gian nan cửu tử nhất sinh, nếu không sao có thể tiến bộ nhanh như thế. Nếu y có năng lực, chắc chắn sẽ bảo vệ Kiều Hàm tấn cấp một cách vững vàng, chứ không phải để cậu bị ép buộc phải trưởng thành với tốc độ này.
Tất cả những gì Kiều Hàm gặp phải đều là vì y. Y không thể tự thương hại, oán trách bản thân, chỉ có thể cố gắng trở nên mạnh hơn.
Thiên hồ áp sát, cọ vào má Kiều Hàm, không rõ là đang đau lòng hay muốn an ủi cậu.
Lòng Kiều Hàm khẽ động. Cậu không nhịn được nghiêng đầu cọ lại y, dường như chỉ cần có được khoảnh khắc bình yên này đã đủ rồi.
Hai ngày sau, khi Kiều Hàm đang chải lông cho Tiêu Cửu Từ trong hình thái thiên hồ, cậu chợt nghe thấy bên ngoài truyền đến động tĩnh ầm ĩ, vội vã.
Tiêu Cửu Từ lập tức đứng dậy, tai khẽ động, đuôi cũng dựng lên. Sau đó, y dường như ngửi thấy thứ gì đó, bắt đầu nhẹ nhàng phe phẩy đuôi, ngồi xổm đối diện cửa lớn.
Không lâu sau, cửa phòng bị đẩy ra. Mạnh Cận và Nguyên Hội đã tới.
Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ không muốn liên lụy bạn bè nên chưa từng chủ động liên lạc với họ, vẫn luôn che giấu tung tích, trốn tránh truy sát.
Khi ấy, Nguyên Hội đang bế quan tham ngộ ở Chung Nam Trai, còn Mạnh Cận vẫn ở dưới đáy biển.
Lần này vừa nhận được tin, hai người đã không ngừng vó ngựa chạy tới. Vừa bước vào, họ liền nhìn thấy một con thiên hồ vô cùng xinh đẹp đang ngồi xổm trên bàn. Bộ lông trắng như tuyết, trên má thấp thoáng hoa văn màu xanh băng, linh lực hệ Băng lưu chuyển quanh thân.
Hai người lập tức cứng đờ ở cửa, mãi đến khi nghe thiên hồ cất tiếng. Giọng nói mềm mại non nớt, nhưng ngữ điệu lại vô cùng quen thuộc: “Lâu rồi không gặp, Nguyên Hội, Mạnh Cận.”
Hai mắt Mạnh Cận lập tức trợn tròn, nhìn chằm chằm thiên hồ: “Trời ơi!”
Nguyên Hội lại đột ngột tiến lên hai bước, bịch một tiếng quỳ xuống. Thân hình cao lớn vạm vỡ trực tiếp phủ phục bên mép bàn, bắt đầu gào khóc nức nở. Tiếng khóc hào sảng đến mức Ô Nguyên và những người ở phòng bên cạnh cũng bị thu hút chạy sang.
Lục Truy xua tay với họ, ra hiệu không có chuyện gì, bảo Ô Nguyên và những người khác trở về.
Bạch Nhung trốn sau lưng Lục Truy, dè dặt thò đầu ra nhìn những người vừa tới.
Ban đầu Mạnh Cận định nhìn Lục Truy, kết quả chợt trông thấy Bạch Nhung, hai mắt lập tức trợn càng lớn hơn.
Xem ra Lục Truy rất cẩn thận, không tiết lộ bất kỳ thông tin nào trong thư truyền tin, bởi vậy đến tận bây giờ hai người này vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.
Tiêu Cửu Từ cũng bất đắc dĩ lên tiếng: “Nguyên Hội, huynh đang làm gì vậy?”
“Ta… ta cảm thấy mình có lỗi với huynh!” Nguyên Hội vừa nức nở vừa khinh ghét bản thân vì khoảnh khắc dao động ấy.
Khoảng thời gian này, trong lòng hắn vô cùng khó chịu. Nhìn bên ngoài như thể trời đất đã thay đổi, ai nấy đều bắt đầu hô đánh hô giết Tiêu Cửu Từ, hắn càng không thể nào hiểu nổi, cả người gần như rơi vào ma chướng.
“Ta cảm thấy hiện giờ cũng khá tốt. Nguyên Hội, đừng như vậy. Ta vẫn là ta, ta vẫn là Tiêu Cửu Từ. Các huynh vẫn bằng lòng coi ta là huynh đệ, ta đã rất cảm kích rồi.” Tiêu Cửu Từ lên tiếng an ủi.
“Huynh vĩnh viễn là huynh đệ tốt của ta! Nếu huynh mất kiểm soát, nhập ma, ta sẽ đến ngăn cản huynh. Nếu huynh vẫn luôn bình thường, ta cũng sẽ không để người khác làm hại huynh!” Nguyên Hội gần như theo phản xạ nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng.
Mạnh Cận nghe đến đây cũng gật đầu: “Ta cũng nghĩ như vậy. Cửu Từ, bên cạnh ngươi vẫn còn có chúng ta.”
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhìn nhau mỉm cười, sau đó Tiêu Cửu Từ giải thích sơ qua tình trạng của mình.
Nghe nói vẫn còn hy vọng tu luyện song song hai đạo, mắt hai người lập tức sáng lên, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt.
“Ta tin huynh nhất định có thể làm được.” Nguyên Hội kiên định nói.
Mạnh Cận cười nói: “Bao nhiêu cửa ải trước đây cũng đã vượt qua rồi, còn sợ chuyện này sao? Đợi ngươi trở thành cường giả mạnh nhất, xem đám người bên ngoài còn dám kêu gào nữa không.”
Hiển nhiên lúc đi vào, họ đã chú ý đến những kẻ đang ngồi canh bên ngoài.
Lục Truy cười hì hì bước lên, tiện thể chính thức giới thiệu Bạch Nhung với mọi người.
Nguyên Hội và Mạnh Cận có nằm mơ cũng không ngờ bên Tiêu Cửu Từ vừa nổ ra một chuyện động trời, đến cả Lục Truy cũng chuẩn bị cho họ một bất ngờ.
Đừng nói Nguyên Hội, ngay cả Mạnh Cận cũng cảm thấy như mình đang nằm mơ.
Mọi người ngồi xuống, náo nhiệt trò chuyện một hồi. Nguyên Hội và Mạnh Cận đều cẩn thận quan sát Tiêu Cửu Từ. Dù sao chuyện huyết mạch bị bại lộ là một cú sốc mà người bình thường cũng khó lòng chấp nhận, sa sút, khép kín bản thân, đau khổ và tổn thương đều là điều khó tránh khỏi.
Mới chỉ một tháng trôi qua mà thôi.
Thế nhưng khi thấy Tiêu Cửu Từ trong hình thái hồ ly đi đến trước mặt Kiều Hàm cọ cọ, Kiều Hàm cũng thuận tay v**t v* y, Nguyên Hội và Mạnh Cận chợt cảm thấy cảnh tượng này cũng rất đẹp. Dường như Tiêu Cửu Từ đã không còn cần được an ủi về chuyện ấy nữa.
Y đã thản nhiên chấp nhận tất cả, thậm chí còn có thể tận hưởng hình thái hồ yêu này. Bởi trong lòng y có một sự tồn tại quan trọng hơn, nên những tác động bên ngoài chỉ có thể ảnh hưởng nhất thời, không thể ảnh hưởng lâu dài.
Nguyên Hội và Mạnh Cận nhìn thiên hồ được vuốt đến nheo mắt, đuôi lắc không ngừng, chợt có phần không dám nhìn thẳng. Đây có thật là vị huynh đệ ôn nhuận như ngọc, cao lớn trầm ổn, trí dũng song toàn của họ không? Là Tiêu Cửu Từ trước kia được người người ngưỡng vọng, hiện giờ lại bị ai nấy sợ hãi đó sao?
Thật sự nên để người ngoài nhìn thấy Tiêu Cửu Từ lúc này. Chỉ thế này… chỉ thế này… mà có thể nói y là bán yêu điên cuồng sẽ hủy thiên diệt địa sao? Đúng là khiến người ta cười rụng răng.
Nhưng càu nhàu thì càu nhàu, họ vẫn không nhịn được ngứa tay, muốn sờ thử một cái.
Kết quả vừa định đưa tay ra, Tiêu Cửu Từ đã trực tiếp nhảy lên vai Kiều Hàm nằm cuộn lại, dùng hành động tránh khỏi tay hai người. Sau đó, y dùng đôi mắt ban nãy còn cười cong cong, sáng như chứa đầy sao trời, hờ hững liếc họ một cái.
Ừm, đúng là ánh mắt của Tiêu Cửu Từ, nhưng ngươi trở mặt nhanh quá rồi đấy. Sờ một cái thì làm sao!
Lục Truy lập tức mách: “Không sờ được đâu, người ta chỉ cho sư đệ sờ thôi, chúng ta đều là người ngoài.”
“Thế nào, ngươi nhận chủ rồi à?” Mạnh Cận càu nhàu.
“A di đà phật, v**t v* là biểu hiện của sự thân thiện, sao có thể nhỏ mọn như vậy?” Nguyên Hội lập tức nói: “Cửu Từ, huynh thay đổi rồi.”
Lục Truy lèm bèm: “Chẳng phải đã thay đổi rồi sao? Trước kia còn có thể khoác vai bá cổ, bây giờ một sợi lông cũng không cho sờ. Chậc chậc chậc, Kiều Hàm, có phải ngươi xúi giục không?”
Kiều Hàm đang nhìn các huynh đệ họ ôn lại chuyện cũ tỏ vẻ hết sức vô tội. Cậu vươn tay vuốt bộ lông trắng mềm mại: “Sư huynh không thích để các ngươi sờ thì không sờ thôi. Dường như tập tính của thiên hồ vốn không thích bị quá nhiều người v**t v*.”
Tiêu Cửu Từ cũng không nói gì, trực tiếp đi một vòng quanh vai Kiều Hàm, quấn tròn mình quanh cổ cậu, như muốn thể hiện rằng y chỉ thuộc về một mình Kiều Hàm. Ba người còn lại tức đến không còn lời nào để nói.
Trong lòng Kiều Hàm chợt dâng lên một niềm vui thầm tối tăm khó hiểu. Đây là sư huynh chỉ thân thiết với một mình cậu.
“Đúng đúng đúng, chỉ cho ngươi sờ thôi. Hầy, người được thiên vị thì tha hồ không sợ.” Lục Truy vừa càu nhàu vừa kéo Bạch Nhung đang ngồi bên cạnh gặm trái cây vào lòng, bóp đôi tai lông xù của cậu ấy: “May mà ta cũng có để sờ.”
Động tác vuốt lông của Kiều Hàm hơi khựng lại, nhưng rất nhanh đã bị đôi tai lông xù cọ đến không còn tâm trí nghĩ nhiều, ngứa ngáy đến mức cứ cọ mãi.
Nhìn hai đôi trước mặt, gân xanh trên trán Mạnh Cận và Nguyên Hội giật liên hồi.
Nguyên Hội trực tiếp nhắm mắt niệm Phật, phi lễ chớ nhìn.
Mạnh Cận vỗ bàn: “Đủ rồi đấy. Nói xem, gọi bọn ta tới đây không chỉ để cho bọn ta biết Cửu Từ không sao đúng không?” Nếu chỉ sợ họ lo lắng thì truyền tin báo một tiếng là được, căn bản không cần gọi họ tới.
Đến lúc này Lục Truy mới cười hề hề, kể rõ tình hình. Ban đầu Lục Truy định ở lại giúp họ làm nhiệm vụ trả nợ để họ có thể ra ngoài tu luyện, nhưng có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu, nên hắn muốn gọi Mạnh Cận và Nguyên Hội đến cùng. Có cả đội phối hợp sẽ an toàn hơn.
Vừa hay cũng để họ tận mắt nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, xác nhận xem tình nghĩa giữa họ còn hay không.
Nguyên Hội và Mạnh Cận dở khóc dở cười, nhưng cũng không để tâm. Dù sao tu luyện ở đâu cũng là tu luyện, sao không tiện thể giúp huynh đệ một tay?
“Ta và Kiều Hàm sẽ cố gắng trở về sớm nhất có thể.” Tiêu Cửu Từ đứng trên vai Kiều Hàm, gật đầu nói: “Làm phiền các ngươi.”
Kiều Hàm lại nói: “Nếu sư phụ nghe nói bọn ta ở đây, có thể sẽ tới trả nợ chuộc bọn ta. Nếu người không tới… các ngươi cũng có thể tìm cơ hội trốn đi.”
Lục Truy cười với Kiều Hàm: “Anh hùng có cùng suy nghĩ.” Ai nói bọn họ sẽ ngoan ngoãn, thành thật trả nợ chứ? Chẳng qua cứ làm thử trước xem sao thôi.
Sau đó, mọi người lại nhắc đến vấn đề của Dương Bi tán nhân.
Khi nói chuyện này, họ gọi cả nhóm Ô Nguyên tới.
“Chẳng phải đã dọn sạch hết rồi sao? Sao lại nhắc đến gã?” Ô Nguyên khó hiểu hỏi.
Lục Truy nhún vai, cũng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
Lúc này Tiêu Cửu Từ mới lên tiếng: “Ta phát hiện một chỗ không đúng. Dương Bi tán nhân thu thập một lượng lớn yêu đan, tất cả mọi người đều cho rằng hắn cần yêu đan để tu luyện tà công.”
“Không phải sao?” Ô Nguyên hỏi.
“Nhưng khi chiến đấu với Lục Truy, hắn từng nhắc rằng năm xưa mình tu luyện tà công bằng tính mạng của phàm nhân, căn bản không phải yêu đan.” Tiêu Cửu Từ nói.
Ô Nguyên thoáng sững sờ, sau đó càng nghĩ càng thấy đáng sợ. Nhận thức của hắn về Tiêu Cửu Từ lại sâu thêm một tầng, không ngờ ngay cả chi tiết nhỏ như vậy y cũng chú ý tới.
Quả thật, Dương Bi tán nhân làm như vậy chỉ có hai khả năng. Thứ nhất, gã đã đổi công pháp, nhưng công pháp đầu tiên đã tu luyện thành công, gã còn vì nó mà phản bội tông môn, sao có thể cam lòng đổi sang công pháp khác? Thứ hai, số yêu đan gã thu thập được dùng vào mục đích khác.
Điểm này rất đáng để suy ngẫm.
Ô Nguyên là thiếu chủ của một tộc trong yêu giới, đương nhiên hiểu tầm quan trọng của thông tin này. Hắn lập tức chắp tay với Tiêu Cửu Từ: “Đa tạ đã báo cho ta biết.”
“Dù sao gần đây chúng ta cũng phải ở lại đây, tiện thể điều tra thử nhé?” Lục Truy đề nghị.
Tiêu Cửu Từ nói ra nghi ngại của mình cũng chỉ để mọi người có chuẩn bị trong lòng, chưa chắc thật sự có uẩn khúc gì.
Nhưng Kiều Hàm chợt nhớ ra, trong nguyên tác quả thật từng nhắc phía sau Dương Bi tán nhân còn có kẻ khác, việc đào yêu đan cũng không phải để gã tự sử dụng. Chỉ là sau khi Yêu Hoàng chết, toàn bộ manh mối đều bị cắt đứt nên chuyện này không còn được nhắc tới nữa.
Tiêu Cửu Từ kết luận: “Cứ xem sau này còn có người tiếp tục thu thập yêu đan hay không, đại khái sẽ phân biệt được.”
Sau khi dặn dò xong những chuyện cần dặn, sắp xếp ổn thỏa cho Mạnh Cận và Nguyên Hội, bốn người họ cũng nên lên đường.
Lần này rời khỏi khe hở giữa hai giới, họ vẫn đi theo con đường cũ. Khi nhìn thấy lối ra khỏi màn sương dày, Ô Nguyên và Hề Quỳ ra hiệu cho Kiều Hàm đi ra trước.
Kiều Hàm sử dụng linh phù ngụy trang, thay đổi cả dung mạo lẫn khí tức của mình, trực tiếp biến thành một tên béo ú. Tiêu Cửu Từ được Kiều Hàm giấu trong ngực áo, bên ngoài lại phủ thêm áo choàng, về cơ bản không thể nhìn ra điều gì.
Vừa đi ra, cậu đã nhìn thấy không ít người bay vọt tới. Một số người liếc nhìn Kiều Hàm rồi bỏ đi.
Một vài người vẫn chưa chịu từ bỏ, tiến lên quan sát và dò hỏi.
Nhưng họ hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ thật của Kiều Hàm, thậm chí chỉ cảm nhận được Hỏa linh căn của cậu, cuối cùng đành xua tay cho cậu rời đi.
Đi ngang qua đám người này, Kiều Hàm cũng nghe được một vài thông tin. Rõ ràng tu chân giới không tích cực săn đuổi họ bằng Kiều gia. Thật kỳ lạ, Kiều gia không thể chấp nhận nổi việc con cháu nhà mình ở bên một bán yêu đến vậy sao?
Không chỉ Kiều Hàm nghĩ như thế, ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng cảm thấy kỳ lạ. Nhưng yêu càng sâu thì trách càng nặng, tấm lòng cha mẹ cũng có thể hiểu được.
Hiện giờ Tiêu Cửu Từ để ý hơn đến một sơ hở nhỏ mà Kiều Hàm vô tình để lộ. Y luôn cảm thấy linh phù ngụy trang Kiều Hàm sử dụng không phải linh phù bình thường. Trước kia dường như cũng từng có tình huống tương tự, cậu không nói là Kiều gia cho thì cũng nói là sư phụ cho, nhưng… có vài chuyện dường như không hợp lý.
Tiểu hồ ly ngẩng đầu trong vạt áo Kiều Hàm, vẻ mặt khác thường nhìn cậu.
Mãi đến khi Kiều Hàm chú ý thấy, cúi đầu cười: “Ráng chịu thêm chút nữa.”
Tiêu Cửu Từ lại không nhịn được lén dùng tai cọ vào cằm Kiều Hàm, khiến cậu ngứa đến mức chỉ muốn cúi đầu cắn một cái lên chóp tai lông xù kia.
Quá quyến rũ rồi!
Sau khi bay được một quãng xa, trên trời truyền đến hai tiếng chim hót.
Chỉ thấy Hề Quỳ hóa thành một con chim hỉ thước khổng lồ đáp xuống, ra hiệu muốn chở họ.
Kiều Hàm đương nhiên không khách sáo, mang theo Tiêu Cửu Từ ngồi lên. Ô Nguyên cũng không bay nữa, theo họ ngồi lên cùng.
“Sao huynh cũng lười biếng vậy!” Hề Quỳ lập tức không chịu.
“Không có ta chỉ đường, đệ biết đường không? Hơn nữa, lỡ có người đánh lén chúng ta, với tốc độ phản ứng của đệ liệu có tránh được không? Vẫn phải để ta trông chừng giúp đệ.” Ô Nguyên vừa nói vừa tiến lên xoa đầu con chim khổng lồ.
Hề Quỳ bực bội ngoảnh đầu, hừ một tiếng nhưng không phản bác nữa.
Lúc này Tiêu Cửu Từ cũng nhảy ra, nhưng không đi xa mà yên lặng cuộn mình trong lòng Kiều Hàm. Y thích cảm giác được hương thơm của Kiều Hàm bao quanh.
Nhân cơ hội này, Tiêu Cửu Từ cũng hỏi Ô Nguyên về chuyện của tộc Thiên Hồ. Bất kể là thông tin gì, y đều muốn biết trước để phòng ngừa bất trắc.
“Tộc Thiên Hồ không bài xích bán yêu. Ngươi có huyết mạch của họ, họ sẽ giúp ngươi.” Ô Nguyên nói: “Chỉ cần cẩn thận đừng phạm vào điều cấm kỵ của họ là được. Bọn họ tự xưng là một tộc có huyết mạch phi phàm.”
“Vì họ là hậu duệ của Thần Long Băng Di?”
“Không sai. Cũng chỉ có tộc này từng xuất hiện Cửu Vĩ Thiên Hồ, nên trong toàn bộ các tộc Linh Hồ, địa vị của họ vẫn luôn rất cao. Chỉ là những năm gần đây dường như không còn được như trước. Lần trước ta nghe nói tộc Xích Hồ xuất hiện một hồ yêu tám đuôi tu vi Hóa Thần, nói không chừng Hồ chủ tiếp theo sẽ xuất thân từ tộc Xích Hồ.” Ô Nguyên nói.
Mấu chốt trong việc tu luyện của yêu tộc nằm ở cách tu luyện yêu đan sao cho vừa lớn vừa tốt. Khi yêu đan tấn cấp, đặc điểm hình thể cũng sẽ thay đổi tương ứng. Chẳng hạn như hồ yêu sẽ có sự thay đổi về số đuôi.
“Người mạnh nhất của tộc Thiên Hồ không có tu vi Hóa Thần sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
“Hồ chủ đời trước là một vị lão gia gia của tộc Thiên Hồ, tuổi đã quá cao, sắp ngã xuống rồi. Những người còn lại lại thiếu kẻ kế tục, người mạnh nhất cũng chỉ có sáu đuôi. Nhưng vẫn còn một người…”
Nghe đến đây, Kiều Hàm lập tức giật mình.
“Nàng là Thánh nữ được tộc Linh Hồ tuyển chọn trước đây. Tuy xuất thân từ tộc Thiên Hồ, nhưng nói một cách nghiêm ngặt thì nàng không còn được tính là người của tộc Thiên Hồ nữa. Hình như nàng có bảy đuôi, tu vi Nguyên Anh kỳ.”
“Thánh nữ?” Giọng nói mềm mại non nớt của Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng bay qua như gió, Kiều Hàm lại đứng ngồi không yên.
“Đúng vậy, Thánh nữ. Trước kia chưa từng nghe nói còn có chức Thánh nữ gì đó, không biết bao nhiêu năm trước bỗng nhiên chọn ra một Thánh nữ. Vì sao chọn, chọn để làm gì, hoàn toàn không ai biết. Những chuyện này họ cũng không truyền ra ngoài nên ta cũng không rõ, chỉ biết những điều cấm kỵ của họ về cơ bản đều liên quan đến Thánh nữ, phiền phức lắm.” Ô Nguyên trêu chọc.
“Ta biết, ta biết. Có tỷ tỷ từng gặp Thánh nữ ấy, đẹp lắm, là mỹ nhân đệ nhất yêu giới. Ban đầu Yêu Hoàng nghe danh sắc đẹp của nàng, muốn nạp nàng làm phi, nhưng tộc Linh Hồ không đồng ý. Trên đường đi đòi người, Yêu Hoàng gặp Yêu phi hiện tại, lúc ấy mới từ bỏ ý định cướp Thánh nữ.” Hề Quỳ hóng chuyện bảo.
“Người tộc Thiên Hồ vốn đã cực kỳ xinh đẹp, lại có thiên phú, đương nhiên càng mỹ mạo hơn. Danh hiệu mỹ nhân đệ nhất yêu giới hẳn là danh xứng với thực.” Ô Nguyên hứng thú nói.
Kết quả hắn vừa dứt lời, chim hỉ thước dưới thân liền rung mạnh một cái, suýt nữa khiến Ô Nguyên đứng không vững.
“Đệ còn nghĩ sao huynh lại tích cực đòi đi cùng như vậy, hóa ra huynh muốn đi ngắm mỹ nhân đệ nhất!” Hề Quỳ lập tức kêu lên: “Còn lợi dụng đệ nữa!”
Ô Nguyên lập tức cạn lời, vội dỗ con chim: “Rõ ràng là đệ nhất quyết đòi đưa người đi, ta mới đi cùng đệ được không? Hơn nữa chỉ đưa người đến cửa thôi, căn bản không gặp được mỹ nhân gì cả!”
“Không gặp được nên huynh tiếc lắm à?” Hề Quỳ lại nổi giận: “Dù sao huynh đưa đến cửa rồi sẽ đi, lúc trở về vẫn còn rất nhiều tỷ tỷ xinh đẹp chờ huynh.”
Hai người lại bắt đầu tranh cãi.
Hề Quỳ hiện giờ vẫn mang tâm tính trẻ con, có lòng chiếm hữu đối với Ô Nguyên, không thích hắn thân thiết với bất kỳ ai, nhất là những người quen biết với mục đích xem mắt. Bởi từng có người nói với Hề Quỳ rằng chỉ cần biểu ca cưới biểu tẩu, sau này sẽ không chơi với cậu nhóc nữa, nên theo bản năng Hề Quỳ không muốn. Nhưng chưa chắc cậu nhóc đã hiểu được tâm ý của mình.
Còn Ô Nguyên cũng chỉ có thể ở bên, chậm rãi chờ cậu nhóc trưởng thành. Ít nhất trong lòng Ô Nguyên, Hề Quỳ quan trọng hơn bất kỳ ai, nếu không trong nguyên tác hắn đã chẳng từ bỏ tất cả để ở bên Tiêu Cửu Từ, chỉ vì cứu Hề Quỳ, rồi đòi lại công bằng cho Hề Quỳ.
Kiều Hàm nhìn tình cảm thanh mai trúc mã, ngây thơ vô tư của họ, thật sự vô cùng hâm mộ, bởi bất kể nhìn từ phương diện nào, hai người họ đều cực kỳ xứng đôi, nhất là về tâm tính.
Kiều Hàm nghĩ ngợi một hồi rồi cúi đầu nhìn thiên hồ trong lòng. Kích thước không lớn không nhỏ, vừa vặn để cậu ôm trọn vào lòng. Cậu không nhịn được vươn tay v**t v*, xúc cảm mềm mại như có thể làm tan chảy trái tim một người, nhưng nơi sâu nhất trong lòng một số người lại giống như sắt lạnh, bóng tối không ngừng lan tràn.
Giá mà có thể cứ ôm như vậy mãi thì tốt biết bao.
Tiêu Cửu Từ cảm nhận được hương thơm thay đổi rất khẽ, ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy đáy mắt Kiều Hàm thoáng hiện vẻ u ám. Y nâng người lên, chủ động cọ vào cậu: “Đệ đang lo lắng về tình hình của tộc Thiên Hồ sao?”
Kiều Hàm gật đầu. Cậu sợ thiên đạo gây chuyện, sợ con đường phía trước gặp trở ngại, sợ… Trong đầu chợt lóe qua một vài miêu tả trong nguyên tác.
Vị hôn thê yêu tộc, đối tượng trong kỳ mưa móc, cùng y đồng sinh cộng tử.
Toàn thân Kiều Hàm run lên, không nhịn được ôm thiên hồ trong lòng chặt hơn, thậm chí khiến Tiêu Cửu Từ hơi đau. Nhưng y không hé răng, chỉ chờ cậu tự bình tâm lại.
Tiêu Cửu Từ hiện giờ không thể nói với Kiều Hàm những lời như “đừng lo, sẽ không sao đâu”, bởi y đã không còn thực lực để nói những lời ấy. Y cũng biết con đường mình đi chắc chắn sẽ đầy gian nan, nhưng họ đã không thể buông tay nhau nữa.
Trước nỗi bất an của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ chỉ có thể bất lực ở bên cậu, cùng cậu từ từ tiêu hóa.
Nhưng Kiều Hàm rất nhanh đã bình phục, chỉ là sau khi bình phục, cậu liền nói muốn nhập định tu luyện.
Tu luyện trên lưng Hề Quỳ cũng không có vấn đề gì, dù sao vẫn còn Ô Nguyên và những người khác trông chừng.
Tiêu Cửu Từ cho rằng Kiều Hàm muốn nhanh chóng tấn cấp để giảm bớt bất an đối với tương lai, đương nhiên cũng mặc cậu làm vậy.
Ở một bên khác, vài ngày sau khi nhóm Kiều Hàm rời đi, tiểu đội của Lục Truy quả thật vẫn chăm chỉ hoàn thành nhiệm vụ.
Bỗng một ngày, một bóng người tựa kiếm quang bổ thẳng xuống nóc khách đ**m Hồng Liên, tu vi Hóa Thần kỳ hùng mạnh khiến người ta kinh hãi.
Nhóm Lục Truy lập tức xác định người tới chắc chắn là Quỳnh Bích tiên tử.
Lúc này Quỳnh Bích tiên tử đang ngồi xuống với khí thế tài đại khí thô, nói với bà chủ: “Ta đến trả tiền, gần đây trong tay khá dư dả.”
Bà chủ liếc chiếc hộp gấm Quỳnh Bích đặt xuống: “Ta còn tưởng ngươi thật sự đem đồ đệ thế chấp ở đây rồi chứ?”
“Hả?” Quỳnh Bích sửng sốt, khó hiểu hỏi: “Gì cơ? Đồ đệ ta đang ở đây à?”
Bà chủ vừa lật xem đồ trong hộp gấm vừa giải thích lại mọi chuyện, sau đó nói: “Ngươi làm sư phụ mà thật thiếu trách nhiệm, đồ đệ xảy ra chuyện lớn như vậy cũng không biết?”
Nói xong, nàng ta nhìn về phía Quỳnh Bích, chỉ thấy sắc mặt bà đột nhiên trở nên vô cùng khó coi.
Ánh mắt bà chủ khẽ dao động: “Này, tiền không đủ. Nếu đã vậy thì ngươi ở lại trả nợ đi, để mấy đứa nhỏ rời khỏi đây.”
Quỳnh Bích lập tức đứng dậy: “Sao có thể không đủ? Gian thương nhà ngươi, đừng hòng lừa ta.”
“Dù sao ngươi vẫn luôn không thể tiến vào Độ Kiếp kỳ, chi bằng ở lại trả nợ. Nói không chừng đến khi trả xong nợ, ngươi cũng vượt qua được Độ Kiếp kỳ rồi.” Bà chủ nhướng mày nói.
Quỳnh Bích cười khan hai tiếng: “Không cần.”
Nói xong bà định chạy luôn, nhưng chưa kịp ra khỏi cửa, một người đàn ông đã chắn đường.
Vừa quay đầu lại, vô số sợi chỉ đỏ đã quấn tới. Bà chủ nói: “Muốn chạy à? Không dễ vậy đâu.”
“Chẳng phải đã có đám tiểu bối giúp ta trả nợ rồi sao? Không cần đến ta nữa chứ?” Quỳnh Bích cười nói.
Bà chủ giận dữ liếc bà một cái: “Có vài chuyện chỉ ngươi mới làm được. Gần đây có một bí cảnh trăm năm sắp mở, ngươi thay ta đi một chuyến, một trăm năm sau hãy ra.”
Sắc mặt Quỳnh Bích thay đổi: “Không được, ta còn đang chờ cơ duyên để tấn cấp.”
Bà chủ nói: “Ngươi thật sự không muốn đi?”
Quỳnh Bích đột nhiên bật cười, kiếm ý toàn thân chấn động, lập tức đánh nát những sợi chỉ đỏ: “Ta muốn làm gì thì làm, không ai có thể ép buộc ta!”
Theo một trận gió cuốn qua, ngay cả người đàn ông kia cũng không thể ngăn Quỳnh Bích lại.
Bà chủ mắng một câu, kết quả quay đầu nhìn, hộp gấm trên bàn cũng biến mất, tức khắc càng mắng dữ hơn.
Ban đầu nhóm Lục Truy còn tưởng mình có thể được tự do, không ngờ hoàn toàn không phải. Nếu không nghe nói đám người mai phục bên ngoài chờ Tiêu Cửu Từ đã bị một kẻ thần bí đánh trọng thương toàn bộ, những thứ có giá trị trên người cũng bị vét sạch, họ còn phải nghi ngờ người vừa tới có thật là Quỳnh Bích tiên tử hay không.
Bên phía Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, có Ô Nguyên bảo vệ suốt đường nên hành trình bay của họ coi như thuận lợi.
Mười ngày sau, tại băng nguyên cực Bắc, họ đổi sang cưỡi Ô Nguyên. Dù sao tu vi Hề Quỳ có hạn, đến nơi này liền rét đến run lẩy bẩy, chỉ có thể rúc trong cánh Ô Nguyên để giữ ấm.
Ban đầu họ định đưa thẳng đến cửa tộc Thiên Hồ, kết quả giữa đường Kiều Hàm đột nhiên tấn cấp.
Họ chỉ có thể tìm một hang núi gần đó để dừng chân, giúp Kiều Hàm có thể an ổn tấn cấp.
Trong hang núi phủ một màu trắng bạc, Kiều Hàm miễn cưỡng bố trí cho mình mấy trận pháp phòng hộ rồi chuẩn bị tấn cấp.
“Kiều Hàm, cứ yên tâm tấn cấp.” Tiêu Cửu Từ lên tiếng.
Kiều Hàm nhìn hồ ly đang ngồi xổm trước mặt, không nhịn được vươn tay xoa đầu hồ ly, bóp tai hồ ly, sau đó ngẩng đầu nhìn Ô Nguyên.
Ô Nguyên gật đầu với cậu, ra hiệu không cần lo lắng, an toàn của họ cứ giao cho hắn.
Lúc này Kiều Hàm mới bắt đầu tấn cấp.
Từ hậu kỳ tiến l*n đ*nh phong khiến linh khí hệ Mộc trong vùng lân cận dâng trào. Rừng cây và thảo nguyên bị băng tuyết bao phủ vẫn ẩn chứa linh khí hệ Mộc cuồn cuộn không dứt, vô cùng dồi dào.
Nhưng tương ứng với đó, dao động gây ra cũng không nhỏ.
Nhìn những đợt linh quang màu xanh lục liên tục thu về.
Ô Nguyên hơi cau mày. Không ngờ một Nhân tộc có song linh căn lại cảm ứng với hệ Mộc mạnh hơn cả tinh nguyên hệ Mộc trong yêu tộc. Hy vọng đừng gây ra phiền phức gì.
Thời gian dần trôi, dường như nhờ trận pháp và kết giới nên không có ai phát hiện ra dị thường ở đây.
Nhưng đến lúc trời sáng ngày thứ ba, từng đợt linh lực hệ Mộc nồng đậm bắt đầu lan ra. Xung quanh thậm chí xuất hiện cảnh băng tuyết tan chảy, cây cỏ sinh trưởng tươi tốt.
Ngay cả hang núi này cũng bắt đầu bị dây leo phủ kín.
Những đốm huỳnh quang màu xanh lục lấp lánh khắp không gian.
Đã tấn cấp thành công rồi sao? Kiều Hàm vẫn nhắm mắt, dường như đang thu hồi linh lực.
Nhưng ảnh hưởng này cũng quá lớn rồi.
Quả nhiên chẳng bao lâu sau, tiếng hồ ly tru vang lên. Hiển nhiên động tĩnh đã thu hút sự chú ý ở nơi xa.
Tiêu Cửu Từ vốn đang ngồi canh lập tức theo bản năng đứng dậy, nhạy bén nhìn ra bên ngoài. Y có thể cảm nhận được đồng loại đang đến gần.
“Ta ra ngoài giao thiệp một chút, nói với họ nơi này có người đang tấn cấp, bảo họ đừng tới gần. Thân phận của ta cũng khá, chắc có thể nói chuyện tử tế được.” Ô Nguyên lên tiếng.
“Họ sẽ cảm nhận được là Nhân tộc đang tấn cấp. Họ có bài xích Nhân tộc không?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Ô Nguyên cười nói: “Đương nhiên là bài xích. Ở giai đoạn hiện tại còn yêu tộc nào không bài xích Nhân tộc sao? Nhưng chỉ cần nói đây là người bạn rất quan trọng với chúng ta, họ sẽ không nói gì nữa. Họ không thù địch Nhân tộc, cùng lắm chỉ đề phòng mà thôi.”
Ô Nguyên nói xong liền bay ra ngoài.
Tiêu Cửu Từ và Hề Quỳ vẫn ở lại canh giữ trong hang.
Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng động, Hề Quỳ giật mình: “Chẳng lẽ còn có người khác tới?”
Tiêu Cửu Từ lập tức cảnh giác, đuôi duỗi thẳng, lông hơi xù lên, chăm chú nhìn cửa hang.
Bỗng một cái đầu thiên hồ trắng như tuyết xuất hiện ở cửa hang, đang thò ra thụt vào nhìn vào trong. Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, mắt nó lập tức sáng lên.
“Ta đã bảo hình như cảm nhận được đồng loại mà, quả nhiên là…” Giọng một nam tử vang lên, sau đó toàn bộ cơ thể hồ ly xuất hiện. Chỉ là sau lưng hắn có năm chiếc đuôi xù đang ve vẩy, thân hình cũng lớn hơn Tiêu Cửu Từ một vòng.
Hắn bước đi với dáng vẻ cao quý, ngẩng đầu ưỡn ngực, đặc biệt phô bày những chiếc đuôi của mình, tiến về phía cửa hang hai bước. Tiêu Cửu Từ lập tức phát ra tiếng gầm thấp cảnh cáo, nhe răng, khiến đối phương không dám tiến thêm nửa bước.
“Đừng căng thẳng, ta chỉ tò mò xem kẻ nào dám tấn cấp trên địa bàn của bọn ta nên tới nhìn thử thôi. Nếu là người bạn được thiên hồ bảo vệ, đương nhiên bọn ta sẽ không mạo phạm. Nhưng mà… khí tức của ngươi kỳ lạ quá, ngươi thật sự là thiên hồ sao?”
Tiêu Cửu Từ thấy hắn dường như không có địch ý, nghe giọng cũng giống một thiếu niên còn non nớt nên không nhe răng nữa, nhưng thân thể vẫn hạ thấp trong tư thế cảnh giác.
“Xin chào. Bạn ta đã ra ngoài giao thiệp với người trong tộc các ngươi rồi, ngươi có thể tới phía trước xem thử. Nơi này không tiện lắm.” Tiêu Cửu Từ cố ý hạ thấp giọng nói mềm mại non nớt, muốn nghe trưởng thành hơn một chút, nhưng vẫn lộ ra vẻ lạnh nhạt thanh lãnh, khiến thiên hồ trước mặt lập tức rùng mình, đôi mắt xanh biếc cũng trở nên long lanh.
Đuôi thiên hồ lắc thành từng gợn sóng: “Ta không có ý mạo phạm ngươi, chỉ cảm thấy ngươi… ngươi đẹp quá. Ta có thể làm quen với ngươi không, mỹ nhân?”
Trong lúc nói, hắn vươn hai chiếc đuôi về phía Tiêu Cửu Từ, định quấn lấy cơ thể y.
Tiêu Cửu Từ trực tiếp ngây người.
Không đợi y nhảy tránh đi, hai dây leo đang bám trên vách đá đột nhiên điên cuồng bật lên, trực tiếp quất vào hai chiếc đuôi không an phận kia.
Ngay sau đó, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp hang núi, khiến nhóm người đang giao thiệp ở phía trước cũng phải dừng lại.