Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 140

Kiều Hàm ở trong gương bát quái canh Tiêu Cửu Từ suốt một đêm. Sau khi bổ sung xong trận pháp, cậu lắc mình ra ngoài.

Nào ngờ vừa ra đã nghe một tiếng rầm. Cậu ngẩng đầu nhìn, suýt nữa bị cảnh tượng trước mặt làm mù cả mắt.

Chỉ thấy Lục Truy giữ chặt hai tay Bạch Nhung, ghìm lên phía trên rồi ép người vào bình phong mà hôn.

Gương mặt Bạch Nhung đỏ bừng, hai tai dựng cả lên, đôi mắt tròn xoe mở lớn.

Lục Truy đượm ý cười, hôn đến vô cùng vui vẻ.

Bị Kiều Hàm quấy rầy như vậy, tay Lục Truy lập tức buông lỏng. Bạch Nhung tức thì hóa thành một con thỏ tai cụp trắng muốt rơi xuống đất, sau đó liều mạng nhảy đến trốn sau lưng Kiều Hàm.

“Giở trò lưu manh trong phòng người khác đấy à?” Kiều Hàm cạn lời mắng, một tay vớt thỏ con lên, xoa hai cái trên bộ lông của cậu. Cảm giác thật thích tay.

“Ngươi chọn thời điểm đi ra cũng khéo quá đấy. Chuyện giữa đôi tình nhân, người ngoài đừng xen vào.” Lục Truy vừa nói vừa định giành thỏ con khỏi tay Kiều Hàm.

Kiều Hàm lách người tránh đi: “Đôi tình nhân gì, cậu ấy đồng ý rồi à?”

Lục Truy lập tức đắc ý ra hiệu cho Kiều Hàm nhìn cổ thỏ con. Kiều Hàm cúi đầu, quả nhiên trông thấy một chiếc khóa vàng ngọc chìm giữa lớp lông thỏ.

“Đây là…”

“Đây là tín vật định tình ta tặng Nhung Nhung, bọn ta đã định tình rồi.”

Bạch Nhung cuối cùng không nhịn nổi nữa: “Rõ ràng… rõ ràng là huynh nhất quyết bắt ta đeo.”

Mũi thỏ con khẽ động đậy, đôi mắt đỏ hoe, có lẽ đã tức đến phát khóc.

“Đã đeo khóa của ta thì là người của ta rồi. Sao nào? Còn muốn bội tình bạc nghĩa à?” Lục Truy mặt dày nói.

“Ta ta ta…”

Lục Truy thẳng tay vươn ra bắt thỏ con, kết quả bị Bạch Nhung cuống lên cắn một cái vào ngón tay.

Lục Truy lập tức kêu: “Ái chà, đau quá.”

Bạch Nhung tức thì nhả miệng, lo lắng nhìn ngón tay Lục Truy. Thấy bên trên có dấu răng đỏ ửng, cậu liền thè đầu lưỡi hồng nhạt l**m l**m, kết quả lại bị Lục Truy ôm lấy hít lấy hít để.

Xem ra Bạch Nhung đã bị Lục Truy nắm thóp hoàn toàn, Kiều Hàm cũng không xen vào chuyện của người khác nữa. Dù sao căn phòng này cậu cũng không thể ở tiếp được.

Ơ? Không đúng, đây là phòng của cậu mà!

Kiều Hàm lập tức đuổi cả hai ra ngoài. Lục Truy đặt Bạch Nhung l*n đ*nh đầu, vừa đi ra vừa bàn bạc với Kiều Hàm: “Nơi này là một chỗ tốt. Hay là gọi cả Mạnh Cận và Nguyên Hội đến giúp các ngươi trả nợ, coi như trừ ác dương thiện, tiện thể giúp chính chúng ta tu luyện nâng cao tu vi.”

Kiều Hàm hiểu chỗ tốt mà Lục Truy nói có ý gì. Bất kể nhân giới và yêu giới bên ngoài xung đột ra sao, ít nhất nơi này hoàn toàn không chịu ảnh hưởng.

Bởi vậy, Lục Truy đã nảy ý định dẫn Bạch Nhung ở lại đây một thời gian. Dù sao thuật pháp phong ấn thân phận của Bạch Nhung hiện giờ đã bị phá giải, không thể cùng cậu ấy trở về Ngọc Hư Tông nữa, mà yêu tộc chắc chắn cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận thiếu chủ Ngọc Hư Tông đến địa bàn của họ.

Nghĩ tới nghĩ lui, nơi thích hợp với họ nhất lại chính là chỗ này.

“Tùy ngươi.” Kiều Hàm không để tâm. Có lao công miễn phí thì vừa hay. Nơi này tuy vàng thau lẫn lộn, ác nhân tụ tập, nhưng về cơ bản đều mạnh ai nấy làm. Xét về bản chất, bọn chúng quả thật dễ đối phó hơn từng đám người bên ngoài.

Vừa đuổi người ra đến cửa, cậu đúng lúc gặp Ô Nguyên đang đi tới.

Ô Nguyên đến tìm Kiều Hàm. Hắn nhận được tin truyền báo, phải trở về tộc xử lý công việc. Hề Quỳ không chịu đi, Ô Nguyên chỉ đành gửi gắm Hề Quỳ cho Kiều Hàm.

Dương Bi tán nhân đã bị tiêu diệt, bọn họ ở đây coi như không còn kẻ thù, lại là người làm thuê của khách đ**m Hồng Liên nên an toàn hơn không ít. Ô Nguyên cũng không đến mức không yên lòng.

“Hề Quỳ đâu?” Kiều Hàm tò mò hỏi.

“Đang giận dỗi trong phòng.” Ô Nguyên còn định nói gì đó, sắc mặt bỗng thay đổi. Đôi cánh sau lưng đột ngột xòe ra, lông cánh mất kiểm soát giương rộng.

Cùng lúc ấy, Bạch Nhung đang được Lục Truy đội trên đầu cũng kêu “a” một tiếng. Đôi tai cụp lập tức dựng thẳng, cả con thỏ đứng bật dậy.

Ngay sau đó, bên trong khách đ**m Hồng Liên liên tiếp vang lên tiếng chửi mắng của các vị khách yêu tộc. Hiển nhiên tất cả đều chịu một loại ảnh hưởng nào đó.

Mãi đến lúc này, Kiều Hàm và Lục Truy là nhân tộc mới cảm nhận được một luồng yêu lực mạnh mẽ khuếch tán ra.

Cảm giác của yêu tộc nhạy bén hơn, cho nên họ đã cảm nhận được sức mạnh khổng lồ trước tiên, khiến phản ứng bản năng của cơ thể bị kích phát.

“Chuyện gì vậy? Có đại yêu đánh tới sao?” Lục Truy lập tức đề phòng.

Ô Nguyên đang cứng đờ không thể cử động trước mặt lại chậm rãi chuyển ánh mắt về phía trước người Kiều Hàm.

Ban đầu Kiều Hàm còn đang cảnh giác, nhưng vừa chú ý đến ánh mắt Ô Nguyên, sắc mặt cậu lập tức thay đổi: “Ta vào xem sư huynh!”

Dứt lời, Kiều Hàm lắc mình biến mất.

Sau khi tiến vào gương bát quái, Kiều Hàm bị cảnh tượng bên trong làm cho sững sờ. Chỉ thấy lấy Tiêu Cửu Từ làm trung tâm, từng luồng yêu lực màu lam không ngừng tràn ra ngoài, hết đợt này đến đợt khác lan rộng.

Dưới sự xung kích của yêu lực, trận pháp trừ ma vốn có cũng bị ảnh hưởng. Những luồng ma khí lang thang bên ngoài giống như chó đói nhìn thấy xương, bắt đầu điên cuồng lao về phía Tiêu Cửu Từ.

Ánh sáng của trận pháp không ngừng tan rã. Kiều Hàm lập tức ra tay, liên tục truyền linh lực vào để bổ sung cho trận pháp, cố gắng duy trì ba vòng cuối cùng.

Nhìn ma khí không ngừng tràn tới xung quanh, trán Kiều Hàm toát cả mồ hôi.

Có lẽ đã đến thời khắc then chốt hình thành yêu đan.

Kiều Hàm nghiến răng cầu mong sư huynh có thể nhanh hơn một chút, đồng thời bắt đầu đổi linh phù từ hệ thống để chuẩn bị ứng phó.

Yêu lực vẫn không ngừng phóng thích. Ánh sáng trên người Tiêu Cửu Từ càng lúc càng rực rỡ. Đôi tai hồ ly trắng như tuyết dựng cao, chiếc đuôi hồ ly khổng lồ sau lưng đung đưa theo dao động của yêu lực, tỏa ra ánh sáng xanh thẫm.

Nhìn chiếc đuôi hồ ly đang lay động ấy, trong thoáng chốc, Kiều Hàm dường như trông thấy xung quanh còn có những chiếc đuôi hồ ly trong suốt khác, chỉ được phác họa bằng linh quang màu lam, tụ lại thành một cụm. Không nhiều không ít, tính cả chiếc đuôi vốn có, vừa đúng chín chiếc.

Cửu Vĩ Thiên Hồ, hình thái mạnh nhất của Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác.

Kiều Hàm nhìn đến ngây người. Đột nhiên, mày mắt Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu, một luồng yêu lực khổng lồ tức thì xung kích ra ngoài.

Rầm rầm rầm, toàn bộ trận pháp vỡ vụn. Kiều Hàm còn chưa kịp bổ sung trận pháp, khí đã cuồn cuộn ập tới, khiến cậu không kịp đề phòng, bị hất văng đi rất xa.

Đến khi Kiều Hàm cuống quýt bò dậy, ngẩng đầu nhìn sang, nơi Tiêu Cửu Từ đang ở chỉ còn một màu trắng xóa. Sương lạnh bao phủ, bên trên vẫn không ngừng đổ xuống những bông tuyết lớn như lông ngỗng, hoàn toàn không thấy bóng người. Nhưng ma khí xung quanh đã tan đi, Kiều Hàm lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Không có ma khí, hẳn là không bị ma hóa.

Vậy yêu đan của sư huynh đã luyện thành rồi sao?

Kiều Hàm vội bật dậy, lao vào trong màn sương lạnh, kết quả vừa bước một bước đã giẫm vào hố tuyết. Không ngờ tuyết lại tích dày nhanh đến vậy.

“Sư huynh! Sư huynh!”

Kiều Hàm không nhìn rõ, chỉ có thể dùng linh lực xua tan sương lạnh.

Chẳng bao lâu sau, tuyết ngừng rơi, sương lạnh cũng tan đi. Cách đó không xa xuất hiện một ụ tuyết hơi nhô lên.

Kiều Hàm vội vàng tiến tới, dùng tay đào tuyết.

Đào mãi, cuối cùng tay cậu cũng chạm phải thứ gì đó mềm mại đầy lông.

Kiều Hàm lập tức tiếp tục đào, nhưng dần dần, hình như có chỗ nào đó không đúng.

Đến khi Kiều Hàm đào ra một hố tuyết lớn cỡ một đứa trẻ sơ sinh, nhìn cục lông đang cuộn tròn bên trong, cả người cậu đều không ổn.

Đó là một con hồ ly trắng như tuyết, trông không lớn, toàn thân phủ lớp lông dày mềm mại. Nó dường như đang ngủ, nửa khuôn mặt vùi trong chiếc đuôi.

Sư huynh to đùng của ta đâu rồi?

Tại sao ở đây lại có một con thiên hồ nhỏ thế này a a a a!

“Là… là sư huynh sao?” Kiều Hàm vẫn chưa hoàn hồn.

Trong nguyên tác đâu có nói Tiêu Cửu Từ còn có thể hoàn toàn biến thành thiên hồ… Ờm… Quả thật không miêu tả y từng biến thành thiên hồ, nhưng hình như… xét về logic thì cũng có thể. Dù sao y là bán yêu, đương nhiên có thể chuyển đổi giữa hai hình thái. Nhưng sư huynh cũng không đến mức nhất thời nổi hứng, đột nhiên biến thành hình thái thiên hồ để trêu cậu nhỉ.

Mặc dù rất đáng yêu.

Dường như giọng cậu đã đánh thức nhóc thiên hồ đang ngủ. Thiên hồ chậm rãi mở mắt. Vẫn là đôi mắt xanh biếc tựa biển lưu ly ấy, chỉ có điều bên trong dường như điểm xuyết những đốm sao màu lam, khiến đôi mắt ấy càng thêm thần bí và cao quý, như thể chỉ cần đối diện với y là có thể chạm thẳng vào lòng người.

Đó là một đôi mắt tràn đầy thần tính, vô dục vô cầu, mang cảm giác đang dõi nhìn chúng sinh, dường như yêu thương vạn vật nhưng chẳng thiên vị riêng một người nào.

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc, khi hình bóng Kiều Hàm phản chiếu trong mắt y, tất cả mọi thứ dường như đều tan thành mây khói. Bên trong chỉ còn lại bóng dáng của Kiều Hàm.

Kiều Hàm ngồi xổm trước mặt y, sửng sốt nhìn y.

Thiên hồ chớp chớp mắt rồi bò dậy, vừa định cất bước thì theo bản năng lại vươn vai, duỗi cả bốn chân, ngáp một cái, sau đó ngồi xuống cúi đầu nhìn bản thân, rồi lại ngơ ngác ngẩng đầu, nghiêng cái đầu hồ ly nhìn Kiều Hàm.

“Sư huynh?” Kiều Hàm không chắc nữa.

Thiên hồ gật đầu, trong miệng vô thức phát ra tiếng ư ử khe khẽ, sau đó đi về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm ngây ngốc nhìn. Chỉ thấy thiên hồ giơ hai chân trước đặt lên vai cậu, sau đó nâng người, vươn dài cổ, dùng gò má đầy lông cọ lên cằm Kiều Hàm rồi tới má, cọ từ má trái sang má phải, lại cọ xuống cổ. Trong lúc cọ, đôi tai bị ép xuống rồi lại bật lên, khẽ run rẩy.

Kiều Hàm ngây người, thật sự ngây người. Cậu vô thức giơ tay vuốt từ cổ thiên hồ xuống lưng, giống như đang vuốt lông cho một con vật nhỏ.

“Sư huynh? Thật sự là sư huynh sao?” Kiều Hàm cảm thấy mình chỉ biết lặp đi lặp lại câu này.

Thiên hồ trực tiếp nhảy lên vai cậu, vung đuôi quét qua dây buộc tóc của Kiều Hàm. Tiếng leng keng vang lên khiến Kiều Hàm bừng tỉnh.

Kiều Hàm giật mình, lập tức ôm thiên hồ, cũng chính là sư huynh, xuống khỏi vai rồi ghì vào lòng, căng thẳng hỏi: “Huynh không nói được sao? Không phải yêu tộc đều có thể nói chuyện à? Cũng không thể biến trở lại, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Tiêu Cửu Từ cuộn tròn trong lòng Kiều Hàm, chỉ để lộ cái đầu đầy lông cùng đôi mắt vô tội nhìn cậu, dường như chính y cũng không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Bởi con đường hiện giờ họ đang đi không giống nguyên tác, không có kinh nghiệm nào để noi theo, chỉ có thể tự mình tìm tòi. Kiều Hàm vội vàng dẫn Tiêu Cửu Từ ra ngoài.

Lúc này bên ngoài đã trở lại yên tĩnh. Hề Quỳ bị luồng yêu lực vừa rồi lan tới làm cho hoảng sợ, vội vàng chạy ra tìm Ô Nguyên. Thấy Ô Nguyên đang đứng cùng Lục Truy và những người khác, cậu nhóc đang tò mò định lên tiếng thì một luồng sáng lóe lên, Kiều Hàm ôm một con hồ ly trắng như tuyết xuất hiện.

Nhìn thấy hình thái thiên hồ, Ô Nguyên và Hề Quỳ đều không kinh ngạc.

“Sao lại hóa về nguyên hình rồi?” Ô Nguyên hỏi.

Hề Quỳ cũng biến thành chim hỉ thước, vui vẻ bay lên vai Kiều Hàm, nghiêng cái đầu nhỏ đen nhánh nhìn thiên hồ trong lòng cậu: “Nguyên hình của ân nhân đẹp quá, là con hồ ly đẹp nhất mà ta từng gặp.”

“Khoan đã… Đây… đây là Tiêu Cửu Từ!” Giọng Lục Truy gần như méo hẳn đi, run rẩy chỉ tay vào Tiêu Cửu Từ. Mặc dù biết huynh đệ nhà mình là bán yêu, cũng từng thấy hình thái bán yêu của y, nhưng nhìn một con hồ ly đột nhiên xuất hiện thế này, Lục Truy vẫn bị k*ch th*ch không nhẹ.

Tiêu Cửu Từ cũng chú ý đến sự hiện diện của Lục Truy. Y tò mò thò đầu ra, nghiêng đầu, dường như không hiểu mà nhìn Lục Truy. Có lẽ y đang thắc mắc tại sao Lục Truy lại xuất hiện ở đây.

“Đệch!” Nhìn Tiêu Cửu Từ như vậy, Lục Truy chỉ có thể thốt ra một tiếng này để biểu đạt tâm trạng lúc này.

Kiều Hàm không rảnh để ý đến sự kinh ngạc của họ, vội vàng kể lại tình hình.

“Không nói được, cũng không thể hóa hình…” Ô Nguyên nghi hoặc nói: “Chỉ có yêu tộc mới sinh chưa lâu mới như vậy thôi mà?”

Nghi hoặc một tiếng xong, Ô Nguyên lập tức vươn tay truyền yêu lực cho Tiêu Cửu Từ, nhưng chỉ vừa chạm vào, hắn đã thu tay lại: “Yêu lực trong cơ thể hắn dồi dào, hoàn toàn không cần ngoại lực hỗ trợ, yêu đan cũng đã kết thành rất tốt.”

Kiều Hàm nghĩ ngợi: “Ta đi hỏi bà chủ cho rõ.”

Nói xong, cậu lập tức ôm Tiêu Cửu Từ, nhanh chóng chạy lên tầng cao nhất.

Nhìn con hồ ly trong lòng Kiều Hàm, bà chủ đang chăm sóc hoa cỏ cũng ngây người: “Ta chưa từng thấy trường hợp nào thế này.”

Trong lúc nói, bà chủ đánh một luồng linh lực vào cơ thể Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ khẽ ư một tiếng rồi bị linh quang nâng lên giữa không trung. Dường như linh lực đã chạy một vòng trong cơ thể y, lúc này bà chủ mới lên tiếng: “Lạ thật… lạ thật… Rõ ràng mọi thứ đều thuận lợi, đáng lẽ không có vấn đề gì mới phải.”

Kiều Hàm sốt ruột. Cậu vốn tưởng phương pháp này khả thi, nào ngờ bây giờ lại thành ra thế này, thật sự sợ mình khéo quá hóa vụng.

Bà chủ vuốt cằm hỏi: “Bản thân ngươi cảm thấy có vấn đề gì không?”

Tiêu Cửu Từ đã được đặt lên bàn lắc đầu, sau đó quay sang nhìn Kiều Hàm. Thấy vẻ mặt Kiều Hàm nặng nề, y không nhịn được vươn đuôi khẽ quét qua cánh tay đang căng cứng của cậu, dường như muốn an ủi.

Bà chủ nói: “Tuổi cao rồi, nhiều chuyện cũng không nhớ nổi. Thế này đi, trước hết quan sát vài ngày rồi tính. Bản thân ngươi cũng thử tu luyện yêu lực xem sao.”

Tiêu Cửu Từ dường như có chút khó xử. Vì không thể biểu đạt, cuối cùng y vẫn nhảy về lại trong lòng Kiều Hàm.

Kiều Hàm nhất thời cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể trở về nghiên cứu kỹ với hệ thống.

Kiều Hàm ôm chặt Tiêu Cửu Từ trong lòng, vừa vuốt xuôi bộ lông của y vừa nói: “Sư huynh, nếu có chỗ nào không thoải mái, huynh nhất định phải báo cho ta biết.”

Tiêu Cửu Từ chỉ cọ cọ vào lòng bàn tay cậu, còn thè lưỡi l**m nhẹ lòng bàn tay Kiều Hàm.

Lòng Kiều Hàm lập tức mềm nhũn, cũng không còn căng thẳng như trước.

Nhìn hai người rời đi, bà chủ quay đầu nhìn người đàn ông trên giường, lẩm bẩm: “Phu quân, tại sao tình trạng của y lại khác với chàng khi trước? Chẳng lẽ tiểu tử này còn có chỗ gì đặc biệt sao?”

Kiều Hàm dẫn Tiêu Cửu Từ trở về phòng. Những người khác đều đang chờ họ. Vì tình huống bất ngờ, Ô Nguyên cũng quyết định tạm thời không đi nữa, ở lại giúp đỡ.

Tiêu Cửu Từ được đặt lên bàn, bên cạnh ngồi xổm một con thỏ nhỏ, phía bên kia đứng một con chim hỉ thước nhỏ.

Ba người còn lại ngồi vây quanh quan sát và bàn bạc.

Tiêu Cửu Từ ngồi xổm ở đó trông vô cùng thanh tú. Bộ lông trắng dường như đang tỏa sáng. Đột nhiên y giơ chân lên, trước tiên cọ cọ bên cạnh mũi, sau đó lại l**m chân, hoàn toàn là tập tính của động vật.

Cảnh này khiến Kiều Hàm và Lục Truy đều sững sờ.

“Huynh đệ, đừng như vậy chứ. Sau này ta còn biết đối mặt với huynh thế nào đây?” Lục Truy vội nói.

Ô Nguyên nói: “Chuyện này rất bình thường. Yêu tộc chúng ta có cảnh giới tu vi càng thấp thì càng khó thoát khỏi tập tính của động vật, thậm chí tính cách cũng sẽ bị ảnh hưởng.”

Đang nói, mọi người liền thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên quay đầu nhìn Bạch Nhung bên cạnh.

Bạch Nhung lập tức giật nảy mình, khôi phục hình người, trốn sau lưng Lục Truy, cẩn thận nhìn Tiêu Cửu Từ.

Lục Truy phản ứng lại: “Không phải huynh còn muốn ăn Bạch Nhung chứ.” Vừa nói, hắn vừa kéo Bạch Nhung vào lòng: “Đây là vợ ta, không nằm trong thực đơn của huynh đâu!”

Kiều Hàm nói: “Chỉ là bị tập tính thôi thúc mà thôi, sư huynh vẫn là sư huynh.” Nói xong, cậu lại chợt có chút suy ngẫm. Trước đây cậu luôn cảm thấy sư huynh trở nên hơi kỳ lạ, dường như vô cùng nhạy cảm. Cậu vẫn luôn cho rằng đó là do thân phận huyết mạch bị phơi bày gây k*ch th*ch, chẳng lẽ thật ra là phần huyết mạch thiên hồ đã ảnh hưởng đến bản tính của y?

Bên phía Tiêu Cửu Từ, vừa nghe hai chữ “vợ ta”, y lập tức khựng lại, kinh ngạc nhìn Lục Truy.

Lục Truy dường như cuối cùng cũng cảm thấy mình có thể giao tiếp với huynh đệ tốt, liền vô cùng khoe khoang tuyên bố hắn và Bạch Nhung đã định tình, tốc độ nhanh đến mức khiến người ta tặc lưỡi. Sau đó hắn còn khiêu khích nhướng mày với Tiêu Cửu Từ.

Trên khuôn mặt hồ ly đầy lông của Tiêu Cửu Từ không nhìn ra biểu cảm gì. Y chỉ quay đầu đi, không nhìn Lục Truy nữa.

Lục Truy cười hì hì, tay hơi ngứa, muốn sờ đầu hồ ly của huynh đệ. Kết quả tay vừa vươn ra đã bị Kiều Hàm ngăn lại.

“Đừng sờ lung tung.” Kiều Hàm cảnh cáo.

Lục Truy xì một tiếng, vừa định phản bác thì thấy Tiêu Cửu Từ chủ động đi đến trước mặt Kiều Hàm, lắc đầu vẫy đuôi, cọ qua cọ lại, hoàn toàn là tư thế cầu được v**t v*. Kiều Hàm vốn không cần suy nghĩ, theo bản năng đã giơ tay vuốt y.

Cuối cùng Tiêu Cửu Từ chỉ còn thiếu nước lăn lộn trước mặt Kiều Hàm, phơi bụng ra mà thôi. Nhưng y vẫn nhịn được bản năng này, dù sao ở đây còn có người ngoài. Chỉ khi không nhịn nổi, y mới khẽ cắn cổ tay Kiều Hàm một cái.

Nhưng Kiều Hàm dường như đã quen, hoàn toàn không để tâm.

Dù vậy, Lục Truy vẫn nhìn đến ngây người, hỏi Ô Nguyên: “Đây cũng là bản tính à?”

“Ừ.” Ô Nguyên gật đầu.

Lục Truy nhìn Bạch Nhung bên cạnh với vẻ hận sắt không thành thép: “Sao đệ chẳng có chút bản tính nào thế?”

Bạch Nhung vô tội đầy mặt. Cậu đã sớm qua thời kỳ ấu tể và trưởng thành, những bản năng ấy gần như không còn ảnh hưởng cậu hắn nữa, mặc dù thỉnh thoảng vẫn sẽ bộc lộ.

Mấy người trò chuyện một lúc, đại khái kể lại những chuyện gần đây cho Tiêu Cửu Từ nghe. Mặc dù hiện giờ y không thể biểu đạt gì, nhưng vẫn nghiêm túc nghe hết.

Sau đó mọi người tự về nghỉ ngơi. Kiều Hàm lại chẳng hề có chướng ngại tâm lý, trực tiếp ôm Tiêu Cửu Từ lên giường mình, vô cùng tự nhiên định ngủ cùng hồ ly.

Trước khi ngủ, cậu còn chải lông cho hồ ly, cảm thán sư huynh dù làm hồ ly cũng là con đẹp nhất. Thân hình này hoàn toàn là sự kết hợp giữa vẻ đẹp và sức mạnh, thật sự quá đẹp.

Kiều Hàm nằm xuống, Tiêu Cửu Từ liền gác đầu lên vai cậu, mở đôi mắt đẹp nhìn cậu. Nhất thời Kiều Hàm thật sự không biết nên coi y là sư huynh hay là một con hồ ly nhỏ.

Cậu không nhịn được vươn tay gãi gãi cổ hồ ly. Thấy đôi mắt hồ ly của Tiêu Cửu Từ cong lên như đang cười, chiếc đuôi vung qua vung lại, hai tai cũng xòe sang hai bên, trong miệng còn phát ra tiếng ư ử, Kiều Hàm cũng bị chọc cười.

“Sư huynh, huynh không lo sao? Lỡ cứ mãi như vậy thì sao? Hay là bản tính thiên hồ đã lấn át nỗi lo của huynh rồi?” Kiều Hàm lẩm bẩm. Cậu đã hỏi hệ thống, nhưng hệ thống cũng hỏi gì không biết nấy, dù sao mọi chuyện đã lệch khỏi cốt truyện.

Trong lòng Kiều Hàm vẫn tràn đầy lo lắng. Đột nhiên má cậu ươn ướt. Kiều Hàm quay đầu liền thấy hồ ly đang l**m mình, dường như muốn an ủi cậu.

Nhìn sư huynh như vậy, Kiều Hàm đột nhiên bật cười: “Như thế này hình như cũng không tệ.” Cậu không nhịn được vùi đầu vào bộ lông hồ ly dày mềm, cọ cọ. Nếu y chỉ là một con hồ ly nhỏ, vậy thì thứ thiên đạo vận mệnh quỷ quái gì đó cũng sẽ không đổ lên đầu y nữa, đúng không?

Tiêu Cửu Từ bị cậu cọ đến bất đắc dĩ. Cứ tiếp tục như vậy đương nhiên không được. Y không muốn mãi làm hồ ly, chuyện này cho dù Kiều Hàm thích cũng không được.

Hơn nữa, y có thể cảm nhận yêu đan của mình đang chậm rãi vận chuyển, chỉ là tốc độ quá chậm, dường như thiếu sức mạnh nên không thể khôi phục.

Y nghĩ chỉ cần cho mình thời gian, hẳn là có thể khôi phục.

Nhưng chớp mắt ba ngày trôi qua, vẫn không có chút phản ứng nào.

Thời gian Tiêu Cửu Từ chìm vào giấc ngủ lại càng lúc càng nhiều. Kiều Hàm không còn cách nào khác, chỉ có thể ở bên cạnh Tiêu Cửu Từ.

Một đêm trôi qua, Kiều Hàm mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi, rồi lại bị l**m tỉnh.

Vừa mở mắt, cậu đã thấy một con hồ ly xinh đẹp đang nằm sấp trên ngực mình.

Kiều Hàm sững ra, sau đó mới muộn màng nhận thấy cánh môi mình ươn ướt.

Ờm…

Kiều Hàm mím môi, mắt lớn trừng mắt nhỏ với một con hồ ly, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Đây là… bản tính sao?

Đang nghĩ, cậu bỗng cảm thấy nhiệt độ trong phòng hơi thấp, dường như linh khí hệ Băng từng tụ lại ở đây. Chẳng lẽ là do sư huynh tu luyện yêu lực gây nên?

Trong lúc cậu còn đang nghi hoặc, hồ yêu nằm sấp trên người bỗng được bao phủ bởi một luồng sáng xanh nhạt.

Kiều Hàm giật mình, vội vàng ngồi dậy. Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng đã tan đi.

Con hồ ly nằm trên người cậu biến mất, thay vào đó là một đứa trẻ khoảng hai ba tuổi.

Dáng vẻ đứa trẻ ấy vô cùng quen thuộc, gần như giống hệt tiểu sư huynh mà cậu từng nhìn thấy trong rừng trúc ở ảo cảnh Minh Dạ, chỉ là những đốm sáng màu lam trong đôi mắt nhiều hơn.

“Kiều Hàm?” Một giọng nói mềm mại non nớt phát ra từ miệng đứa trẻ. Sau khi nói thành lời, chính y cũng sững sờ.

Đầu Kiều Hàm gần như đầy dấu hỏi lẫn dấu chấm than. Cậu vội đỡ đứa trẻ ngồi dậy: “Sư huynh?”

Đứa trẻ phản ứng lại tình trạng của mình, dùng chiếc đuôi còn dài hơn cả cơ thể vòng ra trước người, đỏ mặt gật đầu.

Kiều Hàm vội hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là…”

“Có lẽ liên quan đến việc ta tu luyện. Cái này… trước hết lấy cho ta một bộ y phục đi.” Tiêu Cửu Từ dường như rất muốn dùng giọng nói mềm mại non nớt của mình để nói ra một câu thật trầm ổn.

Lúc này Kiều Hàm mới nhận ra sư huynh không mặc quần áo, mông tr*n tr**, chỉ có thể dùng đuôi quấn quanh người một vòng để giữ lấy thể diện.

Sau khi biến thành hồ ly, quần áo rơi xuống đất đã được Kiều Hàm cất đi. Có lẽ vì y vẫn chưa quen sử dụng yêu lực, nếu không, khi biến hóa như thế này, thật ra họ có thể biến cả quần áo theo cùng.

Không hiểu sao Kiều Hàm lại cảm thấy hơi buồn cười, vội vàng lấy quần áo cho sư huynh. Có vài bộ pháp y có thể tùy ý biến lớn thu nhỏ, vừa hay thích hợp với y hiện giờ.

Kiều Hàm đưa quần áo qua rồi nhìn chằm chằm. Cậu cũng không định nhìn thứ gì, chỉ là nhất thời vẫn chưa thể thích ứng với một sư huynh nhỏ đến vậy.

Nhưng tai sư huynh đã xấu hổ đến cụp xuống, chiếc đuôi đang quấn quanh người càng không dám nhúc nhích.

“Đừng nhìn ta.” Tiêu Cửu Từ có chút ảo não nói.

Kiều Hàm phản xạ có điều kiện đáp: “Có gì đâu?”

Tiêu Cửu Từ bất mãn liếc cậu một cái. Muốn nhìn thì cũng phải chờ y khôi phục nguyên dạng rồi hẵng nhìn chứ. Bây giờ thế này… thế này sao có thể để Kiều Hàm nhìn thấy được!

Nhìn khuôn mặt trắng nõn đáng yêu kia sắp nhăn cả lại, Kiều Hàm mới phản ứng mình làm vậy không lịch sự, dứt khoát quay lưng lại rồi xuống giường.

Sau lưng lập tức vang lên tiếng sột soạt mặc quần áo.

Kiều Hàm cũng không làm gì, chỉ chỉnh lại y phục rồi đứng dậy định đi rót trà. Kết quả phía sau bỗng vang lên giọng nói hoảng hốt: “Đệ đi đâu?”

Kiều Hàm sững lại. Cậu vừa quay đầu đã thấy Tiêu Cửu Từ mặc xong quần áo, dường như sốt ruột muốn đuổi theo cậu. Nhưng đôi chân ngắn vừa bước ra đã giẫm trúng chiếc đuôi dài của mình, lập tức tự vấp ngã, chúi thẳng xuống dưới giường.

May mà Kiều Hàm nhanh tay nhanh mắt, vươn tay vớt người nhỏ vào lòng, hoảng hốt hỏi: “Sư huynh, huynh làm gì vậy?”

Tiêu Cửu Từ nắm chặt vạt áo Kiều Hàm: “Ta tưởng đệ giận nên muốn đi. Nhất thời hoảng lên nên…”

“Ta giận gì đâu?” Kiều Hàm lập tức dở khóc dở cười, đặt Tiêu Cửu Từ trở lại giường ngay ngắn.

Tiêu Cửu Từ cũng có chút lúng túng: “Vừa rồi ta không cho đệ nhìn ta thay y phục.”

Kiều Hàm: …Cậu là loại b**n th** gì chắc?

Quả nhiên tính tình của y đã bị bản tính thiên hồ ảnh hưởng sao? Không chỉ nhạy cảm mà còn lo được lo mất, giống hệt một chú chó con sợ bị chủ nhân vứt bỏ. Thật sự chẳng giống sư huynh chút nào.

Kiều Hàm hơi đau đầu, nhưng vừa nhớ lại cảnh tượng ban nãy, cậu vẫn vô cùng thiếu đồng cảm mà bật cười.

Tiêu Cửu Từ nghe tiếng cười của Kiều Hàm, nhớ đến hành động ngu ngốc vừa rồi của mình, chật vật vô cùng, liền dùng chiếc đuôi vẫn chưa điều khiển được linh hoạt lắm quấn lấy bản thân: “Đừng cười ta!”

Không hiểu sao Kiều Hàm có cảm giác mình không phải đang đối mặt với sư huynh mà thật sự đang đối mặt với một đứa trẻ. Cậu không nhịn được giơ tay xoa đầu, véo đôi tai đầy lông: “Bây giờ biến thành trẻ con rồi, phải làm sao đây?”

Tiêu Cửu Từ lại nói: “Hình như ta đã tìm ra được một vài quy luật. Lát nữa đi gặp bà chủ rồi bàn tiếp.”

Kiều Hàm lập tức mừng rỡ. Quả nhiên sư huynh vẫn là sư huynh. Tuy trông giống trẻ con nhưng trí tuệ vẫn còn nguyên.

Sau khi ra ngoài, đương nhiên lại gây nên một trận sóng to gió lớn. Ba ngày rồi, cuối cùng cũng có biến hóa. Tuy hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng có biến hóa vẫn là chuyện tốt, nếu không mọi người đều sắp hoảng loạn.

Ô Nguyên nói: “Đây là đang trưởng thành sao?”

Lục Truy kinh ngạc: “Huynh đệ, huynh định sống lại cuộc đời của yêu tộc từ đầu một lần à?”

Kiều Hàm cảm thấy cách nói của Lục Truy thật sự khá giống tình hình hiện tại.

Mấy người lại vây quanh Tiêu Cửu Từ tò mò quan sát một phen. Chẳng bao lâu sau, Kiều Hàm ôm Tiêu Cửu Từ lên tầng cao nhất lần nữa.

Nhìn Tiêu Cửu Từ đã biến thành dáng vẻ trẻ con, cuối cùng bà chủ cũng lên tiếng: “Có lẽ con đường khôi phục khác nhau nên phương thức cũng khác.”

“Có ý gì?” Kiều Hàm hỏi.

Tiêu Cửu Từ nghĩ ngợi rồi nói: “Chẳng lẽ bà chủ từng gặp người từ yêu đạo tu sang tiên đạo, tình trạng của người đó khác với ta?”

Bà chủ nhướng mày: “Thông minh đấy. Người thành công đồng tu hai đạo mà ta biết quả thật ban đầu là yêu tu, sau đó khôi phục huyết mạch rồi mới tu tiên đạo. Những phương pháp ta dạy cho các ngươi cũng lấy từ chỗ người đó.”

Kiều Hàm cũng nhớ ra, trong nguyên tác khi Lang Tiểu Nguyệt tu hai đạo, nàng cũng đâu có biến trở lại thành trẻ con rồi lớn lên lần nữa.

“Không đúng, Minh Dạ hình như…” Kiều Hàm cũng không rõ tình trạng cụ thể của Minh Dạ, dù sao những cảnh tượng trong ảo cảnh kia không hoàn chỉnh.

“Hắn khác. Hắn nuốt yêu đan của cha mình nên mới nhanh chóng tấn cấp.” Bà chủ nói: “Ta nghĩ tình trạng của ngươi có lẽ mới là những gì sẽ gặp phải khi tấn cấp bình thường.”

Sau đó bà chủ bảo Tiêu Cửu Từ vận chuyển yêu lực thử xem.

Một người bé xíu ngồi xếp bằng vận chuyển yêu lực, linh khí xung quanh bắt đầu hội tụ. Trong đó linh khí hệ Băng vô cùng ít ỏi, chuyện này cũng không còn cách nào, dù sao linh khí hệ Băng trong trời đất vốn đã hiếm.

Sau đó mọi người nhìn thấy một luồng sáng xanh băng vận chuyển trong cơ thể y.

Đến khi kết thúc một chu thiên, Kiều Hàm cũng khẽ nhíu mày. Quá chậm, thời gian vận chuyển một lần thật sự quá lâu.

Xem xong, bà chủ thong thả lên tiếng: “Xem ra muốn ngươi khôi phục, ngươi phải về quê một chuyến rồi.”

Tiêu Cửu Từ khựng lại.

Kiều Hàm lại đột nhiên run bắn toàn thân.

Quê nhà mà bà chủ nói chắc chắn không phải Thanh Vân Tông hay Vạn Thú Sâm Lâm, vậy thì chỉ có thể là…

“Ý bà chủ là lãnh địa của tộc Thiên Hồ, băng nguyên cực Bắc?” Thật ra Tiêu Cửu Từ cũng đã phần nào hiểu ra: “Nơi đó có linh lực hệ Băng dồi dào, thích hợp để ta tu luyện yêu đan. Hơn nữa… dường như ta cần một bộ công pháp của tộc Thiên Hồ mới có thể thuận lợi tu luyện.”

Số lượng tộc Thiên Hồ không nhiều, phần lớn đều có thiên phú Băng tinh nguyên. Họ sống ở cánh đồng băng cực Bắc, nơi đó đương nhiên có linh khí hệ Băng vô cùng dồi dào. Bởi tộc Thiên Hồ gần như không ra ngoài nên cũng không có công pháp lưu truyền bên ngoài.

Ban đầu Kiều Hàm còn ôm tâm lý may mắn, cảm thấy lần này không cần đến băng nguyên băng cực Bắc, như vậy cũng có nghĩa là không đi theo cốt truyện.

Trong nguyên tác, y không có mục tiêu, lại rơi vào cảnh chúng bạn xa lánh, vì thế mới đến băng nguyên cực Bắc tìm kiếm nguồn gốc thân thế, đồng thời tu luyện trở nên mạnh hơn ở đó, sau đó ngoài ý muốn trở thành Hồ chủ.

Mà hiện giờ vẫn là vì tu luyện. Do đồng tu hai đạo khiến Tiêu Cửu Từ biến thành thế này nên buộc phải đến băng nguyên cực Bắc.

Kiều Hàm lại một lần nữa cảm nhận được sự đáng sợ của thiên đạo, vậy mà mọi chuyện lại vòng về phía đó.

Nhưng Kiều Hàm không còn sợ hãi hay ra sức phản kháng nữa.

Đến đó quả thật là con đường giúp Tiêu Cửu Từ trở nên mạnh hơn, mà nơi ấy không phải nút thắt buộc y tiếp nhận thần lực, cho nên cũng không nguy hiểm.

Kiều Hàm suy nghĩ một lúc rồi đè xuống nỗi xao động trong lòng.

Bà chủ lại thử cảnh giới yêu lực của Tiêu Cửu Từ. Hiện giờ Tiêu Cửu Từ đã có thể ổn định sử dụng yêu lực để ngưng tụ những thuật pháp băng sương đơn giản, ngoài ra còn có một vài thuật pháp dùng chung được cho cả yêu lực lẫn linh lực. Những thuật pháp không dùng chung mà y chưa từng học thì đương nhiên không biết.

Bà chủ tò mò hỏi: “Còn mất kiểm soát không?”

Lúc này Kiều Hàm mới nhớ ra đây mới là vấn đề quan trọng nhất, nhưng vì tình trạng của Tiêu Cửu Từ nên vẫn luôn bị bỏ qua. Dù sao ngoài hình dạng, Tiêu Cửu Từ vẫn luôn biểu hiện rất ổn định.

Tiêu Cửu Từ nói: “Nếu nóng lòng nâng cao tu vi, cưỡng ép hấp thu linh khí thì sẽ xuất hiện dấu hiệu mất kiểm soát. Ngoài ra, khi ta thử chuyển sang sử dụng tiên đạo cũng sẽ hỗn loạn.”

Kiều Hàm kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ. Hóa ra y đã thử từ lâu rồi.

Bà chủ gật đầu: “Hiện giờ ngươi vẫn phải lấy yêu tu làm chính, tạm thời đừng nghĩ đến việc chuyển đổi sử dụng.”

Tiêu Cửu Từ gật đầu đáp ứng.

Bà chủ cũng không còn gì khác để nói, vì thế lên tiếng: “Đại khái là vậy. Nhưng mà… hai người các ngươi không thể cùng đi, nợ vẫn chưa trả hết đâu!”

Kiều Hàm hoàn hồn, lập tức nói: “Sư huynh ta thế này mà bà để huynh ấy ra ngoài một mình, chẳng phải là đi chịu chết sao?”

“Trong số người đi cùng các ngươi chẳng phải có yêu tộc sao? Bảo họ hộ tống là được. Ngươi ở lại.” Bà chủ nói.

“Không được.” Lần này đến lượt Tiêu Cửu Từ từ chối. Y đứng dậy, tuy chỉ là một người bé xíu nhưng vẫn cố gắng đứng chắn trước Kiều Hàm: “Chúng ta không thể chia nhau hành động.”

Trong lòng Kiều Hàm ấm áp. Đúng vậy, sư huynh đã từng hứa, họ sẽ không tách nhau ra.

“Sao nào? Các ngươi muốn quỵt nợ?” Sắc mặt bà chủ lập tức sa xuống.

Kiều Hàm lập tức nhớ đến lời Lục Truy từng nói: “Sao có thể, bọn ta để những người khác ở lại giúp trả nợ, như vậy được rồi nhỉ.”

Tiêu Cửu Từ lập tức kinh ngạc nhìn Kiều Hàm. Nhưng biểu cảm kinh ngạc do một đứa trẻ làm ra thật sự quá đáng yêu, khiến Kiều Hàm không nhịn được lại xoa đầu rồi véo tai y, làm gương mặt trắng nõn của Tiêu Cửu Từ lập tức đỏ bừng.

Tiêu Cửu Từ cảm thấy sau khi mình biến nhỏ hoặc biến thành hồ ly, Kiều Hàm thật sự rất thích động tay động chân với y. Đây cũng là dịp hiếm hoi khiến Kiều Hàm chủ động.

“Trước đó Lục Truy từng nói sẽ ở lại cùng Bạch Nhung để giúp chúng ta trả nợ, còn nói sẽ gọi cả Nguyên Hội và Mạnh Cận tới.”

Tiêu Cửu Từ kinh ngạc vô cùng, nhưng vẫn không khỏi xúc động.

Kiều Hàm vội nói: “Thật ra hắn muốn cùng Bạch Nhung trốn phiền phức ở đây.”

Tiêu Cửu Từ lập tức dở khóc dở cười nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm lại nhìn bà chủ: “Để bạn của bọn ta thế chấp ở đây được chứ, sau khi xong việc, bọn ta sẽ quay lại tiếp tục trả nợ.”

Lần này bà chủ không làm khó họ nữa, phất tay cho họ rời đi. Nhưng vẫn không quên thu lại gương bát quái. Thật ra Kiều Hàm rất thích tiểu bí cảnh thần kỳ này.

Tiêu Cửu Từ thấy vẻ lưu luyến không nỡ của Kiều Hàm, liền ở trong lòng cậu giơ tay ôm cổ cậu, hỏi: “Đệ thích sao?”

Kiều Hàm gật đầu.

Tiêu Cửu Từ nói: “Vậy đợi ta khôi phục rồi quay lại, ta sẽ xin ngài ấy, xem ngài ấy đưa ra điều kiện gì mới chịu trao đổi.”

Kiều Hàm bật cười: “Vậy thì đa tạ sư huynh!” Cậu rất thích lời hẹn sẽ cùng nhau trở lại này.

Sau khi xuống dưới, họ tìm mọi người rồi giải thích tình hình.

Nghe nói mình bị đem ra thế chấp, khóe miệng Lục Truy giật giật, nhưng đây cũng là chuyện đã dự tính từ đầu: “Đợi ba ngày rồi hẵng đi. Trước đó ta đã gửi thư rồi, chắc bọn họ sắp đến. Họ nhất định cũng rất muốn gặp huynh. Nhưng mà, dáng vẻ hiện giờ của huynh… Phụt!”

Kiều Hàm liếc xéo hắn một cái. Cậu còn phải xuống dưới báo với chưởng quầy một tiếng nên để Tiêu Cửu Từ ở lại một mình.

Ô Nguyên lên tiếng: “Vốn dĩ ta cũng phải đi, vừa hay có thể hộ tống các ngươi đến đó. Thế nào?”

Hề Quỳ lập tức nói: “Dù sao ta cũng đi theo ân nhân.”

Ô Nguyên tức giận nhìn Hề Quỳ một cái. Hắn còn đang có ý định lừa người đi cùng mình.

Tiêu Cửu Từ đương nhiên không muốn Kiều Hàm vất vả. Hiện giờ y chỉ có thể sử dụng một chút pháp lực, lại còn là một đứa trẻ, căn bản chỉ tổ trở thành gánh nặng, cho nên chỉ có thể nhờ Ô Nguyên hộ tống.

Ô Nguyên gật đầu đồng ý rồi dẫn Hề Quỳ rời đi.

Lúc này Lục Truy không nhịn được vươn tay muốn nghịch đuôi và tai Tiêu Cửu Từ, kết quả bị y nhanh nhẹn tránh đi.

“Này, nhỏ mọn thế!” Lục Truy phàn nàn: “Còn là huynh đệ tốt nhất nữa không? Cho ta sờ một cái thôi.”

Tiêu Cửu Từ cuộn đuôi lại: “Không được, Kiều Hàm không thích.”

Lục Truy lập tức trợn trắng mắt: “Chẳng lẽ chỉ có Kiều Hàm mới được sờ sao?”

Tiêu Cửu Từ không chút do dự gật đầu. Thật ra cũng vì bản năng hồ ly bắt đầu không thích mùi của người khác dính lên lông mình, ngoại trừ Kiều Hàm.

Y chỉ hận không thể để hương thơm của Kiều Hàm thấm đầy khắp người mình.

“Thế Kiều Hàm còn sờ thỏ nhà ta đấy!”

Bạch Nhung ở phía xa ngẩng đầu nhìn sang bên này.

Tiêu Cửu Từ lập tức nhíu đôi mày nhỏ, trên mặt hiện lên chút ghen, nghiêm túc nói: “Huynh nên ngăn lại.”

Lục Truy hộc máu.

“Đúng rồi, ta có chuyện muốn hỏi huynh.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng.

Lục Truy hỏi: “Chuyện gì?”

“Chuyện huyết mạch của ta bị bại lộ.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Hả? Kiều Hàm không nói với huynh à?” Lục Truy kinh ngạc hỏi.

Kiều Hàm đã kể những chuyện xảy ra sau đó, nhưng không nói huyết mạch của y đã bị bại lộ như thế nào. Ban đầu Tiêu Cửu Từ tưởng mình sẽ nghe được nguyên nhân từ Kiều Hàm. Tuy nguyên nhân đã không còn quan trọng, dù sao sự thật đã bày ra trước mắt, cho dù mãi không biết cũng chẳng sao.

Nhưng hành động cố tình che giấu và né tránh của Kiều Hàm lại khiến Tiêu Cửu Từ vô cùng để tâm.

Tại sao cậu không dám nói huyết mạch của y đã bị bại lộ như thế nào?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn