Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 139

Lúc này, Lục Truy vẫn chưa biết thân phận thật của Dương Bi tán nhân. Thế nên, chuyện đột nhiên bị gọi tới để bắt gã khiến Lục Truy cảm thấy khó hiểu vô cùng.

Nhưng Kiều Hàm lại nhớ rất rõ, trong nguyên tác, khi Tiêu Cửu Từ giao thi thể Dương Bi tán nhân cho Lục Truy, Lục Truy đã đỏ hoe đôi mắt, gằn từng chữ với y: “Đáng lẽ phải để ta đích thân ra tay.”

Theo cốt truyện gốc, Dương Bi tán nhân vờ nhận sai chuộc tội để đường hoàng quay lại Ngọc Hư Tông, hòng tìm cơ hội ám sát cha của Lục Truy. Kết quả là gã đánh nhau với Lục Truy. Sau đó, Bạch Nhung vì cứu Lục Truy mà trọng thương, vô tình để lộ thân phận yêu tộc.

Tình cảnh lúc đó có thể dễ dàng đoán được. Ngọc Hư Tông chắc chắn không dốc sức cứu một tên nội gián yêu tộc lẻn vào môn phái. Tiếp đó là cảnh Lục Truy ôm Bạch Nhung, lúc này đã bị moi mất yêu đan và biến về nguyên hình trở lại Yêu giới.

Nào ngờ giữa đường gặp được Tiêu Cửu Từ. Sau khi nghe kể lại mọi chuyện, y liền hạ quyết tâm tiêu diệt Dương Bi tán nhân. Chuyện này vô tình khiến Hề Quỳ đi theo Tiêu Cửu Từ ghi tạc vào lòng, từ đó kéo theo hàng loạt rắc rối về sau.

Có thể nói, trong dàn ác nhân, Dương Bi tán nhân tuyệt đối là kẻ tàn độc và nhẫn tâm nhất.

Trong lần gã đến Ngọc Hư Tông ám sát, có người đã phát hiện ra gã vốn dĩ luôn đầu quân và làm việc cho Yêu hoàng. Chính điều này đã châm ngòi cho mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa Nhân giới và Yêu giới bùng nổ thành một cuộc chiến trên diện rộng.

Lại nói, bản thân Dương Bi tán nhân vốn khét tiếng với thủ đoạn moi yêu đan. Không ít yêu tộc vô tội đã chết thảm dưới tay gã, trong đó có cả con cháu của Tứ đại Yêu quân. Một tên ác đồ như vậy lại được Yêu hoàng thu nạp dưới trướng, lẽ dĩ nhiên sẽ dấy lên làn sóng phẫn nộ trong nội bộ Yêu tộc. Quần yêu rầm rộ đứng lên chống lại ách thống trị của Yêu hoàng, ép Yêu hoàng phải tự vẫn, từ đó mới có chuyện bầu lại ngôi vị tân vương.

Trong chuỗi sự kiện ấy, Tiêu Cửu Từ và Lục Truy tình cờ phát hiện ra dấu vết hoạt động của Ma tộc. Cả hai ráo riết điều tra chân tướng, nhưng manh mối lại đứt đoạn sau cái chết của Yêu hoàng.

Tóm lại, Dương Bi tán nhân chính là một quả bom nổ chậm. Khéo làm sao họ lại đụng mặt gã sớm hơn dự kiến. Vậy thì nhân lúc tên này chưa kịp tung hoành, cứ giải quyết trước cho rảnh nợ, thuận tiện phá luôn mưu đồ của kẻ địch.

Cũng coi như tạo cơ hội cho Lục Truy tự tay kết liễu kẻ thù.

Về phía Bạch Nhung, sau khi nghe kể về tội ác của Dương Bi tán nhân, cậu tức giận giậm chân bình bịch: “Quá ác độc rồi, nhất định phải bắt gã! Kiều sư huynh làm đúng lắm.”

Thấy Bạch Nhung kích động như vậy, Lục Truy chỉ đành vỗ vỗ đầu cậu dỗ dành: “Rồi rồi rồi, bắt bắt bắt. Người thì bé xíu mà tính tình lại hung hăng gớm.”

Bị trêu chọc, Bạch Nhung vừa giận vừa thẹn, hung hăng trừng mắt lườm Lục Truy. Lục Truy lại cợt nhả chọc ghẹo lại, trêu đến mức đối phương đỏ bừng cả mặt. Màn tương tác này khiến Ô Nguyên và Hề Quỳ ngồi đối diện trố mắt nhìn.

Hề Quỳ không khỏi cảm thán, tên nội gián Bạch Nhung này trà trộn thành công thật đấy.

Ô Nguyên thì mang ánh mắt quái dị dò xét hai người kia. Thế này mà bảo không quá thân thiết sao?

Nhắc đến chuyện bắt Dương Bi tán nhân, đương nhiên phải dùng kế dụ rắn khỏi hang.

Bạch Nhung hăng hái xung phong làm mồi nhử: “Vì ta chạy rất nhanh.”

“Người ta đâu có biết đệ là ai, tìm đệ làm gì?” Lục Truy vội vàng ấn con thỏ ngốc này xuống.

Hề Quỳ lập tức giơ tay: “Ta ta ta! Ta đã phá ổ của gã, gã chắc chắn hận ta thấu xương, sẽ tới tìm ta băm vằm cho xem!”

“Người phá ổ là Tiêu Cửu Từ, lúc đó gã ta thậm chí còn chẳng thấy bóng dáng đệ đâu.” Ô Nguyên cũng đè thằng biểu đệ thích tìm cảm giác mạnh của mình xuống.

Sau đó, cả hai đồng loạt chuyển ánh mắt sang Kiều Hàm. Để người khởi xướng làm mồi nhử xem ra là hợp lý nhất rồi.

Kiều Hàm: …

Lục Truy và Ô Nguyên thừa hiểu độ dũng mãnh của Kiều Hàm. Ngay cả hai người bọn họ còn chưa chắc dám đơn phương độc mã khiêu chiến với cậu. Tình huống này, để người có ân oán với Dương Bi tán nhân như Kiều Hàm ra trận là chuẩn xác nhất.

Kiều Hàm đưa tay chạm lên chiếc gương trước ngực, chợt cảm thấy một nỗi cô đơn quạnh quẽ lạnh lẽo dâng lên trong lòng.

“Không phải ta không dám, nhưng ta vẫn thấy Lục Truy, ngươi hợp hơn.” Kiều Hàm cất lời.

Lục Truy kinh ngạc: “Ta một là không có yêu đan, hai là chẳng thù oán gì với gã, rõ ràng là không thích hợp nhất. Đừng nói là Kiều Hàm ngươi cũng biết sợ nhé? Yên tâm, sư huynh ngươi không có ở đây, ta nhất định sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.”

Kiều Hàm đáp: “Vì trong lần giao thủ trước, ta hình như thấy gã sử dụng chiêu thức của Ngọc Hư Tông, cho nên…”

“Cái gì! Chiêu thức của Ngọc Hư Tông?” Sắc mặt Lục Truy lập tức trầm xuống, vô cùng nghiêm túc.

Kiều Hàm gật đầu.

Bọn Ô Nguyên không rõ chiêu thức của Ngọc Hư Tông ra sao, nhưng việc Dương Bi tán nhân là nhân tộc thì có thể khẳng định.

Xuất phát từ sự tò mò về thân phận thật của gã, Lục Truy sảng khoái nhận lời làm mồi nhử.

Để Dương Bi tán nhân bắt được tung tích, Kiều Hàm cố ý bảo Lục Truy nhận vài nhiệm vụ tại Khách đ**m Hồng Liên. Khu vực làm nhiệm vụ chỉ gói gọn trong tòa thành này. Lục Truy càng hành xử phô trương, Dương Bi tán nhân chắc chắn sẽ càng dễ dàng chú ý đến sự xuất hiện của hắn.

Giải quyết xong nhiệm vụ, Lục Truy nhìn chưởng quầy đang cười híp mắt, rồi quay sang Kiều Hàm đứng bên cạnh: “Tuy ta rất sẵn lòng giúp đỡ huynh đệ, nhưng sao ta cứ có cảm giác mình đang bị ngươi gài bẫy thế nhỉ?”

Kiều Hàm mặt không đổi sắc đáp: “Làm gì có.” Dứt lời, cậu quay sang dặn dò chưởng quầy: “Nhớ kỹ nhé, thù lao nhiệm vụ của hắn và bên Ô Nguyên, cứ tính hết cho bọn ta.”

Chưởng quầy hào hứng làm một động tác tay ra hiệu cứ yên tâm.

Lục Truy: ?

Mỗi lần xong việc, kịch bản của Lục Truy là phải đi từ khách đ**m Hồng Liên sang một tửu lâu khác để uống rượu.

Đêm nay, Lục Truy và Kiều Hàm đang uống rượu, Ô Nguyên hóa thành một con quạ nhỏ liên tục bay lượn trên bầu trời đêm để giám sát các con phố xung quanh.

Đã nhiều ngày trôi qua mà chẳng có động tĩnh gì, Lục Truy thực sự vô cùng hoài nghi kế hoạch của Kiều Hàm.

Kiều Hàm trấn an: “Không vội, đối phương cũng cần thời gian dưỡng thương. Nhắc mới nhớ… Trước khi tới đây, ta nghe Bạch Nhung nói ban đầu cậu ấy đó định bế quan cùng Tương Tương. Rốt cuộc là tại sao ngươi lại lôi người ta theo vậy?”

Lục Truy chép miệng: “Thì dạo này quan hệ hai giới căng thẳng quá. Đệ ấy lại là yêu tộc, để đệ ấy ở lại ta sao yên tâm nổi. Ngộ nhỡ Yêu tộc giao cho đệ ấy nhiệm vụ nguy hiểm gì rồi bị phát hiện thì sao…”

“Ồ? Vậy sao?” Kiều Hàm nhướng mày, trêu chọc, “Thế sao ta nghe cậu ấy nói dạo gần đây Ngọc Hư Tông có một tiên tử trẻ tuổi thân phận cao quý muốn đến hỏi cưới ngươi mà nhỉ?”

Mắt Lục Truy lập tức sáng rực. Hắn vuốt cằm, cười tủm tỉm: “Đệ ấy cố tình kể với ngươi sao? Lẽ nào… đang ghen?”

Kiều Hàm dội cho một gáo nước lạnh: “Thế thì không phải. Ta chỉ tình cờ hỏi cậu ấy dạo này có chuyện gì thú vị không thôi.”

Khóe miệng Lục Truy giật giật, buồn bực nốc rượu, tay vô thức mân mê một chiếc móc khóa hình thỏ cụp tai treo tòng teng trên chuôi bản mệnh kiếm.

“Vị tiên tử kia thấy ta chỉ suốt ngày quấn quýt lấy Bạch Nhung mà ngó lơ cô ta, bèn định ra tay với Bạch Nhung. Ta sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên mới dắt Bạch Nhung cùng ra ngoài.”

Cho nên đến cả vị tiên tử kia cũng nhìn ra điểm bất thường mà muốn ra tay, còn Lục Truy thì sợ Bạch Nhung bị bắt nạt hoặc bại lộ thân phận nên liền dắt người ta bỏ trốn?

Vấn đề là Bạch Nhung hình như vẫn còn ngốc nghếch chưa hiểu chuyện gì thì phải.

Tầm mắt Kiều Hàm hạ xuống, nhìn món đồ trang trí mà Lục Truy đã lôi ra khoe khoang không biết bao nhiêu lần. Kiều Hàm cố kìm nén không hỏi, một lát sau thấy Lục Truy cứ vô ý lặp lại hành động đó, mới mở lời: “Con thỏ này trông được đấy.”

Lục Truy khựng lại, chợt bật cười, ra vẻ chẳng có gì to tát: “Cũng tàm tạm, hơi trẻ con chút.”

Kiều Hàm lườm hắn trắng mắt: “Bạch Nhung tặng hả?”

Lục Truy gật đầu: Dạo trước tâm trạng ta không tốt, Bạch Nhung muốn dỗ ta vui lên nên mới tặng món đồ này. Nghe nói đây là đồ do mẫu thân của Bạch Nhung tự tay làm. Trước kia ta cố tình hỏi xin để trêu Bạch Nhung, Bạch Nhung sống chết không chịu đưa. Ngay cả tiểu ta xin mà đệ ấy cũng tiếc, vậy mà hôm đó lại trực tiếp tặng cho ta.”

Tâm trạng không tốt,, e là chuyện của Tiêu Cửu Từ ít nhiều cũng đã ảnh hưởng đến Lục Truy.

Cơ mà nhắc đến món quà này… Kiều Hàm liếc xéo Lục Truy một cái đầy khinh bỉ: “Sao ta lại nghe nói Bạch Nhung là trẻ mồ côi, cha mẹ đã sớm qua đời từ lâu rồi, cho nên món quà này đối với Bạch Nhung chắc chắn có ý nghĩa vô cùng trọng đại.”

Lời vừa thốt ra, Lục Truy lập tức cứng đờ người, kinh ngạc nhìn Kiều Hàm: “Sao ngươi biết được thân thế của Bạch Nhung? Bạch Nhung chưa bao giờ kể chuyện này cả. Hay là Bạch Nhung lừa ngươi?”

Thân là một nội gián, dĩ nhiên chẳng ai đi khai thật gốc gác của mình, những gì nói ra đều là giả mạo.

Kiều Hàm đáp gọn: “Bạch Nhung nói lúc say thôi.”

Thực ra chi tiết này đã được nhắc đến trong nguyên tác. Nếu cha mẹ còn sống, sao Bạch Nhung lại đến mức không thể lá rụng về cội. Cũng chính vì không còn người thân nương tựa, một chú thỏ ngốc nghếch mới bị đẩy đi làm công việc nội gián nguy hiểm đến vậy.

Nghe xong, Lục Truy siết chặt con thỏ trong tay, sắc mặt có chút khó coi.

Lục Truy nào biết được đây lại là di vật của bề trên. Nếu biết trước, Lục Truy nhất định sẽ không nhận. Chắc chắn Bạch Nhung đã đau lòng tiếc nuối lắm, bản thân đúng là…

Thấy Lục Truy lộ vẻ tự trách, Kiều Hàm đâm ra hơi ngượng: “Nếu cậu ấy tự nguyện đem tặng thì chắc là…”

Kết quả Lục Truy chẳng đợi Kiều Hàm nói hết câu đã nhổm người định rời đi, hiển nhiên là muốn lập tức trở về tìm Bạch Nhung.

Kiều Hàm ngó sắc trời cũng không còn sớm, định đứng dậy cùng về chung. Khổ nỗi Lục Truy lại đột ngột ngồi phịch xuống ghế.

Kiều Hàm: ?

Lục Truy v**t v* móc khóa, lẩm bẩm: “Đồ quan trọng như vậy mà đệ ấy đã cắn răng tặng ta rồi, vậy thì… đương nhiên không thể cứ thế mà trả lại. Để sau ta chuẩn bị một món quà đáp lễ vậy.”

Kiều Hàm: “Ngươi làm như người ta đang trao tín vật định tình cho ngươi không bằng?”

Kiều Hàm vừa dứt lời mỉa mai thì liền thấy mặt Lục Truy đỏ bừng lên.

Một kẻ da mặt dày như Lục Truy mà cũng biết ngượng ngùng, khiến Kiều Hàm chấn động cả năm trời.

Kiều Hàm ngỡ ngàng hỏi: “Ngươi nghiêm túc đấy à?”

Lục Truy ngẩn người, đưa mắt nhìn Kiều Hàm. Ánh mắt hắn lúc này vô cùng kiên định.

Sắc mặt Kiều Hàm nghiêm nghị lại. Kỳ thực ngay từ trong nguyên tác đã có thể nhìn ra thái độ của Lục Truy đối với Bạch Nhung vô cùng khác thường, mãi đến khi quen biết nhau một thời gian dài mới có thể khẳng định tình cảm Lục Truy dành cho Bạch Nhung chính là thích.

Còn tình cảm Bạch Nhung đối với Lục Truy thế nào thì chưa rõ, nhưng việc sẵn sàng hy sinh tính mạng để cứu Lục Truy thì đối phương chắc chắn phải là một tồn tại cực kỳ quan trọng.

Lục Truy bản tính đào hoa phóng túng, còn Bạch Nhung lại quá thơ ngây, khờ khạo. Đối với diễn biến của cặp đôi này, Kiều Hàm trước nay cũng chỉ giữ thái độ xem kịch vui mà thôi.

Kiều Hàm nỗ lực thay đổi kết cục cốt cũng vì mong Lục Truy và Bạch Nhung có thể sống tốt mà không để lại tiếc nuối, chứ không hề có ý muốn tác hợp cho hai người.

Dưới góc nhìn của Kiều Hàm, kiểu công tử lăng nhăng như Lục Truy hoàn toàn không xứng với một đứa trẻ đơn thuần như Bạch Nhung. Trong nguyên tác trông Lục Truy có vẻ như vô cùng chung tình, nhưng biết đâu chẳng qua là vì Bạch Nhung đã chết vì Lục Truy nên mới thế?

Chưa kể, rào cản thân phận của họ vẫn luôn sờ sờ ra đó.

“Cậu ấy chỉ là một nhóc yêu thỏ vắt mũi chưa sạch, còn ngươi lại là người thừa kế của Ngọc Hư Tông.” Kiều Hàm nói.

“Ngươi thấy đệ ấy không xứng với ta?” Lục Truy chau mày.

“Ta thấy ngươi không xứng với cậu ấy thì có!” Kiều Hàm cạn lời: “Người ta là một con thỏ nhỏ trong sáng thuần khiết, ngươi lại là một kẻ trăng hoa đa tình, trên vai còn gánh vác biết bao trách nhiệm. Ngươi định chịu trách nhiệm với cậu ấy kiểu gì? Coi như thú cưng nuôi trong nhà cho vui hay gì?”

Một khi bạch nguyệt quang đã qua đời thì tự nhiên có thể tỏ ra thâm tình, nhưng nếu thực sự ở bên nhau thì lại là một chuyện hoàn toàn khác. Kiều Hàm coi Lục Truy là người đầu tiên họ có thể giao phó sự tín nhiệm, nhưng quan điểm tình yêu của tên này thì cậu xin kiếu, không dám tung hô bừa.

Một người một yêu muốn ở bên nhau khó biết nhường nào, kẻ muốn bên nhau đều phải sở hữu thực lực tuyệt đối, mà chưa chắc đã có được kết cục tốt đẹp. Huống chi với cục diện hiện tại, khi hai giới đại chiến, Lục Truy và Bạch Nhung biết phải tự xử làm sao?

“Ta là thật lòng.” Lục Truy đột ngột lên tiếng: “Ta thực sự thích đệ ấy. Ngươi nghĩ trong hoàn cảnh này, ta chưa từng đắn đo suy nghĩ sao? Nhưng không lẽ chỉ vì con đường phía trước trắc trở mà phải chối bỏ trái tim mình, chối bỏ đoạn tình cảm này? Thích chính là thích, dù có muốn phủ nhận thế nào cũng vĩnh viễn không thể xóa nhòa, sớm muộn gì nó cũng sẽ trỗi dậy mà thôi. Cho nên ta đã sớm nghĩ thông suốt rồi, ta muốn ở bên đệ ấy mãi mãi.”

Kiều Hàm sững người. Cậu ngây ra không phải vì quyết tâm của Lục Truy, mà là vì từng câu từng chữ đối phương vừa nói… Tự dưng Kiều Hàm cảm thấy lồng ngực như bị ai đâm cho một nhát. Cảm xúc trào dâng dữ dội đến mức khó diễn tả thành lời. Bàn tay cậu vô thức siết lấy chiếc gương trước ngực.

Thất thần hồi lâu, Kiều Hàm lại nghe Lục Truy bồi thêm một câu oán trách: “Hoàn cảnh của ngươi và Cửu Từ phức tạp như thế mà hai người còn ân ân ái ái, thề non hẹn biển đến chết không đổi thay. Giờ ta theo đuổi tình yêu đích thực, ngươi không vỗ tay ủng hộ thì thôi lại còn giội gáo nước lạnh?”

Kiều Hàm theo bản năng muốn lên tiếng phản bác, cái gì mà ân ân ái ái, đến chết không phai chứ, làm gì có chuyện đó. Thế nhưng Kiều Hàm lại cảm thấy tấm gương trong tay bỗng nóng rẫy lên, khiến một chữ cũng chẳng thể thốt ra.

Nuốt cục nghẹn hồi lâu, cậu mới rặn ra được một câu: “Sư huynh từng nói, ngày trước lúc theo đuổi Ngụy Nghiên, ngươi cũng bảo cô ấy là chân ái của đời mình đấy thôi.”

Lục Truy: “… Này! Có thể nói chuyện đàng hoàng hẳn hoi không hả!”

“Thôi bỏ đi, lười quản chuyện bao đồng. Dù sao thì Bạch Nhung bây giờ cũng chẳng hiểu gì cả.” Kiều Hàm cười nhạt một tiếng, chọc tức Lục Truy đến mức chỉ muốn vung quyền động cước.

Đúng lúc này, trên nóc nhà truyền tới tiếng quạ kêu.

Phát hiện được tung tích của Dương Bi tán nhân rồi.

Không lâu sau, Lục Truy thong dong đi dạo một mình. Kiều Hàm giấu mình bám đuôi sát nút. Để đề phòng bất trắc, cậu trực tiếp sử dụng linh phù của hệ thống, che giấu hơi thở. Đã nhờ người ta giúp thì không thể để xảy ra chuyện gì, độ an toàn vẫn luôn là tiêu chí hàng đầu.

Cứ thế bám theo một đoạn, Lục Truy ở phía trước thình lình chuyển hướng, cắm đầu chạy thục mạng về một phía. Hắn nhìn thấy thứ gì sao?

Kiều Hàm không hiểu mô tê gì, chỉ đành cuống cuồng chạy theo.

Về phần Lục Truy, hắn quả thực vừa vô tình bắt gặp một bóng dáng vô cùng quen thuộc: Tiểu sư thúc. Chuyện này thật vô lý, chẳng phải tiểu sư thúc đã chết rồi ư?

Lục Truy vẫn còn nhớ những năm tháng tuổi thơ, vì trạc tuổi nên quan hệ giữa hắn và tiểu sư thúc cực kỳ thân thiết. Cho đến một ngày, tiểu sư thúc đột nhiên biến mất bặt tăm. Hắn bám riết lấy cha gặng hỏi hồi lâu. Cha nói tiểu sư thúc đã bỏ mạng trong một bí cảnh, không bao giờ quay về được nữa, thậm chí còn dựng bia lập mộ cho người.

Sao người lại có thể xuất hiện ở đây?

Lục Truy nghẹn đắng đủ thứ cảm xúc trong lòng, guồng chân phi nhanh hơn. Vốn sở hữu linh căn hệ Phong, một khi đã bứt tốc đến mức cực hạn thì đừng nói là Kiều Hàm, ngay cả Ô Nguyên cũng theo chẳng kịp. Nhưng người phía trước rất nhanh đã bị hắn áp sát.

“Đứng lại! Ngươi là ai?!” Lục Truy lao lên tựa một vệt tàn ảnh, lao đến chặn đứng đường đi của Dương Bi tán nhân.

Dưới màn đêm tĩnh mịch, Dương Bi tán nhân rốt cuộc cũng chậm rãi ngẩng đầu. Khuôn mặt tuấn dật thuở nào giờ đây đã bị hủy hoại một nửa, trông vô cùng gớm ghiếc, dị hợm. Thế nhưng, đó đúng là người mà Lục Truy vẫn khắc sâu trong trí nhớ.

“Đã lâu không gặp, A Truy.” Dương Bi tán nhân cất giọng âm u ớn lạnh, đôi mắt ghim chặt lấy Lục Truy.

Hơi thở của Lục Truy khẽ nghẽn lại: “Thật sự là ngươi, tiểu sư thúc, ngươi vẫn chưa chết? Sao ngươi lại biến thành bộ dạng này, còn Dương Bi tán nhân nữa? Ta nghe đồn ngươi luôn rình rập cướp đoạt yêu đan của yêu tộc. Tại sao ngươi lại nhúng chàm làm những việc đẫm máu đến vậy!”

Dương Bi tán nhân lập tức phát ra một tràng cười quái gở: “Bọn chúng chỉ là lũ yêu tộc ti tiện thôi mà. Từ khi nào ngươi lại sinh lòng từ bi thương xót cho chúng vậy.”

Sắc mặt Lục Truy đanh lại khó coi: “Cho nên tất cả những chuyện đó đúng là do ngươi làm! Ngươi thật sự đã trở thành một tên tà tu đáng khinh, ngươi khiến ta quá thất vọng!”

Nét mặt Dương Bi tán nhân dần phơi bày vẻ độc ác tàn nhẫn: “Thất vọng? Ta biến thành bộ dạng thế này là do ai hại hả! Là do người cha tốt của ngươi đấy!”

“Cái gì?!” Lục Truy lắc đầu, hoàn toàn không dám tin, “Cha ta thương ngươi như vậy! Sao ông ấy có thể hại ngươi được!”

Dương Bi tán nhân nghiến răng: “Năm xưa tu vi của ta kẹt lại ở bình cảnh, cha ngươi đã vắt mũi làm ngơ thì chớ, lại còn ngáng đường ép ta vào chỗ chết, đó không phải là hại ta thì là gì? Vết thương trên mặt ta cũng chính là tuyệt tác do hắn ban tặng đó!”

Lục Truy cũng không ngu, ngay lập tức vỡ lẽ: “Ta hiểu rồi. Nhất định là ngươi tu luyện không thành, muốn mượn tà môn ngoại đạo để bứt phá. Bị cha ta phát giác nên mới phải lưu lạc tới nông nỗi này!”

Dương Bi tán nhân không ngờ vừa há miệng đã bị Lục Truy đoán trúng phóc. Khuôn mặt gã càng trở nên vặn vẹo: “Hắn là sư huynh của ta! Ấy vậy mà vì dăm ba kẻ hạ đẳng không liên quan, hắn không những tuyệt tình với ta mà còn đòi lấy mạng ta! Chẳng qua chỉ là hiến tế vài mạng phàm nhân thôi, có gì mà không được? Ta biết thừa, chắc chắn là hắn lo sợ sau khi ta tu luyện đại thành sẽ vượt mặt hắn!”

Trong giới tu chân, rất nhiều tu sĩ bế tắc giữa chừng mới nhận ra bản thân không đủ thiên phú, nhưng lại chẳng cam tâm buông xuôi chờ cạn kiệt thọ nguyên. Thế nên bọn họ bất chấp mọi giá, bằng mọi cách điên cuồng vơ vét phương thức để có thể kéo dài con đường tu đạo.

Đến nước này, Lục Truy cũng chẳng buồn nói thêm câu nào. Hắn dứt khoát rút kiếm: “Ngươi điên thật rồi! Ta thà rằng tiểu sư thúc của ta vĩnh viễn nằm lại trong bí cảnh năm đó.”

Dương Bi tán nhân âm hiểm lườm Lục Truy: “Ta đã từng thề, sớm muộn gì cũng có ngày quay về trả thù các ngươi. Không ngờ ngươi lại tự mình dẫn xác đến tận cửa, vậy thì hãy để ta tự tay lấy đầu của ngươi gửi tặng cho cha ngươi coi như một món quà bất ngờ đi!”

Lời vừa dứt, hai bên lao vào giao phong ác liệt. Linh căn hệ Phong của Lục Truy lấy tốc độ làm cốt lõi. Những đòn tấn công của Lục Truy nhanh như chớp giật, ép đối thủ không kịp trở tay. Nhưng Dương Bi tán nhân cùng xuất thân từ Ngọc Hư Tông, dù tốc độ không bằng Lục Truy, gã lại quá am hiểu chiêu thức của Lục Truy. Thêm vào đó, thực lực của gã nhỉnh hơn Lục Truy một bậc. Chỉ trong chớp nhoáng, gã đã gắt gao chèn ép Lục Truy rơi vào thế hạ phong.

Đúng lúc Lục Truy bị tà pháp của Dương Bi tán nhân khống chế, ngay khi một chưởng chí mạng chuẩn bị giáng xuống, vô số dây đằng đột ngột xé toạc mặt đất trồi lên, nháy mắt khuấy đảo cả cục diện trận chiến.

Lục Truy bị roi mây của Kiều Hàm quấn chặt, mạnh bạo kéo giật về phía sau.

“Ta bảo ngươi làm mồi nhử là để nhiễu loạn tâm trí của hắn, chứ không phải để ngươi nóng nảy đi nộp mạng!” Kiều Hàm vừa gắt lên một câu vừa ném phịch Lục Truy ra chỗ khác. Trong chớp mắt, dải roi mây chi chít gai nhọn được vung lên, xé gió quất thẳng về phía Dương Bi tán nhân.

Nhưng Dương Bi tán nhân đã sớm giãy thoát khỏi mớ dây đằng, gã phẫn nộ gầm lên: “Lại là tên oắt con nhà ngươi! Ngươi đâm ta một kiếm, ta còn đang cất công đi tìm ngươi tính sổ đây!”

Dứt lời, Dương Bi tán nhân liền lao tới tấn công Kiều Hàm, nhưng mới tiến lên được một nửa đường đã bị cơn mưa mũi tên lông vũ đen kịt bao phủ và tập kích từ mọi hướng.

Dương Bi tán nhân lập tức tung pháp khí ra chặn đòn công kích. Gã hóa ra vô số tàn ảnh lao thẳng về phía Kiều Hàm. Đúng lúc này, Lục Truy từ phía sau Kiều Hàm bay vụt lên, quạt một nhát, một luồng cuồng phong gào thét cuộn trào, thổi tan mọi tàn ảnh. Chỉ còn lại bản thể của đối phương rõ mồn một giữa trận.

Nắm bắt thời cơ, Kiều Hàm quất mạnh roi mây xuống mặt đất. Tức thì, một hàng gai nhọn tua tủa chọc lên ngay dưới chân Dương Bi tán nhân.

Tiếc là chỉ kịp làm chân gã bị thương, gã đã nhanh chóng giãy ra được.

Dương Bi tán nhân bay lên giữa không trung nhưng lại vấp phải đòn công kích của Ô Nguyên, khi rơi xuống mặt đất lại bị Kiều Hàm và Lục Truy giáp công từ hai phía.

Cả ba hợp lực, ép Dương Bi tán nhân vào thế cùng đường, không còn lối thoát.

Sau một hồi chém giết kịch liệt, mũi kiếm sắc bén của Lục Truy rốt cuộc cũng xuyên thủng bụng đối phương.

Thế nhưng ngay khi đâm trúng Dương Bi tán nhân, sắc mặt Lục Truy lại thay đổi. Lục Truy vừa ngẩng đầu lên liền thấy Dương Bi tán nhân đang cười một cách dữ tợn.

Kiều Hàm nhíu mày. Tên này không biết sợ chết là gì sao?

Đang lúc nghi ngờ tên này còn giở trò quỷ gì, cậu chợt nghe Lục Truy gào lên: “Kiều Hàm, mau cứu gã!”

Tuy ngẩn người chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Kiều Hàm vẫn dùng ngay thuật trị liệu theo phản xạ. Đáng tiếc, mọi thứ đã quá muộn.

“Chết tiệt!” Lục Truy lập tức thi triển pháp thuật lên người Dương Bi tán nhân. Một luồng sáng hòa vào cơ thể gã nhưng cũng nhanh chóng tan biến.

Nhìn phản ứng của Lục Truy, Kiều Hàm dường như đã đoán lờ mờ đoán ra.

Phân thân rối gỗ… không lẽ không chỉ có hai cái?

Vì Ô Nguyên không am hiểu tà thuật của nhân tộc, còn Kiều Hàm thì mù tịt về phương diện này. Trong ba người, Lục Truy dù sao cũng thuộc hàng lớn tuổi, kiến thức rộng rãi hơn, nên vừa rồi khi tiếp cận kết liễu Dương Bi tán nhân mới nhận ra điểm bất thường. Thảo nào Dương Bi tán nhân lại nở nụ cười như vậy.

Chỉ là mọi chuyện đã quá muộn.

Lục Truy bực tức vung lửa thiêu rụi thi thể Dương Bi tán nhân. Ô Nguyên thấy lạ liền lên tiếng: “Sao thế?”

Lục Truy giải thích sơ qua, đúng như những gì Kiều Hàm suy đoán.

Sắc mặt Ô Nguyên nháy mắt sa sầm: “Phiền phức thật. Vậy nhỡ lần sau bắt được, biết làm sao xác định đó có phải rối gỗ cuối cùng của gã không?”

Lục Truy lắc đầu: “Con rối vừa rồi yếu như vậy, chắc chắn là do Dương Bi tán nhân vừa mới phân tách ra. Nếu bây giờ bắt được thì chắc chắn là bản thể, nhưng lại để Dương Bi tán nhân chạy thoát mất, không biết đến bao giờ mới bắt được nữa!”

Ô Nguyên nhíu mày: “Hay là chúng ta đi tìm xung quanh xem sao?”

Kiều Hàm chợt sững người, một luồng dự cảm bất an mãnh liệt cuộn trào ập đến. “Tìm… tìm Bạch Nhung và Hề Quỳ đi, ta có linh cảm không ổn.”

“Chẳng phải họ đang ở khách đ**m đợi chúng ta sao?” Lục Truy hỏi.

Ô Nguyên sực nhớ lại cảnh biểu đệ ầm ĩ nằng nặc đòi đi theo trước lúc xuất phát, vội vàng bấm quyết cảm ứng vị trí của Hề Quỳ. Vừa cảm ứng, sắc mặt Ô Nguyên lập tức biến đổi. “Chạy ra ngoài rồi!”

Ô Nguyên lao như tên bắn bay về hướng cảm ứng.

Cùng lúc đó, Lục Truy cũng phát hiện vị trí của Bạch Nhung bất thường, hốt hoảng bám theo.

Tốc độ của hai người kia quá nhanh, Kiều Hàm tụt lại tuốt đằng sau.

Chưa được bao xa, Ô Nguyên trông thấy một con hỉ thước nhỏ mang lông đen trắng xen kẽ sắc xanh loạng choạng bay xẹt tới, mỏ kêu chíp chíp không ngừng: “Cứu mạng! Cứu mạng với!”

Nhìn vết máu loang lổ trên người hỉ thước, Ô Nguyên vọt tới ôm gọn cậu nhóc vào lòng, gắt gỏng: “Khốn kiếp, đệ bị thương hả? Đệ…”

“Cứu Bạch Nhung! Bạch Nhung…”

Còn chưa dứt lời, Lục Truy đã như một cơn gió lao vụt qua hai người họ, tốc độ này còn kinh hoàng hơn cả lúc đuổi theo Dương Bi tán nhân vừa rồi.

Kiều Hàm lúc này cũng đuổi đến nơi, cùng Ô Nguyên mang theo Hề Quỳ đi cứu người.

Hề Quỳ bị thương nhẹ trong lúc tháo chạy. Kiều Hàm vừa chữa trị cho Hề Quỳ vừa nghe cậu nhóc kể đầu đuôi sự tình.

Hóa ra là do Hề Quỳ không chịu nổi việc mỗi ngày cứ phải buồn chán ở yên một chỗ, nên đã xúi giục Bạch Nhung cùng ra ngoài đón mọi người. Lại đúng hôm nhóm Kiều Hàm về trễ, Bạch Nhung lo bọn họ gặp bất trắc nên muốn ra xem có giúp được gì không. Nào ngờ, vừa ra ngoài liền sa ngay vào tay bản thể Dương Bi tán nhân đang đi trốn.

Nhờ Bạch Nhung câu giờ, Hề Quỳ mới may mắn chạy thoát.

Ô Nguyên cho Hề Quỳ một trận xối xả, Hề Quỳ lần đầu tiên biết điều cụp tai nghe mắng.

Sắc mặt Kiều Hàm lại không được tốt cho lắm. Vì Lục Truy đi quá nhanh nên họ đã mất dấu, cũng không thể dùng thuật định vị, đành phải lần theo dấu vết để tìm.

Lúc này, Lục Truy đã đuổi kịp Bạch Nhung và Dương Bi tán nhân.

Dường như đã đoán trước Lục Truy sẽ đến, Dương Bi tán nhân bắt Bạch Nhung làm con tin, khiêu khích: “Tên nhóc này là đệ tử Ngọc Hư Tông, ta biết thừa ngươi sẽ mò đến cứu nó mà. Thế nào sư điệt, muốn nó sống hay chết?”

Lục Truy lập tức khựng lại: “Đừng làm đệ ấy bị thương!”

Bạch Nhung quýnh quáng kêu lên: “Lục sư huynh đừng qua đây, gã muốn giết huynh đó!”

Thấy lưỡi dao sắc lạnh kề sát cổ Bạch Nhung rạch ra một đường máu mỏng tang, Lục Truy gầm lên: “Ta bảo đừng có làm đệ ấy bị thương!”

Dương Bi tán nhân dường như ngẩn ra, ngay sau đó cười rộ lên đầy khoái trá: “Ngươi lại để tâm đến tên sư đệ này như vậy sao!”

Chỉ thấy tay gã lại ấn lưỡi dao sâu thêm một phân: “Thế thì ta càng phải kết liễu nó ngay trước mặt ngươi!”

Thấy Dương Bi tán nhân thật sự muốn hạ độc thủ, Lục Truy hoàn toàn mất bình tĩnh, bất chấp tiêu hao cả sinh lực để lao lên với tốc độ tối đa, nhưng lại sơ hở không chú ý tới động tĩnh phía sau.

Một sợi dây thừng từ đâu chụp xuống, quấn chặt lấy Lục Truy khiến hắn không kịp trở tay.

Bạch Nhung kêu gào trong vô vọng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Truy đang lao đến gần mình lại bị dây thừng trói gô lại. Lục Truy ngã rạp xuống đất, sau đó bị Dương Bi tán nhân đầy hưng phấn tung một cước hiểm độc đá bay Lục Truy ra xa ba mét.

Linh lực bị phong ấn, cú đạp vừa rồi trực tiếp khiến Lục Truy hộc máu.

Đôi mắt Bạch Nhung lập tức đỏ bừng, điên cuồng giãy giụa, trong lúc hỗn loạn đã đâm thương cánh tay của Dương Bi tán nhân, liền bị Dương Bi tán nhân hung bạo quật ngã xuống đất.

Bạch Nhung bị thương nặng, chật vật bò trên mặt đất, sốt sắng muốn đến xem tình hình của Lục Truy, lo lắng đến mức chẳng còn thiết gì nữa.

Lục Truy cũng dán chặt mắt vào Bạch Nhung, đầy vẻ lo âu.

Nhìn bộ dạng của hai người họ, Dương Bi tán nhân tựa hồ đã xác nhận được điều gì đó. Gã ngửa cổ cười sằng sặc, bước tới giẫm hẳn một chân lên người Lục Truy: “Thằng oắt ngu ngốc, đừng bảo ngươi là thích tên nhãi này đấy nhé?”

Động tác bò của Bạch Nhung khựng lại, cả người cứng đờ.

Sắc mặt Lục Truy khẽ biến đổi. Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn lại bình tĩnh mỉm cười: “Phải, ta thích đệ ấy, thì sao nào?”

Bạch Nhung bàng hoàng ngẩng phắt lên nhìn Lục Truy. Vị sư huynh cao ngạo lóa mắt, lúc nào cũng thích trêu chọc bắt nạt người khác ấy vậy mà lại nói thích? Thích một con thỏ bình phàm như cậu sao?

Nhưng cậu là… cậu là… thỏ yêu mà…

Nhưng Bạch Nhung không cần phải nói ra, bởi vì Dương Bi tán nhân đã cười phá lên điên dại: “Thế ngươi có biết nó là một con thỏ yêu không?”

Mặt Bạch Nhung lập tức trắng bệch, tim tưởng chừng như ngừng đập. Cơn sóng dữ ập đến quá đột ngột, hoàn toàn không kịp trở tay, Bạch Nhung nhất thời không dám nhìn Lục Truy nữa.

Không muốn… Không muốn Lục Truy biết chuyện này, sao lại bị vạch trần mất rồi?

“Rõ ràng nó là mật thám do Yêu tộc gài vào Ngọc Hư Tông. Cái thuật phong ấn đặc thù của Yêu tộc thì tu sĩ Nhân tộc các ngươi làm sao nhìn thấu được. Nhưng ta thì biết, vì ta tiếp xúc với bọn Yêu tộc quá nhiều rồi. Thế nào, ngươi không tin đúng không? Hay để ta moi yêu đan của nó ra cho ngươi chiêm ngưỡng nhé?”

Bạch Nhung hoàn toàn ù tai, chẳng còn nghe lọt câu nào trong lời đe dọa rợn người ấy nữa. Trong đầu cậu lúc này chỉ lởn vởn một suy nghĩ: Lục Truy đã biết mình lừa gạt hắn rồi.

Lục Truy hất cằm nhìn thẳng Dương Bi tán nhân: “Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”

“Cái đồ ngu xuẩn nhà ngươi bị một con thỏ lừa gạt tình cảm, bị nó lợi dụng moi móc tình báo tu chân giới tuồn về Yêu giới, hôm nay lại còn vì nó mà sắp nộp mạng vào tay ta. Ngươi đúng là đứa con ngoan bảo bối của cha ngươi đấy!” Dương Bi tán nhân ra sức mỉa mai. Gã ghét cay ghét đắng những kẻ có tư chất thiên bẩm, ghét cay ghét đắng loại người như Lục Truy từ nhỏ đã không phải vất vả cực nhọc để thăng cấp tu vi.

Lúc này, được chứng kiến cảnh Lục Truy hành xử ngu xuẩn, quả thật còn hả hê hơn cả việc trực tiếp g**t ch*t hắn.

“Không… Không phải đâu…” Bạch Nhung đột ngột lên tiếng. Dù toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa, Bạch Nhung vẫn cắn răng thốt lên: “Lục sư huynh, ta là nội gián, nhưng ta chưa từng hại các huynh, cũng chưa bao giờ truyền bất kỳ thông tin gì ra ngoài, ta thật sự không có…”

Thấy Bạch Nhung như vậy, Lục Truy xót xa vô cùng. Lục Truy vốn biết sẽ có một ngày phải thành thật với nhau, nhưng không ngờ lại rơi vào tình cảnh này, làm thỏ con của hắn sợ chết khiếp.

“Yên tâm, không sao đâu!” Lục Truy vừa cố gồng mình thoát khỏi dây trói, vừa thầm cầu nguyện nhóm Kiều Hàm mau chóng đuổi tới. Chậm chân một bước nữa là to chuyện thật.

Bạch Nhung sững sờ, ngơ ngác nhìn Lục Truy.

“Không sao ư?” Dương Bi tán nhân giễu cợt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Để kéo dài thời gian, Lục Truy đành cất giọng: “Đương nhiên là không sao. Bởi vì ta đã biết đệ ấy là thỏ yêu từ lâu rồi, từ lúc đệ ấy mới bước chân vào Ngọc Hư Tông cơ.”

Dương Bi tán nhân: “Sao có thể? Làm sao có chuyện đó được, chắc chắn là ngươi cứng họng không muốn thừa nhận sai lầm thôi!”

Lục Truy cười lạnh: “Đệ ấy chỉ là một con thỏ ngốc nghếch, rất dễ để lộ sơ hở. Mà nếu đệ ấy đã vô hại, vậy sao ta lại không thể để đệ ấy ở bên cạnh mình.”

Dương Bi tán nhân lắc đầu liên tục, không thể hiểu nổi, toan cãi lý thêm thì bỗng nhiên đánh hơi được động tĩnh lạ. Gã tức khắc biến sắc, “Ngươi đang câu giờ!”

Sắc mặt Lục Truy đại biến. Chỉ thấy Dương Bi tán nhân không thèm nói nhiều nữa, vung một chưởng hiểm độc nhắm thẳng vào Lục Truy.

Cảm nhận được uy lực khủng khiếp của đòn đánh, Lục Truy chỉ biết cầu nguyện sao cho mình có thể gắng gượng chống đỡ, đợi Kiều Hàm đến tung chiêu trị liệu.

Nào ngờ, đúng lúc nghìn cân treo sợi tóc, một tiếng thét “Không!” của Bạch Nhung xé toạc không gian. Ngay lập tức, một bóng dáng lao vụt ra, chắn ngay trước mặt Lục Truy.

Lục Truy chỉ kịp thấy hai chiếc tai thỏ cụp đáng yêu rốt cuộc cũng lộ ra từ hai bên mái tóc của bóng dáng quen thuộc ấy, đang bồng bềnh bay lượn theo động tác lao đến.

Đồng tử Lục Truy co rút, trơ mắt chứng kiến Bạch Nhung lấy chính thân mình để đỡ chưởng lực tàn nhẫn kia.

Tà khí cuồn cuộn tỏa ra bốn phía, linh lực chấn động dữ dội đến mức đánh bật cả sợi dây trói trên người Lục Truy. Với chưởng pháp âm độc như thế, Bạch Nhung… làm sao chịu đựng nổi!

Lục Truy vội vàng vòng tay đỡ lấy Bạch Nhung vừa bị đánh bật ra. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu trắng bệch, ánh mắt đã trở nên đờ đẫn vô hồn.

“Con thỏ đáng chết!” Dương Bi tán nhân vẫn muốn ra tay tiếp.

Một mũi kiếm đâm xuyên tim lão từ phía sau. Một mũi tên lông vũ đen kịt cũng từ trên trời giáng xuống cắm thẳng vào đỉnh đầu lão.

Dương Bi tán nhân loạng choạng, ánh mắt dần mất đi tiêu cự, miệng lẩm bẩm: “A Cẩm…”

Nhưng âm thanh quá nhỏ nên không một ai nghe thấy, cứ thế Dương Bi tán nhân ngã gục xuống.

Lần này, Ô Nguyên và Hề Quỳ dán mắt vào thi thể Dương Bi tán nhân, chờ nhóm Lục Truy xác nhận.

Nhưng Lục Truy lúc này chỉ biết ôm chặt Bạch Nhung, nước mắt tuôn rơi lã chã, toàn thân run lẩy bẩy: “Đừng mà… Đừng mà…”

Hắn cảm nhận được linh lực của Bạch Nhung đang hỗn loạn, dự cảm thật chẳng lành.

“Đừng, Bạch Nhung, đệ đừng chết. Ta còn chưa chính thức tỏ tình với đệ, chưa tặng đệ tín vật đính ước, ta còn chưa rước đệ qua cửa, ta còn muốn thành thân với đệ, muốn kết đạo lữ cùng đệ, muốn cùng đệ…”

Đột nhiên, miệng Lục Truy bị một bàn tay bịt chặt lại.

Lục Truy khựng lại, cúi đầu xuống thì thấy Bạch Nhung đang mang cặp tai thỏ trên đầu, mặt mũi đỏ bừng, bối rối nhìn hắn: “Lục sư huynh, huynh… huynh đừng nói bậy nữa!”

“Đệ… Đệ không sao!” Lục Truy kinh ngạc thốt lên.

Lúc này, Kiều Hàm đang vừa dùng thuật trị liệu cho hai người, vừa cười hì hì: “Mau mau cảm ơn ta đi Lục Truy, không có ta là ngươi khóc lóc thảm thiết rồi!”

Lục Truy ngây ngốc đỡ Bạch Nhung ngồi dậy, luống cuống kiểm tra thân thể Bạch Nhung. Chỉ thấy Bạch Nhung lấy ra một tấm linh phù từ trong vạt áo, linh phù vừa lôi ra đã vỡ nát thành tro bụi.

Hề Quỳ cũng moi ra một tấm linh phù y hệt, cười tít mắt nhào tới túm lấy cánh tay Kiều Hàm: “Ta biết ngay đồ tiểu ca ca đưa chắc chắn là đồ tốt mà!”

Kiều Hàm lo bắt Dương Bi tán nhân dễ kéo theo hiệu ứng bươm bướm thay đổi nguyên tác, thế nên cậu vẫn chu đáo chuẩn bị cho hai tiểu tử mỗi đứa một tấm linh phù phòng thân. Quả nhiên đã phát huy tác dụng.

Lục Truy bừng tỉnh, hồn phách lúc này mới quay về. Hắn ôm siết lấy Bạch Nhung, miệng lẩm bẩm “Không sao là tốt rồi”, tay vòng lên làm tư thế chắp tay thi lễ với Kiều Hàm: “Đợi ta và Bạch Nhung làm hỉ sự, chắc chắn phải mời ngươi làm ông mai!”

Kiều Hàm hất cằm về phía Bạch Nhung đang ngại ngùng đến mức không biết chui vào đâu cho bớt ngượng: “Người ta đã đồng ý đâu? Bớt giở trò ép mua ép bán đi!”

Lục Truy như phát điên vì niềm vui sướng khi lấy lại được thứ đã đánh mất. Hắn ôm chặt Bạch Nhung không buông, còn tiện thể hôn lên chiếc tai thỏ mới lòi ra hết cái này đến cái khác. Hôn đến mức con thỏ con suýt thì duỗi thẳng chân*.

*Thỏ con duỗi chân (đặc biệt là duỗi thẳng chân sau) thường là biểu hiện của sự thư giãn, thoải mái và cảm thấy an toàn trong môi trường xung quanh.

Trúng phải đòn tấn công của Dương Bi tán nhân và sức cản từ linh phù, phong ấn che giấu thân phận của Bạch Nhung đã hoàn toàn bị mất hiệu lực, lộ ra nguyên hình Yêu tộc.

Lúc đầu Bạch Nhung vẫn còn bấp bênh lo sợ, nhưng thấy Kiều Hàm và Lục Truy hình như đã biết thân phận của mình từ trước, Bạch Nhung ngoài mờ mịt thì chỉ biết đực mặt ra đó.

Dù vậy, Bạch Nhung vẫn nói lời xin lỗi vì đã lừa gạt bọn họ.

“Xin lỗi, trước kia ta quả thực…” Chưa để Bạch Nhung dứt lời, Kiều Hàm đã gõ gõ đầu cậu, cười xòa.

Việc làm nội giám cũng đâu phải tự nguyện. Với Kiều Hàm, chuyện này căn bản chẳng đáng bận tâm.

Lục Truy lại giở trò lưu manh: “Ta nhớ rồi đó, muốn ta tha thứ thì phải bồi thường cho ta!”

Kiều Hàm kéo tên đang tranh thủ vòi vĩnh Lục Truy lại để kiểm tra xem tình hình thế nào. Chắc chắn Dương Bi tán nhân đã chết thật rồi, cả đám mới thở phào nhẹ nhõm.

Thiêu rụi luôn thi thể, thế là tuyệt hậu họa.

Tuy nhiên, ngay lúc cả bọn vừa rời đi, một con linh điệp vàng óng bỗng bay ra từ đống tro tàn, mất hút giữa màn đêm tĩnh mịch.

Tại một căn phòng nơi xa, linh điệp bay qua khe cửa sổ, đậu xuống.

Một nữ tử mang vẻ đẹp mị hoặc xuất hiện, liếc nhìn con bướm sáng lấp lánh trên sàn nhà.

Ả nhấc đôi chân dài miên man trắng nõn, giẫm đạp con bướm cho đến khi nó vỡ nát thành từng đốm linh quang tan biến, rồi khẽ rủa: “Đồ phế vật!”

Cùng lúc đó, tại khách đ**m Hồng Liên, Bạch Nhung e dè gõ cửa.

Kiều Hàm vừa giải quyết xong một mối lo ngại lớn, đang chuẩn bị nhập vào gương bát quái để tìm sư huynh, cậu đẩy cửa ra thì trông thấy Bạch Nhung, bèn nghi hoặc hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Bạch Nhung ấp úng: “Ta có thể ở tạm phòng huynh một đêm được không?”

Kiều Hàm ló đầu ra, thấy Lục Truy đang chầu chực ở cửa phòng mình, mắt trông mòn con mắt.

Rõ là tên vừa lớn mật tỏ tình không những không nhận được sự đồng ý mà còn dọa thỏ con chạy té khói đây mà.

Kiều Hàm buồn cười, nhếch lông mày trêu tức Lục Truy, mặc kệ biểu cảm tức tối của đối phương, Kiều Hàm mở cửa cho Bạch Nhung vào.

“Ta đi tìm sư huynh đây, phòng này ngươi cứ dùng tự nhiên, ta không ra ngoài đâu.” Kiều Hàm nói, định bụng bấm quyết tiến vào gương.

Nào ngờ Bạch Nhung kéo tay Kiều Hàm lại.

“Kiều sư huynh… huynh… ta…” Bạch Nhung ấp a ấp úng không biết mở lời ra sao, mặt mày tràn đầy vẻ hoang mang.

Kiều Hàm tò mò: “Ngươi có thích Lục Truy không?”

Bạch Nhung không ngờ Kiều Hàm lại hỏi một cách thẳng nhắn như vậy, gương mặt lập tức đỏ bừng lên, vội giơ tay túm lấy hai chiếc tai thỏ mềm mại đang rủ xuống hai bên, khiến Kiều Hàm nhìn mà cũng thấy ngứa ngáy tay chân muốn nựng thử.

“Ta… ta không biết… Kiều sư huynh, sao huynh xác định được là mình thích Tiêu sư huynh vậy?” Bạch Nhung chân thành xin chỉ giáo.

Câu hỏi này tuy đơn giản, nhưng lại khiến Kiều Hàm sững sờ, cảm giác như có bàn tay nào bóp nghẹt cổ họng mình.

“Ta… ta không biết.”

Nói xong, bản thân Kiều Hàm cũng ngẩn người. Cậu không biết? Cậu không biết cái gì cơ?

“Vậy à, ta không biết thế nào mới là thích?” Bạch Nhung tưởng rằng ý của Kiều Hàm là không biết giải thích làm sao để xác định, cho nên bèn cảm thán. “Chắc là phải giống như huynh và Tiêu sư huynh nhỉ.”

Kiều Hàm có cảm giác muốn co giò chạy trốn, cuối cùng cũng không nhịn nổi đành khoát tay: “Chuyện của bản thân ngươi tự mình suy nghĩ đi, ta đi đây.”

Chẳng đợi Bạch Nhung phản ứng, cậu đã lẻn luôn vào gương bát quái.

Vừa bước vào đã thấy chỉ còn sót lại ba trận pháp, Kiều Hàm nhanh chóng bắt tay vào tu bổ.

Khi ngẩng đầu lên, Kiều Hàm bắt gặp bóng dáng mang sắc trắng bạc điểm sắc xanh lam quen thuộc. Chỉ một ánh nhìn thôi đã đủ khiến tim người ta đập loạn nhịp.

Đôi mắt Kiều Hàm khẽ chớp, ánh lên vẻ ảm đạm. Cậu uể oải ngồi xuống, cứ thế chăm chú dõi theo người ấy, ngắm mãi không thôi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn