Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 138

Thấy hai tên nhóc không phản bác hay chất vấn gì, tâm trạng bà chủ mới ổn định lại đôi chút, liền lấy một tờ giấy ra cho hai người xem.

Trên đó là giấy nợ sư phụ viết với nét chữ rồng bay phượng múa, mượn tiền bà chủ, năm trăm linh thạch thượng phẩm.

Chỉ vậy thôi sao?

Kiều Hàm cảm thấy cũng bình thường, có thể trả nổi mà.

Nào ngờ ngay sau đó, bà chủ lại lôi ra không dưới mười tờ giấy nợ. Trong đó bao gồm đủ loại phí tổn từ tin tức các cấp, linh thực, pháp khí, đan dược, cho đến cả chi phí tiêu xài tại khách đ**m Hồng Liên.

Giấy nợ kéo dài từ vài trăm năm trước, cứ đứt đoạn rồi lại tiếp tục.

Chỉ mới lướt qua một lượt, Kiều Hàm đã biết, dù có vét sạch túi của cậu và sư huynh thì cũng không thể nào trả nổi.

Kiều Hàm tức run cả người. Quỳnh Bích ơi là Quỳnh Bích, rốt cuộc người đã để lại bao nhiêu khoản nợ bên ngoài vậy!

“Hừ, trước đó còn hứa năm nay chắc chắn sẽ trả. Kết quả thì sao, một cái bóng cũng không thấy! Nếu không phải bà đây không thể rời khỏi khe hở giữa hai giới, thì đã đích thân đi tóm người về bắt trả tiền rồi!” Bộ hỉ phục đỏ thẫm trên người bà chủ phảng phất như sắp bốc cháy vì cơn thịnh nộ.

“Chuyện đó… tiền bối, ta chỉ hỏi một câu, người đã mất uy tín đến vậy rồi, tại sao sau này bà vẫn tiếp tục cho ghi nợ thế!” Kiều Hàm gần như nghiến răng nghiến lợi nói.

Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, muốn nói lại thôi.

Bà chủ hừ lạnh một tiếng: “Còn không phải vì bà ta có một đồ đệ danh tiếng vang dội sao. Nghĩ bụng nếu bà ta không trả tiền thì cứ tìm đồ đệ của bà ta đòi. Ngờ đâu…” Nhân vật đứng đầu Tiên giới ngày nào giờ lại biến thành chuột chạy qua đường, chuyện trả nợ đương nhiên cũng thành vô vọng, thế nên mới phải vội vàng đòi nợ chứ sao?

Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ một cách máy móc. Tiêu Cửu Từ đành cười gượng: “Ta đại khái cũng đoán được rồi. Nhưng nợ của sư phụ thường đều do người tự trả, chỉ là trả hơi chậm thôi.”

“Là chậm, hay là càng tích càng nhiều rồi dứt khoát mặc kệ luôn!” Kiều Hàm cạn lời.

“Bà ta mặc kệ thì được, nhưng các ngươi thì không. Ta nói rồi, không trả tiền, hai ngươi đừng hòng rời khỏi đây!” Bà chủ nheo mắt đe dọa.

Kiều Hàm không thể hiểu nổi sao Quỳnh Bích lại phá của đến vậy, trong nguyên tác cũng không hề đề cập. Nhưng từ sau khi xuyên qua đây, cậu đã được chứng kiến hai lần. Lần đầu là lúc phấn khích săn bắt con mồi, ra chiêu không chút kiêng dè, phá hỏng trận pháp mà người ta phải tiêu tốn một khoản tiền lớn mới lập nên nên đành phải đền bù. Lần đó bà ấy đã bán luôn quyền sử dụng sư huynh.

Lần thứ hai là khi tỷ thí với Linh Diệu trong ảo cảnh. Quỳnh Bích vốn dĩ đã mang nợ, vì muốn trả nợ nên mới đặt cược. Kết quả, sự tự tin mù quáng đã khiến khoản nợ của bà ấy tăng gấp đôi.

Trước đây ở Thanh Vân Tông, chưởng môn và Tiêu Cửu Từ đều hạn chế tiền tiêu vặt hàng tháng của Quỳnh Bích, mục đích là để bà ấy không tiêu xài hoang phí, nhưng kết quả vẫn không sao cản nổi.

Nhìn bà chủ đang như hổ rình mồi đòi nợ, Kiều Hàm quả thực khóc không thành tiếng. Vấn đề là nguyên tác làm gì có tình tiết này!

Trừ phi trong nguyên tác, trước khi Tiêu Cửu Từ đến đây, sư phụ đã thanh toán hết nợ nần rồi.

“Chuyện nợ nần trả tiền là lẽ đương nhiên, nhưng oan có đầu nợ có chủ…” Kiều Hàm cố gắng câu giờ. Biết đâu lát nữa sư phụ lại đột nhiên phát tài thì sao.

“Sư phụ nợ, đồ đệ trả!”

“Hai bọn ta yếu ớt thế này, sao trả nổi khoản nợ lớn đến vậy được!”

“Có thể nhận nhiệm vụ của khách đ**m Hồng Liên, ta thấy hai ngươi chẳng yếu ớt chút nào.” Bà chủ cười lạnh.

Kiều Hàm đột nhiên ngẩn người, chợt nhận ra. Sư huynh vừa mới đến đây, chắc hẳn bà chủ này đã nhận được tin tức rồi. Lúc đó nàng không làm khó sư huynh, chẳng qua là muốn xem y hiện tại rốt cuộc có khả năng gánh vác những chuyện này hay không. Thấy năng lực của Tiêu Cửu Từ cũng được nên mới có những chiêu trò giữ người về sau. Nếu năng lực không đủ mà chết trên đường làm nhiệm vụ, thì nàng ta cũng chẳng trông mong Tiêu Cửu Từ sẽ gánh vác nổi khoản nợ của Quỳnh Bích tiên tử.

Kiều Hàm dở khóc dở cười nhìn Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ cũng đầy vẻ bất đắc dĩ.

Nhưng giờ ngẫm lại, nếu trong nguyên tác sư phụ đã trả hết nợ, điều đó có nghĩa là, sư phụ vừa mới rũ sạch nợ nần nhẹ cả người, thì ngay sau đó lại vì cứu Tiêu Cửu Từ mà hy sinh… Thôi bỏ đi, coi như bọn họ nợ bà ấy.

Sau khi được cởi trói, hai người nộp lên tất cả đồ đạc trong túi trữ vật, ngoại trừ một quả Hồn Nguyên còn sót lại. Ngay khi bà chủ định cầm lấy, Kiều Hàm đã lập tức đè tay lên, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Cái này thì không được.”

Bà chủ liếc nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, không lấy đi nữa mà giơ tay v**t v* mũ phượng trên tóc, cất lời: “Không đủ, phần còn lại thì bán thân trả nợ đi!”

Nói xong, bà chủ nở nụ cười liếc nhìn Tiêu Cửu Từ: “Nhan sắc tuyệt trần của Thiên Hồ, xem ra cũng được đấy…”

Sắc mặt Kiều Hàm thoáng chốc trầm xuống, cậu trực tiếp vươn tay chắn ngay trước người Tiêu Cửu Từ: “Không được, không bán sắc! Nghĩ cũng đừng hòng! Ngươi cứ nói thẳng đi, cần bao nhiêu linh thạch nữa.”

Tiêu Cửu Từ khẽ giật mình, ánh mắt chứa chan ý cười nhìn Kiều Hàm. Chiếc đuôi lông dài vô thức quét ra phía trước, nhẹ nhàng cọ vào chân Kiều Hàm. Đôi tai hồ ly cũng hơi cụp xuống, trông có vẻ cực kỳ vui sướng.

Bà chủ hừ lạnh: “Linh thạch? Có những thứ không thể định giá bằng linh thạch được. Ta cũng không làm khó đám tiểu bối các ngươi. Thế này đi, dạo này khách đ**m Hồng Liên của chúng ta đang thiếu tay sai, các ngươi bán thân cho ta, làm việc cho ta. Hoàn thành một ngàn nhiệm vụ treo thưởng của khách đ**m, nợ nần của sư phụ các ngươi sẽ được xóa sạch!”

Kiều Hàm tức khắc trợn tròn mắt. Thế này mà gọi là không làm khó hả? Nhiệm vụ treo thưởng của bọn họ đâu có đơn giản, một năm chưa chắc đã hoàn thành nổi một trăm cái. Đây rõ ràng là muốn bắt bọn họ làm công trả nợ ở đây suốt mười năm mà!

Kiều Hàm đang định phản bác thì lại nghe thấy bà chủ bổ sung thêm một câu: “Đính kèm một lợi ích, lát nữa các ngươi hỏi ta chuyện gì, ta biết gì sẽ nói nấy.”

Lời này vừa dứt, Kiều Hàm lập tức im bặt. Kiều Hàm quay sang nhìn Tiêu Cửu Từ, nhưng Tiêu Cửu Từ lại đang nhìn cậu.

Tiêu Cửu Từ vốn không muốn Kiều Hàm bị mắc kẹt vì chuyện này. Nếu y khôi phục tu vi, một ngàn nhiệm vụ y đương nhiên không sợ. Nhưng hiện tại tình trạng của y không rõ ràng, đành…

Kiều Hàm đảo mắt, cất tiếng: “Được, một lời đã định. Nhưng trước tiên phải lấy việc giúp sư huynh ta tu luyện làm trọng. Suy cho cùng, nếu sư huynh khôi phục chiến lực, làm việc cho ngươi mới có thể đạt được hiệu quả cao.”

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm nói vậy cũng không lên tiếng nữa, chỉ dùng ánh mắt thêm phần kiên định nhìn cậu.

“Đó là lẽ đương nhiên.” Bà chủ nói xong, lại quay về chiếc giường mềm hình hoa sen, ôm phu quân của mình như ôm gối, bảo: “Hai ngươi muốn hỏi chuyện về bán yêu đúng không, để ta xem nên bắt đầu nói từ đâu.”

Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm ngồi xuống, chủ động mở lời: “Linh Diệu tiên tôn từng nói với ta, vì ta chưa nhập ma, không giống với Minh Dạ, cho nên ngài vẫn còn cách.”

Bà chủ xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Nhớ ra rồi. Năm xưa hắn đến thỉnh giáo ta cách cứu đồ đệ của hắn, nhưng đồ đệ đó đã nhập ma. Thế nên ta mới thuận miệng bảo, nếu chưa nhập ma thì may ra còn cứu được. Không ngờ mấy chục năm sau, ngươi lại là người bắt được cơ hội này.”

Vừa nghe đến hai chữ cơ hội, đôi mắt Tiêu Cửu Từ lập tức sáng lên: “Tiền bối quả thực có cách giúp ta không mất khống chế mà nhập ma sao?”

Bà chủ hỏi: “Bây giờ ngươi đang có cảm giác gì?”

Tiêu Cửu Từ nhíu mày đáp: “Một khi vận dụng linh lực sẽ vô thức thu hút ma khí, bên trong cơ thể sinh ra một loại cảm giác mất cân bằng không thể kiểm soát.”

Bà chủ giải thích: “Người có thiên phú khi sinh ra sẽ có linh căn, còn yêu tộc khi sinh ra đều sẽ mang tinh nguyên. Cả hai đều hấp thụ linh khí giữa đất trời. Cho đến khi tiểu yêu hóa hình, bên trong cơ thể sẽ kết thành yêu đan. Kể từ lúc bắt đầu xoay quanh yêu đan để chính thức trở thành yêu tu, linh khí sẽ bị chuyển hóa thành yêu khí. Từ đó về sau, chính là hai con đường tu đạo khác biệt.”

“Còn bán yêu, bởi vì vấn đề huyết mạch nên ngay từ đầu đã có thể hóa hình, trong người đồng thời tồn tại cả linh căn và tinh nguyên. Giai đoạn đầu, cả hai cùng hấp thụ linh khí thì không sao. Nhưng một khi lên ba, bốn tuổi, yêu đan sắp ngưng kết thì tinh nguyên bắt buộc phải đoạt lấy nhiều linh khí hơn để chuyển hóa thành yêu khí giúp đan thành hình. Ngược lại, linh căn bên này cũng cần linh khí để Trúc Cơ, kết đan. Theo lẽ dĩ nhiên, chúng sẽ bắt đầu bài xích lẫn nhau. Trừ phi phong ấn một bên, nếu không trong tình trạng này sẽ cực kỳ dễ dàng hấp thu ma khí.”

Nghe đến đây, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đại khái đã hiểu rõ nguyên nhân vì sao Bạch Hổ vương năm xưa lại phong ấn huyết mạch của Minh Dạ khi hắn mới lên ba tuổi.

Tiêu Cửu Từ cau mày: “Linh Diệu tiên tôn nói ta đã không thể tái phong ấn được nữa.”

Bà chủ nói: “Thế nên ngươi chỉ còn duy nhất một con đường, đó là đồng tu cả hai đạo. Dù sao khoảnh khắc huyết mạch của ngươi khôi phục, tinh nguyên thức tỉnh thì bản năng của nó sẽ muốn hấp thụ linh khí chuyển hóa thành yêu khí để giúp ngươi ngưng kết yêu đan. Đây là quá trình trưởng thành tự nhiên, không thể cưỡng chế, vậy nên ngươi mới vừa dùng đến linh lực liền mất kiểm soát.”

“Con đường này nếu đi thông thì ngươi sẽ thành kẻ mạnh nhất đương thời. Đi không thông, kết cục của Minh Dạ chính là vết xe đổ của ngươi, sống lâu nhất cũng chỉ thêm được trăm năm.”

Gương mặt Tiêu Cửu Từ tái nhợt đi. Kiều Hàm nhíu mày, vươn tay vỗ nhẹ lên cánh tay Tiêu Cửu Từ, nói: “Sư huynh, ta tin huynh nhất định làm được.”

Tiêu Cửu Từ ngước mắt nhìn Kiều Hàm, gật đầu.

Bà chủ nhìn hai người, khẽ nhướng mày, tiếp tục phân tích: “Tu vi của Nhân tộc được chia thành: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Độ Kiếp. Còn Yêu tộc là: Hóa Hình, Trúc Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Độ Kiếp. Hai ngươi nhìn ra vấn đề chưa?”

“Giai đoạn sau, tu vi của Nhân tộc và Yêu tộc hoàn toàn đồng nhất, chẳng lẽ không chỉ đơn giản là trùng tên sao?”

“Nhân tộc và Yêu tộc đều dựa vào linh khí để tu luyện. Tuy quá trình có điểm khác biệt, nhưng tóm lại vẫn là trăm sông đổ về một biển. Bởi vậy, chìa khóa của việc tu luyện cả hai đạo chính là kỳ Nguyên Anh. Chỉ cần ngươi có thể bình yên vượt qua kỳ Trúc Đan, duy trì bản thân không nhập ma trước khi đạt đến kỳ Nguyên Anh của Yêu đạo. Đến lúc đó, song Anh dung hợp, hai luồng sức mạnh hòa quyện, trong cơ thể đương nhiên sẽ không còn hiện tượng bài xích, tiếp đó là có thể tiếp tục tu luyện lên cao hơn.”

Tiêu Cửu Từ dần dà tiếp thu lượng thông tin này, nhưng hàng chân mày vẫn chưa giãn ra: “Mấu chốt là không nhập ma, điều này…”

Có những chuyện, không phải cứ cậy vào ý chí là có thể khắc phục được.

Bà chủ nói: “Ta chỉ biết tình trạng cực đoan vừa dùng linh lực là mất kiểm soát của ngươi hiện giờ sẽ chuyển biến tốt hơn sau khi yêu đan ngưng kết. Còn về mức độ thế nào thì phải xem tình hình cụ thể của mỗi cá nhân.”

“Nên giai đoạn nguy hiểm nhất chính là lúc yêu đan đang thành hình.” Tiêu Cửu Từ hỏi lại.

Bà chủ nhướng mày: “Bởi vậy ngươi cần phải ở một nơi tuyệt đối không có bất kỳ ma khí nào xâm nhập để chờ yêu đan thành hình.”

Nơi không có bất kỳ ma khí nào xâm nhập?

Tiêu Cửu Từ thoáng chốc nghĩ đến rất nhiều nơi. Thế gian này dù là nơi linh khí dồi dào nhất cũng không thể vắng bóng ma khí. Nếu thực sự có một chốn mà ma khí hoàn toàn bất khả xâm phạm, thì mọi tu sĩ đều đã đua nhau đến đó thăng cấp rồi, cần gì phải lo sợ tâm ma kiếp nữa.

Nếu không có nơi như vậy, thì chỉ có thể tự tay tạo ra.

Cho nên… Khu ma trận?

Trận pháp cách ly ma khí hoàn toàn cũng chỉ có khả năng phòng ngự nhất thời. Nếu tu luyện bên trong trận pháp, lượng ma khí bị thu hút tới ngày càng tăng lên thì sớm muộn gì cũng phá vỡ trận pháp.

Vậy nếu ở một nơi linh khí dư dả, ma khí thưa thớt, bày ra một số lượng lớn trận pháp, sau đó cần thêm một người hộ pháp liên tục bổ sung năng lượng, cung cấp đủ thời gian để yêu đan hoàn thành ngưng kết trước khi bị ma khí ăn mòn. Đó chính là phương pháp khả thi duy nhất.

Tiêu Cửu Từ lập tức nhìn sang Kiều Hàm.

Kiều Hàm lên tiếng ngay tức khắc: “Ta có thể làm gì?”

Kiều Hàm dĩ nhiên biết Tiêu Cửu Từ sẽ nghĩ ra đối sách. Bởi khi Lang Tiểu Nguyệt tu luyện song song hai đạo, cần Trúc Cơ đúng cách, cũng chính Tiêu Cửu Từ đã dùng trận pháp để hộ pháp cho nàng. Sau đó Tiêu Cửu Từ còn cải biên công pháp tiên đạo cho nàng tu luyện, dù sao việc tu luyện của bán yêu cũng có đôi chỗ khác biệt.

Thế nhưng dăm ba cái chuyện cải biên công pháp này đối với một thiên tài như Tiêu Cửu Từ mà nói, hoàn toàn chẳng có chút khó khăn nào.

Chút cảm xúc không chắc chắn còn vương vất trong lòng Tiêu Cửu Từ, sau khi nghe thấy câu nói không chút do dự của Kiều Hàm liền tan biến. Tiêu Cửu Từ hạ quyết tâm, cất giọng: “Ta đã nghĩ ra một cách…”

Thế là sau khi Tiêu Cửu Từ giải thích xong, Kiều Hàm liền vội vã tỏ ý tán thành.

Bà chủ cười mà không nói lời nào, dường như đã biết tỏng cách thức này. Nhưng khi thấy hai người mải miết phấn khích bàn bạc rồi toan bỏ chạy, liền gọi giật lại: “Đừng có quên, hai người các ngươi bây giờ là người của ta đấy.”

“Nhưng vừa nãy bà đã đồng ý ưu tiên việc tu luyện của sư huynh rồi, hơn nữa ta bắt buộc phải hộ pháp cho huynh ấy.” Kiều Hàm vô cùng đúng lý hợp tình nói.

Bà chủ khẽ nheo mắt, đoạn quăng ra một sợi dây chuyền. Tiêu Cửu Từ bắt lấy ngay lập tức, chỉ thấy mặt dây chuyền là một tấm gương bát quái nhỏ.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ tò mò nhìn chằm chằm vào chiếc gương. Không đợi hai người kịp phản ứng, bà chủ lầm bầm niệm chú một hồi. Thoáng chốc bát quái kính lóe sáng, cả hai liền biến mất khỏi chỗ.

Đợi đến khi bà chủ uống cạn một tách trà, lại cất giọng niệm chú, hai người mới phút chốc xuất hiện trở lại ngay tại chỗ.

Kiều Hàm ngơ ngác: “Tiểu bí cảnh cá nhân?” Quả nhiên là một NPC thâm sâu khó lường, ngay cả bảo bối này cũng có.

“Linh khí dồi dào, ma khí thưa thớt, tiền bối muốn cho ta mượn làm nơi tu luyện sao?” Tiêu Cửu Từ ngạc nhiên hỏi.

Bà chủ chỉ tay vào Kiều Hàm: “Ngươi ở lại làm công, sư huynh ngươi thì vào đó tu luyện. Ngươi giữ sợi dây chuyền này, lúc nào cần thiết thì vào trong hộ pháp.”

Quả thực… vô cùng tiện lợi.

Kiều Hàm không tin bà chủ này lại hào phóng đến vậy, quả thực chẳng khác nào mang phúc lợi đến dâng tận miệng nam chính đại nhân. Nguyên tác làm gì có đoạn đưa bảo bối này cho Lang Tiểu Nguyệt đâu. Lẽ nào cuối cùng vầng hào quang nhân vật chính cũng bắt đầu phát huy tác dụng rồi?

Không đúng, Thiên Đạo sẽ dễ dàng buông tha cho họ đi con đường này sao? Vậy mà lại không thèm cản trở?

Quả nhiên Thiên Đạo cũng chẳng phải vạn năng. Có những việc, chính nó cũng không tài nào khống chế triệt để được.

Cậu đang mải suy nghĩ thì nghe thấy tiếng bà chủ vang lên: “Quyền sử dụng, tính giá một trăm nhiệm vụ.”

Kiều Hàm: … Gian thương!

Cuối cùng Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đành phải thỏa hiệp. Dù sao một ngàn nhiệm vụ cũng nợ rồi, để tâm chi thêm một trăm cái nữa?

Thấy hai người gật đầu đồng ý, bà chủ cười tươi rói, còn nhiệt tình khuyến mãi thêm một mẩu thông tin.

“À, đúng rồi. Ngươi là La Yên Huyền Thể phải không? Nhớ kỹ nhé, trước khi hắn đạt đến kỳ Nguyên Anh của Yêu đạo, hai ngươi tuyệt đối không được song tu.”

Kiều Hàm suýt chút nữa thì sặc chết, theo bản năng muốn há miệng phủ nhận điều gì đó.

Kết quả là Tiêu Cửu Từ ở bên cạnh bỗng nhiên bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc hỏi: “Tại sao?”

Trái tim Kiều Hàm run bắn lên, không dám quay đầu lại nhìn Tiêu Cửu Từ.

Sư huynh… chắc chỉ là tò mò muốn học hỏi thôi đúng không. Dù sao bọn họ cũng có phương pháp song tu vô cùng trong sáng mà.

Bà chủ cạn lời: “Vừa nãy không phải còn tinh ranh lắm sao? Chút đạo lý này mà cũng không hiểu à? Song tu cùng La Yên Huyền Thể sẽ giúp tu vi tăng vọt cực nhanh. Hiện tại ngươi tu luyện chậm chạp thế kia mà còn sợ dẫn ma khí tới, nếu tăng vọt lên, ngươi muốn nhập ma sớm hơn hả? Yên tâm đi, sau kỳ Nguyên Anh thì tình huống của hai ngươi mới gọi là được nhờ, một công hai việc.”

Tiêu Cửu Từ còn muốn hỏi thêm gì đó, nhưng thấy Kiều Hàm cúi gằm mặt liền ngượng ngùng thôi không hỏi tiếp, nhỡ đâu lại khiến người ta hiểu lầm y muốn lợi dụng sư đệ song tu để nâng cao tu vi thì không hay lắm.

Điều Tiêu Cửu Từ cân nhắc đương nhiên không phải việc đó… Chậc, đang nghĩ linh tinh cái gì thế này, tình cảnh bản thân hiện tại đang nguy hiểm ngập đầu mà còn tơ tưởng mấy chuyện này, không nên, quá không nên.

Sau đó bà chủ dạy hai người cách sử dụng gương bát quái, rồi sai họ đi tìm chưởng quầy báo danh.

Dù cho phải gánh trên lưng cả đống nợ nần, nhưng ít ra cũng nhìn thấy ánh sáng hy vọng. Khi bước ra khỏi phòng bà chủ, Kiều Hàm có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng của sư huynh đang dâng trào sự hưng phấn.

Dù sao chiếc đuôi to đùng sau lưng Tiêu Cửu Từ vẫn luôn đung đưa quét qua quét lại đầy nhịp điệu. Đôi tai thi thoảng lại vểnh lên xoay xoay. Cho dù ngoài mặt sư huynh chẳng biểu lộ gì, nhưng rốt cuộc vẫn bị bán đứng triệt để.

Nhìn chiếc đuôi đung đưa qua lại ấy, tâm trạng Kiều Hàm bỗng nhiên cũng vui vẻ hẳn lên. Quả nhiên những thứ đầy lông xù luôn là liều thuốc chữa lành tuyệt vời nhất. Thật muốn tóm lấy v**t v* một cái. Ơ? Khoan đã!

“Sư huynh, sao huynh ra ngoài mà không choàng áo choàng vào?” Kiều Hàm lúc này mới sực nhớ ra, chẳng phải trước đó y luôn trùm kín mít sao?

Nghe Kiều Hàm hỏi vậy, đuôi của Tiêu Cửu Từ tức thì ngừng lắc lư, tai cũng im lìm bất động. Tiêu Cửu Từ hơi nhạy cảm hỏi lại: “Đệ muốn ta choàng vào sao?”

Kiều Hàm lập tức nghiêm mặt nói: “Đương nhiên rồi, nếu huynh chịu trùm kín thì chắc hẳn đã không lọt vào mắt xanh của bà chủ, vừa nãy suýt chút nữa là bị bán đi rồi đấy có biết không. Huynh cũng nên để ý một chút, dáng vẻ hiện tại của huynh… quá dễ khiến người ta sinh lòng dòm ngó!”

Đuôi tiếp tục lắc, tai lại vểnh lên động đậy.

Chẳng phải vì Kiều Hàm thích ngắm, nên y mới không khoác áo choàng sao.

Tiêu Cửu Từ nhớ tới chuyện trước kia Kiều Hàm bảo mình đeo mặt nạ, liền lập tức lôi áo choàng từ trong túi trữ vật ra khoác lên người: “Được, sau này khi gặp người ngoài ta sẽ cố gắng che lại, không cho người khác nhìn.”

Đáy lòng Kiều Hàm vô thức đánh thót một cái, vội vàng bịa cớ chữa cháy theo bản năng: “Chỉ là nên cẩn thận trước khi khôi phục lại thực lực thôi. Ngộ nhỡ lúc ta không có ở bên, huynh lại bị người ta trêu ghẹo thì biết tính sao?”

“Nếu vậy ta nhất định sẽ thà chết chứ không chịu nhục.” Tiêu Cửu Từ bật cười đáp.

Kiều Hàm cảm thấy chủ đề này bắt đầu đi theo hướng nguy hiểm nên vội lảng sang chuyện sắp xếp chuyện về sau.

Tiêu Cửu Từ đương nhiên mong Kiều Hàm không phải gánh vác nhiệm vụ gì, cứ mặc mọi thứ đợi y lo liệu.

Kiều Hàm thì thấy không sao, cứ tùy cơ ứng biến là được.

Hai người đến gặp chưởng quầy để trình bày rõ tình hình trước. Vẻ mặt chưởng quầy tươi rói rạng rỡ hẳn lên, xem ra bọn họ thực sự đang vô cùng khát nhân lực.

“Vậy nhiệm vụ vừa nãy có được tính là cái đầu tiên không?”

Ám chỉ nhiệm vụ giải cứu tiểu yêu lúc trước.

Kiều Hàm vừa định gật đầu, nào ngờ Tiêu Cửu Từ lại lên tiếng: “Không tính, ta muốn lấy đồ.”

Chưởng quầy tiếc nuối lắc đầu, giao chiếc hộp gấm cho Tiêu Cửu Từ.

Tuy Kiều Hàm không phản bác Tiêu Cửu Từ ngay tại chỗ, nhưng sau khi quay người rời đi vẫn thắc mắc: “Tại sao?”

Tiêu Cửu Từ mỉm cười đưa hộp gấm cho Kiều Hàm, ra hiệu cho cậu mở ra.

Kiều Hàm mở ra xem, tức thì trợn tròn mắt. Đó là một viên tinh thạch cực phẩm hệ Mộc tinh khiết, là món đồ bổ trợ tu luyện tuyệt hảo cho tu sĩ hệ Mộc. Bởi vì quá đắt đỏ nên bình thường Kiều Hàm không bao giờ dùng thứ này để tu luyện, cảm thấy tự thân nỗ lực cũng tốt rồi. Thứ này đối với cậu chẳng khác nào hàng xa xỉ.

Kiều Hàm lập tức ngờ vực nhìn Tiêu Cửu Từ. Chẳng lẽ Tiêu Cửu Từ chọn nhiệm vụ này làm điều kiện hẹn gặp là vì phần thưởng này sao?

“Huynh…”

Thấy Kiều Hàm không vui, bộ dạng còn sắp sửa nổi giận, Tiêu Cửu Từ sốt sắng: “Đệ không thích sao?”

Khoảng thời gian rời xa Kiều Hàm, trong lòng Tiêu Cửu Từ đương nhiên tràn ngập áy náy, thế nên mỗi khi bắt gặp đồ tốt đều sẽ theo bản năng muốn thu thập mang về tặng cho Kiều Hàm, dỗ cho Kiều Hàm vui vẻ.

Kiều Hàm hít một hơi sâu, cuối cùng vẫn điều chỉnh lại tâm trạng, đáp: “Ta thích mà.”

“Đệ đang không vui.” Tiêu Cửu Từ lo lắng nói.

Kiều Hàm thở dài: “Ta chỉ sợ huynh gặp nguy hiểm thôi.”

Tiêu Cửu Từ hiển nhiên hiểu nỗi lòng của Kiều Hàm, liền nói: “Dù sao thì đằng nào cũng phải chọn một nhiệm vụ mà.”

Kiều Hàm bất mãn liếc nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, nguyên do sâu xa rất khó nói rõ ràng, biết đâu lại có những nhiệm vụ đơn giản hơn thì sao.

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm không vui, bèn chủ động chìa đuôi ra bảo: “Cho đệ sờ này, đừng giận nữa nhé.”

Kiều Hàm ngẩn người, liền dở khóc dở cười. Y đây là học được chiêu mới để nắm thóp cậu rồi hả?

Thế nhưng thân thể lại thành thật hơn bao giờ hết, Kiều Hàm còn chưa kịp mở miệng, tay đã vô thức v**t v* rồi nắm lấy n*n b*p hai cái.

Nào ngờ ngay lúc ấy thấy Ô Nguyên và Hề Quỳ đi tới.

Hai người nhìn họ đứng trên hành lang, vuốt đuôi. Hề Quỳ lập tức quay mặt đi, khóe miệng Ô Nguyên giật giật, rất muốn nhắc nhở hai vị không phải Yêu tộc này.

Hành động vuốt đuôi đối với thú bốn chân trưởng thành mà nói là một việc vô cùng thân mật và riêng tư, loại chuyện này làm ơn đóng kín cửa lại rồi hẵng làm.

Thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người, hãy nghĩ đến cảm nhận của trẻ vị thành niên một chút được không!

Ô Nguyên liếc xéo Hề Quỳ, thấy cậu nhóc đang trộm nhìn, đành phải giữ chặt đầu nhóc lại, không cho nhìn nữa, sau đó ho hắng vài tiếng để nhắc nhở.

Một người một bán yêu hoàn toàn không nhận ra có điều gì bất thường, cứ thế tự nhiên chào hỏi bọn họ.

Gặp lại Ô Nguyên và Hề Quỳ, họ bèn kể rõ sự tình bán thân làm thuê trả nợ.

Hề Quỳ bỗng chốc hăng hái hẳn lên, chẳng đợi Ô Nguyên lên tiếng đã mau miệng: “Vậy ta ở lại giúp hai người cùng trả nợ, coi như đền đáp ơn cứu mạng luôn.”

Ô Nguyên chưa kịp bịt miệng vị tổ tông nhỏ này: “Đệ… Bọn họ là bán thân cho bà chủ, còn đệ định bán thân cho bọn họ hả!”

Hề Quỳ nổi cáu ngay: “Chẳng lẽ huynh thấy mạng của đệ không đáng giá từng ấy sao?”

Tiêu Cửu Từ vừa định nói không cần thiết, thì đã bị Kiều Hàm cản lại.

Kiều Hàm nở nụ cười gian xảo: “Quả không hổ danh là tộc Linh Thước có ơn tất báo, khâm phục, khâm phục!”

Hề Quỳ kiêu hãnh ưỡn ngực, Ô Nguyên co giật khóe miệng nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm nói: “Ô Nguyên, ngươi cũng không cần lo lắng, ta sẽ không để Hề Quỳ làm chuyện nguy hiểm đâu, cùng lắm thì giúp chạy vặt chút thôi.”

Ở đây có công việc nào chỉ cần chạy vặt thôi sao?!

Ô Nguyên cạn lời nhìn Tiêu Cửu Từ. Chẳng thể ngờ người tên Kiều Hàm này lại lưu manh đến vậy, xem ra chỉ có thể trông cậy vào nhân phẩm của Tiêu Cửu Từ thôi. Nào ngờ liếc mắt sang, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ khéo léo né tránh ánh mắt của hắn, ra chiều hoàn toàn không dám can thiệp vào quyết định của Kiều Hàm.

Ô Nguyên: …

Cuối cùng Ô Nguyên đành phải thỏa hiệp. Dù sao thì trong hoàn cảnh này, hắn sao có thể yên tâm để biểu đệ ngốc nghếch, ngây thơ của mình ở lại nơi nguy hiểm thế này được.

Kiều Hàm rõ ràng là đang ấp ủ mưu đồ mua một tặng một, tính toán nắm thóp hắn đây mà.

Tuy nhiên, Ô Nguyên cũng không hẳn chịu nhượng bộ vô điều kiện. Đợi đến khi con chim hỉ thước kia hết hứng thú với chuyện ở đây, lúc ấy khuyên can sẽ dễ dàng hơn nhiều, sau này báo đáp ân tình bằng cách khác cũng như nhau cả thôi.

Thế là Ô Nguyên và Hề Quỳ dọn đến ở ngay phòng bên cạnh bọn họ.

Kiều Hàm không thể lấy thêm phòng nữa. Thứ nhất là cạn tiền rồi, thứ hai là sau này phần lớn thời gian Tiêu Cửu Từ sẽ ở trong gương bát quái, Kiều Hàm chỉ cần ở lại căn phòng trước đó của Tiêu Cửu Từ là được.

Mọi người bàn bạc xong xuôi, Ô Nguyên liền hậm hực lôi Hề Quỳ về phòng giáo huấn.

Kiều Hàm thì cùng Tiêu Cửu Từ về phòng học cách bày khu ma trận. Xét cho cùng cậu có khả năng phải phải thời khắc hỗ trợ bổ sung trận pháp, bản thân Kiều Hàm bắt buộc phải thành thạo, còn phải đi theo sư huynh vào trong gương bát quái để luyện tập.

Khâu chuẩn bị trước đó bắt buộc phải làm cho thật chu toàn.

Mãi đến năm ngày sau, mọi thứ mới đâu vào đấy.

Thế nhưng ngay trước khi Tiêu Cửu Từ chính thức bước vào gương bát quái, cả bốn người đang cùng nhau dùng bữa sáng cuối cùng.

Thì một vị khách không mời mà đến.

Một luồng kiếm khí xé gió lao tới, Kiều Hàm vội kéo Tiêu Cửu Từ thụp xuống, Ô Nguyên ôm choàng lấy Hề Quỳ, cả bốn nhanh chóng tản ra bốn phía.

Nhưng ngay tiếp đó là vài luồng uy áp mạnh mẽ của kỳ Nguyên Anh ập đến.

Kiều Hàm tức thì rút roi mây ra chắn trước mặt Tiêu Cửu Từ, lớn tiếng quát: “Muốn chết hả?”

Lần trước Kiều Hàm đã ra oai phủ đầu giết gà dọa khỉ, lại còn ngụy trang vô cùng lợi hại, vậy nên từ đó về sau vẫn luôn không có ai đến kiếm chuyện với bọn họ.

Ai mà ngờ hôm nay lại có kẻ mò đến, hơn nữa còn là những cao thủ thứ thiệt.

“Lệnh truy sát của tu chân giới, truy sát bán yêu Tiêu Cửu Từ!” Có kẻ cao giọng quát lớn.

“Kiều công tử, bên ta phụng mệnh của gia chủ Kiều gia, tới giết Tiêu Cửu Từ, sau đó bắt ngươi đưa về.” Một kẻ khác lên tiếng.

Nhìn lượng người đổ tới mỗi lúc một đông, rõ ràng đã có kẻ dò la được tin tức bọn họ đang ở đây, thế nên mới lũ lượt kéo tới truy sát.

Sắc mặt Ô Nguyên xám xịt: “Khó nhằn rồi đây, hai ngươi chạy trước đi.”

Kiều Hàm ngoái đầu lại, kết quả phía sau cũng có người kéo đến, hoàn toàn là đội hình muốn bao vây tiêu diệt bọn họ.

Tình thế chỉ trong chớp mắt đã trở nên muôn phần nguy cấp.

Tiêu Cửu Từ cau mày, đang vắt óc suy tính xem làm cách nào để tận dụng địa thế nơi đây phá vây an toàn, thì đám người kia đã bắt đầu hô hào khẩu hiệu, đồng loạt ra tay.

Sắc mặt Kiều Hàm đại biến, quát lớn với Ô Nguyên: “Đưa sư huynh ta đi! Ta cản hậu!”

Tim Tiêu Cửu Từ đánh thót, vừa định từ chối thì một luồng uy áp khổng lồ đột ngột đè xuống.

Cả khách đ**m Hồng Liên nháy mắt chìm vào tĩnh lặng, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe rõ mồn một.

Tất cả mọi người đều bị một sức mạnh vô hình kìm chặt tại chỗ, một giọng nữ thong dong từ trên không vọng xuống.

“Kẻ nào to gan, dám làm loạn ở khách đ**m Hồng Liên của ta?”

Dứt lời, một nam tử cao lớn ôm theo một nữ tử hạ phàm.

Cả hai người vận hỉ phục, nam tử trên người dán đầy linh phù, nhìn lướt qua liền nhận ra ngay đó là bà chủ khách đ**m Hồng Liên cùng phu quân của nàng ta.

Mà những lời đồn thổi về hai người này, phần lớn mọi người đều đã từng nghe qua. Nhóm đột kích tức thì tái mét mặt mày.

“Chúng ta đến để bắt bán yêu, không liên quan đến bà chủ, nếu có tổn thất gì, chúng ta sẽ bồi thường theo đúng giá.” Vì không dám đắc tội, bọn chúng chỉ đành thương lượng.

“Muốn bắt Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm?” Bà chủ cất lời hỏi.

Đám người kia đồng loạt gật đầu.

Bà chủ lạnh lùng đáp: “Thế thì không được.”

Đám đông sửng sốt, ngay cả Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cũng đồng loạt hướng mắt về phía bà chủ. Không ngờ vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc này, bà chủ lại đứng ra che chở bọn họ. Hành động này chẳng phải đang công khai đối đầu với toàn bộ tu chân giới hay sao?

“Tại… Tại sao? Ngươi có biết đây là lệnh do Tiên Minh ban xuống không!” Có kẻ lấy hết can đảm gào lên.

“Mặc xác các ngươi! Ta đâu phải người của tu chân giới. Ta chỉ biết hai tên này còn nợ ta một khoản, chừng nào chưa trả hết thì chúng là người của ta. Bất cứ kẻ nào cũng đừng hòng đụng đến! Các ngươi muốn đòi người cũng được, hoặc là trả nợ thay chúng, hoặc là đợi chúng trả sạch nợ rồi hãy tới bắt! Bằng không cứ thử xem, không có sự cho phép của ta, các ngươi có tài cán gì để lôi người khỏi khe hở giữa hai giới này.” Bà chủ tuyên bố dõng dạc.

“Ngươi! Đúng là ngang ngược hết sức!”

Bà chủ chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp tung một cái tát cách không quạt bay một tên tu sĩ kỳ Nguyên Anh.

Những người còn lại tức thì hít khí lạnh. Đứng trước sức mạnh thâm sâu khó lường cỡ này thì quả thật…

“Bọn họ nợ bao nhiêu?” Có kẻ lí nhí hỏi thăm.

Bà chủ ngẫm nghĩ một lúc, buột miệng chém bừa một con số. Con số đó chẳng cần phải nói ra, trừ phi lấy danh nghĩa của Tiên Minh để chi trả, chứ ai lại dại dột tự mình gánh nợ thay cho bọn họ! Nực cười, căn bản là không trả nổi! Suy cho cùng đám người bọn họ kéo đến đây cũng chỉ vì nhắm vào khoản tiền thưởng mà thôi!

Cuối cùng vẫn có vài kẻ liều mạng định hùa nhau lao lên thử sức, nào ngờ bà chủ lại quay sang gã đàn ông cứng đơ đứng phía sau nũng nịu: “Tướng công, có người muốn đập phá tiệm của thiếp!”

Lời vừa dứt, nam tử kia liền phi ra ngoài, chốc lát sau đã bày ra hiện trường ẩu đả vô cùng thảm khốc.

Cho đến khi từng kẻ bị nam tử ném bay lả tả, những người còn lại mới co giò bỏ chạy toán loạn.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cùng hướng ánh nhìn về phía bà chủ.

Bà chủ tựa đầu vào vai tướng công vừa quay về, cười tươi như hoa, ngay sau đó lại lạnh lùng lườm Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ một cái: “Phiền phức, nợ còn chưa trả xong đã chuốc rắc rối cho ta. Nhớ kỹ, chừng nào chưa dứt nợ, mạng của các ngươi là của ta.”

Tiêu Cửu Từ tiến thẳng lên phía trước, cung kính hành lễ với bà chủ.

Kiều Hàm toe toét cười nói: “Của ngài, của ngài cả, đều là của ngài hết.”

Bà chủ hừ một tiếng kiêu ngạo, cùng tướng công bay trở lại lầu.

Ô Nguyên thở phào một hơi: “Không ngờ nguy cơ lại được hóa giải như vậy.”

“Thế sau này sẽ không còn người xấu đến giết ân nhân nữa sao?” Hề Quỳ tò mò hỏi thăm.

“Bà chủ khách đ**m Hồng Liên đã đích thân ra mặt rồi, chỉ cần hai người không rời khỏi khe hở giữa hai giới, không ai dám bén mảng đến bắt người đâu.” Chưởng quầy khẽ cười, nói tiếp: “Trừ phi có tiền.”

Kiều Hàm ngẫm nghĩ một chốc, không rõ Thiệu Vũ có chịu bỏ vốn đầu tư khoản này hay không… Thật khó nói, tốt nhất vẫn nên tranh thủ tu luyện.

Chậc, lần đầu tiên phải cảm thán sư phụ vay nợ chưa đủ nhiều.

Nhờ lời cam kết của bà chủ, Tiêu Cửu Từ cũng coi như yên tâm để Kiều Hàm ở lại bên ngoài.

Trong gương bát quái, Kiều Hàm dõi mắt nhìn Tiêu Cửu Từ ngồi xếp bằng tĩnh tâm giữa mười tầng khu ma trận.

Mười tầng là giới hạn tối đa mà khu ma trận có thể chồng lên nhau, về sau trận pháp mòn dần đi thì chỉ việc bổ sung kịp thời là được.

Cùng với lúc Tiêu Cửu Từ nhập định, luồng sáng u lam một lần nữa lại rực lên trên thân hình y.

Nhất là đôi tai và chiếc đuôi ấy, vốn dĩ là bộ lông trắng như tuyết, giờ khắc này lại như được điểm xuyết bởi những đốm sáng xanh biếc, đẹp đến mê hồn.

Kiều Hàm lại đảo mắt quan sát kỹ lưỡng xung quanh, phát hiện ngoại trừ linh khí ùn ùn kéo đến…

Cái nơi non xanh nước biếc nhỏ bé này quả nhiên đã bắt đầu xuất hiện những luồng ma khí màu đen. Cơ mà số lượng không nhiều, thế nên bị chặn ở ngay lớp ngoài cùng một cách dễ dàng.

Kiều Hàm nán lại quan sát suốt một ngày một đêm, mãi đến khi trông thấy tầng trận pháp ngoài cùng bị ma khí ăn mòn.

Kiều Hàm liền nhanh tay đắp thêm một lớp, ước tính đại khái mỗi ngày vào kiểm tra một lần là ổn.

Kiều Hàm yên tâm liếc nhìn Tiêu Cửu Từ một cái, sau đó mới rời khỏi gương bát quái.

Sau khi ra ngoài, Kiều Hàm bắt đầu mon men ra bảng thông báo xem có nhiệm vụ nào có thể nhận, vơi bớt chút nợ nào hay chút đó. Còn chuyện có thể trả sạch sành sanh hay không, Kiều Hàm đành đặt cược vào việc sau này sư phụ sẽ mang theo kỳ tích tới cứu rỗi bọn họ. Nếu thực sự hết cách, cốt truyện cũng sẽ không thể nào để Tiêu Cửu Từ chôn chân ở đây mãi được.

Lúc này, Ô Nguyên và Hề Quỳ cũng đang có mặt tại đây.

Hề Quỳ tỏ ra vô cùng hăng hái với việc nhận nhiệm vụ để trả nợ, trông cậu nhóc khá là tươi tắn.

“Cái này, cái này thì sao!”

“Không được, quá nguy hiểm!”

“Thế cái này!”

“Không được, không hợp với đệ!”

“Vậy… cái này?”

“Không…”

“Rốt cuộc huynh có định giúp đệ không hả, không giúp thì huynh đi đi! Biểu ca đáng ghét nhất trên đời!”

Khóe miệng Ô Nguyên giật giật, hắn cốc đầu Hề Quỳ một cái đau điếng: “Mẹ kiếp, ta làm thế này là vì ai hả! Đệ cũng không tự soi lại mấy cái đệ vừa chọn xem, với cái tu vi còi cọc của đệ mà kham nổi sao? Đến ta còn bó tay nữa là!”

Kiều Hàm thoáng thấy áy náy với Ô Nguyên, bước tới nói: “Thật ra cũng không cần vội đâu.”

Ô Nguyên liếc nhìn cậu đầy bất mãn. Kiều Hàm cười trừ, thực ra việc giữ Ô Nguyên lại, chủ yếu là vì muốn có thêm một phần bảo đảm, không chỉ cho an toàn hiện tại, mà còn cho tương lai… Xét cho cùng, trong nguyên tác, Ô Nguyên từng là thủ hạ của Tiêu Cửu Từ. Mặc dù lần này Kiều Hàm muốn xoay chuyển kết cục của cả hai, nhưng cậu không hề muốn vì thế mà để Tiêu Cửu Từ vuột mất một trợ thủ đắc lực. Cho nên, việc giữ chân họ lại để bồi đắp tình cảm thân thiết là vô cùng thiết yếu.

Mặc dù cách làm thân này, đối phương chưa chắc đã cam tâm tình nguyện đón nhận, nhưng Kiều Hàm quả thực không nghĩ ra diệu kế nào khá khẩm hơn.

“Kiều ca ca, mau tới phụ ta chọn nhiệm vụ với! Có quá chừng nhiệm vụ luôn, có cả đống kẻ xấu nữa.” Hề Quỳ lập tức kéo tay Kiều Hàm lại xem cùng.

Đang lúc cắm cúi lựa chọn, đột nhiên chưởng quầy đi tới.

Lão đến để tìm ba người.

“Có tin tức rồi, có người nhìn thấy Dương Bi tán nhân xuất hiện trong thành.”

“Cái gì! Gã vẫn chưa chết?” Lúc này Ô Nguyên mới thực sự tin những gì Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nói trước đó.

Tim Kiều Hàm khẽ thắt lại.

“Xem ra lần trước các ngươi chưa g**t ch*t gã hẳn, có vẻ như gã biết dùng thuật phân thân rối gỗ.” Chưởng quầy nói tiếp: “Báo cho các ngươi một tiếng để đề phòng, Dương Bi tán nhân này chưa chết mà lại không chịu rời đi, rõ ràng là muốn tìm các ngươi báo thù.”

Ô Nguyên tức thì chau mày.

Hề Quỳ liền nhảy dựng lên: “Cho gã ta tới đây! Tên đại ác nhân đó hại chết bao nhiêu là tiểu yêu, đáng phải bị tiêu diệt! Biểu ca, Kiều ca ca, chúng ta đi bắt gã đi!”

Ô Nguyên vẫn giữ sự cảnh giác: “Lần trước nếu không có trận pháp của Tiêu Cửu Từ, dựa vào thực lực của gã ta, chúng ta quả thực rất khó đối phó nổi! Hiện tại gã ta chắc chắn đã có sự đề phòng, quá nguy hiểm, ta nghĩ tốt nhất là nên tránh mũi nhọn thì hơn.”

“A! Thế chẳng phải gã sẽ trốn thoát mất sao? Nếu chạy thoát rồi, chắc chắn sẽ có rất nhiều ấu tể lại phải chịu khổ!” Hề Quỳ vẫn mang trong mình tinh thần chính nghĩa ngút ngàn.

Kiều Hàm vuốt cằm trầm ngâm: “Ô Nguyên nói có lý, gã giờ đây chắc chắn sẽ khó đối phó hơn trước. Nhưng nếu chúng ta có thêm một trợ thủ, một người có khả năng nắm rõ những chiêu trò ẩn giấu của gã, thì có lẽ chúng ta sẽ nắm chắc phần thắng.”

“Tình cảnh thế này mà các ngươi vẫn còn tìm được trợ thủ sao?” Nguyên kinh ngạc thốt lên. Lần trước tình hình bao vây tiêu diệt nghiêm trọng đến thế, Ô Nguyên cứ ngỡ trong hoàn cảnh hiện tại bọn họ đã sớm rơi vào cảnh chúng bạn xa lánh rồi.

Kiều Hàm khẽ mỉm cười, đáp: “Đương nhiên rồi, không nhắc tới ta, chỉ riêng sư huynh ta thôi, huynh ấy vẫn còn rất nhiều huynh đệ tốt mà.”

Sau đó, Kiều Hàm đành làm phiền Ô Nguyên dùng tốc độ của hắn để ra ngoài gửi thư.

Hai ngày sau, Lục Truy phong trần mệt mỏi theo chân Ô Nguyên tới nơi.

Nhìn Bạch Nhung được Lục Truy dắt theo cùng, khóe miệng Kiều Hàm khẽ giật giật.

“Cửu Từ đâu!” Lục Truy vừa thấy Kiều Hàm đã kích động hỏi dồn.

Kiều Hàm thì cạn lời: “Chỗ nguy hiểm thế này, ngươi dẫn Bạch Nhung tới đây làm gì?”

Bạch Nhung hơi ngượng ngùng nhìn Kiều Hàm, còn Hề Quỳ đứng bên cạnh thì lại nhìn Bạch Nhung với vẻ đầy kinh ngạc.

Ô Nguyên từ sớm đã nhìn ra Bạch Nhung là yêu, chỉ là theo luật lệ Yêu tộc, những kẻ làm nội gián thâm nhập vào Nhân giới đều được coi là đối tượng trọng điểm cần được bảo vệ. Bất luận có tuân theo hiệu lệnh của Yêu Hoàng hay không, bọn họ bắt buộc phải bảo vệ sự tồn tại của nội gián. Bởi vậy, họ hoàn toàn không thể hé răng nửa lời.

Lục Truy giải thích: “Dạo này để đệ ấy ở lại tông môn, ta không an tâm. Ây da, nói cho ta nghe chuyện của Cửu Từ trước đã, người đâu rồi!”

Kiều Hàm sờ sờ chiếc gương bát quái đang đeo trước ngực: “Đang tu luyện trong này.”

Tiếp đó, Kiều Hàm kể lại sơ lược cho Lục Truy về tình hình hiện tại của Tiêu Cửu Từ, tóm lại là mọi việc đều suôn sẻ.

Lục Truy thở phào nhẹ nhõm: “Không sao là tốt rồi. Đúng lúc bên ngoài dạo này toàn những kẻ muốn truy bắt hai ngươi, tiếp theo đây ta sẽ làm hộ vệ cho hai ngươi.”

Lục Truy đinh ninh rằng Kiều Hàm tìm đến mình để nhờ hỗ trợ, cùng bảo vệ Tiêu Cửu Từ.

Nhưng Kiều Hàm lại lắc đầu: “Ta gọi huynh tới đây là để nhờ ngươi bắt một người.”

“Hả? Ai cơ?” Lục Truy thắc mắc.

“Dương Bi tán nhân.” Kiều Hàm đáp: “Một kẻ cực kỳ tàn độc.”

Cũng là người mà Lục Truy chỉ cần chạm mặt là sẽ nhận ra ngay.

Kỳ thực, trong nguyên tác, lần đầu tiên Dương Bi tán nhân xuất hiện là lúc Lục Truy đưa thi thể Bạch Nhung trở về tộc Linh Thố.

Kẻ móc đi yêu đan của Bạch Nhung chính là Dương Bi tán nhân.

Và thực chất, Dương Bi tán nhân chính là tên phản đồ của Ngọc Hư Tông năm xưa. Xét theo vai vế, gã được coi là sư thúc của Lục Truy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn