Giữa mái tóc dài ánh bạc là đôi tai thú phủ lớp lông dày êm ái, chiếc đuôi xù trắng muốt rủ xuống gần tận mắt cá chân.
Đây là hai đặc điểm rõ ràng nhất bộc lộ ra sau khi huyết mạch bán yêu của Tiêu Cửu Từ thức tỉnh.
Thực ra dung mạo của y cũng thay đổi rất lớn, đặc biệt là làn da. Trước kia sư huynh vốn đã trắng trẻo, nhưng là cái trắng khỏe mạnh, còn bây giờ lại trắng muốt như tuyết. Tựa như màu sắc thuần khiết nhất thế gian, thần thánh và cao quý.
Dù vẫn là khuôn mặt ấy của sư huynh, nhưng trước kia y mang nét tuấn mỹ, nay lại đẹp đến mức phi giới tính. Băng ngọc kết thành cốt cách, tuyết trắng hóa thành làn da. Y tựa như được điêu khắc từ khối băng tinh rực rỡ nhất tinh kết từ toàn bộ băng tuyết thế gian, chỉ khẽ liếc nhìn cũng đủ thấy vẻ đẹp kinh tâm động phách.
Nếu y mang dáng vẻ này đứng giữa trời tuyết, không cần làm gì cũng đủ khiến người ta lạc lối giữa bão giông, quả thực y hệt trích tiên giáng trần xuống ngọn núi tuyết.
Dù nguyên tác từng miêu tả Tiêu Cửu Từ sau khi khôi phục huyết mạch sẽ có dung mạo kinh diễm hơn trước, nhưng thế này cũng quá mức khoa trương rồi. Kiều Hàm cảm thấy chỉ mới ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của sư huynh thôi mà cậu đã khó thở, thậm chí trong đầu còn nảy sinh ý niệm ‘thần thánh không thể chạm vào’. Y như một vị thần minh chốn miếu đường, khiến người ta chỉ dám thành kính quỳ lạy, dẫu liếc nhìn trực diện cũng là một sự báng bổ.
Có lẽ chút tình thương duy nhất mà Thiên Đạo dành cho nam chính đều dồn hết vào ngoại hình rồi.
Kiều Hàm cảm thấy bản thân vừa bị giao diện mới của sư huynh đánh gục.
Kiều Hàm đứng bên mép giường, đưa tay xoa nhẹ đôi mắt nhức mỏi vì mãi không chớp. Không quen, cậu thực sự quá không quen với chuyện này.
Xác nhận sư huynh bình an vô sự, cậu liền định ra ngoài xem xét tình hình.
Nào ngờ vừa mở cửa, cậu đã nghe thấy tiếng cãi vã líu ríu.
“Đệ không về với huynh đâu, đệ phải đi theo ân nhân, đệ phải báo ân. Đệ không giận, tại sao đệ phải giận, ngược lại là huynh sao lại chạy ra đây? Không cần đi cùng người khác à? Chú dì không phải đã sắp xếp cho huynh rất nhiều tỷ tỷ xinh đẹp, để mấy người kết bạn sao? Huynh cứ chơi với các tỷ ấy là được rồi, đệ chơi một mình cũng rất vui, không cần huynh phải ở cùng đệ!”
Kiều Hàm vừa bước ra đã thấy một thiếu niên nhỏ tuổi đứng trước mặt Ô Nguyên. Thiếu niên vận y phục đan xen ba màu đen, trắng, xanh lam rất giống với màu lông chim của cậu nhóc. Thiếu niên có môi hồng răng trắng, đôi mắt to tròn đen láy, hai má tức giận phồng lên, một bên tai còn đeo chiếc khuyên làm từ lông vũ trắng.
Ô Nguyên nhíu mày nhìn Hề Quỳ đang làm mình làm mẩy trước mắt, đưa tay ấn lấy đầu thiếu niên nói: “Ta còn chưa nói đệ đâu, đúng là đủ lông đủ cánh rồi, nơi như thế này mà cũng dám tới. Báo ân hả? Với chút tu vi này của đệ, không làm liên lụy người ta đã là may lắm rồi.”
Hề Quỳ tức đến mức vung tay muốn đánh người. Kết quả bị cánh tay dài của Ô Nguyên chặn lại, hoàn toàn không với tới được, điều này khiến Hề Quỳ tức tối phát ra tiếng kêu líu ríu.
Tuy nhiên, hai người rất nhanh đã phát hiện ra Kiều Hàm. Chỉ là khi nhìn thấy cậu, cả hai đều hơi sửng sốt. Bởi vì lúc này Kiều Hàm đã khôi phục lại dung mạo gốc.
Hề Quỳ lập tức ngừng đối đầu với Ô Nguyên, lao đến trước mặt Kiều Hàm. Đôi mắt đen láy chớp chớp, thiếu niên ngạc nhiên cất tiếng: “Tiểu ca ca, huynh trở nên đẹp quá.”
Ô Nguyên bước tới vỗ đầu Hề Quỳ bảo: “Người ta trước kia là ngụy trang, đây mới là dáng vẻ thật.”
Hề Quỳ lộ ra vẻ mặt như đã hiểu, ngay sau đó lại kích động hỏi: “Ân nhân sao rồi?”
Kiều Hàm đáp: “Vẫn chưa tỉnh.” Nói rồi, cậu hành lễ với Hề Quỳ và Ô Nguyên: “Lần này đa tạ hai vị tương trợ.”
Hề Quỳ vội vàng xua tay, sau đó hơi mất tự nhiên nói: “Chuyện đó… Tiểu ca ca, xin lỗi huynh, lúc đó ta không kịp thời cản huynh lại, hại huynh suýt xảy ra chuyện, thật sự xin lỗi.”
Kiều Hàm ngẩn ra. Nhìn vẻ mặt chân thành của Hề Quỳ, cậu mỉm cười: “Không phải lỗi của ngươi, là do ta quá sốt ruột.”
Hề Quỳ lập tức nở nụ cười ngây ngô. Thiếu niên vẫn đang trong thời kỳ trưởng thành, tính tình càng thiên về một đứa trẻ vô tư lự. Hơn nữa dường như cậu hoàn toàn không bài xích Nhân tộc, đối diện với Kiều Hàm cũng có thể thân thiết mà không chút khúc mắc.
Ô Nguyên đẩy Hề Quỳ đang hỏi đông hỏi tây ra, bước đến trước mặt Kiều Hàm nói: “Nhiệm vụ Tiêu Cửu Từ nhận ta đã nộp giúp hắn rồi. Chưởng quầy nói đợi sau khi hắn tỉnh lại cứ đến nhận thù lao là được.”
Kiều Hàm vừa định gật đầu, lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó liền hỏi: “Thi thể của Dương Bi tán nhân đâu?”
Ô Nguyên nghi hoặc hỏi: “Ngươi cần thi thể gã làm gì?”
Cũng không hẳn, chỉ là Kiều Hàm cảm thấy kỳ lạ. Vừa rồi quá hoảng loạn khiến cậu chưa kịp nghĩ ngợi nhiều đến những chuyện khác.
Dương Bi tán nhân vốn dĩ đã bị trận pháp của sư huynh làm trọng thương chỉ còn thoi thóp một hơi, nhát kiếm kia gần như có thể nói là trừ tuyệt hậu hoạn. Kiều Hàm chắc chắn rằng gã đã bị mình g**t ch*t.
Thế nhưng nhiệm vụ lại hiển thị thành công.
Yêu cầu của nhiệm vụ là bắt cậu thả Dương Bi tán nhân đi, thả hổ về rừng, để lại mầm mống tai họa. Vốn dĩ cậu muốn dùng thẻ bỏ qua, bởi vì cậu muốn giải quyết Dương Bi tán nhân trước khi gã vùng lên, tránh cho hàng loạt bi kịch sau này xảy ra. Càng không cần phải nói lúc đó Dương Bi tán nhân còn rắp tâm giết sư huynh, Kiều Hàm chắc chắn sẽ không buông tha cho gã.
Tuy nhiên, thông báo của hệ thống lại khiến Kiều Hàm dấy lên cảnh giác. Lẽ nào gã chưa chết?
Kiều Hàm buộc phải suy xét đến trường hợp này, vì vậy cậu mới dò hỏi Ô Nguyên.
Ô Nguyên thẳng thắn đáp: “Lúc đó động tĩnh rất lớn, thu hút không ít người kéo đến. Ngươi mải chăm sóc sư huynh ngươi nên có lẽ không chú ý, thi thể của Dương Bi tán nhân đã bị đám người lang thang phân chia ngay tại chỗ rồi.”
Nghĩa là đã chết không thể chết thêm được nữa? Kiều Hàm khẽ nhíu mày. Cậu sẽ không nghi ngờ phán đoán của hệ thống, thay vào đó liền nghĩ tới một vài loại tà thuật khác. Nhưng sự tình đã đến nước này, cậu chỉ đành chờ sư huynh tỉnh lại rồi bàn tiếp.
Ô Nguyên nói tiếp: “Những ấu tể khác, ta đã đưa đi rồi, đây là thù lao.”
Tốc độ của Ô Nguyên rất nhanh, đã chạy xong một vòng. Kiều Hàm nhìn Ô Nguyên lấy ra không ít linh thạch, cậu cũng không từ chối. Suy cho cùng, cậu và sư huynh quả thực đã góp công trong chuyện này.
Sau khi xử lý xong xuôi đống việc vặt vãnh này, Ô Nguyên lộ rõ ý muốn đưa Hề Quỳ rời khỏi chốn thị phi.
Nhưng không rõ là Hề Quỳ còn đang dỗi, hay thực sự lo lắng cho an nguy của ân nhân mà sống chết không chịu đi: “Đệ vẫn chưa báo ân mà, ơn cứu mạng bắt buộc phải báo.”
Hết cách, Ô Nguyên đành phải ở lại cùng Hề Quỳ: “Đợi ân nhân của đệ tỉnh, ta sẽ giúp đệ hỏi xem cái ân tình này cần trả thế nào. Trả xong rồi, đệ phải đi theo ta!”
Hề Quỳ lập tức muốn phản bác, kết quả bị Ô Nguyên lạnh lùng lườm một cái mới chịu an phận. Có điều miệng vẫn lầm bầm không phục: “Cần huynh quản đệ chắc, dựa vào đâu mà huynh quản đệ, đệ có thèm huynh quản đâu.”
Kiều Hàm nhìn hai người ồn ào cãi vã, nhớ tới kết cục trong nguyên tác mà khẽ thở dài. Tính tình của Hề Quỳ thoạt nhìn là biết từ nhỏ đã được bảo bọc rất kỹ, vì vậy mới không sợ trời không sợ đất. Ở trong nguyên tác cậu mới dám to gan theo dõi Dương Bi tán nhân như thế, cuối cùng rơi vào kết cục bị đánh trở về nguyên hình.
Tuy nhiên chỉ cần có thể giải quyết Dương Bi tán nhân từ sớm, Hề Quỳ hẳn sẽ không gặp nguy hiểm nữa.
Mặc kệ hai người kia ồn ào, Kiều Hàm xoay người trở vào trong phòng.
Nào ngờ vừa đến bên giường, Kiều Hàm suýt chút nữa đã bị k*ch th*ch đến mức phải bịt miệng.
Nam chính Tiêu Cửu Từ vốn là người đứng như tùng, ngồi như chuông, tư thế oai hùng hiên ngang. Dù có nằm đó, đẹp đẽ tựa như một bức điêu khắc thì tướng ngủ cũng nên ngay ngắn tươm tất hệt như thanh bảo kiếm nằm trong vỏ. Cho dù có thêm tai thú đuôi thú thì cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến hình tượng tổng thể.
Thế nhưng cảnh tượng trước mắt này trực tiếp khiến Kiều Hàm hít sâu một hơi.
Chỉ thấy đôi tai lông xù kia hơi cụp xuống, cơ thể y phảng phất tuân theo một tập tính nào đó mà nằm nghiêng cuộn mình lại. Chiếc đuôi đầy lông dài bằng nửa thân người vung lên được y ôm trọn vào lòng, gò má trực tiếp tì lên chóp đuôi.
Có lẽ trước đó y ở trạng thái hôn mê nên cơ thể không có bất kỳ phản ứng nào. Hiện tại từ hôn mê chuyển sang ngủ say liền khôi phục một vài bản tính tự nhiên.
Rõ ràng vóc dáng to lớn là thế, vậy mà lại khiến trái tim Kiều Hàm nhũn ra không chịu nổi.
Đó là sư huynh của cậu, đó thực sự là sư huynh của cậu! Tổn thọ quá đi mất thôi!
Kiều Hàm ép bản thân dời tầm mắt, đè nén sự xúc động. Cậu đã cố gắng hết sức để phớt lờ những thứ đầy lông xù kia. Nếu không cậu sớm đã không kiềm chế được mà v**t v* tai và đuôi của sư huynh từ đầu đến cuối một lượt rồi. Vừa trắng, lớp lông vừa dày dặn êm ái, có thể tưởng tượng được xúc cảm khi vuốt một tay xuống là chìm nghỉm vào trong.
Thực ra trước đây Kiều Hàm không phải là người cuồng lông xù. Chỉ là sau khi đọc những đoạn miêu tả hình thái bán yêu của Tiêu Cửu Từ trong truyện, cậu mới dần dần trở nên yêu thích chúng.
Nhưng cậu phải nhịn, không thể tùy tiện động tay động chân, bởi vì cậu cảm thấy đó là một hành vi vô cùng mạo phạm. Dù sao thì sư huynh cũng không phải là ấu tể của Yêu tộc, không thể muốn vuốt lông là vuốt.
Kiều Hàm không thể tiếp tục nhìn nữa bèn vội vã quay người. Trong lòng cậu lại không nhịn được mà suy đoán: Những ngày qua, sư huynh đều nghỉ ngơi như thế này sao? Dáng ngủ này của y đã có ai nhìn thấy chưa? Chú chim hỉ thước kia thì sao?
Thực ra Kiều Hàm không hề hay biết, mấy ngày hai người xa nhau, cậu chưa từng chợp mắt, Tiêu Cửu Từ đương nhiên cũng không hề ngủ.
Hễ ngủ là sẽ đánh mất ý chí đang gồng gượng, Tiêu Cửu Từ không dám ngủ. Y sợ mơ thấy Kiều Hàm rồi sẽ không thể nào kiềm chế nổi.
Mà hiện tại, trong căn phòng này đâu đâu cũng ngập tràn linh khí hệ Mộc của Kiều Hàm. Thêm vào đó, thân là bán yêu nên khứu giác càng nhạy bén, cảm giác trong mỗi nhịp thở đều vương vấn hương thơm do Kiều Hàm để lại, y liền lập tức an tâm chìm vào giấc mộng.
Vừa an tâm, một nửa huyết mạch Yêu tộc trong cơ thể y vừa mới được giải phóng liền bộc phát ra bản tính, vậy nên y mới ngủ thành ra dáng vẻ này.
Kiều Hàm đứng đó suy nghĩ viển vông, vô thức muốn bước đi. Kết quả vừa rời khỏi mép giường một chút, bóng người trên giường đã khẽ động đậy.
Kiều Hàm liền cảm nhận được bên hông bị một vật gì đó đầy lông xù quấn lấy. Cậu cúi đầu nhìn, khoảnh khắc đó liền giật mình, còn tưởng sư huynh đã tỉnh. Nào ngờ ngoảnh lại mới phát hiện đối phương vẫn đang ngủ say.
Đây là do chiếc đuôi lông xù tự động quấn qua.
Kiều Hàm rốt cuộc không thể khống chế nổi bản thân, vươn bàn tay tội lỗi về phía cái đuôi đang quấn quanh eo mình. Kết quả vừa mới chạm vào lớp lông bên ngoài, còn chưa kịp vuốt xuống thì chiếc đuôi mẫn cảm đã run lên một cái, nháy mắt dùng sức siết chặt rồi kéo ngược lại về sau.
Phút chốc không kịp phòng bị, Kiều Hàm đã bị cái đuôi cuộn lên giường. Sư huynh dùng cả tay lẫn chân ôm chặt cậu vào lòng. Ngay cả cái đuôi cũng không nới lỏng mà như biến thành một cánh tay khác, không một kẽ hở vây kín lấy vật nhỏ trong lồng ngực.
Kiều Hàm bị tình huống này làm cho ngây người. Còn Tiêu Cửu Từ lại tựa cằm l*n đ*nh đầu Kiều Hàm cọ cọ.
Kiều Hàm dè dặt cất tiếng gọi: “Sư huynh?”
Nhưng hiển nhiên Tiêu Cửu Từ vẫn chưa tỉnh. Nhịp thở của y vô cùng bình ổn. Chỉ là khi Kiều Hàm cố gắng vùng vẫy một chút, vòng tay của sư huynh lại siết chặt thêm một phần, làm cho cậu cũng hết cách.
Cuối cùng, trong cái ôm ấm áp này, Kiều Hàm thế mà cũng bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
Quả thực đã quá lâu rồi cậu chưa được nghỉ ngơi, cảm xúc lại trải qua thăng trầm kịch liệt. Giờ đây trái tim đã thả lỏng, Kiều Hàm cũng dần dần nhắm mắt lại.
Cho đến khi trên trán truyền đến xúc cảm mềm mại, Kiều Hàm không biết đó là thứ gì, chỉ biết là mình bị quấy rầy đến tỉnh giấc. Cậu cựa người, người đang ôm cậu liền khẽ nới lỏng vòng tay.
Kiều Hàm chỉ cảm thấy bao nhiêu mệt mỏi trong người đều tan biến. Đột nhiên thấy cằm có thứ gì đó lướt qua, cậu theo bản năng ôm chặt lấy. Một cục to đùng, xù xù đầy lông, dày dặn và rậm rạp. Hệt như được phơi nắng đẫm, vô cùng bồng bềnh. Xúc cảm ấy quả thực khiến người ta muốn vùi mặt vào trong mà ra sức cọ quậy.
Mà Kiều Hàm đang ngái ngủ quả thực cũng đã làm như vậy.
Thế nhưng món đồ bị cậu ôm lấy lại hơi cứng đờ, sau đó nỗ lực thả lỏng, song vẫn vì hành động cọ cọ của cậu mà dần dần căng cứng trở lại.
Kiều Hàm không những lấy mặt cọ mà còn dùng tay v**t v*, cậu vuốt xuôi một đường cho đến khi độ dài cánh tay không chạm tới được nữa, cậu mới vuốt ngược lông trở về. Qua qua lại lại đến mấy lần.
Mãi cho đến khi một tiếng rên khẽ trầm khàn vang lên, Kiều Hàm mới tìm lại được một tia tỉnh táo giữa cơn mơ màng.
Sờ êm tay quá… Đầy lông xù… Ủa?
Kiều Hàm đột ngột mở bừng mắt, tựa như rơi vào vùng biển pha lê xanh thẳm. Ánh sáng nhật nguyệt đều được phản chiếu trong đó, vừa trong trẻo lại đầy mị hoặc.
Nếu dáng vẻ khi ngủ say của sư huynh trong hình thái bán yêu đã đủ sức gây chấn động, thì sư huynh lúc mở mắt thức giấc tuyệt đối đang dùng nhan sắc giáng cho Kiều Hàm một đòn chí mạng.
Nhất là khi đôi mắt tuyệt đẹp đong đầy ý cười ấy đang chuyên chú ngắm nhìn cậu, phảng phất như đang thổ lộ ra sự dịu dàng nào đó.
Trái tim bé nhỏ của Kiều Hàm chịu không nổi nữa. Cậu vô thức buông lỏng chiếc đuôi đang ôm chặt, lui người về phía sau, cố gắng tránh xa mị lực không cách nào chối từ này.
Tiêu Cửu Từ ngẩn ra. Đôi mắt trong như viên bích ngọc nháy mắt ảm đạm đi. Đôi tai vốn chẳng biết đã vểnh lên từ lúc nào cũng tiu nghỉu cụp xuống, chiếc đuôi to lớn lẳng lặng thu về giấu ra sau lưng.
“Làm đệ sợ rồi sao?” Giọng nói của Tiêu Cửu Từ vang lên một cách dè dặt cẩn trọng.
Không bàn đến những tình huống đặc thù trước kia, khoảnh khắc này được xem là lần đầu tiên Kiều Hàm chính thức tiếp xúc với hình thái bán yêu của y.
Chính Tiêu Cửu Từ cũng chẳng quen, dù sao thì làm Nhân tộc cũng đã bao nhiêu lâu. Nếu không phải linh lực trong cơ thể đang ở trạng thái hỗn loạn, y thực sự muốn biến về hình dáng ban đầu. Hơn nữa, việc huyết mạch bại lộ khiến cuộc sống của y phút chốc như trời long đất lở. Bản thân y không hề nhận ra kỳ thực y có chút bài xích những thứ này, thế nên mới vô thức luôn mặc áo choàng, che đi phần cơ thể khác biệt của bản thân, cố gắng hết mức để không bận tâm đến sự tồn tại của chúng.
Vừa nãy y chỉ thấy vui vẻ nên cái đuôi mới mất kiểm soát mà ve vẩy, cọ vào người Kiều Hàm rồi bị cậu một tay ôm lấy.
Chú ý tới phản ứng của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm sửng sốt vội vàng nói: “Sao có thể chứ! Chỉ là do đẹp quá, ta nhất thời chưa thích ứng được mà thôi.”
Kiều Hàm thầm nghĩ trong nguyên tác, sau khi huyết mạch của Tiêu Cửu Từ bị bại lộ, y cũng đã chịu đả kích nặng nề, tâm trạng chìm trong hụt hẫng một thời gian dài. Có lẽ lúc này sư huynh đối với tình cảnh của bản thân vẫn còn vô cùng nhạy cảm.
“Đẹp sao?” Tiêu Cửu Từ thiếu tự tin hỏi lại, đôi mắt như ngấn nước ngước nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm gật đầu như giã tỏi, lập tức ngồi dậy nói: “Sư huynh, huynh chưa soi gương bao giờ sao? Huynh cực kỳ cực kỳ đẹp! Bất luận là người hay là yêu, tất ai nhìn thấy huynh cũng phải khen huynh đẹp.”
Lời của cậu khiến Tiêu Cửu Từ sững người. Vì đôi gò má quá mức trắng trẻo, chỉ cần ửng đỏ một chút là vô cùng rõ ràng. Thêm vào đó, chiếc đuôi lại bất giác bắt đầu khẽ đung đưa, đôi tai cũng vểnh lên theo, hoàn toàn phơi bày tâm trạng của y lúc này.
Tiêu Cửu Từ cũng ngồi dậy, đối diện với Kiều Hàm, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng như nước: “Đệ thấy đẹp là tốt rồi.” Y là một nam tử, đâu cần người khác khen mình đẹp. Chỉ cần Kiều Hàm không ghét bộ dáng này của y là được.
Kiều Hàm bật cười tươi rói: “Tất nhiên là đẹp rồi, ta thích nhất là đồ lông xù xù.”
Tiêu Cửu Từ tức khắc dở khóc dở cười. Hèn gì ban nãy lại ôm lấy đuôi y mà v**t v* kịch liệt. Vậy nên y hơi mím môi, gượng gạo điều khiển chiếc đuôi của mình vòng tới trước mặt Kiều Hàm. Y chủ động đưa qua, tựa như đang lấy lòng chủ nhân vậy.
Quả nhiên đôi mắt của Kiều Hàm lập tức sáng rực lên: “Cho ta sờ sao?”
Tiêu Cửu Từ gật đầu. Kiều Hàm liền chụp lấy, vừa xoa xoa vừa nói: “Sư huynh, màu lông này của huynh, xúc cảm này, thật sự là tuyệt quá đi…”
Nhìn dáng vẻ say mê tận hưởng của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ cũng vui lây. Bởi chuyện chia xa mấy ngày này, nội tâm Tiêu Cửu Từ vẫn luôn day dứt. Y đã khiến Kiều Hàm rơi bao nhiêu nước mắt, chịu bao nhiêu tổn thương, y đều muốn bù đắp lại, muốn lấy lòng dỗ dành Kiều Hàm.
Chỉ cần Kiều Hàm thích, dù có bắt y duy trì sự tồn tại của chiếc đuôi này mãi mãi cũng chẳng sao.
Có điều, dần dà Tiêu Cửu Từ cảm giác có gì đó sai sai. Thì ra chuyện vừa rồi không phải là tai nạn, đuôi của y dường như vô cùng mẫn cảm, đặc biệt là càng về phía gốc lại càng nhạy bén. Cảm giác này rất kỳ lạ. Đột nhiên mọc ra một chiếc đuôi, mà chiếc đuôi ấy lại liên kết với đủ loại xúc cảm bên trong cơ thể, y thực sự không biết diễn tả thế nào. Chỉ cảm thấy nếu tiếp tục bị Kiều Hàm s* s**ng thế này nữa, mọi chuyện sẽ không ổn chút nào.
Thế nhưng Kiều Hàm vẫn chẳng hay biết gì, vuốt đến hăng say bèn trực tiếp chúi đầu xuống hít mạnh một hơi. Hít vào một ngụm hương vị trong lành sau cơn mưa tuyết.
Đến khi Kiều Hàm ngẩng đầu lên, gương mặt Tiêu Cửu Từ đã ửng đỏ rần rần. Đôi tai cụp hẳn xuống, khe khẽ run rẩy.
Kiều Hàm sững sờ, nhận thấy sư huynh như đang cật lực kìm nén điều gì đó liền vội vã cất lời: “Có phải ta làm huynh không thoải mái không? Sư huynh, huynh đừng có chiều theo ta. Nếu không thoải mái thì huynh phải nói, tay ta không biết nặng nhẹ đâu.”
Tiêu Cửu Từ hắng giọng ho khan: “Chỉ là cảm giác có hơi kỳ lạ, ta chưa quen thôi, không sao đâu, đệ cứ tiếp tục đi.”
Kiều Hàm luôn cảm thấy bầu không khí có chút vi diệu. Cúi đầu nhìn xuống, chiếc đuôi to trắng muốt tuyệt đẹp đã bị cậu vò cho rối tung cả lên. Cậu không nhịn được đề nghị: “Sư huynh, ta chải lông cho huynh được không?”
Tiêu Cửu Từ sửng sốt. Đột nhiên y nhớ lại cảnh tượng Kiều Hàm chải lông cho bầy sói con của tộc Linh Lang trước đây. Lúc đó dường như y từng thầm nghĩ, những con sói con được Kiều Hàm chải lông kia thực sự thoải mái đến thế sao?
Lấy lại tinh thần, y lập tức gật đầu.
Kiều Hàm dứt khoát hóa ra một chiếc lược ngọc, bắt đầu chải vuốt chiếc đuôi to đùng kia.
Quả nhiên, một cảm giác dễ chịu khó tả ập đến, khiến Tiêu Cửu Từ không kìm được muốn lười nhác nằm nhoài xuống.
Kiều Hàm chải chuốt chiếc đuôi trắng muốt vô cùng hoàn hảo. Cậu cũng rất tận hưởng khoảnh khắc bình yên này. Cậu thực sự muốn ngày nào cũng được chải lông cho sư huynh. Thế nhưng ý nghĩ này mà nói ra thì có vẻ quá mức kỳ quái, nên Kiều Hàm cố kìm nén không mở lời.
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy hai má Tiêu Cửu Từ vẫn ửng hồng. Y say sưa tận hưởng đến mức đôi mắt hơi híp lại, đôi tai cũng khẽ động đậy.
Tầm mắt của Kiều Hàm lúc này hoàn toàn bị đôi tai giật giật kia thu hút. Phải làm sao đây? Muốn sờ quá đi mất.
Nhưng chuyện này thì có khác gì sờ tai người đâu. Kiều Hàm vẫn vô thức kìm mình trước một ranh giới vô hình nào đó. Nào ngờ giây tiếp theo, Tiêu Cửu Từ đã cúi đầu về phía cậu. Hai chiếc tai xù lông cứ thế áp sát ngay trước mặt cậu.
“Sư huynh?”
“Không phải đệ tò mò sao? Sờ đi.”
Vốn dĩ Kiều Hàm đã ngứa ngáy trong lòng lắm rồi. Nay người ta tự dâng đến tận cửa thì không thể trách cậu vượt rào được.
Kiều Hàm lập tức vươn hai tay, đồng thời nắn lấy hai chiếc tai thú. Ngón cái và ngón trỏ khẽ x** n*n. Xúc cảm mềm mịn êm ái ấy khiến ngón tay cậu tê rần. Cảm giác này thực sự còn làm người ta điên đảo hơn cả chiếc đuôi kia.
Cậu không khống chế được mà ôm trọn cả bàn tay lên, nhưng vẫn cố gắng dùng lực nhẹ nhất có thể vì không muốn làm sư huynh đau.
Thế nhưng xúc cảm ấy thực sự khiến Kiều Hàm cảm thấy mình sắp hạnh phúc đến chết đi được.
Hơn nữa, nhìn đôi tai gần ngay trong gang tấc, tại sao cậu lại nảy sinh một luồng xúc động, muốn há miệng cắn ngay vào chóp tai ấy nhỉ.
Cậu thực sự rất muốn cắn.
Nào ngờ chưa kịp để Kiều Hàm tự kiểm điểm lại ý nghĩ b**n th** này của mình, Tiêu Cửu Từ đã đột ngột quay đầu, cắn một cái lên cổ tay cậu.
Cả hai đều ngẩn ra trong chốc lát. Tiêu Cửu Từ kinh ngạc lập tức nhả ra.
Kiều Hàm cũng vội vã buông đôi tai thú của y ra, lo lắng hỏi: “Làm huynh đau rồi sao?”
Cùng lúc đó, Tiêu Cửu Từ cũng khẩn trương nắm lấy cổ tay Kiều Hàm: “Ta có cắn đệ bị thương không?”
Hai người đưa mắt nhìn nhau, lập tức bật cười.
Kiều Hàm hỏi: “Sao vậy?”
Tiêu Cửu Từ không biết nên mở miệng thế nào. Lẽ nào lại bảo tai của y còn nhạy cảm hơn cả đuôi, thế nên vừa nãy suýt chút nữa y… Y không khống chế được cảm xúc của bản thân, cứ thế cắn xuống theo bản năng.
“Đại khái là… một tập tính nào đó của Thiên Hồ chăng. Tự dưng ta thấy ngứa răng.” Tiêu Cửu Từ ngượng ngùng nói: “Lần sau ta sẽ chú ý… Đệ sờ tai ta, cảm giác vẫn rất thoải mái, không đau đâu. Hay là… đệ sờ thêm lúc nữa đi.”
Kiều Hàm thừa biết Tiêu Cửu Từ đang chiều theo sở thích của mình. Trên đời này làm gì có ai thực sự muốn cơ thể mình bị đem ra làm đồ chơi đâu.
Hơn nữa, khi cảm giác mới mẻ qua đi, Kiều Hàm cũng rất khó để thản nhiên bày tỏ sự yêu thích với mớ lông xù này. Suy cho cùng, ở một khía cạnh nào đó, chúng là biểu tượng cho nỗi đau khổ của Tiêu Cửu Từ.
Chú ý thấy sắc mặt Kiều Hàm thay đổi, Tiêu Cửu Từ lập tức bận tâm hỏi: “Sao vậy?”
Kiều Hàm do dự một thoáng rồi nói: “Phải thích nghi với những thay đổi này, chắc là khó khăn lắm phải không.” Những câu hỏi quá mức sắc bén, Kiều Hàm thực sự không thốt nên lời.
Tiêu Cửu Từ vốn nhạy bén tinh tế, tất nhiên hiểu được hàm ý của Kiều Hàm. Y hơi khựng lại. Thực ra lúc này y khá thích đôi tai và chiếc đuôi này. Chính sự yêu thích của Kiều Hàm đã lập tức biến những thứ dị biệt này thành điểm cộng. Đến khi định thần lại, dường như bao mây mù u ám trong lòng y đã bị quét sạch sành sanh.
Tiêu Cửu Từ mỉm cười thoải mái: “Cũng có chỗ tốt mà.”
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cười bảo: “Sau này nếu đệ ngứa tay, muốn chải lông cho thú lông xù thì cứ tìm ta là được, vô cùng tiện lợi.”
Kiều Hàm ngẩn ra. Cậu không ngờ Tiêu Cửu Từ lại nói đùa như vậy. Chẳng rõ là do nội tâm y mạnh mẽ, hay y thực sự không còn để tâm nữa.
“Sư huynh, sau khi rời đi, huynh có gặp phải nguy hiểm gì không?” Kiều Hàm nhịn không được lại hỏi.
Tiêu Cửu Từ lắc đầu: “Rất may mắn, ta chỉ tình cờ gặp một con chim hỉ thước bị mắc kẹt, sau đó liền một đường tới thẳng đây.”
Kiều Hàm biết sư huynh nhà mình xưa nay luôn tốt khoe xấu che. Biết vậy ban nãy hỏi Hề Quỳ thì tốt rồi.
Lần này đến lượt Tiêu Cửu Từ hỏi Kiều Hàm: “Sau khi ta đi, bọn họ có làm khó đệ không?”
Kiều Hàm ngẩn người. Dường như vì nhận nhiệm vụ nên Tiêu Cửu Từ đã sớm đi chuẩn bị trận pháp. Vậy nên những chuyện xảy ra sau đó, dù tin tức đã truyền tới tận đây, y cũng chưa hề hay biết.
Thế là Kiều Hàm đem toàn bộ mọi chuyện kể lại một lượt.
Nghe xong, Tiêu Cửu Từ hít ngược một hơi lạnh: “Đệ vậy mà không đi, còn ở lại tham gia hỗn chiến! Đệ có bị thương không, có…”
Thấy tâm trạng Tiêu Cửu Từ vừa căng thẳng, lớp lông trên đuôi y liền xù lên như sắp nổ tung, Kiều Hàm vội vàng tiện tay v**t v* mấy cái: “Không có, ta đang yên đang lành đây mà?”
Nói đến đây, sắc mặt Kiều Hàm đột nhiên thay đổi. Nhớ tới một chuyện cực kỳ nghiêm trọng, cậu tức giận đến mức vứt phăng chiếc đuôi đang cầm trong tay đi.
Tiêu Cửu Từ sững lại, vừa định hỏi có chuyện gì?
Nào ngờ đã thấy Kiều Hàm móc dải lụa buộc tóc trong ngực ra, chỉ vào chiếc lục lạc băng đính trên đó, gắt lên: “Huynh… Trên này có bám theo một luồng linh thức của huynh đúng không?”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ biến.
Khí thế của Kiều Hàm đang hừng hực, định bụng mượn cơn giận đang trào dâng này để nổi trận lôi đình. Thế nhưng Tiêu Cửu Từ đột ngột đưa tay tóm chặt lấy bả vai cậu, trầm giọng: “Không phải bảo không bị thương sao? Bọn họ rốt cuộc đã làm gì đệ?!”
Ngọn lửa giận của Kiều Hàm tức khắc bị luồng khí tức lạnh lẽo của Tiêu Cửu Từ đóng băng.
Khoan đã, lúc này người nổi điên đáng lẽ phải là cậu cơ mà?
Nét nôn nóng và hối hận trên mặt Tiêu Cửu Từ tuôn trào không ngớt. Việc Kiều Hàm phát hiện ra bí mật này chắc chắn chứng tỏ chiếc lục lạc băng đã bại lộ. Mà trong tình huống nào nó mới bại lộ?
Chỉ khi Kiều Hàm gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Kiều Hàm vẫn còn đang ngơ ngác trước sự đảo lộn vị trí người phát hỏa, thì đã cảm nhận được ma khí xuất hiện trong phòng. Cậu lập tức dốc sức vuốt lông cho y: “Sư huynh bình tĩnh, ma khí…”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ dao động. Y tự ép mình phải bình tĩnh lại, nhưng đôi mày vẫn nhíu chặt, nói với Kiều Hàm: “Kể rõ ngọn ngành cho ta biết đệ đã trải qua những chuyện gì!”
Bị khí thế của Tiêu Cửu Từ dọa sợ, Kiều Hàm đành phải thừa nhận mình đã bị cuốn vào một trận pháp chuyên nhằm vào bán yêu.
Cuối cùng, cậu kể đến sự quỷ dị của ánh sáng bên trong Bích Huyền.
Tiêu Cửu Từ nắm lấy cổ tay cậu, chăm chú nhìn Bích Huyền, khẽ nhíu mày.
Thấy Tiêu Cửu Từ dần bình tĩnh lại, Kiều Hàm định tìm lại thể diện, bèn ho khan một tiếng: “Linh thức, thu hồi đi.”
Tiêu Cửu Từ sững người, ngẩng lên nhìn cậu.
Kiều Hàm nghiêm mặt mũi, dúi dải lụa buộc tóc vào lòng y.
Tiêu Cửu Từ lại đáp: “Linh thức tách ra đã khó, thu về càng khó hơn. Hơn nữa đệ có thể để bản thân rơi vào tình cảnh nguy hiểm đến vậy, có lý do gì bắt ta phải thu hồi?”
Kiều Hàm trừng lớn mắt: “Đây là cái tư duy gì vậy.”
Tiêu Cửu Từ cầm lấy dải lụa, cụp mắt, đột nhiên lên tiếng: “Thực ra dải lụa này cũng đã giúp ta.”
Kiều Hàm khó hiểu nhìn Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cười cười: “Lúc tiến giai kỳ Nguyên Anh vượt qua tâm ma kiếp, chính nhờ bên ngoài vẫn còn một luồng linh thức của ta, thế nên ta mới không hoàn toàn chìm đắm vào trong đó.”
Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ vuốt nếp dải lụa buộc tóc cho phẳng phiu, ngay sau đó chăm chú nhìn Kiều Hàm: “Kiều Hàm, hiện giờ ta lại không đủ thực lực để bảo vệ đệ nữa rồi. Đừng từ chối phương thức duy nhất ta có thể bảo vệ đệ, được không? Bằng không, ta thực sự không yên tâm.”
Đôi mắt xanh biếc kia vốn nên ánh lên sự dịu dàng dễ nói chuyện, thế nhưng lúc này nó lại ánh lên nét kiên định y hệt như đôi con ngươi đen láy thuở ban đầu.
Điều này khiến Kiều Hàm hiểu rằng, Tiêu Cửu Từ sẽ không bao giờ thu hồi lại.
Kiều Hàm có chút nóng ruột, lại nghe y dỗ dành: “Sư đệ ngoan, đeo thứ này vào, có lẽ sẽ luôn nhắc nhở đệ không được lấy thân mạo hiểm, phải bảo vệ tốt bản thân. Bằng không, ta sẽ đi trước đệ một bước…”
Lòng Kiều Hàm khó hiểu chùng xuống. Một cảm giác nặng nề bao trùm lấy cậu. Cuối cùng cậu chỉ có thể ngây ngốc đứng nhìn Tiêu Cửu Từ đưa tay buộc lại dải lụa lên tóc mình.
Tiêu Cửu Từ cúi đầu ngắm nhìn Kiều Hàm, hệt như đang nâng niu báu vật của chính mình.
Mà Kiều Hàm cũng ngơ ngẩn nhìn Tiêu Cửu Từ, trái tim đập từng nhịp chậm rãi mà loạn nhịp.
Bầu không khí nhất thời chìm vào tĩnh lặng.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Ân nhân ơi, tiểu ca ca ơi, hai người tỉnh chưa?” Giọng nói thăm dò đầy cẩn trọng truyền vào. Rõ ràng là họ đã ngủ quá lâu. Ở nơi như thế này quả thực khiến người ta bất an, những người bên ngoài cũng bắt đầu lo lắng cho tình trạng của họ rồi.
Kiều Hàm vội vàng lên tiếng đáp lại, xoay người xuống giường. Sau đó cậu kể cho Tiêu Cửu Từ nghe những chuyện xảy ra sau khi y mất kiểm soát.
Nghe đến cái tên Dương Bi tán nhân, động tác thu dọn của Tiêu Cửu Từ hơi khựng lại. Y nói: “Hắn chưa chết. Đó không phải là bản thể của hắn. Hẳn là hắn đã học được thuật phân thân rối gỗ.
Kiều Hàm cũng không quá kinh ngạc. Cậu từng chứng kiến một tên tà tu sử dụng thuật phân thân rối gỗ trong lúc diễn ra tiên môn đại bỉ. Vì vậy cậu lập tức hỏi: “Thế chẳng khác nào mới giết được một nửa của gã? Nửa còn lại đã lẩn trốn rồi sao? Làm sao để tìm?”
Tiêu Cửu Từ đáp: “Nếu chưa giết thì có thể mượn thuật truy tung để tìm ra nửa kia. Giết rồi thì hết cách.”
Vì thế lúc quan sát tình hình dưới hố, Tiêu Cửu Từ mới không thêm một kiếm chí mạng. Chính vì phát hiện điểm bất thường, y vốn định xem xét tỉ mỉ thì đối phương lại phản công, rồi tình cờ nhóm Kiều Hàm ra tay.
Vừa nghe dứt lời, mặt mũi Kiều Hàm lập tức tiu nghỉu. Bây giờ thì cậu đã hiểu tại sao hệ thống lại phán định nhiệm vụ thành công rồi.
Tiêu Cửu Từ bước tới vỗ nhẹ lên đầu Kiều Hàm: “Không sao. Hiện giờ hắn cũng chỉ còn lại một nửa thực lực. Hơn nữa chúng ta cũng cứu được người rồi, đệ không làm sai gì cả, đệ đã cứu ta.”
Tiêu Cửu Từ giải thích cặn kẽ cho Kiều Hàm nghe không phải để khiến cậu tự trách. Y chỉ mong cậu nắm rõ thông tin, nhỡ đâu sau này gặp phải kẻ thù tương tự còn biết đường đối phó.
Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ đặc biệt dặn dò: “Lát nữa đệ nhắc mọi người một tiếng, dạo này phải cẩn thận Dương Bi tán nhân trả thù.”
Mắt Kiều Hàm chợt sáng lên. Cậu nảy ra suy nghĩ liệu Dương Bi tán nhân có chưa bỏ trốn mà đang núp trong bóng tối chờ thời cơ báo thù không? Cậu có nên thả mồi dụ rắn xuất động không nhỉ?
Dù sao cậu cũng chẳng muốn để lại mầm mống tai họa nào cho sư huynh nữa.
Kiều Hàm còn đang mải suy tính thì đã nghe thấy Tiêu Cửu Từ cất lời: “Đi thôi, theo ta đi gặp bà chủ khách đ**m Hồng Liên trước đã.”
Kiều Hàm giật mình bừng tỉnh. Nhớ tới chính sự, cậu lập tức hăng hái theo sát.
Hai người ra hành lang chào hỏi Ô Nguyên và Hề Quỳ trước, tiện thể nhắc đến chuyện của Dương Bi tán nhân. Sau đó họ mới tìm đến chưởng quầy.
Chưởng quầy bảo nhóm cậu may mắn, bà chủ vừa mới tỉnh rượu nên có thể gặp mặt.
Lão bèn tiến lên dẫn đường, đưa hai người đi thẳng lên căn phòng nằm ở tầng cao nhất của khách đ**m.
Toàn bộ tầng bảy chỉ có duy nhất một gian phòng, bao quanh là trận pháp linh lực cuộn trào. Kiều Hàm liếc sơ qua, hoàn toàn không nhìn ra manh mối gì. Tiêu Cửu Từ cũng chỉ miễn cưỡng nhận biết đây là kiểu dáng trận pháp từ nghìn năm trước.
“Mời hai vị.” Chưởng quầy chỉ đưa họ đến tầng bảy, mở kết giới trận pháp ra rồi để họ tự bước vào.
Tiêu Cửu Từ đột nhiên đưa tay nắm lấy tay cậu. Kiều Hàm ngước nhìn Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ chỉ khẽ dặn dò: “Cẩn thận, theo sát ta.”
Kiều Hàm gật đầu.
Lòng bàn tay Tiêu Cửu Từ có chút nóng rát, không rõ là do căng thẳng hay là gì khác.
Kiều Hàm lén lút liếc ra phía sau. Đuôi Tiêu Cửu Từ rủ xuống một cách cứng đờ, đôi tai dựng thẳng đứng lên. Quả nhiên là y đang căng thẳng.
Đối với tình trạng của bản thân, liệu Tiêu Cửu Từ có thể khống chế được hay không, hai đạo song tu rốt cuộc có khả thi hay không, trước mắt Tiêu Cửu Từ hoàn toàn mờ mịt chẳng biết gì.
Có thể nói, tương lai của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều trông cậy cả vào cục diện trước mắt.
Mà thứ Tiêu Cửu Từ dựa dẫm lúc này cũng chỉ là một tia hy vọng mỏng manh từ lời nói của Linh Diệu.
Mãi cho đến khi đứng trước cửa lớn, bàn tay Tiêu Cửu Từ siết lấy tay Kiều Hàm bất giác chặt thêm một chút. Tiêu Cửu Từ vừa nâng tay định gõ thì cánh cửa đã bật mở từ bên trong.
“Vào đi, đừng đứng đần ra đó nữa, ta đã đợi các ngươi lâu lắm rồi.”
Một giọng nữ vọng ra, ngữ khí không rõ là thân thiện hay thù địch.
Hai người nghe vậy liền cất bước tiến vào.
Họ nhìn thấy trên chiếc trường kỷ khổng lồ hình hoa sen, có hai bóng người đang tựa vào nhau. Một nam một nữ, đều khoác hỉ phục.
Xuyên qua tấm rèm châu, cảnh tượng này vẫn khiến người ta kinh ngạc, cho dù họ đã sớm nghe qua những lời đồn đại về bà chủ khách đ**m Hồng Liên.
Mà trong nguyên tác miêu tả còn chi tiết hơn một chút.
Lần đầu bà chủ xuất hiện là trong bộ mũ phượng khăn quàng hoa lệ, kiều diễm rung động lòng người. Phía sau nàng luôn đi có thứ theo mà chẳng biết nên hình dung thế nào. Đó là tướng công của nàng, vận hỉ phục đồng bộ. Kẻ đó trông giống xác sống, lại tựa như con rối gỗ. Bởi vì không ai được phép lại gần nên không ai phân biệt được đó rốt cuộc là thứ gì. Nó cũng giống hệt như bà chủ, toát ra vẻ bí ẩn vô cùng.
Nhưng có một điều chắc chắn, vị tân lang này không hề có ý thức. Mọi hành động của hắn đều bị chi phối bởi linh phù của bà chủ.
Lúc này, trên mặt hắn đang dán một lá linh phù, khiến người ta không thể nhìn rõ dung mạo.
Theo lời đồn, bà chủ có thể điều khiển hắn tham gia chiến đấu. Phu thê hợp bích, dù là tu sĩ kỳ Độ Kiếp họ cũng dám nghênh chiến.
“Cuối cùng cũng gặp được các ngươi rồi.” Bà chủ lại cất tiếng, đôi mắt phượng khẽ híp lại.
Câu nói này lặp lại lần hai liền thành ra kỳ lạ.
Tiêu Cửu Từ theo bản năng che chở Kiều Hàm ra sau lưng, mặc dù nếu xét theo sức chiến đấu hiện tại, đáng lẽ Kiều Hàm phải là người bảo vệ y mới đúng.
“Bái kiến tiền bối.” Tiêu Cửu Từ chắp tay: “Tiền bối dường như đã đợi chúng ta từ lâu, là vì chuyện bán yêu…”
Bà chủ bật cười.
Chưa đợi Tiêu Cửu Từ nói hết câu, nữ tử trên trường kỷ đột ngột nhảy khỏi vòng tay tướng công. Vô số sợi chỉ đỏ lao ra vun vút.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ chợt biến đổi. Ngay khoảnh khắc linh phù vừa phóng đi, Tiêu Cửu Từ liền bị Kiều Hàm kéo tuột ra sau lưng. Chớp mắt, vô số dây leo quất ra, định nghênh đón trực diện với mấy sợi chỉ đỏ.
Nhưng sự chênh lệch thực lực khiến Kiều Hàm có muốn đánh cược một phen cũng bất lực, mà linh phù của Tiêu Cửu Từ phát ra cũng vô dụng. Gần như chỉ trong chớp mắt, đám chỉ đỏ luồn lách qua những dây leo, trực tiếp trói gô cả hai người lại.
Tiêu Cửu Từ sắc mặt đại biến, y lập tức muốn vận dụng linh lực, kết quả lại bị Kiều Hàm ấn chặt cổ tay: “Sư huynh, đừng, yên tâm đi, không sao đâu!”
Tiêu Cửu Từ nhíu mày nhìn Kiều Hàm đang bị cuốn chặt vào mình bằng đống chỉ đỏ.
Kiều Hàm thấp giọng: “Đừng mất kiểm soát. Huynh cứ yên tâm, tiền bối sẽ không làm hại chúng ta đâu.”
“Ha ha, tên nhóc nhà ngươi lấy đâu ra cái tự tin ấy thế, hiện giờ ta đang nổi lửa trong lòng đây này.”
Kiều Hàm lấy đâu ra sự tự tin này? Đương nhiên là nhờ biết trước cốt truyện rồi. Bà chủ đâu có bất cứ lý do gì để hãm hại họ. Biết đâu giữa chừng có hiểu lầm gì thôi. Cùng lắm thì mình vẫn còn hệ thống chống lưng. Tóm lại tuyệt đối không thể để Tiêu Cửu Từ động thủ.
“Tiền bối, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ mới đến đây thỉnh giáo. Chẳng hay chúng ta có chỗ nào đắc tội, khiến tiền bối vừa gặp mặt đã ra tay?” Tiêu Cửu Từ đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh, khí khái không kiêu ngạo không tự ti mở lời dò hỏi.
Tiêu Cửu Từ cũng suy nghĩ cặn kẽ rồi. Trưởng bối Linh Diệu đã giới thiệu y tới đây, hẳn là phải vô cùng tin tưởng vị bà chủ này. Cho dù ở cái chốn vàng thau lẫn lộn thế này, vẫn sẽ có những người xem trọng chữ tín.
Lúc này rèm châu đung đưa, bà chủ đã thong thả bước tới. Quả đúng như lời đồn, hoàn toàn không thể dò xét được thân phận cũng như tu vi của đối phương.
Chỉ thấy bà chủ nghiến răng săm soi hai người, chậm rãi buông từng chữ: “Hai người các ngươi, ở lại bán thân đi.”
Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ: ?
“Trả nợ cho ta!” Bà chủ nghiến răng nghiến lợi gằn giọng.
Vừa nghe thấy lời này, đầu óc cả hai liền ong lên một tiếng, chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai.
“Sư phụ?”
“Đúng! Sư phụ của các ngươi mang một đống nợ ngập đầu ở khách đ**m Hồng Liên, thế rồi bỏ chạy, bỏ chạy rồi! Lão nương ta đây chưa từng bị ai giỡn mặt như thế! Hai người các ngươi tự vác xác tới cửa, nếu không thanh toán sạch khoản nợ cho bà ta thì đừng hòng rời khỏi đây!”
________
j: ôi chương nì cute quá cũng thèm vuốt lông huhu