Điều này khiến Kiều Hàm vô cùng lo âu. Cậu không dám nghĩ sâu xa xem sư huynh lúc đi ngang qua đây liệu có gặp nguy hiểm hay không.
Ra khỏi rừng rậm, một tòa thành được bao bọc bởi kết giới hiện ra trước mắt. Gọi là thành trì, nhưng nơi này lại có chút khác biệt so với bên ngoài.
Lối vào trông khá giống cổng thành bình thường, nhưng vừa bước vào trong, người ta liền có cảm giác như đang rơi vào một thế giới hỗn loạn.
Dù sao bên trong cũng tụ tập đủ mọi chủng tộc, lối sống muôn hình vạn trạng. Chỗ này tựa như một mớ chắp vá của nhiều môi trường khác nhau, kiến trúc khác lạ, bầu không khí cũng hoàn toàn không đồng nhất.
Có khu chợ nhộn nhịp phồn hoa, có đống đổ nát hoang tàn, có con ngõ tĩnh lặng đến quỷ dị, cũng có cả quảng trường ngập ngụa mùi máu me bạo lực.
Đó là chưa kể đến vô số luồng khí tức hỗn tạp trộn lẫn trong không khí. Đối với Kiều Hàm, mùi vị này thực sự rất khó ngửi.
Kiều Hàm nhíu mày, men theo con đường chính mà đi. Dây đằng của cậu vẫn siết chặt cổ tên dẫn đường, uy h**p gã đi trước. Dù là người hay yêu quái bên đường thấy cảnh này cũng không chút kinh ngạc. Bọn họ chỉ hơi đánh giá Kiều Hàm và nam yêu đi cùng, ngầm đánh giá thực lực của nhau.
Thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng đánh đấm và la hét. Thậm chí có lúc, một kẻ bị đánh sống dở chết dở còn bay vèo qua ngay trước mặt họ. Những kẻ yếu ớt xung quanh cố gắng né tránh, còn kẻ có thực lực lại xúm vào xem náo nhiệt hò reo. Đủ thấy nơi này hỗn loạn đến mức nào.
“Chậc… vậy mà lại đến cái nơi này.” Nam yêu đột nhiên nhíu mày lẩm bẩm, nét mặt tràn ngập vẻ lo lắng.
Xem ra người mà nam yêu muốn tìm cũng là một kẻ khiến nam yêu vô cùng lo ngại.
Vài luồng thông tin phức tạp bất chợtlóe lên trong đầuKiều Hàm, dường như cậu đã nhớ ra điều gì đó. Nhưng Kiều Hàm cũng không buồn bận tâm bắt lấy hay tìm hiểu sâu thêm.
Bởi vì càng đến gần đích, trong lòng Kiều Hàm lại càng nôn nóng. Cậu hoàn toàn không muốn lãng phí thêm thời gian để rước lấy rắc rối.
Cuối cùng, họ cũng tới được tòa kiến trúc lớn nhất và bắt mắt nhất ở đây, khách đ**m Hồng Liên.
Khách đ**m Hồng Liên có thể xem là sàn giao dịch lớn nhất nơi này. Mua bán tin tức, công bố nhiệm vụ, trao đổi hàng hóa… muốn bước vào thì phải nộp phí, nếu không sẽ cấm cửa.
Ngước mắt nhìn lên, lầu cao bảy tầng, toàn thân phủ một màu đỏ rực. Đỉnh lầu thiết kế tựa như một đóa hồng liên đang nở rộ, tỏa ra ánh sáng yêu dị. Dù ngày hay đêm, nơi đây luôn đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ã, náo nhiệt vô cùng.
Chỉ là trong các góc khuất vẫn có không ít ánh mắt đang rình rập. Bọn họ vừa mới tới, liền thấy có kẻ kéo một người trọng thương vào trong bóng tối. Ngay sau đó là tiếng la hét thê thảm vang lên, dù cho những âm thanh này cuối cùng đều bị tiếng đàn sáo nhộn nhịp trong khách đ**m Hồng Liên lấp đi.
Kiều Hàm giao kẻ dẫn đường cho nam yêu rồi lập tức tách ra hành động. Nộp phí vào cửa xong, cậu nhanh chóng bước vào khách đ**m Hồng Liên.
Ở lối vào khách sạn có một quầy hàng khổng lồ. Chưởng quầy đang ngồi trước quầy, đoán chừng là một yêu tộc.
Kiều Hàm vội bước tới định lên tiếng, kết quả một thân hình nửa gấu lao đến xông xáo, chen ngang cướp lời ngay trước mặt cậu. Gã kích động hỏi: “Chưởng quầy, con bán yêu kia đâu rồi! Nghe đồn chỗ chúng ta mới có một bán yêu đến! Nhanh! Cho ta biết hắn đang ở đâu!”
Sắc mặt Kiều Hàm thoáng đổi, lập tức cảnh giác nhìn chằm chằm hắc hùng* yêu trước mắt.
*Gấu đen.
Chưởng quầy ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc, chỉ chìa tay ra ra hiệu đòi tiền: “Một khối thượng phẩm linh thạch hoặc vật phẩm có giá trị tương đương.”
Hùng yêu tức thời nổi cáu, vác búa đập chát xuống mặt quầy: “Chỉ hỏi mỗi tung tích thôi mà thu phí đắt thế!”
“Giá trị tin tức khác nhau, phí thu cũng khác nhau.” Chưởng quầy uể oải đáp: “Dạo gần đây người muốn mua tin về bán yêu không hề ít, loanh quanh trong này không mười thì cũng tám người.”
Kiều Hàm nghe vậy sắc mặt càng thêm trầm xuống. Ánh nhìn sắc bén vô thức lia quanh một vòng.
Quả nhiên có rất nhiều người đang chú ý đến tình hình bên này, vẻ mặt muôn hình muôn vẻ. Có yêu tộc mặt mũi hung tợn, có tà tu cả người nồng nặc mùi máu, lại có cả ma tu đang ẩn nấp trong bóng tối.
Sắc mặt hùng yêu vặn vẹo một thoáng, ngay sau đó liền cười lớn ha hả. Gã khoác vai chưởng quầy ra dáng anh em tốt, nói: “Nghe đồn tên bán yêu kia là đồ đại bổ. Cùng lắm thì ngươi cung cấp thông tin cho ta, sau khi bắt được hắn, ta chia cho ngươi một miếng thịt.”
Lời này vừa thốt ra, những kẻ đang nán lại ở đại sảnh tầng một lập tức xôn xao bàn tán.
“Cũng không biết lời đồn từ đâu ra, vậy mà lại bảo bán yêu là đồ bổ.”
“Con hùng yêu này vốn thích ăn mấy thứ kỳ quái. Ai bảo thiên phú của gã tầm thường, chỉ có thể đi theo tà môn ngoại đạo.”
“Chứ còn gì nữa, dạo này người lùng sục tên bán yêu kia thật sự không ít.”
“Có rất nhiều chủng tộc không thể chấp nhận sự tồn tại của bán yêu, dù sao kẻ mới đến kia cũng không phải Minh Dạ.”
“Không phải tu chân giới đã ban lệnh truy sát rồi sao? Mấy tên tà tu chắc muốn nhân cơ hội này kiếm chác chút.”
“Cũng có người chỉ là ngứa mắt một ngôi sao mới từng cao cao tại thượng của tu chân giới, một tên nhãi ranh vắt mũi chưa sạch, nếu để ta gặp được thì cũng phải diệt bớt uy phong của hắn, giẫm đạp lòng tự tôn của hắn xuống đất.”
“Cứ bốc phét đi, có không lợi hại bằng Minh Dạ thì hắn vẫn là bán yêu, từng là một thiên tài. Gây rắc rối cho hắn, không sợ chết trong tay hắn à?”
“Thế thì ngươi không biết rồi. Mấy ngày trước ta mới gặp hắn ở đây. Xem trạng thái của hắn không ổn lắm, chắc là chưa thích ứng được với huyết mạch của mình đâu.”
“Vậy sao ngươi không ra tay?”
“Ta rỗi hơi đâu mà làm chuyện thừa thãi?”
“Phải thừa lúc hắn yếu mà lấy mạng hắn chứ, từ đó sẽ nổi danh thiên hạ, ha ha ha!”
Chỉ vì chủ đề bán yêu, khách đ**m Hồng Liên chớp mắt đã ồn ào náo động.
Nam yêu dẫn theo người dẫn đường đi vào, khẽ nhíu mày. Nhưng nam yêu không đứng xem náo nhiệt mà nhanh chóng kéo người dẫn đường đi tìm đ**m tiểu nhị, bởi có những giao dịch phải thông qua đ**m tiểu nhị truyền đạt thông tin.
Còn bên này, hùng yêu vẫn đang cố gắng lừa phỉnh chưởng quầy để được lấy tin không công.
Chưởng quầy khinh bỉ lườm hùng yêu một cái, vừa định từ chối thì nhìn thấy phía sau thân hình đồ sộ của gấu đen yêu đột nhiên xuất hiện mấy chục sợi dây leo tỏa ánh sáng xanh lục u tối.
Giây tiếp theo, một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp khách đ**m Hồng Liên.
Chỉ thấy con hùng yêu cao chừng hai người đã bị dây đằng quấn chặt như đòn bánh tét. Dây leo không ngừng siết chặt, siết đến mức rỉ cả máu, găm sâu vào da thịt. Vô số gai nhọn đâm ra từ khắp các đoạn dây, phập thẳng vào cơ thể hùng yêu.
Theo lý thuyết, hùng yêu dư sức vùng vẫy. Nhưng lúc này mặt gã đã tái xanh, như đã bị trúng độc. Gã nằm dưới đất, vừa đổ máu co giật vừa sùi bọt mép, chỉ có thể hoảng sợ tột độ mà trừng trừng nhìn nam tử áo xanh đứng phía sau.
Đám đông chứng kiến biểu cảm âm lãnh trên mặt Kiều Hàm, lại nhìn thủ đoạn ra tay tàn độc của Kiều Hàm, đều thầm nghĩ đây quả là một tu sĩ kỳ Kim Đan đáng gờm. Xem ra ranh giới giữa hai giới đã xuất hiện một ma mới vô cùng lợi hại.
Giờ phút này, mọi người vẫn giữ tâm thái xem trò vui. Dù sao thực lực của con hắc hùng yêu này ở đây cũng chỉ xếp hạng xoàng. Trong số những kẻ khác có không ít cao thủ, phần lớn đều là kẻ liều mạng, không ai kiêng dè một tu sĩ trẻ tuổi như vậy cả.
Thế nhưng giây tiếp theo, từng đợt uy áp kh*ng b* cùng tiếng la thảm thiết bùng nổ ngay trong khách đ**m, lập tức khiến sắc mặt đám người hóng chuyện đồng loạt biến đổi.
Khoan đã, đây không phải chỉ là tu sĩ kỳ Kim Đan sao? Sao uy áp lại đáng sợ đến thế này? Lẽ nào nhờ có công pháp đặc thù? Hay là mang theo pháp khí lợi hại nào đó?
Kiều Hàm sau khi dùng linh phù đổi từ hệ thống, trực tiếp đạp một chân lên người gấu đen yêu đang nửa sống nửa chết, lạnh lùng nhìn quanh một vòng, rồi cúi đầu hỏi: “Ngươi nói ngươi muốn ăn ai?”
Hắc hùng yêu đã lờ mờ cảm nhận được lưỡi hái tử thần kề cổ, cả người run lẩy bẩy không nói nên lời
Kiều Hàm lạnh lùng tuyên bố: “Bán yêu đó là của ta! Kẻ nào dám giành với ta, ta sẽ lấy mạng kẻ đó!”
Lời vừa dứt, Kiều Hàm vung roi vứt thẳng hắc hùng yêu ra khỏi khách đ**m Hồng Liên.
Thân hình hắc hùng yêu vừa rơi xuống đất, trong chớp mắt đã bị đám người ẩn nấp trong góc tối vồ lấy lôi đi.
Chiêu giết gà dọa khỉ này khiến tất cả mọi người không ai dám coi thường tên tu sĩ hệ Mộc sâu không lường được trước mắt.
Cái Kiều Hàm cần chính là hiệu quả này. Dọn dẹp xong kẻ chướng mắt, cậu đi tới trước quầy, sảng khoái ném ra một khối linh thạch thượng phẩm.
Chưởng quầy lập tức rạng rỡ mặt mày vung tay lên, một kết giới cách âm hình thành. Hai người nói chuyện, bên ngoài tuyệt đối không thể nghe lọt nửa chữ.
Đối với khách sộp, bọn họ luôn dạt dào nhiệt tình phục vụ. Không đợi Kiều Hàm mở miệng, chưởng quầy đã cười híp mắt hỏi: “Công tử cũng muốn tìm tên bán yêu kia?”
Kiều Hàm gật đầu, lên tiếng: “Tin tức này ngươi đã bán cho bao nhiêu người rồi?”
Chưởng quầy cười cười: “Ngươi là người thứ ba. Có điều hai người trước sau khi mua được tin tức liền từ bỏ việc tìm người.”
Trong lòng Kiều Hàm thoắt cái dâng lên dự cảm không lành.
Chưởng quầy lại nói tiếp: “Nhưng ta tin chắc công tử tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Dù sao đó cũng là sư huynh của ngươi, đúng chứ.”
Sắc mặt Kiều Hàm hơi đổi, đăm đăm nhìn chưởng quầy.
Chưởng quầy bình thản bồi thêm: “Khách đ**m Hồng Liên chúng ta vốn nhạy bén tin tức. Một tu sĩ hệ Mộc đạt đến Kim Đan hậu kỳ khi tuổi đời còn trẻ, lại cất công tới tận đây tìm kiếm bán yêu, thân phận của công tử quả thực không khó đoán.”
Dù Kiều Hàm đã ngụy trang ngoại hình, nhưng cậu và Tiêu Cửu Từ ở tu chân giới cũng tính là tiếng tăm lừng lẫy. Khách đ**m Hồng Liên nắm bắt được ngần ấy thông tin cũng là lẽ thường tình. Hơn nữa, kẻ có thể ngồi vào ghế chưởng quầy ở đây chắc chắn phải vô cùng khôn khéo.
Kiều Hàm không vướng bận vấn đề này nữa, hỏi thẳng: “Y đang ở đâu?”
“Kiều công tử có biết sư huynh của ngươi đến đây là để tìm bà chủ của chúng ta không?” Chưởng quầy cười nói.
Kiều Hàm gật đầu.
Đến đây tìm bà chủ để giải đáp thắc mắc chính là cách mà Linh Diệu đã chỉ cho Tiêu Cửu Từ.
Dựa theo miêu tả trong nguyên tác, bà chủ của khách đ**m Hồng Liên là một cao thủ thâm tàng bất lộ. Không một ai hay biết nàng đã sống bao lâu, cũng không ai nhìn thấu được tu vi của nàng. Thậm chí người ta còn không phân rõ nàng là người hay là yêu. Chỉ biết rằng, nhờ sự tồn tại của nàng, không một ai dám chọc vào khách đ**m Hồng Liên.
Mặc dù là một nhân vật đầy bí ẩn, nhưng trong nguyên tác nhân vật này không được miêu tả nhiều. Bởi tác dụng duy nhất khi nàng xuất hiện là cung cấp cho Tiêu Cửu Từ hai manh mối về phương pháp song tu hai đạo, đóng vai trò như một NPC làm nền, ngoài chuyện đó ra thì không còn chút đất diễn nào nữa.
Chỉ nghe chưởng quầy tiếp tục giải thích: “Chỗ chúng ta có một quy tắc, nếu muốn gặp bà chủ, bắt buộc phải hoàn thành một nhiệm vụ treo thưởng trên bảng trước.”
Kiều Hàm sửng sốt. Nguyên tác rõ ràng không hề đề cập đến chuyện này. Lẽ nào là do thân phận khác biệt? Tiêu Cửu Từ thân là Hồ chủ, căn bản không cần tốn sức làm nhiệm vụ gì cũng có thể gặp bà chủ?
Nhưng hiện tại lại… Sắc mặt Kiều Hàm chợt thay đổi. Nhìn chưởng quầy rảnh rỗi buôn chuyện với mình nãy giờ, lẽ nào để gặp được bà chủ, sư huynh đã đi nhận nhiệm vụ rồi?
Lúc bước vào, Kiều Hàm đã liếc qua tấm bình phong dựng ở đại sảnh tầng một. Bề mặt bình phong lưu lại vô vàn thông tin nhiệm vụ bằng thuật pháp. Chỉ lướt nhìn sương sương, mặt mũi Kiều Hàm đã tái mét. Mức độ treo thưởng bét nhất cũng phải ngang ngửa mạng của một tu sĩ kỳ Nguyên Anh.
Đây không phải là trò đùa đấy chứ? Với tình trạng hiện giờ, sư huynh làm sao có thể hoàn thành những nhiệm vụ đó? Thế nhưng Kiều Hàm lại hiểu rõ, với tính cách của Tiêu Cửu Từ, chắc chắn y sẽ không bỏ cuộc nửa chừng. Dù sao những manh mối mà bà chủ nắm giữ chính là chiếc phao cứu sinh duy nhất mà Tiêu Cửu Từ có thể bám víu vào lúc này.
Tiêu Cửu Từ nhất định phải gặp bà chủ cho bằng được.
Quả nhiên lại nghe chưởng quầy nói: “Nếu y chưa bỏ cuộc thì chắc hẳn đang đi làm nhiệm vụ rồi. Ta có thể cung cấp cho ngươi thông tin nhiệm vụ mà y đã nhận, ngươi cứ ra mạn lân cận mà tìm.”
Kiều Hàm lập tức sốt sắng truy hỏi nội dung nhiệm vụ. Chưởng quầy vừa nói những người trước dò la xong liền từ bỏ việc tìm kiếm Tiêu Cửu Từ. Điều đó đủ chứng minh nhiệm vụ mà y tiếp nhận mang độ rủi ro cực cao, người ngoài không ai muốn bị cuốn vào.
Kết quả là, ngay khi chưởng quầy vừa hé miệng, trong đầu Kiều Hàm bỗng vang lên một tiếng “ting”.
[Ting, phát hành nhiệm vụ nhân vật: Phản diện Kiều Hàm tự ý hành động, ngoài ý muốn thả tà tu Dương Bi tán nhân đi mất, thả hổ về rừng, để lại mầm tai họa cho nam chính. Đếm ngược 12 giờ…]
“Nhiệm vụ mà y nhận là giải cứu tiểu báo yêu bị Dương Bi tán nhân bắt cóc.”
Kiều Hàm nghe xong hai nguồn thông tin, đầu óc thật sự ong lên, trong phút chốc lượng thông tin quá mức khổng lồ.
Dương Bi tán nhân không phải là ác nhân mãi đến giai đoạn sau mới xuất hiện hay sao? Hơn nữa, sự tồn tại của gã còn liên đới đến rất nhiều nhân vật khác, nhất thời khó mà chắp nối lại cho rõ ràng.
Nhưng Kiều Hàm biết gã này cực kỳ khó giết. Trong nguyên tác, phải đợi đến khi Tiêu Cửu Từ đã trở nên vô cùng mạnh, đích thân ra tay thì mới kết liễu được gã.
Nghĩ đến đây, ngay khi nghe xong vị trí của Dương Bi tán nhân, Kiều Hàm liền quay gót lao vút ra ngoài.
Thế nhưng lao đi chưa được bao xa, Kiều Hàm đã trông thấy một bóng dáng quen thuộc.
Nam yêu kia?!
Cả hai đều đang phi nước đại, lúc này mới phát hiện đối phương thế mà lại đi cùng một hướng.
Kiều Hàm đột nhiên như nghĩ ra điều gì, lập tức tiến sát lại gần nam yêu hỏi: “Tên tà tu bắt cóc trẻ con kia có phải là Dương Bi tán nhân không!”
Trước đó chỉ nghe bọn họ gọi tà tu này tà tu nọ, hoàn toàn không nghe ai nhắc đến danh xưng.
Nam yêu sửng sốt, gật đầu đáp: “Đúng vậy, chính là danh hiệu này, dạo gần đây mới bắt đầu có chút tiếng tăm.”
Kiều Hàm thầm nghĩ: Quả nhiên gã chỉ mới bắt đầu làm ác.
Dù sao lúc Dương Bi tán nhân xuất hiện trong truyện, gã đã chuyển sang chuyên móc yêu đan của đại yêu trưởng thành.
Móc yêu đan để tu luyện cũng không tính là công pháp hiếm gặp gì, đều là những tà môn ma đạo do tu sĩ Nhân tộc sáng tạo ra. Vậy nên ngay từ đầu, khi chưa biết danh hiệu lại nghe nói đối tượng bị nhắm đến là tiểu yêu, Kiều Hàm đã không nghĩ tới Dương Bi tán nhân.
Giờ ngẫm lại, Dương Bi tán nhân của thời kỳ đầu chỉ có gan nhắm vào tiểu yêu. Đến khi tu vi tăng dần, gã mới bắt đầu chuyển mục tiêu sang đại yêu.
Còn Tiêu Cửu Từ ở đây có lẽ đã nhận nhiệm vụ giải cứu do chính cha mẹ của tiểu yêu kia đăng riêng trên bảng.
Nam yêu nhíu mày: “Lẽ nào ngươi cũng đi… Có liên quan đến người ngươi muốn tìm sao, ngươi đang tìm Tiêu Cửu Từ? Ngươi là sư đệ của hắn?” Trải qua chuyện ban nãy trong khách sạn, nam yêu cũng đã lờ mờ đoán được tám chín phần.
Đầu óc Kiều Hàm nảy số, liếc nhìn nam yêu một lượt. Cậu bỗng thấy chuyện này có phần quá mức trùng hợp. “Đúng, ta là sư đệ của y, Kiều Hàm. Sư huynh ta đã nhận nhiệm vụ đi cứu người.”
Nam yêu gật đầu: “Xem ra, chúng ta lại phải hành động cùng nhau rồi.”
Kiều Hàm lập tức hỏi: “Xin hỏi xưng hô thế nào?”
Nam yêu không giấu, thẳng thắn đáp: “Tại hạ thuộc tộc Linh Nha*, Ô Nguyên.”
*Quạ.
Đệt! Thật sự là người quen kìa!
“Người ngươi muốn tìm là?” Kiều Hàm giật giật khóe miệng.
Ô Nguyên đáp: “Thằng biểu đệ bỏ nhà ra đi của ta, Hề Quỳ. Nó là một con hỉ thước.”
Lẽ nào cốt truyện đã đứt cương, bắt đầu tự tung tự tác sửa đổi rối tung lên rồi?
Trước đó ở Loạn Thạch Cốc, Kiều Hàm đã từng chứng kiến nam yêu này ra tay. Nhưng đối với yêu tộc thuộc dòng chim chóc, dù là lông cánh đen sì hay chiêu thức tấn công kia, cũng đều là những đặc điểm cực kỳ phổ biến.
Vốn dĩ Kiều Hàm chỉ mải mê tìm người nên không rảnh rỗi dò xét người qua đường làm gì. Kiều Hàm xưa nay vốn không mấy tò mò với người ngoài. Thêm vào đó, Ô Nguyên này đáng lý ra phải đợi đến khi Tiêu Cửu Từ lên làm Hồ chủ thì hai người họ mới gặp nhau.
Còn biểu đệ mà hắn đang tìm, nói không chừng lúc này lại đang ở chung một chỗ với Tiêu Cửu Từ thật.
Trong nguyên tác, khi Tiêu Cửu Từ bại lộ huyết mạch và phải chạy trốn, y đã tiện tay cứu được một con thước yêu. Nhóc hỉ thước cứ ríu rít đi theo hộ tống Tiêu Cửu Từ một đoạn đường. Về sau, nhóc con này hứng lên lại chạy qua chạy lại giữa vị ân nhân và gia tộc của mình.
Mãi sau, khi nghe chuyện Tiêu Cửu Từ muốn tiêu diệt Dương Bi tán nhân, Hề Quỳ trong một lần bỏ nhà đi đã tình cờ chạm mặt gã ác nhân đó. Vốn định lén lút bám theo để tìm ra sào huyệt báo cho Tiêu Cửu Từ, ai ngờ nhóc lại bị Dương Bi tán nhân phát hiện.
Hề Quỳ gặp nguy hiểm, Ô Nguyên sinh ra cảm ứng liền đuổi tới. Trong lúc giao chiến với Dương Bi tán nhân, hắn bị chém đứt một cánh mà vẫn không sao cứu được Hề Quỳ. Yêu đan của Hề Quỳ bị moi ra. Ngay lúc mạng sống sắp mất, Tiêu Cửu Từ kịp thời đuổi đến, miễn cưỡng giữ lại được hơi tàn cho nhóc. Nhưng từ đó, nhóc vĩnh viễn hóa thành một con hỉ thước nhỏ bé không thể hóa hình.
Không biết cái dạng sống ngắc ngoải ấy có còn được xem là sống hay không. Bắt đầu từ dạo đó, tính cách của Ô Nguyên trở nên vô cùng u ám. Đâu có giống như hiện tại, tuy vẻ ngoài toát lên sự lạnh lùng nhưng nội tâm vẫn rất rạng rỡ và thân thiện.
Về sau, bọn họ cũng phát hiện ra sau lưng Dương Bi tán nhân vẫn còn một kẻ giấu mặt thao túng. Việc mổ lấy yêu đan hoàn toàn nằm trong kế hoạch. Để trả thù, Ô Nguyên quyết tâm đi theo phò tá Tiêu Cửu Từ.
Kể từ đó, bên người Tiêu Cửu Từ có thêm một thuộc hạ quạ đen gãy cánh. Và trên đỉnh đầu con quạ đen ấy, luôn luôn có một chú chim hỉ thước ríu rít đậu đó.
Mãi cho tới lúc Tiêu Cửu Từ hy sinh, Ô Nguyên cũng vì trọng thương mà biến về nguyên hình. Truyện chỉ đề cập ngắn gọn rằng hai con chim cùng nhau bay về phương xa. Không thể coi là một kết cục viên mãn.
Cứ đinh ninh mình sẽ gặp Hề Quỳ trước, không ngờ lại đụng trúng Ô Nguyên.
Bọn họ thậm chí còn chạm trán Dương Bi tán nhân sớm hơn dự kiến. Quả thực là… một bánh xe vận mệnh cực kỳ đáng ghét.
Nếu đã đáng ghét đến thế, vậy thì hãy thử đập vỡ nó luôn đi.
Huống hồ trên tay Dương Bi tán nhân còn dính máu của bạn cậu cơ mà!
Còn cái thứ nhiệm vụ chết tiệt kia, mặc kệ nó, bỏ qua là xong.
Kiều Hàm tạm thời xâu chuỗi rõ ràng mọi chuyện, rồi cùng Ô Nguyên phi với tốc độ nhanh nhất thẳng tiến tới hang ổ của Dương Bi tán nhân.
Đó là một hang động nằm dưới chân ngọn đồi nhỏ. Bên trong là hệ thống lối đi chằng chịt như mê cung, xung quanh còn bố trí pháp trận bảo hộ.
Cả hai trực tiếp chui vào một cửa hang. Vừa định chia nhau tìm người, nét mặt Ô Nguyên chợt biến sắc. Hắn khịt khịt mũi, kinh ngạc thốt lên: “Biểu đệ thế mà lại ở trong này!”
Kiều Hàm khẽ hít sâu một hơi. Vậy thì chắc chắn sư huynh cũng đang ở chỗ này rồi.
Đến nước này, Ô Nguyên còn sốt ruột hơn cả Kiều Hàm. Dù sao Hề Quỳ vẫn đang trong giai đoạn trưởng thành, tu vi chỉ tương đương với kỳ Luyện Khí của Nhân tộc, căn bản không thể chiến đấu. Trong mắt Ô Nguyên, biểu đệ của hắn chắc chắn đã bị bắt tới đây, tên tà tu kia muốn móc yêu đan của nó!
Nhờ khứu giác nhạy bén của Ô Nguyên, họ nhanh chóng xác định được vị trí của Hề Quỳ. Hắn trực tiếp dẫn đường lao đi phía trước, Kiều Hàm chỉ có thể thầm cầu nguyện Tiêu Cửu Từ đang ở cùng Hề Quỳ.
Thế nhưng không ai ngờ được, hai người vừa đi được một đoạn liền cảm thấy toàn bộ hang động rung chuyển mạnh, ngay sau đó bụi mù ngập trời cuồn cuộn tuôn ra khỏi cửa hang.
Hai người bị che khuất tầm nhìn nhưng cũng không dám lơ là, tiếp tục lao đi vun vút.
Đột nhiên, một giọng nói ríu rít vang lên: “Mấy đứa, nhanh lên, theo sát chân ca ca, chạy lối này!”
Tiếp theo đó là vô số tiếng bước chân hỗn loạn.
Sắc mặt Ô Nguyên thay đổi, nhanh chóng khựng lại ở một góc cua. Chỉ thấy một con hỉ thước to bằng lòng bàn tay, lông xen lẫn ba màu đen, trắng, lam đâm sầm vào lồng ngực Ô Nguyên.
“Biểu đệ!”
“Biểu ca?!” Hề Quỳ ngẩn ra, lập tức vui mừng vỗ cánh lao vào mặt Ô Nguyên. Ô Nguyên vội tóm chặt lấy nhóc, chất vấn: “Đệ làm cái trò quỷ gì thế! Khoan đã, sau lưng đệ là…”
Chỉ thấy phía sau là một lũ nhóc tì đủ mọi hình thù, đang hoảng hốt nhìn hai người mới đến.
“Biểu ca, đệ lợi hại không, đều là đệ với ân nhân cùng làm đó.” Hề Quỳ đang định đòi khen ngợi thì chợt thấy một bóng người áo xanh chớp mắt đã hiện ra trước mặt, dọa nhóc suýt chút nữa nhảy dựng lên.
“Huynh ấy đâu rồi!”
Có lẽ do khí thế của Kiều Hàm quá đáng sợ, Hề Quỳ theo bản năng chỉ tay ra phía sau.
Kiều Hàm không nói hai lời, lập tức lao thẳng theo đường hầm vào trong.
Kiều Hàm lo lắng Tiêu Cửu Từ vì cứu lũ trẻ ra ngoài mà tự mình bọc hậu. Nhưng với tình trạng của y, một khi sử dụng tới chiến lực của kỳ Nguyên Anh thì chắc chắn sẽ dẫn ma khí tới. Lỡ đâu không cẩn thận mất kiểm soát mà ma hóa thì phải làm sao? Cậu bắt buộc phải nhanh hơn nữa!
Ở phía bên kia, Ô Nguyên đã bắt đầu tra hỏi Hề Quỳ: “Ân nhân mà đệ nói lẽ nào là Tiêu Cửu Từ?”
Hề Quỳ ngơ ngác gật đầu: “Vừa rồi là ai thế ạ? Hung dữ quá, lại là kẻ đến nhắm vào bán yêu sao?”
“Không, cậu ta là sư đệ của y.” Ô Nguyên nói.
Hề Quỳ ngẩn ra một chớp mắt, ngay sau đó điên cuồng vỗ cánh quạt phạch phạch: “Hỏng rồi!”
“Sao thế?” Ô Nguyên bị nhóc làm cho giật mình.
“Ân nhân cứu được bọn đệ, lại còn vây khốn tên đại ác ôn kia là nhờ dùng một trận pháp cực kỳ lợi hại. Trận pháp đó tấn công vô tội vạ, lại còn không ngừng mở rộng phạm vi ảnh hưởng, cho nên mới bảo bọn đệ mau chóng chạy ra ngoài. Hắn cứ thế xông vào, nhỡ đâu bị thương thì sao!” Hề Quỳ sốt ruột nói.
Ô Nguyên tặc lưỡi: “Sao vừa rồi đệ không cản lại.”
“Đệ… đệ… đệ…” Hề Quỳ cũng đâu có kịp nói đâu.
Ô Nguyên vội bảo Hề Quỳ dẫn đám tiểu yêu trốn ra ngoài, còn bản thân thì hóa thành nguyên hình, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo Kiều Hàm.
Lúc này, Kiều Hàm đã đến rất gần khu vực linh lực dao động mạnh.
Linh cảm bản thân ngày càng đến gần sư huynh khiến Kiều Hàm không còn tâm trí đâu mà chú ý đến những điều bất thường khác. Nếu là thường ngày, cậu nhất định sẽ phát hiện ra nơi này có dấu vết trận pháp do Tiêu Cửu Từ bố trí.
Ngay khoảnh khắc Kiều Hàm định bước chân vào trận pháp, một luồng sức mạnh từ phía sau đột ngột truyền tới.
Cổ áo của Kiều Hàm bị ngoạm chặt, cùng lúc đó, hào quang của trận pháp cũng nhanh chóng lan đến trước mặt cậu.
Kiều Hàm rốt cuộc cũng nhận ra điều gì đó, cậu lập tức phối hợp với lực kéo phía sau, nhanh chóng lùi lại.
Ngay sau đó, từ nơi sâu nhất truyền đến tiếng la thét thê lương thảm thiết, đó là âm thanh trận pháp đang tấn công Dương Bi tán nhân.
Ô Nguyên một mặt hóa thành một con quạ đen khổng lồ, dùng vuốt bấu chặt lấy vai Kiều Hàm đưa cậu bay nhanh ra ngoài, một mặt phải tránh né sức mạnh càn quét đuổi theo từ phía sau. Nghe tiếng nổ kinh hoàng kia không khỏi kinh hồn bạt vía.
Trước đó trong khách sạn vẫn có kẻ bàn tán Tiêu Cửu Từ chưa thích nghi được nên đã yếu đi. Ô Nguyên nghe bảo Tiêu Cửu Từ nhận nhiệm vụ ở đây để đối phó với Dương Bi tán nhân, còn thầm nghĩ y có phần thiếu lý trí.
Giờ xem ra, quả thực không thể xem thường người đứng đầu của thế hệ trẻ tu chân giới năm xưa. Dù không dựa vào kiếm ý thượng thừa, chỉ bằng một trận pháp mà Tiêu Cửu Từ đã có thể thu xếp ổn thỏa một đối thủ ngay cả tu sĩ kỳ Nguyên Anh cũng thấy đau đầu. Ô Nguyên căn bản không tài nào tưởng tượng nổi người này rốt cuộc đã làm bằng cách nào.
Cùng với những tiếng nổ vang trời của trận pháp, toàn bộ sườn núi hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn lại ánh sáng trận pháp đang trói chặt một bóng người trong hố sâu.
Mà nơi cách hố sâu không xa lại giống như được một lớp màng bảo hộ che chắn, hoàn toàn không chịu ảnh hưởng, ngay cả một viên đá vụn cũng không bắn trúng phạm vi đó.
Tại một khoảng không gian yên bình đến kỳ lạ như vậy, có một người đang ngồi xếp bằng.
Người nọ choàng một chiếc áo bào rộng che khuất phần lớn diện mạo, chỉ có thể thấy những ngón tay thon dài đang từ từ buông ấn quyết. Xung quanh người đó quẩn quanh những luồng ma khí nhàn nhạt, tựa hồ muốn áp sát nhưng lại không tìm thấy mục tiêu.
Cho đến khi những ngón tay thon dài ấy khẽ phất lên, tựa như xua tan đi tất cả ma khí xung quanh.
Tiêu Cửu Từ đứng dậy, thần trí có chút mơ hồ. Vừa rồi y bỗng dưng cảm nhận được Kiều Hàm, suýt chút nữa mất khống chế, cứ như thể cậu đang ở ngay loanh quanh đây vậy.
Sẽ không đâu, tiền bối đã hứa là không nói cho Kiều Hàm biết, Kiều Hàm không thể nào biết được y đang ở nơi này.
Hơn nữa, đây cũng không phải lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ nảy sinh ảo giác như thế.
Nỗi lo âu do sự chia ly này thực sự sắp sửa hành hạ y đến phát điên rồi.
Tiêu Cửu Từ biết, một khi Kiều Hàm hay tin về vị trí của y, cậu nhất định sẽ vượt núi đao biển lửa để tìm đến bên cạnh y.
Nhưng giờ đây… chính y còn không rõ bản thân liệu có thể giữ vững sự tỉnh táo hay không, thì làm sao dám để Kiều Hàm đến bên mình.
Vừa nghĩ tới chuyện đó, ma khí lại không ngừng len lỏi áp sát vào người y. Tiêu Cửu Từ đành ép bản thân không được nghĩ ngợi nữa.
Y bắt buộc phải khắc chế, bắt buộc phải duy trì lý trí, không thể quay về tìm Kiều Hàm, không thể… không thể…
Tiêu Cửu Từ cắn chặt răng, dùng cách tự ngược để duy trì sự bình tĩnh. Bởi vì chỉ cần một thoáng buông lỏng, Tiêu Cửu Từ nhất định sẽ điên cuồng quay đầu tìm người.
Khép hờ mắt lại, khi mở ra lần nữa, đáy mắt Tiêu Cửu Từ đã khôi phục vẻ thanh minh.
Tiêu Cửu Từ tiến đến trước hố sâu, nhìn kẻ nằm bên dưới, sắc mặt hơi thay đổi. Y đang định ném linh phù xuống để thăm dò tên điên cuồng mất hết tính người này.
Nào ngờ một luồng ánh sáng dị thường bỗng lóe lên từ trên người tên tà tu, trong nháy mắt phá vỡ sự trói buộc của trận pháp. Dù cho Dương Bi tán nhân đã trọng thương trầm trọng, nhưng dưới cái thế liều chết một phen, tốc độ của gã vẫn nhanh đến mức kinh người. Gã vung lên một chưởng, trực tiếp đánh thẳng về phía Tiêu Cửu Từ.
Cuộc tập kích ở cự ly gần như vậy là điều mà Tiêu Cửu Từ lúc này không cách nào chống đỡ nổi, y chỉ có thể mạo hiểm vận dụng tu vi Nguyên Anh kỳ.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, hàng vạn mũi tên lông vũ đen kịt từ đâu bắn tới tấp về phía Dương Bi tán nhân, lập tức chặt đứt đòn công kích của gã.
Tiêu Cửu Từ nhận thấy có người đang tới gần, liền lập tức lùi về sau, đồng thời ngẩng đầu lên.
Chỉ vừa mới ngẩng đầu, Tiêu Cửu Từ liền lập tức khựng người, cứng đờ tại chỗ.
Đồng tử của Tiêu Cửu Từ co rụt lại, ngơ ngác nhìn cảnh tượng phía trên, trái tim phảng phất như ngừng đập trong thoáng chốc. Người mà y ngày đêm nhung nhớ…
Lúc này Ô Nguyên đã khôi phục trạng thái bán nhân, đang vỗ đôi cánh khổng lồ, một tay còn xách theo một người.
Người nọ mang một gương mặt xa lạ, nét mặt lạnh lùng, hoàn toàn không nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
Ngay khi Dương Bi tán nhân định lao thẳng tới chỗ Tiêu Cửu Từ thêm lần nữa, người nọ đã vụt thoát khỏi tay Ô Nguyên, lao nhanh xuống, từ phía sau đâm thẳng một kiếm xuyên tim Dương Bi tán nhân.
Ô Nguyên có chút ngạc nhiên, người này chẳng phải am hiểu dùng roi sao? Sao đột nhiên lại dùng kiếm rồi.
Kiều Hàm cắn chặt răng, đanh mặt không nhìn về phía bóng hình quen thuộc nhất ở đằng xa. Trái tim Kiều Hàm đập thình thịch dữ dội, nhưng thần sắc bên ngoài vẫn tỏ ra thong dong bình tĩnh. Kiều Hàm rút kiếm, mặc cho Dương Bi tán nhân đổ rầm xuống đất, xoay người dứt khoát bỏ đi.
Nhìn thấy người rồi, y vẫn bình an vô sự, thế nhưng… nhưng lúc này Kiều Hàm thực sự một chút cũng không muốn đối mặt với Tiêu Cửu Từ, không muốn nghe giọng nói của y, cũng không muốn mở lời với y.
Bởi vì trong lồng ngực cậu đang nghẹn một cục tức. Khoảnh khắc vừa rồi khi trông thấy Tiêu Cửu Từ bình an vô sự, thậm chí Kiều Hàm còn chưa kịp nhìn rõ gương mặt Tiêu Cửu Từ, ngọn lửa giận ấy đã xông thẳng l*n đ*nh đầu.
Đầu óc Kiều Hàm rối thành một mớ bòng bong, thực ra cậu cũng không rõ sau khi gặp lại Tiêu Cửu Từ thì mình nên làm gì, nên nói gì.
Trước đó không nghĩ ngợi nhiều, trong lòng chỉ muốn tìm người. Giờ tìm được rồi, bắt đầu suy nghĩ thì tâm trí lại hỗn loạn vô cùng, Kiều Hàm chỉ cảm thấy nếu còn tới gần Tiêu Cửu Từ thêm bước nữa, bản thân chắc chắn sẽ không thở nổi.
Một bước, hai bước, ba bước…
Dù sao bản thân cũng đang cải trang, có hệ thống che mắt, sư huynh cũng không nhận ra được đâu.
Không sao hết, nếu đã cảm thấy không thoải mái thì cứ tạm lánh đi vậy. Hoặc là, có thể trốn tránh mãi mãi.
Kiều Hàm chợt bừng tỉnh, nhận ra bản thân hẳn là đang tùy hứng mà giận dỗi. Vì bị bỏ lại nên mới sinh lòng tức giận, thành ra không muốn gặp y một cách dễ dàng như thế.
Lạ thật, cậu lấy đâu ra tự tin để giận dỗi với người ta chứ?
Làm gì có ai lại dung túng cho cái tính khí thất thường này của cậu.
Sẽ không có ai đâu…
Dù sao thì sư huynh… cũng đã gạt tay cậu ra, nhẫn tâm bỏ lại cậu một mình mà…
Kiều Hàm vừa bước ra ngoài, biểu cảm trên mặt dần trở nên trống rỗng, tựa như đang rơi vào một trạng thái ma chướng nào đó.
Bốn bước, năm bước… bảy… chín…
Tiếng bước chân dồn dập phía sau bị Kiều Hàm ngó lơ, cho đến khi hơi thở quen thuộc ấy bao trùm lấy cậu, cho đến khi một vòng tay ôm chặt từ phía sau ập tới.
Kiều Hàm không thể nhấc nổi chân thêm nửa bước.
Cậu đã bị cái ôm ấy giữ chặt lấy rồi.
“Đừng đi… Đừng đi… Kiều Hàm, cầu xin đệ… Đừng đi…”
Kiều Hàm ngơ ngác ngẩn người, giọng nói yếu ớt gần như nghẹn ngào tiếng khóc ấy chính là của sư huynh.
Tiêu Cửu Từ kinh hoàng hoảng hốt, gần như không thể nói một cách bình thường được nữa. Y run rẩy, chỉ biết không ngừng siết chặt vòng tay, sợ rằng người trong lòng mình sẽ đột ngột biến mất.
Không phải ảo giác, Kiều Hàm đã xuất hiện rồi, là Kiều Hàm, thực sự là Kiều Hàm… Mãi đến tận khi ôm chặt lấy người này, Tiêu Cửu Từ mới nhận ra bản thân trước đó đã cận kề bờ vực sụp đổ đến nhường nào.
Trước khi nhìn thấy người, Tiêu Cửu Từ vẫn có thể gồng mình duy trì lớp vỏ bọc giả tạo, nhưng giây phút Kiều Hàm xuất hiện, tất cả mọi thứ đều tan thành mây khói.
Đặc biệt là khi Kiều Hàm quay lưng muốn bỏ đi, khoảnh khắc ấy, Tiêu Cửu Từ thực sự sợ hãi Kiều Hàm sẽ không cần mình nữa.
Nếu như Kiều Hàm mãi mãi không cần y nữa, vậy thì tất cả những điều y đang làm lúc này còn có ý nghĩa gì đây?
Hốc mắt Kiều Hàm lập tức đỏ hoe, tuy cắn chặt răng nhưng nước mắt vẫn cứ thế thi nhau trào ra.
“Buông ra!”
Tiêu Cửu Từ run bật, cái lạnh như thấm vào tận xương tủy, vòng tay lại càng siết chặt hơn, y chỉ biết thấp giọng nài nỉ gọi tên cậu như một kẻ hèn mọn.
Từng tiếng từng tiếng một xoáy sâu vào lòng Kiều Hàm, khiến cậu không cách nào nhẫn tâm thêm được nữa.
Rõ ràng trong lòng muốn trừng phạt sư huynh một trận ra trò, thế nhưng… thế nhưng…
Mùi hương khiến người ta an lòng ấy, sự dịu dàng quen thuộc ấy, cậu thực sự đã quá mức quyến luyến rồi…
Kiều Hàm tủi thân vô cùng: “Tại sao không thể mang ta đi cùng? Trước đây huynh rõ ràng đã hứa sẽ mãi mãi không vứt bỏ ta mà. Huynh đã hứa không để ta lại một mình, vậy mà huynh lại bỏ mặc ta… Đồ lừa đảo, sư huynh là đồ lừa đảo!”
Lời khóc than đầy uất ức của Kiều Hàm như từng nhát dao đâm sâu vào linh hồn Tiêu Cửu Từ, khiến trái tim y đau đớn như muốn vỡ vụn.
Y hối hận rồi!
Y thực sự hối hận rồi!
Lúc đó đáng lý ra y nên kéo Kiều Hàm đi cùng mới phải!
Sao y có thể nhẫn tâm tách khỏi Kiều Hàm cơ chứ!
Y đúng là một tên khốn nạn!
“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi đệ…” Tiêu Cửu Từ không ngừng nói lời xin lỗi.
Thế nhưng nghe Tiêu Cửu Từ nhận lỗi, trong lòng Kiều Hàm lại dâng lên cảm giác đau đớn.
Rõ ràng là vì nguyên nhân từ phía cậu mới khiến Tiêu Cửu Từ phải bước đến nông nỗi này.
Bản thân lấy tư cách gì để giở tính giở nết?
Thế nhưng… cậu vẫn cứ muốn giận dỗi đấy!
Kiều Hàm muốn vùng vẫy, nhưng đột nhiên bị Tiêu Cửu Từ xoay người mình lại.
Kiều Hàm không chịu nhìn y, nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn dịu dàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gò má cậu.
Chẳng biết đầu óc nghĩ gì, Kiều Hàm ngoảnh mặt sang, cắn một cái thật mạnh lên tay Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ đứng yên bất động, mặc cho Kiều Hàm cắn mình, đồng thời dùng bàn tay còn lại nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu.
“Xin lỗi, đều là lỗi của sư huynh, xin lỗi, Kiều Hàm.” Lúc này Tiêu Cửu Từ chỉ biết bất lực lặp đi lặp lại lời tạ lỗi.
Kiều Hàm nhắm nghiền mắt nghiến răng cắn thật chặt, mãi đến tận khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng đượm mới chợt tỉnh táo lại, vội vàng nhả ra, theo bản năng thi triển thuật trị liệu để chữa thương cho sư huynh.
Cậu vừa ngước mắt lên liền chạm ngay vào ánh mắt đầy tự trách của sư huynh. Dù đó là một đôi mắt màu xanh biếc, sâu thẳm bên trong còn thoáng hiện những tia đỏ quỷ dị, nhưng Kiều Hàm biết rõ đây chính là đôi mắt của sư huynh.
Kiều Hàm bỗng dưng càng muốn khóc hơn.
Nhưng ngay giây sau đó, cậu đã bị Tiêu Cửu Từ ôm chặt vào lòng.
Giọng Tiêu Cửu Từ khàn khàn: “Để sư huynh ôm đệ thêm một lát nữa đi, Kiều Hàm. Ta nhớ đệ, thực sự rất nhớ đệ.”
Thật sự muốn khảm cậu vào tận xương tủy của mình, lúc trước bản thân rốt cuộc đã làm thế nào mà có thể buông tay cậu ra được chứ?
Đúng là nực cười!
Tiêu Cửu Từ thực sự ước gì bản thân có đủ năng lực để quay trở lại khoảnh khắc ấy mà chọn lựa một lần nữa.
Trong lòng Kiều Hàm lúc này bị đủ loại cung bậc cảm xúc lấp đầy, đớn đau, khổ sở, vui sướng xen lẫn cảm giác mất đi rồi lại tìm thấy được. Tất cả mọi thứ phức tạp ấy đều chen chúc lấp đầy trái tim Kiều Hàm.
Tuy mệt mỏi rã rời nhưng lòng cậu lại dâng lên một niềm thỏa mãn kỳ lạ, rốt cuộc cậu cũng chịu giơ tay ôm lấy Tiêu Cửu Từ.
“Sư huynh… Ta tin huynh thêm một lần cuối cùng này nữa thôi, thực sự là lần cuối cùng.”
“Ừm, lần cuối cùng. Từ nay về sau chúng ta sẽ mãi mãi không chia lìa.”
Tiêu Cửu Từ hoàn toàn đầu hàng rồi. Mặc kệ số phận ra sao, mặc kệ mất kiểm soát hay điên cuồng nhập ma thế nào đi chăng nữa.
Giây phút y nhìn thấy Kiều Hàm rơi lệ vì mình, y liền không còn bận tâm đến điều gì khác nữa.
Y chỉ cần Kiều Hàm vui cười, chỉ cần Kiều Hàm bình an vô sự, chỉ cần Kiều Hàm ở bên cạnh y.
Y sẽ dốc toàn lực để bảo vệ Kiều Hàm… cho dù có phải đối diện với nguy hiểm thực sự… y cũng quyết không buông tay cậu ra nữa.
Có lẽ đây không phải là quyết định sáng suốt nhất, nhưng lại hoàn toàn tuân theo chấp niệm sâu thẳm nơi cõi lòng y, và đó cũng là điều Kiều Hàm mong muốn.
Trận tâm ma kiếp lần trước, y vốn đã có ý định sẽ cùng chết với Kiều Hàm rồi. Cho nên… đáp án vốn đã tồn tại sẵn trong lòng y từ lâu.
Mấy cái cớ gọi là muốn tốt cho cậu đều là những điều y không cách nào làm nổi.
Thật sự không dám tưởng tượng nổi hai người bọn họ lại phải chia xa lâu đến thế. Giờ đây mỗi khi hồi tưởng lại, lồng ngực y vẫn nhói đau như bị kim đâm.
Tiêu Cửu Từ tham lam hít hà mùi hương thoang thoảng trên người Kiều Hàm, lúc này mới có cảm giác như hồn phách tìm được lối về.
Thế nhưng trạng thái hiện tại của y không ổn cho lắm, có điều y đã hoàn toàn chìm đắm vào trạng thái thỏa mãn ngập tràn này rồi.
Cho đến khi một chuỗi âm thanh ríu rít vang lên phá tan bầu không khí: “Trời đất ơi, ân nhân ơi, ngài sắp sửa nhập ma rồi kìa!”
Tiếng hét này khiến Kiều Hàm bừng tỉnh. Cậu vội vàng đẩy Tiêu Cửu Từ ra để kiểm tra tình hình, nhưng căn bản không thể nhúc nhích nổi, lúc này mới phát giác ra điểm bất thường ở Tiêu Cửu Từ.
“Sư huynh… Sư huynh, buông ta ra.”
“Không… Vĩnh viễn sẽ không buông đệ ra…” Tiêu Cửu Từ vẫn kiên định hứa hẹn.
Đến nước này, tất cả mọi cảm xúc giận dỗi của Kiều Hàm đều bay sạch sành sanh. Lỡ đâu chỉ vì tính hờn dỗi của mình mà khiến Tiêu Cửu Từ, người đã khổ sở nhẫn nhịn đến tận bây giờ phải sa chân vào ma đạo, thì đó thực sự là một trò đùa quá mức tàn nhẫn rồi.
Kiều Hàm vội vàng vùng vẫy muốn lấy quả Hồn Nguyên ra, nhưng do bị ôm quá chặt, cậu căn bản không cách nào đút cho Tiêu Cửu Từ ăn được.
Ô Nguyên nhận thấy tình hình bất ổn bèn định tiến lên hỗ trợ, kết quả lại bị một luồng linh khí vô hình đánh bật ra ngoài. Nguồn sức mạnh kia vô cùng bá đạo và hung hãn, khiến hắn không thể tiến lại gần dù chỉ một bước.
Ô Nguyên ngẩng đầu lên, liền bắt gặp Tiêu Cửu Từ đang ôm chặt Kiều Hàm trong tay, lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn. Đôi mắt màu xanh biếc kia đã bị sắc đỏ quỷ dị nhuộm kín quá nửa, trông không khác nào một con dã thú đang phát ra lời cảnh cáo những kẻ có ý định xâm phạm lãnh địa của mình.
Ô Nguyên vội vã hô lên: “Kiều Hàm, hắn sắp nhập ma rồi, bọn ta không tài nào tiếp cận nổi.”
“Ân nhân ơi, ân nhân ơi, ngài mau bình tĩnh lại đi! Không phải ngài từng bảo dù thế nào đi chăng nữa cũng tuyệt đối không thể nhập ma sao? Không phải ngài nói vẫn còn có người đang đợi ngài quay về sao? Ngài phải cố lên chứ!” Hề Quỳ ríu rít kêu lên.
Kiều Hàm nghe thấy vậy thì lồng ngực chấn động dữ dội. Lúc trước cậu còn hừng hực khí thế giận dỗi, giờ đây lại ngập trạng hối hận, đáng lý ra cậu không nên vì một chút tự ái mà kích động Tiêu Cửu Từ như thế.
Hóa ra sư huynh đối với chuyện gạt tay cậu ra hôm đó cũng mang khúc mắc sâu sắc đến thế sao?
Kiều Hàm cắn chặt răng, cậu quyết không để Tiêu Cửu Từ xảy ra chuyện gì.
Cậu gắng gượng nới rộng khoảng cách ra một chút, trực tiếp ném quả Hồn Nguyên lên rồi ngậm vào miệng mình, sau đó nghiêng đầu ghé sát đôi môi tới.
Bên tai loáng thoáng vang lên tiếng hít khí lạnh đầy kinh ngạc của đám người xung quanh. Nhưng lúc này Kiều Hàm đã không còn tâm trí đâu để bận tâm đến chuyện đó nữa.
Hương thơm của quả Hồn Nguyên ngào ngạt lan tỏa, Kiều Hàm sợ bản thân vô tình hấp thụ mất dược lực nên vội vã đẩy quả vào miệng Tiêu Cửu Từ.
Trông thấy ma khí trên người Tiêu Cửu Từ không ngừng tiêu tán, vòng tay đang trói chặt lấy cậu cũng từ từ nới lỏng, Kiều Hàm mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ đổ gục rồi ngất lịm đi trong vòng tay của Kiều Hàm.
Trải qua một đêm với những cung bậc cảm xúc lên xuống thất thường, Kiều Hàm ngơ ngẩn cả người, cậu chỉ biết đờ đẫn ôm lấy Tiêu Cửu Từ, cẩn thận kiểm tra tình trạng của y.
Trong đầu vang lên âm thanh thông báo từ hệ thống, nhiệm vụ đã hoàn thành.
[Điểm cảm xúc +1000]
Lạ thật, nhiệm vụ hoàn thành ư?
Kiều Hàm lúc này vô cùng rối bời, cậu cũng không rảnh rỗi để nghĩ ngợi sâu xa thêm nữa.
Ở một bên, Ô Nguyên lên tiếng: “Đổi chỗ khác thôi, chỗ này vừa gây ra động tĩnh lớn như vậy, không an toàn đâu, hai người cũng cần phải nghỉ ngơi rồi.”
Rất nhanh sau đó, mọi người cùng nhau quay trở lại khách đ**m Hồng Liên, nơi Tiêu Cửu Từ đã ở từ trước.