Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 135

Tiên phủ biến mất khỏi núi Lạc Hà, để lại một bãi chiến trường đổ nát. Tiên minh đành phải đứng ra dàn xếp công tác khắc phục hậu quả, làm cho hình tượng hoàn mỹ của Lạc Hà tiên phủ trong mắt vô số tu sĩ tu chân giới vỡ vụn.

Suy cho cùng, nguồn cơn của mọi chuyện đều bắt đầu từ Lạc Hà tiên phủ. Đã chẳng thu hoạch được gì, tiên phủ lại còn để lại bao nhiêu mầm mống tai họa rồi biến mất tăm. Dù tính toán thế nào, mọi người cũng đều cảm thấy mình bị hớ nặng.

Các tu sĩ bị thương đều tập trung lại một chỗ để y tu điều trị, không khỏi bàn tán xôn xao.

“Ta có linh cảm tương lai tu chân giới sắp sửa biến động rồi.”

“Đúng thế thật, ai mà ngờ được Minh Dạ không những chưa chết, chúng ta lại còn mất đi hai đại chiến lực.”

“Một là Linh Diệu tiên tôn, một là Tiêu Cửu Từ. Người thì bao che bán yêu, kẻ thì chính là bán yêu. Nếu họ liên thủ, tương lai thế nào cứ nghĩ là biết.”

“Vậy chắc chỉ có lão tổ của Bất Niệm cung xuất quan mới đối kháng nổi thôi.”

“Khó nói lắm, đừng quên trong ba người mạnh nhất tu chân giới, còn có Quỳnh Bích tiên tử là sư phụ của Tiêu Cửu Từ đấy. Chẳng biết thái độ của ngài ấy hiện giờ ra sao.”

“Quỳnh Bích tiên tử dù có không đáng tin đến mấy thì cũng phải lấy đại cục làm trọng chứ.”

“Trước đó ta cũng tưởng Linh Diệu tiên tôn sẽ lấy đại cục làm trọng đấy, giờ tu chân giới chỉ còn là một cái vỏ rỗng! Chưa kể đến chuyện chúng ta vẫn đang không ngừng xung đột với Yêu giới.”

Mọi người đang xôn xao bàn tán thì thấy Thiệu Vũ đến thăm hỏi.

Mấy ngày nay, mọi người thực sự vô cùng công nhận Thiệu Vũ. Dù tu vi không sánh bằng những thiên tài kiệt xuất, nhưng cách đối nhân xử thế của gã cực kỳ tốt, sắp xếp mọi việc đâu ra đấy. Thậm chí ấn tượng về sự hống hách của Bất Niệm cung cũng nhờ vậy mà được cải thiện, khiến người ta không ngớt lời khen ngợi.

Lát sau, Thiệu Vũ rời khỏi đó, tình cờ gặp Tần Tu Trọng và Lục Truy đang nói chuyện.

Hai người thấy gã liền dừng lại. Lục Truy nở nụ cười xã giao hỏi thăm.

“Hai vị, đã có tin tức của Kiều Hàm chưa?”

Lục Truy tiếc nuối lắc đầu: “Người nhà họ Kiều đều bặt vô âm tín, đã bỏ cuộc rời đi rồi, bọn ta thì làm sao có được.”

“Vậy còn Tiêu Cửu Từ thì sao?” Thiệu Vũ lại hỏi.

Nụ cười của Lục Truy không đổi: “Bọn ta còn chẳng biết y bị ai mang đi cơ.”

Thiệu Vũ khẽ cười: “Thôi vậy, các ngươi từng thân thiết như thế, hỏi chuyện này cũng là làm khó các ngươi rồi. Đừng lo, Tiên minh đã quyết định, sẽ phát lệnh truy sát bán yêu Tiêu Cửu Từ.”

Nụ cười của Lục Truy cứng đờ.

Tần Tu Trọng nói: “Chỉ vì hắn là bán yêu à? Hắn vẫn chưa làm ra chuyện gì cả.”

Thiệu Vũ đáp: “Lẽ nào phải đợi đến lúc hắn trở nên hùng mạnh như Minh Dạ, một mình khiêu khích cả đám chúng ta thì mới ra lệnh truy sát?”

Lục Truy nhịn không được, lên tiếng: “Minh Dạ có thù với tu chân giới, nhưng Tiêu Cửu Từ thì không hề, là các ngươi tự đẩy y sang phe đối lập.”

Thiệu Vũ lắc đầu với dáng vẻ ‘các ngươi không hiểu’, chậc lưỡi: “Cho dù Tiêu Cửu Từ không biến thành Minh Dạ, nhưng ai biết được Yêu giới có lôi kéo hắn hay không. Lỡ như bọn chúng chiêu mộ thành công, để hắn trở thành sức mạnh chiến đấu của Yêu giới thì phải làm sao?”

Tần Tu Trọng đột nhiên xùy cười một tiếng: “Xem ra đầu óc của Yêu hoàng còn linh hoạt hơn đám người các ngươi đấy, còn biết đường chiêu mộ.”

Thiệu Vũ bị mỉa mai cũng không biến sắc, chỉ cười nhạt: “Ai bảo Yêu hoàng là một tên ngu xuẩn tự ái. Một sự tồn tại nguy hiểm, nhiều biến số, không thể kiểm soát như vậy, người thông minh sẽ chẳng bao giờ làm ngơ. Dù sao mạng cũng chỉ có một, cẩn tắc vô ưu.”

Tần Tu Trọng và Lục Truy nghe vậy liền sửng sốt. Yêu hoàng hiện tại đúng là một người trẻ tuổi thượng vị, nhưng tại sao Thiệu Vũ có vẻ rất am hiểu tính tình của hắn vậy? Thế nhưng suy nghĩ này chỉ sượt qua trong đầu, điều khiến họ tức giận hơn cả chính là thái độ của Thiệu Vũ đối với toàn bộ sự việc của bán yêu.

Hai người mất hứng nói chuyện tiếp, lần lượt rời đi. Lệnh truy sát của Tiên minh vừa ban, tương lai của Tiêu Cửu Từ sẽ càng thêm gian nan.

Mà bọn họ lúc này ngoài việc lo lắng thì dường như chẳng thể làm được gì. Suy cho cùng, định kiến của cả tu chân giới đối với bán yêu sẽ không bao giờ biến mất, đặc biệt là sau khi Minh Dạ gây ra náo động lớn đến vậy.

Thiệu Vũ nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, hơi nhướng mày. Quả nhiên muốn thu phục những kẻ kiêu ngạo này vẫn là một thử thách đầy khó khăn.

Thiệu Vũ trở về khu vực nghỉ ngơi của người Bất Niệm cung. Vừa về tới nơi đã nghe báo Đoạn Y tìm gã có việc gấp.

Gã đi sang chỗ Đoạn Y, liền thấy nàng đang ngồi ở gian ngoài với sắc mặt khó coi. Cửa gian trong đóng chặt, có người đang ở bên trong, ma khí xung quanh không ngừng len lỏi vào phòng.

“Sao vậy?”

Đoạn Y ngẩng đầu, sắc mặt âm trầm đáp: “Tiểu muội đến lúc rồi.”

Thiệu Vũ hơi thiếu kiên nhẫn, song vẫn an ủi: “Không sao, chẳng phải muội đã có kinh nghiệm rồi ư? Cứ sắp xếp cho cẩn thận. Chuyện đó… Quách Thanh đã học được cách chữa trị, không cần lo.”

“Có cần thông báo cho đại tỷ không?” Đoạn Y vội vã hỏi.

“Muội ấy hiện rất bận… Đừng quấy rầy.” Thiệu Vũ dặn dò: “Đúng rồi, chỗ Tần Tu Trọng, muội nỗ lực thêm chút nữa đi. Nếu không thể thu phục được hắn, thì chỉ đành để Ma giới ra tay, tìm cơ hội lấy mạng hắn thôi.”

Sắc mặt Đoạn Y hơi đổi.

Thiệu Vũ tinh ý nhận ra: “Sao? Động lòng với hắn thật rồi à?”

Đoạn Y không trả lời.

Thiệu Vũ khẽ cười khẩy: “Ta thì sao cũng được, dù sao ta cũng chỉ thay sư phụ chăm sóc các muội, đều nghe theo các muội cả.”

Nói xong, Thiệu Vũ vỗ vai Đoạn Y, bấy giờ mới xoay người rời đi.

Ra khỏi cửa, Thiệu Vũ đột nhiên hạ lệnh: “Đẩy mạnh tuyên truyền về sự nguy hiểm của bán yêu, đặc biệt là Tiêu Cửu Từ. Bày thêm nhiều vụ việc lên.”

Một kẻ ẩn nấp trong bóng tối hỏi: “Mức độ giống với lần bêu rếu Minh Dạ trước đây sao?”

Trong suốt sáu mươi năm qua, Minh Dạ quả thực có giết một số người, nhưng đó đều là kẻ thù hoặc những kẻ muốn lấy mạng hắn. Thế nhưng những tội danh đổ lên đầu hắn lại vượt xa con số đó rất nhiều.

“Không, phải đẩy mức độ nguy hại lên cao hơn nữa. Dù sao Tiêu Cửu Từ cũng là người đứng đầu của thế hệ trẻ trong tu chân giới mà.” Thiệu Vũ châm biếm.

Phải làm cho nhiều kẻ căm hận Tiêu Cửu Từ, truy sát Tiêu Cửu Từ. Không phải Tiêu Cửu Từchưa có thù oán gì sao? Không phải là tâm tính lương thiện sao? Vậy thì tạo ra thù hận, bức điên Tiêu Cửu Từ, ép Tiêu Cửu Từ hoàn toàn mất khống chế mà nhập ma.

Một bán yêu hùng mạnh đến vậy, nếu để y hóa điên, nhất định sẽ dùng được vào việc lớn.

Kẻ nấp trong bóng râm vừa định rời đi thi hành, lại bị Thiệu Vũ gọi giật lại.

“Khoan đã, dặn dò người đi lùng sục chú ý một chút. Nếu Kiều Hàm đi cùng hắn, hãy nhắm vào Kiều Hàm, phải g**t ch*t Kiều Hàm ngay trước mặt hắn.”

“Vâng, thưa chủ tử.”

Hoa La Yên nở, ngửi thấy hương thơm, đây mới là phương thức tuyệt diệu nhất để đối phó với Tiêu Cửu Từ.

……

Sau khi rời khỏi núi Lạc Hà một quãng rất xa, Linh Diệu chuẩn bị thả Kiều Hàm xuống, đến lúc đường ai nấy đi rồi.

Kiều Hàm đâu dễ buông tha cho y, vội vàng chất vấn tung tích của Tiêu Cửu Từ.

Linh Diệu khó xử nhíu mày: “Sư huynh ngươi không muốn ngươi mạo hiểm cùng y.”

Kiều Hàm nói: “Huynh ấy vừa mới khôi phục huyết mạch, một khi sử dụng linh lực, cơ thể sẽ dễ mất cân bằng, thu hút ma khí. Huynh ấy như vậy thì làm gì còn năng lực tự vệ nữa, ta chắc chắn phải đi giúp huynh ấy. Ngài thì biết đường cứu đồ đệ của ngài, chẳng lẽ ta lại không được cứu sư huynh của ta?”

Linh Diệu bị cậu nói cho nghẹn họng, nhất thời cau mày bối rối nhìn Kiều Hàm.

Đúng lúc này, Minh Dạ vốn đang bất tỉnh bỗng nhiên giãy giụa. Một luồng sức mạnh bộc phát từ cơ thể hắn. Người chưa tỉnh, nhưng sức mạnh phóng ra đã đủ hất văng Linh Diệu và Kiều Hàm ra xa.

Cả hai bấy giờ mới nhớ ra, trước đó Minh Dạ vốn đã vượt quá giới hạn. Hiện tại dù có đưa được hắn ra ngoài, dường như cũng chẳng thể cứu nổi.

Sức mạnh trong người Minh Dạ không ngừng bộc phát loạn xạ. Thất khiếu hắn bắt đầu chảy máu, vô thức phát ra tiếng gào thét bi thương, thống khổ.

Linh Diệu lập tức truyền linh lực trấn áp cho Minh Dạ, nhưng hiệu quả đạt được vô cùng nhỏ nhoi.

Sắc mặt Linh Diệu dần thay đổi, chợt lên tiếng: “Sư huynh ngươi đã đi tới khách đ**m Hồng Liên nằm ở ranh giới hai giới.”

Kiều Hàm nghe vậy liền biến sắc: “Nơi nguy hiểm như vậy! Ngài lại để y đi một mình sao!”

“Ta chỉ nói cho y biết, y phải đến đó thì mới có thể giải quyết được vấn đề. Là tự y quyết định đi một mình.”

Kiều Hàm suýt chút nữa là chửi thề. Cậu đã lường trước đủ mọi địa điểm, cốt truyện tuy có loạn, nhưng về cơ bản vẫn sẽ tuân theo nguyên tắc tuần tự từng bước.

Ví như trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ vừa khôi phục huyết mạch, chỉ có thể bước vào Yêu đạo. Y vừa bị truy sát phải trốn chạy đến Yêu giới, vừa phải dò dẫm hóa thành một tiểu yêu, dọc đường giải quyết những rắc rối của Yêu tộc, nhận lấy sự giúp đỡ từ bọn họ rồi dần dần tu luyện. Dù quá trình đó có thập tử nhất sinh, thì chung quy Tiêu Cửu Từ vẫn có khả năng xoay xở được.

Bởi lẽ lúc bấy giờ chịu sự tác động mạnh mẽ của huyết mạch, Tiêu Cửu Từ một lòng muốn tìm về cội nguồn, hiển nhiên sẽ đi tới khu vực quần cư của tộc Thiên Hồ.

Chỉ đến khi trở thành Hồ chủ của tộc Thiên Hồ, Tiêu Cửu Từ mới gặp được Lang Tiểu Nguyệt, bắt đầu tìm cách nghiên cứu phương pháp song tu hai đạo.

Còn bà chủ của khách đ**m Hồng Liên có thể cung cấp những tin tức này.

Thế nhưng ranh giới kẹp giữa hai giới không những cực kỳ nguy hiểm, mà bà chủ của khách đ**m Hồng Liên kia lại càng là một nhân vật vô cùng phiền phức. Tiêu Cửu Từ dù có yêu lực hộ thể thì vẫn phải chịu thương tích đầy mình mới đổi lấy được pháp môn song tu hai đạo.

Vậy nên làm sao có thể để Tiêu Cửu Từ ở trạng thái hiện tại mò đến nơi đó cơ chứ!!!

Kiều Hàm vô cùng sốt ruột định quay người đi ngay, nhưng ngay khi vừa đặt chân lên linh kiếm, cậu đột nhiên khựng lại, quay đầu nhíu mày nhìn Linh Diệu.

Chỉ thấy Linh Diệu đang dốc toàn tâm toàn ý truyền linh lực.

Kiều Hàm suy nghĩ một lát, không kiềm được cơn bực dọc, quát lớn: “Đừng dùng cách của ngài để cứu hắn nữa. Cho dù ngài có làm vậy, hắn sống lại mà biết được chân tướng thì cũng sẽ tuẫn tình theo ngài thôi. Hắn thích ngài, hẳn là ngài biết rõ.”

Sắc mặt Linh Diệu thoáng hiện lên vẻ không tự nhiên khi nhìn về phía Kiều Hàm. Tại sao cậu thiếu niên này lại biết y định dùng cách gì để cứu Minh Dạ?

Tình trạng hiện tại của Minh Dạ là do ma tính tàn phá sinh cơ. Linh Diệu định dùng cả đời tu vi của mình để giúp hắn thanh tẩy ma tính. Thế nhưng với tu vi kỳ Độ Kiếp đã bị rách nát tổn hao nghiêm trọng của Linh Diệu, một khi làm như vậy, y chắc chắn sẽ phải đổi mạng.

Nhưng nếu không cứu thì Minh Dạ cuối cùng cũng chỉ có con đường chết.

Kiều Hàm bực bội nói: “Đi theo ta, có lẽ ta có cách.”

Gương mặt đờ đẫn, thanh lãnh của Linh Diệu chợt sáng bừng: “Ngươi có… cách sao?”

Kiều Hàm giục: “Nhanh lên, ngài phong ấn hắn lại trước đã, tranh thủ thời gian!”

Linh Diệu lập tức không nói hai lời, tức tốc phong ấn Minh Dạ. Thế nhưng loại phong ấn này cũng không thể chống đỡ trạng thái mất khống chế của hắn lâu dài, thời gian quả thực cực kỳ eo hẹp.

Lần này Linh Diệu mang theo bọn họ phi hành. Chưa tới một canh giờ đã bay đến Vạn Thú sâm lâm. Ban đầu Linh Diệu còn chưa rõ bọn họ đang đi đâu.

Cho đến khi tiến vào khu vực nguy hiểm nhất, nhìn thấy khoảng sân nhỏ trên đỉnh núi, lại còn cảm nhận được trận pháp do linh lực quen thuộc lưu lại.

“Đây là… Quỳnh Bích, nơi ở của thầy trò các ngươi ư? Lại đặt ở tận đây sao?”

Quả nhiên vị sư phụ kia cực kỳ không đáng tin cậy, ngay cả một người không rành thế sự như Linh Diệu cũng cảm thấy chuyện này thật quá mức kỳ quặc.

“Bởi vì ở đây không cần khế đất.” Kiều Hàm mặt không biến sắc mở kết giới, dẫn Linh Diệu cùng Minh Dạ vào trong viện, “Hơn nữa, hiện tại đây là nơi ẩn mình an toàn nhất dành cho hai người, bởi vì số người biết được vị trí này chỉ đếm trên đầu ngón tay, đều là những người đáng tin cậy nhất.”

Linh Diệu đưa mắt nhìn những bầy linh thú, ma thú nguy hiểm đang lởn vởn bên ngoài, thầm nghĩ người bình thường chắc cũng chẳng ai dám bén mảng tới gần nơi này.

Kiều Hàm dẫn bọn họ thẳng tới trước cây Hồn Nguyên. Trông thấy cây Hồn Nguyên, Linh Diệu lộ vẻ kinh ngạc. Kỳ thực ở một không gian khác của tiên phủ cũng trồng cây Hồn Nguyên, sinh trưởng cũng rất tốt, nhưng cảm giác tổng thể lại không được tràn đầy sức sống như cây này.

Bởi vì khi Kiều Hàm đưa bọn họ lại gần, cái cây vốn đang đứng yên bỗng nhiên bắt đầu vẫy gọi các cành cây, giống như đang vui mừng chào đón vậy.

“Tiểu Hồn, ta về rồi đây, ngươi có thấy sư huynh đâu không?” Kiều Hàm cất tiếng, cành lá lập tức đung đưa, cậu liền nói tiếp: “Quả nhiên là không về mà chạy thẳng tới đó luôn à? Đúng là chọc tức chết ta mà, nơi nguy hiểm như thế cũng dám đi một mình. Cho dù có mang định luật bất tử thì cũng bị thương, cũng bị đau chứ!”

Linh Diệu tuy nghe không hiểu Kiều Hàm đang lẩm bẩm gì, nhưng đối với việc cậu có thể giao tiếp cùng cây Hồn Nguyên, vị tiên tôn này cảm thấy vô cùng chấn động. Bởi y thật sự nhìn thấy cây Hồn Nguyên đang đáp lời.

“Cái cây này… đã sinh ra linh trí rồi.”

“Bên tiên phủ không có à?” Kiều Hàm ngoái lại hỏi.

Linh Diệu lắc đầu.

Kiều Hàm cũng không hỏi thêm nhiều, nhanh chóng tìm kiếm những thứ tốt thu hoạch được trong chuyến đi vừa rồi để đút cho cây Hồn Nguyên ăn.

Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng thốt lên kinh ngạc của Linh Diệu.

Kiều Hàm vội vã ngẩng đầu, đập vào mắt là cảnh cây Hồn Nguyên không biết từ lúc nào đã vươn cành kéo lê Minh Dạ đang bị phong ấn, thế mà định nhét hắn thẳng vào trong hốc cây.

Linh Diệu hoảng hốt níu chặt chân Minh Dạ, không biết xoay xở tình huống này ra sao, đành bất lực ngoảnh lại nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm xông tới giáng một cước vào thân cây Hồn Nguyên: “Ai cho ngươi ăn người hả! Đừng có bạ thứ gì cũng nuốt, lỡ ngươi đột biến thì tính sao? Mau nhả ra! Bằng không ta đốn ngươi đấy!”

Cây Hồn Nguyên run rẩy cành lá, dường như vô cùng tiếc nuối mà buông Minh Dạ ra.

Kiều Hàm thấy làm lạ, trước kia đâu thấy cây Hồn Nguyên đòi ăn thịt sư huynh bao giờ! Là do huyết mạch chưa thức tỉnh, hay bởi Minh Dạ là bán yêu đã nhập ma?

Linh Diệu ôm lấy Minh Dạ vừa được giải thoát, câm nín dán mắt vào Kiều Hàm và cây Hồn Nguyên.

Kiều Hàm không muốn lãng phí thời gian, trút sạch sành sanh đủ loại linh thực quý hiếm bày ra trước gốc Hồn Nguyên, lớn tiếng quát: “Mau kết ra loại quả có tác dụng trừ ma khí cho ta! Phải vừa nhiều vừa to, mau lên!”

Dứt lời, Kiều Hàm còn đặc biệt quy đổi hai lá linh phù thúc đẩy linh thực sinh trưởng, chớp mắt đã nhồi cho cây Hồn Nguyên ăn no nê.

Rất nhanh, năm quả anh đào đen tuyền rụng xuống.

Linh Diệu trợn tròn mắt. Cây Hồn Nguyên bên tiên phủ chỉ đơm quả Hồn Nguyên hệ trị liệu, sao cái cây của Kiều Hàm này lại có vẻ bảo nó kết ra quả gì là nó liền kết ra quả đó vậy?

Kiều Hàm cất hai quả cho mình, giữ lại phòng hờ bất trắc cho Tiêu Cửu Từ. Ba quả còn lại, cậu đưa thẳng cho Linh Diệu, ra hiệu đút cho Minh Dạ.

Tuy Linh Diệu làm theo, song trong lòng hiểu rõ tác dụng chẳng đáng là bao. Bản chất của Minh Dạ nay đã hoàn toàn nhập ma, không phải cứ trục xuất ma khí là hồi phục được, hoàn toàn khác hẳn loại bị ma khí mê hoặc. Có điều làm vậy quả thực có thể xoa dịu được trạng thái hiện tại của Minh Dạ.

“Đa tạ ngươi.” Trông thấy Minh Dạ sau khi nuốt ba quả Hồn Nguyên đã ngừng rỉ máu thất khiếu, Linh Diệu mở miệng cảm ơn.

Kiều Hàm lại nói: “Ta biết ngài thấy làm vậy cũng không thay đổi được kết cục của Minh Dạ, nhưng ta hy vọng ngài có thể kiên nhẫn chờ đợi thêm chút.”

Linh Diệu thoáng ngẩn ra nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm nói: “Sư huynh của ta là một thiên tài, dù biến thành bán yêu thì cũng là thiên tài trong giới bán yêu. Biết đâu nếu ngài chờ đợi thêm vài năm, huynh ấy có thể nghiên cứu ra cách triệt tiêu hoàn toàn ma tính trên người bán yêu thì sao. Sư huynh của ta là người luôn tạo ra kỳ tích. Thế nên, chỉ cần có thể kéo dài thời gian, nhất định sẽ còn hy vọng.”

Đây chỉ là lý do mà Kiều Hàm đưa ra ở bên ngoài, thực chất trong lòng cậu đã nảy sinh ý định ‘giữ lại mạng sống của hai người này, sau đó mượn lực lượng của họ để giúp đỡ Tiêu Cửu Từ’.

Trong nguyên tác, để duy trì sự cân bằng của thế giới, ngay cả Quỳnh Bích cũng bị Thiên Đạo diệt trừ.

Nếu giờ có thêm một Linh Diệu, tạm thời giấu nhẹm y ở đây, không tham gia vào tuyến truyện chính của Tiêu Cửu Từ, đợi đến thời điểm mấu chốt mới để y xuất hiện. Một sức chiến đấu kinh khủng thế này chắc chắn sẽ làm thay đổi thế cục ván cờ.

Còn về phần Minh Dạ, nếu trong khoảng thời gian này Tiêu Cửu Từ hết cách cứu, vậy cứ để Minh Dạ cầm cự tới lúc có thể gánh vác thần lực. Tuy rằng Kiều Hàm có chút ích kỷ khi thầm mong đến nước đó sẽ có người san sẻ gánh nặng thần lực cùng Tiêu Cửu Từ, nhưng xét cho cùng đây cũng là cách để cứu Minh Dạ, bởi vì sức mạnh của thần lực chắc chắn có thể tiêu trừ ma tính.

Cứ như vậy, phe ta chẳng phải có thêm hai đại chiến lực sao?

Ngay từ lúc quyết định cứu hai người này, cậu đã có những tính toán mơ hồ như thế để dọn sẵn thêm vài con đường lui cho Tiêu Cửu Từ.

Chỉ hy vọng mọi chuyện đều diễn ra thuận lợi.

Có lẽ Linh Diệu cũng thật sự đến bước đường cùng rồi, nghe xong thế mà lại cảm thấy lời Kiều Hàm hết sức có lý. Cùng là bán yêu, đã vậy từ đầu còn chủ đích đi theo con đường song tu hai đạo, biết đâu tu hành đến cuối cùng lại tìm ra cách cứu rỗi đồng loại đã nhập ma. Còn thời gian là còn hy vọng.

“Ta có thể làm được gì?” Linh Diệu hỏi một cách vô cùng dứt khoát: “Ngươi muốn ta báo đáp thế nào?”

Kiều Hàm vô cùng hài lòng. Ít ra Linh Diệu cũng không ôm tâm thế hiển nhiên đón nhận sự giúp đỡ. D ùđối với Kiều Hàm mà nói đây chỉ là khoản đầu tư ban đầu, nhưng chí ít cũng đã giữ lại được mạng sống cho hai người bọn họ.

“Trước mắt, ngài chỉ cần liên tục thu thập linh thực bậc cao để đút cho Tiểu Hồn nhà ta, để nó tiếp tục kết quả, giúp Minh Dạ duy trì trạng thái này.” Kiều Hàm nói: “Còn chuyện báo đáp, nếu việc này thành công, chắc chắn ta sẽ tới đòi nợ.”

Linh Diệu gật đầu không chút do dự, sau đó có chút lo lắng nhìn về phía cây Hồn Nguyên: “Ngươi sắp phải đi rồi, nó sẽ…”

Kiều Hàm lập tức bảo Linh Diệu truyền linh lực vào cây Hồn Nguyên, sau đó vỗ thân cây dặn: “Cảm nhận chút đi, vị tiên tôn này sau này sẽ phụ trách đút cho ngươi ăn, ngươi chỉ việc kết ra quả ban nãy là được. Đừng có lười biếng, cũng đừng có mà ăn bớt, nên làm thế nào thì phải ra thế ấy nghe chưa? Nếu ngươi làm hỏng chuyện, hoặc người ta đến mách ta tội ngươi chểnh mảng, ha ha ha…”

Cây Hồn Nguyên rung rinh tán lá, vươn cành khều nhẹ Linh Diệu một cái, xem như đã thỏa hiệp.

Linh Diệu thế mà lại có cảm giác dở khóc dở cười.

“Phía sau có phòng cho khách.” Kiều Hàm dặn dò xong liền xoay người rời đi. Cậu thực sự không muốn lãng phí dù chỉ một giây.

Linh Diệu vẫn cất lời an ủi: “Lục lạc băng của ngươi…”

Kiều Hàm khựng lại, rút dải lụa buộc tóc đã được ủ ấm từ trong ngực ra.

Linh Diệu nói: “Chỉ cần y bình an, lục lạc băng của ngươi sẽ luôn nguyên vẹn, nên đừng quá lo lắng. Ta nghĩ y hẳn có mệnh số riêng, cho nên…”

Sắc mặt Kiều Hàm trầm xuống. Nửa câu trước còn coi như an ủi, nhưng hai chữ “mệnh số” phía sau thực sự là lời cậu ghét nghe nhất.

Linh Diệu chú ý tới nét mặt của Kiều Hàm nên tự động dừng lại.

Kiều Hàm lạnh lùng nói: “Mệnh số tính là cái thá gì! Ta chính là muốn đập nát cái thứ mệnh số chó má ấy.”

Linh Diệu chấn động, sững sờ nhìn Kiều Hàm vụt qua chân trời tựa như một tia sáng xanh rực rỡ mang theo hơi thở vạn vật hồi sinh của mùa xuân, chói lòa vô ngần.

Y cúi đầu nhìn Minh Dạ đang hôn mê trong ngực, lẩm bẩm: “Đúng vậy, mệnh số tính là gì?”

……

Ba ngày sau, Kiều Hàm xuất hiện tại ranh giới hai giới. Cậu đã đi loanh quanh nguyên một ngày mà vẫn chưa tìm thấy lối vào.

Kiều Hàm ngự kiếm bay qua bay lại tại một khe núi, thế nhưng luôn bị một lớp sương mù xám xịt cản bước. Bất kể tấn công thế nào cũng bị dội ngược trở lại.

Nguyên tác quả thực có đề cập, ranh giới hai giới có lối vào đặc thù. Nếu không có người dẫn đường thì căn bản không thể vào được, xem như là một kiểu chế độ hội viên.

Bởi vì bên trong vốn là khu vực vô chủ, nơi mà cả Nhân giới, Yêu giới lẫn Ma giới đều nhắm mắt làm ngơ, được xem là tụ điểm của những kẻ phản nghịch và tà ác.

Nào là tà tu, ma tu, yêu tu phản bội, cho đến những cuộc giao dịch mờ ám, những mối liên hệ không thể công khai, những tội nhân bị truy sát, cùng đủ loại tin tức bí mật của các giới đều hội tụ tại đây.

Kẻ nào chạy trốn tới đây thì cơ bản sẽ thoát khỏi truy binh. Vì tu sĩ hay yêu tộc thuộc chính đạo nếu không có người dẫn đường thì hoàn toàn không có cửa vào. Chỉ cần vào được bên trong mà không bị giết, chỉ cần có bản lĩnh thì muốn sống ra sao cũng được.

Bên trong không có quy củ. Nắm đấm của ai cứng thì kẻ đó có quyền lên tiếng. Có thể thấy nơi này vô pháp vô thiên đến mức nào.

Trước đó Kiều Hàm từng thấy có người tiến vào, vốn định trà trộn theo sau nhưng tốc độ không kịp. Những kẻ ở đây vừa thấy người lạ lại gần là chắc chắn sẽ ra tay.

Hết cách, Kiều Hàm đành phải tới các trấn nhỏ lân cận dò la tin tức.

Ranh giới kẹp giữa hai giới đang nhắc đến đương nhiên chính là nơi giao nhau giữa Yêu giới và Nhân giới.

Thực ra, phần lớn Yêu tộc và Nhân tộc sẽ không chung sống gần gũi như tộc Linh Lang. Chẳng qua do bọn họ phải canh giữ một vùng đất nên mới đành chịu.

Đại đa số vẫn sống trong lãnh địa riêng, yêu tộc lại càng có ý thức về lãnh địa, không dung túng tộc khác xâm phạm.

Chỉ là thi thoảng vì nhu cầu giao thương sinh hoạt, họ mới xuất hiện qua lại ở cùng một nơi.

Ví dụ như các thị trấn nhỏ gần ranh giới giữa hai giới, hầu hết đều có cả nhân tộc và yêu tộc chung sống, vừa đề phòng lại vừa cộng sinh. Kiều Hàm nghĩ rằng họ chắc chắn hiểu rõ tình hình bên trong, biết đâu có thể tìm được người dẫn đường.

Ai bảo nguyên tác không miêu tả chi tiết phần này. Dù sao khi đó Tiêu Cửu Từ đã trở thành Hồ chủ, muốn tìm một người dẫn đường thì quá dễ dàng.

Còn hiện tại, Kiều Hàm chỉ đành mò mẫm hệt như con ruồi mất đầu.

Tuy nhiên, có vẻ vận may không tồi.

Vừa bước vào một trấn nhỏ, cậu đã thấy một đám người, không, phải nói là một đám yêu, đang tụ tập trước bảng cáo thị ở lối vào. Bọn họ đang bàn bạc gì đó về việc muốn vào ranh giới hai giới.

Đủ loại yêu tộc với hình thù khác nhau, ăn mặc xuề xòa. Trông dáng vẻ tuổi tác đều không còn nhỏ, nhưng tu vi có vẻ không cao, chất phác hệt như phàm nhân bên Nhân tộc.

Kiều Hàm đã sớm ngụy trang, choàng áo choàng kín mít tiến thẳng lại gần. Tuy hơi thở của Nhân tộc khiến mọi người thoáng chú ý, nhưng bọn họ không xua đuổi, chỉ đang thảo luận chuyện gì đó rất kịch liệt.

Kiều Hàm chỉ nghe lọt tai vài từ khóa: Trẻ con, bắt cóc, yêu đan, ranh giới hai giới.

Rất nhanh, Kiều Hàm đã xâu chuỗi được ngọn nguồn sự việc.

Thì ra có một tên tà tu chuyên lùng bắt ấu tể Yêu tộc, moi yêu đan để tu luyện. Trước đó đã có rất nhiều đứa trẻ phải bỏ mạng. Bọn họ thuê cao thủ truy sát một mạch tới đây, nhưng tên tà tu kia chui tọt vào ranh giới hai giới. Các cao thủ hiển nhiên không muốn vào trong mạo hiểm. Ai lại dại dột vào đó tìm cái chết, lỡ gặp phải kẻ thù thì sao?

Những bậc cha mẹ mất con ấy cứ dán thông báo khắp nơi, hy vọng thuê được cao thủ giúp cứu con. Đã có mấy người nhận lời tiến vào, nhưng vì chưa bao giờ có tin tức thành công nào truyền ra, nên họ cứ tiếp tục thuê người.

Thậm chí, có vài người vì phẫn nộ mà định tự mình xông vào cứu con, nhưng với thực lực của họ, có vào đó cũng không sống quá nửa canh giờ.

Trọng điểm là, bọn họ đã tìm được người dẫn đường. Chỉ cần có người sẵn lòng giúp cứu lũ trẻ, họ sẽ đưa người đó vào trong.

Kiều Hàm nhìn thông báo treo thưởng, lập tức bật cười. Đây không phải đang buồn ngủ thì gặp chiếu manh sao? Dù sao đã có bao nhiêu người đi rồi, thêm cậu trà trộn vào chắc cũng không ai để ý.

Kiều Hàm tức tốc tiến lên, vừa định giơ tay báo danh.

Ngờ đâu một cái bóng đen với tốc độ cực nhanh chen ngang vào đám đông, dừng lại trước mặt kẻ dẫn đầu nhóm người gần như cùng lúc với Kiều Hàm.

“Ta nhận.” Hai người đồng thanh cất lời.

Dứt câu, hai người liếc nhìn nhau.

“Tu sĩ Nhân tộc?” Người nọ đánh giá Kiều Hàm một chút rồi thu hồi tầm mắt.

Tuy Kiều Hàm chắc chắn kẻ trước mặt là Yêu tộc, nhưng là tộc gì thì tạm thời không nhìn ra. Bởi vì hắn không có đặc trưng gì rõ ràng, chỉ thấy nam yêu này mặc đồ đen, cũng khoác áo choàng như cậu, ra vẻ cố tình giấu giếm thân phận. Đặc biệt là chiếc mũ trùm bị kéo xuống rất thấp, chỉ khi ngẩng đầu nói chuyện mới thoáng lộ ra dung mạo.

Mái tóc, hàng chân mày đều như nhuộm mực, thần sắc có phần lạnh nhạt. Tướng mạo coi như cũng tuấn tú, chỉ là mang nét chán đời, hệt như chẳng màng đến điều gì, nhìn cái gì cũng tỏ vẻ khinh khỉnh.

Rất khó tưởng tượng một yêu tộc với gương mặt như vậy lại chủ động tới nhận loại ủy thác này.

“Rốt cuộc hai người ai nhận đây.” Kẻ dẫn đầu sốt ruột giục hỏi.

“Tất nhiên là ta. Cùng là Yêu tộc, bằng lòng dốc chút sức lực.” Nam yêu nhận nhiệm vụ ngược lại không hề lạnh lùng.

Kiều Hàm cũng không vòng vo: “Kim Đan hậu kỳ, đủ thực lực.” Nói xong bèn phóng uy áp.

“Tu sĩ hệ Mộc?” Kẻ dẫn đầu khó xử lầm bầm một tiếng.

Kiều Hàm hơi nhíu mày. Lại là định kiến dập khuôn, cho rằng hệ Mộc thì phải theo hướng hỗ trợ và y tu, không biết chiến đấu?

Kiều Hàm đang định phản bác thì nam yêu bên cạnh đột nhiên phóng thích yêu lực mạnh mẽ, lập tức đè ép Kiều Hàm xuống một bậc.

Sắc mặt Kiều Hàm sa sầm, chỉ thấy nam yêu không nói hai lời, bảo người dẫn đường: “Đi thôi.”

Kiều Hàm lập tức đảo mắt: “Này, chưa ai nói là chỉ được thuê một người nhé. Ta có thể không cần tiền đặt cọc, nhưng nếu ta cứu được người, các ngươi phải trả thù lao cho ta.”

Đây hoàn toàn là cuộc làm ăn không lo lỗ vốn.

Kiều Hàm lại tiếp tục: “Ta từng điều trị cho Yêu tộc, nên lỡ như bắt gặp ấu tể bị thương, bản lĩnh của ta chưa chắc đã kém hơn yêu tộc nào đó đâu.”

Kiều Hàm liếc nhìn nam yêu, thấy hắn cũng không phản đối, dường như chẳng hề bận tâm có cậu đi cùng hay không.

Lý do Kiều Hàm đưa ra khiến người ta xiêu lòng, kẻ dẫn đầu bèn gật đầu đồng ý ngay.

Rất nhanh, người dẫn đường bước lên vẫy tay ra hiệu: “Hai vị cần người dẫn đường, đương nhiên là lần đầu tiến vào, vậy phải tuân thủ quy củ. Trên đường tuyệt đối đừng làm loạn, nghe theo sự chỉ huy của ta. Bằng không ta không đảm bảo hai vị có thể an toàn vào trong đâu.”

Kiều Hàm gật đầu, nam yêu im lặng không nói. Những kẻ có bản lĩnh thường có tính khí riêng, người dẫn đường cũng không nói nhiều, trực tiếp dẫn người chạy về phía ranh giới hai giới.

Thực ra người dẫn đường cũng không cần làm gì nhiều, chỉ việc đi đằng trước mở đường là được.

Nghe đồn chỉ cần vào đó một lần là có thể phân biệt được lối vào ẩn trong lớp sương mù xám xịt luôn chuyển động kia. Thế nên lần đầu tiên luôn cần người dắt mối, sau này ra vào sẽ không cần nữa.

Đám người dẫn đường này đều được xem là những kẻ nhún nhường, chấp nhận cúi đầu khom lưng ở ranh giới giữa hai giới nên tu vi không cao, cũng chỉ làm nghề này để kiếm sống qua ngày.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã tới cửa khe núi. Đối mặt với màn sương mù, người dẫn đường lướt mắt một vòng, sau đó lấy ra một sợi dây thừng bảo Kiều Hàm và nam yêu nắm lấy, đoạn dẫn hai người luồn lách vào một khe hở.

Cứ thế tiến vào chẳng gặp chút trở ngại nào.

Xung quanh ban đầu là sương mù giăng lối, xám xịt mịt mờ, tầm nhìn cực kỳ hạn chế. Kiều Hàm chỉ có thể trông thấy bóng dáng nam yêu phía trước, đến cả người dẫn đường đi đầu cũng khuất dạng.

Chỉ có giọng nói của người dẫn đường cứ văng vẳng truyền lại.

“Đoạn này đi nhanh thôi. Đừng tùy tiện tấn công sương mù, nếu không sẽ bị đánh bật ra ngoài.” Người dẫn đường tò mò: “Đúng rồi, thân phận của hai vị là gì thế?”

“Đừng tọc mạch.” Nam yêu đáp.

Kiều Hàm ngược lại nhiệt tình đáp: “Chỉ là tán tu, kiếm miếng cơm ăn thôi.”

Người dẫn đường thấy Kiều Hàm dễ nói chuyện liền nói: “Ta thấy ngươi còn trẻ nên nhắc nhở một câu, tên tà tu mà các ngươi phải đối phó không hề đơn giản đâu. Trước kia ta từng đưa vào mấy tên lợi hại hơn ngươi nhiều, thế mà cuối cùng đều vong mạng trong tay gã cả. Y tu như ngươi… chậc chậc, e rằng chẳng đủ nhét kẽ răng cho gã.”

Sắc mặt Kiều Hàm khẽ biến rồi đột nhiên bật cười: “Thử vận may chút thôi. Thật ra nói thật với ngươi, ta khá tò mò về nơi này, nhận nhiệm vụ tiện thể vào thăm thú chút.”

Người dẫn đường lại nhếch mép khinh miệt: “Tuổi trẻ không biết trời cao đất dày, nhân tộc các ngươi ai cũng ngu thế à? Đến cái nơi ăn thịt người này để mở mang tầm mắt, đúng là chán sống rồi. Mặc dù Kim Đan hậu kỳ ở tu chân giới của các ngươi cũng coi như tạm được, nhưng y tu thì…”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, liền chuyển chủ đề: “Ây da đừng nhắc nữa tiểu ca. Ngươi có biết dạo này ở ranh giới có trò vui gì xem không?”

Biểu hiện của Kiều Hàm thực sự chẳng giống người tới làm nhiệm vụ sinh tử, mà hệt như một công tử bột tới để du ngoạn.

Người dẫn đường bảo: “Ranh giới ngày nào chẳng có náo nhiệt, nhưng còn khuya mới bằng cái trò vui mới nổ ra ở tu chân giới các ngươi dạo gần đây.”

Kiều Hàm khẽ nhíu mày.

Lúc này, nam yêu kẹp giữa hai người mới lên tiếng: “Hai bán yêu khiến tu chân giới trọng thương. Một trong số đó còn là tu sĩ thiên tài Tiêu Cửu Từ danh tiếng lẫy lừng mấy năm nay.”

“Đúng thế, bây giờ chắc cả thiên hạ đều biết rồi. Dù sao tên nhóc vắt mũi chưa sạch đó trước kia cũng khá nổi danh. Quả nhiên trèo cao ngã đau, ha ha ha, thế mà lại là bán yêu. Trước kia kiêu ngạo cao ngút trời như vậy, lúc này không chừng chẳng tiếp nhận nổi sự thật nên đã tự sát rồi cũng nên.”

Toàn thân Kiều Hàm run lên, ánh mắt dần trở nên u ám sắc lạnh: “Các người đều nghe đồn cả rồi? Tốc độ lan truyền nhanh thật.”

“Ngươi không phải là Kim Đan kỳ sao? Không tới Lạc Hà tiên hội à?” Nam yêu nhạy bén hỏi vặn.

“Một y tu như ta tới đó để nộp mạng chắc?” Kiều Hàm cười nhạt.

Nam yêu không hỏi thêm, chỉ nói: “Ta ngược lại cảm thấy Tiêu Cửu Từ sẽ không dễ dàng cúi đầu khuất phục vận mệnh.”

Kiều Hàm ngẩn người, nhịn không được đưa mắt nhìn nam yêu thêm vài lần: “Sao ngươi lại nghĩ vậy?”

“Có thể trở thành người đứng đầu trong lứa tu sĩ trẻ tuổi, tâm cảnh nếu chỉ hẹp hòi chừng đó thì chẳng phải là trò cười à?” Nam yêu thản nhiên đáp.

Kiều Hàm bật cười, không tiếp lời nữa.

Lúc này, bọn họ đã đi ra khỏi màn sương mù. Người dẫn đường thu dây thừng, tiếp tục bước tới.

Vừa thoát khỏi lớp sương liền nhìn rõ được hoàn cảnh xung quanh.

Nơi đây là một lũng đầy đá tảng lởm chởm. Xuyên qua lũng đá là một cánh rừng rậm u ám. Phóng tầm mắt về nơi xa xăm, có thể thấy rõ ánh sáng rực rỡ từ kết giới.

Ánh sáng đó đại khái chính là đích đến của bọn họ. Chỉ là quá xa, chỉ có thể mường tượng hai vách núi cao vút kẹp lấy một khoảng sáng bừng, cùng với mây mù giăng bên trên.

“Khu vực này không có nguy hiểm gì đâu, hai vị cứ thư giãn đi. Rừng rậm phía trước mới là vùng nguy hiểm thực sự. Đến đó ta sẽ không dẫn đường nữa, các ngươi tự dựa vào bản lĩnh và vận may để băng qua là có thể nhìn thấy ranh giới.” Người dẫn đường thảnh thơi dặn dò.

“Dựa vào bản lĩnh và vận may?” Kiều Hàm hỏi lại.

“Dù sao nhân vật nguy hiểm ở ranh giới cũng không ít. May mắn thì đi thẳng qua luôn, xui xẻo thì tình cờ đụng độ thứ gì đó, lại làm vong hồn dưới đao ngay.” Người dẫn đường đáp.

“Vậy không thể bay thẳng qua à?” Nam yêu hiếm khi lên tiếng hỏi.

Người dẫn đường cười khẩy: “Bay lên đó để làm bia ngắm à? Lỡ đụng phải kẻ tấn công tầm xa nào đó nổi hứng thú, chết vừa nhanh lại vừa nhẹ nhàng. Ở chỗ này, nếu không nắm trong tay thực lực tuyệt đối thì nhất định phải cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của bản thân lại.”

Người dẫn đường này cung cấp khá nhiều thông tin, đoạn đường tiếp theo gã bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về sự hung hiểm của khu rừng rậm, nhắc nhở hai người phía sau phải cẩn thận.

Bước chân gã cũng ngày một nhanh hơn.

Sau khi gã lách qua khe hở giữa hai tảng đá khổng lồ, còn chưa đợi nam yêu và Kiều Hàm đi qua, một đạo ánh sáng trận pháp đột nhiên lóe lên. Mặt đất thoáng chốc sụt xuống thành một cái hố sâu hoắm, vô số thanh trường kiếm sắc bén từ dưới đáy tua tủa đâm lên chi chít, lập tức đập tan bầu không khí chuyện trò nhẹ nhõm.

Người dẫn đường dừng bước, cười ha hả quay người lại: “Chậc chậc chậc, lại thêm mấy đứa ngu bị tài diễn xuất của ta lừa gạt. Để ta xem chết chưa nào.”

Dứt lời gã liền căng mắt dòm xuống hố. Gương mặt gã chợt đông cứng lại. Trên đỉnh đầu xuất hiện một bóng đen. Gã vừa ngẩng lên thì đã thấy nam yêu ban nãy bung rộng đôi cánh lông vũ đen kịt khổng lồ, vô số lớp lông hóa thành những mũi tên nhọn hoắt lao vun vút xuống.

Người dẫn đường sợ mất mật, luống cuống lôi pháp khí hộ thân ra chống đỡ rồi vội vã lùi về sau. Nhưng mới lùi được hai bước, dưới chân bỗng chao đảo. Vô vàn mũi gai đất y như loạt trường kiếm ban nãy hung bạo xé đất mọc lên. Người dẫn đường làm gì có bản lĩnh để né tránh, gã bị ghim chặt tại chỗ, hộc máu trọng thương.

Gã khó nhọc ngoái đầu nhìn, đập vào mắt là Kiều Hàm đang đứng sừng sững phía sau, nở nụ cười đầy tà khí.

“Sao có thể… sao lại thế được… Các ngươi không thể nào tránh thoát mới đúng!” Người dẫn đường thốt lên vẻ khó tin.

“Khó lắm sao? Chỉ cần liên tục đề phòng ngươi, không lơi lỏng một khắc nào là được.” Kiều Hàm ngước nhìn nam yêu, cậu vốn đâu có nhắc nhở tên này.

Nam yêu chậm rãi cất lời: “Nếu đã biết kết cục của những người nhận nhiệm vụ khác, thì tất nhiên biết rõ tà tu là gì. Ai biết được ngươi có phải là tuyến phòng thủ đầu tiên được tà tu mua chuộc không.”

Kiều Hàm nhướng mày. Xem ra không chỉ có bản lĩnh cao cường mà đầu óc cũng vô cùng nhạy bén.

Quả thực, từ lúc người dẫn đường nói câu đó đã rất đáng nghi, hắn lại còn cố tình làm họ lơ là, cố ý nhấn mạnh rằng chỉ phía trước mới có nguy hiểm để họ thiếu cảnh giác.

Đáng tiếc, Kiều Hàm lại là một kẻ đa nghi, hơn nữa…

Kiều Hàm đi đến trước mặt tên dẫn đường, biến dây leo thành một cây roi gai, hung hăng quất mười mấy cái khiến kẻ kia máu me đầy mình, kêu gào thảm thiết mới dừng tay.

“Cho chừa cái thói lắm mồm!” Dám nói xấu sư huynh ta!

Nam yêu đáp xuống: “Đừng đánh nữa, đánh chết rồi thì lấy ai tra hỏi.”

Kiều Hàm dứt khoát thu dây leo, dùng roi mây thít chặt cổ người dẫn đường: “Ngoan ngoãn dẫn đường cho ta đi đã. Ta đang vội, trên đường nếu bọn ta xảy ra chuyện, sẽ lấy mạng ngươi tế cờ trước!”

Người dẫn đường đã sợ chết khiếp, vội vàng phối hợp, run rẩy dẫn đường tiếp.

Dọc đường đi, nam yêu hỏi han cặn kẽ mọi chuyện về tên tà tu. Tên này quả nhiên đã bị tà tu mua chuộc. Trong số những người được các cha mẹ mời tới, phân nửa đều bị gã lừa đem đi hiến tế cho tà tu, hành vi đúng là nối giáo cho giặc.

Nam yêu dự tính ép gã dẫn đường đưa thẳng bọn họ tới sào huyệt của tà tu.

Kiều Hàm đột nhiên lên tiếng: “Xin lỗi, ta có việc gấp. Vụ cứu người này ta không tham gia nữa.”

Nam yêu nghi hoặc: “Ngươi thật sự vào đây để xem kịch vui à?”

“Không, ta vào đây để tìm người.”

Nam yêu sửng sốt: “Trùng hợp quá, ta cũng vào đây để tìm người.”

Lần này đến lượt Kiều Hàm kinh ngạc, nam yêu nói: “Có điều ta không vội, có thể xem thử trước xem có cứu được người hay không, không được thì thôi. Ngươi có việc gấp thì đi trước đi.”

Kiều Hàm cũng không cảm thấy áy náy: ” Ta sẽ tới khách đ**m Hồng Liên trước. Nếu thuận lợi tìm được người, có cơ hội ta sẽ quay lại trợ giúp… tới lúc đó rồi tính sau.” Người khác tuy có gặp nguy hiểm, nhưng sư huynh còn nguy hiểm hơn gấp bội.

“Chuyện đó… Thực ra ta cũng không biết tên tà tu ở đâu. Ta giao dịch với gã cũng ở tại khách đ**m Hồng Liên.” Người dẫn đường yếu ớt lên tiếng.

Hai người sững sờ. Thôi được rồi, xem ra cả hai vẫn phải cùng nhau đến khách đ**m Hồng Liên.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn