Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 134

Khi Linh Diệu vội vã chạy đến, tiên phủ từng ngập tràn tiên khí nay đã nát bươm. Khắp nơi đều có thể nhìn thấy người ngã xuống, không rõ sống chết.

Hai mắt đỏ ngầu của Minh Dạ bắt đầu rỉ máu. Sức mạnh khủng khiếp tràn ra từ hắn càn quét toàn trường, hiện tại chỉ còn ba vị tiên tôn miễn cưỡng cầm cự được trước mặt hắn.

Minh Dạ đã mất sạch lý trí, hoàn toàn mặc kệ bản thân có bị thương hay bị cắn trả hay không. Hắn chỉ dốc cạn toàn lực tấn công, hòng giết sạch tất cả.

Rất khó để nói bản tính ban đầu của Minh Dạ như thế nào, nhưng Minh Dạ điên cuồng lúc này chẳng khác nào một cỗ máy giết chóc.

Một tia sáng trắng lóe lên, một kiếm vung ra gạt phăng đòn tấn công của Minh Dạ. Đòn tấn công đó suýt chút nữa đã lan đến những tu sĩ có tu vi thấp, có thể khiến vô số người phải bỏ mạng tại chỗ.

Đến khi Kiều Hàm tới nơi thì liền nhìn thấy Linh Diệu và Minh Dạ đang chiến đấu với nhau giống hệt như trong nguyên tác. Cấp độ chiến đấu đó khiến Kiều Hàm muốn tới gần cũng rất khó khăn, hơn nữa trong hoàn cảnh xung quanh đều là người thế này, Kiều Hàm đã không thể công khai gọi lớn để dò hỏi.

Kiều Hàm thầm chửi thề một tiếng trong lòng. Vốn dĩ Kiều Hàm muốn hỏi rõ sư huynh đang ở đâu để đi tìm y, chẳng còn tâm trí đâu mà quản cái kết của Linh Diệu và Minh Dạ nữa. Nhưng xem ra bây giờ cậu không thể không nhúng tay vào rồi.

Mà Minh Dạ lúc này đã mất khống chế, hoàn toàn không phân biệt được ai đang đánh với mình. Hắn ra tay không chút lưu tình. Sự bùng nổ vắt kiệt bản thân đó khiến cho Linh Diệu, dù đang ở kỳ Độ Kiếp, cũng khó lòng chống đỡ.

Thế nhưng trong lúc giao chiến, Linh Diệu vẫn liên tục phóng thích linh lực, cố gắng xua tan luồng ma khí lảng vảng quanh Minh Dạ. Dù điều này vốn vô dụng với một bán yêu đã nhập ma, nhưng bớt được chút ma khí nào hay chút nấy, chỉ cần giúp Minh Dạ khôi phục được một tia tỉnh táo là đủ.

Hai người vừa đụng độ, sát lại gần nhau, Linh Diệu lập tức vươn tay tóm chặt cánh tay Minh Dạ, cố gắng khống chế hắn. “Tỉnh táo lại đi, đừng hấp thụ ma khí nữa. Cứ tiếp tục thế này, ngươi sẽ chết.”

Minh Dạ không hề phản ứng, lật tay đánh trúng bả vai Linh Diệu. Khoảng cách giữa hai người lại bị kéo dãn. Nhưng ngay giây tiếp theo, Linh Diệu lại áp sát Minh Dạ lần nữa, ngưng tụ linh lực thành lồng giam ánh sáng hòng nhốt hắn lại. Thế nhưng một luồng sóng linh lực từ người Minh Dạ chấn động, ngược lại khiến Linh Diệu bị cắn trả, văng bật ra.

Nhìn Linh Diệu hộc máu, Minh Dạ vẫn trơ như đá. Hắn trực tiếp vung kiếm chém tới, để lại một vết thương trên nửa cánh tay của Linh Diệu.

Nhưng Linh Diệu đã nắm chặt lấy thanh kiếm đang chém trên người mình, không cho phép rút nó ra khỏi vết thương. Việc này giúp y tiện bề tiếp tục dùng linh khí thanh tẩy ma khí trên người Minh Dạ. Vốn còn muốn nói thêm điều gì, nhưng khi ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt đỏ au của đối phương, Linh Diệu đành im lặng.

Có những chuyện một khi đã bùng phát thì chỉ có thể kết thúc khi một bên ngã xuống. Linh Diệu chưa từng kiên quyết ngăn cản Minh Dạ báo thù, y chỉ cố gắng hết sức để ngăn hắn điên cuồng làm hại người vô tội. Nợ do tiên phủ gây ra, thù do Minh Dạ tìm đến, vốn là vòng tuần hoàn nhân quả, y không có quyền can thiệp. Thậm chí, nếu Minh Dạ muốn tìm y báo thù, y cũng sẽ không đánh trả.

Nhưng Linh Diệu có trách nhiệm với Minh Dạ. Dù là vì tình nghĩa thầy trò, hay vì lời dặn dò của sư tỷ, Linh Diệu luôn muốn kéo Minh Dạ quay về. Y không thể trơ mắt nhìn Minh Dạ đi vào chỗ chết. Chỉ cần Minh Dạ tiếp tục chìm đắm trong cơn phấn khích giết chóc báo thù, hắn sẽ càng thu hút nhiều ma khí hơn. Kéo theo đó là càng đánh mất bản ngã, trở nên tàn nhẫn khát máu, và cuối cùng sẽ bị chính luồng sức mạnh bành trướng vô hạn kia cắn trả cho đến chết.

Mà hiện tại đã là cực hạn rồi.

“Linh Diệu, ngươi đang làm cái gì thế! Mau giết hắn đi!” Ba vị tiên tôn vừa chiến đấu với Minh Dạ nhờ có Linh Diệu đến mà giảm bớt áp lực, thở phào nhẹ nhõm được một chút. Vốn tưởng Linh Diệu chung quy vẫn đứng về môn phái nhà mình, ngờ đâu nhìn kỹ lại thấy y còn đang phân tâm xua đuổi ma khí, bọn họ tức khắc nổi trận lôi đình.

“Ngươi nhìn những tội ác hắn gây ra đi, ngươi còn muốn cứu hắn sao! Linh Diệu sư đệ, đừng cố chấp u mê nữa. Hắn là bán yêu, một bán yêu đã phát điên. Nếu bây giờ không giết hắn, còn không biết hắn sẽ gây họa cho bao nhiêu người nữa đâu!”

“Linh Diệu, mau ra tay đi! Đừng sai lại càng thêm sai!”

Mắt thấy Linh Diệu hoàn toàn để ngoài tai lời khuyên can, ba người lao nhanh tới, định mượn việc Linh Diệu đang kìm kẹp Minh Dạ để tìm cơ hội tung đòn kết liễu.

Kiều Hàm thấy cảnh tượng ấy thì cười lạnh một tiếng. Cậu đang định âm thầm ra tay giúp Minh Dạ bớt gánh nặng. Dù sao bây giờ Minh Dạ chính là lưỡi dao sắc bén giúp cậu và sư huynh trút giận. Kiều Hàm còn mong Minh Dạ có thể nhân cơ hội này giết thêm vài lão già khó xơi luôn thù ghét bán yêu.

Nào ngờ vừa định tung chiêu, Kiều Hàm bỗng sững sờ.

Kỳ lạ thật… Khung Linh tiên tôn đâu rồi?

Trong nguyên tác, Khung Linh luôn là người xông lên phía trước giao đấu với Minh Dạ đầu tiên. Thế nhưng… từ nãy đến giờ, Kiều Hàm hoàn toàn không thấy bóng dáng Khung Linh đâu cả. Tại những khu vực chiến đấu khốc liệt khác cũng chẳng thấy ông ta xuất hiện.

Kiều Hàm khẽ cau mày. Sự bất thường này mang lại cho Kiều Hàm một cảm giác quen thuộc như thể giông bão sắp sửa nổi lên.

Cùng lúc đó, vì sự tham chiến của ba vị tiên tôn, cục diện trực tiếp biến thành thế chân vạc ba bên. Suy cho cùng, Linh Diệu không thể để người khác làm hại Minh Dạ lúc này, tránh k*ch th*ch hắn hấp thụ thêm ma khí.

Tuy nhiên, hành động này trong mắt ba vị tiên tôn chẳng khác nào kẻ phản bội. Bọn họ thẹn quá hóa giận, tấn công luôn cả Linh Diệu. Cộng thêm sự điên cuồng của Minh Dạ, Linh Diệu gần như không trụ nổi nữa.

Thấy Linh Diệu sắp đi vào kết cục như trong nguyên tác, Kiều Hàm không rảnh bận tâm thêm gì nữa. Cậu dán linh phù ngụy trang lên người rồi vụt chạy vào chiến trường. Dù tu vi của cậu không đủ để đối đầu với những kẻ này, nhưng cậu là tu sĩ hệ Mộc mà. Kỹ năng cơ bản nhất của hệ Mộc không phải là hỗ trợ và trị liệu hay sao?

Kiều Hàm mặc kệ tất cả, dứt khoát đắp đầy đủ các loại bùa có lợi lên người Linh Diệu! Tóm lại ai chết thì chết, nhưng không thể để y chết. Dù có chết, y cũng phải giữ lại một hơi tàn để nói cho cậu biết sư huynh đã đi đâu!

Linh Diệu vốn đã là nỏ mạnh hết đà, đột nhiên nhận được sự hỗ trợ liền kinh ngạc liếc nhìn một cái. Tuy rằng nhìn không ra thân phận của người tới nhưng cũng không khó đoán là ai. Linh Diệu cau mày, lặng lẽ tiếp nhận sự giúp đỡ. Cùng lúc đó, Kiều Hàm cũng đang cố gắng xua tan ma khí cho Minh Dạ. Thế nhưng cậu nhận ra đây hoàn toàn là công dã tràng. Bởi vì cậu xua đi bao nhiêu, Minh Dạ đang phát điên sẽ hấp thụ bấy nhiêu theo bản năng.

Trừ khi Minh Dạ có thể tỉnh táo lại một chút. Mà khoảnh khắc thanh tỉnh duy nhất trong nguyên tác chính là lúc bị cái chết của Linh Diệu k*ch th*ch. Đúng là một tử cục.

Ngay khi tình hình ngày càng trở nên hỗn loạn, Kiều Hàm bỗng cảm thấy tim đập thót một nhịp. Cảm giác hoảng hốt đó giống hệt như lúc sư huynh bị trận pháp đột ngột xuất hiện ép hiện nguyên hình.

Chỉ trong chớp mắt, một tiếng quát vang lên: “Vô Song Ly Hỏa trận, khởi! Các sư đệ, quy vị!”

Đó là giọng của Khung Linh. Kiều Hàm nghe xong liền tái mặt.

Vô Song Ly Hỏa trận, ở giai đoạn sau của nguyên tác, chính trận pháp này từng suýt lấy mạng Tiêu Cửu Từ.

Trận pháp này có uy lực khổng lồ, đòi hỏi phải chuẩn bị trước mấy ngày, hệt như giăng sẵn một cái bẫy. Sau đó, năm người áp trận sẽ phải trả giá bằng việc hao tổn tu vi để khởi động trận pháp. Tu vi càng cao, uy lực càng lớn.

Trong nguyên tác, sau khi Tiêu Cửu Từ khôi phục huyết mạch đã trưởng thành quá nhanh. Tiêu Cửu Từ từng cùng Yêu tộc đối đầu với tu chân giới vài lần. Dù mỗi lần y đều cố gắng giải quyết vấn đề bằng phương thức hòa bình, không tổn thương tính mạng, chỉ để cho bọn họ rời đi, thế nhưng đám người đó lại càng ghi hận y thêm. Bọn họ cảm thấy Tiêu Cửu Từ thực sự quá mạnh, tuyệt đối không thể để y tiếp tục như vậy. Nếu không, đợi đến khi Tiêu Cửu Từ thống lĩnh Yêu giới thì coi như xong đời.

Thế nên Khiếu Uy đã cống hiến Vô Song Ly Hỏa trận của tiên phủ nhà mình, và quả thực có những kẻ mang cái mác đại nghĩa sẵn sàng tự hạ tu vi, mục đích chỉ để tiêu diệt Tiêu Cửu Từ.

Lúc đó, những người đối phó với Tiêu Cửu Từ toàn là tu sĩ kỳ Nguyên Anh. Nếu không nhờ có đồng bạn ở bên ngoài tấn công phá đám những kẻ lập trận, e rằng lần đó Tiêu Cửu Từ đã lành ít dữ nhiều. Mặc dù bị ngắt quãng giữa chừng, trận pháp ấy vẫn khiến Tiêu Cửu Từ trọng thương.

Còn hiện tại, ba vị tiên tôn đang đối đầu với Linh Diệu và Minh Dạ bỗng chốc lùi khỏi vòng chiến, như thể đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước.

Nhìn từng tu sĩ kỳ Hóa Thần hạ xuống chiếm giữ các phương vị, Kiều Hàm cảm thấy lạnh sống lưng.

Cho dù có người đã trọng thương đến mức gần đất xa trời, nhưng tu vi của họ vẫn nằm đó. Khoảnh khắc hạ xuống, lấy Khung Linh làm trung tâm định vị, linh quang nhanh chóng bừng sáng, bao vây chặt lấy ba người họ.

Linh Diệu đồng thời phản ứng lại tuy có một khoảnh khắc kinh ngạc, nhưng vẫn nhanh chóng quyết định mang theo Kiều Hàm cùng Minh Dạ xông ra ngoài. Thế nhưng Minh Dạ vẫn đang trong trạng thái mất khống chế, hoàn toàn không có cách nào phối hợp. Sắc mặt Linh Diệu cực kỳ khó coi, không muốn liên lụy đến người vô tội, liền trực tiếp buông cánh tay Minh Dạ ra, trở tay muốn đưa Kiều Hàm ra ngoài trước.

Tuy rằng tốc độ phản ứng của Linh Diệu đã rất nhanh, nhưng vẫn chậm mất một giây.

Khoảnh khắc Kiều Hàm bị ném ra liền bị bức tường ánh sáng do trận pháp tạo ra cản lại.

Bọn họ đã hoàn toàn bị nhốt cứng trong trận pháp vừa hình thành.

Gần như ngay tức khắc, luồng linh áp cường đại đè nặng lên người cả ba.

Uy lực của nó lớn tới mức ép độ điên cuồng của Minh Dạ xuống. Hắn ôm đầu chật vật vùng vẫy trong đau đớn. Quả nhiên, trận pháp này có tác dụng rõ rệt hơn hẳn với bán yêu.

Linh Diệu vung tay, trực tiếp kéo Kiều Hàm đang không thể nhúc nhích về lại bên mình, sau đó nhanh chóng giăng một lớp màng chắn.

Đến lúc này, Kiều Hàm mới thở hắt ra một hơi. Khi hoàn hồn lại, mồ hôi cậu đã vã ra như tắm.

Cảnh báo nguy hiểm của hệ thống cũng vang lên. Rõ ràng, trận pháp này dư sức lấy đi cái mạng nhỏ của cậu.

Linh Diệu không nói hai lời, cố gắng tấn công Vô Song Ly Hỏa trận. Thế nhưng cái trận pháp tà môn này căn bản không thể bị phá vỡ từ bên trong, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

“Vô dụng thôi, Linh Diệu. Ngươi quên rồi à, Vô Song Ly Hỏa trận không thể phá vỡ từ bên trong.” Nét mặt Khung Linh mang chút vẻ thất vọng, “Nếu ngươi không che chở cho hắn, ngươi đã không bị nhốt ở đây. Ngươi là đệ tử có thiên phú cao nhất của tiên phủ chúng ta, nhưng nay, để tiêu diệt con quái vật này, đành phải hy sinh cả ngươi vậy.”

“Ở đây vẫn còn người vô tội.” Linh Diệu lạnh lùng nói.

“Hắn ta vừa mới giúp ngươi đối phó với chúng ta, không phải hạng người tốt đẹp gì! Cho dù là người vô tội, vì sự an nguy của tu chân giới, hy sinh thì cứ hy sinh thôi!” Một vị tiên tôn cục cằn quát lên.

Kiều Hàm vuốt ngực thở xuôi một hơi. Nghe xong lời này, cậu tức đến bật cười: “Năm xưa các vị giết Thanh Nhụy tiên tử, tàn sát tộc Bạch Hổ, chắc cũng tự thuyết phục bản thân như thế chứ gì! Chỉ có các vị là mang danh đại nghĩa, người khác còn chưa kịp làm gì đã đáng chết! Ta nhổ vào, một lũ già ngoan cố, ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo, nói cho cùng cũng chỉ vì thể diện của chính mình mà thôi!”

“Ngươi… Ngươi nói cái gì!”

Không biết có phải thực sự cảm thấy chột dạ hay không mà có vài vị tiên tôn nghe Kiều Hàm nói xong liền biến sắc. Mặc dù không nhận ra thân phận của cậu, nhưng bọn họ lại mơ hồ cảm thấy ngữ điệu này vô cùng quen thuộc.

“Nói cái gì à! Nói các ngươi mới là kẻ đáng chết nhất! Suốt ngày chỉ giỏi định đoạt sống chết của người khác, các ngươi thật sự nghĩ mình là thần thánh chắc?! Thực chất các ngươi ngu xuẩn đến cực điểm. Các ngươi không tin bán yêu bị phong ấn thật sự sẽ không phát điên. Rốt cuộc là thật sự không tin, hay là không muốn thừa nhận sai lầm của bản thân, nên mới khăng khăng bóp méo mọi khả năng và chỉ nhắm mắt tin vào những gì mình muốn tin!”

“Nếu như các ngươi không bao đồng quản chuyện riêng của Thanh Nhụy tiên tử, nếu ngay từ đầu các ngươi không ép Minh Dạ khôi phục, các ngươi sẽ không bị nhắm đến, những môn phái khác cũng không vì thế mà bị diệt môn, chuyện ngày hôm nay sẽ không xảy ra. Mọi thứ đều do các ngươi khơi mào! Các ngươi mới là đầu sỏ gây tội! Là ngọn nguồn của mọi tai ương!”

Nếu không phải do bọn họ bảo thủ cố chấp, nhất quyết muốn đối phó với bán yêu, thì sư huynh cũng sẽ không…

“Yêu ngôn hoặc chúng! Quả nhiên là phường gian ác, đáng chém!” Có người tức giận quát tháo.

Cùng với sức mạnh của trận pháp ngày một tăng, hiệu quả màng chắn của Linh Diệu cũng dần yếu đi. Kiều Hàm muốn cãi bướng thêm vài câu nhưng cũng chẳng thể há miệng được nữa.

Ở một bên khác, ánh sáng của trận pháp ngày càng chói lọi. Ngay khoảnh khắc người bên ngoài sắp sửa không nhìn rõ bên trong nữa.

Khung Linh lên tiếng: “Linh Diệu, nể tình từng là sư huynh đệ, ta cho ngươi một cơ hội chuộc tội. Nói cho ta biết, con bán yêu kia đang ở đâu?”

Trận pháp này đã được bọn họ chuẩn bị trong suốt hai ngày qua. Nguyên do là vì việc Tiêu Cửu Từ chạy thoát khiến trong lòng bọn họ bất an, không biết một con bán yêu đầy thiên phú như vậy sau khi điên cuồng sẽ ra sao.

Bọn họ không rõ Tiêu Cửu Từ và Minh Dạ rốt cuộc có mối quan hệ gì hay không, nhưng bọn họ biết chắc chắn Minh Dạ sẽ đến trả thù mình. Một mình Minh Dạ thì vẫn có thể liều mạng chống đỡ, nhưng sự xuất hiện của hai bán yêu thực sự khiến bọn họ khiếp sợ. Bọn họ không muốn tiên phủ sụp đổ trong tay hai bán yêu. Vậy nên, cho dù tất cả bọn họ phải tụt tu vi xuống kỳ Nguyên Anh, họ cũng quyết diệt sạch mầm họa này.

Nghe Khung Linh nhắc đến Tiêu Cửu Từ mà còn ngang nhiên dùng cụm từ ‘con bán yêu kia’ để thay thế, Kiều Hàm tức đến mức khí huyết trào dâng.

Dù vậy, Kiều Hàm vẫn không mất trí. Cậu khó nhọc tập trung tinh thần, vội vàng truy cập vào thương thành của hệ thống. Bởi vì Kiều Hàm hiểu rõ, tình thế trước mắt không còn là thứ cậu có thể dùng sức lực của chính mình để đối phó nữa.

Lời chất vấn của Khung Linh vẫn tiếp tục vang lên: “Ngươi muốn mặc kệ cho con quái vật thứ hai giống như hắn xuất hiện sao?”

Linh Diệu một tay kết ấn, vẫn đang cố gắng chống đỡ màng chắn. Nghe chưởng môn hỏi vậy, Linh Diệu quay sang nhìn Minh Dạ đang thống khổ giãy giụa trong trận pháp.

Không biết do ảnh hưởng của trận pháp hay vì bị Khung Linh chọc điên, Minh Dạ lúc này lại có được chút tỉnh táo. Minh Dạ hằn học nhìn chằm chằm mọi thứ. Bộ dạng cuồng loạn hận không thể hủy diệt vạn vật ấy khiến lòng Linh Diệu nhói đau.

Nhóc Minh Dạ thuở mới gặp gỡ, Thanh Minh của ngày xưa… Hắn vốn không nên biến thành bộ dạng thế này.

Linh Diệu nhìn về phía Khung Linh, ngay khoảnh khắc ánh sáng sắp sửa ngăn cách tầm mắt của hai người, Linh Diệu trầm giọng nói một câu: “Chưởng môn sư huynh, là các huynh sai rồi.”

Sắc mặt Khung Linh chợt biến đổi, cơ mặt giật giật.

Linh quang tỏa ra rực rỡ, trận pháp đã hoàn tất quá trình rút cạn tu vi của các vị tiên tôn. Trong chớp mắt, ngọn lửa ngùn ngụt bốc cao tận trời xanh, tựa như muốn thiêu rụi con người ta phải hồn phi phách tán.

Ở giữa trận pháp, người đầu tiên bị ngọn lửa cuồng nộ thiêu đốt chính là Minh Dạ. Bởi lẽ lúc trước hắn vùng vẫy quá dữ dội nên đã văng ra ngoài kết giới của Linh Diệu.

Thấy cảnh ấy, Linh Diệu gần như phải gồng mình bộc phát sức mạnh để dùng linh lực kéo Minh Dạ về lại bên mình. Y gắng gượng duy trì màng chắn, nhưng nhận ra lớp màng chắn cũng đang dần tan rã.

Mà cơ thể Minh Dạ đã bị thiêu cháy hơn phân nửa. Kiều Hàm thuận tay thi triển thuật trị liệu cho hắn, chờ xem liệu hắn có thể tỉnh táo lại để giúp đỡ một tay hay không.

Nhiệt độ xung quanh không ngừng tăng cao, Kiều Hàm thuận lợi tìm ra mấy tấm linh phù thích hợp rồi liên tục đánh ra.

Linh phù của hệ thống có sức mạnh vô cùng lớn, thoắt cái đã đóng băng được cả không gian xung quanh. Nhưng ngay giây tiếp theo, tất cả lại bị ngọn lửa nuốt chửng.

Kiều Hàm nhẩm tính trong đầu. Tình trạng này chắc phải đợi đến khi trận pháp bào mòn toàn bộ sức mạnh mà nó hấp thụ thì may ra mới dừng lại được.

Xem ra đây là cuộc chiến tiêu hao rồi.

“Ta, đưa ngươi ra ngoài.”

Kiều Hàm sững người. Cậu ngoảnh đầu nhìn Linh Diệu, chỉ thấy sắc mặt y trắng bệch như người sắp chết.

“Ta và Minh Dạ không thoát được nữa rồi. Ta có thể xé rách không gian để đưa ngươi rời khỏi đây.”

Ý của Linh Diệu là năng lực của bản thân không đủ để cứu tất cả mọi người. Do đó, y và Minh Dạ sẽ ở lại, miễn cưỡng đủ sức tống Kiều Hàm ra ngoài. Suy cho cùng, cậu chỉ là người vô tội bị kéo vào trận chiến này.

Trong lòng Kiều Hàm có chút rung động. Bởi vì Kiều Hàm biết, với tình trạng của Linh Diệu bây giờ, nếu cố ép bản thân xé rách không gian thì chẳng khác nào lấy mạng ra đánh cược, y chắc chắn phải chết.

Nhưng không đợi Kiều Hàm mở miệng, một giọng nam táo bạo đột ngột vang lên: “Ngươi cũng cút đi!”

Linh Diệu và Kiều Hàm thoáng ngớ người. Hai người quay ngoắt đầu lại, liền phát hiện Minh Dạ lại có thể khôi phục tỉnh táo. Hắn khó nhọc bò dậy, nhào thẳng lên lưng Linh Diệu.

Kiều Hàm giật nảy mình vì hành động đó. Tập trung nhìn kỹ, cậu lập tức ngây ngốc.

Mà Linh Diệu cũng cứng đờ người trong nháy mắt, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Chỉ thấy Minh Dạ há miệng cắn mạnh vào sau gáy Linh Diệu. Kiều Hàm loáng thoáng nhìn thấy một dấu ấn màu trắng lấp lóe trên cổ y. Dù chẳng biết đó là gì, nhưng cậu có thể cảm nhận được một luồng linh lực khổng lồ đang không ngừng truyền vào cơ thể Linh Diệu, tình trạng cơ thể y cũng dần hồi phục.

“Minh Dạ!” Linh Diệu nghiến răng gằn giọng.

Minh Dạ nhả miệng ra, nhưng hai tay vẫn vòng lấy Linh Diệu. Rõ ràng là ôm vô cùng dè dặt cẩn thận, nhưng cái miệng thì hằn học buông lời cay nghiệt: “Lão tử cóc thèm chết chung với ngươi. Hai người các ngươi đi cùng nhau đi.” Ngay sau đó, Minh Dạ lại nghiến răng, hai mắt vẫn đỏ ngầu: “Đám khốn kiếp đó, ngay cả ngươi mà chúng cũng đòi giết. Ha ha ha, bọn chúng muốn ta chết sao? Vậy thì cùng chết đi!”

Minh Dạ vẫn còn chút điên cuồng. Kiều Hàm không khó để mường tượng ra việc Minh Dạ lúc này đã tính đến nước tự bạo để lôi mọi người chôn cùng. Thế nhưng, trước lúc đó, Kiều Hàm muốn hai người Linh Diệu và Kiểu Hàm rời đi.

Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm, Minh Dạ vẫn không nỡ buông tay. Thế nên hắn mới ôm trộm Linh Diệu một cái. Linh Diệu không vùng vẫy, dường như đây là một lời từ biệt ngầm hiểu ý nhau. Ít nhất trong mắt Minh Dạ, đây là niềm an ủi cuối cùng.

Linh Diệu thực sự không đáp lời. Minh Dạ ở sau lưng nên không nhìn thấy nét mặt của đối phương, nhưng Kiều Hàm lại nhìn thấy vô cùng rõ ràng.

Linh Diệu sẽ không rời đi. Y sẽ ở lại đồng hành cùng Minh Dạ.

Cùng sống, cùng chết. Kiều Hàm không biết thứ tình cảm giữa họ rốt cuộc tính là loại tình cảm gì. Nhưng chứng kiến cảnh tượng này, cậu thật sự vô cùng ngưỡng mộ.

Cục diện bên ngoài đương nhiên không cho phép họ đa sầu đa cảm. Linh Diệu cũng không nói nhảm, rút kiếm chuẩn bị xé rách không gian, tạo ra một lối thoát chỉ dành cho riêng mình Kiều Hàm.

Mà Kiều Hàm đang định mở lời bảo họ đừng lo, linh phù của cậu vẫn còn trụ được.

Nào ngờ, xung quanh đột nhiên b*n r* vô số mũi tên lửa tấn công họ. Chỉ trong nháy mắt, lớp rào chắn đã bị phá vỡ, không ai kịp phản ứng, cả đám sắp sửa bị tên lửa bắn trúng.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, dây buộc tóc và thắt lưng của Kiều Hàm bỗng phát sáng rực rỡ. Dải lụa lơ lửng giữa không trung, tạo thành một lớp khiên hệ Băng bao bọc lấy cậu, đồng thời tác dụng phòng ngự của đai lưng Mặc Ngân tiếp tục gia cố cho lớp khiên, trực tiếp cản lại cơn mưa hỏa tiễn xối xả.

Đợi đến khi đợt hỏa tiễn qua đi, lớp khiên cũng vỡ vụn hoàn toàn, vắt kiệt toàn bộ linh lực hệ Băng.

Kiều Hàm thẫn thờ nhìn những đốm sáng xanh lam tan biến, tựa như Tiêu Cửu Từ vừa biến mất ngay trước mắt. Cậu bỗng trào dâng xúc động muốn bật khóc.

Thế nhưng, trận pháp căn bản không chừa cho ai thời gian phản ứng. Trong chớp mắt, một ngọn lửa mãnh liệt đến mức khiến người ta nghẹt thở từ trên đỉnh đầu phun xối xả xuống. Với tốc độ kinh hoàng như vậy, Linh Diệu căn bản không thể xé rách không gian để đưa người rời đi, chỉ đành một lần nữa dựng lên màng chắn.

Cảnh báo nguy hiểm của hệ thống lại tiếp tục vang lên. Kiều Hàm cũng lập tức ném linh phù ra.

Ngay lúc này, dải lụa buộc tóc vốn đã cạn kiệt linh lực lại tung bay. Lần này, chính xác mà nói thì không phải là dải lụa, mà là hai quả lục lạc băng treo ở đuôi dây.

Hoa văn trên dải lụa có tác dụng tạo khiên hệ Băng, điểm này Kiều Hàm biết rõ. Nhưng lục lạc không phải chỉ là vật trang trí thôi sao?

Tại sao Kiều Hàm lại cảm nhận được trên đó có… hơi thở của sư huynh.

Dải lụa buộc tóc đột ngột tuột ra, lao vút về phía ngọn lửa ập tới. Kiều Hàm theo bản năng vươn tay muốn bắt lại, nhưng không kịp.

Chợt thấy một chiếc đuôi dài trắng đen quất tới, tóm gọn lấy dải lụa rồi ném trả vào lòng Kiều Hàm. “Không cần!”

Minh Dạ dứt lời, lập tức chuyển sang hình thái Yêu tộc rồi phun ra ngọn lửa. Phối hợp với màng chắn của Linh Diệu, hắn thế mà thực sự chống đỡ được một đợt tấn công.

Ngay sau đó, trận pháp dường như đang tích tụ năng lượng chuẩn bị cho đợt tiếp theo. Linh Diệu vẫn phải duy trì màng chắn để phòng ngự những mũi tên lửa lại xuất hiện xung quanh. Minh Dạ khôi phục hình người, thở hồng hộc. Hắn thấy Kiều Hàm đang nắm chặt dải lụa.

“Ngươi cẩn thận một chút. Trên lục lạc băng có linh thức bám theo do tiểu tử kia phân tách ra. Nếu vì cứu ngươi mà nó bị hủy, linh thức của hắn sẽ bị tổn thương. Hắn vừa mới khôi phục huyết mạch, nếu linh thức lại bị tổn thương, người phát điên tiếp theo sẽ là hắn!”

Cái gì?

Linh thức?

“Ngươi đang nói gì vậy?!” Kiều Hàm hoàn toàn chết trân.

“Quên mất, tu vi của ngươi không cảm nhận được. Tiểu tử kia cũng thật sự đủ tàn nhẫn với chính mình, ngay cả nỗi đau phân tách linh thức mà cũng nhịn được. Chắc chắn ngươi luôn khiến hắn không yên lòng, thế nên hắn mới dùng chiêu này để bảo vệ ngươi. Hẳn là một khi cảm nhận được ngươi gặp nguy hiểm tính mạng, luồng linh thức đó sẽ xông ra giữ mạng cho ngươi.”

Kiều Hàm ngây ra, triệt để đờ đẫn. Cậu hoàn toàn không biết gì cả, sư huynh chưa từng nói. Vậy nên chiếc lục lạc băng này thực chất là do linh thức sư huynh phân tách ra hóa thành. Một khi pháp lực trên dải lụa cạn kiệt, linh thức sẽ cảm nhận được nguy hiểm và cứu cậu vào thời khắc mấu chốt.

Đồng thời, dù Tiêu Cửu Từ ở đâu cũng sẽ cảm nhận được luồng linh thức biến mất của mình, từ đó biết Kiều Hàm đang gặp nguy hiểm.

Mà linh thức phân tách bị tiêu biến cũng tương đương với việc gánh chịu một đòn tấn công vào linh thức. Đối với Tiêu Cửu Từ hiện tại mà nói quả thực là trí mạng. Thảo nào vừa nãy Minh Dạ phải ra tay ngăn cản!

Sự tồn tại này còn tàn khốc hơn cả hôn khế, hơn nữa lại còn là đơn phương dâng hiến.

Lúc sư huynh tặng dải lụa vẫn chưa hoàn toàn bình phục mà. Sư huynh đã làm điều đó bằng cách nào chứ?

Kiều Hàm thực sự không dám tưởng tượng ra quá trình đó.

Liệu có đau lắm không?

Liệu có tổn hại đến y không?

Liệu có…

Sư huynh… Sư huynh… Sư huynh…

Kiều Hàm hoàn toàn luống cuống. Cậu sống chết giấu nhẹm dải lụa vào trong ngực áo, áp sát ngay trước tim, sau đó thi pháp cố định lại. Có chết cậu cũng không để nó vụt ra ngoài lần nữa.

Kiều Hàm sợ hãi tột độ, tức giận tột độ, cũng đau lòng tột độ. Toàn thân cậu run rẩy không ngừng.

Minh Dạ thấy Kiều Hàm như vậy, nở nụ cười khổ, ngay sau đó lại cười ha hả phá lên: “Các ngươi… tốt lắm.”

Minh Dạ nhìn Kiều Hàm với ánh mắt như chất chứa sự ngưỡng mộ.

Mà vừa rồi, Kiều Hàm còn đang ngưỡng mộ việc bọn họ có thể ở bên nhau.

Minh Dạ lấy lại sức vẫn không quên bảo hai người rời đi. Thế nên, nhân lúc bản thân khôi phục đủ sức gánh vác, hắn trực tiếp cưỡng ép tiếp nhận màng chắn. Minh Dạ vốn là đồ đệ của Linh Diệu, việc tiếp nhận thuật pháp của sư phụ dễ như trở bàn tay.

“Hai người các ngươi mau cút đi!”

Linh Diệu cũng không dài dòng, lần này không đợi Kiều Hàm kịp mở miệng đã thực sự vung kiếm, chuẩn bị vạch ra một vết nứt không gian.

Khe nứt không gian một khi hình thành tất nhiên sẽ là hai chiều. Nhưng do chịu ảnh hưởng của pháp trận, khe nứt không gian lần này của Linh Diệu không thể xác định vị trí, chỉ có thể truyền tống ngẫu nhiên. Nào ngờ vận khí không tốt, lại bị Khung Linh đang hộ trận bên ngoài để mắt tới.

Khung Linh híp mắt. Đòn tấn công vốn đang tích tụ bên trong trận pháp lập tức dừng lại. Ngay khoảnh khắc khe nứt sắp sửa thành hình, trận pháp lần nữa phát động tấn công, đánh úp khiến ba người bên trong trở tay không kịp.

Kiều Hàm đang định ném bừa toàn bộ linh phù có thể dùng ra để ứng phó, cổ tay bỗng nhiên nóng rực.

Cậu chỉ thấy Bích Huyền của mình đột ngột phóng ra một sợi dây phát sáng. Nó lao vút với tốc độ ánh sáng về phía trung tâm ngọn lửa bên trên. Ngay khoảnh khắc kết nối, ngọn lửa dường như bị tụ lại.

Ý thức của Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng xem đó là thứ gì, chớp mắt sau, trận pháp đã rung lắc dữ dội.

Mà mấy vị tiên tôn áp trận bên ngoài đột nhiên hứng chịu sự cắn trả của trận pháp. Kèm theo một tiếng nổ kinh thiên động địa, ánh sáng của trận pháp cứ thế lụi tàn.

Dưới làn sương khói hiện ra bóng dáng của ba người, cùng với mấy vị tiên tôn ngã rạp không thể gượng dậy.

Khung Linh tiên tôn trợn trừng hai mắt, không dám tin nhìn bọn họ, ộc máu mồm, lẩm bẩm: “Sao có thể… Sao có thể chứ…”

Linh Diệu và Minh Dạ cũng hoàn toàn mù tịt về những gì vừa xảy ra.

Trận pháp bị phá vỡ thế nào vậy?

Kiều Hàm ngơ ngác nhìn Bích Huyền trên cổ tay. Bích Huyền đã hoàn toàn khôi phục nguyên hình. Thứ phát sáng ban nãy có lẽ là bảo vật của tiên phủ mà nó từng vô tình hút vào. Phải chăng cái chạm vừa rồi đã hấp thụ toàn bộ năng lượng của trận pháp, cũng chính là tu vi do mấy vị tiên tôn cung cấp?

Không đợi bọn họ suy nghĩ nhiều, Khung Linh tiên tôn đã quả quyết hô lớn: “Các vị mau ra tay! Đừng để bán yêu có cơ hội khôi phục!”

Người của Tiên minh cũng ý thức được đây là thời cơ tốt nhất để tấn công Minh Dạ. Bởi lẽ Minh Dạ đã bớt điên cuồng mất khống chế, lại còn tiêu hao quá nhiều linh lực, đúng vào lúc yếu ớt nhất.

Thế nhưng ngay lúc này, biến cố lại sinh ra.

Toàn bộ tiên phủ chợt rung chuyển một hồi, mặt đất nhanh chóng lóe lên ánh sáng.

Lúc Khung Linh tiên tôn nhìn thấy, mặt mũi liền cứng đờ, trong đáy mắt tràn ngập vẻ khó tin.

Sao có thể thế được? Thời hạn ba tháng còn chưa tới cơ mà? Tại sao lại xuất hiện pháp trận truyền tống?!

Mà lúc này, dường như đã lờ mờ nhận ra điều gì, Linh Diệu trực tiếp đánh ngất Minh Dạ bằng một chưởng, kéo Kiều Hàm bay vút đi với tốc độ nhanh nhất.

Đám đông bị biến cố nơi này làm cho không kịp trở tay, vậy mà nhất thời chẳng một ai ngăn cản Linh Diệu. Chờ đến khi người của tiên phủ phản ứng lại muốn đuổi theo thì đã bị hào quang trận pháp đang dần sáng lên giữ chặt chân trên mặt đất.

Dù cho có kẻ đuổi theo kịp, cũng bị roi mây của Kiều Hàm quất bay dẹp gọn.

Linh Diệu vốn đã ở kỳ Độ Kiếp. Chỉ cần y thoát khỏi vòng vây ban đầu, kẻ khác đừng hòng đuổi kịp.

Thấy thủ lĩnh bán yêu đã bị mang đi, những Yêu tộc còn sống sót dĩ nhiên cũng lập tức rút lui. Xét cho cùng, không ai hiểu rõ trận pháp khổng lồ đột ngột xuất hiện này là thế nào.

Thấy không còn ai đuổi theo, Kiều Hàm vội vàng hỏi: “Chuyện gì vậy? Liệu có nguy hiểm gì không, bạn của ta vẫn còn ở đó…”

“Không sao đâu. Đó là pháp trận truyền tống không gian của tiên phủ. Tiên phủ phải quay về một không gian khác. Người không thuộc tiên phủ sẽ chỉ bị bỏ lại trên ngọn núi cũ.”

Chính vì thế Linh Diệu mới vội vàng dẫn người rời đi, bằng không Linh Diệu và Minh Dạ rất có thể sẽ bị mang đi cùng.

“Mới qua hai tháng rưỡi thôi mà?” Kiều Hàm khó hiểu. Dù trong nguyên tác, cái trận pháp truyền tống cấp thần này bị vụ tự bạo của Minh Dạ phá hỏng, nhưng hiện tại đâu có xảy ra chuyện gì, sao lại bị đẩy nhanh thời gian.

“Không rõ.” Linh Diệu tiếp tục đưa người bay đi.

Nếu đã không mang theo người ngoài, vậy Kiều Hàm cũng không cần phải lo lắng cho đám người Lục Truy nữa.

Đi thì tốt, người của tiên phủ đi hết càng tốt. Trong nguyên tác, vì trận pháp truyền tống bị hỏng nên mới để lại một đống cặn bã làm hòn đá ngáng đường trên đường đời của Tiêu Cửu Từ.

Bây giờ bọn chúng đi một phát là đi luôn sáu mươi năm. Đến lúc đó cốt truyện đã chạy hết, xem bọn chúng còn làm gậy chọc cứt kiểu gì. Không có sự tồn tại của bọn chúng, sẽ không còn ai suốt ngày chằm chằm đuổi giết bán yêu, biết đâu ngày sau cuộc sống của bọn họ còn có thể dễ thở hơn một chút.

Vừa rồi không nhìn kỹ, cũng không biết mấy lão tiên tôn đó rốt cuộc còn bao nhiêu tên sống sót?

Cùng lúc đó, những người khác cũng nhận ra đó là pháp trận truyền tống. Trơ mắt nhìn tiên phủ vốn đã điêu tàn dần tan biến, chỉ để lại những tu sĩ tu chân giới trọng thương nhếch nhác. Cảnh này khiến lòng người dâng lên một nỗi oán hận không tên, bọn họ rút lui cũng nhanh thật đấy.

Mà những người vốn ở trong đình viện lúc trước, ngoại trừ Mục Tình, tất cả đều bị bỏ lại, hiệu lực của linh phù cũng đã được giải trừ.

Khi Mục Tình mở mắt ra lần nữa, nàng đã nhìn thấy một thế giới hoàn toàn khác so với nơi mình sống. Mục Tình hơi thẫn thờ một chốc, nhưng khi lấy lại phản ứng, nàng lập tức xông ra ngoài tìm người để hỏi han tình hình. Dù sao, trước đó nàng chỉ liên tục nghe thấy động tĩnh giao chiến.

Đột nhiên, một âm thanh lọt vào tai nàng. Đó là giọng của một nam tử xa lạ, phát ra ngay khúc ngoặt.

“Cũng miễn cưỡng kịp lúc rồi, hy vọng cậu ấy không sao.”

Mục Tình lao tới nhìn, nhưng chẳng thấy bóng dáng một ai.

Mục Tình không còn cách nào khác, đành phải tiếp tục tìm người, rất nhanh đã phát hiện ra mọi người của tiên phủ đang bị thương khá nặng. Vài vị tiên tôn đã ngã xuống vì vết thương quá nặng. Mục Tình lập tức òa khóc, vội vã đi tìm sư phụ và chưởng môn.

Vất vả lắm mới tìm thấy, Mục Tình hối hả chạy tới giúp mọi người trị liệu. Chỉ là thật kỳ lạ, nàng vẫn không thấy bóng dáng sư huynh Khiếu Uy đâu.

Đang lúc này, trong bí cảnh ngập tràn luồng khí tức khác lạ này đột nhiên truyền đến một trận rung chuyển dữ dội.

Đây là chuyện chưa từng xảy ra.

Đám đông vốn dĩ đã sức cùng lực kiệt, chấn động này lập tức khiến bọn họ hoảng loạn.

“Chuyện gì vậy? Trước đây đâu có như thế này?” Mục Tình bàng hoàng thốt lên.

“Là phía Thần bia!” Khung Linh vừa cảm ứng thử, sắc mặt nháy mắt biến đổi, vội vàng dẫn người lao về hướng thần bia.

Thần bia nằm trong không gian này, là nơi hội tụ thần lực do vị tổ tiên phi thăng của bọn họ để lại. Trên bia đá có khắc chữ mà bọn họ đọc không hiểu, nhưng phỏng đoán là một loại công pháp nào đó. Bọn họ vẫn luôn dốc tâm muốn phá giải pháp ấn bên trên, nhưng hàng ngàn năm qua chưa từng thành công. Mà vì không muốn người ngoài biết, nên bọn họ chưa bao giờ in dập bản nào mang ra ngoài.

Đồng thời, bọn họ cũng biết nền tảng duy trì không gian này chính là thần bia.

Vì vậy, tuyệt đối không thể để thần bia xảy ra chuyện.

Đợi đến khi đám đông chạy tới nơi, bọn họ phát hiện ở đó thế mà lại có một nam tử trẻ tuổi xa lạ.

“Làm càn! Ngươi là ai, tại sao lại ở đây!”

Người nọ đặt một tay lên bia đá, tư thái nhàn nhã, chậm rãi quay đầu lại.

Mục Tình bám theo phía sau nhìn kỹ, cảm thấy có chút quen mắt. Ngẫm nghĩ một hồi, đây chẳng phải là Thịnh Giác, bạn của Kiều Hàm, tu sĩ sau này đi theo sư huynh sao?

Thịnh Giác đi theo sư huynh là để gia nhập tiên phủ, điểm này Mục Tình biết rõ. Thế nhưng đối phương hẳn là chưa tiếp nhận pháp ấn thân phận, sao có thể dịch chuyển tới đây cùng pháp trận truyền tống được?

Chuyện này thật quá hoang đường.

Chưa đợi Mục Tình mở miệng giải thích, Khung Linh bên kia đã phẫn nộ dẫn người áp sát.

Nhưng Thịnh Giác đột nhiên bật cười, hơn nữa còn cười đến mức muốn ôm bụng.

“Đúng là ngàn vạn lần không ngờ tới mà!” Thịnh Giác cười đến độ nước mắt ứa ra.

“Ngươi… Ngươi cười cái gì?!” Đám người Khung Linh hoàn toàn ngớ người trước thái độ của đối phương.

Thịnh Giác chế giễu nhìn đám người, chỉ tay vào thần bia: “Các ngươi không nhận ra văn tự bên trên sao?”

Mọi người sững sờ, Khung Linh lập tức hỏi: “Ngươi đọc được à?”

Thịnh Giác nhướng mày: “Quả nhiên không đọc được. Bằng không, các ngươi đã chẳng làm ra mấy trò đó, hoặc là không giữ lại tấm bia này rồi.”

“Rốt cuộc ngươi đang lảm nhảm cái gì hả!” Khung Linh lập tức lớn tiếng quát tháo.

Thịnh Giác từ từ giơ tay lên: “Ta không nói đâu, các người tự xem đi. Cứ coi như đây là món quà cuối cùng ta tặng các ngươi.”

Ban đầu Thịnh Giác chỉ là lần theo sức mạnh mà đặt chân đến nơi này, không ngờ lại phát hiện ra một bí mật động trời.

Thịnh Giác phất tay, pháp ấn trên thần bia tan biến, văn tự chớp mắt biến thành nội dung mà mọi người đều có thể đọc hiểu.

Đám người còn chưa kịp tiêu hóa lời lẽ mang tính uy h**p của tên tu sĩ kỳ Kim Đan này thì đã bị khiếp sợ bởi những dòng chữ trên thần bia mà ngây người tại chỗ.

Đó chẳng phải là công pháp gì cả, chỉ là tiểu sử cuộc đời của vị tổ tiên tông môn bọn họ đã phi thăng mà thôi.

Và thông tin quan trọng nhất trong đó chính là… vị tổ tiên phi thăng kia… lại mang một phần tư huyết mạch Yêu tộc!

Tất cả mọi người đều chết sững. Huyết sắc trên mặt nháy mắt rút sạch, không ít người liên tục lắc đầu nguầy nguậy.

Bọn họ không thể chấp nhận, cũng không muốn chấp nhận. Thậm chí có kẻ còn điên cuồng gào thét, đổ lỗi cho Thịnh Giác phá hoại thần bia, bịa đặt chuyện để lừa gạt.

Đúng thật, không ai rõ đây rốt cuộc là văn bia gốc hay do Thịnh Giác thêu dệt nên.

Vị tổ tiên kia cũng chỉ là đồng môn của bọn họ, đôi phu thê phi thăng đó cũng chẳng để lại hậu duệ.

Ai mà biết được rốt cuộc là huyết mạch gì.

Nhưng… nam tử xa lạ này thật sự có cần thiết phải nhọc công làm vậy không?

Không một ai dám đối mặt với điểm này. Thậm chí đã bắt đầu có người ra tay tấn công Thịnh Giác.

Rõ ràng chỉ là một tu sĩ kỳ Kim Đan, thế nhưng thân thủ hắn lại thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị.

Đến khi Mục Tình hoàn hồn, toàn bộ những người xung quanh đều đã ngã gục. Ngay cả Khung Linh cũng bị một luồng sức mạnh đan xen đen trắng tỏa ra từ tay Thịnh Giác bóp nghẹt lấy cổ.

“Sao thế? Thẹn quá hóa giận à?” Thịnh Giác cười đầy hứng thú: “Không dám thừa nhận mình đã làm sai sao?”

Khung Linh không đáp, chỉ trừng trừng mắt nhìn Thịnh Giác: “Rốt cuộc ngươi là kẻ nào, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì!”

“Là… một người bình thường vốn dĩ phải bị loại người cao cao tại thượng như các người giẫm đạp dưới bùn lầy, thậm chí chẳng thèm liếc mắt cúi nhìn lấy một cái.” Thịnh Giác mỉm cười. Hắn ngoái đầu nhìn lại tấm bia đá, bồi thêm: “Có cần ta thay mặt mang thứ này ra ngoài lan truyền giúp các ngươi không?”

“Không!” Khung Linh đột ngột hoảng loạn hét lên. Kết quả vừa bắt gặp ánh mắt châm biếm của Thịnh Giác, tim Khung Linh như ngừng đập trong thoáng chốc.

Thịnh Giác vừa cười vừa lẩm bẩm: “Kiều Hàm mà nhìn thấy chắc chắn sẽ muốn dán cái bia văn này lên mặt từng kẻ một cho xem.”

Mục Tình lấy lại tinh thần, lúc này mới nhớ đến Kiều Hàm. Nàng run rẩy cầu xin: “Ngươi là bạn của Kiều Hàm, ta có thể cầu xin ngươi tha cho chúng ta được không…”

Sức mạnh hoàn toàn chênh lệch đến mức không thể đong đếm khiến Mục Tình không dám sinh ra bất kỳ tâm tư phản kháng nào, chỉ biết quỳ rạp xuống đất xin tha.

Thịnh Giác nghiêng đầu liếc nhìn Mục Tình: “Không được đâu. Các trưởng bối của ngươi cũng tính là ác giả ác báo, đây là quả báo của bọn chúng. Cơ mà những tạp dịch bình thường và ngươi thì coi như bỏ qua, ta sẽ không giết các ngươi. Nhưng các ngươi cũng không ở lại không gian này được bao lâu nữa đâu.”

Chưa kịp để Mục Tình nói thêm lời nào, Thịnh Giác trực tiếp phóng ra luồng sức mạnh kỳ dị kia. Chẳng tốn mấy chốc, Khung Linh đã bị hút cạn ngay trước mắt Mục Tình.

Mục Tình hét lên một tiếng thất thanh, trực tiếp ngất lịm đi vì kinh hãi.

Bí cảnh của tiên phủ xuôi theo dòng thời gian, dần dần lụi tắt ánh sáng.

Trên chốn hoang dã, một con chim hỉ thước ồn ào đang lẽo đẽo bay theo sau một bóng lưng cao lớn. Bóng lưng đó trùm chiếc áo choàng rất rộng, nhằm che giấu đôi tai và chiếc đuôi không thể nào giấu đi được.

“Ân nhân ơi, ân nhân ơi, ngài đi đâu thế? Ngài đã cứu ta, để ta đưa ngài đi nhé. Ta biết bay, ta có thể chở ngài đi.”

“Ân nhân ơi, ân nhân ơi, ngài cứ để ta báo ân đi. Tộc hỉ thước bọn ta có ân tất báo.”

“Ân nhân ơi…”

“Ta muốn đến khách đ**m Hồng Liên nằm ở ranh giới hai cõi.”

“Á, chỗ đó không dễ đi đâu. Ranh giới hai cõi vốn đã nguy hiểm rồi, hơn nữa biểu ca ta từng nói, khách đ**m Hồng Liên là hắc đ**m đó! Bà chủ ở đó đáng sợ lắm.”

“Nhưng ta bắt buộc phải tới đó, hơn nữa phải đi thật nhanh.”

“Vì sao thế? Ân nhân có việc gì gấp lắm à?”

“Ừ… Có người đang đợi ta về nhà. Ta không muốn đệ ấy phải đợi lâu đến mức sốt ruột, đệ ấy vốn không được kiên nhẫn cho lắm.”

“Là người nhà của ngài sao.”

“Là người quan trọng nhất của ta.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn