Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 133

“…Cũng không biết người mang Cửu Từ đi là ai. Có thể xuất hiện trong tình cảnh đó, khả năng cao là để cứu y, cho nên ta thật sự không quá lo lắng. Ta chỉ e rằng y đột nhiên thức tỉnh huyết mạch, liệu có giống như Minh Dạ trong ảo cảnh, đột nhiên mất khống chế…”

Trong phòng, ba người vẫn ở đó. Tuy Kiều Hàm có vẻ đã bình phục đôi chút, nhưng bọn họ vẫn không yên tâm nên chưa rời đi. Lục Truy liên mồm nói, Tần Tu Trọng thỉnh thoảng hùa theo, còn Kiều Uyển vẫn luôn giữ im lặng, tựa như đang tự giam mình trong một thế giới riêng không sao thoát ra nổi.

Nghe Lục Truy nói, Kiều Hàm bỗng trầm giọng: “Sư huynh tuyệt đối sẽ không thế. Minh Dạ mất khống chế là vì hắn đã khôi phục ký ức, gánh trên lưng mối thâm thù huyết hải nên mới bùng phát, nhập ma mất tự chủ. Điên cuồng nhập ma là lựa chọn của chính Minh Dạ, còn sư huynh sẽ không chọn con đường đó.”

Lục Truy ngẩng đầu nhìn Kiều Hàm đang ngồi trên giường. Kiều Hàm vẫn ôm chặt hai gối, tay vân vê lục lạc băng trên dải buộc tóc. Không có Tiêu Cửu Từ ở đó, chiếc lục lạc sẽ vĩnh viễn không vang lên.

Thấy trạng thái lúc này của Kiều Hàm đã khá hơn ban nãy đôi chút, Lục Truy vội vàng rèn sắt khi còn nóng: “Y đương nhiên sẽ không chọn rồi. Y không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho ngươi.”

Nào ngờ Lục Truy vừa dứt lời, cảm xúc của Kiều Hàm lại chùng xuống, ánh mắt lại trở nên vô hồn. Xem ra cậu vẫn canh cánh trong lòng chuyện bị bỏ lại một mình.

Lục Truy vội nói: “Nhưng mà, đột nhiên biết được huyết mạch của mình chắc cũng chấn động phết. Đừng nói là y, đến ta còn bị dọa cho hết hồn, huynh đệ của ta thế mà lại có thân phận nam hồ yêu.”

Lục Truy cố làm ra vẻ nhẹ nhõm, đùa giỡn: “Trước đây ta và Cửu Từ từng đi bắt hồ yêu hại người, ta còn bị hồ yêu mê hoặc. Thế mà mị thuật lại hoàn toàn vô dụng với Tiêu Cửu Từ, hại con hồ yêu đó bị đả kích thê thảm lắm. Hóa ra là do miễn nhiễm với đồng tộc, ha ha ha.”

Cười gượng một hồi, thấy không có ai hưởng ứng, Lục Truy đành ngậm miệng.

Kiều Hàm cụp mắt, tay siết chặt quả lục lạc. Là lỗi của cậu sao?

Nếu sớm để Tiêu Cửu Từ biết huyết mạch của bản thân có vấn đề, giải trừ phong ấn hay không, tương lai đối phó thế nào đều để y tự quyết định, có lẽ sẽ tốt hơn tình cảnh hiện tại.

Hệ thống: [Ký chủ, cậu quên rồi sao. Lúc cậu muốn nói đã từng bị cảnh cáo, chuyện này sẽ tiết lộ tình tiết nghiêm trọng. Cốt truyện chưa phát triển đến bước này thì tuyệt đối không được phép.]

Hiện tại hệ thống đã bị Kiều Hàm dọa sợ, bắt đầu theo dõi sát sao diễn biến tâm lý của cậu, chỉ e cậu lơ đễnh một chút lại tự thu mình.

Kiều Hàm chợt bừng tỉnh. Phải rồi, hơn nữa với tính cách của Tiêu Cửu Từ, nếu biết được sự thật, y tuyệt đối sẽ không chọn cách trốn chui trốn nhủi. Tiêu Cửu Từ không phải là một người ích kỷ, vậy thà rằng đừng để y biết.

Lúc này, Tần Tu Trọng đột nhiên lên tiếng: “Người đưa Tiêu Cửu Từ đi hẳn là Linh Diệu tiên tôn.”

Tâm trí đang hỗn loạn của Kiều Hàm bỗng chốc đông lại. Cậu biết đáp án này, chỉ là không dám nhớ tới cảnh tượng lúc đó.

Lúc sư huynh bị bắt đi, cậu đang đứng đối diện với không gian đó. Tuy khi ấy không chú ý, nhưng Tần Tu Trọng vừa nhắc, cậu liền nhớ lại bản thân đã nhìn thấy bóng dáng Linh Diệu thấp thoáng ở đầu bên kia.

Lục Truy hỏi: “Sao ngươi lại nghĩ đến ngài ấy?”

Tần Tu Trọng đáp: “Bởi vì người có thể xé rách khe hở không gian chỉ có thể là tu sĩ kỳ Độ Kiếp. Không lẽ lại là lão tổ Bất Niệm Cung đang bế quan sao?”

Tu sĩ kỳ Độ Kiếp hiện tại chỉ có hai người.

Lục Truy nhíu mày nói: “Nghe ngươi nói vậy, thái độ của mấy vị tiên tôn ở Tiên phủ đúng là hơi kỳ lạ. Chắc hẳn bọn họ cũng đoán được là Linh Diệu tiên tôn ra tay… Chắc ngài ấy sẽ không làm hại Cửu Từ đâu nhỉ, xem trong ảo cảnh thì nhân phẩm ngài ấy cũng không tồi.”

Tần Tu Trọng không đáp.

Trong lòng Kiều Hàm dâng lên một trận khẩn trương. Cậu vội vàng ngẫm nghĩ, chắc hẳn là an toàn. Dù sao Linh Diệu tiên tôn cũng từng giúp đỡ Tiêu Cửu Từ. Lúc này ra tay, đại khái là không muốn Tiêu Cửu Từ giẫm lên vết xe đổ của Minh Dạ.

Tình tiết lúc này đã khác xa nguyên tác.

Bởi vì thời điểm bại lộ huyết mạch đã diễn ra sớm hơn so với truyện gốc. Trong nguyên tác, huyết mạch của Tiêu Cửu Từ bị phơi bày vào đúng ngày Minh Dạ tới báo thù. Ngay lúc sắp bị xử lý, nhân sự hỗn loạn do Minh Dạ gây ra, Tiêu Cửu Từ được nhóm huynh đệ hộ mạng trước, sau đó được Mục Tình lợi dụng sự am hiểu về trận pháp của Tiên phủ dẫn trốn thoát khỏi chiến trường.

Còn hiện tại, nhiệm vụ cứu người của Mục Tình được Linh Diệu tiếp quản. Tuy không rõ vì sao Linh Diệu lại đến Tiên phủ sớm như vậy. Suy cho cùng, trong nguyên tác, Linh Diệu chỉ xuất hiện khi Minh Dạ sắp phá hủy toàn bộ Tiên phủ.

Nhưng hiện tại đây không phải là chuyện mà Kiều Hàm cần suy xét.

Kiều Hàm đột ngột đứng phắt dậy, nảy ra một suy nghĩ, định lao ra ngoài nhưng lại bị Tần Tu Trọng và Lục Truy cản lại.

“Buông ta ra!”

“Không được, Kiều Hàm, ngươi thế này bọn ta thật sự không yên tâm. Ngươi cứ nói trước xem mình định làm gì đi.” Lục Truy vội vàng khuyên can.

Nét mặt Kiều Hàm gấp gáp đến mức có phần vặn vẹo, lớn tiếng đáp: “Còn phải hỏi sao, đương nhiên là đi tìm sư huynh rồi!”

Hai người dường như thở phào nhẹ nhõm. Tựa hồ một Kiều Hàm như vậy mới là bình thường, có vẻ cuối cùng cậu cũng đã lấy lại tinh thần.

“Ngươi có cách tìm được sao?” Tần Tu Trọng lập tức mở lời.

“Tìm Linh Diệu hỏi!” Kiều Hàm biết pháp thuật định vị trên cổ tay mình đã biến mất.

“Vậy ngươi biết Linh Diệu ở đâu không?” Lục Truy vội hỏi tiếp: “Người của Tiên phủ còn không tìm thấy cơ mà.”

Tuy Kiều Hàm không biết vị trí hiện tại của Linh Diệu, nhưng Minh Dạ chắc chắn sẽ đến tập kích Tiên phủ, và Linh Diệu cũng chắc chắn sẽ ra mặt ngăn cản. Kiều Hàm sợ đến lúc hỗn loạn sẽ không có cơ hội hỏi, cậu phải chặn đường Linh Diệu từ trước, vì vậy nhất định phải ra ngoài chuẩn bị.

“Tiên phủ và Tiên minh đang phái người theo dõi ngươi, tạm thời ngươi không đi được đâu.” Tần Tu Trọng lạnh lùng lên tiếng: “Bình tĩnh lại đi. Tiêu Cửu Từ không có ngươi đi cùng thì hắn vẫn là Tiêu Cửu Từ, không phải cứ thiếu sự bảo vệ của ngươi là hắn sẽ chết.”

Lục Truy vội vã gật đầu: “Đúng đúng đúng, Cửu Từ rất đáng tin cậy. Dù y có tách khỏi ngươi thì cũng nhất định mong ngươi tự chăm sóc tốt cho bản thân. Ngươi cứ yên tâm, hiện tại ta được tự do đi lại. Lát nữa ta sẽ ra ngoài nghe ngóng tình hình, sau đó tìm cách giúp ngươi rời đi. Dục tốc bất đạt mà!”

Hai người kẻ xướng người họa khuyên nhủ, Kiều Hàm đành phải từ bỏ ý định. Dù sao cậu cũng có thể dùng linh phù để cưỡng ép thoát thân, nhưng lỡ bị người ta bám theo thì sao? Bây giờ Tiêu Cửu Từ đã trở thành cái gai trong mắt tu chân giới. Mỗi bước đi của Kiều Hàm đều phải vô cùng cẩn trọng, cậu không muốn tiếp tục trở thành kẻ rước thêm rắc rối cho Tiêu Cửu Từ nữa.

Dù cho trong lòng đang điên cuồng muốn tức tốc đi tìm người, Kiều Hàm vẫn cố gắng đè nén cảm xúc xuống.

Lần này hai người cũng không ở lại bầu bạn với Kiều Hàm nữa mà vội vàng ra ngoài thu thập thông tin. Tần Tu Trọng trước khi đi còn đưa mắt ra hiệu với Kiều Uyển, hy vọng nàng có thể trông chừng Kiều Hàm, tránh để cậu mất kiểm soát mà làm xằng làm bậy.

Kiều Uyển vốn không hề muốn ở lại, thế nhưng đối diện với yêu cầu của Tần Tu Trọng, nàng không cách nào chối từ.

Kiều Hàm lại ngồi xuống mép giường, thẫn thờ vân vê quả lục lạc.

Kiều Uyển đứng ngồi không yên. Không biết bao lâu sau, Kiều Hàm bỗng lên tiếng: “Ngươi không cần phải trông chừng ta, đi đi.”

Kiều Uyển lại như phản xạ có điều kiện mà thốt lên: “Xin lỗi.”

Kiều Hàm ngẩn người, quay sang nhìn Kiều Uyển: “Vừa nãy ngươi đã nói rồi.”

Kiều Uyển hoàn hồn, ấp úng: “Chỉ là… chỉ là cảm thấy…”

Kiều Hàm ngắt lời: “Lời xin lỗi của ngươi nên dành cho sư huynh. Có lẽ đối với sư huynh, các ngươi vốn không cần phải xin lỗi. Tóm lại là không cần nói với ta.”

Kiều Hàm biết rõ, đối với chuyện huyết mạch bị phơi bày, cậu không thể tiếp tục tự oán tự trách. Việc chìm đắm trong những sai lầm rồi tự dằn vặt bản thân là một chuyện hoàn toàn vô nghĩa. Mọi thứ đều là âm mưu của chó thiên đạo, thế nên cậu cũng không trút giận lên đầu Tần Tu Trọng hay Kiều Uyển. Có thể nói so với bọn họ, Kiều Hàm còn tự trách bản thân mình nhiều hơn.

Thế nhưng Kiều Uyển cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Ngươi thật sự là Kiều Hàm sao?”

Kiều Hàm khựng lại đôi chút: “Ta là Kiều Hàm.”

Ánh mắt Kiều Uyển dao động: “Những lời ngươi vừa nói với họ, là thật sự định đi tìm Tiêu Cửu Từ, tiếp tục đi theo y sao?”

Kiều Hàm không chút do dự đáp: “Ừ.”

Kiều Uyển lại lẩm bẩm: “Ngươi thật sự quá khác thường. Ngươi vậy mà không bận tâm y là bán yêu sao? Ngươi quên quy tắc thép mà Kiều gia đã dạy ngươi từ nhỏ rồi à? Không được phép tiếp xúc với dị tộc.”

“Thế thì sao? Dù có là bán yêu, huynh ấy vẫn là Tiêu Cửu Từ! Vẫn là sư huynh của ta.” Kiều Hàm không hiểu vì sao thái độ của Kiều Uyển lại khác xa nguyên tác đến vậy. “Ngươi khinh thường huynh ấy?”

Làm sao có thể… Kiều Uyển chỉ là không nghĩ thông, nàng muốn tìm một lý do hợp lý để chứng minh vì sao Kiều Hàm lại thay đổi như thế.

Có lẽ giống hệt những gì đã nhìn thấy trong không gian đó. Sợi dây vận mệnh của tất cả mọi người đều có thể lay động, duy chỉ có của Tiêu Cửu Từ là không. Bởi vì y kết nối với đất trời, một khi có biến cố nhất định sẽ kéo theo kiếp nạn của chúng sinh. Cho nên tiềm thức của nàng mới bị cảnh cáo, tuyệt đối không được xoay chuyển vận mệnh của Tiêu Cửu Từ.

Do vậy việc Kiều Hàm thay đổi cũng không có gì lạ thường.

Chỉ là, rõ ràng Kiều Hàm biết đối phương là bán yêu mà vẫn kiên quyết một lòng. Lẽ nào là vì đóa hoa kia?

“Cái gì… Vì hoa?” Kiều Hàm nghe vậy thì ngẩn người.

Kiều Uyển mới giật mình nhận ra bản thân vừa vô thức buột miệng nói ra. Kiều Hàm vẫn chưa từng nghe tới chuyện hoa La Yên. Sau một hồi ngẫm nghĩ, nàng định bụng sẽ giải thích cặn kẽ mọi chuyện về hoa La Yên cho Kiều Hàm.

Nào ngờ nàng vừa định hé môi, cánh cửa lớn đã bị đá tung. Cha mẹ Kiều gia mang theo ánh mắt thù địch, hung hăng đứng trước cửa.

Vừa thấy hai người họ, cả người Kiều Hàm thoắt cái cứng đờ. Màu hổ phách trong đôi mắt cậu dần phai đi.

“Đừng quấy rầy đệ đệ ngươi nghỉ ngơi, ra ngoài.” Cha Kiều không chút khách khí ra lệnh cho Kiều Uyển.

Mẹ Kiều cũng trừng mắt hung hăng lườm nàng một cái, dường như đang ngầm cảnh cáo điều gì.

Kiều Uyển nháy mắt vỡ lẽ. Bọn họ không muốn nàng kể cho Kiều Hàm nghe chuyện về hoa La Yên. Thậm chí ngay cả tình trạng liên quan tới mùi hương cũng không cho phép nàng tiết lộ chi tiết.

Có vẻ như Kiều Hàm chỉ từng nghe đôi vợ chồng này nói rằng, chỉ có dị tộc mới có thể ngửi thấy mùi hương của La Yên Huyền Thể, song lại không hề biết rõ điều kiện tiên quyết. Vừa nãy Tần Tu Trọng và Lục Truy dường như cũng chưa đề cập tới. Xem chừng người ngoài cũng hoàn toàn mù tịt về chuyện này.

Nhờ kinh nghiệm của hai kiếp người, Kiều Uyển đã hiểu: Kiều Hàm bắt buộc phải đ*ng t*nh, và Tiêu Cửu Từ cũng phải trao tâm cho Kiều Hàm thì y mới ngửi được hương thơm ấy.

Thế nhưng người Kiều gia lại không mong Kiều Hàm biết được điểm này, vì vậy mới che giấu tiểu tiết với bên ngoài. Bọn họ lo lắng con trai mình sẽ u mê một bán yêu mãi không chịu tỉnh ngộ. Suy cho cùng, một khi nói rõ ràng về những đặc trưng này của La Yên Huyền Thể, chẳng khác nào gián tiếp nghiệm chứng thứ khó đoán nhất thế gian – lòng người. Điều đó sẽ khiến Kiều Hàm tin tưởng trăm phần trăm vào tình yêu giữa hai người bọn họ. Lúc bấy giờ, với tư cách là bậc làm cha mẹ, bọn họ e là càng khó lòng khuyên can Kiều Hàm hơn nữa.

Ngay khoảnh khắc này, Kiều Uyển bỗng sinh lòng do dự. Nàng nhớ lại bản thân của kiếp trước… Nàng không muốn nói ra, nhưng lại không đành lòng… Không đành lòng để bọn họ cứ mãi bị bao trùm trong bóng tối không hay biết gì.

Ngay lúc nàng còn đang chần chừ, biến cố đột ngột ập đến.

Đôi vợ chồng Kiều gia vừa định ân cần hỏi han Kiều Hàm, vô số dây leo đã vụt ra, quất thẳng về phía mặt bọn họ.

Kiều Uyển cứng đờ người, còn chưa kịp phản ứng đã thấy nét mặt tức giận đến vặn vẹo của Kiều Hàm. Kiều Hàm dứt khoát đánh văng cha mẹ Kiều gia ra ngoài.

Linh lực hệ Mộc cuồng bạo nháy mắt tràn ngập khắp sân, khiến vợ chồng Kiều gia vừa văng ra ngoài đã lập tức hứng chịu đợt công kích từ gai đất.

Năng lực chiến đấu của Kiều Hàm vốn đã vô cùng mạnh mẽ, kinh nghiệm lại dày dặn. Đòn tấn công bất ngờ, cộng thêm chiêu nào chiêu nấy đều dồn vào chỗ chết, khiến cho dù có là tu sĩ kỳ Nguyên Anh như đôi vợ chồng Kiều gia cũng có phen bị đánh cho thê thảm, làm hỏng luôn vô số pháp khí hộ thân.

Kiều Uyển dám khẳng định, nếu không nhờ pháp khí che chắn, với sức chiến đấu của hai người kia, kết cục ắt sẽ càng thê thảm hơn.

Tuy nhiên, hai vợ chồng họ lại không hề nổi trận lôi đình. Ban đầu còn nhỏ nhẹ khuyên nhủ, cố gắng trấn an Kiều Hàm, quả thật là nuông chiều con cái đến mức vô hạn độ.

Kiều Uyển lạnh lùng bàng quan mọi chuyện. Đến cuối cùng, phỏng chừng hai vợ chồng cũng bị đánh tới mức phát bực, rốt cuộc phối hợp tung ra chiêu thức chung để trói chặt Kiều Hàm đang nổi điên lại.

“Đứa nhỏ này, e là vì một tên bán yêu mà phát điên rồi phải không? Vậy mà thật sự hạ độc thủ với chúng ta!” Cha Kiều tức giận quát.

Mẹ Kiều cũng mang dáng vẻ hận sắt không thành thép nói: “Con à, mẹ biết con nhất thời không thể chấp nhận được. Nhưng giữ tên bán yêu đó bên mình thì chỉ hại con thôi! Bọn ta đều vì muốn tốt cho con.”

Kiều Hàm chỉ ác liệt trừng mắt nhìn họ.

Nếu bọn họ không xuất hiện, Kiều Hàm suýt chút nữa đã quên mất. Những kẻ đó… những kẻ đã bức hại Tiêu Cửu Từ, sao cậu có thể để bọn họ sống yên ổn được!

Thực ra ngẫm lại cũng thấy nực cười. Bán yêu bây giờ là mục tiêu cho mọi người hô đánh hô giết, để rồi tương lai khi biết chỉ có bán yêu mới sở hữu đủ sức mạnh kế thừa thần lực cứu thế, sắc mặt bọn họ sẽ méo mó đến mức nào? Trong số bọn họ, không có một ai vô tội cả.

Thấy Kiều Hàm như vậy, mẹ Kiều đành nhìn sang cha Kiều cầu cứu. Cha Kiều cũng đau xót khôn nguôi. Bọn họ vốn tính toán rằng nếu Kiều Hàm có thể phi thăng, cậu sẽ là chỗ dựa lớn nhất của cả gia tộc. Nào ngờ cậu lại một mực chọn một tên bán yêu. Giờ đây còn không biết tới bao giờ cậu mới tự dứt ra được.

Có lẽ đành phải trông cậy vào Kiều Uyển thôi. Nhưng Kiều Uyển từ nhỏ đã không được nuôi nấng bên cạnh bọn họ, vốn không có tình cảm gì. Bản thân ông ta từng nhủ thầm, nếu nàng có thể phi thăng thì ít ra cũng nâng tầm địa vị của Kiều gia trong tu chân giới, còn những chuyện khác thì không thèm trông mong. Ai bảo ông ta vốn không đoái hoài gì tới mẹ của Kiều Uyển.

Cha Kiều thở dài một hơi, vừa định bụng dông dài khuyên bảo Kiều Hàm đôi câu.

Nào ngờ đúng lúc này, hai vợ chồng Kiều gia đồng loạt ngã gục. Bọn họ bàng hoàng nhìn Kiều Hàm vừa được nới lỏng trói buộc nhờ vào việc mình bị tiêu tan linh lực.

Kiều Hàm cười lạnh một tiếng, nói: “Mấy người không đi nghe ngóng sao? Vũ khí của ta đều có tẩm độc!” Nói đoạn, Kiều Hàm bước đến trước mặt hai người, khẽ nghiêng đầu cười.

“Sư huynh của ta rõ ràng là một người vô cùng vô cùng tuyệt vời! Huynh ấy chưa từng chọc gì đến mấy người! Mấy người lấy quyền gì mà chỉ dựa vào huyết mạch của huynh ấy để định đoạt cuộc đời y? Dựa vào đâu mà lại cố vạch trần mọi chuyện? Mấy người tưởng mình trượng nghĩa lắm à?”

Hai vợ chồng Kiều gia kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

“Yêu cầu của ta cũng không cao. Sư huynh của ta đã phải trải qua bao nhiêu thống khổ, mấy người cũng phải gánh chịu y hệt như thế!”

Lúc này đây, không chỉ hai vợ chồng Kiều gia, mà ngay cả Kiều Uyển cũng có phần hoảng sợ. Ban nãy còn tưởng Kiều Hàm đã khôi phục lại bình thường, sao thoắt cái đã phát điên lên rồi. Đối mặt với chính cha mẹ ruột của mình mà lại chẳng khác nào đang đứng trước một kẻ thù xa lạ?

Dù vậy, Kiều Uyển đương nhiên vẫn cứ lạnh nhạt bàng quan. Nhìn cảnh bọn họ trở mặt thành thù, ít nhiều cũng coi như một loại an ủi với bản thân nàng.

Thế nhưng Kiều Hàm không có cơ hội ra tay.

Nương theo một tiếng nổ lớn chói tai, toàn bộ Tiên phủ rung chuyển dữ dội. Mọi trận pháp gắn trên tường viện và phòng ốc dần rạn nứt.

Trên không trung, vô số tu sĩ vút qua, vội vã lao về cùng một hướng.

Trận pháp cấm túc đặc thù của Kiều gia tan biến, rốt cuộc cũng giúp họ nhận ra sự dị thường.

Bên ngoài, yêu khí và ma khí cuồn cuộn ngút trời, tiếng chém giết vang lên không ngớt.

Ánh mắt Kiều Hàm lập tức biến đổi: Bán yêu Minh Dạ đến tập kích rồi! Linh Diệu cũng sắp xuất hiện!

Kiều Hàm không còn tâm trí đâu để bận tâm những thứ khác, lập tức quay người định bay đi.

Lại thấy nhóm người Tần Tu Trọng, Lục Truy và Nguyên Hội đã nhanh chân bay vào.

“May quá vẫn còn ở đây!” Lục Truy thở phào nhẹ nhõm.

Tần Tu Trọng đi thẳng vào vấn đề: “Minh Dạ mang theo đại quân tới rồi, không chỉ có Yêu tộc mà còn có cả ma thú. Thực lực bọn chúng vô cùng cường hãn, đoán chừng mang theo mưu đồ tiêu diệt toàn Tiên phủ. Dám cả gan đột kích ngay lúc tu chân giới có đông đảo tu sĩ tề tựu thế này, lần này thực sự rất nguy hiểm.”

Nguyên Hội lên tiếng: “Kiều Hàm, bọn ta đưa ngươi ra ngoài trước.”

Ban đầu Nguyên Hội vẫn nghĩ không thông, nhưng sau khi nghe Lục Truy kể chuyện Kiều Hàm điên cuồng muốn ra ngoài tìm người, dường như hắn đã hiểu ra phần nào. Chí ít thì hiện tại hắn cũng biết mình nên làm gì.

Vậy mà Kiều Hàm lại sâu xa nhìn họ một cái. Ngay khi cả bọn còn đang lấy làm lạ, chợt nghe Kiều Hàm nói một chữ “Được”, bảo bọn họ dẫn đường.

Ba người bọn họ quay người lại mà không hề phòng bị, để rồi giây tiếp theo lập tức bị đóng đinh tại chỗ.

Không riêng gì ba người họ, ngay cả Kiều Uyển cũng bị định thân.

Nhưng Kiều Uyển đã nhìn thấy cách Kiều Hàm ra tay: Bằng linh phù, một loại linh phù vô cùng kỳ lạ.

“Yên tâm, một khi có nguy hiểm cận kề, định thân phù sẽ mất tác dụng. Mọi người cứ ngoan ngoãn ở nguyên đây, đừng xen vào trận chiến bên ngoài.” Kiều Hàm bước đến trước mặt mọi người, nhàn nhạt nói.

Kiều Hàm biết bọn họ định đưa mình đi trước, sau đó sẽ quay về tham gia phòng thủ.

Lục Truy lập tức la lên: “Cho dù ngươi lo lắng cho bọn ta thì cũng đâu cần thiết phải dùng tới cách này! Hơn nữa, ngươi định bỏ bọn ta lại để hành động một mình à?”

Tần Tu Trọng lại phản ứng vô cùng nhạy bén: “Kiều Hàm, ngươi định làm gì?”

Kiều Hàm cười nhạt một tiếng, đáp: “Có thù báo thù, có oán báo oán.”

Mọi người sững sờ, dường như chưa thể hiểu nổi.

Kết quả ngay giây sau đó, Kiều Hàm mỉm cười nói: “Ta đi ngăn cản bọn họ mà.”

Mọi người bàng hoàng nhìn nụ cười quỷ dị trên khuôn mặt Kiều Hàm. Không thấy giống đi hỗ trợ chút nào. Hơn nữa, đã sợ bọn họ gặp nguy hiểm mà không cho đi, vậy sao Kiều Hàm lại muốn một thân một mình xông pha cơ chứ?

Thực chất, Kiều Hàm cũng không phải sợ bọn họ gặp nguy hiểm, mà chỉ đơn thuần không muốn họ cản trở hành động của mình. Mối thù của Tiêu Cửu Từ, bọn họ không tiện ra tay, nhưng cậu thì có thể!

Kiều Hàm không đợi cho họ có cơ hội tra hỏi thêm, trực tiếp lao thẳng ra ngoài.

Chỉ là Kiều Hàm không ngờ bên ngoài vẫn còn Mục Tình đang canh gác.

Cũng trách ba người kia không nói trước. Bọn họ muốn lén lút đưa Kiều Hàm thoát ra, bắt buộc phải nhờ Mục Tình hỗ trợ.

Mục Tình cũng phải giằng xé nội tâm trăm bề mới đi đến quyết định giúp đỡ, cho nên nàng đã tới đây đứng gác. Ai ngờ mới nghe thấy một trận ồn ào bên trong, chớp mắt đã thấy Kiều Hàm bay ra.

Trông thấy Mục Tình, Kiều Hàm hơi ngẩn ra. Chẳng đợi đối phương kịp kinh ngạc mở lời, cậu đã bồi thêm một đạo linh phù.

Đối với những người không phòng bị trước cậu, loại linh phù hệ thống này đặc biệt hữu dụng. Tuy Kiều Hàm oán hận Tiên phủ, nhưng cậu vẫn khắc ghi lời hứa của mình.

Chẳng mấy chốc, Mục Tình đã bị vứt vào trong sân. Vốn dĩ nàng còn tính sau khi tiễn Kiều Hàm xong sẽ tức tốc đi cùng người nhà kháng địch. Kết quả bây giờ lại phải cùng đám người kia há hốc mồm đứng chôn chân một chỗ.

Kiều Hàm cẩn thận men theo, ẩn nấp trong bóng tối, mắt nhìn sáu nẻo tai nghe tám hướng. Nhiệm vụ hàng đầu là tìm kiếm tung tích của Linh Diệu. Nhiệm vụ thứ hai là lỡ như gặp phải người quen…

Bắt gặp Khiếu Uy đang vật lộn với một con ma thú, đợi đến khi con quái vật bị tiêu diệt, lúc này Khiếu Uy cũng đã mang trên mình vài vết thương. Kiều Hàm liền thừa cơ hạ độc thủ.

Khiếu Uy không kịp phòng bị, chớp mắt đã bị đánh gãy một chân. Cơn đau kịch liệt ập tới không giống cái đau gãy chân thông thường, mà còn xen lẫn thống khổ từ kịch độc, trực tiếp làm gã đau đến ngất lịm.

Kiều Hàm đáp xuống, giáng mạnh chân đá mấy cái: “Không phải ngươi giỏi hò hét lắm sao? Đồ súc sinh! Có nên chừa lại cái mạng này cho ngươi không nhỉ? Thôi thì đừng giữ nữa, dù sao Minh Dạ cũng đã tấn công, ngươi có sống sót thì cũng nhờ người khác dùng mạng che chở cho ngươi thôi. Tương lai ngươi còn gây ra thêm hàng đống phiền phức cho sư huynh ta nữa, chi bằng bây giờ ta giết quách ngươi đi cho xong!”

Trong tay Kiều Hàm thoáng chốc đã rút ra một thanh kiếm.

Nhưng hệ thống bỗng truyền đến lời cảnh cáo. Không phải là không được phép giết, mà là một khi giết gã, rất có khả năng sẽ thu hút sự chú ý của Thiên Đạo. Suy cho cùng, trong cốt truyện về sau, Khiếu Uy vẫn chiếm một lượng đất diễn vật hy sinh nhất định.

Sắc mặt Kiều Hàm thoáng chốc trở nên dữ tợn.

Đúng lúc này, một giọng nói chợt vang lên. Kiều Hàm chớp mắt định né tránh. Giết người thì được, nhưng cậu không ngốc đến mức để lộ tung tích.

Thế nhưng nghe rõ giọng nói kia, Kiều Hàm lại khựng người.

“Giao gã cho ta đi, Kiều Hàm.”

Kiều Hàm giật mình quay đầu lại, không ngờ người tới lại là Thịnh Giác.

“Ngươi…”

“Huynh ổn chứ?” Thịnh Giác hỏi han tâm trạng của Kiều Hàm như một người bạn bình thường.

Kiều Hàm ngẩn ra: “Không ổn chút nào.”

Thịnh Giác bất đắc dĩ đáp: “Đành vậy, ta cũng không giúp được gì cho huynh, cứ giao tên này cho ta đi. Ta đảm bảo sẽ báo thù thay huynh và Tiêu Cửu Từ.”

“Huynh muốn giết gã?” Kiều Hàm hỏi.

Thịnh Giác mỉm cười không đáp.

Kiều Hàm ngẫm nghĩ, dù sao bản thân cũng không giết được, mặc kệ hắn vậy. “Thế thì giao cho huynh, với cả… cảm ơn huynh.”

“Cái gì?” Thịnh Giác ngẩn ra.

Kiều Hàm chân thành nói: “Lúc nãy khi nhắc đến sư huynh ta, huynh không hề dùng giọng điệu khinh miệt. Ta rất vui vì có một người bạn như huynh.” Dù đối phương mang nhiều bí mật, dù sư huynh từng dặn phải đề phòng, nhưng ngay lúc này, chỉ cần là người không bài xích Tiêu Cửu Từ thì trong mắt Kiều Hàm đều là người tốt!

Thịnh Giác khẽ cười đáp: “Bán yêu và yêu ma thì có gì khác biệt, không phải đều là sinh linh của thế giới này sao? Nhiều đạo lý giản đơn chúng ta đều hiểu, chỉ có những kẻ tự cho mình cao cao tại thượng kia là không hiểu. Bọn họ mượn thiên phú bẩm sinh để thâu tóm quyền lực, phân chia giai cấp, thể hiện sự ưu việt, rồi tự cho mình cái quyền thao túng cuộc đời kẻ khác. Bọn họ mới là kẻ đáng bị khinh miệt.”

Kiều Hàm hơi bất ngờ, không nghĩ tới Thịnh Giác lại thốt ra những lời này.

Thịnh Giác tựa hồ cũng nhận ra mình lỡ lời, bèn xua tay nói: “Đi đi, huynh còn đang bận mà?”

Kiều Hàm sực tỉnh. Nhờ Thịnh Giác xuất hiện, cảm xúc điên cuồng trong cậu đã vơi đi đôi chút. Thế nhưng, kế hoạch trả thù của cậu chỉ mới bắt đầu.

Bất luận là trong nguyên tác hay hiện tại, những khổ ải Tiêu Cửu Từ phải gánh chịu, cậu nhất định sẽ bắt chúng trả lại từng món một.

Kiều Hàm lập tức bay đi.

Về phần Thịnh Giác, hắn chậm rãi bước tới cạnh Khiếu Uy. Thấy gã lờ mờ tỉnh lại, hắn đột ngột ra tay. Một luồng sức mạnh đen trắng đan xen chui tọt vào miệng Khiếu Uy. Giữa thời khắc hỗn chiến này, không một ai chú ý đến sự tồn tại của luồng sức mạnh kỳ dị kia.

Khiếu Uy tức thì trợn trắng mắt, tựa như bị rút cạn linh hồn, nhanh chóng tắt thở. Thân xác gã cũng dần teo rút, cho đến khi hóa thành tro bụi.

“Mượn thân phận của ngươi dùng một lát.”

Ở bên kia, Kiều Hàm thầm nghĩ, nếu hệ thống đã cản cậu giết người, e là Thịnh Giác cũng không giết được. Cậu nào đâu hay biết, Khiếu Uy đã vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này.

Kiều Hàm vừa tiếp tục rảo bước tìm cơ hội trả thù, vừa ngẫm nghĩ về tình hình của Linh Diệu và Minh Dạ.

Trong nguyên tác, Minh Dạ đã mất kiểm soát đến mức không thể cứu được. Bởi vậy, hắn coi đây là cơ hội cuối cùng, liều mạng lôi kéo toàn bộ kẻ thù cùng bồi táng xuống hoàng tuyền.

Tiên phủ chịu tổn thất nặng nề. Không một ai địch lại được một Minh Dạ đang phát điên. Đúng thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Linh Diệu vội vã trở về.

Bấy giờ Minh Dạ đã hoàn toàn mất trí. Để cứu hắn, Linh Diệu đánh đổi tất cả, cuối cùng vẫn bỏ mạng dưới tay Minh Dạ.

Nhờ vậy, Minh Dạ đang điên cuồng bỗng chốc lấy lại được chút tỉnh táo.

Nhưng sau sự tỉnh táo ấy là nỗi thống khổ vô tận. Cuối cùng… hắn ôm lấy thi thể Linh Diệu, quyết định đồng quy vu tận cùng Tiên phủ.

Bán yêu tự bạo sinh ra uy lực cực kỳ khủng khiếp.

Tiên phủ đánh mất khả năng lùi về một không gian khác.

Các vị tiên tôn người chết kẻ bị thương. Một cái kết cực kỳ bi thảm.

Nhớ lại bộ dạng điên cuồng của Minh Dạ, kỳ thực trong lòng Kiều Hàm vẫn có phần rờn rợn.

Thế nhưng, khi nghĩ đến những đường lui đã dự trù trong trường hợp huyết mạch của Tiêu Cửu Từ bị phanh phui, cậu lại…

Kết cục tốt đẹp nhất mà Kiều Hàm từng vạch ra là Tiêu Cửu Từ mãi mãi ngồi vững ngôi đệ nhất tài tuấn của giới tu chân, mãi mãi cao cao tại thượng, tỏa sáng rực rỡ. Cậu không muốn huyết mạch bán yêu của y thức tỉnh. Như vậy, Tiêu Cửu Từ sẽ không bị đạo đức và trách nhiệm trói buộc mà gánh vác thần lực, hy sinh bản thân để cứu thế.

Tiêu Cửu Từ sẽ chỉ đóng vai trò chủ lực cứu thế, chứ tuyệt đối không phải vật tế dâng lên Thiên đạo.

Nếu Thiên đạo cưỡng ép can thiệp, phơi bày huyết mạch của y, vậy thì điều kiện cơ bản để gánh vác thần lực sau này coi như đã được đáp ứng. Dù Kiều Hàm có dốc hết sức ngăn cản đi chăng nữa.

Nhưng lỡ như y vẫn phải gánh vác thần lực cứu thế, dựa theo thể trạng của Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác, y tất yếu sẽ bỏ mạng vì sự tiêu hao và cắn trả của thần lực.

Lỗ hổng duy nhất ở đây là, Tiêu Cửu Từ thực chất còn có thể trở nên mạnh mẽ hơn cả thiết lập trong nguyên tác.

Phải chăng chỉ cần mạnh mẽ hơn, vượt qua giới hạn của nguyên tác, y có thể cứu thế gian mà vẫn bảo toàn được tính mạng?

Lúc tính toán giữ lại linh căn và kim đan cho Tiêu Cửu Từ, trong đầu Kiều Hàm đã lóe lên ý nghĩ này. Đây không phải là mộng tưởng viển vông, mọi cơ sở đều được cậu móc nối từ từng tình tiết nhỏ trong truyện.

Trong truyện gốc, con đường tu luyện của bán yêu được chia thành ba trường hợp khác biệt.

Thứ nhất, bán yêu phong ấn huyết mạch, chỉ chuyên tu một đạo. Dù chỉ sử dụng một nửa thiên phú, họ vẫn dư sức trở thành nhân tài kiệt xuất ở bất kỳ tộc nào. Ưu thế trời ban của họ nằm ở chỗ: trong trạng thái bị phong ấn, cơ thể sẽ tự động bài xích ma khí. Do đó, ngay từ thuở lọt lòng, Tiêu Cửu Từ đã miễn nhiễm với ma khí. Nguyên do không chỉ xuất phát từ tâm tính kiên định của y, mà còn nhờ vào thiết lập này.

Cho nên xét theo khía cạnh nào đó, những bán yêu bị phong ấn một nửa huyết mạch chính là khắc tinh của Ma tộc.

Thứ hai, chính là tình cảnh của Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác. Y bước lên con đường tiên đạo trước, nhưng tiên đạo bị hủy. Chỉ khi trở thành phế nhân, huyết mạch bán yêu mới thức tỉnh. Lúc bấy giờ, y đành chuyển sang tu yêu đạo. Việc tuần tự tu luyện hai luồng sức mạnh giúp y duy trì khả năng bài xích ma khí. Đồng thời, việc khôi phục huyết mạch cũng khai mở tiềm năng gánh vác thần lực, mang lại sức mạnh cứu thế. Và kết cục là y phải hy sinh thân mình.

Thứ ba, tu song song cả hai đạo. Kỳ thực đây mới là hình thái mạnh nhất của bán yêu. Điển hình như Minh Dạ, hay… Lang Tiểu Nguyệt, con gái của Lang Khê và Ngụy Nghiên.

Bán yêu vốn sở hữu thiên phú tu luyện kinh người. Kẻ song tu hai đạo có thể dung hợp sức mạnh của cả hai tộc. Dễ dàng mường tượng được sức mạnh và tốc độ thăng cấp của họ khủng khiếp đến nhường nào.

Đây mới là nguồn cơn tạo nên sự cường đại của bán yêu. Song tu cả hai đạo đồng nghĩa với việc hai nguồn sức mạnh tương khắc sẽ khiến họ dễ dàng nhập ma, mất kiểm soát. Việc họ trở thành mối đe dọa của tu chân giới và yêu giới là điều gần như không thể tránh khỏi. Cầm trong tay sức mạnh hủy thiên diệt địa, chẳng ai mong muốn sự tồn tại của họ.

Thế nhưng, kết cục của Minh Dạ và Lang Tiểu Nguyệt lại hoàn toàn trái ngược. Một người điên loạn nhập ma, người kia lại tỉnh táo bình thường.

Nhân tố tạo ra sự khác biệt đó, chính là Tiêu Cửu Từ.

Trong truyện gốc, Lang Tiểu Nguyệt từ nhỏ đã sống nương tựa vào tộc Linh Lang, ngày ngày chạy trốn khắp nơi. Bởi chưa từng bị phong ấn, cô bé tự lần mò tu tập yêu đạo, sau đó lại vô thức vận dụng linh căn của tiên đạo. Lâu dần biến thành song tu hai đạo, cơ thể cũng bắt đầu dễ dàng hấp thu ma khí.

May thay trước khi vạn kiếp bất phục, cô bé đã gặp được Tiêu Cửu Từ – lúc bấy giờ cũng đã hiện nguyên hình bán yêu.

Bấy giờ, Tiêu Cửu Từ đã nắm rõ quy luật: bán yêu chỉ tu một đạo sẽ không bị tẩu hỏa nhập ma. Ngặt nỗi Lang Tiểu Nguyệt đã lỡ bước chân lên con đường song tu, vĩnh viễn không thể quay đầu. Tiêu Cửu Từ không muốn chứng kiến Lang Tiểu Nguyệt trở thành một Minh Dạ thứ hai, bèn vắt óc tìm cách cứu chữa.

Cuối cùng, y đã thành công.

Lang Tiểu Nguyệt an toàn dấn bước trên con đường song tu. Đáng lẽ cô bé sẽ trở thành tồn tại mạnh mẽ nhất thế gian. Đáng tiếc, thiên phú giữa các bán yêu cũng có sự chênh lệch. Dù tốc độ thăng cấp của Lang Tiểu Nguyệt lúc ấy kinh hồn bạt vía đến đâu, cô bé vẫn không kịp cống hiến sức mạnh cho trận đại chiến cứu thế cuối cùng.

Còn về phần Tiêu Cửu Từ, dù y đã tìm ra phương thức tu luyện cả hai đạo an toàn, bản thân lại chẳng thể áp dụng. Bởi lẽ tiên đạo của y đã sớm bị hủy hoại, y vĩnh viễn không thể vươn tới cảnh giới tối cường.

Kiều Hàm chính là nhắm vào lỗ hổng này!

Thực ra lúc đọc truyện, Kiều Hàm luôn thắc mắc: Rõ ràng có cách giúp Tiêu Cửu Từ mạnh đến mức dù đám người kia có rụt cổ hèn nhát, y một mình cáng đáng vẫn dư sức bảo toàn tính mạng. Rõ ràng là một cái kết vẹn cả đôi đường, vì sao tác giả lại không viết như vậy?

Cho dù thực lực song tu hai đạo không thể đảm bảo giữ được cái mạng, nhưng chí ít nó vẫn tràn trề hy vọng hơn tình cảnh trong truyện chứ? Tại sao không dùng cảnh giới mạnh nhất để liều một phen?

Giờ đây, Kiều Hàm không thể coi nơi này đơn thuần là một thế giới tiểu thuyết bị tác giả tùy ý thao túng nữa. Cậu hiểu rõ mọi sự tình diễn ra đều mang mục đích và logic ngầm. Nói cách khác, nếu Thiên đạo muốn an bài cuộc đời Tiêu Cửu Từ, bắt y làm đấng cứu thế, vậy tại sao lại bịt kín con đường hoàn hảo nhất này?

Chẳng lẽ cứ phải ép Tiêu Cửu Từ hiến tế mới cam tâm sao?

Kiều Hàm nghĩ mãi không thông, dĩ nhiên cậu cũng sẽ không thỏa hiệp. Đã thế kế hoạch ban đầu thất bại, mục tiêu tiếp theo sẽ là dốc toàn lực biến Tiêu Cửu Từ thành người mạnh nhất. Đồng thời, cậu phải tìm cách cản mũi Thiên đạo, tuyệt đối không để trách nhiệm gánh vác thần lực nghiễm nhiên đổ lên đầu Tiêu Cửu Từ.

Mà nay, tu vi tiên đạo của Tiêu Cửu Từ đã đạt tới kỳ Nguyên Anh, quả là thiên thời địa lợi.

Trừ phi Thiên đạo mất trí, lại phái người đến hủy hoại linh căn và nguyên anh của Tiêu Cửu Từ. Thế nhưng, làm vậy chỉ tổ ép Tiêu Cửu Từ bất tri bất giác nhập ma để tự vệ. Kịch bản mà Thiên đạo giăng sẵn cuối cùng vẫn cứ tan tành mây khói.

Cho nên ở ván cờ này, Thiên đạo dù có thắng, nhưng rốt cuộc cũng tự đẩy mình vào thế giằng co với Kiều Hàm.

Bàn cược vận mệnh này xem như đã đạt thế cân bằng. Trong tương lai, quyền chủ động của Kiều Hàm và sư huynh chắc chắn sẽ còn nhiều hơn.

Có lẽ Tiêu Cửu Từ sẽ cần chút thời gian để dò dẫm con đường song tu hai đạo, cũng sẽ phải trải qua giai đoạn hỗn loạn, dễ mất khống chế. Nhưng Kiều Hàm hoàn toàn tin tưởng y. Cậu tin rằng một người có nội tâm sắt đá như sư huynh tuyệt đối không gục ngã trước dăm ba luồng ma khí cỏn con. Tiêu Cửu Từ nhất định sẽ thuận lợi tìm ra đường lui cho bản thân.

Huống hồ còn có cậu trợ giúp bên cạnh cơ mà!

Nghĩ đến đây, Kiều Hàm ấm ức bặm môi. Thoát khỏi rào cản tâm lý, cậu lại cảm thấy có phần tức giận. Dù biết sư huynh làm vậy là bất đắc dĩ, là vì nghĩ cho an nguy của cậu, và nếu đổi lại, cậu cũng sẽ hành xử y như vậy với Tiêu Cửu Từ.

Hơn nữa, sư huynh nào có lỗi, y mới là người bị hại duy nhất trong chuyện này. Thế nhưng Kiều Hàm vẫn… không kìm được cục tức, trong lòng đầy tủi thân. Lần đầu tiên, cậu nảy sinh xúc động mạnh mẽ: Đợi tìm được sư huynh, cậu nhất định phải… xả giận một trận.

Kiều Hàm miên man suy nghĩ, lại tình cờ chạm mặt một trưởng lão Tiên minh. Vốn đã chướng mắt, cậu dứt khoát vung đòn hiểm đánh gãy chân đối phương, mặc kệ sống chết của lão.

Đánh lén trót lọt vài vố, Kiều Hàm không đụng mặt ai nữa. Cậu biết tỏng đám người này chắc hẳn đang tập trung ở chiến tuyến phía trước để đối phó Minh Dạ.

Kiều Hàm hết cách, đành phải lân la đến gần khu vực đó.

Vừa tới cổng Tiên phủ, đập ngay vào mắt Kiều Hàm là cảnh tượng giao tranh vô cùng ác liệt, quả thực chẳng kém cạnh cuộc chiến tiên ma trong ảo cảnh.

Từ đằng xa đã trông thấy đôi mắt đỏ ngầu của Minh Dạ rực lên. Chỉ bằng một cú đấm tàn bạo, hắn đã đánh một vị tiên tôn thổ huyết.

Kiều Hàm đứng nhìn mà hả hê hết sức, đồng thời cũng thầm kinh ngạc trước sức mạnh của bán yêu. Qua trận chiến này, toàn bộ tu chân giới e rằng sẽ càng thêm khiếp sợ sức mạnh bán yêu.

Chậc. Thôi mặc kệ. Dù sao thì Kiều Hàm cũng chán chẳng buồn lo.

Giữa lúc hỗn chiến mịt mù, Kiều Hàm chỉ nhăm nhăm nhân cơ hội trừng trị những kẻ thù đã, đang, hoặc sẽ đe dọa đến Tiêu Cửu Từ. Cậu quyết tâm phải đục nước béo cò, chơi bẩn đến cùng.

Lỡ như có kẻ vì thế mà mất mạng, thì… có liên quan gì đến Kiều Hàm? Chẳng phải bọn họ cũng đối xử với Tiêu Cửu Từ y như vậy sao?

Đúng vào lúc này, bản năng Kiều Hàm bỗng nhạy bén bắt được luồng sát khí.

Kiều Hàm thoắt cái quay người. Một dải lụa đỏ như lửa quấn phập tới. Kiều Hàm nhanh nhẹn thoát thân, hằn học trừng mắt nhìn kẻ vừa ra đòn.

Đoạn Uân không giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Ngươi vừa tính hạ độc thủ với đại sư huynh của ta sao?”

Kiều Hàm cười khẩy: “Trượt tay thôi, ta tính nhắm vào con bạch hổ yêu kia cơ.”

Đoạn Uân rõ ràng chẳng tin, nét mặt quái dị hẳn lên: “Ngươi… Ngươi vẫn chưa dứt tình với tên bán yêu đó à!”

Sắc mặt Kiều Hàm sa sầm: ” Không liên quan đến ngươi.”

“Hắn đã hiện nguyên hình bán yêu rồi, ngươi còn đâm đầu đi theo làm gì!” Đoạn Uân gắt lên: “Ngươi điên rồi ư?”

“Ta nói rồi, không liên quan đến ngươi!” Dứt lời, Kiều Hàm quay ngoắt bỏ đi. Kết quả vẫn bị ả chặn đường. Kiều Hàm phát bực vì mụ điên này.

“Kiều Hàm, đường quang không đi, ngươi cứ đâm đầu vào bụi rậm…”

Lần này chẳng đợi Đoạn Uân dứt lời, Kiều Hàm lao vào choảng nhau với ả luôn. Đoạn Uân vốn không phải đối thủ của Kiều Hàm, chỉ được cái dai như đỉa. Nhoáng cái, Đoạn Uân đã bị Kiều Hàm phang cho trọng thương không chút nương tay.

Vậy mà ả vẫn rướn cổ gào theo bóng lưng Kiều Hàm: “Kiều Hàm, ngươi sẽ hối hận. Sớm muộn cũng có ngày, ngươi sẽ… sẽ…”

Đoạn Uân gào chưa xong thì đã khóc rống lên. Ả thực sự không ngờ, đến nước này rồi mà bản thân vẫn chẳng lọt nổi vào mắt Kiều Hàm. Ngực ả quặn thắt, ngạt thở đến mức sắp sụp đổ.

Nhưng ả không hề nhận ra, cơn thịnh nộ của mình vừa thoáng cuốn theo một luồng hương thơm nhàn nhạt thoảng qua.

Bên này Kiều Hàm vừa cắt đuôi được kỳ đà cản mũi, thì bên kia trận chiến đã bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Thấy Minh Dạ bắt đầu rịn máu, các tiên tôn làm nòng cốt đánh trận cũng sứt đầu mẻ trán, thương vong vô số, Kiều Hàm lập tức chĩa mắt quan sát xung quanh. Cậu biết thời cơ sắp đến rồi.

Ông trời không phụ lòng người, Kiều Hàm đang căng mắt quan sát, rốt cuộc cũng bắt được một tàn ảnh màu trắng vút qua từ tít đằng xa.

Kiều Hàm vỗ linh phù lên người, lao vút đi với tốc độ xấp xỉ tu sĩ kỳ Độ Kiếp, chặn người đang ngự kiếm giữa không trung.

“Linh Diệu Tiên tôn, xin nán lại một bước!” Kiều Hàm dang rộng hai tay ngáng đường.

Linh Diệu không ngờ lại có kẻ theo kịp tốc độ của mình, tức thì khựng lại, lạnh giọng quát: “Tránh ra!”

“Ngài trả lời ta trước đã, ngài đưa sư huynh ta đi đâu rồi!”

Linh Diệu ngẩn người, dường như tới lúc này mới bình tĩnh lại: “Ngươi là Kiều Hàm?”

“Ngài từng nghe về ta à, sư huynh ta nhắc tới ta ư?” Kiều Hàm lập tức kích động.

Linh Diệu nhíu mày, tựa hồ không muốn mất thời gian dây dưa, vội nói: “Sư huynh ngươi có việc phải làm. Y dặn nếu ta gặp ngươi thì nhắn lại một câu: Xin lỗi đệ, ta đã thất hứa, đệ hãy về nhà đợi ta, xử lý xong chuyện ta nhất định sẽ về tìm đệ ngay.”

Kiều Hàm giật nảy, lập tức gắt gỏng: “Ta không cần nghe! Nói cho ta biết, huynh ấy đi đâu rồi? Ngài nhất định biết!”

“Ta đã hứa với y, tuyệt đối không được nói. Lời dặn ta cũng đã chuyển xong.”

Lần này Linh Diệu không đôi co với Kiều Hàm nữa, nhoáng cái đã vút đi về phía chiến trường.

Kiều Hàm làm sao chịu bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Cậu thoắt cái xoay người, bám riết về phía chiến trường.

Lúc bấy giờ, trên chiến trường, Minh Dạ đã hoàn toàn mất kiểm soát.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn