Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 132

Hai canh giờ trước, bên ngoài tiểu viện của Tần Tu Trọng và Kiều Uyển.

Người bên trong đang nói chuyện, mẹ Kiều vì hục hặc với cha Kiều nên mặc kệ tất cả toan đẩy cửa bước vào, nhưng đột nhiên bị trượng phu túm chặt lấy cổ tay.

Mẹ Kiều mất kiên nhẫn ngoảnh đầu lại, nhưng ngay lập tức sững sờ trước sắc mặt của cha. Chung sống với nhau nhiều năm, đây là lần đầu tiên bà thấy trượng phu lộ ra thần sắc đáng sợ như vậy.

Bà vừa định mở miệng thì bị cản lại. Đợi đến khi người bên trong sắp bước ra, cha Kiều không nói hai lời, lập tức lôi mẹ Kiều phóng đi như bay.

“Ông làm cái gì vậy? Chẳng phải chúng ta định đi thăm Hàm nhi sao?” Mẹ Kiều ngạc nhiên hỏi.

Nhưng sắc mặt cha Kiều lúc này đã khó coi đến cực điểm, nhìn kỹ còn thấy cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Giọng ông ta run rẩy: “Xảy ra chuyện lớn rồi! Tiêu Cửu Từ… Tiêu Cửu Từ là bán yêu!”

Mẹ Kiều gần như bị một câu này của cha Kiều làm cho trống rỗng đầu óc. Dù sao trước đó hai vợ chồng vẫn còn bàn bạc, cảm thấy để Tiêu Cửu Từ tiếp tục làm công cụ giúp Kiều Hàm phi thăng cũng rất tốt. Bọn họ còn định nhân chuyến đi này ép hai đứa thành thân luôn.

Ngờ đâu cha Kiều lại bất thình lình đưa ra lời buộc tội như vậy. Hơn nữa còn đúng vào thời kỳ nhạy cảm, khi tu chân giới đang bị con bán yêu điên cuồng kia quấy cho long trời lở đất.

Lời buộc tội này thực sự quá nghiêm trọng.

“Ông già rồi lẩm cẩm à, Tiêu Cửu Từ sao có thể là bán yêu được! Hắn trước kia là đại sư huynh của Thanh Vân Tông, được Giang chưởng môn nuôi lớn, lại còn là đệ tử thân truyền của Quỳnh Bích tiên tử. Nếu Tiêu Cửu Từ là bán yêu, người khác sao có thể không nhận ra?” Mẹ Kiều kinh hãi lớn tiếng bác bỏ.

“Thế trước kia Minh Dạ ở tiên phủ cũng có ai phát hiện ra đâu!” Vẻ mặt cha Kiều không chút do dự, ngược lại vô cùng kiên định nói: “Bà không biết bí mật thực sự của La Yên Huyền Thể đâu.”

Cha Kiều nói tới đây thì khựng lại. Do dự một lát, ông ta mới cất lời: “Hoa La Yên nở rộ, chính là lúc La Yên Huyền Thể chân chính thức tỉnh. Khi ấy, nó sẽ tỏa ra một loại hương thơm dành riêng cho những kẻ không phải Nhân tộc có tình cảm với mình. Hương thơm đó Nhân tộc không thể ngửi thấy, chỉ có những kẻ ngoại tộc đem lòng yêu Kiều Hàm mới ngửi được.”

Mẹ Kiều sững sờ, nhớ lại cuộc đối thoại vô tình nghe được ngoài cửa viện ban nãy. Đôi môi bà ta run lẩy bẩy: “Liệu… liệu có phải là hiểu lầm không? Có khi nào con tiện nhân kia bị cướp mất vị hôn phu nên mới…”

Cha Kiều sốt ruột: “Bà ngốc à? Giọng điệu của bọn chúng như vậy mà là bịa đặt được hả? Là do Tiêu Cửu Từ và Hàm nhi đều không rõ tình hình, thấy kỳ lạ nên mới đi dò hỏi khắp nơi. Bí mật này chỉ có gia chủ họ Kiều truyền lại qua các đời, nói cách khác, trên đời này hiện tại chỉ có mình ta biết. Kiều Uyển làm sao biết được để mà dùng nó hãm hại người chứ! Bí mật này vốn không thể để người ngoài hay biết. Hôm nay nếu không phải xảy ra chuyện này, ta cũng sẽ không nói cho bà biết đâu!”

“Nhưng, tại sao… tại sao kẻ không phải người lại…” Mẹ Kiều ngây dại.

Thế nhưng cha Kiều căn bản không định trả lời mà hối hả nói: “Chúng ta phải mau chóng tìm người của tiên phủ đến ngăn Tiêu Cửu Từ tiến giai. Nếu để hắn tiến giai thành công, mọi chuyện sẽ càng khó đối phó hơn!”

Mẹ Kiều hoảng hốt. Trong những chuyện hệ trọng thế này, bà ta vẫn luôn tin tưởng trượng phu: “Vậy ông đi đi, ta đi đưa con trai rời khỏi đó, tuyệt đối không thể để nó ở cạnh con bán yêu kia!”

Cha Kiều lại kéo mẹ Kiều lại: “Đừng quên hoa La Yên đã nở, tình sâu nghĩa nặng, nó đã vì Tiêu Cửu Từ mà từ chối đến gặp chúng ta, nay lại là thời khắc hắn tiến giai quan trọng, bà nghĩ con trai sẽ chịu đi theo bà sao? Cho dù nói ra sự thật, với tính tình của nó, nó sẽ dễ dàng tin chúng ta chắc? Chưa biết chừng nó đã biết thân phận bán yêu của Tiêu Cửu Từ mà vẫn một mực bảo vệ hắn. Thay vì vậy thì chi bằng nhân lúc hắn không phòng bị mà ra tay cho nhanh.”

Ngày thường mẹ Kiều rất mạnh mẽ, đây là lần đầu thấy cha Kiều cứng rắn đến vậy. Có thể nói, dù Tiêu Cửu Từ thực sự là bán yêu, dù Kiều Hàm u mê không lối thoát, cha Kiều cũng không đến mức phải cuống cuồng như thế, trừ phi vẫn còn bí mật gì đó mà ông ta chưa nói ra. Nhưng thấy thần sắc ông ta như vậy, bà ta cũng không tiện hỏi nhiều, đành ngoan ngoãn đi theo.

Ít nhất có một điểm ông ta nói đúng, ra tay lúc y không phòng bị mới không lằng nhằng.

Khi tìm được Khung Linh tiên tôn cùng đám người, lôi kiếp tiến giai bên kia đã bắt đầu. Bọn họ vốn định đi xem thì bị vợ chồng Kiều gia chặn đường.

Cha Kiều rành rọt kể lại bí mật về hương thơm của La Yên Huyền Thể một lần, sắc mặt tất cả đều kịch liệt thay đổi.

Bán yêu, nhất là một bán yêu xuất chúng trà trộn ngay bên cạnh luôn là cái gai nhức nhối trong lòng họ. Các vị tiên tôn của tiên phủ lập tức bùng nổ tranh cãi.

“Chết tiệt, sao lại lòi đâu ra một bán yêu nữa thế này! Khoan đã, lẽ nào Mê Tung Huyễn Trận lần trước là do Tiêu Cửu Từ cấu kết với Minh Dạ?”

“Mục đích là… Băng Hồn thảo, để khôi phục linh căn cho hắn! Bọn chúng lại dám tính kế lên cả đầu chúng ta.”

“Để Tiêu Cửu Từ đường hoàng thâm nhập vào đây, nhằm mục đích trong ứng ngoài hợp với Minh Dạ à? Bọn chúng định cùng nhau báo thù chúng ta!”

“Mọi người bình tĩnh đã! Năm xưa chuyện của Minh Dạ diễn biến cực kỳ quái lạ nên chúng ta mới sinh nghi, lại thêm thân phận của Thanh Nhụy… Chuyện nội bộ của chúng ta lúc đó trực tiếp xác minh thì không sao, nhưng danh tiếng của Tiêu Cửu Từ trong giới tu chân rất tốt, lại còn sư phụ y nữa… Chúng ta tuyệt đối không thể ra tay bừa bãi khi chưa có chứng cứ rõ ràng!”

“Đúng đấy, trước kia chúng ta bị đám tiên môn xúi giục đi kiểm tra Kiều Hàm, cuối cùng không phải tự vả mặt mình đó sao!”

“Bán yêu và Ma tộc có thể gom chung vào để bàn sao? Đó là bán yêu, thậm chí còn là bán yêu có thiên phú vượt trội hơn cả Minh Dạ. Cứ để hắn lớn mạnh thì ai đối phó nổi!”

“Nhưng bí mật về La Yên Huyền Thể cũng chỉ là lời nói từ một phía của Kiều đạo hữu, khó mà coi là chứng cứ xác đáng.”

“Làm sao chắc chắn đó là bán yêu? Biết đâu lại là gian tế Yêu tộc!”

“Ta thấy ngươi già lẩm cẩm rồi. Gian tế Yêu tộc dù có giỏi ẩn nấp đến đâu thì liệu có thể thản nhiên tiến giai, hứng chịu thiên lôi ngay trước mặt chúng ta không? Hắn sắp lên kỳ Nguyên Anh rồi! Nếu không có huyết mạch Nhân tộc, sao hắn làm được?”

“Biết đâu Tiêu Cửu Từ không hề hay biết gì cả?”

“Không biết thì không phải là bán yêu chắc? Mối hiểm họa tiềm tàng thì không cần diệt trừ à?”

“Muốn diệt trừ cũng không thể tùy tiện ra tay trực tiếp như vậy!”

“Chẳng lẽ bắt Tiêu Cửu Từ lại để đối chất? Lỡ hắn trốn thoát thì sao? Cứ để hắn chạy ra ngoài liên thủ với Minh Dạ à? Một tên Minh Dạ đã đủ khiến chúng ta lao đao rồi, thêm một tên nữa thì giới tu chân lấy đâu ra đường sống? Thay vì chờ bọn chúng bày mưu tính kế, chi bằng chúng ta ra tay trước!”

“Chuyện này vẫn nên mời người của Tiên Minh tới cùng bàn bạc thì hơn. Tiên Minh cực kỳ coi trọng Tiêu Cửu Từ.”

Thế là có người lập tức đi tìm người của Tiên Minh.

Khung Linh tiên tôn nãy giờ vẫn im lặng, rốt cuộc cũng liếc nhìn cha Kiều đang cuống quýt mà lên tiếng: “Những điều Kiều đạo hữu muốn nói với chúng ta chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”

Cha Kiều vội gật đầu như giã tỏi: “Những lời ta nói đều là sự thật, trăm phần trăm là thật. Tuyệt đối không thể buông tha cho Tiêu Cửu Từ!”

Khung Linh tiên tôn không nói thêm nữa. Rất nhanh, Thiệu Vũ đã dẫn theo các vị trưởng lão Tiên Minh chạy tới. Vốn dĩ nghe báo có chuyện khẩn cấp, họ còn tưởng là rắc rối liên quan đến tên bán yêu Minh Dạ.

Ngờ đâu lại liên quan đến Tiêu Cửu Từ.

Đối mặt với tin tức đường đột này, các vị trưởng lão Tiên Minh kiên quyết không tin, thậm chí còn ném những ánh nhìn đầy nghi hoặc về phía người nhà họ Kiều.

Riêng Thiệu Vũ thì suýt chút nữa không khống chế nổi vẻ mặt của mình.

Tiêu Cửu Từ sắp gặp chuyện rồi… Bán yêu… Vậy mà lại là huyết mạch bán yêu! Thân phận này đem lại lợi ích lớn hơn nhiều so với cái mác thiên tài thông thường!

Nhưng Thiệu Vũ nhanh chóng bình tĩnh lại, ngẫm nghĩ một chốc. Nhớ lại lúc trước gặng hỏi cha Kiều về biểu hiện đ*ng t*nh của La Yên Huyền Thể, lão già này cứ ấp úng mãi, quả nhiên là vẫn chừa lại một nước cờ. Hiện tại sự tình cũng rất quái lạ.

Thiệu Vũ không nghi ngờ tính chân thật trong lời ông ta nói. Dù sao cái dáng vẻ cuống cuồng kia không giống như đang diễn, huống hồ ban đầu cha Kiều rất xem trọng Tiêu Cửu Từ, thậm chí còn từ bỏ ý định liên hôn, ông ta hoàn toàn không có lý do gì để đối phó y.

Nhưng Thiệu Vũ có cảm giác lão già này vẫn còn giấu giếm một bí mật động trời nào đó.

Từ lâu đã nghe đồn, Kiều gia thuở trước còn bài xích dị tộc gay gắt hơn cả tiên phủ.

Và đặc tính kỳ lạ của La Yên Huyền Thể lại đặc biệt nhắm vào những kẻ không phải Nhân tộc.

Lại còn khiến cha Kiều khẩn trương, sốt sắng tới mức này.

Thiệu Vũ gần như lặp lại câu hỏi y hệt Khung Linh tiên tôn, dò hỏi xem ông ta có còn giấu giếm điều gì hay không.

Nhưng cha Kiều một mực phủ nhận, khẳng định bấy nhiêu đó là tất cả.

Bởi có những bí mật thà mang xuống mồ cũng tuyệt đối không thể hé răng, chỉ có thể truyền lại cho gia chủ đời kế tiếp, lưu truyền qua từng thế hệ để bảo vệ những La Yên Huyền Thể có khả năng xuất hiện trong gia tộc.

Chuyện này liên quan đến thể chất song tu của La Yên Huyền Thể.

Thế nhân đều biết, quá trình song tu của La Yên Huyền Thể chỉ phát huy tác dụng khi người truyền thừa tự nguyện. So với những thể chất lô đỉnh, họ có được sự tôn nghiêm tuyệt đối, không một ai có thể cưỡng ép, chỉ có thể ngoan ngoãn cung phụng lấy lòng.

Hơn nữa, La Yên Huyền Thể có thể thăng tiến nhanh chóng để đuổi kịp tu vi của đạo lữ. Cả hai cùng song hành thăng cấp, dắt tay nhau phi thăng. Xét cho cùng, người hưởng lợi nhiều nhất vẫn là bản thân La Yên Huyền Thể.

Nhưng tiền đề của điều kiện này chỉ áp dụng đối với Nhân tộc.

Nếu đối tượng song tu đổi thành kẻ không thuộc Nhân tộc, câu chuyện sẽ hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.

Khi đó, hiệu quả song tu không những mạnh hơn, mà còn có thể phá vỡ quy tắc tự nguyện, ngang nhiên cưỡng ép phát huy tác dụng. Thậm chí đối phương có thể trực tiếp thông qua việc song tu để cướp đoạt toàn bộ tu vi của La Yên Huyền Thể.

Giả dụ thế này, Kiều Hàm hiện tại đã vì Tiêu Cửu Từ mà thức tỉnh La Yên Huyền Thể. Nếu có một Yêu tộc nào khác để mắt tới cậu, kẻ đó cũng ngửi được hương thơm, hoàn toàn có thể bắt cóc Kiều Hàm, cưỡng ép song tu. Sau khi Kiều Hàm mượn việc song tu để tăng tiến tu vi, đối phương lại có thể trực tiếp tước đoạt toàn bộ sức mạnh của cậu.

Như vậy đâu khác nào biến thể chất song tu vốn phải tôn quý bậc nhất thế gian này thành một loại lô đỉnh mặc người xâu xé.

Thứ gọi là hương thơm kia, trong mắt người nhà họ Kiều không phải sự lãng mạn gì cho cam. Đó đơn thuần chỉ là thứ mùi bốc ra từ một vật đại bổ, dụ dỗ bầy sói đói đến nhỏ dãi thèm thuồng mà thôi.

Trải qua bao thế hệ, để bảo vệ La Yên Huyền Thể khỏi việc chịu chung kết cục bi đát ấy, Kiều gia đã đặc biệt lập ra một thiết luật: Tuyệt đối bài xích quan hệ với dị tộc, đồng thời thề chết bảo vệ bí mật thực sự đằng sau mùi hương.

Nào ngờ nghịch cảnh trớ trêu, cậu con trai cưng của họ vậy mà lại thức tỉnh La Yên Huyền Thể với một tên bán yêu.

Cha Kiều nghe tin hai đứa từng song tu với nhau, suýt nữa sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

Cho dù dáng vẻ hiện tại của Tiêu Cửu Từ trông không có vẻ gì là đã thức tỉnh huyết mạch, thoạt nhìn y hệt như một kẻ tốt bụng. Nhưng cha Kiều không kìm được suy nghĩ bẩn thỉu: hắn chưa khôi phục là vì để dễ bề hành động, e sợ mất khống chế; có lẽ khi cần thiết, hắn lập tức giải phóng huyết mạch; đợi đến lúc hắn hoàn toàn thức tỉnh, tất cả đã muộn màng.

Bởi lẽ một khi Tiêu Cửu Từ khôi phục huyết mạch, y sẽ ngay lập tức nhận ra sự khác biệt khi song tu với La Yên Huyền Thể. Y sẽ nhận ra đó không phải đạo lữ của mình, mà chỉ là một cái lô đỉnh. Đến lúc ấy, bí mật vùi lấp muôn ngàn năm sẽ bị phơi bày ra ánh sáng, Kiều gia sẽ trở thành miếng mồi ngon bị dị tộc dòm ngó.

Thế thì… thực sự là vạn kiếp bất phục!

Bọn họ phải nắm quyền chủ động, tuyệt đối không thể trở thành súc vật bị người ta nuôi nhốt chờ làm thịt!

Tiên Minh và tiên phủ có nghi ngờ thế nào cũng không sao. Dù gì tất cả đều là Nhân tộc, muốn đạt được lợi ích thì phải tôn trọng La Yên Huyền Thể. Nhưng tuyệt đối không được để ngoại tộc ngửi thấy bí mật này!

Cho nên phải tận dụng từng giây từng phút để b*p ch*t hiểm họa này!

Về phần vì sao La Yên Huyền Thể đối với ngoại tộc lại xảy ra hiện tượng quái gở như thế, thì đó lại là một bí mật từ thuở thượng cổ. Ngay cả Kiều gia cũng mù mờ không rõ, chỉ biết hàng triệu năm trước đã từng bùng nổ một cuộc khủng hoảng tương tự, tất cả những kẻ nhúng chàm đều bị diệt khẩu toàn bộ, nhờ thế hậu thế Kiều gia mới đổi được những tháng ngày yên ổn.

Cha Kiều không thể hé răng chuyện bí mật, đành dốc hết sức bình sinh gào thét với đám người tiên phủ và Tiên Minh rằng Tiêu Cửu Từ đích thực là bán yêu, nhất định phải bị diệt trừ.

Thế nhưng những người khác không thể không kiêng dè danh phận và địa vị của Tiêu Cửu Từ. Các vị tiên tôn của tiên phủ đã hình thành phản xạ có điều kiện trước hai chữ “bán yêu”, nên thái độ của họ nghiêng hẳn về phía ra tay trước chiếm thế thượng phong. Có điều, đến lúc xắn tay áo làm thật, lòng họ cũng bồn chồn lo sợ, lỡ đâu trách lầm người tốt thì sao?

Còn phe Tiên Minh lại có khuynh hướng bênh vực Tiêu Cửu Từ, muốn dùng phương pháp hòa hoãn để xóa tan mối hoài nghi. Người ta đang tuổi thanh xuân mà đã tiến giai Nguyên Anh kỳ, tương lai biết đâu sẽ trở thành tu sĩ Nguyên Anh kỳ mạnh nhất giới tu chân, tiền đồ xán lạn vô lượng.

Vậy mà chỉ vì dăm ba câu nói một phía của cha Kiều, ngộ nhỡ lỡ tay hủy hoại nhân tài kiệt xuất này, cuối cùng lòi ra chỉ là hiểu lầm vớ vẩn thì sao. Đây không phải trò mèo bắt chuột giống vụ của Kiều Hàm hôm trước, nói tiếng xin lỗi bồi thường chút là có thể xí xóa cho qua. Đó sẽ là một tổn thất vô cùng to lớn cho cả tu chân giới.

Suy xét bối cảnh loạn lạc hiện tại, thực sự không thể để tuột mất một nguồn chiến lực kinh khủng như thế.

Thiệu Vũ dĩ nhiên hiểu những vướng mắc của mọi người. Bản thân gã cũng không tiện trắng trợn mưu hại người khác, đành liên tục đào lại sự tàn bạo của Minh Dạ làm ví dụ răn đe: lỡ y cũng là bán yêu, biết đâu y sẽ quay lưng làm tay sai cho Yêu tộc…

Cứ thế, gã liên tục rót vào tai họ những lời dèm pha đầy ác ý, thổi bùng lên ngọn lửa hoang mang cùng sợ hãi. Rốt cuộc trong mấy cái loại chuyện kiểu này, hễ là kẻ nào không khoác cái mác Tiêu Cửu Từ, bọn họ chắc chắn thà giết lầm còn hơn bỏ sót.

Bàn tới bàn lui một hồi, cuối cùng Khung Linh vẫn là người đưa ra quyết sách.

“Cứ đợi y tiến giai xong rồi tính.”

Cha Kiều lập tức hốt hoảng: “Đợi hắn giải phóng huyết mạch, không phải sẽ càng khó đối phó hơn sao!”

Khung Linh ung dung đáp: “Các ngươi quên rồi ư? Dù sau khi tiến giai thực lực tăng vọt, nhưng hắn vẫn cần có thời gian nhập định để củng cố tu vi, an ủi Nguyên Anh. Nếu chúng ta ra đòn ngay khoảnh khắc hắn vừa tiến giai thành công, chắc chắn hắn trở tay không kịp.”

Đám đông ngẩn ra, ngẫm lại thấy cũng có lý. Nếu Tiêu Cửu Từ thực sự vô tội, tổn thất ít ra cũng vớt vát lại được đôi phần. Còn ngộ nhỡ y không hề trong sạch, việc ra tay lúc ấy sẽ đánh cho đối phương một vố bất ngờ không kịp trở tay. Đó quả thực là thời cơ hoàn hảo nhất.

Vài vị trưởng lão Tiên Minh không đành lòng, hỏi: “Thế trận pháp kiểm tra huyết mạch mà các vị nói uy lực lớn như thế, liệu có làm tổn hại tận gốc rễ của y không?”

“Ta cảnh cáo trước, Tiêu Cửu Từ không những có ơn với giới tu chân, mà còn là ân nhân của tiên phủ các người. Ngộ nhỡ vu oan người tốt, rồi các người lại đả thương y, e rằng các người khó mà ăn nói với giới tu chân.”

Một trưởng lão tiên phủ trấn an: “Cứ yên tâm, không gây tổn thương gì đâu.”

Sáu mươi năm trước, trận pháp kia quả thực có khả năng tổn hại đến Nhân tộc. Thế nhưng hiện tại, trải qua quá trình dung hợp với trận pháp kiểm tra Ma tộc đoạt xá, uy lực của nó đã được tiết chế đến mức tuyệt đối an toàn cho Nhân tộc.

Thế nên, vấn đề duy nhất ở đây chỉ là cách làm này hơi khó coi. Việc đột nhiên muốn ra tay kiểm tra một người trẻ tuổi có danh vọng cao như Tiêu Cửu Từ, nếu thực sự oan uổng Tiêu Cửu Từ, khuôn mặt già nua này của bọn họ coi như cũng chẳng biết giấu vào đâu.

Nhưng đối với tiên phủ mà nói, họ cũng cam tâm tình nguyện đánh cược một phen. Dù sao nếu Tiêu Cửu Từ thực sự là bán yêu thì hậu quả sẽ là điều bọn họ không cách nào gánh vác nổi. Điều họ lo sợ nhất chính là viễn cảnh hai tên bán yêu kia bắt tay trong ứng ngoài hợp để báo thù tiên phủ.

Các vị trưởng lão Tiên Minh nghe đến đây, cảm thấy ngoại trừ chuyện ảnh hưởng danh dự ra thì không còn vướng mắc gì. Đến cuối cùng, Thiệu Vũ dứt khoát quyết định, bọn họ cũng đành thuận theo. Quanh co mãi thì họ cũng đã chốt hạ phương án, lát nữa cứ đợi kết quả rõ ràng rồi mới lộ diện.

Tuy biết cách làm này có thể sẽ khiến Tiêu Cửu Từ chạnh lòng, nhưng nghĩ tới nhân phẩm vàng mười của y, ai nấy đều nhẹ nhõm thở phào. Đều đinh ninh đứa trẻ thiện lương như Tiêu Cửu Từ sau khi hiểu chuyện, nhất định sẽ thông cảm cho nỗi khổ tâm của họ.

Đương nhiên, tiền đề là Tiêu Cửu Từ thực sự trong sạch.

Mọi người quay sang nhìn cha Kiều, thấy ông ta vừa nghe chốt hạ phương án thì lén thở phào, lại còn thêm lời rào đón: “Chỉ cần chân tướng phơi bày, phải lập tức lấy mạng hắn, tuyệt đối không được để hắn sống thêm một khắc nào nữa.”

Người của Tiên Minh lộ vẻ chán ghét, nhíu mày.

Phía tiên phủ lại thấy chuyện này quá bình thường. Cái giá phải trả khi một bán yêu khôi phục huyết mạch, họ đã nếm qua rồi. Một khi sức mạnh trỗi dậy, tỷ lệ chúng tẩu hỏa nhập ma là rất cao, đến lúc ấy uy lực tăng vọt, e rằng khó mà đối phó.

……

Theo sau tiếng gầm vang của đạo thiên lôi thứ chín giáng xuống, sức công phá dữ dội của nó làm bừng sáng cả một hang động cách đó cả trăm dặm.

Một bóng hình vận y phục trắng muốt chậm rãi tỉnh lại. Trong hang động lờ mờ vẫn còn lẩn khuất vài thứ mùi mờ ám. Thế nhưng nơi đây lại vắng hoe, chỉ có mỗi Linh Diệu đơn độc một mình.

Linh Diệu vội vàng gượng dậy. Cảm giác dị thường trên thân thể khiến sắc mặt y tái nhợt như giấy. Linh Diệu đưa tay lên sờ vào dấu ấn Bạch Hổ trên cổ vừa mới hạ nhiệt, biết rõ Minh Dạ vừa rời đi chưa được bao lâu.

Nếu không phải vì lo lắng lúc này Minh Dạ có thể hoàn toàn mất khống chế và xông đến tàn sát tiên phủ bất cứ lúc nào, Linh Diệu cũng không muốn lại gần Minh Dạ vào thời điểm kỳ mưa móc sắp cận kề. Hơn nữa, do ảnh hưởng của ấn Bạch Hổ, khoảnh khắc Linh Diệu tìm thấy Minh Dạ liền hoàn toàn mất đi khả năng tự khống chế, khiến một Minh Dạ đang điên cuồng lại một lần nữa dùng Linh Diệu để vượt qua kỳ mưa móc.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên, Linh Diệu vẫn không cách nào thích ứng nổi, nội tâm hết lần này đến lần khác chịu sự đả kích dữ dội. Nhưng khi nhớ lại luồng ma khí bùng nổ trước đó của Minh Dạ nhờ vượt qua kỳ mưa móc mà đã phần nào dịu xuống, Linh Diệu thực sự không ngờ việc này lại có hiệu quả đến vậy. Tuy nhiên, Linh Diệu cũng hiểu rõ, sự mất khống chế của Minh Dạ đã sắp chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng rồi.

Pháp thuật gây ngủ vẫn còn sót lại trong cơ thể chứng tỏ Minh Dạ muốn nhân cơ hội này khiến Linh Diệu ngủ say mãi, không ngờ luồng thiên lôi dữ dội bên ngoài vừa rồi đã đánh thức Linh Diệu trước thời hạn.

Minh Dạ muốn Linh Diệu ngủ say, điều đó đồng nghĩa với việc Minh Dạ đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tiến công. Linh Diệu phải nhanh chóng đến tiên phủ ngay lập tức.

Linh Diệu vội vàng đứng dậy, phá giải trận pháp mà Minh Dạ lưu lại. Vừa bước ra ngoài, Linh Diệu đã thấy lôi kiếp vừa kết thúc. Đó là thiên lôi đột phá kỳ Nguyên Anh, vô cùng đáng sợ, xem ra Tu chân giới lại sắp sửa xuất hiện một thiên tài rồi.

Linh Diệu không nghĩ ngợi nhiều, vội vã chạy về phía tiên phủ. Thế nhưng khi đến gần, Linh Diệu lại ngoài ý muốn phát hiện ra một trận pháp truyền tống được ẩn giấu cực kỳ tinh vi. Nếu Linh Diệu không phải là một tu sĩ đã đạt đến Độ Kiếp kỳ thì quả thực không thể nào phát hiện ra những trận pháp truyền tống thông suốt đến tận bên trong tiên phủ này, hơn nữa chúng lại vô cùng ẩn mật, rất thích hợp để Linh Diệu sử dụng lúc này.

Linh Diệu không hề hay biết, những trận pháp ấy chính là do Tiêu Cửu Từ lưu lại từ trước nhằm giải cứu Kiều Hàm khi bị nghi ngờ.

Và ngay trong lúc Linh Diệu đang lợi dụng trận pháp truyền tống để lách qua từng lớp phòng ngự xung quanh tiên phủ hòng lặng lẽ áp sát, Linh Diệu chợt cảm nhận được một luồng linh lực dao động vô cùng quen thuộc.

Thuật phong ấn bán yêu? Cùng với trận pháp vạch trần huyết mạch của Minh Dạ năm xưa?

Linh Diệu nháy mắt nhận ra điều gì đó.

Đó chính là trận pháp năm xưa từng khiến Linh Diệu vô hình trung bị lợi dụng để phong ấn huyết mạch Thiên Hồ của tên bán yêu kia! Linh Diệu nhớ rõ đứa trẻ đó sau này chính là đệ tử có thanh danh vô cùng tốt của Quỳnh Bích tiên tử.

Những sự việc mà Minh Dạ từng phải chịu đựng năm đó chợt lóe lên trong đầu Linh Diệu. Linh Diệu lập tức rút linh kiếm ra, vạch mạnh một đường vào khoảng không, đồng thời lại phun ra một ngụm máu tươi.

Đống tu vi rách nát của y vốn dĩ đã khó mà gồng gánh nổi những loại pháp thuật cắn trả cỡ này, song Linh Diệu vẫn nghiến răng kiên trì đến cùng.

Trước mặt Linh Diệu xuất hiện một vết nứt không gian, ánh mắt Linh Diệu ngưng tụ, vươn một bàn tay vào bên trong.

Chỉ trong chớp mắt, khí tức bán yêu quen thuộc xuất hiện ngay trước mắt, không hề dính dáng chút ma khí nào. Rất tốt, kịp lúc rồi, vẫn chưa mất kiểm soát.

Linh Diệu không nói hai lời, lập tức mang theo đối phương, thông qua trận pháp truyền tống trở lại vùng ngoại ô, sau đó đưa người chạy trốn.

……

Không biết đã qua bao lâu, mãi đến khi bị ném xuống đất, Tiêu Cửu Từ vẫn chưa hoàn hồn.

Linh Diệu nhìn Tiêu Cửu Từ, dù cho cảm xúc vốn nhạt nhẽo nhưng lúc này cũng không kìm được âm thầm thở dài một tiếng. Chẳng sợ năm xưa khi Minh Dạ bị phơi bày huyết mạch có sụp đổ đến mức nào, dường như cũng không có phản ứng cực đoan như người trước mắt này.

Hoặc phải nói là Tiêu Cửu Từ hoàn toàn không có phản ứng, giống hệt một cái xác không hồn với linh hồn đã vỡ nát, trong ánh mắt chẳng còn chút ánh sáng nào.

Linh Diệu lặng lẽ nhìn Tiêu Cửu Từ, đột nhiên thấy Tiêu Cửu Từ bỗng ngẩn ra, cúi đầu nhìn xuống cổ tay của mình.

Nhưng khi Linh Diệu nhìn kỹ lại thì nơi đó chẳng có thứ gì cả.

Mà khóe mắt của Tiêu Cửu Từ đã sớm ướt đẫm, nước mắt cứ không ngừng lặng lẽ tuôn rơi.

Thuật pháp định vị đơn giản kia đã sớm cùng toàn bộ phong ấn trong cơ thể bị đánh nát vụn.

Trơ mắt nhìn ma khí dần tụ tập quanh người vãn bối đang chìm trong bi thương, đôi mắt xanh biếc cũng có dấu hiệu chuyển sang màu đỏ. Linh Diệu cau mày, tung một chưởng đánh tan ma khí, sau đó cất giọng thanh lãnh: “Ta cứu ngươi, không phải để ngươi mất kiểm soát. Bình tĩnh lại đi, đừng sử dụng linh lực, trừ phi ngươi cũng muốn trở thành một bán yêu điên loạn.”

Thực chất Tiêu Cửu Từ chỉ đang vô thức cố gắng cảm ứng Kiều Hàm mà thôi. Nghe thấy câu này, toàn thân y run lên bần bật.

Bán yêu điên loạn? Y không muốn!

Nếu thành ra như vậy, y còn biết làm sao…

Dường như đã lấy lại được chút lý trí, Tiêu Cửu Từ ngẩng đầu lên mới nhìn rõ người tới. Tuy ngoài đời mới gặp lần đầu, nhưng trong ảo cảnh y đã từng gặp.

“Linh Diệu tiên tôn, là ngài cứu ta?”

Linh Diệu gật đầu.

Tiêu Cửu Từ đột nhiên trào dâng một nỗi hối hận khôn nguôi. Lúc đó nhìn quanh chỉ toàn là những kẻ muốn giết mình, y cũng không biết người tóm lấy y định đưa y đi đâu, là ai? Liệu có nguy hiểm không? Huống hồ lúc đó linh lực tắc nghẽn không thể ngưng tụ, y làm sao dám mạo hiểm mang Kiều Hàm theo cùng.

Thế nên y đã né tránh.

Chắc chắn y đã làm Kiều Hàm tổn thương rồi.

Biết sớm là Linh Diệu tiên tôn, y đã…

Không, y của bây giờ thì có thể làm được gì?

Khi y trở thành phàm nhân, cùng lắm chỉ là không có khả năng bảo vệ Kiều Hàm. Y vẫn còn có thể vùng vẫy, vẫn có thể nuông chiều những tâm tư ích kỷ của bản thân.

Còn bây giờ, y đã là bán yêu, lại còn là một bán yêu không biết khi nào sẽ mất kiểm soát, bị tất cả mọi người coi là kẻ thù. Y chỉ khiến Kiều Hàm bị truy sát theo mình mà thôi.

Mặc dù Tiêu Cửu Từ biết rõ, bất luận mình biến thành bộ dạng gì, Kiều Hàm cũng sẽ không bận tâm.

Nhưng hiện tại y tính là cái thá gì? Tương lai rồi sẽ đi về đâu? Ít nhất chưa từng có một bán yêu nào có được tương lai xán lạn. Chỉ cần nhớ lại những cảnh tượng trong tâm ma ảo cảnh, y lại thấy như thể mọi thứ rồi sẽ thành sự thật.

Dường như Tiêu Cửu Từ đã hiểu được những chông gai mà chưởng môn từng nói, số mệnh của y rồi sẽ trắc trở đến mức nào.

Dù có muốn nắm chặt lấy bàn tay của Kiều Hàm thêm lần nữa, cũng không được!

Nhưng… y không cam tâm chấp nhận kết cục này!

Lần đầu tiên Tiêu Cửu Từ dùng ánh mắt cầu cứu để nhìn một người: “Linh Diệu tiên tôn, ngài vừa nói, chỉ cần không sử dụng linh lực, ta sẽ không hóa điên sao?”

Linh Diệu có chút kinh ngạc. Y cứ ngỡ Tiêu Cửu Từ sẽ phải suy sụp một thời gian rồi mới từ từ chấp nhận được hiện thực, không ngờ Tiêu Cửu Từ đã bắt đầu suy tính nhanh đến vậy. Nhưng khi nhìn kỹ vào đôi mắt rối bời kia, Linh Diệu liền hiểu ra.

Tiêu Cửu Từ vẫn đang suy sụp, sao có thể không suy sụp cho được. Tiêu Cửu Từ chỉ đang ép bản thân không được nghĩ đến, chỉ muốn mau chóng tìm ra cách đối phó mà thôi.

Linh Diệu tán thưởng nhìn Tiêu Cửu Từ. Chỉ những người sở hữu nội tâm vô cùng mạnh mẽ, hoặc mang trong lòng một mục tiêu quan trọng hơn tất thảy, mới có thể ép bản thân xoay chuyển nhanh đến vậy.

Linh Diệu nói thẳng: “Ngươi nghĩ với tình trạng hiện tại, ngươi có thể vĩnh viễn không dùng đến linh lực à?”

Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên không cam lòng. Y vất vả lắm mới chạm tới kỳ Nguyên Anh, vất vả lắm mới có đủ năng lực để che chở cho Kiều Hàm.

Linh Diệu đổi giọng, bắt đầu hờ hững kể lại mối quan hệ giữa bọn họ, kể lại câu chuyện ở rừng trúc nhỏ năm xưa.

Tiêu Cửu Từ khó tin nhìn người trước mắt, nhưng vẫn lẳng lặng nghe đến hết.

Sau khi nghe xong, Tiêu Cửu Từ không hề tỏ ra đau khổ, cũng không gặng hỏi về thân thế, mà lập tức hỏi: “Tiên tôn, ngài có thể phong ấn lại huyết mạch cho ta không?”

Linh Diệu lắc đầu: “Thuật phong ấn chỉ có tác dụng với những bán yêu chưa chính thức bước vào con đường tu luyện.”

Tiêu Cửu Từ chìm vào im lặng.

Ánh mắt Linh Diệu nhìn Tiêu Cửu Từ dần thay đổi: “Ngươi chỉ có hai lựa chọn cho tương lai.”

Tiêu Cửu Từ sững người, ngẩng đầu lên.

Linh Diệu nói: “Thứ nhất, mặc cho ma khí bủa vây, để bản thân mất kiểm soát và hóa điên.”

“Giống như Minh Dạ.” Tiêu Cửu Từ vẫn nhớ rõ tình trạng ban nãy, tu vi cường đại vẫn cuồn cuộn trong người, nhưng dường như bị một thứ gì đó cản trở, không thể vận hành thông suốt. Nếu cố tình sử dụng thì quả thực vẫn được, nhưng nó lại khiến y có cảm giác không thể khống chế nổi sức mạnh của chính mình.

Linh Diệu gật đầu: “Như vậy sớm muộn gì cũng có một ngày ngươi bị ma khí nuốt chửng, hoàn toàn mất khống chế. Hoặc là sẽ bị người ta tiêu diệt trước ngày đó.”

“Ta không thể chết, cũng không thể mất kiểm soát, ta có… có người bắt buộc phải dùng mạng để bảo vệ. Cho dù bây giờ ta… không có tư cách và năng lực ấy, ta cũng muốn thử một lần nữa…”

“Vậy thì chọn con đường thứ hai, ngươi phải đến một nơi.”

……

“Thật sự không ngờ Tiêu Cửu Từ lại là bán yêu!”

“Giờ nghĩ lại mà thấy nổi da gà, các ngươi nói xem rốt cuộc còn bao nhiêu bán yêu đang ẩn náu giữa chúng ta nữa đây!”

“Tiêu Cửu Từ chạy thoát rồi, không biết tình hình hiện tại ra sao? Các ngươi đoán xem hắn được cứu đi hay là bị giết rồi?”

“Tình hình đó chắc chắn là được cứu đi rồi, chỉ không biết kẻ cứu hắn liệu có ôm mưu đồ gì khác không thôi.”

“Giờ đúng là thả hổ về rừng, mấy vị trưởng lão Tiên Minh với tiên tôn của tiên phủ hai ngày nay bận tối tăm mặt mũi.”

“Hầy, các ngươi nói xem Kiều Hàm…”

“Cũng xui xẻo thật, cứ tưởng kết thành đạo lữ đến nơi, ai dè sư huynh lại là bán yêu.”

“Nhưng lúc đó cậu ta còn lao lên cứu tên bán yêu kia mà.”

“Ngươi giỏi thì đi mà nói! Dù sao người ta cũng mang La Yên Huyền Thể, là đối tượng mà Bất Niệm Cung với Lạc Hà tiên phủ đang tranh nhau liên hôn kìa. Giờ người nhà họ Kiều vẫn còn ở đây, ngươi dám bới móc cậu ta à? Đâu phải như đợt bị nghi là Ma tộc đoạt xá có bằng chứng rõ ràng. Giờ ai có mắt mà chẳng thấy chẳng qua là người trẻ tuổi bị tình yêu làm cho mờ mắt thôi.”

“Đúng thế, hôm đó các ngươi cũng thấy rồi đấy, đó là huyết mạch hồ ly. Hồ yêu loại nào mà chẳng có thiên phú mị hoặc? Kiều Hàm đó lại còn từng song tu với hắn, chắc chắn đã bị mê hoặc đến mức trắng đen lẫn lộn rồi. Bằng không lúc này cũng chẳng bị người nhà họ Kiều nhốt lại kiểm điểm đâu.”

“Hầy, đúng là tội nghiệp. Lúc đó ta nhìn thấy rõ ràng, Tiêu Cửu Từ vừa biến mất, cậu ta cứ như người mất hồn, ngây ra như phỗng chẳng nói chẳng rằng, bên ngoài xảy ra chuyện gì cũng mặc kệ. Giờ không biết thế nào rồi.”

Mấy người đang buôn chuyện hăng say thì thình lình bị một tia sét đánh trúng. Vừa nhìn thấy người tới, cả đám lập tức đưa mắt ra hiệu cho nhau rồi tản đi sạch.

Chỉ thấy ba người vừa bị các trưởng lão Tiên Minh lôi đi làm công tác tư tưởng đang bước ra.

Sắc mặt ai nấy đều trầm ngâm.

Lục Truy lên tiếng: “Ta đi xem Kiều Hàm thế nào.”

Nguyên Hội vẫn đứng chết trân tại chỗ, dường như chịu đả kích quá lớn, đến giờ vẫn còn thất thần.

Lục Truy lo lắng liếc nhìn Nguyên Hội. Đừng thấy tên này là một hòa thượng thô kệch, thực chất tâm tư lại vô cùng tinh tế, rất dễ chui vào ngõ cụt, chuyện gì cũng không được thoáng như Lục Truy.

Lục Truy vỗ vai Nguyên Hội khuyên nhủ: “Ngươi về nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ ngợi nhiều.”

Nguyên Hội gật đầu, lặng lẽ quay người rời đi.

Lục Truy toan đi thì thấy Tần Tu Trọng bước theo mình, rốt cuộc không nhịn được đành hỏi: “Ngươi… nghĩ sao về chuyện này?”

Tần Tu Trọng liếc hắn một cái, Lục Truy vội nói thêm: ” Tiêu Cửu Từ là huynh đệ của ta, bất luận y là gì thì mãi mãi vẫn vậy. Ta nghĩ Kiều Hàm cũng thế, cách nhìn nhận về y sẽ không vì thân phận mà thay đổi.”

Tần Tu Trọng cố đè nén cảm xúc cuộn trào trong lòng, không đáp lời mà sải bước đi thẳng.

Lục Truy vội vã bám theo. Khi đến tiểu viện của Kiều gia, họ bắt gặp Kiều Uyển đang đứng thẫn thờ trước cửa.

Lục Truy vừa định lên tiếng, đã thấy Tần Tu Trọng bên cạnh đột ngột tăng tốc bước tới.

Mãi đến khi bị Tần Tu Trọng nắm chặt lấy cánh tay, Kiều Uyển mới choàng tỉnh.

Vừa thấy Tần Tu Trọng, sắc mặt Kiều Uyển nháy mắt trắng bệch, nàng mấp máy môi theo bản năng: “Ta không cố ý… ta không…”

Tần Tu Trọng hít một hơi thật sâu: “Nhưng chúng ta đều phải đến xin lỗi Kiều Hàm, và sau này cũng phải xin lỗi cả Tiêu Cửu Từ nữa!”

Lục Truy đứng một bên nhìn cảnh tượng này với vẻ khó hiểu.

Còn Kiều Uyển sau khi nghe Tần Tu Trọng nói, liền phản kháng muốn hất tay hắn ra: “Đó là số mệnh, tất cả đều là số mệnh đã định, không phải lỗi của chúng ta, không phải lỗi… của ta.”

Khóe mắt Kiều Uyển đỏ hoe, những giọt nước mắt rốt cuộc không kìm nén được mà tuôn rơi.

Lục Truy định tiến lên khuyên vài câu, lại nghe Tần Tu Trọng gằn giọng: “Số mệnh chó má gì chứ! Sự thật là chúng ta không hiểu gì về chuyện hương thơm, lại lỡ lời nói ra để người ta nghe thấy, hại Tiêu Cửu Từ, đó chính là lỗi của chúng ta.”

Lục Truy bỗng khựng lại, không kìm được mà hít vào một ngụm khí lạnh. Lúc bị đưa đi giáo huấn, bọn họ dĩ nhiên đã biết được lý do đám người kia đột ngột ra tay, cũng đã biết chuyện về mùi hương. Nhưng chẳng ai ngờ ngọn nguồn rò rỉ lại xuất phát từ chỗ Kiều Uyển và Tần Tu Trọng.

Đáy mắt Lục Truy ngập tràn phẫn nộ, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời. Bởi rốt cuộc cũng không ai lường trước được, và cũng không ai cố ý. Hắn chỉ biết hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nhìn hai người. Ít ra Tần Tu Trọng còn biết nhận sai, còn Kiều Uyển bị làm sao vậy? Trước kia hắn thấy nàng cũng là một cô nương tử tế, sao giờ lại không dám thừa nhận việc mình đã hại Tiêu Cửu Từ?

“Tại sao cứ phải nhắm vào ta? Nếu không phải Kiều Hàm tỏa ra thứ hương thơm đó, nếu Tiêu Cửu Từ không đến hỏi ta, thì ta sao có thể… Tại sao lại đổ hết lên đầu ta?” Kiều Uyển không ngừng muốn lùi lại né tránh, không còn bận tâm đến việc phải giữ gìn hình tượng trước mặt Tần Tu Trọng nữa.

Kiều Uyển thực sự suy sụp rồi.

Vốn dĩ Kiều Uyển chỉ muốn làm một kẻ đứng ngoài quan sát. Kiếp này nàng chọn Tần Tu Trọng, nhưng cũng chưa từng có ý định khiến Tiêu Cửu Từ phải sống không yên ổn. Kiều Uyển gần như đã chấp nhận sự thật rằng số mệnh của Tiêu Cửu Từ rốt cuộc cũng được thay đổi.

Nhưng kết quả lại là một gáo nước lạnh tạt thẳng vào đầu.

Ha ha, số mệnh… Quả nhiên, số mệnh của Tiêu Cửu Từ là do trời định, vĩnh viễn không thay thể đổi.

Vậy thì tại sao lại vứt cái tội lỗi này lên đầu nàng, bắt nàng phải gánh món nợ lương tâm cơ chứ?! Dựa vào đâu!

Và điều khiến Kiều Uyển càng thêm vỡ vụn là một sự thật khác.

Hương thơm. Phải rồi, kiếp trước, nàng cũng từng tỏa ra hương thơm ấy. Nàng thực sự đã từng động lòng với Tiêu Cửu Từ. Dù sau này trải qua những năm tháng cô liêu đáng sợ đó, nàng từng dao động, từng hoài nghi, từng hối hận, nhưng năm đó nàng thực sự đã rung động.

Thế nhưng Tiêu Cửu Từ không hề ngửi thấy hương thơm trên người nàng.

Một sự thật quá đỗi bi ai. Bi ai đến mức chính Kiều Uyển cũng muốn cười nhạo bản thân.

Còn bây giờ, vì thứ hương thơm mà nàng chẳng còn tỏa ra nữa, Tiêu Cửu Từ lại một lần nữa bước vào vòng xoáy bi kịch của số mệnh.

Tần Tu Trọng cắn chặt răng, nhìn Kiều Uyển bằng ánh mắt phức tạp.

Lục Truy cười khẩy một tiếng: “Vậy ngươi tới đây làm gì? Xem trò cười của Kiều Hàm à? Chế giễu cậu ấy cướp vị hôn phu của ngươi để rồi cuối cùng rước lấy kết cục này sao?”

Kiều Uyển vội vàng phủ nhận: “Không phải! Ta…”

Rốt cuộc lương tâm vẫn cắn rứt, nhưng… nàng không cho rằng đó là lỗi của mình. Tất cả đều là sự an bài của Thiên Đạo, nàng chẳng qua chỉ là một con cờ bị Thiên Đạo lợi dụng mà thôi.

Nhưng tại sao trong lòng lại khó chịu đến nhường này.

Kiều Uyển không tranh cãi nữa, cúi gằm mặt xuống.

Lục Truy hừ lạnh một tiếng, cất bước đi vào.

Tần Tu Trọng lên tiếng: “Nếu ngươi muốn cùng ta vào xin lỗi thì đi vào, nếu không thì cứ về đi.”

Sắc mặt Kiều Uyển khẽ biến. Nàng nhìn Tần Tu Trọng, hiểu rõ hắn đã nảy sinh thành kiến với mình.

Không rõ là vì muốn nương theo Tần Tu Trọng, hay thực sự không chịu nổi sự giằng xé của lương tâm, cuối cùng Kiều Uyển cũng bước theo.

Lúc đó Tần Tu Trọng và Lục Truy đã nói chuyện xong với mẹ Kiều.

Mẹ Kiều vốn dĩ không phải người dễ chung đụng.

Nhưng hai ngày nay đưa Kiều Hàm về, cậu cứ ngồi thu lu một chỗ không nhúc nhích, cũng không mở miệng nói nửa lời, khiến bọn họ hoàn toàn hết cách. Thấy đám người này là chỗ quen biết của Kiều Hàm, bọn họ nghĩ biết đâu có thể giúp cậu nói chuyện được.

Trong phòng, Kiều Hàm đang thu mình trên giường, bó gối ôm chặt lấy thân, ngơ ngẩn nhìn xa xăm.

Trong đầu cậu, thanh âm của hệ thống vẫn không ngừng vang vọng.

Hệ thống: [Ký chủ, cậu đã làm rất tốt rồi, đừng như vậy nữa.]

[Ký chủ, cậu nên hiểu rõ, Thiên Đạo vốn đã chuẩn bị sẵn hai kế hoạch. Cậu ngăn chặn được cái thứ nhất, nhưng cũng không thể cản được cái thứ hai. Điều đó chứng tỏ cốt truyện này, cho dù cậu có làm gì đi nữa thì cũng không thể lay chuyển được.]

[Ít nhất hiện tại nam chính đã là tu sĩ kỳ Nguyên Anh. Y vẫn còn có khả năng tự bảo vệ mình.]

Hệ thống lải nhải nửa ngày mà chẳng thấy xi nhê gì, quả thực cũng bắt đầu cuống lên. Nó đo được cảm xúc của Kiều Hàm lúc này đã không còn giống người bình thường nữa, hệt như đang tự nhốt mình vào một chiếc hộp kín, cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài.

Hệ thống thì nóng ruột, mà những người đứng bên ngoài cũng sốt sắng không kém.

Bọn họ vào đây một lúc lâu, cũng cất lời khuyên nhủ, nhưng Kiều Hàm vẫn một mực im lìm chẳng phản ứng.

Lục Truy sốt ruột nói: “Kiều Hàm, ngươi đừng như vậy nữa. Ngươi có suy nghĩ gì thì cứ nói với chúng ta. Mặc dù bây giờ Cửu Từ không ở đây, nhưng chúng ta đều là chỗ dựa của ngươi, ngươi muốn thế nào chúng ta sẽ chiều thế nấy. Có phải ngươi muốn đi tìm Cửu Từ ngay bây giờ không? Chúng ta sẽ giúp ngươi!”

Nhưng Kiều Hàm vẫn trơ trơ như cũ.

Lục Truy hết cách, đành quay sang nhìn Tần Tu Trọng.

Tần Tu Trọng nhíu mày nhìn Kiều Hàm, đột ngột lên tiếng: “Tiêu Cửu Từ xảy ra chuyện rồi.”

Một câu nói đường đột tựa như sét đánh ngang tai, giáng thẳng xuống đầu Kiều Hàm.

“Sư huynh…” Kiều Hàm sững sờ lẩm bẩm. Trên mặt tràn ngập vẻ hoảng loạn.

Lục Truy vội vã đỡ lời: “Không sao không sao, Tần Tu Trọng, ngươi đừng dọa cậu ấy nữa.”

Tần Tu Trọng thở dài, bước tới gần: “Bây giờ Tiêu Cửu Từ ở bên ngoài tình hình sống chết không rõ, ngươi yên tâm được không?”

Kiều Hàm cuối cùng cũng chầm chậm quay đầu lại, cứng đờ nhìn bọn họ.

Chỉ trong chớp mắt, khóe mắt Kiều Hàm đã đỏ bừng. Nước mắt đong đầy trong đôi mắt đào hoa ảm đạm kia, lặng lẽ lăn dài trên má. Kiều Hàm rõ ràng chưa từng tỏ ra yếu đuối trước mặt người ngoài, bởi cậu hiểu sự yếu đuối không giải quyết được gì.

Cậu luôn hiểu rõ điều đó.

Chỉ trừ một người duy nhất. Kiều Hàm chỉ cho phép mình yếu đuối trước mặt sư huynh. Nhưng mà…

“Huynh ấy… huynh ấy không cần ta nữa rồi.” Kiều Hàm vừa mở miệng, giọng khản đặc tựa như linh hồn đang bị xé rách, khiến mọi người trong phòng cũng thấy khó thở lây.

Tần Tu Trọng và Lục Truy lập tức nhớ lại tình cảnh lúc bấy giờ.

Lục Truy vội vã khuyên: “Chắc chắn không phải vậy đâu! Y chắc chắn vì sợ làm liên lụy đến ngươi! Tính y là thế mà.”

Tần Tu Trọng lại hỏi: “Hắn không cần ngươi, vậy ngươi liền không theo đuổi nữa à? Chẳng phải ngươi vẫn luôn kiên định bám theo hắn hay sao?”

Còn Kiều Uyển đứng phía sau họ chỉ thẫn thờ nhìn Kiều Hàm, một chữ cũng chẳng thể thốt nên lời.

Đầu óc Kiều Hàm ong ong, có tủi thân, có phẫn nộ, lại có cả đau lòng.

“Nhưng… chính ta đã hại huynh ấy.” Toàn thân Kiều Hàm run lên mất kiểm soát, “Tại ta… tất cả là tại ta, là tại ta, vậy mà lại là tại ta, ha ha ha ha. Ta vốn đến để giúp huynh ấy, nhưng ta lại hại huynh ấy, rốt cuộc ta đến đây để làm gì? Rốt cuộc tại sao ta lại đến đây?”

Kiều Hàm dường như rơi vào một loại ma chướng kỳ lạ, miệng không ngừng lẩm bẩm “rốt cuộc tại sao ta lại đến đây”.

Bất luận là hiện thực, hay là nơi thế giới này, Kiều Hàm đều muốn chất vấn ông trời, tại sao cậu lại tới đây, tại sao lại xuất hiện trên cõi đời này?

Có lẽ giống như bao người vẫn từng nói, cậu vốn không nên được sinh ra, không nên trưởng thành, không nên tồn tại, không nên quen biết Tiêu Cửu Từ, không nên bước vào thế giới của y, càng không nên ôm mộng tưởng thay đổi số mệnh. Rõ ràng cậu đến cái số mệnh thối nát của bản thân còn chẳng xoay chuyển nổi, dựa vào cái gì mà tin rằng mình có thể thay đổi số mệnh của Tiêu Cửu Từ?

Thật sự quá nực cười.

Lục Truy sốt sắng gân cổ: “Chuyện này không hề liên quan gì đến ngươi!”

Tần Tu Trọng quay lại nhìn Kiều Uyển một cái.

Kiều Uyển khẽ giật mình, rốt cuộc cũng chịu bước lên. Hai người họ hợp sức giải thích toàn bộ ngọn ngành cho Kiều Hàm nghe, để cậu hiểu rằng, mọi chuyện đều không phải do cậu gây ra.

“Xin lỗi ngươi, Kiều Hàm.” Tần Tu Trọng nghiêm túc nói, “Ta biết câu này quá nhẹ nhàng. Ta nợ hai ngươi một lần, nhất định sẽ trả. Chỉ cần ngươi yêu cầu.”

Đôi môi Kiều Uyển run rẩy, cuối cùng cũng cất lời: “Xin lỗi ngươi, Kiều Hàm, ta thực sự… không cố ý.”

Kiều Hàm chui vào ngõ cụt gục đầu khóc nức nở hồi lâu. Dưới sự khuyên giải của Lục Truy và Tần Tu Trọng, rốt cuộc tâm trạng cũng dần ổn định lại. Suy cho cùng, khả năng chịu đựng áp lực của cậu luôn rất mạnh mẽ, tựa như loài sinh vật nhỏ bé kiên cường đánh mãi không chết, đây chính là ưu điểm lớn nhất của cậu.

Kiều Hàm cũng không hẳn là nghĩ không thông, chỉ là đả kích từ việc bị bỏ rơi ập tới quá lớn khiến cậu nhất thời không chịu nổi.

Kiều Hàm hiểu rõ. Cậu tuyệt đối không thể bị đánh gục, cậu phải tiếp tục chiến đấu, nếu không… nếu không Tiêu Cửu Từ sẽ vĩnh viễn phải ngoan ngoãn phó mặc cho Thiên Đạo an bài.

Tiêu Cửu Từ từng cứu vớt cậu, cậu cũng nhất định phải cứu Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm cũng sực nhớ ra, lúc mới quyết định che giấu chuyện huyết mạch, không phải cậu chưa từng nghĩ đến lỡ như… Cậu vẫn luôn tính toán đường lui thứ hai. Cho dù huyết mạch thức tỉnh, cậu cũng tuyệt đối không để sư huynh phải đi vào con đường của cái kết cục kia.

Ngay lúc Kiều Hàm đang cố gắng ép mình bình tĩnh lại.

Một luồng hơi thở bán yêu vô cùng mạnh mẽ thình lình từ đâu ập đến, điên cuồng càn quét về phía Lạc Hà tiên phủ.

________

Tác giả có lời muốn nói: Quên chưa nói, những nỗ lực của Kiều Hàm sẽ không uổng phí đâu, cứ yên tâm nhé.

editor: mấy chương tới hình như mình edit lúc ban đêm nên có khó hiểu hay nhầm lẫn ở đâu mọi người cứ cmt nhé

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn