Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 163

Kiều Hàm theo phản xạ định ra tay, nhưng ngay giây sau, cậu đã nhận ra có gì đó không ổn.

Cậu cảnh giác nhìn nam tử, giơ tay quơ qua quơ lại trước mắt hắn, nhưng đồng tử hắn vẫn không hề chuyển động, chẳng khác nào một con rối.

Không thể may mắn đến vậy chứ, vừa tới đã tìm thấy con rối làm trận cước rồi sao?

Chẳng phải nói rất khó tìm ư?

Kiều Hàm cảnh giác quan sát xung quanh. Ngoại trừ yêu khí nồng đậm khiến cậu hơi khó chịu, nơi đây chỉ có núi hoang vách đá, mang cảm giác hoàn toàn không có bóng người.

Cậu thử cảm ứng vị trí của sư huynh, phát hiện hiệu quả của khế ước bị yêu khí cản trở, nhưng cũng không thấy bất ngờ.

Kiều Hàm từng học trận pháp, lại là y tu. Thấy xung quanh không có nguy hiểm, con rối cũng không nhúc nhích, cậu dứt khoát nghiên cứu một phen.

Chẳng bao lâu sau, Kiều Hàm phát hiện tên này tuyệt đối không thể là trận cước của Khiên Ti Dẫn. Nhưng quả thật hắn giống như Vạn Mộc Xuân đã nói, trước tiên bị một loại ma công rút sạch linh thức, sau đó có lẽ bị khống chế bằng bướm phấn vàng. Bởi vậy, những kẻ này mới có thể khôi phục tỉnh táo trong khoảnh khắc trước khi chết. Đó xem như chút ý chí cuối cùng của họ, còn về bản chất, họ đã chết từ lâu.

Nếu không phải trận cước, vậy hắn chính là nanh vuốt Đoạn Cẩm đặt ở đây, giữ lại chắc chắn là để chuẩn bị làm chuyện xấu. Có điều người đã chết rồi, Kiều Hàm cũng không còn gì phải kiêng dè, lập tức nghiên cứu một cách thô bạo.

“Đừng trách ta. Nếu nghiên cứu ra được kết quả gì, coi như ta cũng giúp ngươi báo thù.” Kiều Hàm lẩm bẩm một câu. Bích Huyền trên cổ tay cậu lập tức xoay nhanh, vô số dây leo nhỏ bé tựa như từng ống tiêm đâm vào cơ thể nam tử.

Kiều Hàm còn chưa nghiên cứu ra được thứ gì hữu ích, bướm phấn vàng trong cơ thể nam tử đã như bị kinh động, lập tức bay ra ngoài.

Đây cũng là lần đầu tiên Kiều Hàm tiếp xúc với thứ này. Rõ ràng cậu từng nghe nói bướm phấn vàng sẽ tan biến ngay khi rời khỏi cơ thể, không ngờ chúng lại lao thẳng về phía cậu.

Trên người Kiều Hàm có rất nhiều pháp khí phòng ngự, tất cả đồng loạt khởi động nhưng vẫn ngăn chặn thất bại. Bởi bướm phấn vàng hóa thành bụi vàng bay tản ra, dù phần lớn đã bị đánh tan, vẫn có một phần nhỏ xâm nhập vào cơ thể Kiều Hàm.

Trong nháy mắt, cơ thể cậu cứng đờ, dường như có thứ gì đó đang lan khắp tứ chi bách hài. Sắc mặt Kiều Hàm đột ngột thay đổi, cậu lập tức khoanh chân ngồi xuống, nhanh chóng vận chuyển linh lực hệ Mộc trong cơ thể.

Theo ánh sáng xanh lục liên tục lóe lên, từng chút bụi vàng không ngừng bị đẩy ra khỏi cơ thể Kiều Hàm. Tốc độ quá chậm, khiến gân xanh trên trán cậu cũng nổi lên vì sốt ruột.

Đều tại cậu quá sơ suất. Nếu không có linh phù của hệ thống hỗ trợ, e rằng lúc này cậu đã trúng chiêu rồi. Không ngờ pháp thuật của Đoạn Cẩm lại lợi hại đến vậy, chỉ có thể nói không hổ là nữ tử dám một mình lẻn vào yêu giới.

Kiều Hàm biết lúc này không thể nóng vội. Tuy ban đầu mất rất nhiều thời gian, nhưng sau khi dần quen tay, tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn.

Đến khi đẩy được lượng bụi vàng trong cơ thể ra ngoài đến mức chúng không thể cản trở hành động, cậu đã mất trọn ba ngày.

Dù vẫn chưa loại bỏ hoàn toàn, Kiều Hàm cũng không muốn tiếp tục trì hoãn. Cậu vừa đi tìm người, vừa để khả năng tự chữa lành của cơ thể xử lý phần còn sót lại.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ đi ngoài sáng, Tần Tu Trọng hành động trong bóng tối, hai người đã chia nhau làm việc. Tần Tu Trọng phụ trách tránh khỏi yêu tộc để tìm Kiều Uyển và Ngạo Tuyết, hai người họ có lẽ đang ở cùng nhau. Còn Tiêu Cửu Từ đi tìm bốn vị Yêu Quân và Yêu Hoàng, báo cho họ biết tình hình ở đây.

Theo thiết lập ban đầu của Yêu Hồn Cốc, sau khi kết giới mở ra rồi đóng lại, chỉ có thể ra mà không thể vào. Vì vậy, đám yêu tộc vừa tiến vào đã hào hứng chuẩn bị thử luyện để nâng cao bản thân, hoặc nhân cơ hội tìm kiếm thiên tài địa bảo, hoàn toàn không phát hiện nơi đây có gì bất thường. Dù sao chỉ khi muốn rời đi, họ mới nhận ra khốn trận ẩn giấu sau lớp phòng ngự vốn có của Yêu Hồn Cốc.

Nhưng Yêu Hồn Cốc thực sự quá rộng lớn. Ngay khi vừa tiến vào, mọi người đã nhanh chóng bay đến khắp nơi. Ngoại trừ kịp thời thông báo cho Lăng Sương, Hàn Phong và Ô Nguyên, bảo họ mau chóng đi báo tin cho những người khác, Tiêu Cửu Từ chỉ gặp được nhóm Ân Lâu.

Thời gian dần trôi, phần lớn yêu tộc đều cảm nhận được Yêu Hồn Cốc đang nuốt chửng sức mạnh của họ. Ban đầu họ cho rằng năng lực của bản thân không đủ nên mới không thể hấp thu sức mạnh, nhưng khó khăn lắm mới được vào đây, sao họ có thể dễ dàng từ bỏ. Dù trong sương trắng thỉnh thoảng xuất hiện đủ loại công kích bằng yêu lực khiến họ bị thương nặng, họ vẫn nghiến răng chịu đựng.

Mãi đến khi cuối cùng có yêu tộc không chịu nổi, quyết định từ bỏ rời đi, lúc ấy mới kinh hãi phát hiện nơi đây đã xảy ra vấn đề.

Mà lúc này, Tiêu Cửu Từ đã tìm được hai vị Yêu Quân đang chuẩn bị liên thủ.

Ban đầu, khi nghe được tin tức, họ hoàn toàn không tin. Nhưng muốn kiểm chứng cũng rất đơn giản, căn bản không cần phí lời, Tiêu Cửu Từ lập tức thử xông phá trận pháp ngay trước mặt họ.

Nhìn Tiêu Cửu Từ phóng thích toàn bộ yêu lực bảy đuôi mà vẫn không thể rời đi, hai vị Yêu Quân cuối cùng cũng nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.

“Đáng chết! Nhất định là Yêu Hoàng!”

“Ta vốn cho rằng hắn định tự chứng minh mình trong sạch, không ngờ hắn lại có chủ ý này. Hắn muốn tóm gọn tất cả chúng ta, nhốt chúng ta chết ở đây sao?”

Tiêu Cửu Từ cau mày nói: “Không phải Yêu Hoàng.”

Hai vị Yêu Quân đã giận dữ đến mất lý trí, căn bản không nghe lọt lời y. Đúng lúc này, một giọng nói tà khí vang lên: “Các ngươi đang nói gì về ta đấy?”

Ba người giật mình, quay đầu lại liền thấy một ngọn lửa thiêu tan sương trắng, Yêu Hoàng chậm rãi bước ra từ trong biển lửa.

Tiêu Cửu Từ vội nói: “Yêu Hoàng bệ hạ, Yêu Hồn Cốc đã xảy ra vấn đề, tất cả mọi người đều không thể ra ngoài. Ta nghi ngờ đây là thủ đoạn của ma tu, việc cấp bách trước mắt là nghĩ cách…”

Yêu tộc vốn có tính tình thẳng thắn, căn bản không cho Tiêu Cửu Từ cơ hội tập hợp sức mạnh của mọi người để xử lý vấn đề. Hai vị Yêu Quân đã ôm suy nghĩ ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, lập tức tấn công Yêu Hoàng.

Yêu Hoàng lại càng không phải người chịu bình tĩnh nói chuyện. Dám mạo phạm hắn, vậy chính là tự tìm đường chết.

Tiêu Cửu Từ hít thở gấp mấy lần, cố nén cơn giận rồi nhanh chóng phân tích tình thế. Y phải lập tức nghĩ cách ra ngoài tìm Kiều Hàm, sự an toàn của Kiều Hàm mới là quan trọng nhất.

Trước mắt, chỉ dựa vào sức mạnh của y và Tần Tu Trọng đều không thể thoát ra. Y cũng không biết cách phá giải trận pháp gây nên tình cảnh này, vậy chỉ có thể thử tập hợp thêm sức mạnh để phá cục.

Tiếp đó, Yêu Hoàng đang ở Độ Kiếp kỳ, những người còn lại cũng đều là cao thủ Hóa Thần kỳ, Tiêu Cửu Từ căn bản không thể ngăn cản họ.

Hơn nữa, Tiêu Cửu Từ phát hiện chiến đấu càng kịch liệt, tốc độ Yêu Hồn Cốc nuốt chửng sức mạnh của họ càng nhanh. Không thể để họ tiếp tục nội đấu như vậy.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ chợt thay đổi. Y trực tiếp gia nhập chiến cuộc, hỗ trợ Yêu Hoàng tấn công hai vị Yêu Quân. Nếu y giúp Yêu Quân đối phó với Yêu Hoàng, chắc chắn còn phải lãng phí thêm thời gian và sức lực. Chi bằng phối hợp với Yêu Hoàng nghiền ép hai vị Yêu Quân, vừa tiết kiệm thời gian vừa đỡ tốn sức.

Ngọn lửa mạnh nhất kết hợp với băng hệ tuyệt đối, vô hình trung tạo thành thế công hai cực khiến hai vị Yêu Quân khó lòng chống đỡ.

Sau một phen giao phong nhanh như chớp, hai vị Yêu Quân bị đánh ngã xuống đất.

“Ngươi điên rồi sao?” Vị Yêu Quân bị đánh lui giận dữ vô cùng. Trước đó Tiêu Cửu Từ tới thông báo nơi đây xảy ra chuyện, họ còn có ấn tượng khá tốt với bán yêu này, không ngờ bây giờ y lại giúp kẻ xấu. “Ngươi không muốn ra ngoài nữa à!”

Yêu Hoàng cũng bất mãn nhìn Tiêu Cửu Từ, mang vẻ khó chịu vì bị xen ngang.

Tiêu Cửu Từ thu vũ khí lại, kể cho họ nghe chuyện Ngạo Tuyết bị bắt cóc: “Vì vậy ta tin chuyện này không phải do Yêu Hoàng gây ra. Ta chỉ hy vọng mọi người có thể bình tĩnh lại để giải quyết vấn đề. Nếu các vị tiếp tục lãng phí thời gian như vậy, có từng nghĩ kẻ nhốt chúng ta ở đây sẽ đối phó với những người bên ngoài thế nào không? Toàn bộ chủ lực đều đang ở đây!”

Những người này chỉ quan tâm đến xung đột trước mắt, hoàn toàn không chịu suy nghĩ đến chuyện phía sau, thực sự khiến Tiêu Cửu Từ đau đầu.

Nhưng cuối cùng họ vẫn chịu nghe khuyên. Dù sao mỗi người đều có người mình quan tâm đang ở bên ngoài.

Sau khi sững sờ, hai vị Yêu Quân thấy ngay cả sắc mặt Yêu Hoàng cũng hơi thay đổi, liền đoán có phải hắn đã nghĩ đến vị Yêu phi có tu vi bình thường kia hay không. Nhìn dáng vẻ của hắn, dường như thực sự đang lo lắng. Lần này, hai vị Yêu Quân cũng bắt đầu dao động trước suy đoán của mình.

Ngay giây sau, Yêu Hoàng hóa thành hỏa phượng, đột ngột bay thẳng lên cao, xuyên qua sương trắng, thử trực tiếp rời khỏi phạm vi trên không của Yêu Hồn Cốc.

Mấy người phía dưới còn chưa kịp phản ứng đã cảm nhận được một luồng yêu lực khổng lồ va chạm dữ dội. Cú va chạm ấy kéo theo cả vùng không gian rung chuyển.

Nhưng chẳng bao lâu sau, một bóng người đỏ rực dường như bị bật ngược trở xuống, cuối cùng hóa thành hình người rồi vững vàng đáp xuống đất, chỉ là sắc mặt vô cùng khó coi.

Lần này, sắc mặt hai vị Yêu Quân càng trở nên khó coi hơn.

Tên Yêu Hoàng này cực kỳ cuồng ngạo, tuyệt đối không thể diễn loại trò ấy cho họ xem. Vậy nên ngay cả Yêu Hoàng cũng không thể ra ngoài, họ thực sự đã bị nhốt lại.

Động tĩnh khổng lồ do Yêu Hoàng tạo ra truyền đi rất xa, nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người khác. Hai vị Yêu Quân còn lại cũng chạy đến.

Trong lúc mọi người đang sứt đầu mẻ trán nghĩ cách rời đi, bên trong một hang núi bí mật ngoài Yêu Hồn Cốc, Đoạn Cẩm cảm nhận được dao động của Khiên Ti Dẫn, liền mở mắt nhìn mặt gương nước phía trước đang chiếu hình ảnh Yêu Hoàng.

Đám yêu tộc kia đã bắt đầu đồng tâm hiệp lực phá trận, sớm hơn dự tính quá nhiều. Tuy không cần lo họ có thể thoát ra, nhưng kết quả này vẫn khiến Đoạn Cẩm vô cùng thất vọng.

Đoạn Cẩm đã sớm hiểu rõ bản tính của đám yêu tộc ấy. Trong tình huống này, họ đáng lẽ phải đánh đến mức lưỡng bại câu thương, tranh đấu lẫn nhau rất lâu rồi mới bình tĩnh xử lý vấn đề. Không thể nào nhanh chóng phát hiện bất thường rồi liên thủ như vậy, trừ khi có người dẫn dắt.

Đoạn Cẩm khẽ cau mày, ánh mắt dừng trên bóng người bình tĩnh nhất giữa đám yêu tộc: “Quả nhiên… đáng lẽ nên xử lý trước.”

Khiên Ti Dẫn tuy không có kẽ hở, nhưng pháp lực của Đoạn Cẩm có hạn, không thể duy trì mãi. Nàng chỉ có thể nghĩ cách khiến bọn họ hỗn loạn thêm lần nữa.

Đoạn Cẩm chậm rãi thở ra. Khi nàng mở mắt lần nữa, một đôi mắt đỏ như máu của ma tộc đã hiện lên.

Lúc này, Cận Qua vì không thể tiến vào Yêu Hồn Cốc nên vẫn quanh quẩn gần đó. Hắn chợt cảm nhận được một luồng ma khí, nhớ đến suy đoán mà Tiêu Cửu Từ và những người khác từng đưa ra, lập tức lần theo hướng ma khí truyền đến.

Cùng lúc ấy, Kiều Hàm đang đi khắp nơi trong Yêu Hồn Cốc. Cậu đã thích ứng với yêu khí nồng đậm nơi đây, kỳ lạ là nơi này không hề ngưng tụ yêu lực để phát động công kích thử luyện đối với cậu.

Không chỉ vậy, cậu còn gặp được vài cây linh thực cực phẩm, dễ dàng thu hết vào túi, khiến một nhân tộc như cậu cũng thấy hơi ngượng ngùng. Chẳng lẽ thử luyện bên trong Yêu Hồn Cốc không có tác dụng với nhân tộc?

Hay là lượng bụi vàng còn sót lại trong cơ thể khiến cậu không bị công kích? Dù sao những con rối kia có thể tiến vào mà không gặp chuyện, chắc chắn đã tránh được công kích của Yêu Hồn Cốc.

Đang suy nghĩ lung tung, trong đầu cậu bỗng vang lên giọng nói mạnh mẽ của một nữ tử, tựa như đang ra lệnh: “Đi hỗ trợ, bắt giữ con tin, kích hóa mâu thuẫn, khiến Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng trở mặt thành thù.”

Ngay sau đó, giọng nói kia truyền cho cậu một địa điểm, yêu cầu cậu tới đó thực hiện nhiệm vụ.

Khi nhận ra đây là Đoạn Cẩm đang thông qua sức mạnh còn sót lại của bướm phấn vàng để truyền đạt mệnh lệnh, Kiều Hàm suýt quên khép miệng.

[Ting… Vô tình bị kẻ địch khống chế, khiến nam chính tiến thoái lưỡng nan, đau khổ lựa chọn…]

Kiều Hàm: Ờm… Đã cảm nhận được quyết tâm muốn kéo cốt truyện trở lại quỹ đạo của nó rồi, cũng cảm nhận được nếu thực lực bản thân không đủ, nhân vật phản diện như mình rốt cuộc sẽ gây ra bao nhiêu họa.

Vậy là cậu có thể men theo chỉ dẫn để tìm thấy con tin trước sao?

Hơn nữa còn không cần tự mình tìm, đã có thể gặp được sư huynh rồi?!

Kiều Hàm cố không để mình bật cười thành tiếng, vội vàng men theo mệnh lệnh trong đầu đi tìm.

Có điều Kiều Hàm suy đoán, Đoạn Cẩm lựa chọn thời điểm này mới điều khiển họ từ xa, thay vì làm ngay từ đầu, chắc chắn là vì nàng vẫn luôn theo dõi biến cố ở đây để quyết định thời cơ thích hợp.

Bất kỳ loại theo dõi nào cũng không thể bao phủ phạm vi quá rộng. Hiển nhiên đối phương còn chưa phát hiện một con rối đã xuất hiện dị thường, nên mới để cậu lợi dụng được sơ hở.

Vì thế Kiều Hàm lập tức biến đổi hình dạng, đơn giản hóa thành dáng vẻ của người cậu vừa gặp. Đương nhiên, người có tu vi cao hơn cậu đều có thể nhận ra đây là ngụy trang, nhưng nếu chỉ nhìn qua gương nước thì sẽ không phát hiện được gì.

Kiều Hàm tiếp tục đóng vai một trong những con rối. Chẳng bao lâu sau, cậu trông thấy bóng người trong màn sương trắng.

Cậu cẩn thận tiến lại gần, quả nhiên nhìn thấy Ngạo Tuyết và Kiều Uyển. Cả hai đều bị pháp khí trói chặt, không thể nhúc nhích. Phiền phức hơn là còn có hai con rối, lúc này mỗi con đang bóp cổ một người, ép họ đi về phía trước. Hai người bị buộc phải bước đi, không nói một lời, xem ra đã không thể phát ra tiếng.

Nếu thật sự muốn giãy khỏi pháp khí kia thì cũng không khó. Họ ngoan ngoãn chịu trói như vậy, xem ra chỉ cần tự ý cử động, hai con rối sẽ lập tức lấy mạng họ.

Sau khi phân tích một lượt, Kiều Hàm thu những dây leo đang rục rịch vươn tới lại, chỉ có thể tạm thời đi theo suốt dọc đường.

Mãi đến nơi yêu khí nồng đậm nhất, họ mới dừng lại.

Từ xa, Kiều Hàm nhìn thấy sắc mặt Kiều Uyển và Ngạo Tuyết đều vô cùng khó coi. Có lẽ không chỉ vì phía sau họ là vực sâu nguy hiểm trông như không đáy.

Quan trọng nhất là yêu khí gần như ngưng tụ thành thực chất không ngừng trào lên từ sâu dưới đáy vực. Nó không chỉ khiến Kiều Uyển khó chịu, ngay cả Ngạo Tuyết mang huyết thống yêu tộc thuần khiết cũng không chịu nổi.

Nơi này có lẽ chính là nơi chôn cất xác rồng, yêu đan và hài cốt của những yêu tộc hùng mạnh khác trong toàn bộ Yêu Hồn Cốc. Sương trắng trong Yêu Hồn Cốc gần như cũng sinh ra từ đây.

Nhìn hai con rối dẫn Ngạo Tuyết và Kiều Uyển đứng ngay bên bờ vực sâu, cảnh tượng này gần như giống hệt tình tiết trong nguyên tác.

Suy nghĩ của Đoạn Cẩm rất đơn giản. Hiện giờ hai người họ lần lượt được xem là trách nhiệm của Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng. Nếu bắt hai người chọn một, trong tình huống bình thường chắc chắn sẽ khiến họ khó xử. Muốn dùng việc này để k*ch th*ch mâu thuẫn, nàng đã quá xem thường sự đáng sợ khi Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng liên thủ.

Nhưng dù thế nào, Kiều Hàm chắc chắn sẽ không để sư huynh khó xử dù chỉ một chút. Cậu đang suy nghĩ có nên lợi dụng thân phận hiện tại để làm gì đó hay không, chợt nghe thấy tiếng xung đột hỗn loạn truyền tới. Một nhóm người đông đảo đang được dẫn về phía này.

Đồng thời, Kiều Hàm cũng nghe thấy Đoạn Cẩm lặp lại mệnh lệnh trong đầu. Xem ra nàng đã bắt đầu theo dõi nơi này, phát hiện hành vi của cậu không đúng. Nếu mãi không thể thúc giục cậu hành động, có lẽ nàng sẽ đổi sang người khác.

Kiều Hàm quyết định thật nhanh, lập tức bay tới phía sau Ngạo Tuyết và Kiều Uyển, đứng giữa hai con rối rồi bày sẵn tư thế. Mệnh lệnh trong đầu cuối cùng cũng không còn thúc giục nữa.

Chẳng bao lâu sau, Kiều Hàm nhìn thấy một luồng sét lao nhanh về phía này.

Cậu trông thấy Kiều Uyển bên cạnh khẽ cử động, nhưng ngay trong nháy mắt, bàn tay đang bóp cổ nàng chợt nổi gân xanh. Những ngón tay lập tức siết sâu vào chiếc cổ mảnh khảnh của Kiều Uyển, ép nàng phải ngẩng đầu lên, rõ ràng vô cùng đau đớn.

Tần Tu Trọng dường như cũng nhận ra có điều không ổn, lập tức dừng bước, nhìn chằm chằm về phía này để tìm cơ hội.

Hành động của Tần Tu Trọng đã chứng minh suy đoán của Kiều Hàm. Muốn tấn công con rối để cứu người rất khó, ngay cả tốc độ của Tần Tu Trọng cũng chưa chắc làm được. Họ không thể mạo hiểm, vậy chỉ có thể đổi sang cách khác.

Kiều Hàm cần thời gian. Cậu giơ tay thử đặt lên phần vai gáy của Kiều Uyển và Ngạo Tuyết. Trong nháy mắt, cơ thể hai cô nương đều cứng đờ, hiển nhiên vô cùng ghê tởm khi bị một nam tử nhẹ nhàng khoác tay lên vai như vậy.

Hai con rối kia lại không có bất kỳ phản ứng nào, hoàn toàn mặc kệ hành động tới gần của Kiều Hàm. Cậu chậm rãi di chuyển mu bàn tay, thử đưa tay đến gần bàn tay của hai con rối. Khi da thịt khẽ chạm vào nhau, hai con rối vẫn không phản ứng. Mãi đến khi Kiều Hàm hơi dùng sức áp sát hơn, chúng mới bản năng dịch chuyển. Nhưng chúng vừa động liền kéo theo Kiều Uyển và Ngạo Tuyết, vậy nên giữ da thịt chạm nhau đã là khoảng cách gần nhất chúng có thể chấp nhận.

Hành động ấy của Kiều Hàm lại khiến Ngạo Tuyết và Kiều Uyển bị cậu chạm vào ghê tởm đến mức không chịu nổi, cảm giác như đang bị một nam tử liên tục sờ vai vậy.

Tần Tu Trọng ở phía xa càng thẹn quá hóa giận, hung dữ trừng mắt nhìn tên ngụy trang kia.

Kiều Hàm lại hoàn toàn tập trung duy trì trạng thái da thịt tiếp xúc với hai con rối, sau đó… thông qua chỗ tiếp xúc truyền linh lực hệ Mộc sang. Như vậy, ánh mắt đang theo dõi từ xa sẽ không phát hiện được.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, Ngạo Tuyết và Kiều Uyển đều kinh ngạc. Hai người từng được Kiều Hàm chữa trị, đương nhiên vô cùng quen thuộc với linh lực của cậu. Kẻ địch không thể nào chữa trị cho họ, vậy chỉ có thể là…

Kiều Hàm vừa đúng lúc cố ý dùng ngón trỏ gõ vài cái lên vai họ, xem như ám hiệu.

Chẳng bao lâu sau, Kiều Hàm cảm nhận được hai bờ vai dưới tay mình đã thả lỏng, hai bên thuận lợi nhận ra nhau.

Cậu dùng linh lực hệ Mộc xác nhận cơ thể hai người không có gì đáng ngại. Những vấn đề khác chỉ có thể để sau mới xử lý. Sau đó, Kiều Hàm tập trung đối phó với bướm phấn vàng trong cơ thể hai con rối.

May mà trước đó cậu đã trải qua một lần, nên lần này xử lý cũng đã tìm được phương pháp.

Dù sao mục đích của cậu chỉ là quấy nhiễu đôi chút ảnh hưởng của bướm phấn vàng đối với hai con rối. Chỉ cần chúng thất thần trong một khoảnh khắc, cậu có thể lập tức cứu cổ của hai cô nương khỏi tay chúng.

Đây là cách an toàn nhất.

Mọi việc bên phía Kiều Hàm cũng diễn ra vô cùng thuận lợi.

Theo tiếng ồn ào huyên náo truyền đến từ xa, một đoàn yêu tộc đông đảo tiến lại gần, lập tức trông thấy tình cảnh kỳ quái nơi đây.

Xung đột bùng nổ trong nháy mắt. Nhân tộc đột nhiên xuất hiện, yêu tộc đương nhiên sẽ theo bản năng phát động tấn công.

Tần Tu Trọng đang giận dữ trừng con rối kỳ quái do Kiều Hàm giả trang, không ngờ lại bị công kích từ xa. Hắn phản ứng nhanh gọn, trước khi đòn tấn công tiếp theo ập tới đã lập tức đánh trả.

Ngay khoảnh khắc linh lực và yêu lực sắp va chạm, một bóng người từ trên không đáp xuống.

Kiều Hàm vừa trông thấy bảy chiếc đuôi hồ ly quen thuộc, tim lập tức nảy lên, suýt nữa kích động gọi thành tiếng. Dù sao hai người họ đã rất lâu không xa nhau quá một ngày.

Lần này vừa chia xa đã tròn bốn ngày, Kiều Hàm nhớ y đến khó chịu. Hơn nữa, vừa nhìn thấy sư huynh, bầu không khí căng thẳng ban nãy cũng lập tức tan biến.

Tiêu Cửu Từ nhanh chóng đảo mắt qua tình hình bên này, không nhìn kỹ, chỉ xác nhận Ngạo Tuyết và Kiều Uyển đều ở đây rồi lập tức ngăn cản trận chiến.

Lúc này, yêu tộc đã chịu nể mặt Tiêu Cửu Từ, nhưng cũng không hoàn toàn nghe lệnh y. Đến thời khắc then chốt, họ vẫn phải nhìn thái độ của Yêu Hoàng.

Yêu Hoàng nhìn Tần Tu Trọng rồi hỏi: “Tiêu Cửu Từ, chuyện này là thế nào?”

Ban đầu Tiêu Cửu Từ không nói ra tình hình của Tần Tu Trọng và Kiều Uyển chính là vì lo khi gặp mặt sẽ phát sinh xung đột, sự việc quá phức tạp, khó lòng giải thích rõ ràng. Nhưng nếu đã xui xẻo chạm mặt, y chỉ có thể kể lại toàn bộ tình hình, đối phương có tin hay không thì đành phó mặc cho vận may.

Quả nhiên, sau khi Tiêu Cửu Từ nói xong, tất cả mọi người đều bắt đầu tranh cãi.

Có điều thấy Tiêu Cửu Từ kiên định đứng chắn trước mặt Tần Tu Trọng, nhất thời họ cũng thật sự không biết phải làm sao.

“Vậy giải quyết chuyện bên kia trước rồi nói.” Yêu Hoàng bực bội nói: “Đó hẳn là những con rối của bọn mổ đan bị khống chế mà ngươi đã nhắc tới?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu, sau đó nhìn sang phía bên kia.

Lúc này Ô Nguyên, Lăng Sương và Hàn Phong cũng chạy tới. Lăng Sương và Hàn Phong vừa đến đã nhìn thấy Ngạo Tuyết, lập tức kích động muốn xông lên cứu người.

“Đừng lại gần!” Tần Tu Trọng vội quát.

“Nguy hiểm.” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói: “Các ngươi mà tới gần, hai con rối kia sẽ bẻ gãy cổ họ. Trước hết cứ xem chúng muốn làm gì đã!”

Nói xong, Tiêu Cửu Từ bắt đầu quan sát ba con rối. Mãi đến khi ánh mắt dừng trên người đứng giữa, vẻ mặt nghiêm túc của y mới dần chuyển thành sững sờ.

Tần Tu Trọng bên cạnh vẫn còn giận dữ nói: “Hai con rối hai bên chắc chắn nghe lệnh tên đứng giữa. Tên ở giữa chẳng phải thứ tốt lành gì, vừa rồi còn liên tục chiếm tiện nghi của hai cô nương! Lát nữa chặt tay hắn trước!”

“Cái gì! Dám giở trò với tỷ tỷ ta!” Lăng Sương tức giận nói.

“Nhìn tay hắn đã biết không đứng đắn!” Hàn Phong nổi giận.

Mi mắt Tiêu Cửu Từ lại khẽ giật, sắc mặt dần trở nên khó coi.

Lúc này, mệnh lệnh thúc giục đã bắt đầu vang lên trong đầu Kiều Hàm.

Ảnh hưởng của cậu đối với bướm phấn vàng trong cơ thể hai con rối vẫn chưa đủ mạnh, chỉ có thể buộc lòng diễn kịch để kéo dài thời gian.

Có điều làm vậy có khi còn thuận tiện hoàn thành luôn nhiệm vụ, nghĩ kỹ thì cũng không tệ.

Lúc này Kiều Hàm không còn quá căng thẳng, trái lại còn nảy sinh chút tâm tư nghịch ngợm.

“Tiêu Cửu Từ, Tần Tu Trọng, hai người này rất quan trọng với các ngươi nhỉ? Đáng tiếc chỉ có một người được sống. Cho các ngươi thời gian suy nghĩ, chỉ được chọn một người sống sót, người còn lại phải chết. Hai huynh đệ các ngươi thương lượng xem nên để ai sống đi!” Kiều Hàm nói bằng giọng quái gở.

Kiều Hàm vừa dứt lời, Tiêu Cửu Từ liền sững ra, sắc mặt càng khó coi hơn. Tần Tu Trọng và những người khác thì lập tức nổ tung.

Đám yêu tộc nhìn nhau, cảm thấy tình thế có phần vi diệu, không khỏi âm thầm đề phòng.

Kiều Hàm cũng cảm nhận được hai cô nương dưới tay khẽ run lên. Không biết họ có lại nghi ngờ thân phận của cậu hay không, cậu vội dùng ngón tay gõ nhẹ vài cái để an ủi.

Thật ra hai người chỉ cảm thấy hơi cạn lời mà thôi. Họ cũng thông minh đoán được Kiều Hàm chắc chắn đang nghĩ cách kéo dài thời gian để cứu mình, nên chỉ có thể phối hợp diễn kịch.

Có điều trước đó Tần Tu Trọng đã tố cáo, vậy nên động tác lén lút của cậu vẫn bị mọi người nhìn thấy. Trong mắt họ, hành vi này chẳng khác nào vừa bắt giữ hai cô nương, vừa giở trò chiếm tiện nghi, quả thực đáng ghét đến cực điểm!

Tần Tu Trọng và những người khác càng giận dữ ngút trời.

Trên tay Tần Tu Trọng bất giác đã tóe ra cả lửa lẫn sấm sét: “Giết hắn.”

“Quả thật phải… phạt cho đàng hoàng…” Tiêu Cửu Từ thấp giọng lẩm bẩm. Rốt cuộc đệ ấy đang làm gì? Làm sao trà trộn vào được? Chuyện nguy hiểm như vậy mà cũng dám làm!

Tần Tu Trọng và những người khác còn tưởng mình nghe nhầm, đồng loạt nhìn Tiêu Cửu Từ với vẻ đầy nghi hoặc.

Lăng Sương không nhịn nổi nữa, vội hét lên: “Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?!”

“Chẳng phải đã nói rồi sao?” Kiều Hàm xấu xa đáp: “Chọn người, chỉ được chọn một!”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ dần trở nên âm trầm, mất đi vẻ ôn hòa thường ngày. Dựa theo hiểu biết của Kiều Hàm về y, lần này y thật sự nổi giận.

Tim Kiều Hàm run lên. Cậu không muốn sư huynh thật sự tức giận, lập tức thu liễm đôi chút. Đúng lúc này, bướm phấn vàng trong cơ thể hai con rối bắt đầu rung động, sắp có hiệu quả rồi. Kiều Hàm cảm thấy dù có xuất hiện chút bất thường thì Đoạn Cẩm cũng chẳng còn tâm trí để ý.

Nếu thắng lợi đã ở ngay trước mắt, vậy trêu sư huynh một chút cũng được.

“Hừ hừ, chọn cả hai cũng không phải không được, chỉ cần ngươi, Tiêu Cửu Từ, cho ta…”

Cậu đang định nói: Cho ta một nụ cười.

Không ngờ lại nghe Tiêu Cửu Từ đột nhiên lạnh lùng nói: “Ai cũng được, không quan trọng.”

Lời Kiều Hàm nghẹn ngay trong cổ họng, cậu kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ: “Hả?”

Hai người đang phối hợp diễn kịch: ???

Tần Tu Trọng: “Ngươi!”

Tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ lại nhìn chằm chằm Kiều Hàm. Cậu cứ cảm thấy ánh mắt ấy có gì đó không đúng.

Ngay giây sau, Tiêu Cửu Từ chợt cau mày, bởi y nhìn thấy sương trắng sau lưng Kiều Hàm đột nhiên trở nên dày đặc. Dường như vì nơi này tụ tập quá nhiều yêu tộc, cơ chế của Yêu Hồn Cốc đã phản ứng, chuẩn bị tăng cường thử luyện ngẫu nhiên tại đây.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi, y vội nói: “Muốn gì, sư huynh đều cho đệ. Đừng đứng sát mép vực, nguy hiểm lắm.”

Kiều Hàm: !!!!

Khoan đã, hai người cách nhau xa như vậy, cậu đã hoàn toàn biến thành một dáng vẻ khác, cũng không hề để lộ sơ hở nào, sao sư huynh lại nhận ra cậu? Cùng lắm chỉ có thể nhìn ra cậu đang ngụy trang thôi chứ.

Kiều Hàm ngây người.

Tần Tu Trọng bên cạnh kinh ngạc nói: “Huynh nói gì? Kẻ giở trò với Kiều Uyển kia là…”

Khóe miệng Tiêu Cửu Từ khẽ giật. Ánh mắt y rơi xuống bàn tay Kiều Hàm đang đặt trên vai hai nữ tử, giọng nói trầm khàn như bảo kiếm đang âm thầm rời vỏ: “Mau qua đây với sư huynh.”

Kiều Hàm nhìn ánh mắt mây đen giăng kín của sư huynh, theo bản năng run lên: “Ồ.”

Khế ước nô lệ trong cơ thể cưỡng chế phát động. Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng, thân thể đã ngoan ngoãn bước về phía y.

Đầu óc Kiều Hàm chợt căng thẳng. Âm thanh ở đây, dù là Đoạn Cẩm bên ngoài hay hai con rối hai bên, chắc chắn đều có thể nghe thấy. Lỡ như…

Không đợi Kiều Hàm kịp lo lắng, Tiêu Cửu Từ đã đột nhiên quát: “Ra tay!”

Gần như ngay khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ lao tới, Tần Tu Trọng và Ô Nguyên có tốc độ nhanh nhất cũng đồng thời phóng ra.

Đương nhiên Tiêu Cửu Từ không tùy tiện lên tiếng. Y đã nhìn ra hai con rối kia có dấu hiệu buông tay, đoán rằng Kiều Hàm đã làm gì đó, nhưng tình hình dưới vực sâu phía sau họ cũng thực sự nguy cấp.

Chuyện đã phát triển đến mức này, chắc chắn có người đang theo dõi. Nếu vậy, chi bằng trực tiếp để lộ thân phận, đánh đối phương trở tay không kịp. Nhân lúc kẻ đứng sau còn đang sững sờ, lại thêm khoảng trống do hai con rối buông lỏng tạo ra, tuyệt đối đủ để họ ra tay.

Ngay khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ ôm lấy Kiều Hàm, những đường băng trên mặt đất đã sớm lan đến người hai con rối.

Thêm Tần Tu Trọng và Ô Nguyên, mỗi người chém đứt một cánh tay, Kiều Uyển và Ngạo Tuyết lập tức được cứu.

Nhìn cảnh tượng đột biến này, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Kiều Hàm vô tội đã gỡ bỏ ngụy trang, bị Tiêu Cửu Từ ôm chặt để kiểm tra cơ thể.

Nhìn ánh mắt không vui của sư huynh, Kiều Hàm rụt cổ: “Ta không sao.”

“Không sao? Vậy nên mới có thể thuận lợi trà trộn vào?”

Quả nhiên Tiêu Cửu Từ không dễ lừa. Dù không đoán được cụ thể, y cũng biết chắc chắn có vấn đề.

“Bây giờ… đã không sao rồi.” Kiều Hàm cười lấy lòng. Nhìn đôi mày nghiêm nghị ẩn chứa tức giận của Tiêu Cửu Từ, cậu chỉ cảm thấy nhìn thế nào cũng thâm tình, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác thật tốt.

“Sư huynh… ta nhớ huynh.”

Tiêu Cửu Từ sững người, ngước mắt đối diện với Kiều Hàm. Y vừa cảm thấy ánh mắt sư đệ có phần khác thường, Kiều Hàm đã lập tức chuyển sang nói chuyện chính.

Cách phá giải Khiên Ti Dẫn trong Yêu Hồn Cốc và chuyện của Đoạn Cẩm lập tức gây nên một trận xôn xao dữ dội.

Yêu Hoàng vẫn luôn đứng xem, vừa nghe Yêu phi chính là Đoạn Cẩm, đang định theo bản năng nổi giận thì toàn bộ không gian đột nhiên rung chuyển.

Tiêu Cửu Từ lập tức ôm chặt Kiều Hàm. Sắc mặt y liên tục biến đổi, chợt nói: “Không chỉ có con rối, Đoạn Cẩm cũng là điểm đột phá!”

Không gian rung chuyển đúng vào lúc Kiều Hàm nói Đoạn Uân đã chết.

Đoạn Cẩm đang theo dõi từ xa vừa nghe tin muội muội mình chết, dù tâm lý có mạnh mẽ đến đâu cũng không tránh khỏi dao động.

Là người thi pháp chủ yếu của Khiên Ti Dẫn, dao động cảm xúc của nàng mới là điều quan trọng nhất.

Tiêu Cửu Từ lập tức nói với Yêu Hoàng và những người khác: “Bây giờ chính là cơ hội để thoát ra…”

Tiêu Cửu Từ còn chưa nói xong, Yêu Hoàng đã lao thẳng lên rìa phía trên.

Lần này Yêu Hoàng không bị đánh bật xuống. Đám yêu tộc bên dưới nhìn thấy màn sáng hình vòng cung trong suốt bị va chạm đến mức rung chuyển, hiện ra màu sắc.

Đây là… có thể phá ra ngoài rồi sao?!

Đến lúc này, tất cả mọi người cuối cùng cũng tin lời Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, lập tức theo Yêu Hoàng cùng tấn công Khiên Ti Dẫn.

Kiều Hàm cũng cuối cùng hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện. Trong nguyên tác, cơ hội đột phá cũng không phải do Tiêu Cửu Từ đau khổ bùng nổ tạo ra.

Thật ra, dựa theo tính cách của Tiêu Cửu Từ, cho dù lúc ấy phải đưa ra lựa chọn khó khăn, khi nhìn Ngạo Tuyết rơi xuống, y cũng đã chuẩn bị sẵn sàng nhảy theo cứu người. Sao có thể vì đau khổ mà bùng nổ được? Hẳn là lúc đó y đã giết Đoạn Uân, bị Đoạn Cẩm tận mắt nhìn thấy, nên mới tạo ra cơ hội.

Bây giờ cậu nói ra tin này cũng đạt được hiệu quả tương tự.

Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng bay lên hỗ trợ. Tuy trận pháp đã dao động, nhưng muốn phá trận thoát ra ngoài vẫn cần đủ sức mạnh. Dù sao đối phương cũng đã phản ứng lại, đang nhanh chóng bình tĩnh để duy trì Khiên Ti Dẫn.

Kiều Hàm thì vội xử lý những vấn đề còn sót lại cho Ngạo Tuyết và Kiều Uyển, giúp họ có thể mở miệng nói chuyện.

Nhìn ánh mắt của hai bà cô dành cho mình, Kiều Hàm cười lúng túng.

“Cảm ơn ngươi đã cứu ta, nhưng… hai sư huynh đệ các ngươi muốn chọc tức ai đến chết thế?” Ngạo Tuyết khó chịu nói.

Vẻ mặt Kiều Uyển cũng vô cùng vi diệu. Nàng quay đầu nhìn vực sâu cách đó không xa, không ngờ một sự kiện quan trọng như vậy cũng đã thay đổi.

Quả nhiên… Kiều Hàm đã thay đổi vận mệnh của Tiêu Cửu Từ.

Kiều Uyển ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đang cùng nhau cố gắng phía trên, đột nhiên cảm thấy chẳng còn gì đáng để cảm khái.

Rốt cuộc đây đã là một cuộc đời hoàn toàn khác.

Lúc này, trong hang núi bên ngoài, đôi mắt Đoạn Cẩm đỏ ngầu, chảy xuống hai hàng huyết lệ. Nàng hung tợn trừng Kiều Hàm trong gương nước.

Nàng hận tam muội không biết cố gắng, nhưng đó cũng là đứa trẻ được nàng vừa làm tỷ vừa làm mẹ nuôi lớn. Nàng còn muốn dẫn theo hai muội muội cùng bước lên nơi cao nhất, giúp phụ thân hoàn thành tâm nguyện, trợ mẫu thân thuận lợi hồi phục. Sao có thể… người Đoạn gia bọn họ sao có thể chết trong tay hạng người này?

Nàng không cam lòng, không cam lòng. Nhưng nàng biết mình phải bình tĩnh. Trên vai nàng còn gánh trách nhiệm, đại nghiệp vẫn chưa hoàn thành, không thể hành động theo cảm tính, không thể…

Nhưng dao động của nàng vẫn khiến một lượng lớn ma khí tràn ra ngoài.

Đúng lúc này, kết giới ngoài cửa hang đột nhiên bị tấn công.

Đối phương gần như dốc hết toàn lực phá vỡ kết giới. Khi yêu lực đánh tới, Đoạn Cẩm cuối cùng buộc phải từ bỏ duy trì trận pháp Khiên Ti Dẫn để ngăn cản đòn tấn công.

“Quả nhiên là ngươi!” Cận Qua giận dữ trừng Đoạn Cẩm.

Đoạn Cẩm càng nổi giận không thể kiềm chế: “Đồ chó đáng chết! Dám phá hỏng đại kế của ta! Ta lấy mạng ngươi!”

Vốn chỉ cần kiên trì thêm một lúc, có lẽ nàng vẫn còn có thể nhốt bọn họ lại, không ngờ lại bị Cận Qua phá hỏng hoàn toàn.

Đoạn Cẩm buộc phải tốc chiến tốc thắng. Nếu đã bại lộ, nàng cũng chỉ có thể bỏ chạy.

Nhưng Cận Qua lại như một con chó điên, cắn chết không chịu buông.

Sau một trận khổ chiến, cuối cùng Cận Qua vẫn không phải đối thủ. Đan điền của hắn lập tức bị lợi trảo do bướm phấn vàng của Đoạn Uân ngưng tụ thành xuyên thủng.

Cuối cùng Cận Qua hóa thành cự khuyển, cắn chặt lấy Đoạn Cẩm. Hắn cảm ứng được chủ tử đã thoát ra ngoài và đang tìm đến đây. Hắn nhất định phải để chủ tử biết nữ nhân này là kẻ xấu, không thể để ả tiếp tục làm hại chủ nhân nữa, cho dù bản thân phải chết.

Nhưng ngay giây sau, sức lực của hắn hoàn toàn cạn kiệt. Theo cảm giác xé rách truyền đến từ đan điền, yêu đan của hắn bị moi ra ngoài.

Trong nháy mắt, cự khuyển hóa thành một chú chó nhỏ ngã xuống đất, Đoạn Cẩm lập tức lao ra ngoài.

Một bóng người vừa hay ở gần đó. Ban nãy người ấy nhìn thấy cuộc chiến từ xa, đang định chạy tới hỗ trợ nhưng đã muộn, chỉ kịp lướt ngang qua Đoạn Cẩm.

Lục Truy vốn định đuổi theo Đoạn Cẩm, nhưng nhớ tới lời Kiều Hàm nói trước đó, lập tức phát tín hiệu, còn mình thì lao về phía Cận Qua.

Không lâu sau, Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha chạy tới. Nhìn thấy Lục Truy đang dùng pháp lực duy trì tính mạng cho Cận Qua, họ lập tức tham gia cứu chữa.

Đoạn Cẩm biết mình khó lòng chống đỡ tất cả yêu tộc. Không còn nàng điều khiển, những con rối còn lại cũng chẳng thể duy trì trận pháp bao lâu, rất nhanh trận pháp sẽ bị phá. Vì vậy nàng không thể tiếp tục trì hoãn, lập tức không chút lưu luyến rút lui. Không ngờ ngay sau đó, nàng cảm nhận được một luồng uy áp khủng khiếp. Đó là uy áp của Độ Kiếp kỳ, uy áp của Yêu Hoàng.

Trận pháp không thể bị phá nhanh như vậy mới đúng. Hơn nữa nàng rõ ràng đã che giấu khí tức bản thân, sao vẫn có thể bị truy đuổi?

Ánh mắt Đoạn Cẩm đột nhiên rơi xuống yêu đan trong tay. Chẳng lẽ Yêu Hoàng lần theo yêu đan mà tới? Yêu Hoàng đến tìm Cận Qua!

Đoạn Cẩm còn chưa kịp phản ứng, mọi chuyện đã quá muộn. Ngọn lửa phẫn nộ bắn tới, hóa thành một bức tường lửa bao vây, ngăn cản đường lui của nàng.

Đoạn Cẩm lập tức quyết định, nhanh chóng đổi hướng lao về phía Yêu Hồn Cốc. Cơ chế của Yêu Hồn Cốc tồn tại sẽ khiến đám yêu tộc không thể thuận lợi bắt người. Nơi đó vẫn còn con rối của nàng, tạm thời vẫn dùng được! Dù sao nếu đơn độc chiến đấu bên ngoài, nàng không thể thắng Yêu Hoàng. Hơn nữa trong Yêu Hồn Cốc còn có yêu đan do rất nhiều yêu tộc hùng mạnh để lại. Thể chất của nàng đã thay đổi, biết đâu có thể hấp thu chúng. Đến thời khắc then chốt, chỉ còn cách phá phủ trầm chu*!

*Phá phủ trầm chu (hoặc phá phủ trầm thuyền) là thành ngữ chỉ quyết tâm sắt đá, đập bỏ nồi nấu và đánh đắm thuyền sau khi vượt sông. Hành động này thể hiện tinh thần không chừa đường lui, dốc toàn bộ sức lực để tiến lên và chiến đấu đến cùng hoặc là chết.

Lúc này Yêu Hoàng đã hoàn toàn mất bình tĩnh. Quả thật hắn đã cưỡng ép phá trận thoát ra ngoài. Rõ ràng hắn lần theo khí tức của Cận Qua mà tới, tại sao chỉ nhìn thấy Đoạn Cẩm? Có phải điều đó chứng tỏ Cận Qua đã xảy ra chuyện?

Theo cảm xúc của Yêu Hoàng dần mất kiểm soát, bướm phấn vàng cuối cùng không thể chống lại yêu lực trong cơ thể hắn, không ngừng tràn ra ngoài. Ý thức của Yêu Hoàng cũng dần tỉnh táo trở lại.

Hắn nhớ ra rồi.

Năm ấy, Cận Qua bước vào kỳ mưa móc rồi lén bỏ chạy. Hắn thấy Cận Qua xin nghỉ lâu như vậy thì vô cùng khó chịu, liền chạy đi tìm. Kết quả lại bị Cận Qua đè ngã, suýt nữa bị c*n v** c*. Đến lúc đó hắn mới biết con chó do mình nuôi lớn từ nhỏ lại thích mình. Yêu Hoàng cao cao tại thượng lần đầu tiên rơi vào hoang mang, chỉ có thể cuống quýt bỏ chạy.

Đám người kia cũng nhân lúc tâm trạng hắn bất ổn mà đánh lén. Sau đó… sau đó hắn quên mất đoạn ký ức ấy, hết lần này đến lần khác đối xử tệ bạc với Cận Qua.

Rõ ràng hắn không thích nữ nhân kia. Người hắn thích là…

Ngọn lửa quanh người Yêu Hoàng càng cháy dữ dội, như thể muốn thiêu rụi cả cơ thể hắn. Hắn chỉ có thể theo bản năng truy tìm khí tức của chú chó kia.

Nhưng Đoạn Cẩm là hỗn chủng. Một khi phát huy toàn bộ thực lực, tốc độ của nàng cũng không thể xem thường.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ và những người khác vẫn chưa rời khỏi Yêu Hồn Cốc. Họ không cần phải tự tổn hại cơ thể để cưỡng ép thoát ra như Yêu Hoàng, chỉ có thể từng bước phá giải Khiên Ti Dẫn.

Đột nhiên, một luồng sáng vàng lao vào.

Tốc độ quá nhanh, đến khi họ nhìn thấy Yêu Hoàng đang đuổi theo phía sau, mọi chuyện đã muộn.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đồng loạt thay đổi. Không ngờ Đoạn Cẩm lại chạy tới đây, mà hướng nàng lao đến là…

Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng lập tức đuổi theo, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Đoạn Cẩm đánh về phía Kiều Hàm và Kiều Uyển. Nàng muốn giết người hay bắt con tin, không ai biết được.

“Cẩn thận!” Hai người đồng thời hét lớn.

Kiều Hàm và Kiều Uyển cũng cảm nhận được nguy hiểm, lập tức bảo vệ bản thân.

________

Lời tác giả: chương sau tới kỳ mưa móc

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn