Ăn sáng xong, Tiêu Cửu Từ bảo Kiều Hàm đi dọn dẹp, chuẩn bị đổi phòng.
Kiều Hàm vừa nghe đã ngẩn người tại chỗ, không ngờ đề nghị tối qua lại là thật, nam chính nhà cậu cũng quá tốt rồi, giống như một người anh trai bao dung cho mọi sự tùy hứng nhỏ nhặt.
Bây giờ mà phản đối, chắc chắn sẽ rất đáng ngờ. Kiều Hàm chỉ đành nói lời cảm ơn, sau đó quay người về dọn dẹp.
Lục Truy ở bên cạnh nhìn nhìn rồi trực tiếp cười phá lên một cách không thể tin được, “Huynh chắc chắn người ta thật sự muốn đổi phòng, không phải muốn cùng phòng với huynh chứ? Ta có hơi đồng cảm với Kiều Hàm tiểu huynh đệ rồi đó.”
Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên hiểu hắn đang nghĩ gì, lười giải thích, bèn nói: “Hóng hớt xong rồi? Có thể đi được chưa?”
Nói xong, Tiêu Cửu Từ liền về phòng mình dọn dẹp.
Lục Truy lập tức ra vẻ ai oán, đuổi theo nói: “Quả nhiên là có mới nới cũ, thế này đã muốn đuổi ta đi rồi?”
Tiêu Cửu Từ vừa dọn dẹp vừa nói: “Huynh không chỉ đến để hóng hớt đâu nhỉ.”
Lục Truy cười một tiếng, bảo: “Đúng vậy, ta đâu có thiếu đắn như vậy. Huynh nhận được tin rồi chứ, đại hội tuyển nhận đệ tử nội môn vào tháng sau, hai tông chúng ta sẽ cùng nhau liên hợp tổ chức…”
Đợi bên này Kiều Hàm dọn dẹp xong, bên phía Tiêu Cửu Từ đã sớm đợi sẵn.
Lại một lần nữa đến phòng của nam chính, đã không còn một vật gì. Nếu là bình thường dù cho đối mặt với một căn phòng trống không, Kiều Hàm cũng có thể vì lý do Tiêu Cửu Từ đã từng ở mà phấn khích không thôi.
Nhưng đối mặt với hành lý mình mang đến lại phải lấy ra dọn dẹp, ai dám nghĩ, chỉ trong vòng mười hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi, dọn dẹp ba lần.
Kiều Hàm sụp đổ.
Quả nhiên đây là quả báo nhãn tiền của việc nói dối!
Đợi đến khi Kiều Hàm làm xong xuôi ra ngoài, đã như một cây linh thực thiếu linh khí, sắp héo đến nơi.
Mà một Kiều Hàm như vậy trong mắt Lục Truy đang hóng chuyện, tự nhiên chính là dáng vẻ ‘ám chỉ thất bại, đau lòng buồn bã’.
Lục Truy duỗi cánh tay ra, huých huých Tiêu Cửu Từ, dùng ánh mắt ám chỉ: Cửu Từ, huynh đúng là một tên đàn ông không hiểu phong tình.
Tiêu Cửu Từ không để ý đến Lục Truy, thấy Kiều Hàm ra ngoài, liền nói: “Bây giờ đưa ngươi đi ghi danh nhé?”
Lục Truy lập tức quay đầu kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ, làm thật à?
Kiều Hàm gật đầu nói: “Vậy lát nữa ghi danh xong, có thể thuận tiện quăng ta đến Phổ Hiền Phong không, ta đến đó tu luyện.”
Lục Truy: Không phải nói đùa à? Ghi danh thật?
Tiêu Cửu Từ bật cười bởi cách nói của Kiều Hàm: “Không quăng, sẽ đưa đến nơi đến chốn.”
Sau đó y triệu hồi ra kiếm, sau khi bước lên, nhớ lại chuyện hôm qua, đang do dự có nên quay lại kéo người không, kết quả liền thấy Kiều Hàm đã đến bên cạnh thân kiếm, cẩn thận đưa tay gõ gõ, thăm dò xem có bị xuyên qua không.
Những đường vân màu xanh thẳm trên thân kiếm màu bạc của kiếm Băng Phách lóe lên, ngoài ra không có gì bất thường.
Sau khi Kiều Hàm xác nhận, liền cẩn thận nhảy lên, đợi đứng vững rồi mới thở phào một hơi.
Tiêu Cửu Từ thấy cậu có thể lên bình thường, bèn thu hồi ánh mắt, lại một lần nữa đưa Kiều Hàm ngự kiếm phi hành.
Lục Truy tất nhiên cũng đi theo, hắn muốn theo hóng hớt.
Việc tuyển nhận đệ tử của Thanh Vân Tông chia làm hai loại: nội môn và ngoại môn. Đại hội tuyển nhận đệ tử ngoại môn mỗi năm một lần, loại này là những phàm nhân bình thường đo được linh căn, sau đó xếp hạng theo tiềm năng, những ai trong danh ngạch tuyển nhận đều có thể trở thành đệ tử ngoại môn.
Còn đại hội tuyển nhận đệ tử nội môn là kỳ khảo hạch ba năm một lần, loại khảo hạch này hướng đến những người đã bắt đầu tu luyện, vừa hay tháng sau chính là lúc đó.
Là một đại tông môn như Thanh Vân Tông, mỗi khi đến lúc này đều vô cùng náo nhiệt.
Bởi vì không chỉ có đệ tử ngoại môn của nhà mình sẽ ghi danh tham gia khảo hạch, mà những người tu luyện ở các thế gia, hoặc tán tu tự do, cũng như những người chuyển môn phái đều có thể đến tham gia, chỉ cần qua là được.
Bản thân Kiều Hàm đã là Luyện Khí kỳ, hơn nữa còn có thiên phú Hỏa Mộc song linh căn, tất nhiên trực tiếp tham gia khảo hạch đệ tử nội môn.
Mà lần này lại vô cùng đặc biệt, bởi vì lần này sẽ là Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông, hai trong ba đại tông môn sẽ cùng nhau liên hợp mở ra bí cảnh cấp thấp Thanh Liên Cảnh để làm trường thi, đồng thời tiến hành khảo hạch tuyển nhận đệ tử nội môn.
Đợt liên minh này thoạt nhìn thì có vẻ tiện lợi đôi đường, nhưng thực chất lại dây mơ rễ má đến khắp các thế lực tiên môn. Suy cho cùng, chẳng ai muốn chứng kiến hai đại tông môn quá mức thân thiết, thế nên thành phần thí sinh tham dự cũng vì vậy mà trở nên phức tạp, vàng thau lẫn lộn.
Tiêu Cửu Từ và Lục Truy đều là giám khảo được cử đi lần này.
Cũng chính trong lần ở Thanh Liên Cảnh này, ma tộc trà trộn vào tấn công lén đã chú ý đến thiên chi kiêu tử Tiêu Cửu Từ, mới có những âm mưu nhắm vào sau này.
Vừa hay Kiều Hàm muốn tham gia khảo hạch, vậy thì thử xem, có thể khiến ma tộc tạm thời không chú ý đến Tiêu Cửu Từ hay không.
Rất nhanh, họ đã đến nơi ghi danh dưới chân núi Thanh Vân Phong, Huyền Dương Các. Đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông đã sớm được sắp xếp ghi danh thống nhất, mấy ngày nay đều là các tu sĩ khác từ nơi khác đến, cho nên ăn mặc trang điểm đều khác nhau.
Trong phạm vi Huyền Dương Các không thể ngự kiếm phi hành, cho nên phải hạ xuống bên ngoài, rồi đi vào.
Đợi ba người họ vừa hạ xuống, sự chú ý của mọi người liền tập trung vào ba người.
“Ta từng gặp người đó, đại sư huynh của Thanh Vân Tông, Tiêu Cửu Từ.”
“Ra y là Tiêu Cửu Từ à, quả nhiên khí độ bất phàm, rồng phượng trên thế gian.”
“Cuối cùng cũng để bản thiếu gia gặp được hắn rồi, lão gia nhà ta ngày nào cũng treo tên hắn trên miệng để mắng ta.”
“Ai mà không bị chứ, các tỷ muội nhà ta không có ai nhắc đến hắn mà không đỏ mặt.”
“Bên cạnh hình như là thiếu tông chủ của Ngọc Hư Tông.”
“Sao họ lại đến cùng nhau?”
“Hình như là đưa người đến.”
Cảm nhận được ánh mắt dần dần tập trung vào mình, Kiều Hàm không hiểu sao lại có cảm giác như đi theo một ngôi sao lớn khuấy đảo sân khấu, được vinh dự lây.
Lục Truy đã vui vẻ cười hì hì đưa mắt liếc tình với các cô nương xung quanh đang lộ vẻ ngưỡng mộ, cử chỉ vô cùng tùy tiện.
Trái lại, Tiêu Cửu Từ, tiêu điểm được mọi người chú ý, lại một mặt thản nhiên ôn hòa, chỉ lo đưa Kiều Hàm đi về phía Huyền Dương Các.
Đột nhiên một luồng linh quang lóe lên, một dao động linh lực khổng lồ ập đến, thoáng chốc thổi cho cây cối gần đó ngả nghiêng.
Kiều Hàm liền thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên bay lên không trung, giơ kiếm Băng Phách lên nhẹ nhàng vung một cái, kiếm chưa ra khỏi vỏ, chỉ lóe lên một tia sáng màu bạc xanh, tức thì hóa giải xung kích ập đến vào hư không, chỉ có nơi giao nhau rơi xuống những bông tuyết vụn li ti như những vì sao.
Dường như bất cứ chuyện gì xảy ra, người phản ứng đầu tiên luôn là y. Phải nói là phản ứng quá nhanh. Dao động kia còn chưa đến trước mặt họ, mọi thứ đã kết thúc.
Mọi người vốn đang kinh hãi chuẩn bị chống cự đều kinh ngạc nhìn cảnh này. Sau đó lại bàn tán xôn xao.
Lúc này có người của Thanh Vân Tông ngự kiếm lướt qua, đi đến xử lý.
Một bóng người hạ xuống, nhanh chân đi đến trước mặt Tiêu Cửu Từ hành lễ: “Đại sư huynh.”
“Quan sư đệ, có chuyện gì vậy?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
“Mấy ngày nay người đến đông, cứ hay xảy ra xung đột, những năm trước không như vậy, thật sự gây ra phiền phức lớn cho chúng ta, không ít đạo hữu đến ghi danh dính liên lụy rồi bị thương, ngay cả ghi danh cũng không được.” Quan Kiệt là đệ tử nội môn đang luân phiên làm việc ở Huyền Dương Các, phụ trách công tác an toàn mấy ngày nay.
Tiêu Cửu Từ khẽ cau mày.
Lục Truy kinh ngạc nói: “Luyện Khí kỳ đánh nhau mà cũng mạnh như vậy rồi?”
Dù sao đại hội tuyển nhận này người tham gia thường đều là Luyện Khí kỳ.
Quan Kiệt bất đắc dĩ nói: “Chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ, nhưng phiền cái là những kẻ hộ tống đi ghi danh thay bọn họ lại xảy ra xung đột.”
Lục Truy kinh ngạc nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, thực ra trước đó lúc hắn nói với Tiêu Cửu Từ về việc hai tông liên hợp tổ chức, Tiêu Cửu Từ đã nói sợ rằng sẽ không yên ổn, không ngờ lại đoán đúng thật.
Tiêu Cửu Từ quay đầu nói với Kiều Hàm: “Không vào cùng ngươi nữa, ngươi ghi danh xong thì đợi ta ở cửa vào.”
Kiều Hàm lập tức hiểu chuyện nói: “Huynh đi làm việc đi.”
Lúc này Quan Kiệt mới chú ý đến, người bên cạnh mặc hồng y đi cùng đại sư huynh, hẳn là đạo lữ của đại sư huynh, Kiều Hàm nhỉ. Hắn hơi ngạc nhiên, nhất thời không phản ứng lại được ghi danh là có ý gì.
Bên này Tiêu Cửu Từ đã nhanh chóng chạy đến nơi có dao động linh lực, Quan Kiệt hoàn hồn cũng vội vàng theo sau.
Lục Truy nói với Kiều Hàm: “Vậy ta cũng không đi cùng ngươi nữa, ta đi xem thử.” Nói xong lập tức dấy lên một trận gió, bóng dáng như thể tan biến trong gió, thực ra là đã nhanh chóng bay đi.
Xung quanh khôi phục lại trật tự, người cần vào trong ghi danh tiếp tục đi vào, người ghi danh xong rời đi thì chạy ra phía trước hóng náo nhiệt.
Kiều Hàm nhấc chân, lập tức chạy về phía con đường núi phía trước.
Đùa à, ghi danh lúc nào cũng được, tình tiết nam chính đại nhân uy h**p toàn trường, cậu không thể bỏ lỡ.
Kiều Hàm thở hồng hộc chạy đến nơi xảy ra chuyện, đứng trong đám đông, vừa hay kịp lúc Tiêu Cửu Từ ra tay.
Rõ ràng trước đó đệ tử của Thanh Vân Tông đã tiến lên ngăn cản, nhưng không những không thành công, còn bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích, bởi vì người giao đấu là hai ông chú Kim Đan kỳ, không ít tu sĩ năng lực yếu xung quanh trực tiếp bị xung kích của hai người thổi bay.
Dù gì cũng đều là người tu tiên, chuyện này cũng không đến mức xảy ra thương vong, nhưng ảnh hưởng vô cùng tồi tệ.
Mà sau lưng mỗi người đều có một thiếu niên thiếu nữ đang la lối, rõ ràng không ai phục ai, còn muốn đánh tiếp.
Tiêu Cửu Từ đến nơi, tiên lễ hậu binh, mở miệng ngăn cản không được, chỉ đành ra tay.
Chỉ thấy kiếm Băng Phách thuận theo cổ tay Tiêu Cửu Từ xoay một vòng, chuôi vỏ kiếm rơi xuống mặt đất, một đường băng nhanh chóng lan ra hai bên đường núi, hàn khí cuốn theo mà đến trực tiếp đẩy lùi hai tu sĩ đang đối chiêu.
Hai người chỉ liếc mắt một cái, đại khái đoán ra người đến là Tiêu Cửu Từ trong truyền thuyết, luôn hòa ái với mọi người. Họ không quan tâm, tiếp tục tấn công đối phương, nhưng chỉ cần một người phạm vào, đến gần đường băng của y sẽ đột nhiên đâm ra những mũi băng sắc nhọn, như thể kiếm sắc ra khỏi vỏ cảnh cáo người đến.
Hai người bị hàn khí trên mũi băng áp chế, cuối cùng cũng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.
“Trong phạm vi Thanh Vân Tông, cấm tư đấu gây sự, nếu còn muốn đánh, vậy thì rời khỏi kết giới của Thanh Vân Tông rồi hãy đánh, Thanh Vân Tông tuyệt đối không ngăn cản.” Tiêu Cửu Từ cất giọng mang theo linh lực, nhanh chóng truyền đi khắp phương viên mười dặm.
Tất cả những người đến ghi danh đều có thể nghe thấy giọng nói trong trẻo ngọt lành đó, như thể tiếng chuông sớm vang lên, k*ch th*ch thần kinh của mỗi người, dịu dàng thân thiện nhưng không mất đi vẻ uy nghiêm.
Kiều Hàm một tay níu lấy cành cây bên cạnh, kích động đến run rẩy: “Ngầu quá!”
Lục Truy đang hóng hớt phía trước, dường như có cảm ứng, nhếch khóe miệng, khẽ cười.
Hai phe người còn muốn tranh cãi, Tiêu Cửu Từ thần sắc thong dong, mỉm cười nhạt: “Nếu các vị không muốn phối hợp, cũng có thể giao đấu với ta.”
Trong lúc nói chuyện, ngón tay cầm kiếm của Tiêu Cửu Từ khẽ gảy, kiếm Băng Phách ra khỏi vỏ một tấc, hàn khí từ vực băng tức thì tỏa ra bốn phía, các tu sĩ Luyện Khí kỳ xung quanh ai nấy đều không tự chủ được mà run rẩy, người khá hơn một chút cũng cảm nhận được cái lạnh thấu xương, chưa kể cây cối đường núi đá tảng đều nhanh chóng kết một lớp sương trắng.
Như thể tầm nhìn đều được phủ lên một lớp sa mỏng.
Nhìn qua thì có vẻ dễ nói chuyện, nhưng làm việc lại vô cùng gọn gàng dứt khoát, nhẹ nhàng bâng quơ đã trấn áp được toàn trường.
Một trận phân tranh cứ như vậy mà bị đóng băng.
Dù sao ở đây không có Nguyên Anh kỳ, ai dám cả gan thách thức Tiêu Cửu Từ, người được đồn là mạnh nhất trong đám đồng bối chứ.
Chỉ có thể nói quả nhiên danh bất hư truyền!
Rất nhanh dưới sự giám sát của Tiêu Cửu Từ, trật tự đã được khôi phục, Tiêu Cửu Từ còn chỉ huy các đồng môn đệ tử chăm sóc những vị khách bị thương, Thanh Vân Tông phụ trách mọi việc trị liệu.
Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ bận rộn gần xong, Lục Truy mới tiến lên nói: “Ta đoán bên phía bọn ta cũng gần giống tình trạng này, phải nghĩ cách thôi, không thể lãng phí tu sĩ Kim Đan kỳ để trông coi an toàn được.”
Tiêu Cửu Từ nói: “Lúc huynh về thì truyền đạt lại, bắt đầu từ ngày mai, tất cả những người đến ghi danh chỉ được lên núi một mình, người đi cùng ở lại bên ngoài, nếu có ai vi phạm sẽ hủy bỏ tư cách ghi danh.”
“Ý hay, cứ làm vậy đi.” Lục Truy cười nói: “Đúng rồi, vừa rồi Kiều Hàm đã theo đến xem lén đó.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn người, theo bản năng quét mắt nhìn xung quanh.
Lục Truy nói: “Huynh đánh xong, cậu ấy liền đi rồi, còn nói huynh rất ngầu.”
Tiêu Cửu Từ cạn lời nhìn Lục Truy.
Lục Truy cười nói: “Ta đột nhiên hiểu ra tại sao cậu ấy lại muốn ghi danh tham gia khảo hạch đệ tử nội môn rồi, rõ ràng gả vào đây đã là một thành viên rồi, hà tất phải làm thêm chuyện thừa thãi này.”
Tiêu Cửu Từ đúng là có chút tò mò, trong mắt người ngoài nhìn nhận chuyện này thế nào. “Nói thế nào?”
“Còn không phải là vì huynh! Cậu ấy rõ ràng là đang lấy lòng huynh đó!” Lục Truy chậc chậc cười: “Cậu ấy không chỉ muốn gả cho huynh, còn muốn dùng hành động để chứng minh tấm lòng với huynh, gia nhập sư môn của huynh để tỏ lòng thành, dù chỉ là hình thức, cũng đang nỗ lực để được các đồng môn của huynh công nhận, cố gắng hết sức để hòa nhập vào đại gia đình của huynh. Vừa là đạo lữ, vừa là sư đệ, quan hệ sẽ càng thêm vững chắc.”
Lục Truy đều cảm thấy mình nói có lý có chứng, logic nhất quán, không ngừng gật đầu nói: “Oa, thật cảm động, nếu sau này đạo lữ của ta có thể vì ta làm đến bước này, ta sẽ siêu hạnh phúc.”
Tiêu Cửu Từ: Cái miệng này của Lục Truy… nếu không phải đã hẹn trước với Kiều Hàm giải trừ hôn khế, y nghe xong cũng sắp mơ hồ rồi.
Lục Truy nói một hồi lâu, thấy Tiêu Cửu Từ vẫn một vẻ mặt không có phản ứng gì, lập tức không hiểu: “Huynh không nghĩ vậy à? Không động lòng chút nào?”
Lời vừa dứt, thì thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên đưa tay lên ấn ngực.
Lục Truy vui vẻ: “Phải không, vẫn có để tâm…”
Lời còn chưa dứt, thì thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi, thoáng một cái, như một tia sáng bắn về phía Huyền Dương Các.
Lục Truy kinh hãi, đợi đã, tốc độ của Tiêu Cửu Từ có nhanh như vậy ư? Sao hình như sắp vượt qua cả hắn rồi?!
Mà lúc này, từ trong Huyền Dương Các bộc phát ra một luồng kim quang nguy hiểm.
[Ting, tính mạng ký chủ đang gặp nguy hiểm, xin hãy đổi đạo cụ bảo mệnh.]