Vũ trụ nhỏ của Kiều Hàm đang bừng bừng bốc cháy, nhưng vừa chạm phải ánh mắt đầy áy náy của nam chính đại nhân truyền tới, ngọn lửa phẫn nộ của cậu tức khắc bị dập tắt ngúm.
Đôi mắt của Tiêu Cửu Từ cực kỳ đẹp, đôi ngươi trong veo sáng ngời, lại sở hữu dáng mắt phượng chuẩn mực của các soái ca, toát lên vẻ anh tuấn ngút ngàn. Lúc mở lời xin lỗi, khóe mắt sẽ rủ xuống theo gợn cảm xúc, trông vô cùng áy náy và chân thành đến mức người ta vừa đối diện với đôi mắt ấy đã hận không thể tự vả miệng mình ngay lập tức (chỉ riêng Kiều Hàm).*.
*Mấy note trong ngoặc không in nghiêng là nguyên văn của tác giả nhé.
Sau đó Tiêu Cửu Từ xách cổ áo Lục Truy, đưa người ra ngoài.
Đợi đến khi trong phòng không còn ai, Kiều Hàm mới vươn vai duỗi người một cái, ngủ cả đêm dưới sàn, dù có là người tu tiên cũng sẽ hơi đau lưng…
Kiều Hàm: ?? Tại sao mình lại ở trên giường? Mình lên đây từ khi nào? Lẽ nào mình thật sự bị mộng du? Nửa đêm ngủ rồi vì ham thoải mái mà tự mình bò lên? Trước đây mình… không như vậy mà?
[Ting! Chúc mừng ký chủ, điểm cảm xúc +1]
Kiều Hàm đầu đầy dấu chấm hỏi: Cậu bị chập à? Không làm nhiệm vụ mà? Đã cộng rồi là không được thu hồi đâu đấy!
Hệ thống: [Hẳn là điểm tích lũy được từ nhiệm vụ hôm qua. Một khi ký chủ tiến vào trạng thái ngủ, hệ thống cũng sẽ ngoại tuyến, trừ phi có tình huống khẩn cấp liên quan đến tính mạng, nếu không đều sẽ đợi ký chủ tỉnh lại rồi mới thông báo.]
Kiều Hàm: Biết điều không dựng đầu nhân viên dậy lúc nửa đêm, các cậu cũng còn chút tình người đấy, nhưng… vẫn cảm thấy rất trễ nải, lúc tôi ngủ không phải nhiệm vụ đã hoàn thành lâu rồi à?
Hệ thống: [Những biến động trong phạm vi ảnh hưởng của nhiệm vụ đều được tính… có thể nam chính là kiểu người phản ứng chậm chạp.]
Kiều Hàm: Câm miệng, không cho phép cậu nói nam chính đại nhân như thế!
Nhưng có lẽ nam chính thật sự là sau đó đã nghĩ lại toàn bộ sự việc, sau khi ngẫm lại mới thấy khó chịu vì hành vi kỳ quái của một gã đàn ông như cậu. Trai trần bò giường, bây giờ nghĩ lại, đến Kiều Hàm cũng không nhịn được mà rùng mình.
“Huhu!” Kiều Hàm sụp đổ úp mặt vào gối, nhưng vừa nghĩ đến đây là gối của nam chính, lập tức bật ra. …
“Này, huynh đệ, huynh giận à? Xin lỗi nhé, ta thật sự không cố ý, ta làm sao mà nghĩ được huynh đã chấp nhận cậu ta nhanh như vậy, ta cứ tưởng huynh dù có tuân theo ước định cũng phải mất một thời gian để thích ứng chứ. Không ngờ… chậc chậc chậc.”
Lục Truy bị Tiêu Cửu Từ kéo đến dưới gốc cây Hồn Nguyên, sau khi đứng vững liền vội vàng xin lỗi, nói đi nói lại cũng do hắn thất lễ, vợ của bạn không được đùa giỡn mà.
Thấy Tiêu Cửu Từ quay người lại nhìn, Lục Truy bề ngoài thì thoải mái cười đùa, nhưng trong lòng thật sự đến bây giờ vẫn rất phức tạp.
Một tháng trước, hắn nghe tin huynh đệ tốt của mình đón về một vị hôn thê nam, hắn đã kinh ngạc.
Hôm qua, hắn lại nghe tin Kiều Hàm này lại là kẻ mạo danh người khác đến, nhưng Tiêu Cửu Từ chấp nhận, hắn chấn động.
Hôm nay, hắn thề phải đuổi theo hóng drama hàng đầu, lại bất ngờ ăn phải một quả dưa cực lớn, họ đã song tu rồi! Hắn kinh hoàng!
Lục Truy vốn định ra mặt giúp huynh đệ, mài dao sẵn sàng, giờ chỉ đành âm thầm cất dao đi.
Tiêu Cửu Từ không để ý đến vẻ mặt phức tạp dần lộ ra của Lục Truy, trực tiếp giải thích: “Bọn ta không song tu, đây là hiểu lầm, bọn ta chỉ đổi phòng thôi, cậu ấy ngủ ở phòng cũ không quen.”
Lục Truy: …
Lục Truy cố gắng nín cười: “Huynh có phải không hiểu ý người ta không đấy, chắc chắn cậu ta thật sự ngủ không quen mới đến phòng huynh? Chứ không phải muốn…”
Tiêu Cửu Từ tự nhiên không thể nói chuyện leo giường mộng du, đây là chuyện riêng tư của người khác: “Chỉ có vậy thôi.”
Lục Truy đối với người huynh đệ không mấy thông suốt về mặt tình cảm này tỏ ra rất nghi ngờ. “Nếu không song tu, vậy cậu ta còn được coi là đệ muội của ta không?”
Thái độ của Tiêu Cửu Từ đối với Kiều Hàm, tất nhiên sẽ quyết định thái độ của đám huynh đệ tốt như họ đối với cậu.
Tiêu Cửu Từ dừng lại một chút, nhất thời cũng rất khó định nghĩa mối quan hệ của họ, nghĩ nghĩ rồi mở miệng nói: “Tạm thời coi như là tiểu sư đệ tương lai đi.”
Lục Truy lập tức thắc mắc: “Thế là có ý gì?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Cậu ấy muốn tham gia đại hội tuyển nhận đệ tử nội môn sau một tháng nữa, lát nữa sẽ đưa cậu ấy đi ghi danh.”
Lục Truy kinh ngạc: “Tại sao? Chưa từng nghe nói đạo lữ nhà ai lại đặc biệt tham gia kỳ thi nhập môn cả, Thanh Vân Tông mấy huynh ép cậu ta à?”
Tiêu Cửu Từ nói lảng đi: “Không phải, là cậu ấy muốn trở thành đệ tử chính thức của Thanh Vân Tông.”
Lục Truy đưa tay sờ sờ cằm, nhướn mày nói: “Trước đây vẫn luôn nghe Thanh Vân Tông các huynh đồn rằng nhân phẩm của cậu ta không tốt, rất khó chung sống, nhưng bây giờ xem ra cũng khá thú vị.”
Nghe đến đây, Tiêu Cửu Từ bất giác cau mày. Suốt một tháng qua, không ít người đã nói với y về cách hành xử của Kiều Hàm, về cơ bản đều giống với ấn tượng ban đầu của y, không ngờ Lục Truy cũng đã từng nghe đồn.
Nhưng Kiều Hàm của ngày hôm qua lại mang một dáng vẻ hoàn toàn khác biệt.
Nghĩ đến lời nói mê trong đêm.
Lông mày Tiêu Cửu Từ giãn ra, từ tốn nói: “Đánh giá một người qua lời đồn hoặc ấn tượng ban đầu sẽ không chính xác, phải tự mình đi tìm hiểu.”
Lục Truy chỉ chỉ vào con mắt vẫn chưa tan vết bầm của mình nói: “Đúng vậy, đang tìm hiểu đây, nhưng nghe giọng điệu của huynh, ta cũng hiểu rồi, huynh không ghét cậu ta.”
Tiêu Cửu Từ chỉ do dự một lúc, rồi gật đầu. Y không ghét, điều duy nhất khiến y lấn cấn ở Kiều Hàm chỉ là những điểm đáng ngờ khiến y chưa thể hoàn toàn yên tâm mà thôi.
Nhìn Lục Truy đang xoa mắt mình, Tiêu Cửu Từ đột nhiên mở miệng nói: “Lúc nãy huynh nhào vào cậu ấy, cách cậu ấy bao xa? Có chạm vào cậu ấy không?”
Lục Truy cứng đờ người, trố mắt nhìn Tiêu Cửu Từ đầy vẻ không tin nổi, hắn vừa mới giải thích rồi mà? Sao còn truy cứu đến cùng vậy?
Không phải bảo chỉ là tiểu sư đệ tương lai hả?
Lục Truy chớp mắt, đưa tay ra trước mặt Tiêu Cửu Từ ướm thử một khoảng.
Lúc hắn cách Kiều Hàm khoảng một lòng bàn tay, Kiều Hàm đột nhiên giật mình, nhắm mắt đã đấm một quyền tới, trực tiếp đấm Lục Truy bay ra ngoài. Tất nhiên cũng vì lúc đó hắn đã nhìn ra có điều không ổn, cho nên mới cam tâm bị một tên Luyện Khí kỳ đánh bay ra ngoài.
“Khoảng cách hơi gần thôi, không chạm vào người.” Lục Truy vội vàng phủi sạch quan hệ. Hắn không thích đàn ông nhé? Tại sao lại bị người ta lôi kéo vào vấn đề này chứ?
Tiêu Cửu Từ nghe xong, cụp mắt trầm tư.
Tối qua lần đầu tiên y không ở gần Kiều Hàm, cách một khoảng gọi người tỉnh dậy. Lần thứ hai đến gần thi pháp, còn dùng pháp thuật dời người lên giường. Đều không khiến Kiều Hàm theo phản xạ có điều kiện mà đánh người.
Đây là ngẫu nhiên, hay là… Tiêu Cửu Từ lại nhớ đến tiếng nói mê kia, đáy mắt lóe lên.
Mà vẻ mặt của Tiêu Cửu Từ lại khiến tim Lục Truy đập thình thịch: “Để tâm đến vậy hả?”
Tiêu Cửu Từ ngẩng lên thấy Lục Truy ra vẻ ‘huynh đệ huynh không sao chứ!’, buồn cười mở miệng nói: “Ta đi làm bữa sáng, nếu đã đến rồi thì ở lại ăn cơm, lát nữa gặp Kiều Hàm, nhớ xin lỗi người ta.”
Lục Truy lập tức theo phản xạ có điều kiện mà thèm ăn, dù sao tài nấu nướng của Tiêu Cửu Từ đã được các huynh đệ họ công nhận. Tiêu Cửu Từ tính tình tốt, hắn lại ở gần, thỉnh thoảng thèm ăn sẽ mang nguyên liệu đến xin cho ăn, về cơ bản đều sẽ đồng ý.
Thấy Tiêu Cửu Từ đi về phía nhà bếp, bên đó còn đang bốc khói, rõ ràng đang làm dở thì ra ngoài.
Lập tức phản ứng lại, không phải huynh đệ thấy hắn đến mới nấu cơm, mà vốn đang làm cho Kiều Hàm, nếu chỉ có một mình Tiêu Cửu Từ thì căn bản không cần ăn.
Lục Truy sờ sờ cằm chậc chậc hai tiếng, nếu không phải Kiều Hàm chủ động yêu cầu… Tiêu Cửu Từ là một người tốt, nhưng không phải là một người tốt đến mức chủ động thể hiện thiện ý với bất kỳ ai, y sẵn lòng chủ động thể hiện thiện ý với một người, vậy chứng tỏ bản thân người đó cũng không tệ.
Xem ra lời đồn quả nhiên không thể tin được.
Vừa hay lúc này Kiều Hàm ra ngoài, Lục Truy nhìn sang thấy Kiều Hàm đang nhìn đông ngó tây như đang tìm người.
Lục Truy cười vẫy tay với Kiều Hàm. Đợi Kiều Hàm đi tới, Lục Truy lịch sự hành lễ, Kiều Hàm vội vàng đáp lễ.
Giơ tay không đánh người mặt cười, mâu thuẫn nhỏ lúc nãy, Kiều Hàm không tính toán nữa.
Lục Truy cười nói: “Cửu Từ đi làm bữa sáng rồi, bảo chúng ta đợi một lát.”
Tâm trạng của Kiều Hàm tức thì càng thêm tuyệt diệu. Vốn tưởng bữa tối hôm qua chỉ là một lần trải nghiệm của hoàng đế châu Âu, sau những trải nghiệm kỳ quái trong đêm, cộng thêm sự tăng lên của điểm cảm xúc, căn bản không dám mong ước xa vời còn có bữa sáng nữa.
Nếu không phải Lục Truy đang ở trước mặt, Kiều Hàm có thể phấn khích nhảy cẫng lên tại chỗ.
Nhưng vẻ mặt rạng rỡ trong nháy mắt trên mặt Kiều Hàm vẫn làm Lục Truy chói mắt.
Lục Truy bất ngờ, Tiêu Cửu Từ coi người ta là tiểu sư đệ tương lai, người ta chưa chắc đã nghĩ vậy đâu.
“Ngươi có lộc ăn rồi, tay nghề của hắn là số một đấy.” Lục Truy tiếp tục nói.
Kiều Hàm ngẩn người, không hiểu sao lại có tâm lý đối kháng, như thể giữa các fan hâm mộ đang ngầm so kè xem ai hiểu thần tượng hơn: “Tối qua ta ăn rồi, rất ngon.”
Lục Truy thấy Kiều Hàm mày mắt hớn hở, con ngươi màu hổ phách đảo đảo, linh khí dồi dào, đúng là một vẻ mặt lén lút khoe khoang, lập tức càng muốn cười hơn.
Thằng nhóc này… thích Tiêu Cửu Từ phải không!
Nếu là vậy… vậy việc thay gả đến đây dường như cũng có lý do để tha thứ, dù sao vị kia cũng không quen biết Tiêu Cửu Từ.
Lục Truy đang định thăm dò, thì thấy Tiêu Cửu Từ bưng khay ra, lập tức căng cả da đầu, nhớ ra còn có việc chưa làm, vội vàng nói: “Đúng rồi, chuyện lúc nãy, xin lỗi, ta tạ lỗi với ngươi, cái này coi như là quà tạ lỗi.”
Nói rồi, Lục Truy liền lấy ra một chiếc quạt mây trắng từ trong nhẫn trữ vật của mình.
Vừa hay Tiêu Cửu Từ đi tới, Kiều Hàm liền nhìn về phía Tiêu Cửu Từ, theo bản năng hỏi ý y.
Tiêu Cửu Từ nhận được ánh mắt của Kiều Hàm bèn mở miệng nói: “Cứ nhận đi, không phải pháp khí gì quý giá, nhưng rất hữu dụng.”
“Này này, chế tạo một lần rất tốn công đó.” Lục Truy bất mãn nói: “Bạch Vân Phiến này có ba lần sử dụng, truyền linh lực vào, mỗi lần phe phẩy có thể tạo ra một cơn lốc hệ Phong cấp bậc Kim Đan sơ kỳ, đều là do ta tích trữ vào đó, là hàng chất lượng cao cần phải có khi tấn công, bỏ chạy, ở nhà hay đi du lịch.”
Đây không phải là quạt ba tiêu phiên bản giới hạn số lần sao?
Kiều Hàm vừa nghe hữu dụng như vậy, lập tức cười nhận lấy: “Khách sáo quá, thực ra ta cũng đã đấm ngươi một quyền rồi, cũng coi như huề nhau, làm sao dám nhận chứ.”
Lục Truy buồn cười nhìn Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ thì cười ấm áp mời hai người ngồi vào bàn ăn cơm.
“Lại phiền Tiêu đại ca rồi, vất vả cho huynh.” Kiều Hàm đối với người nấu cơm cho mình tràn đầy kính ý, huống hồ còn là nam chính, hận không thể quỳ xuống nhận bát.
Lục Truy nghe Kiều Hàm gọi Tiêu Cửu Từ là Tiêu đại ca, kinh ngạc nói: “Ngươi gọi hắn như vậy à, vậy ngươi cũng gọi ta là Lục đại ca đi, ta cũng gọi ngươi Kiều Hàm là được rồi.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn người, nhìn Kiều Hàm một cái. Thực ra giữa các tu sĩ tiên môn bình thường, người không quen thì gọi Lục đạo hữu, Lục công tử, người quen thì gọi Lục sư huynh, Lục huynh đệ. Giống như Kiều Hàm từ nhỏ được nuôi trong gia tộc e rằng mới gọi là đại ca.
Cho nên lần đầu tiên được gọi là Tiêu đại ca, Tiêu Cửu Từ có hơi không quen.
“Lục đại ca!” Kiều Hàm lập tức gọi, chỉ cần đừng gọi cậu là đệ muội gì đó, bảo cậu gọi gì cũng được.
“Ha ha ha, lần đầu tiên được người ta gọi là Lục đại ca, nghe cũng hay hay.” Lục Truy cười lớn.
Tiêu Cửu Từ lại nhìn Lục Truy một cái, âm thầm cúi đầu húp cháo.
Lục Truy lại lắm lời lên: “Nhưng cảm giác như gọi ta già đi, ta trẻ trung xinh đẹp thế này mà, ha ha ha.”
“Bao nhiêu, ta mười tám tuổi.” Kiều Hàm thầm cười.
Lục Truy lập tức lý lẽ hùng hồn đáp: “Ta cũng mười tám tuổi mà.”
Kiều Hàm: …Sao ngươi dám!
Tiêu Cửu Từ cũng cạn lời nhìn Lục Truy.
Lục Truy là người lớn tuổi nhất trong nhóm huynh đệ. Giới tu chân mà, một trăm tuổi cũng coi như còn nhỏ, đương nhiên Lục Truy không lớn đến vậy, là cái tuổi dở dở ương ương, nói ra sẽ khiến người ta vỡ mộng, vẫn không nên nói thì hơn.
Thấy vẻ mặt của Kiều Hàm, Lục Truy lại nói thêm: “Ta mãi mãi tuổi mười tám!”
Kiều Hàm nuốt nước bọt: “Vậy một năm sau, nhớ gọi ta là Kiều đại ca!”
Tiêu Cửu Từ: Khụ.
Lục Truy: ?
Xem ra vẫn nên tin lời đồn một chút.