Hệ thống: [Kỳ lạ? Sao lại không có biến động nào nhỉ?]
Kiều Hàm: Cậu đang nói lời thoại của tôi à?
Trước đó ai nói chất lượng nhiệm vụ của tôi không tốt? Thế mà lại để cậu điều khiển cơ thể của tôi làm xằng làm bậy, cậu đã làm ra thành quả gì chưa?
Hu hu hu, cậu phải chịu trách nhiệm với tôi!
Hệ thống: [Không phải làm xằng làm bậy, mà là giải pháp được sử dụng nhiều nhất trong kho tài nguyên ưu tiên, không xuất hiện điểm cảm xúc là do liên quan đến bản thân nam chính… Tóm lại là nhiệm vụ đã hoàn thành.]
Kiều Hàm: …Cậu muốn khôi phục cài đặt gốc không?
Hệ thống: […Chứng tỏ nam thần của ngài không hề kinh hãi hay chán ghét, ngài nên vui mừng.]
Kiều Hàm: Tôi cảm ơn cả nhà cậu nhé!
Nam thần đại nhân nhà cậu là người tốt siêu phàm thoát tục, trò yêu ma nhỏ nhặt này căn bản sẽ không được y để vào mắt.
Nhưng y không tính toán với cậu, và việc cậu mất mặt trước mặt thần tượng, làm người ta ghê tởm, ảnh hưởng đến hình tượng của cậu trong lòng thần tượng là hai chuyện khác nhau nhé!
Kiều Hàm nghiêm túc chất vấn: Cậu nói cho tôi biết, loại nhiệm vụ quyến rũ nam chính này có còn nữa không, tôi khuyên cậu nên suy nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, nếu không cậu rất có thể sẽ mất đi một ký chủ.
Hệ thống: [Nhiệm vụ đều được phát hành dựa trên tính toán, có tính ngẫu nhiên và duy nhất.]
Kiều Hàm: Cái thứ văn nói nhảm nhí lừa gạt này xem ra cậu chơi rành rồi, không có câu trả lời chính xác à? Cái gì gọi là dựa trên tính toán mà phát hành?
Hệ thống giải thích: [Ký chủ là linh hồn ngoại lai, để ngăn ký chủ bị ý thức thế giới phát hiện và bài xích, cần phải định kỳ làm một số nhiệm vụ để nâng cao thuộc tính thiết lập nhân vật của ký chủ, giấu trời qua biển, cho nên ký chủ bắt buộc phải hoàn thành. Nhưng ký chủ xin hãy yên tâm, ngài có thiết lập nhân vật phản diện, không phải thiết lập nữ chính, cho nên sẽ không thật sự ép buộc ngài quá thân cận với nam chính, nguyên tắc từ cổ trở lên là giới hạn cuối cùng khi chúng tôi phát hành nhiệm vụ.]
Kiều Hàm: …Đã rất không có giới hạn rồi. Nguyên tác cũng không có chuyện bò giường tr*n tr**ng quyến rũ quá đáng như vậy nhé!
Nói cách khác, sẽ phát hành nhiệm vụ gì, hệ thống cũng không thể biết trước, đều là ngẫu nhiên, dù sao cũng là để cậu làm chuyện xấu.
May mà cậu đã bịa ra được chứng mộng du, lần sau nếu gặp phải nhiệm vụ lúng túng nào thì cứ dựa vào lý do này là được. Nếu lần nào cũng phải ứng biến tại chỗ đến cực hạn, cậu thật sự sẽ đột tử mất!
Rối rắm một hồi, Kiều Hàm không nghĩ nữa, bởi vì… cậu vẫn còn đang tr*n tr**ng ngồi trên giường của nam chính!
Đợi sau khi cơn khủng hoảng qua đi, Kiều Hàm mới ý thức được sự thật khiến người ta run rẩy này.
Tình yêu của cậu dành cho nam chính, tuyệt đối là tình yêu của fan trong sáng không tì vết, tuyệt đối không có những ý nghĩ đen tối khác.
Nhưng… đây là nơi mà nam chính đại nhân ngủ hàng ngày đó!
Hô hấp bắt đầu khó khăn, gò má bắt đầu nóng lên, từng tấc da thịt đều bắt đầu trở nên vô cùng nhạy cảm, xúc giác được khuếch đại vô hạn.
Cậu, có thể ở cùng một ngọn núi với nam chính, có thể sở hữu gian nhà cùng kiểu, còn ở ngay bên cạnh, đã là công đức gõ mõ điên cuồng từ kiếp trước tích lũy được rồi.
Cậu có đức hạnh gì mà lại được ngủ trên giường của nam chính!
Mẹ nó đây là chuyện mà chỉ có fan cuồng mới làm thôi nhé? Mình là fan chân chính cao quý mà! A! A! Hay là… để mình chậm lại vài giây nữa!
Trong phòng luôn có sẵn trận pháp thanh tẩy, cho nên những đồ dùng trên giường này tất nhiên đều được tự động làm sạch đúng giờ mỗi ngày. Nam chính đã rời đi một tháng rồi, nơi này sạch sẽ như một nơi không người ở.
Nhưng là một fan hâm mộ, vẫn không thể kiềm chế được mà muốn cảm nhận chứng cứ tồn tại của nam chính.
Cho nên… Kiều Hàm không động đậy, toàn thân cứng đờ, thậm chí không dám cúi đầu lại gần đồ dùng trên giường, chỉ cẩn thận, vừa căng thẳng vừa phấn khích mà hít sâu một hơi.
Hình như cảm nhận được một mùi hương thanh khiết thoang thoảng, khiến người ta say mê.
Nhưng Kiều Hàm ngay giây tiếp theo ghét bỏ hành vi của mình.
Ủa? Đợi đã! Trước đó không phải nam chính đã ở trong phòng một lúc sao? Không lẽ đã nghỉ ngơi trên giường rồi, cho nên mùi hương sạch sẽ như nắng ấm mà cậu vừa ngửi được là… không đâu, nam chính có khả năng hơn đã đả tọa ở gian ngoài…
A a a a a! Chết mất chết mất chết mất!
Bên kia, cửa phòng của Quỳnh Bích tiên tử mở ra.
Trong tay Tiêu Cửu Từ có thêm một thứ.
Tiêu Cửu Từ không cho rằng Kiều Hàm là ma tộc, nhưng đối với những hành vi kỳ quái của Kiều Hàm, y không thể không đề phòng.
Cửa phòng của Kiều Hàm bị ngoại lực đâm vỡ, vậy về cơ bản có thể xác định cậu đi ra trong tình trạng không có ý thức.
Có thể là mộng du, cũng có thể là… bị ma khí khống chế.
Điểm quan trọng nhất là linh lực giải thích thế nào?
Lần đầu tiên ở trên đại điện khi bị uy áp của tu sĩ Nguyên Anh trấn áp đến váng vất, lúc đó y dò xét tình hình của Kiều Hàm, trạng thái hoàn toàn không có linh lực, giống như một cái vỏ rỗng. Mà vừa rồi tình huống này lại xuất hiện, vốn không có phản ứng linh lực, ngay khoảnh khắc y nhìn sang, lại đột nhiên xuất hiện.
Là do bản thân cơ thể Kiều Hàm có một loại bệnh ẩn nào đó? Hay vì đó không phải là cơ thể của cậu?
Ánh trăng vằng vặc, đêm khuya tĩnh lặng, Tiêu Cửu Từ đả tọa dưới một gốc cây khổng lồ trong sân.
Gốc cây này rất kỳ lạ, như thể sắp khô héo, nhưng lại tỏa ra một khí thế mạnh mẽ, uy h**p những linh thực xung quanh.
Tiêu Cửu Từ từ từ mở mắt, một tay bắt pháp quyết trước người, dưới thân lập tức xuất hiện pháp trận, trong nháy mắt, y đã lặng lẽ không một tiếng động dịch chuyển vào trong phòng của mình.
Đây là truyền tống trận mà y đã để lại trong phòng lúc luyện tập trận pháp trước đây.
Để Kiều Hàm ở lại, cũng để tiện cho y ra vào xem xét.
Trong phòng có tiếng hít thở đều đều, và phản ứng linh lực bình thường. Pháp thuật chiếu sáng xung quanh đã bị Kiều Hàm thay đổi, chỉ có bốn phía tỏa ra ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt.
Dưới chân Tiêu Cửu Từ tụ linh, chân không chạm đất đi vòng qua bình phong, nhưng rồi đột ngột dừng lại.
Trên giường không có một ai, dưới chân thì suýt nữa giẫm phải thứ gì đó.
Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn, ai đó đang cuộn tròn trên mặt đất, mặc áo trong, áo choàng đắp trên người, giống như một đứa trẻ sơ sinh ôm lấy chính mình, ngủ say sưa.
Ngủ ngon lành và yên ổn, so với dáng vẻ lúc nãy tự nhiên hơn rất nhiều.
Ngoại trừ sàn nhà, Kiều Hàm dường như không để mình dính vào bất cứ thứ gì trong căn phòng này, ngay cả sàn nhà cũng cố gắng chiếm ít diện tích nhất có thể.
Mà trên giường dường như đã được người ta cố ý dọn dẹp lại, chăn mền đều được gấp vuông vức đặt trên giường.
Đáy mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên một tia khác thường, tại sao không ngủ trên giường?
Nghĩ không ra, chỉ là cảnh tượng trước mắt khiến y liên tưởng đến lúc các đệ tử trong môn vừa mới ký khế ước linh thú, những linh thú quá phụ thuộc vào chủ nhân, sợ bị bỏ rơi sẽ ngủ dưới gầm giường để canh chừng chủ nhân của mình.
Chính Tiêu Cửu Từ cũng cảm thấy khó hiểu trước hình ảnh mình liên tưởng đến. Thu hồi tâm tư, khôi phục lại vẻ mặt nghiêm túc.
Y bước đến bên cạnh Kiều Hàm, quỳ một gối xuống, một đóa hoa sen tỏa ra ánh sáng yếu ớt hiện ra từ lòng bàn tay Tiêu Cửu Từ. Theo động tác ném nhẹ của Tiêu Cửu Từ, đóa hoa sen rơi xuống giữa hai hàng lông mày của Kiều Hàm, rất nhanh đã chìm vào, để lại một dấu ấn hoa sen nhàn nhạt.
Đây là Liên Hoa Thanh Ma Ấn, đối với người bình thường không có bất kỳ tổn hại nào, nhưng nếu trong cơ thể có chứa ma khí, thì sẽ khiến cơ thể người bị gieo ấn tỏa ra ánh sáng đỏ.
Có một số ma khí ẩn giấu rất sâu, dù những người cấp bậc Nguyên Anh kỳ như chưởng môn phu nhân, Mai trưởng lão cũng chưa chắc nhìn ra được, vậy chỉ có thể dựa vào pháp khí.
Liên Hoa Thanh Ma Ấn này ít nhất có thể đạt đến mức độ kiểm chứng của tu vi Hóa Thần kỳ.
Tiêu Cửu Từ cảnh giác quan sát, cho đến khi đóa hoa sen lại một lần nữa hiện ra từ trán của Kiều Hàm.
Điều này chứng tỏ trong cơ thể Kiều Hàm không có ma khí.
Hàng mi trong trẻo sạch sẽ của Tiêu Cửu Từ cụp xuống, che đi một nửa đôi mắt đen, nhưng không che được vẻ sâu thẳm dưới đáy mắt.
Đây chỉ là một trong những cách kiểm chứng mà y có thể làm được.
Y hy vọng là mình đã ngu ngốc nghĩ oan cho Kiều Hàm, Kiều Hàm giống như những gì cậu thể hiện, thẳng thắn đa biến, có hơi kỳ quái, nhưng không khiến người ta ghét. Chứ không phải là…
Thu hồi pháp khí, Tiêu Cửu Từ định đứng dậy rời đi.
Đột nhiên một tiếng ‘Tiêu đại ca’ đã ngắt ngang bước chân của Tiêu Cửu Từ.
Người tỉnh rồi sao?
Thân hình Tiêu Cửu Từ cứng đờ, hơi lúng túng. Tuy đây là phòng của y, nhưng đã nhường cho Kiều Hàm, mình làm vậy coi như là đột nhập ban đêm, vô cùng thất lễ.
Đang định mở miệng xin lỗi, kết quả lúc quay đầu nhìn qua, thì thấy Kiều Hàm ôm áo choàng, lật người, hai mắt vẫn nhắm chặt, rõ ràng vẫn đang ngủ say, miệng mấp máy, rồi phát ra tiếng cười ngây ngô.
“Tiêu đại ca… he he… Tiêu Cửu Từ… sao huynh có thể tốt như vậy!”
Tiêu Cửu Từ: …
Trong lòng như bị trúng một mũi tên.
[Điểm cảm xúc +1]
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng ban mai rực rỡ xuyên qua mây mù rải xuống Vô Định Phong. Cùng với sự nỗ lực cả đêm của linh thực trên núi, tiên khí hòa quyện với ánh sáng tự nhiên đã khoác lên Vô Định Phong một vẻ bình yên tựa tiên cảnh.
Đột nhiên một bóng trắng xé không trung mà đến, tốc độ nhanh đến mức ngay cả tiên hạc trên núi cũng không bị kinh động, như một cơn gió lùa vào, lao thẳng đến phòng của Tiêu Cửu Từ.
Phá cửa mà vào, thấy có người trên giường, lập tức mừng rỡ, nhào về phía giường.
“Huynh đệ tốt, được lắm đó, lần đầu tiên bắt được huynh ngủ nướng, nghe nói huynh bị thương, lẽ nào là thật?”
“A a a a a a a!”
‘Rầm!’
Buổi sáng yên bình của Vô Định Phong bị một tiếng hét thất thanh phá vỡ.
Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ chạy đến, thì thấy huynh đệ tốt của mình, Lục Truy, đang ôm một bên mắt thâm quầng, ngây ngốc nhìn người trên giường.
Mà Kiều Hàm hai tay đang trong tư thế tấn công, nhưng trên mặt lại là vẻ ngơ ngác chưa phản ứng kịp.
Tiêu Cửu Từ tiến lên kéo Lục Truy lại, cau mày nói: “Huynh đã làm gì?”
Lục Truy ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ, lại nhìn Kiều Hàm, run rẩy nói: “Ta tưởng là huynh… cho nên đã nhào lên…”
Lục Truy nói được một nửa, thấy ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ biến, dù Tiêu Cửu Từ không thể hiện ra vẻ mặt tức giận, cũng khiến Lục Truy theo phản xạ có điều kiện vội vàng nói: “Chưa nhào lên được, đã bị vị huynh đệ thân thủ nhanh nhẹn này đấm cho một phát.”
Lục Truy thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ lại trở nên dịu dàng như ngọc, lúc này mới… Ủa? Đợi đã!
Lục Truy lúc này mới phản ứng lại, run rẩy chỉ vào người trên giường, “Cậu ta là… cậu ta là… lẽ nào là cậu ta…”
Nhìn huynh đệ đột nhiên cà lăm, Tiêu Cửu Từ tự nhiên tiếp lời: “Cậu ấy là Kiều Hàm.”
Sau đó mặc kệ phản ứng cằm sắp rớt xuống của huynh đệ tốt, quay đầu nói với Kiều Hàm: “Xin lỗi, là hiểu lầm, hắn là Lục Truy của Ngọc Hư Tông, bạn của ta, thất lễ rồi, ta sẽ đưa hắn ra ngoài ngay.”
Kiều Hàm vừa nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, gai nhọn trên người tức thì rụng xuống: “Làm ta giật cả mình, ta còn tưởng ai đó đánh lén ta. Không sao không sao… do ta không đúng, lúc ta đang ngủ mà có người đến gần, ta dễ theo phản xạ có điều kiện mà ra tay.”
Tiêu Cửu Từ ngẩn người, nhìn Kiều Hàm một cách đầy ẩn ý.
Nhưng lúc này sự chú ý của Kiều Hàm đã chuyển đi rồi.
Chỉ thấy một anh đẹp trai có nhan sắc kém hơn Tiêu Cửu Từ một chút đang nhìn cậu bằng một vẻ mặt ngây ngốc.
Nam tử mặc áo choàng trắng, viền áo và tay áo đều thêu văn mây lành màu vàng, giống như những tia sáng chói lòa xuyên qua bầu trời trắng. Giống hệt trang phục của đệ tử đích truyền Ngọc Hư Tông trong sách.
Chỉ có điều người này phối phụ kiện nhiều vô cùng, dây buộc tóc và mũ miện trên đầu, dây chuyền trên cổ, đai lưng phối với dây xích eo, còn có ngọc bội. Tuy đều là pháp khí, nhưng nhìn qua đã thấy rườm rà, thế mà hắn lại là người đàn ông nhanh nhất trong toàn truyện, đừng hiểu lầm, là chỉ tốc độ nhanh… tu sĩ Phong linh căn, tốc độ di chuyển nhanh, đã đủ chính xác chưa?
Vốn dĩ dựa vào dung mạo tuấn tú như gió xuân thổi, ngoại hình quý phái được trau chuốt tinh xảo vô cùng hợp với danh hiệu quý công tử giới tu chân của hắn. Nhưng lúc này biểu cảm ngũ quan lộn xộn trên mặt mới thật sự thể hiện ra bản tính phóng khoáng không gò bó không theo khuôn khổ của hắn.
Hắn chính là Lục Truy, con trai của chưởng môn Ngọc Hư Tông, một trong những huynh đệ của Tiêu Cửu Từ, xem như là nhân vật mà Kiều Hàm khá ngưỡng mộ ngoài Tiêu Cửu Từ ra.
Không chỉ cách đối nhân xử thế, mà tính cách của hắn cũng rất hợp Kiều Hàm. Quan trọng nhất là từ đầu đến cuối hắn luôn tin tưởng và ủng hộ Tiêu Cửu Từ, hơn nữa còn là một người chuyên tâng bốc nam chính.
Kiều Hàm với nguyên tắc ‘chỉ cần khen nam chính, chúng ta chính là anh em tốt’, rất sẵn lòng kết giao với Lục Truy, tất nhiên phải xin lỗi vì chuyện ngủ mê mà đánh người.
Kiều Hàm chân thành nói với Lục Truy: “Xin lỗi nhé huynh đệ, đánh ngươi bị thương rồi, không sao chứ.”
Chỉ thấy Lục Truy đã trợn tròn mắt, đột nhiên kinh hãi: “Cửu Từ, không ngờ ngay cả đàn ông mà huynh cũng được, thế mà đã cùng đệ muội động phòng song tu rồi! Ta đã chuẩn bị cho huynh một bộ công pháp song tu làm quà cưới, còn chưa đưa cho huynh đâu!”
Tiêu Cửu Từ: …
“Đệ muội, xin lỗi nhé, làm phiền rồi, tối qua vất vả rồi, muội cứ tiếp tục nghỉ ngơi đi, ta ra ngoài tạ tội với Cửu Từ ngay đây.”
Kiều Hàm: …Hình như người bạn này cũng không nhất thiết phải kết giao.
Hay là, đào một cái hố, chôn luôn đi.