Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 14

Mười lăm phút trước, Kiều Hàm xem xong màn biểu diễn hoa lệ của nam chính một cách mãn nguyện, trong lòng vui sướng chạy về Huyền Dương Các xếp hàng ghi danh.

Huyền Dương Các là một tiểu lâu hai tầng nằm trên quảng trường.

Bây giờ trên quảng trường vẫn còn không ít người nán lại, tụm năm tụm ba, trao đổi thông tin với nhau.

“Vừa mới công bố, Thanh Vân Tông và Ngọc Hư Tông cùng mở Thanh Liên Cảnh, khảo hạch chúng ta.”

“Thật không? Dù gì đó cũng là bí cảnh mà, quả nhiên là đại tông môn, ra tay hào phóng ghê.”

“Hơn nữa, nghe nói tuy khảo hạch theo chế độ tính điểm, nhưng ở bên trong thu được bao nhiêu thứ, thí sinh đều có thể trực tiếp mang đi.”

“Trời ạ, vậy dù có không trúng tuyển, cũng sẽ không về tay không à?”

“Nhưng đồ vật bên trong Thanh Liên Cảnh đều cấp thấp, cũng không phải thứ gì tốt.”

“Vậy có bản lĩnh thì ngươi đừng mang đồ ra ngoài, đồ cấp cao, dựa vào tu vi của ngươi có lấy được không? Đừng có mà để mất toi cái mạng nhỏ.”

“Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy!”

“Nói tiếng người đó!”

“Đừng cãi nữa, đừng cãi nữa, nói cho cùng cũng là chuyện tốt, hơn nữa bên trong cũng không phải không có đồ cấp cao, chỉ tương đối ít thôi.”

“Vậy chẳng phải rất nguy hiểm sao, họ sắp xếp khảo hạch mà không quan tâm đến an toàn của chúng ta à?”

“Vị huynh đài này, vừa rồi ngươi đâu có nói như vậy.”

“Thông thường sẽ có ngọc giác dịch chuyển bảo mệnh, điểm này ngươi có thể yên tâm, hơn nữa Thanh Liên Cảnh sở dĩ được cho là bí cảnh cấp thấp, bởi vì bên trong dù có đồ vật cấp cao, không phải rất khó tìm, thì cũng có tính cách hiền lành, ngươi không chủ động khiêu khích chúng, chúng sẽ không thèm để ý đến ngươi đâu.”

Kiều Hàm đi một đường nghe được không ít thông tin, nói chung cũng không khác mấy so với những gì cậu đã đọc trong nguyên tác. Đang định bước qua cửa lớn của Huyền Dương Các, đột nhiên một trận dao động linh lực truyền đến, một người từ phía đối diện ngã văng ra.

Vốn dĩ Kiều Hàm có thể đỡ được, nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì, cho nên chân vừa bước ra đã đổi hướng né người kia.

Chỉ thấy người nọ chật vật ngã xuống đất, phun ra một ngụm máu, sắc mặt khó coi, gắng gượng lắm mới bò dậy được.

Là một nam tử trẻ tuổi, mặc áo vải thô, tu vi đã là Luyện Khí đỉnh phong, chỉ là linh căn lại là…

“Một tên phế vật tứ linh căn cũng muốn đến ghi danh, mơ mộng hão huyền.” Một giọng nói chế nhạo từ trong các truyền ra.

Kiều Hàm kinh ngạc, lẽ nào là người của Thanh Vân Tông nói?

“Hay là ta giúp Thanh Vân Tông sàng lọc trước một hai người nhỉ.”

Kiều Hàm: Được rồi, là pháo hôi tìm chết nói.

Để ta xem, là pháo hôi nào ra sân đây.

Đi vào xem, chỉ thấy trong đại sảnh không ít người, hàng người vốn nên xếp hàng vì xung kích vừa rồi cũng đã bị giải tán.

Chỉ có một tên mập béo phì kiêu ngạo vô cùng ăn mặc hoa hòe ngồi trên một chiếc ghế phủ lông thú, dáng vẻ đại gia chặn giữa đường, như thể tạo thành một trạm kiểm soát, đứng bên cạnh gã không phải cao thủ hộ vệ gì, mà là một con linh thú khế ước.

Kiều Hàm tạm thời không nhận ra những linh thú này, nhưng có thể cảm nhận được uy áp khổng lồ từ trên người con linh thú này, ngoại hình giống như một con đà điểu phóng to. Trên cổ đeo một chiếc gông xiềng, trên đó có những đường vân phức tạp.

Người nói chuyện chính là tên mập, mà người của Thanh Vân Tông đều ở phía sau bàn ghi danh, không hề đứng ra nói gì. Điều này khiến Kiều Hàm hơi bất ngờ, lẽ nào họ để cho người này đuổi những người có thiên phú kém đi?

Vừa hay lúc này Kiều Hàm bước vào, người nọ đánh giá từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: “Song linh căn, cũng không tệ, nhưng tuổi lớn như vậy rồi còn chưa đột phá Luyện Khí kỳ, không phải đầu óc không được lanh lợi chứ, chỉ số thông minh không được thì không thể vào Thanh Vân Tông đâu. Cút đi…”

Kiều Hàm vốn chỉ muốn hóng chuyện, không muốn gây sự, nhưng ngươi đã mắng ta, thì ta không thể nhịn được.

Kiều Hàm đang định mở miệng, nhưng lại liếc nhìn con linh thú bên cạnh tên mập.

Lại âm thầm an ủi mình, hảo hán không chịu thiệt trước mắt.

Nhấc chân định vòng qua tên mập, kết quả một đòn tấn công pháp thuật lại trực tiếp văng tới. Nếu không phải Kiều Hàm phản ứng đủ nhanh, đã bị đánh trúng rồi.

“Ta đã nói, cút.” Tên mập cảnh cáo.

Kiều Hàm chớp mắt, đột nhiên hét lên với đệ tử Thanh Vân Tông phía sau: “Này, các ngươi trả cho tên làm công này bao nhiêu linh thạch một ngày thế, ta cũng muốn ghi danh, ta có thể bán sức lao động của mình với nửa giá để giúp xem thiên phú sàng lọc người ghi danh.”

Mấy đệ tử Thanh Vân Tông hơi ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp.

Tên mập đúng là phản ứng nhanh nhạy, đi đầu nổi giận, “Ngươi nói cái gì!” Linh văn trên gông xiềng ở cổ con đà điểu bên cạnh gã tức thì sáng lên, lông trên người trực tiếp xù ra, nó nhìn Kiều Hàm chằm chằm như hổ đói, loại uy áp đó lại có thể sánh ngang với Kim Đan kỳ.

Kiều Hàm có sợ không?

Có, Kiều Hàm sợ rồi, nhưng miệng không sợ.

“Hả? Ta chỉ tò mò thôi, ta cũng muốn đi làm kiếm chút linh thạch, lẽ nào không phải ngươi đang làm công cho Thanh Vân Tông à? Ta thấy ngươi làm rất nghiêm túc rất cẩn thận mà, yên tâm, ta không cướp bát cơm của ngươi đâu, chỉ muốn hỏi thăm xem có cơ hội này không thôi.”

“Ngươi nghĩ ta đang làm công cho họ chắc?” Tên mập đã trợn mắt muốn nứt ra, rõ ràng cách nói của Kiều Hàm đối với gã vô cùng có tính sỉ nhục.

Kiều Hàm ra vẻ vô cùng chân thành hỏi: “Vậy ngươi đang làm gì thế?”

Chân thành mới là chiêu tất sát, câu hỏi ngược này đã hoàn toàn khiến mọi người xung quanh không chịu nổi.

Những tiếng cười khúc khích vang lên nối tiếp nhau đã trở thành sự sỉ nhục lớn nhất đối với tên mập.

Tuy mọi người đều là Luyện Khí kỳ, nhưng người có thực lực cũng không ít, sớm đã không ưa nổi bộ dạng dương oai diễu võ của tên mập này, chỉ là khế ước thú đi theo bên cạnh gã không thể xem thường, mới lựa chọn nuốt giận mà thôi. Lúc này có người đi đầu, tự nhiên cũng rịch muốn hành động.

“Đúng vậy, Thanh Vân Tông đã cho ngươi bao nhiêu tiền mà ngươi lại ra sức làm việc như vậy?”

“Đây gọi là cầm lông gà làm lệnh tiễn à?”

“Có lẽ không cho tiền đâu, làm công miễn phí, để người ta nhìn mình thêm một cái, như vậy lúc khảo hạch nói không chừng có thể được cộng điểm.”

“Câm miệng, câm miệng!” Tên mập thẹn quá hóa giận, cánh tay chỉ một cái, con đà điểu liền giãy giụa cổ kêu lên hai tiếng, sau đó hung hãn đi về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm cố gắng chống đỡ, “Ngươi tức giận rồi à? Muốn đánh ta? Nhưng vừa rồi đại sư huynh của Thanh Vân Tông không phải đã nói sao?”

Lời này vừa thốt ra, quả nhiên liền thấy tên mập cứng người, con đà điểu bị gã khống chế cũng dừng lại.

“Trong phạm vi Thanh Vân Tông, cấm tư đấu gây sự.” Kiều Hàm vô thức tự hào bắt chước ngữ khí của nam chính nói ra câu này, tức thì cảm thấy dũng khí cũng đầy hơn.

Nói xong, liền nhìn về phía các đệ tử Thanh Vân Tông vẫn luôn không xen vào.

“Lẽ nào các ngươi cứ phải đợi đại sư huynh của các ngươi đến mới quản lý trật tự một chút à?” Giọng nói của Kiều Hàm thanh thanh đạm đạm, như nhắc nhở cũng như cảnh cáo.

Sắc mặt của những đệ tử đó người sau còn cứng hơn người trước, có người đứng ra nói: “Được rồi, đừng gây sự ở địa bàn của Thanh Vân Tông chúng ta, còn gây sự nữa sẽ đuổi ra ngoài.”

Họ chịu quản, mọi người xung quanh tự nhiên càng thêm yên tâm bạo dạn, lên tiếng xua đuổi tên mập kia.

Tên mập đó không ngờ lại bị cả đám tấn công, tức đến sắc mặt lúc xanh lúc trắng, ánh mắt âm hiểm khinh bỉ quét qua tất cả mọi người xung quanh, đột nhiên đáy mắt lóe lên một tia sáng, khóe miệng treo lên một nụ cười lạnh lẽo.

Gã lùi lại vài bước, ra vẻ như bị dọa sợ, cùng lúc đó con đà điểu trước mặt gã đột nhiên giãy giụa, dường như chiếc gông trên cổ sắp siết đến mức nó không thở nổi.

Kiều Hàm chú ý đến, nhưng không hiểu tại sao, đột nhiên sau lưng có tiếng nhắc nhở.

“Cẩn thận, con khế ước thú đó hình như sắp tự bạo rồi.”

Cùng lúc đó, một luồng kim quang nguy hiểm từ miệng con đà điểu phun ra, mà hướng nó phun chính là phía Kiều Hàm.

Gần như vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, tất cả các tu sĩ ở hướng này không thể không đồng tâm hiệp lực dựng lên kết giới phòng hộ.

Kiều Hàm cũng gần như theo bản năng cơ thể dựng lên một màn sáng màu xanh lá cây chắn trước người.

Nhưng xung kích linh lực từ con khế ước thú gần bằng Kim Đan kỳ tự bạo ra tự nhiên càng nguy hiểm hơn, không phải những người Luyện Khí kỳ như họ có thể ngăn cản, chỉ có thể nghe thấy tiếng màn sáng không ngừng vỡ vụn, lại không ngừng được dựng lên.

Nếu không phải trên người mọi người ít nhiều cũng có mang vài món pháp khí phòng hộ, lúc này không biết đã chết mấy người rồi.

Cũng may, những người không có nền tảng trước đó đã bị tên mập đuổi ra ngoài, không có trong nhà, xung quanh nhà lại có trận pháp, cho nên không ảnh hưởng đến những người vô tội bên ngoài.

Các đệ tử Thanh Vân Tông cuối cùng không dám khoanh tay đứng nhìn, tiến lên giúp đỡ dựng phòng hộ, tín hiệu cầu cứu cũng đã được phát ra.

Mà Kiều Hàm đứng ở phía trước nhất, chịu xung kích lớn nhất, trong vòng vài giây, đã vắt cạn linh lực trong cơ thể Kiều Hàm, chỉ có thể dựa vào giới hạn để cố gắng chống đỡ, trong miệng đã có mùi máu tanh, trước mắt cũng bắt đầu từng đợt tối sầm.

Tổn thọ quá, quả nhiên ở giới tu chân không phải nam chính thì đừng có ra vẻ!

Ai mà biết đối phương lại thần kinh như vậy, để đối phó với những nhân vật nhỏ như họ, lại thà để khế ước thú của mình tự bạo.

Hệ thống đã vang lên tiếng báo động.

Nghĩ đến điểm cảm xúc mình khó khăn lắm mới có được, Kiều Hàm thật sự không nỡ dùng.

Đang lúc bi phẫn do dự, đột nhiên trong lồng ngực không ngừng tuôn ra linh lực.

Kiều Hàm ngẩn người, đột nhiên phản ứng lại, là tác dụng của hôn khế!

Tiêu Cửu Từ cảm nhận được tính mạng của cậu đang trôi đi, cho nên lựa chọn truyền linh lực cho cậu.

Kiều Hàm tức thì cảm động, cũng không biết có phải sức mạnh do thần tượng ban cho không, đầu óc Kiều Hàm trong nháy mắt thông suốt.

Đúng rồi, Kim Đan kỳ, cậu có mà, Bạch Vân Phiến đó!

Cổ của con đà điểu… mảnh quá đi à.

Kim quang linh lực đều từ miệng nó phun ra, vậy thì…

Kiều Hàm đột nhiên lách người trốn ra sau một đệ tử Thanh Vân Tông.

Đệ tử đó chửi bới om sòm.

Kiều Hàm lại cùng lúc đó, lôi ra Bạch Vân Phiến, tập trung vào đầu con đà điểu mà quạt mạnh một cái.

Cuồng phong đột ngột nổi lên.

Cổ của con đà điểu trực tiếp bị vặn ngược ra sau.

Kim quang giống như sóng quét theo đó mà quét qua, tên mập kia còn chưa kịp phản ứng đã bị xung kích.

Chỉ là trên người gã đồng thời cũng bộc phát ra một pháp trận phòng hộ khổng lồ.

Hai luồng sức mạnh va chạm, trực tiếp gây ra một dao động linh lực như sóng thần.

Một đợt này, quả thực là vạ lây cá trong ao!

Kiều Hàm: Vãi cả chưởng!

Lời chửi thề trong miệng vừa mới thốt ra, một bóng hình màu xanh biếc đã hạ xuống.

Một luồng ánh sáng xanh băng khổng lồ, như một cái lồng từ trên trời giáng xuống, hoàn toàn bao phủ lấy dao động sắp áp sát đến trước mặt mọi người, sau đó nhanh chóng co rút lại, rồi ngưng kết thành một quả cầu băng lấp lánh, vỡ vụn thành bã, rơi xuống.

Trong lòng Kiều Hàm thả lỏng, chân mềm nhũn. Khi sắp ngã xuống, một bóng hình quen thuộc lóe lên trước mặt, đưa tay ra với tư thế như muốn đỡ cậu.

Kiều Hàm theo bản năng giật mình.

Hai chân lập tức có sức, cố gắng đứng vững, ngẩng đầu lên, cười rạng rỡ với người đến: “Ta không sao, huynh đến rồi à.”

Tay Tiêu Cửu Từ dừng lại, mày khẽ cau lại nhìn Kiều Hàm trước mặt đã thất khiếu chảy máu.

“Ngươi bị thương rồi, đừng cử động.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn