Còn hiện tại…
Trông chừng ba bốn tuổi, mặc bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu hệt như một đứa trẻ ăn xin, nhưng diện mạo lại khiến người ta vừa nhìn đã thấy kỳ lạ.
Làn da trắng hồng non nớt, ngũ quan tinh xảo đáng yêu. Đôi mắt to tròn sáng ngời mọng nước như viên ngọc lục bảo, tỏa ra vệt sáng dịu dàng, tựa như một tinh linh nhỏ bé vô hại.
Mái tóc màu bạch kim, vùi lấp trong lớp tóc là hai chiếc tai nhỏ xù lông trắng muốt, dày cộp. Chiếc đuôi lớn đầy lông lá phía sau vì bất an mà cuộn lên phía trước quấn lấy chính mình. Trong ngực lại đang ôm khư khư một củ măng vừa vất vả đào được từ dưới đất lên.
Củ măng kia phủ một lớp sương giá, to gần bằng nửa người y, ôm nom vô cùng chật vật.
Vì đột nhiên nhìn thấy có người từ trên trời rơi xuống nên y hoảng hốt ngẩn người, chỉ đành dùng đôi mắt như ngọc lục bảo ấy không chớp nhìn kẻ mới đến. Ngây ra một lúc lâu, y cố gắng nhếch khóe miệng, nặn ra một nụ cười như đang chủ động bày tỏ sự thân thiện.
Nụ cười ấy thực sự như một đòn chí mạng, đánh nát vụn trái tim của một fan hâm mộ của Kiều Hàm.
Tâm trạng của Kiều Hàm lúc này vô cùng phức tạp, buồn vui lẫn lộn. Cậu ngạc nhiên vì nhìn thấy hình thái bán yêu hồi nhỏ của sư huynh, nhưng cũng lo sợ thân phận này có thể sẽ khiến sư huynh rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Kiều Hàm vừa yêu thích lại vừa lo sợ.
Kiều Hàm bị sư huynh trong hình thái bán yêu làm cho chấn động đến khó thở. Lúc bừng tỉnh, cậu vội vàng hoảng hốt nhìn quanh, xác định sư huynh thật sự chắc hẳn vẫn đang giải trận pháp, sẽ không nhìn thấy chính mình hồi nhỏ, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng thoáng chốc lại là một trận kinh ngạc. Lẽ nào phong ấn huyết mạch của sư huynh là do Linh Diệu làm?
Chỉ nghe Linh Diệu chậm rãi lên tiếng: “Không ngờ lại là tộc Thiên Hồ hiếm thấy…”
Tộc Thiên Hồ sống ở vùng băng nguyên Cực Bắc, nghe đồn là hậu duệ của Thượng cổ Thần long Băng Di.
Linh Diệu nhíu mày, nhìn nhóc bán yêu rõ ràng đang bất an nhưng vẫn cố chứng tỏ mình vô hại thân thiện, mở miệng hỏi: “Cha mẹ ngươi đâu?”
Nhưng nhóc bán yêu dường như không hiểu lời Linh Diệu nói, chỉ nghiêng đầu nhìn. Ngẫm nghĩ một lúc, y bèn dùng những ngón tay ngắn ngủn đi bẻ củ măng. Củ măng bị đóng băng nên cực kỳ giòn, rất dễ bẻ ra một miếng. Y vươn tay đưa tới, tựa hồ muốn chia sẻ với Linh Diệu.
Trong lòng Linh Diệu hơi rung động, đúng là một đứa trẻ có bản tính lương thiện.
Linh Diệu quan sát xung quanh, phát hiện chỉ có nhóc bán yêu, hoàn toàn không còn bất kỳ dấu vết của người sống nào nữa, bất giác thở dài.
Sâu thẳm trong lòng Linh Diệu có một sự dẫn dắt, dẫn y đến nơi này. Mà chỗ này thuộc địa bàn của tu chân giới, một đứa trẻ như vậy một khi bị người ta phát hiện, chắc chắn phải chết. Cũng không biết cha mẹ nó nghĩ gì. Nhìn nhóc bán yêu này rõ ràng sống không tốt, không thể mặc kệ được.
Nếu ý trời đã đưa Linh Diệu tới đây, hẳn là muốn y làm chuyện đó.
Kiều Hàm giờ phút này đã không còn tâm trí bận tâm đến tình hình xung quanh nữa. Cậu chỉ có thể nhìn Linh Diệu bắt đầu thi triển thuật phong ấn.
Nhóc bán yêu mơ màng ngất đi. Cùng với ánh sáng trận pháp lóe lên, những đặc trưng của hình thái bán yêu dần dần biến mất.
Thế nhưng trong lòng Kiều Hàm lại cuộn lên muôn trùng sóng dữ.
Cậu nghiến răng, sự căm phẫn và hận thù chất chứa như muốn nổ tung. Cái cảm giác bí bách muốn trút ra nhưng lại không có chỗ để xả thực sự khó có thể dùng lời diễn tả.
Đương nhiên cảm xúc này không phải nhắm vào Linh Diệu, Linh Diệu đang cứu Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm vẫn biết phân biệt phải trái.
Người Kiều Hàm hận chính là Thiên Đạo, hận cuộc đời đã bị sắp đặt sẵn của sư huynh.
Cứ như thể đột ngột xuất hiện trên đời, rồi lại sắp đặt người đến phong ấn huyết mạch của Tiêu Cửu Từ, để Tiêu Cửu Từ rèn luyện ở tu chân giới trước, sau đó lại vạch trần huyết mạch, bắt Tiêu Cửu Từ sang Yêu giới chịu khổ, tất cả chỉ vì cuối cùng muốn Tiêu Cửu Từ đạt được thực lực và tâm cảnh này để hy sinh vì chúng sinh sao?
Cái vận mệnh bị sắp đặt sẵn của Tiêu Cửu Từ chính là bắt đầu chuyển động từ khoảnh khắc này.
Linh Diệu hoàn thành phong ấn thì nhận ra có người đang đi tới. Hơi thở kia Linh Diệu rất quen thuộc, là chưởng môn tông môn của Quỳnh Bích, đó là một người có nhân phẩm không tồi.
Linh Diệu còn phải truy tung Minh Dạ, không thể mang Tiêu Cửu Từ theo bôn ba. Thuận lý thành chương, y để Tiêu Cửu Từ ở lại chỗ cũ.
Và Giang chưởng môn phát hiện ra một đứa trẻ bị bỏ rơi, cứ thế thuận lợi nhận nuôi.
Kiều Hàm chứng kiến tất cả mọi chuyện, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy, ghê tởm đến mức buồn nôn.
Cậu muốn gào thét, muốn xông qua rào chắn, thậm chí muốn cướp Tiêu Cửu Từ khỏi vòng tay Giang chưởng môn.
Nhưng tất cả đều phí công vô ích. Cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Cửu Từ mờ mịt ngây thơ bị mang đi, mang về Thanh Vân Tông, trở thành Đại sư huynh mang thiên mệnh.
Kiều Hàm muốn vươn tay, nhưng hoàn toàn không chạm tới được thứ gì.
Linh thức vốn không thể khóc, vậy mà Kiều Hàm vẫn thấy lệ chực trào. Cậu tựa như bị giam cầm trong một căn phòng kín mít thiếu dưỡng khí, mỗi một tiếng gào thét đều xé nát tâm can, nhưng bên ngoài lại chẳng nghe thấy một chút âm thanh nào.
Không được… Không được…
Trong tâm trí ngập tràn vô vàn ký ức khi ở bên sư huynh. Một người tốt đến thế… Một người đối xử dịu dàng với cậu đến thế, là người đầu tiên trong đời cậu, cũng là người duy nhất.
Nếu nói Kiều Hàm lúc mới xuyên không tới đây vẫn ôm tâm thái yêu thích nhân vật giấy, muốn thử thay đổi cốt truyện xem sao.
Thì hiện tại, với tư cách là sư đệ của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm sẵn sàng đánh đổi mọi thứ chỉ để nghịch thiên cải mệnh cho y.
Những kẻ đã rơi xuống vực sâu không phải ai cũng mong vầng trăng sáng trên cao phải sa ngã cùng mình.
Vẫn có những kẻ, khi thấy vầng trăng sáng bị kéo xuống, sẽ dốc cạn sức lực muốn nâng vầng trăng ấy lên thật cao, không để trăng vương chút bụi trần.
Bởi người đó biết mình không thể trở thành vầng trăng sáng, vậy thì hãy để vầng trăng mà mình nâng niu ấy trở thành nơi gửi gắm những mong mỏi tốt đẹp nhất. Chỉ cần trăng sáng mãi treo trên cao, cậu có thể mãi mãi hướng về phía ánh sáng.
Kiều Hàm cắn răng, nội tâm càng thêm kiên định.
Trong lúc Kiều Hàm bình ổn lại cảm xúc, Linh Diệu cũng không hề hành động, chỉ đứng chôn chân tại chỗ, lặng thinh.
Chắc hẳn Linh Diệu cũng đã nhìn ra sự bất thường và trùng hợp của thế gian này.
Tu sĩ kỳ Độ Kiếp, chỉ cách một bước nữa là phi thăng thành tiên, thoát khỏi quy luật thế gian, có thể nhìn thấu được cũng là chuyện bình thường.
Thế nhưng Linh Diệu vẫn còn vận mệnh của riêng mình, một bóng người đột nhiên lướt qua đã kéo suy nghĩ của Linh Diệu trở lại.
Người xuất hiện chính là Minh Dạ, có lẽ cảm nhận được hơi thở của đồng loại nên tìm đến đây. Thấy Linh Diệu ở đây, Minh Dạ lập tức cảnh giác hỏi: “Ngươi đã làm gì?”
Linh Diệu đáp gọn lỏn: “Phát hiện một bán yêu, phong ấn yêu đạo của tiểu tử đó.”
Minh Dạ lập tức bị chọc giận: “Trong lòng ngươi, đám bán yêu bọn ta phải chăng vốn không đáng sống! Đã ghét bỏ như vậy, ngươi giết luôn đi! Còn giả vờ làm người tốt cái gì!”
Nói là đang đòi lại công bằng cho người đồng loại không quen biết, nhưng thực chất Minh Dạ đang gầm rú để trút bỏ nội tâm cuồng bạo của chính mình.
Linh Diệu bình tĩnh nhìn Minh Dạ: “Bây giờ ngươi còn có thể tự khống chế được bản thân không?”
Sắc mặt Minh Dạ lập tức trở nên vô cùng khó coi. Bởi vì những năm qua, thỉnh thoảng do sức mạnh bùng nổ, Minh Dạ thực sự sẽ bị mất kiểm soát. Cứ như thể sức mạnh đã vượt qua cả ý thức, bản năng sinh tồn thôi thúc họ bộc phát toàn bộ năng lượng ra ngoài, từ đó dẫn đến những cuộc tàn sát trong vô thức.
Bởi vì xuất phát điểm trên con đường tu chân của Minh Dạ đã đủ xa và đủ mạnh, nên mỗi lần rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, Minh Dạ đều dùng ý chí mạnh mẽ của mình để trấn áp xuống. Nhưng tình trạng này có thể kéo dài được bao lâu, không ai dám bảo đảm cả.
Minh Dạ hằn học lườm Linh Diệu, sắc đỏ nơi đáy mắt càng thêm đậm đặc: “Nếu không phải các ngươi làm ra những chuyện đó, ta đã không nhập ma, cũng không biến thành cái dạng này!”
Bán yêu trong quá trình trưởng thành rất dễ nhập ma, trở thành bán yêu điên loạn. Mà bán yêu điên loạn sẽ mất đi lý trí, trở nên khát máu thích tàn sát, mạnh mẽ đến mức không ai cản nổi.
Cơn đau đầu đột ngột ập tới khiến Minh Dạ dần mất đi lý trí, khuôn mặt tràn đầy lệ khí gầm lên: “Linh Diệu, chính tiên phủ các ngươi đã tạo ra con ác quỷ này! Các ngươi đừng hòng phủi sạch trách nhiệm!”
Vậy mà đột nhiên lại thấy Linh Diệu giơ tay lên, cất giọng: “Quay đầu là bờ.”
Minh Dạ sửng sốt một chút, ngay sau đó cười lên điên cuồng: “Quay đầu? Mối thù máu chưa báo, quay đầu thế nào được! Ta đã điên rồi, Linh Diệu, ngươi nghĩ ngươi có thể ngăn cản được ta sao?! Ngươi nên khôn hồn một chút mà trốn cho xa vào, bằng không sớm muộn gì cũng có ngày ngươi sẽ chết trong tay ta.”
Thế nhưng Linh Diệu lại ngay lập tức ra tay, vẫn muốn bắt giữ Minh Dạ.
Hai người một lần nữa lao vào cuộc chiến.
Đợi tới lúc Kiều Hàm hoàn hồn, thời gian đã vùn vụt thoi đưa, khung cảnh chợt lóe lên.
Trước cửa một hang đá, Linh Diệu đứng bên ngoài, khẽ nhíu mày nhìn vào trong. Cửa hang chằng chịt trận pháp, dường như đang phong ấn thứ gì đó. Từ bên trong vọng ra từng tiếng hổ gầm đứt quãng đầy đau đớn, kèm theo luồng ma khí bạo động xung quanh. Rõ ràng trận pháp ở cửa hang sắp không chống đỡ nổi nữa.
Kiều Hàm có thể cảm nhận được nỗi lo âu dâng lên trong lòng Linh Diệu. Cậu và Linh Diệu đều có chung một suy đoán. Hẳn là Minh Dạ dự cảm được bản thân sắp mất khống chế nên đã tự phong ấn mình từ trước, nhưng phong ấn này dường như hoàn toàn không thể ngăn cản được hắn.
Hơn nữa gào thét thống khổ như vậy, e là đã bị mất khống chế cắn trả rồi.
Lát nữa Linh Diệu bước vào đoán chừng sẽ lại là một trận ác chiến. Không biết bên phía sư huynh tiến triển đến đâu rồi, xem ra bên này cậu muốn thoát thân chắc là không thể nào.
Linh Diệu vừa phá vỡ phong ấn, sải bước vào trong.
Quả nhiên lập tức có pháp thuật tấn công ập đến, kèm theo một tiếng gầm gừ trầm đục gần như biến dạng: “Cút ra ngoài!”
Linh Diệu né đòn, cấp tốc xông lên muốn khống chế Minh Dạ. Nhưng lần này y không phải đối thủ của Minh Dạ. Ngay khoảnh khắc bị Minh Dạ áp chế hoàn toàn, một đạo Định Thân Chú đã đánh thẳng lên người Linh Diệu khiến y nháy mắt nằm rạp trên mặt đất, không thể nhúc nhích.
Còn Minh Dạ thì đè nghiến lên người y.
Kiều Hàm không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy không bao lâu sau, trong lòng Linh Diệu dâng lên một cơn chấn động cực lớn, dường như trong nháy mắt tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Nhưng Kiều Hàm không có xúc giác, đương nhiên không biết Linh Diệu đã cảm nhận được điều gì. Cậu chỉ nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách, cùng tiếng gầm gừ trầm thấp của Minh Dạ.
Chẳng mấy chốc, cảm xúc của Linh Diệu sụp đổ hoàn toàn.
Không kịp nghĩ ngợi nhiều, cảm nhận được rào chắn đang giam giữ mình lung lay, Kiều Hàm chớp thời cơ đột phá ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc Kiều Hàm thoát thân ra ngoài, cảnh tượng bên trong hang động lập tức đập vào mắt khiến Kiều Hàm kinh hãi đến suýt thì sụp đổ tinh thần.
Chỉ thấy Minh Dạ đang cắn mạnh vào gáy Linh Diệu từ phía sau. Một vết ấn màu bạch kim sáng bừng lên nơi hắn vừa cắn, trông hệt như biểu tượng đầu hổ.
Kiều Hàm từng nghe nói, một số giống đực Yêu tộc sẽ lưu lại dấu ấn lên bạn đời của mình, mạnh mẽ hơn cả hôn khế của Nhân tộc. So với loại mang tính công hiệu kia, nó càng bám sát vào bản năng nguyên thủy hơn.
Vốn dĩ Yêu tộc đều có kỳ mưa móc, trải qua với ai cũng được. Nhưng nếu đã bị đánh dấu, thì chỉ có thể trải qua cùng nhau, hơn nữa kỳ mưa móc của cả hai bên sẽ dần đồng bộ. Tất nhiên, cũng có thể cắn răng tự mình vượt qua.
Cho nên Linh Diệu đây là đụng trúng kỳ mưa móc của Minh Dạ?!
Bản năng xui khiến Kiều Hàm muốn ra tay đánh lùi Minh Dạ. Nhưng cảm giác khác biệt không gian hoàn toàn lạc lõng đã khiến Kiều Hàm phải dừng tay. Cậu chỉ có thể mặt cắt không còn giọt máu, bờ môi run rẩy rời khỏi hang động. Không tiếp tục nhìn là sự tôn trọng duy nhất mà cậu có thể dành cho Linh Diệu tiên tôn lúc này.
Không ngờ thầy trò bọn họ lại xảy ra tai nạn ngoài ý muốn này, thật sự quá mức chấn động.
Có điều Kiều Hàm bây giờ cũng không rảnh bận tâm chuyện người khác. Cậu nhanh chóng dò tìm hướng đi của sư huynh. Không dò được thì chuyển sang dò tìm vị trí mắt trận. Thế nhưng thiên phú của cậu không cao bằng Tiêu Cửu Từ, phương hướng dò ra vô cùng mơ hồ, chỉ đành bay về phía đại khái.
Không biết đã bay bao lâu, cảnh sắc xung quanh bắt đầu mờ dần cho đến khi chỉ còn một mảnh trắng xóa. Rất nhanh, một bóng hình quen thuộc khiến người ta an lòng liền xuất hiện.
Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ trong bộ thanh y màu lam sẫm đang ngồi xếp bằng, linh lực xung quanh không ngừng lưu chuyển, tạo thành một gợn sóng linh lực phức tạp, tựa hồ đang đối kháng với thứ gì đó.
Nhưng trên gương mặt y không có nửa điểm nôn nóng, trông vô cùng trầm ổn. Chỉ cần nhìn thấy y như vậy, cái cảm giác kiệt quệ của Kiều Hàm vì biết được chút chân tướng liền tan biến không còn dấu vết.
Sư huynh nhất định sẽ thuận lợi giải trừ trận pháp, đoạt được con rối. Đợi lấy được Băng Hồn Thảo, bọn họ sẽ cao chạy xa bay!
Kiều Hàm không dám tiến tới gần, chỉ túc trực ngay bên ngoài gợn sóng linh lực.
Nhưng đột nhiên, một cảm giác nguy hiểm tột độ ập tới, Kiều Hàm lập tức vung roi mây về hướng không người.
Thế nhưng giây tiếp theo, roi mây đã bị người khác nắm chặt.
Một bóng người dần dần hiện ra.
Không có tai và đuôi hổ, chỉ có một đôi mắt hổ hung ác và vằn hổ hằn trên hai má.
So với kẻ vừa gặp trong hang đá ban nãy, bề ngoài có vẻ trưởng thành và khó nhằn hơn nhiều.
Hắn điềm nhiên nắm lấy roi mây, nhếch mép cười xảo quyệt. Vừa định mở miệng, roi mây trong tay đột ngột mọc ra gai nhọn đâm thương tay hắn, buộc hắn phải buông theo bản năng.
Giây tiếp theo, những đòn tấn công cuồng loạn như bão táp ập tới tấp.
Minh Dạ thề, đời này hắn chưa từng thấy tu sĩ hệ Mộc nào như thế, cũng chưa từng thấy kẻ nào liều mạng đến vậy.
Tên nhãi này không cảm nhận được khoảng cách chênh lệch giữa hai người ư? Vậy thì Minh Dạ sẽ dạy cho cậu một bài học.
Chỉ vừa qua ba chiêu, Kiều Hàm đã bị Minh Dạ khống chế tóm gọn.
Mặc dù Kiều Hàm từng chứng kiến thực lực của Minh Dạ khi ở cạnh Linh Diệu, nhưng khi thực sự đối đầu, cảm giác uy áp đó đã khiến cậu khó lòng chống đỡ, có dốc cạn sức lực cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhưng Kiều Hàm không hề e sợ. Cậu vẫn còn linh phù của hệ thống, chỉ cần Minh Dạ dám tới gần Tiêu Cửu Từ ăn nói xằng bậy, Kiều Hàm không ngại lãng phí linh phù để đối phó với hắn.
“Đừng giãy giụa nữa, ta có giết ngươi đâu.” Minh Dạ cười lạnh.
Kiều Hàm quả thực không động đậy nữa, chỉ hằn học trừng mắt nhìn Minh Dạ, hệt như một con mèo đang xù lông. Minh Dạ có cảm giác chỉ cần mình nới lỏng tay, tên nhãi này e rằng sẽ lao tới cắn đứt cổ hắn mất.
Hừm… xem ra là một kẻ cực kỳ căm ghét bán yêu, thú vị thật đấy.
Ban nãy không trực tiếp ra tay với người kia, lẽ nào không tin bán yêu trong ảo cảnh đó chính là sư huynh mà cậu ta tin tưởng?
Mong muốn phá hoại trong lòng Minh Dạ dâng cao tột độ, ngay cả sắc đỏ trong mắt hắn cũng trở nên đầy phấn khích.
“Chuyện cuối cùng nhìn thấy có đặc sắc không?”
Vẻ giận dữ trên mặt Kiều Hàm lập tức biến mất, cậu nhìn Minh Dạ với biểu cảm cực kỳ quái dị: “Ngươi bị điên à, có sở thích bắt người khác xem ngươi c**ng b*c sư phụ mình chắc?!”
Kẻ vốn đang tràn đầy hứng thú xấu xa kia nghe thấy câu này của Kiều Hàm thì nụ cười lập tức tắt ngấm. Hắn ngây ra, sắc mặt dần dần đỏ bừng lên. Khi hoàn hồn lại, hắn gần như thẹn quá hóa giận quát: “Ngươi đã thấy cái gì rồi?!”
Lúc này Kiều Hàm mới vỡ lẽ, chẳng lẽ chuyện này không phải do tên này cố tình?
Có lẽ đúng như lời sư huynh nói, việc Minh Dạ thay đổi toàn bộ trận pháp để duy trì ảo cảnh đã đạt tới giới hạn, tiêu hao quá nhiều năng lượng nên trong khoảnh khắc này hắn không thể kiểm soát một cách tinh vi được nữa, dẫn đến việc xảy ra sai sót.
Thoáng chốc, Kiều Hàm cảm thấy tên này không còn nguy hiểm như trong tưởng tượng nữa.
“Ta thèm vào mà xem, bởi vì Linh Diệu tiên tôn sụp đổ nên ta cũng chạy ra ngoài luôn rồi.” Kiều Hàm ghét bỏ ra mặt.
Đường đường là một bán yêu điên cuồng mà lại bị Kiều Hàm nói cho mặt mũi hết xanh lại đỏ. Nhưng khi nghe nói Linh Diệu sụp đổ, sắc đỏ trong mắt hắn bỗng tối sầm lại trong thoáng chốc, rồi ngay sau đó lại nhanh chóng chìm vào một màu thâm trầm đầy nguy hiểm
“Tốt nhất là ngươi chưa nhìn thấy gì, bằng không ta móc mắt ngươi ra!”
“Dù ngươi chẳng có gì đáng để người khác tôn trọng, nhưng ta vẫn rất tôn trọng Linh Diệu tiên tôn.”
Minh Dạ thấy Kiều Hàm tỏ thái độ cây ngay không sợ chết đứng bèn miễn cưỡng tin tưởng. Nhưng ngay sau đó lại nghe cậu mỉa mai: “Ta không biết ảo cảnh của ngươi khống chế bao nhiêu người. Ta thì không xem, nhưng biết đâu người khác đều nhìn thấy hết rồi đấy.”
Minh Dạ cười lạnh một tiếng: “Không thể nào!”
“Sao ngươi biết?”
“Bởi vì những người khác chỉ được chứng kiến dưới góc nhìn của người đứng xem cho đến khi Linh Diệu tiến giai mà thôi, chỉ có hai người các ngươi là khác biệt.” Minh Dạ hậm hực giải thích.
Kiều Hàm cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng. Nếu những người khác cũng nhìn thấy chuyện phong ấn trong rừng trúc, có khi sẽ nghi ngờ đến thân thế của Tiêu Cửu Từ. Suy cho cùng, Tiêu Cửu Từ được ai nhặt về nhận nuôi năm mấy tuổi, có khối người thân thuộc đều biết rõ.
Đây cũng là điều mà vừa rồi khi Minh Dạ hỏi, Kiều Hàm mới sực nhớ ra, thật sự là nghĩ lại mà sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Minh Dạ thấy mình nói xong mà Kiều Hàm lại chẳng có phản ứng gì, điều này hoàn toàn khác với dự đoán của hắn. Đầu óc tên này chứa cái gì thế không biết. “Lúc này ngươi không nên hỏi ta xem tại sao lại chỉ có hai người các ngươi là khác biệt à?”
Kiều Hàm ngớ người, nhìn Minh Dạ đầy vẻ hoài nghi.
Minh Dạ dần nở nụ cười nói: “Nên nói là chỉ có mình ngươi khác biệt mới phải. Sư huynh ngươi sau đó liền đi giải trận pháp rồi, chỉ có mình ngươi chứng kiến những chuyện phía sau.”
Kiều Hàm: …Thật sự cảm ơn ngươi đã nói cho ta biết nhé! Vậy thì ta yên tâm rồi.
Minh Dạ thấy Kiều Hàm không những không nghi hoặc, không chột dạ, không bồn chồn, ngược lại còn bày ra dáng vẻ buồn cười, thì rốt cuộc không nhịn nổi nữa. “Ngươi là đồ ngốc à? Ngươi không nhận ra bán yêu trong rừng trúc đó là ai à? Cho dù ngươi không nhận ra, gã tới đón người lúc sau chính là chưởng môn của tông môn ngươi từng ở, kiểu gì ngươi cũng phải biết chứ, hay là ngươi cho rằng tất cả đều là giả, là hư ảo?!”
Kiều Hàm lúc này mới thực sự ngây ra. Hóa ra tên này vòng vèo nãy giờ, lại vốn chẳng nhắm vào sư huynh mà là nhắm vào cậu?
Đầu óc hắn có bệnh chắc? Rốt cuộc là muốn làm cái gì đây!
Kiều Hàm quyết định cứng miệng tới cùng: “Không biết ngươi đang lải nhải cái gì!”
“Hừ, ngươi quả nhiên không tin. Được, ta sẽ chứng minh cho ngươi xem…” Minh Dạ dường như bị chọc tức, vừa giơ tay lên đã muốn đánh về phía Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm lập tức bị dọa cho khiếp vía, vội vàng gào lên ngăn lại! Mẹ kiếp, đúng là bán yêu điên loạn mà!
“Ta biết!” Kiều Hàm hét lớn kìm chân Minh Dạ.
Minh Dạ khẽ híp mắt, mang theo vài phần mong đợi nhìn về phía Kiều Hàm: “Ngươi biết gì?”
Kiều Hàm cắn răng, căng thẳng nhìn sang Tiêu Cửu Từ vẫn chẳng hay biết gì: “Huynh ấy sẽ không nghe thấy chứ.”
Khóe mắt Minh Dạ giật giật, tên này biết? Lại còn quan tâm? Rốt cuộc là biết thật hay giả vờ đây!
Ồ, hiểu rồi, tên nhãi này muốn tiếp tục lừa gạt bán yêu kia, hệt như Linh Diệu! Thực chất trong lòng chắc chắn đang ghê tởm muốn chết, chỉ là bề ngoài vẫn định duy trì quan hệ để lợi dụng đối phương.
Minh Dạ buông lỏng cổ Kiều Hàm, u ám nhìn cậu với sát ý như có như không. Vốn dĩ hắn còn muốn xem hai người này sau khi bị sự thật đả kích sẽ phản ứng ra sao. Có lẽ bán yêu bên kia sau khi nhìn rõ bộ mặt thật của người thân cận nhất sẽ cam tâm tình nguyện đi theo hắn, đỡ mất công hắn phải thuyết phục.
Nhưng hiện tại, Minh Dạ càng muốn g**t ch*t cái thứ kinh tởm này hơn, giống như phần lớn những kẻ đang mắc kẹt trong trận pháp.
Bọn chúng đều đạo đức giả, buồn nôn, đều đáng chết!
“Sẽ không nghe thấy…” Minh Dạ lạnh lùng đáp.
Lúc này Kiều Hàm mới mở miệng, nhưng vẫn không kìm được mà hạ thấp giọng: “Ta biết huynh ấy là bán yêu.”
Minh Dạ ngẩn người ra một lúc, bởi vì giọng điệu và thần sắc của Kiều Hàm lại chẳng hề có chút gì là chán ghét.
Minh Dạ không tin: “Ngươi biết, ngươi tin sao? Nhưng sao ta không hề thấy ngươi có chút nào ngạc nhiên nào vậy.”
Kiều Hàm bật cười lạnh, mặc dù không rõ Minh Dạ đang mang tâm lý gì, mục đích làm chuyện này là chi, nhưng cứ làm ngược lại với hắn là được rồi.
“Đó đương nhiên là vì ta đã biết từ lâu rồi.”
Ánh mắt Minh Dạ chấn động: “Ngươi nói cái gì?”
“Ta nói, ta đã biết huynh ấy là bán yêu từ lâu rồi.”
“Không thể nào, chính bản thân hắn còn không biết. Phong ấn do Linh Diệu cải tiến căn bản sẽ không bị ai phát hiện, sao ngươi có thể biết được!”
Kiều Hàm dĩ nhiên sẽ không nói thật, liền bịa chuyện: “Mấy năm trước có vụ ma thú tấn công hồ Lăng Long, ngươi từng nghe nói rồi chứ.”
Minh Dạ khựng lại, hắn tất nhiên biết y tu đại năng Vạn Mộc Xuân, bản thân hắn cũng từng tìm y để chữa trị.
“Lúc đó, vì vấn đề linh căn của sư huynh nên bọn ta từng đi tìm Vạn Mộc Xuân. Ở nơi đó, Vạn Mộc Xuân đã nói cho ta biết.”
Sắc mặt Minh Dạ khẽ đổi, thực lực của Vạn Mộc Xuân e là có thể kiểm tra ra được huyết mạch bán yêu.
“Ngươi đã biết từ lúc đó, tại sao đến giờ vẫn còn đi theo hắn, ngươi có mục đích gì!” Minh Dạ bỗng dưng có chút hoảng loạn.
Kiều Hàm đáp: “Mục đích gì ư, đương nhiên là tiếp tục giúp sư huynh của ta trị liệu, để huynh ấy bình phục.”
“Sư huynh của ta, sư huynh của ta, gọi thân thiết như vậy, hắn là bán yêu đấy!” Minh Dạ rốt cuộc bị thái độ tự nhiên bênh vực người nhà của Kiều Hàm chọc giận.
Kiều Hàm sờ sờ cằm: “Lẽ nào ngươi đang ghen tị.”
Minh Dạ cứng đờ.
Kiều Hàm cười ranh mãnh: “Ghen tị vì bên cạnh sư huynh của ta có một sư đệ không hề để tâm tới thân phận của huynh ấy như ta sao? Còn bên cạnh ngươi lại chẳng có một ai!”
Phải nói rằng, Kiều Hàm rất biết cách chọc đúng chỗ hiểm, Minh Dạ trực tiếp bị kích động đến mức thẹn quá hóa giận.
“Không thể nào! Không thể nào có người không bận tâm! Bán yêu sẽ phát điên, là quái vật, có lẽ ngoại trừ cha mẹ sinh ra chúng, sẽ không có ai toàn tâm toàn ý chấp nhận chúng, tuyệt đối không!” Minh Dạ nói đến đây, thấy nét mặt Kiều Hàm vẫn thản nhiên liền đột ngột khựng lại, ánh mắt sáng rỡ: “Trừ phi… trừ phi ngươi thích hắn!”
Kiều Hàm suýt chút nữa bị sặc nước bọt của chính mình, trợn trừng mắt nhìn Minh Dạ: “Nói… nói bậy bạ gì đó! Bọn ta là sư huynh đệ, lẽ nào trong mắt ngươi chỉ có cha mẹ và người yêu, không có bạn bè anh em sao?”
Minh Dạ híp mắt nhìn Kiều Hàm, rõ ràng là hắn cảm thấy không có.
Kiều Hàm chợt nhận ra, trong thế giới của Minh Dạ trước kia quả thực không có sư huynh đệ nào, chỉ có sư phụ.
Mà theo góc nhìn của Minh Dạ, nếu hoàn cảnh của hắn và Linh Diệu đảo ngược, hắn thích Linh Diệu, chắc chắn sẽ không để tâm đến khả năng Linh Diệu là bán yêu, cho nên mới suy đoán như vậy.
“Ta không tin, ngươi nhất định là thích hắn, nếu không tuyệt đối không thể nào không bận tâm!” Minh Dạ gằn giọng.
Kiều Hàm theo bản năng vội vàng nhìn Tiêu Cửu Từ mấy lần: “Không phải, không phải, đã bảo là không phải!”
“Ngươi chột dạ cái gì!”
“Ai chột dạ chứ!”
Minh Dạ cười khinh: “Linh lực của ngươi đều rối loạn hết cả lên rồi, còn nói không phải chột dạ, ngươi rõ ràng là thích hắn!”
Kiều Hàm chỉ cảm thấy lồng ngực như bị một tảng đá lớn đè nặng, gần như sắp nghẹt thở, đầu óc ù đi. Trong chớp mắt, cậu thế mà lại nảy sinh ý nghĩ ngượng ngùng muốn bốc hơi khỏi thế gian.
Nhưng Kiều Hàm lập tức bừng tỉnh, đầu óc quay cuồng nhanh chóng tìm một câu: “Thế Linh Diệu cũng không ghét ngươi, y có yêu ngươi không?”
Đúng là kiểu hai bên thi nhau giẫm vào tử huyệt của nhau, sắc mặt Minh Dạ lập tức biến đổi: “Ai bảo y không ghét ta.”
Kiều Hàm bùng nổ hỏa lực: “Ghét mà lại chịu hạ phong ấn cho ngươi, lén lút nuôi dạy ngươi sáu mươi năm, lại còn vì ngươi mà nhà cửa không về, bôn ba bên ngoài tìm ngươi suốt sáu mươi năm! Loại tình huống này mà ngươi gọi là ghét hả, ta thấy ngươi đúng là phát điên thật rồi, không phải điên loạn theo nghĩa thực tế, mà là trái tim ngươi cũng điên theo luôn rồi!”
Kiều Hàm không chỉ mắng hắn, mà còn mắng thay cho Linh Diệu: “Ta không tin ngươi lớn chừng này rồi mà vẫn chưa nghĩ thông suốt chuyện hồi nhỏ. Nếu ngươi không hiểu, liệu có thể phơi bày dưới dạng ảo cảnh rõ ràng như vậy không? Ngươi đã biết hết chân tướng nên mới có thể tái hiện cảnh tượng tưởng tượng vào trong ảo cảnh. Từ đầu đến cuối, y có từng ghét bỏ ngươi chưa?”
Minh Dạ cãi lại: “Phong ấn ta là di nguyện của mẫu thân, đưa ta về dạy dỗ là vì không yên tâm với tình trạng phong ấn của ta. Y vì tình nghĩa với mẫu thân nên chọn cách cứu ta, đồng thời cũng vì quy củ của tiên phủ và thiên hạ chúng sinh mà giám sát ta. Đi tìm ta sáu mươi năm chẳng qua là muốn bắt ta. Ta đã giết bao nhiêu người, y có thể không gánh vác trách nhiệm diệt trừ ta sao?! Đừng tưởng ta không biết!”
Kiều Hàm cười lạnh: “Ngươi thực sự không biết gì hết. Y muốn ngăn cản ngươi mất khống chế, muốn tìm cách cứu ngươi. Cứu ngươi là thứ nhất, cứu vớt kẻ khác mới là thứ hai! Tình nghĩa thầy trò bao nhiêu năm nay, cho dù y không yêu ngươi, ngươi cũng không cảm nhận được sao?”
Đôi mắt Minh Dạ đỏ bừng như sắp rỉ máu, điều này khiến Kiều Hàm hiểu rằng, hắn hoàn toàn không chịu tin.
Có lẽ liên quan đến cách thể hiện của Linh Diệu. Có lẽ lòng thù hận không cho phép hắn ôm ấp hy vọng. Cũng có lẽ hắn biết trước kết cục của mình nên không chấp nhận khả năng ấy. Hay có lẽ do đã nếm trải toàn bộ nỗi đau mà một bán yêu phải chịu đựng, sự nhạy cảm và tự ti khiến hắn không bao giờ muốn tin vào thứ gọi là hơi ấm nữa.
Tất cả những điều đó đều có thể, khiến Kiều Hàm nhận ra mình có nói bao nhiêu cũng vô ích.
Thế nên kết cục mới là cùng chết sao?
Dẫu chẳng liên quan, nhưng Kiều Hàm vẫn cảm thấy đôi chút nghẹt thở. Cơ mà cậu thì có thể làm được gì đây?
Cậu chẳng thể làm được gì cả, ốc còn không mang nổi mình ốc.
Kiều Hàm hít sâu một hơi, lên tiếng: “Quá khứ của ngươi bọn ta đều đã thấy. Nếu ngươi muốn báo thù, ta đảm bảo ta và sư huynh sẽ không trở thành chướng ngại của ngươi. Đó là ân oán của các ngươi, bọn ta tuyệt đối không can thiệp. Ta chỉ hy vọng ngươi nể tình đồng loại, hãy buông tha cho sư huynh ta.”
Minh Dạ vẫn còn đang chìm đắm trong mớ bòng bong cảm xúc đối với Linh Diệu, đột nhiên nghe thấy tên nhóc xù lông này dịu giọng lại, nói ra những lời như vậy, hắn có chút bàng hoàng: “Ngươi có ý gì? Ngươi đáng lý phải biết ta sẽ không làm hại hắn, bằng không ta đã ra tay từ lâu rồi. Lẽ nào ngươi hy vọng ta…”
Kiều Hàm vội vàng gật đầu: Ta hy vọng sư huynh của ta mãi mãi là dáng vẻ trong chính thâm tâm huynh ấy. Cho dù chuyện bán yêu không bị vạch trần ra ngoài, nhưng chỉ cần chính sư huynh biết được, huynh ấy cũng sẽ vì vậy mà tổn thương, thậm chí có thể sẽ chủ động gánh vác rất nhiều chuyện. Ta không muốn điều đó, ta xót huynh ấy, ta chỉ ích kỷ hy vọng huynh ấy có thể bình an vô sự.”
Minh Dạ nghe mà gần như hóa đá. Khoảnh khắc này, hắn cuối cùng đã tin Kiều Hàm thật lòng không hề bận tâm, thậm chí còn luôn ra sức bảo vệ đồng loại này của hắn. Thậm chí sự bảo vệ đó còn vô cùng cẩn trọng, như thể đang nâng niu một viên trân bảo cực kỳ dễ vỡ vậy.
Thế nhưng sư huynh cậu ta rõ ràng rất mạnh mà.
Liệu Linh Diệu có từng nghĩ như vậy không?
Không! Sẽ không đâu, tên nhãi này thích sư huynh của cậu ta, đương nhiên sẽ toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho người đó, Linh Diệu… Linh Diệu lại đâu có thích hắn.
Ban đầu Minh Dạ còn muốn khiến Tiêu Cửu Từ bị mọi người chán ghét cô lập, chịu đả kích để rồi quy thuận hắn, trở thành trợ thủ báo thù cho hắn. Nhưng nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Kiều Hàm, hắn hoàn toàn không nghi ngờ gì việc một khi hắn định vạch trần bí mật, tên nhóc này sẽ nghĩ đủ mọi cách dồn hắn vào chỗ chết, trả thù hắn.
Minh Dạ thậm chí trong thoáng chốc còn cảm thấy tên này mang ma tính nặng hơn cả mình.
Chẳng biết có phải chuyện này quá hoang đường hay không, mà hắn lại nảy sinh một ít kỳ vọng mong manh. Kỳ vọng thế gian này thực sự có người bằng lòng đối xử tử tế với bán yêu.
Minh Dạ kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Để hắn cả đời làm một tên ngốc không hay biết gì cũng chẳng có gì to tát.”
Tuy lời nói khó nghe, nhưng đã đạt được mục đích.
Kiều Hàm không ngờ đối phương lại đồng ý dễ dàng như vậy, trong phút chốc có phần ngạc nhiên. Xem ra bản tính của Minh Dạ quả nhiên vẫn hướng thiện.
Thấy đối phương đã nể mặt, Kiều Hàm bèn nói: “Đa tạ. Nếu đã vậy, ta tặng ngươi một lời khuyên chân thành: Thù lúc nào báo cũng được, đừng chọn lúc cơ thể mình tồi tệ nhất.”
Sắc mặt Minh Dạ khẽ đổi: “Ngươi biết những gì?”
Ánh mắt Kiều Hàm lóe lên, nói một cách tự nhiên: “Một bán yêu có thể đánh ngang ngửa với kỳ Độ Kiếp mà lại không thể hoàn toàn kiểm soát nổi trận pháp ở đây, chắc chắn là có vấn đề. Rõ ràng trạng thái không tốt, nhất định phải đối phó tiên phủ vào lúc này sao? Chi bằng đợi đến giáp sau.”
Minh Dạ sẽ không chờ đợi, hắn cũng không đợi nổi.
Nhưng Kiều Hàm cũng không thể nhắc nhở thêm nhiều, việc tiết lộ tình tiết cốt truyện cho người ngoài là điều không được phép.
Minh Dạ e là cảm thấy Kiều Hàm đang châm chọc mình nên trực tiếp cười lạnh một tiếng.
Đúng lúc này, toàn bộ không gian đột nhiên chấn động kịch liệt.
Kiều Hàm kinh hãi quay đầu nhìn lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ đã nhíu chặt lông mày, gợn sóng linh lực xung quanh đều trở nên hỗn loạn.
Trong tích tắc, vô số thanh âm vang lên giữa không gian tĩnh mịch này.
“Bán yêu đúng là bán yêu, quả nhiên là quái vật!”
“Ta cảm thấy tiên phủ làm đúng, quả nhiên nên nhổ cỏ tận gốc, trừ họa về sau.”
“Linh Diệu tiên tôn quá hiền lành, cho quái vật cơ hội, chỉ tổ hại chết người vô tội mà thôi.”
“Mọi người sau khi ra ngoài, nhất định phải tìm cách tiêu diệt bán yêu!”
“A a a a! Chuyện gì thế này, đau quá!”
“Không ổn rồi, không ổn rồi, trận pháp này sao lại còn có chức năng sát trận thế này!”
“Cứu mạng! Cứu với, cho ta ra ngoài!”
Sắc mặt Kiều Hàm biến đổi: “Ngươi đã làm gì vậy!”
Minh Dạ cười lạnh: “Ta vừa rồi chẳng làm cái gì cả, chẳng qua là đã tới lúc thanh toán tổng nợ mà thôi.”
Kiều Hàm lập tức nhớ tới tình tiết trong nguyên tác. Dù ảo cảnh thí luyện lần này có chút khác biệt, nhưng nhìn chung vẫn là cuộc thử thách về bán yêu do Minh Dạ sắp đặt để xem những kẻ này rốt cuộc có bao nhiêu tư cách để sống sót.
Mà tư cách sống sót ở đây, dĩ nhiên chính là thái độ của họ đối với bán yêu.
Chỉ có Tiêu Cửu Từ là hoàn toàn không có khúc mắc gì, thế nên y là người đầu tiên tìm thấy mắt trận, kịp thời phá giải trận pháp vào thời điểm mọi người sắp gặp nguy hiểm.
Kiều Hàm kinh ngạc nhìn sang Minh Dạ. Minh Dạ nở nụ cười ranh mãnh đầy ác ý: “Xem ra rất nhiều kẻ không vượt qua được thử thách nhỉ, nhưng hai người các ngươi thì không sao, yên tâm.”
Yên tâm cái rắm, đó là vì Minh Dạ không hiểu con người Tiêu Cửu Từ. Một khi có cơ hội cứu người khác, Tiêu Cửu Từ nhất định sẽ dốc hết toàn lực.
Cuối cùng những kẻ đó vẫn sẽ được cứu, chỉ có điều người phải chịu khổ lại là sư huynh của cậu!
Kiều Hàm đang tính ép Minh Dạ phải dừng tất cả những chuyện này lại, thì phía trên không gian bỗng vang lên tiếng sấm chớp ầm ầm dữ dội.
Minh Dạ hơi chau mày: “Xem ra người lợi hại cũng không ít nhỉ.”
Kiều Hàm chợt nhớ ra ở đây còn có một nhân tố ngoài ý muốn là Tần Tu Trọng nữa!
Dường như nhờ Tần Tu Trọng đã gánh vác bớt một phần áp lực của sát trận, nên trạng thái bên phía Tiêu Cửu Từ cũng khá hơn hẳn. Kiều Hàm tức khắc thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng bao lâu sau, sắc mặt Minh Dạ biến đổi đôi chút, ngay sau đó phun ra một ngụm máu tươi, chịu nội thương.
Trận pháp một khi bị phá giải sẽ cắn trả Minh Dạ, đây là chuyện sớm muộn.
Dù là vậy, hắn cũng không tung đòn về phía Tiêu Cửu Từ để ngăn cản y phá trận.
Kiều Hàm bỗng dưng không hiểu nổi. Sức khỏe đã không tốt rồi mà sao hắn cứ đi làm chuyện nhất định sẽ khiến bản thân bị thương? Cho dù không biết có biến số là Tiêu Cửu Từ, hắn cũng nên tự hiểu rằng tiên phủ bên ngoài sớm muộn gì cũng phát hiện ra vấn đề để phá trận. Đối với một kẻ đang nóng lòng muốn báo thù như hắn, bị thương vào lúc này chẳng phải là xôi hỏng bỏng không sao?
Đám người ở đây trong mắt hắn dù đáng ghét tới đâu, thì cũng đâu phải kẻ thù không đội trời chung mà hắn hằng khắc cốt ghi tâm!
Nếu muốn báo thù, chẳng phải nên toàn tâm toàn ý chuẩn bị sao?
“Tại sao lại tới phá hoại trận pháp, việc này liên quan gì đến chuyện ngươi báo thù? Chỉ vì để vả mặt tiên phủ, dạy dỗ một số hậu bối mà ngươi nhìn không vừa mắt thôi sao?”
Bóng dáng Minh Dạ dần mờ đi, đây là muốn bỏ trốn rồi.
“Hừ, chẳng qua là đôi bên cùng có lợi mà thôi.”
“Cái gì?”
“Ma tộc cho ta phương pháp giảm bớt tình trạng mất kiểm soát, đổi lại ta giúp Ma tộc làm chút việc vặt.”
Sắc mặt Kiều Hàm thoáng chốc biến hóa: “Ngươi… ngươi… ngươi làm việc cho Ma tộc!”
“Đã nói rồi, đôi bên cùng có lợi.”
“Ngươi không sợ bị lừa à?” Kiều Hàm lập tức sốt ruột hỏi.
“Lừa cái gì, dù sao cũng đều là kẻ thù chung của bọn ta.”
Kiều Hàm nhất thời nghẹn lời, nhưng trong lòng lại nảy sinh một cảm giác kỳ lạ: “Không đúng, ngươi đang nói dối.”
Minh Dạ không ngờ Kiều Hàm lại nhạy bén đến vậy. Nhưng hắn cũng không nói ra chân tướng, ngược lại trước lúc biến mất hoàn toàn, bỏ lại một câu.
“Nếu ngươi đã cho ta lời khuyên, vậy ta cũng cho ngươi một câu. Ngươi, tốt nhất ngoài mặt đừng tỏ ra quá thân cận với sư huynh của ngươi, Kiều Hàm.”
Kiều Hàm sững người. Bị Minh Dạ gọi tên mang đến một cảm giác vô cùng kỳ quặc. Nhưng ngay giây tiếp theo, không đợi cậu hỏi lại ý nghĩa của lời khuyên này, Minh Dạ đã biến mất hút.
Cùng lúc đó, Tiêu Cửu Từ hoàn toàn hóa giải được trận pháp.
Linh khí trong không gian bắt đầu điên cuồng tụ tập về phía Tiêu Cửu Từ, trong chớp mắt thậm chí đã hình thành nên dấu hiệu đột phá tiến giai.
“Đây là…” Kiều Hàm còn chưa kịp kinh ngạc.
Không gian nứt vỡ, trận pháp được giải trừ, toàn bộ mọi người bị truyền tống ra ngoài trong nháy mắt.
Thoáng chốc ánh sáng rực rỡ chiếu rọi, xung quanh rộ lên tiếng khóc than gào thét vô cùng hỗn loạn ầm ĩ.
Thế nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về một hướng.
Chỉ thấy linh lực hệ Băng cực hàn bắt đầu ngưng tụ.
Tiêu Cửu Từ đang hôn mê, được Kiều Hàm ôm chặt vào lòng.
Gương mặt Kiều Hàm nhợt nhạt trắng bệch, đang dùng pháp thuật hệ Mộc để cảm ứng.
Đám huynh đệ tốt vừa thoát ra khỏi trận pháp hầu như đều không bị thương tích gì, họ nhanh chóng tụ tập lại xung quanh Tiêu Cửu Từ.
“Tình hình thế nào rồi? Cửu Từ sắp tiến giai à? Kỳ Nguyên Anh sao?” Lục Truy cuống quýt hỏi.
“Khoan đã, lúc này y có thể tiến giai được không?” Nguyên Hội lo lắng nói.
“Chúng ta có thể làm gì?” Tần Tu Trọng trầm giọng cất lời, đồng thời luôn đề phòng xung quanh.
Đúng lúc này, các Tiên tôn của Tiên phủ và trưởng lão Tiên minh, những người đã biết được phần lớn tình hình từ Mục Tình và Khiếu Uy vừa may mắn sống sót sau tai nạn, đều bước tới.
Sắc mặt bọn họ vô cùng khó coi. Nhưng ai nấy đều biết chính Tiêu Cửu Từ đã cứu vãn một cuộc khủng hoảng vô hình, giúp các tu sĩ chỉ phải chịu tổn thất cực nhỏ.
Kết quả vừa đến lại thấy Tiêu Cửu Từ lâm vào tình trạng như thế này.
“Gọi y tu đến đây.” Khung Linh lên tiếng ra lệnh.
“Không cần!” Kiều Hàm đột ngột ngắt lời. Vẻ mặt của cậu lúc này thậm chí có thể coi là dữ tợn, cậu trừng mắt nhìn chằm chằm đoàn người của tiên phủ: “Lạc Hà Tiên phủ, sư huynh ta, Tiêu Cửu Từ là người đứng đầu cuộc thi. Hiện tại huynh ấy muốn nhận thưởng.”
“Ngươi điên rồi à, hắn đang ra nông nỗi này!”
“Mau trị liệu trước đã.”
Chưa đợi đám đông bàn tán, Khung Linh đã xua tay: “Nói đi, ngươi muốn cái gì? Chỉ cần Tiên phủ chúng ta có, đều có thể cho ngươi.”
Kiều Hàm nghiến răng: “Sư huynh ta muốn Băng Hồn Thảo. Ngay bây giờ, ngay lập tức, phải đưa ra!”
“Được, lấy Băng Hồn Thảo tới đây!” Khung Linh cũng không muốn trì hoãn thêm ở chuyện này nữa. Dù sao Tiêu Cửu Từ cũng có công lớn.
Nút thắt trong lòng Kiều Hàm tức khắc buông lỏng, cậu vừa định mở miệng, liền nghe thấy Tần Tu Trọng và Lục Truy đồng thanh hô lớn: “Để ta hộ tống!”
Sống mũi Kiều Hàm chợt cay xè.
Không lâu sau, nhánh Băng Hồn Thảo cuối cùng đã được hộ tống an toàn trao tận tay Kiều Hàm.