Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 130

Tiêu Cửu Từ đứng ngay trong mắt trận nên bị một lượng linh khí khổng lồ tràn vào người. Nhưng lúc ấy cơ thể Tiêu Cửu Từ chỉ là thân xác người phàm, hoàn toàn không thể hấp thu hay chuyển hóa số linh lực đó. Chúng liên tục càn quét khắp cơ thể Tiêu Cửu Từ khiến phong ấn huyết mạch vốn đã lung lay lại càng thêm hỗn loạn, khiến những người có tu vi cao nhận ra cơ thể Tiêu Cửu Từ có điểm bất thường, gieo mầm cho những nghi ngờ và xét xử sau này.

Nhưng bây giờ thì không như vậy nữa, vì phong ấn huyết mạch của Tiêu Cửu Từ vẫn nguyên vẹn, tu vi của Tiêu Cửu Từ cũng vẫn còn. Khi trận pháp bị phá giải, lượng linh khí khổng lồ tràn vào chỉ khiến Tiêu Cửu Từ hấp thu quá nhiều mà thôi.

Nếu là bình thường, đây sẽ là một cơ duyên vô cùng tốt, có thể dựa vào nguồn linh lực mạnh mẽ này để thúc đẩy Tiêu Cửu Từ đột phá lên kỳ Nguyên Anh.

Nhưng tình trạng của Tiêu Cửu Từ lại khác. Tuy thực lực hiện tại của y ở kỳ Kim Đan đỉnh phong, nhưng thực chất linh căn vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, Kim Đan cũng đang trong trạng thái bị phong ấn. Về lý thuyết, Tiêu Cửu Từ không thể phá đan thành Anh để hoàn thành việc tiến giao.

Dù cho có hấp thu bao nhiêu linh lực đi nữa thì cơ thể cũng sẽ đào thải ra ngoài chứ không thể tiếp nhận.

Chính vì vậy, tình huống bất ngờ này là điều mà cả Kiều Hàm lẫn Tiêu Cửu Từ đều không lường trước được.

Ban đầu, kế hoạch của Kiều Hàm dĩ nhiên là giành lấy vị trí đứng đầu, đoạt được Băng Hồn Thảo, rồi đưa Tiêu Cửu Từ rời khỏi nơi này. Sau đó mới khôi phục linh căn, phá vỡ phong ấn trên Kim Đan để thuận lợi tiến giai. Dù sao qua mấy năm mài giũa, tâm cảnh của Tiêu Cửu Từ đã sớm đạt đến tiêu chuẩn đột phá, hiện tại chỉ cần dọn sạch chướng ngại vật phía trước là xong.

Nào ngờ biến cố này ập đến, giống như một đường mương chưa được sửa chữa, vốn dĩ đã phải khiên cưỡng gánh vác một dòng sông cuồn cuộn, nay bị trận pháp tác động, dòng sông ấy liền hóa thành một trận lũ lụt dữ dội tràn về.

Chuyện này vốn không có trong nguyên tác, Kiều Hàm cũng không thể biết trước tương lai. Sau khi xem xét tình hình, Kiều Hàm hiểu rõ tình trạng hiện tại bắt buộc phải để Tiêu Cửu Từ tiến giai, nhưng các bước chuẩn bị trước đó thì vẫn phải giữ nguyên.

Trong đình viện nơi hai người ở, từng lớp trận pháp phòng hộ được kích hoạt.

Tần Tu Trọng, Lục Truy và Nguyên Hội đều túc trực ở đây.

Kiều Hàm dồn toàn tâm trí dùng linh lực hệ Mộc nâng Băng Hồn thảo lên, hỗ trợ Tiêu Cửu Từ đang hôn mê hấp thu. Từng luồng sáng trắng lạnh lẽo liên tiếp rót thẳng vào đan điền Tiêu Cửu Từ.

Lần này không thể chia nhỏ ra để hấp thu dần, vì tình trạng của Tiêu Cửu Từ không cho phép lãng phí thêm thời gian nữa.

Kiều Hàm cũng tự có chừng mực. Sức chịu đựng của Tiêu Cửu Từ lúc sắp đột phá ranh giới chắc chắn mạnh hơn trước. Dù sao cơ thể Tiêu Cửu Từ đã hấp thu rất nhiều linh khí từ trong trận pháp, về lý thuyết, lượng linh khí này vừa vặn có thể trung hòa sức công phá do Băng Hồn Thảo mang lại.

Chẳng mấy chốc, cả một gốc Băng Hồn thảo đã được hấp thu suôn sẻ, không hề xảy ra tình huống nguy hiểm như lần ở Đông Hải Chi Uyên trước đó.

Thế nhưng trên người Tiêu Cửu Từ vẫn nhanh chóng bị đóng một lớp băng dày. Kiều Hàm thi triển thuật trị liệu, đồng thời nhờ những người khác chuẩn bị bồn ngâm thuốc.

Ban đầu Kiều Hàm còn hơi lo lắng liệu tình huống này có cần phải song tu để hỗ trợ hay không, kết quả lần này lại vô cùng thuận lợi. Tiêu Cửu Từ không hề rơi vào trạng thái rét lạnh cực độ, có thể nói đây đúng là nhờ họa được phúc.

“Sao rồi?” Lục Truy sốt ruột hỏi.

Kiều Hàm nhìn người đang ngâm thuốc, lớp sương giá giữa hàng mày y đang dần tan biến: “Mọi việc đều ổn.”

Ba người thở phào nhẹ nhõm, Lục Truy bèn càu nhàu: “Thế sao sắc mặt ngươi lại nghiêm trọng thế kia, hại ta tưởng có sai sót gì chứ.”

“Vừa phải hấp thu Băng Hồn Thảo lại vừa phải tiến giai, trong khoảng thời gian này, sư huynh không thể rời khỏi nơi này.” Kiều Hàm bỗng nói.

“Lo bán yêu Minh Dạ kia đánh tới nữa à?” Nguyên Hội chau mày lạnh giọng nói: “Yên tâm, bọn ta tuyệt đối không để kẻ nào quấy rầy Cửu Từ.”

Tần Tu Trọng thẳng thắn: “Oan có đầu nợ có chủ, dù hắn có đến thì người hắn tìm cũng không phải chúng ta.”

Tần Tu Trọng nói vậy khiến Nguyên Hội và Lục Truy sặc ho khù khụ. So với sự thấu đáo của Tần Tu Trọng, thực ra dù đã trải qua ảo cảnh và thông cảm cho số phận của Minh Dạ, nhưng nếu Minh Dạ tấn công, lập trường của bọn họ vẫn là chống lại con bán yêu phát điên kia.

Dù sao bán yêu cũng thực sự quá nguy hiểm…

Kiều Hàm hoàn toàn không nghe lọt tai họ nói gì, bởi vì trong lòng Kiều Hàm đã dâng lên sự cảnh giác cao độ. Cho dù hiện tại không hề có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy huyết mạch của Tiêu Cửu Từ sắp bị bại lộ, thậm chí chỉ một lát nữa thôi Tiêu Cửu Từ đã có thể khôi phục năng lực tự vệ, thế nhưng việc bị giữ lại tiên phủ một cách trùng hợp như thế này vẫn khiến nội tâm Kiều Hàm run rẩy.

Hệ thống từng cảnh cáo Kiều Hàm rằng nếu thế giới lệch khỏi quỹ đạo của cốt truyện chính, Thiên Đạo sẽ tìm cách điều chỉnh. Có lẽ việc bị giữ lại nơi này chính là sự điều chỉnh của Thiên Đạo, điều đó đồng nghĩa với việc phía trước đang có bẫy rập chờ sẵn họ.

Nhân Hoàng Huyết, Uyên Tuyền Thủy ư? Ai dám qua mặt cậu, ép Tiêu Cửu Từ sắp khôi phục toàn bộ sức chiến đấu phải uống chứ? Không đời nào!

Còn trận pháp khiến Minh Dạ lộ tẩy kia? Không có bằng chứng, tiên phủ cũng chẳng dám làm chuyện đi ngược lại đạo lý thiên hạ để đối xử với Tiêu Cửu Từ như vậy, thế nên giả thuyết này cũng không đứng vững.

Vậy Thiên Đạo còn bày ra trò gì được nữa? Kiều Hàm thật sự không đoán nổi.

Thế nhưng bài học về linh căn và Kim Đan lần trước vẫn rành rành ngay đó. Cho nên dù phía trước có rộng mở tươi sáng, cậu cũng tuyệt đối không lơi lỏng. Xét cho cùng, so với chuyện linh căn và Kim Đan, sự kiện bại lộ huyết mạch bán yêu mới thực sự là bước ngoặt làm thế giới của Tiêu Cửu Từ đảo lộn long trời lở đất.

Ở một thời điểm quyết định như vậy, dù đã chuẩn bị vô cùng chu đáo, Kiều Hàm vẫn không nghĩ Thiên Đạo sẽ dễ dàng để mình vượt qua.

Kiều Hàm phải luôn cảnh giác cho đến khi đưa được Tiêu Cửu Từ rời khỏi nơi này một cách thuận lợi, quyết không để Thiên Đạo có bất kỳ sơ hở nào để lợi dụng.

Nếu cốt truyện chính là cứu thế, Kiều Hàm không tin cứu thế thì bắt buộc phải hy sinh Tiêu Cửu Từ.

Thời gian ngâm thuốc trôi qua từng chút một. Kiều Hàm gần như ngồi bất động suốt quá trình, đến chớp mắt cũng đếm trên đầu ngón tay, như thể sợ chỉ cần lơ là một chút là sẽ xảy ra chuyện.

Ba người còn lại thấy Kiều Hàm căng thẳng như vậy cũng bị cuốn theo bầu không khí, ai nấy đều nghiêm túc đề phòng bên ngoài.

Tuy không rõ tình hình bên ngoài hiện tại ra sao, nhưng quả thực không có kẻ không biết điều nào dám đến gây rối vào lúc này.

Bất thình lình, một luồng linh quang mang sắc xanh lam lan tỏa từ người Tiêu Cửu Từ, nương theo những âm thanh nứt nẻ ròn rã của sương băng. Luồng sáng đi đến đâu liền phủ lên một tầng sương bạc đến đó, ngay cả mấy người đang có mặt ở đây cũng bị ảnh hưởng.

Toàn thân họ bị luồng hàn khí này làm cho cứng đờ, chỉ cần thở ra một hơi cũng có thể đóng băng ngay trong không khí. Nguồn linh lực hệ Băng mạnh mẽ này, mọi người chẳng còn lạ lẫm gì nữa.

Cực phẩm Băng linh căn hiếm có.

Cùng lúc đó, bên ngoài viện có không ít người đi ngang qua liền tò mò ngó nghiêng, khẽ bàn tán với nhau.

Đột nhiên không khí trở nên lạnh buốt, một người vừa hắt xì một cái bỗng thấy hoa mắt, có vật gì đó màu trắng rơi xuống. Khi ngửa đầu nhìn lên, bầu trời rõ ràng đang trong xanh, giờ phút này lại giăng đầy tuyết rơi trắng xóa như lông ngỗng.

Có người thốt lên kinh ngạc: “Mau nhìn kìa.”

Mọi người cùng nhìn về phía đình viện, chỉ thấy những vệt băng trên bức tường ngoài của đình viện đang không ngừng lan rộng, nơi nơi đều được bao bọc bởi một lớp áo băng mỏng, như thể chỉ trong chớp mắt đã kéo cả không gian xung quanh vào một thế giới ngập tràn băng tuyết.

Linh lực dồi dào và mạnh mẽ đến nhường này khiến mọi người kinh ngạc khôn xiết, đồng thời cũng nhận ra điều gì đó.

Kiều Uyển đứng dưới một tán cây, thẫn thờ vươn tay đỡ một bông tuyết, trong lòng tràn ngập sự khó hiểu.

“Xem ra linh căn của Tiêu Cửu Từ đã khôi phục rất thuận lợi rồi.” Một giọng điệu mang theo chút trêu chọc vang lên bên tai, Kiều Uyển quay đầu nhìn Thiệu Vũ đang đi tới.

Thiệu Vũ tiến lên đứng cạnh Kiều Uyển, nhưng ánh mắt lại đang chăm chú quan sát trận pháp phòng hộ kia. Xem ra có kẻ đã bỏ ra không ít vốn liếng để bảo vệ Tiêu Cửu Từ thuận lợi khôi phục. Dù vốn dĩ không ôm hy vọng gì, nhưng cảnh tượng lúc này cũng khiến Thiệu Vũ hoàn toàn từ bỏ ý định, với tình hình này thì thật sự chẳng thể phái người tới phá hoại được nữa.

Thôi bỏ đi, chuyện của Tiêu Cửu Từ cứ để Ma giới xử lý, đỡ làm Bất Niệm Cung tiếp tục lộ tẩy.

Thiệu Vũ cười nhạt với Kiều Uyển: “Vận khí của Tiêu Cửu Từ tốt thật đấy, trong hoàn cảnh như vậy mà vẫn có thể cứu vãn được, lại còn trở thành đại anh hùng cứu mạng mọi người, ông trời cũng đứng về phía Tiêu Cửu Từ rồi.”

Kiều Uyển lòng đầy ngổn ngang, vẻ mặt thẫn thờ, chẳng còn tâm trí đâu mà đáp lời Thiệu Vũ.

Ở kiếp trước, Tiêu Cửu Từ chưa từng khôi phục lại, phải chuyển sang tu luyện yêu đạo.

Tình hình hiện tại hoàn toàn khác biệt so với ký ức kiếp trước của Kiều Uyển. Rõ ràng Tiêu Cửu Từ là người được Thiên Đạo lựa chọn, vận mệnh của Tiêu Cửu Từ đáng lẽ không thể thay đổi, đừng nói là khôi phục linh căn, đáng ra lúc này phải là thời điểm nguy cơ huyết mạch bị phơi bày mới đúng, rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu?

Trong dòng suy nghĩ của Kiều Uyển lóe lên một hình bóng. Một người luôn cố gắng đi ngược lại những tính toán và ký ức của nàng.

Là vì Kiều Hàm sao?

Kiều Uyển khẽ rùng mình, nhớ lại cảnh tượng Kiều Hàm đòi lấy Băng Hồn Thảo trước đó, dáng vẻ quyết tuyệt kia như thể đang dốc hết toàn lực để giúp đỡ Tiêu Cửu Từ. Hình ảnh đó không hiểu sao lại khiến Kiều Uyển thấy chói mắt.

Kiều Hàm quả nhiên vô cùng cổ quái, dù đã qua thử thách chứng minh không phải bị Ma tộc đoạt xá, nhưng vẫn vô cùng kỳ lạ.

Đang mải suy nghĩ mông lung, một luồng ánh sáng vàng bỗng nhiên từ thế giới ngập tràn băng tuyết kia bùng nổ, một luồng uy áp bao trùm diện rộng khiến không ít người tò mò đứng xem đều sững sờ tại chỗ, thậm chí có vài người còn ngã quỵ ngay lập tức.

Đó là… phong ấn trên Kim Đan đã bị phá vỡ.

“Có vẻ Tiêu Cửu Từ sắp sửa trở lại ngôi vị đệ nhất của thế hệ trẻ rồi.” Thiệu Vũ cố chống chọi với luồng áp lực khó chịu đang đè nặng lên người, nói một cách đầy châm biếm.

Kiều Uyển nhìn về phía đình viện với ánh mắt phức tạp, không nói một lời.

Áp lực từ cửu trọng Kim Đan vừa được kết nối lại với linh căn và khôi phục sức sống mạnh mẽ, e rằng ngay cả tu sĩ ở kỳ Nguyên Anh cũng sẽ bị ảnh hưởng đôi chút.

Đặc biệt là những kẻ thăng lên Nguyên Anh sơ kỳ bằng cách dùng tài nguyên đắp vào, chẳng hạn như Khiếu Uy.

Khiếu Uy đang chuẩn bị ra ngoài thì luồng uy áp đột ngột ập đến khiến Khiếu Uy lảo đảo một cái. May mà có người bên cạnh kịp thời đỡ lấy, chứ nếu ngã nhào ra đó thì mất mặt vô cùng.

Khiếu Uy đùng đùng nổi giận quát: “Kẻ nào dám làm càn trên địa bàn của tiên phủ!”

Người đỡ Khiếu Uy chính là Thịnh Giác. Chẳng biết vì sao hai người lại gặp nhau trong ảo cảnh, Khiếu Uy thấy Thịnh Giác khá dễ sai bảo nên sau khi ra ngoài liền thích chỉ điểm Thịnh Giác. Thực chất là muốn biến Thịnh Giác thành tay sai cho mình.

Thịnh Giác dường như không chịu chút ảnh hưởng nào, quay đầu nhìn về phía xa, nhướng mày nói: “Có lẽ là Tiêu đạo hữu bên kia sau khi dùng Băng Hồn Thảo thì cơ thể đã khôi phục.”

Nghe nói đó là Tiêu Cửu Từ, người đã cứu bọn họ ra ngoài, dù sắc mặt có khó coi đến đâu thì Khiếu Uy cũng chỉ biết hừ hừ vài tiếng để biểu thị sự bất mãn.

Khi uy áp rút đi, Thịnh Giác thu hồi tầm mắt, trong lòng có chút cảm khái, không ngờ một việc khó khăn đến vậy mà hai người kia lại thực sự làm được.

Đang nghĩ ngợi mông lung thì Thịnh Giác nghe thấy Khiếu Uy cứ lải nhải lẩm bẩm cái gì đó. Đến khi chú ý lắng nghe, Thịnh Giác mới nghe rõ Khiếu Uy đang nói: “Cái dạng tứ linh căn như ngươi vốn chỉ là đồ bỏ đi. Bò được tới kỳ Kim Đan cũng coi như cơ duyên. Ta có thể cho ngươi nhập môn tiên phủ, nhưng với cái tư chất rẻ mạt này thì cả đời cũng chỉ làm tạp dịch thôi. Có điều, dù là tạp dịch cũng còn hơn đứt phường tán tu bên ngoài. Xét cho cùng Lạc Hà tiên phủ chúng ta chẳng thiếu thốn tài nguyên. Mà kể cũng buồn cười, tứ linh căn lại dám tơ tưởng đến con đường tu tiên, quả là to gan lớn mật. Ngươi phải hiểu rõ, cái mạng của ngươi từ lúc lọt lòng đã định sẵn rồi, có vùng vẫy thế nào cũng công cốc. Dù sao cũng còn hơn bọn tiện dân thấp hèn chẳng tu luyện được gì. Ha ha ha.”

Nụ cười ôn hòa vốn luôn thường trực trên mặt Thịnh Giác dần dần biến mất, ánh mắt Thịnh Giác lạnh lùng liếc nhìn Khiếu Uy.

Trong phòng, giữa bồn ngâm thuốc.

Vầng hào quang của Cửu Trọng Kim Đan tản đi. Tiêu Cửu Từ cảm nhận được dòng chảy linh lực quen thuộc cuồn cuộn bên trong. Sự thông suốt trôi chảy, linh động tùy tâm này làm y dâng lên chút bàng hoàng.

Một cảm giác đã quá lâu rồi, việc một lần nữa nắm giữ sức mạnh khiến toàn thân Tiêu Cửu Từ khẽ run lên.

Y hồi phục rồi, y thực sự đã khôi phục… Dù vận mệnh trêu đùa, gian truân cách mấy, ít nhất y cũng có át chủ bài để đối đầu, như vậy sẽ không làm liên lụy đến Kiều Hàm nữa.

Y cũng đã có năng lực để bảo vệ Kiều Hàm rồi.

Đúng, Kiều Hàm, y phải gặp Kiều Hàm.

Chậm rãi mở mắt, đập vào mắt y là bốn người đang dán chặt tầm nhìn vào mình.

Trên mặt Lục Truy và Nguyên Hội ngập tràn hân hoan, khóe môi Tần Tu Trọng cong lên vẻ phấn khích.

Nhưng ánh nhìn của Tiêu Cửu Từ chỉ thu trọn vào một người duy nhất. Nhìn đôi mắt đỏ hoe của cậu, hơi thở y dần trở nên dồn dập.

Tiêu Cửu Từ chỉ thấy lòng đầy xót xa, liền phi thân rời khỏi bồn tắm, vận dụng pháp thuật thành thạo để nhanh chóng chỉnh đốn lại bản thân.

Trước tầm mắt Kiều Hàm, dường như lại nhìn thấy vị Đại sư huynh hăng hái khí phách năm nào, một Tiêu Cửu Từ hoàn mỹ và mạnh mẽ.

Hai người lẳng lặng nhìn nhau.

Khoảnh khắc ấy, thực sự mang lại một cảm giác không chân thực.

Trải qua muôn vàn cay đắng, Kiều Hàm cuối cùng đã hoàn thành lời hứa của mình, thực sự giúp được Tiêu Cửu Từ khôi phục.

Kiều Hàm đứng ngẩn ra tại chỗ, còn Tiêu Cửu Từ sau khi chỉnh đốn xong xuôi liền sải bước đi về phía Kiều Hàm.

Không đợi Kiều Hàm phản ứng, Tiêu Cửu Từ đã dang rộng cánh tay dài, ôm chặt lấy Kiều Hàm vào lòng, hít một hơi thật sâu.

Cái ôm siết chặt đầy uy lực ấy, ngỡ như muốn khảm Kiều Hàm vào sâu trong con người y vậy.

“Chặng đường này, đệ vất vả rồi, cảm ơn đệ.” Tiêu Cửu Từ nói với tất cả sự chân thành, hận không thể ôm người trong lòng chặt hơn nữa.

Kiều Hàm nghẹn ngào chực khóc. Tâm trí cậu văng vẳng: Mình làm được rồi, mình thực sự làm được rồi, thiên đạo cũng đừng hòng cản nổi.

Linh căn của Tiêu Cửu Từ khôi phục, Kim Đan cũng còn đó. Quả nhiên nhân định thắng thiên!

Kiều Hàm cắn chặt răng để không phát ra tiếng khóc nghẹn ngào. Qua đi một lúc lâu, cậu mới lí nhí gọi: “Sư huynh.”

Tiêu Cửu Từ suýt chút nữa lỡ mất một nhịp thở chỉ vì tiếng gọi này. “Ừ, ta ở đây.”

Kiều Hàm bỗng bật cười ngốc, không nhịn được mà giơ tay ôm lại Tiêu Cửu Từ: “Tốt quá rồi, thực sự tốt quá rồi.”

Những âm thanh chúc mừng của mấy người kia rốt cuộc cũng vang lên trong phòng. Đáng lý phải đập tay ăn mừng với huynh đệ, nhưng Tiêu Cửu Từ lại không nỡ buông Kiều Hàm ra, chỉ vòng tay bao bọc lấy cậu rồi nhoẻn miệng cười với mọi người.

Ba người kia cũng chẳng kiềm được mà cân nhắc xem có nên rút lui cho khuất mắt hay không. Cơ mà thế nào cũng có chuyện gây mất hứng chen vào.

Điển hình là lôi kiếp trên trời.

Tiến giai lên kỳ Nguyên Anh sẽ phải trải qua tiểu lôi kiếp. Khi Tiêu Cửu Từ tỉnh táo lại, lôi kiếp cũng rục rịch quy tụ trên nóc viện.

Tiếng sấm gầm vang lên phá tan bầu không khí vui vẻ.

Kiều Hàm cũng sực tỉnh, vội vàng đẩy Tiêu Cửu Từ ra rồi nói: “Sư huynh, hiện tại huynh thấy trong người thế nào rồi? Để ta kiểm tra lại cho huynh.”

Giờ đây Tiêu Cửu Từ đã hoàn toàn kiểm soát được cơ thể mình một trăm phần trăm, liền mỉm cười nói: “Không sao đâu, nhập định điều hòa một chút là có thể nghênh đón lôi kiếp rồi.”

Dù sao thì tiểu lôi kiếp tích tụ cũng cần có thời gian. Chỉ là trong khoảng thời gian này, bọn người Kiều Hàm không thể ở lại trong phòng được nữa.

Kiều Hàm không dám làm trễ nải việc điều hòa của Tiêu Cửu Từ nên vội vàng thúc giục mọi người rời đi.

Trước lúc đi, cậu bị Tiêu Cửu Từ túm lấy cổ tay.

Kiều Hàm ngoái nhìn y, mở lời trước: “Sư huynh yên tâm, ta sẽ canh gác ngay bên ngoài.”

Tiêu Cửu Từ ngây ra, ánh mắt dần trầm hẳn. Thực ra Tiêu Cửu Từ có rất nhiều lời đã nghĩ sẵn trong đầu, muốn nói cho Kiều Hàm nghe ngay khi khôi phục, nhưng… thôi vậy, thời cơ chưa thích hợp, đợi đến lúc kết thành Nguyên Anh rồi tính sau.

Nghĩ vậy, Tiêu Cửu Từ buông tay cậu, dặn dò: “Ngoan nhé, đừng chạy đi đâu xa. Khi ta ra, ta muốn người đầu tiên mình nhìn thấy là đệ.”

Phía ba người mới bước ra ngoài dường như vang lên tiếng xì xào châm chọc.

Kiều Hàm khựng lại, không dưng thấy đôi tai mình nóng ran. Kiều Hàm ngước mắt nhìn Tiêu Cửu Từ, chỉ thấy trong đôi mắt sáng ngời kia hoàn toàn in đậm bóng hình mình, như thể đã đặt Kiều Hàm ở một nơi rất sâu trong lòng.

Kiều Hàm đột nhiên thoáng hoảng hốt, chỉ biết gật đầu một cách máy móc, lắp bắp đáp: “Vâng… Ta… Ta đã nói sẽ luôn túc trực ở đây mà.”

Tiêu Cửu Từ đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu Kiều Hàm, chiếc lục lạc vì thế khẽ kêu vang leng keng.

Cửa phòng khép lại, để chuẩn bị cho việc tiến giai, Tiêu Cửu Từ chủ động gia cố thêm đủ loại trận pháp xung quanh phòng để đảm bảo hoàn toàn không xảy ra sai sót gì. Dù sao so với trước kia, lúc này Tiêu Cửu Từ lại càng khao khát bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

Lôi vân trên bầu trời đã tích tụ thành một khối lớn, dừng lại ngay phía trên căn phòng của Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nhập định một khoảng thời gian, đến khi tỉnh lại thì mọi trạng thái trong cơ thể đều đã được điều chỉnh đến mức tốt nhất, thế nhưng lôi kiếp vẫn chưa giáng xuống.

Còn ở bên ngoài, Kiều Hàm cùng ba người thay phiên nhau canh gác đều phát hiện lôi vân đang ngày một phình to ra.

“Đám mây càng lớn, thực lực sau tiến giai càng cao, tất nhiên rủi ro khi độ kiếp cũng sẽ càng hung hiểm.” Lục Truy phân tích: “Nhưng Cửu Từ chắc chắn không hề hấn gì. Y tiến giai xưa nay làm gì có thất bại.”

“Thiên lôi không phải chuyện đùa, những lần tiến giai trước đây của hắn chưa từng phải trải qua loại thiên lôi này nên vẫn không thể lơ là cảnh giác. Ngược lại, thử thách tâm ma đi kèm khi tiến giai thì không cần lo lắng.” Nguyên Hội nói: “Cái tên Tiêu Cửu Từ đó không có tâm ma.”

Tần Tu Trọng đúng lúc này sang hỏi chuyện: “Chưa bắt đầu sao?” Hắn ngẩng đầu ngó mây sét, cứ tiếp tục tích tụ thế này thì sắp sửa sánh bằng lôi vân đột phá kỳ Hóa Thần của một số người rồi.

Thảo nào các trưởng lão Tiên Minh cùng đám tiên tôn trong tiên phủ đều bị kinh động. Quãng đường hắn tới đây bị không biết bao nhiêu người chặn lại dò hỏi tin tức ráo riết.

Tần Tu Trọng cảm thấy Tiêu Cửu Từ đã sở hữu Cửu Trọng Kim Đan có một không hai, có mây sét như vậy cũng rất hợp lý, chỉ không biết lúc hắn tiến giai, liệu có thể tích tụ được nhiều thế này hay không.

Vừa vặn lúc này trong phòng vọng ra tiếng Tiêu Cửu Từ. Mọi người biết y đã thoát khỏi trạng thái nhập định, hẳn là vẫn chưa nắm được tình hình bên ngoài.

Cho nên Kiều Hàm vội vàng đứng cách lớp trận pháp trên cửa để giải thích tình hình cho Tiêu Cửu Từ nghe.

“Khó trách ta cảm ứng không rõ lắm, xem ra vẫn cần tích tụ thêm một khoảng thời gian nữa.” Tiêu Cửu Từ nói.

“Còn tụ thêm nữa, ngươi dứt khoát lên thẳng kỳ Hóa Thần luôn cho rồi.” Lục Truy càu nhàu, thực chất trong lòng lại vô cùng tự hào về huynh đệ mình.

Nguyên Hội trêu đùa: “Lục Truy, ngươi đừng có ghen tị lộ liễu thế!”

“Cút.” Lục Truy mắng.

Tần Tu Trọng hỏi: “Vậy giờ ngươi định làm gì?”

“Ngồi thiền, vận chuyển linh lực.” Dù Tiêu Cửu Từ muốn mạnh lên nhưng vẫn cầu sự ổn định, không thể nóng vội mà sinh ra sai sót.

Vì phải chờ lôi kiếp, lại cách một cánh cửa nên họ cũng không tiện nói chuyện riêng tư, nhân lúc này Tiêu Cửu Từ lại có thời gian rảnh để hỏi thăm tình hình bên ngoài, trong lòng Tiêu Cửu Từ vẫn có chút bận lòng.

“Có tin tức gì của Minh Dạ không?” Tiêu Cửu Từ lo lắng trong lúc mình đột phá, Minh Dạ sẽ đến trả thù, dù sao bản thân Tiêu Cửu Từ cũng coi như đã phá hỏng kế hoạch của hắn. Nhưng dựa vào việc trận pháp cắn trả, hiện tại chắc là Minh Dạ vẫn đang phải tĩnh dưỡng.

“Không có.” Tần Tu Trọng đáp: “Bặt vô âm tín luôn rồi.”

Lục Truy nói: “Nhưng chuyện trong ảo cảnh vẫn đang gây ra tranh cãi rất lớn.”

Thời gian này Kiều Hàm vẫn túc trực ở đây nên không rõ tình hình bên ngoài. Song cậu nghĩ dù sao mọi người đều đã thấy chân tướng năm xưa, bất luận lập trường ra sao thì vẫn sẽ mang ra bàn tán.

Dù gì Minh Dạ cũng được xem là người bước ra từ tiên phủ.

Kiều Hàm đâm ra tò mò, muốn biết những gì cậu và Tiêu Cửu Từ thấy có bao nhiêu phần khác biệt so với những người còn lại, bèn đem ra đối chiếu.

Lúc này Kiều Hàm mới phát hiện, phần vướng mắc tình cảm giữa Linh Diệu và Minh Dạ chỉ có hai người bọn họ thấy được.

Những người khác chủ yếu chỉ thấy tiên phủ đã làm gì với tộc Bạch Hổ và hai mẹ con Minh Dạ.

Nếu đã không có ai biết Minh Dạ thích Linh Diệu, thì bọn họ tự nhiên cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài, chưa kể Kiều Hàm còn biết một tin tức chấn động hơn nhiều.

Kiều Hàm đã hiểu vì sao Minh Dạ lại để hai người bọn họ xem phần vướng mắc tình cảm ấy, đó là vì Minh Dạ muốn thử thái độ của Kiều Hàm đối với bán yêu. Đương nhiên, điều này Kiều Hàm đâu dám kể lại với Tiêu Cửu Từ.

“Các ngươi nói xem mục đích Minh Dạ làm vậy là gì?” Lục Truy hiếu kỳ, cảm thấy việc này thật sự quá thừa thãi.

Câu hỏi này Kiều Hàm biết đáp án, vội vàng kể tóm tắt chuyện Minh Dạ bắt tay với Ma tộc mà cậu biết.

Nghe xong mọi người đều cả kinh, không ngờ lại còn có ẩn tình này. Lục Truy và Nguyên Hội không nhịn được mắng chửi Minh Dạ. Sắc mặt Tần Tu Trọng cũng chẳng mấy vui vẻ, hắn vốn luôn chán ghét những kẻ cấu kết cùng Ma tộc.

Ngược lại, Tiêu Cửu Từ nãy giờ vừa ngồi thiền vừa nghe họ nói bỗng lên tiếng: “Thực ra ta cảm thấy hắn còn có mục đích khác.”

“Gì cơ?” Kiều Hàm tò mò hỏi, thực tế cậu cũng thấy có điểm kỳ lạ.

Tiêu Cửu Từ thở dài: “Có lẽ hắn thấy uất ức, muốn phơi bày chân tướng quá khứ ra ánh sáng, để mọi người hiểu rõ tộc Bạch Hổ, cha mẹ hắn, cùng với hắn rốt cuộc đã phải nếm trải những gì.”

“Hắn muốn có được sự đồng cảm sao?” Lục Truy hỏi.

“Có lẽ chỉ là không muốn chân tướng bị vùi lấp.” Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày: “Cũng có khả năng hắn sợ bản thân chẳng còn sống được bao lâu nữa.”

Kiều Hàm nghe vậy bỗng bừng tỉnh. Quả đúng là Minh Dạ chẳng còn sống được bao lâu nữa, cho nên hắn mới lên kế hoạch cho trận ảo cảnh này từ trước, vì hắn không muốn mang theo toàn bộ chân tướng xuống mồ.

Minh Dạ muốn rửa sạch nỗi oan, muốn chất vấn tất cả mọi người.

Chỉ tiếc, cuối cùng trong số những người đó, kẻ đồng cảm với Minh Dạ chẳng được mấy ai, chưa nói tới việc có ai bằng lòng đứng về phía hắn để chất vấn việc tiên phủ tạo nghiệt năm xưa.

Trái lại, phần lớn mọi người đều bắt đầu nảy sinh nỗi sợ hãi tột cùng đối với bán yêu, cảm thấy bọn họ quả nhiên vô cùng mạnh mẽ lại tàn nhẫn độc ác, nghĩ đến chuyện tính mạng của mình suýt chút nữa đã bị gã bán yêu điên cuồng kia nắm thóp trong lòng bàn tay.

Họ càng thêm cừu thị và đề phòng bán yêu, thậm chí còn cho rằng tiên phủ đã lơ là trách nhiệm khi để Thanh Nhụy tiên tử sinh hạ bán yêu, lại để Linh Diệu Tiên Tôn nhận nuôi hắn, bồi dưỡng ra một con quái vật gieo rắc tai ương cho nhân gian. Đã thế còn chẳng chịu dọn dẹp sạch sẽ mà đã vội vàng trốn vào không gian suốt sáu chục năm. Đáng lý bọn họ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, diệt trừ Minh Dạ xong mới được rời đi.

Cho nên suốt khoảng thời gian này, bên ngoài có phần ồn ào náo động, đây chính là dấu hiệu cho thấy danh tiếng của tiên phủ đang sa sút nghiêm trọng, chứ nếu là trước kia, ai dám ở địa bàn của tiên phủ mà làm loạn như vậy.

Tiên phủ quả thực cũng đã phái người đi truy tìm dấu vết của Minh Dạ và Linh Diệu, rầm rộ kêu gào đòi tiêu diệt Minh Dạ, nhưng không tìm thấy người thì cũng chẳng có cách nào.

Mọi người vừa tán gẫu vài câu thì đột nhiên bên ngoài có động tĩnh truyền đến.

Đình viện này vốn có trận pháp bảo hộ, ngoài bọn họ ra thì không ai có thể vào được, ai nấy đều biết rõ điều đó nên không ai đến quấy rầy.

Lúc này đột nhiên có người tới, tất nhiên là có việc gấp cần tìm người.

Tần Tu Trọng ở gần đó liền bước qua mở cửa xem thử, lập tức kinh ngạc thốt lên: “Sao ngươi lại tới đây?”

Nét mặt Kiều Uyển khá tệ, nói với Tần Tu Trọng: “Người nhà họ Kiều… Cha của ta và Kiều Hàm, cùng với mẹ của đệ ấy tới rồi, bảo muốn gặp đệ ấy.”

Kiều Hàm tuy đang ở sâu trong đình viện nhưng vẫn nghe thấy, lập tức kinh ngạc đứng bật dậy: “Cái gì cơ!”

Trong phòng, Tiêu Cửu Từ chỉ nghe được tiếng hô của Kiều Hàm, vội vã hỏi: “Sao thế?”

Kiều Hàm vội giục Tần Tu Trọng đưa Kiều Uyển vào.

Kiều Uyển vừa vào liền kể tóm tắt sự tình. Ngay lúc nãy người nhà họ Kiều bất ngờ ghé thăm, lập tức có người đến tìm, bảo nàng gọi cả Kiều Hàm cùng đi diện kiến cha mẹ.

Lục Truy đảo mắt, lập tức nói: “Đến đúng lúc thế, không chừng đã cố ý sắp đặt rồi.”

Tần Tu Trọng cũng ngờ vực điều gì, khẽ lườm Kiều Hàm một cái.

Gương mặt Kiều Hàm thoáng cứng đờ, bèn chửi bới: “Nhất định là cái thằng khốn Thiệu Vũ kia! Chắc chắn là gã vẫn muốn dò xét ta.”

Nguyên Hội và Kiều Uyển lúc này vẫn chưa biết tình trạng của Kiều Hàm.

Nguyên Hội bèn bảo: “Có làm sao, thì cứ đi gặp thôi.”

Kiều Hàm khựng lại.

Kiều Uyển cũng ngó sang cậu nói: “Ta không muốn đi, ta chỉ tới báo cho ngươi một tiếng. Dù sao ngươi mới là người thân cận với họ hơn.”

Kiều Uyển đối mặt với một mình Kiều Hàm thì còn chấp nhận được, chứ người cha ruột bạc tình cùng mụ mẹ kế ác độc kia thì nàng hoàn toàn không muốn gặp mặt.

Kiều Uyển nói vậy, mấy người còn lại cũng không phản bác. Nàng quả thực có thể danh chính ngôn thuận từ chối gặp mặt những kẻ độc ác đó.

Thế nhưng Kiều Hàm biết lấy lý do gì để từ chối đây? Cặp cha mẹ kia vì Kiều Hàm mà lừa gạt hôn ước, cướp đoạt đối tượng, đủ thấy họ chiều chuộng Kiều Hàm đến nhường nào. Kiều Hàm đào đâu ra lý do để trốn tránh?

Nếu mà tránh mặt, chắc chắn sẽ bị nghi ngờ ngay.

“Ngươi đang do dự điều gì?” Kiều Uyển nhíu mày hỏi.

Đúng lúc này, trong phòng có tiếng động truyền ra, Tiêu Cửu Từ lên tiếng: “Kiều Hàm không đi.”

Kiều Uyển ngẩn người: “Tại sao?”

Tiêu Cửu Từ đáp: “Cha mẹ Kiều gia lúc này tìm tới, có khả năng là cố ý muốn ép hai chị em ngươi liên hôn với tiên phủ, cho nên Kiều Hàm không đi. Nếu muốn đi, cũng phải đợi sau khi ta ra ngoài, ta sẽ cùng đi với đệ ấy.”

Kiều Uyển nghẹn họng.

Lục Truy bật cười ha hả: “Chuẩn luôn! Cái này rõ ràng là đang muốn ép người ta tái giá đây mà. Đương sự tất nhiên phải kháng cự. Cách tốt nhất chính là cứ ở lỳ trong đình viện này không ra gặp bọn họ, họ có muốn vào đây cũng khó. Cứ bảo Kiều Hàm phải ở lại hộ pháp cho sư huynh tiến giai, không thể rời đi nửa bước.”

Nguyên Hội khó hiểu hỏi: “Giờ Cửu Từ đã khôi phục, bọn họ còn ép Kiều Hàm liên hôn với người khác làm gì? Người của tiên phủ làm gì có ai sở hữu tư chất như Tiêu Cửu Từ chứ, bọn họ đâu có ngu.”

Kiều Hàm nghe vậy liền cảm thấy vô cùng gượng gạo, vừa định lên tiếng giải thích thì đã nghe người ở trong phòng nói với giọng mang ý cười: “Hết cách rồi, giờ ta chỉ là một tán tu, khéo lại bị ghét bỏ ấy chứ.”

Nguyên Hội bật cười nắc nẻ.

Lục Truy quay sang trêu Kiều Hàm: “Có phải ngươi cũng không muốn gặp họ, sợ bị họ ép bỏ Cửu Từ đi cưới người khác không?”

Kiều Hàm thầm phân tích trong đầu, đây chính là lý do hoàn hảo nhất để cậu không bị người nhà họ Kiều vạch trần. Được thôi, cậu gật đầu.

Thế là bên ngoài nhanh chóng rộ lên tin đồn người nhà họ Kiều tới để ép Kiều Hàm và Kiều Uyển chọn lại đối tượng liên hôn. Nhưng vì trong lòng cả hai đều đã có người thương, quyết không chịu để người nhà sắp đặt nên chẳng ai chịu ra mặt tiếp đón người nhà họ Kiều cả.

Bởi vì thực sự có ý đồ nhắm vào La Yên Huyền Thể, các vị Tiên Tôn của tiên phủ vẫn chủ động đứng ra chiêu đãi người nhà họ Kiều, Khiếu Uy và Mục Tình cũng có mặt.

Thế nhưng bọn họ đều có phần chướng mắt hai người trước mặt này. Cha Kiều nhìn như một con cáo già ngoài cười trong dao, ánh mắt đầy rẫy sự tính toán, vậy mà lại răm rắp nghe lời phu nhân của mình. Mẹ Kiều quả nhiên kiều diễm, chả trách nắm thóp cha Kiều gắt gao đến thế. Có điều bản chất từ trong xương tủy, mụ ta lại là một ả đàn bà độc ác, chiều chuộng con cái đến mức vô kỷ cương.

Qua lời nói, có thể nhận thấy bọn họ quả thực rất yêu thương Kiều Hàm, ngược lại đối với việc Kiều Uyển cũng xuất hiện ở đây, lại còn dính líu với Tần Tu Trọng thì vô cùng bất mãn. Mẹ Kiều luôn miệng mắng Kiều Uyển là thứ tiện nhân không nghe lời, lời lẽ vô cùng nghiệt ngã, nhưng hễ nhắc đến Kiều Hàm là lại xót xa gọi con cưng bảo bối của mình phải chịu khổ.

Nếu không phải vì suốt thời gian qua không tìm thấy tung tích của Kiều Hàm, bọn họ đã sớm đón Kiều Hàm về nhà rồi.

Cặp vợ chồng này tuy rằng đều ở kỳ Nguyên Anh, nhưng tu vi và năng lực tầm thường, lời nói ra lại lộ rõ vẻ ngạo mạn ngu muội. Cứ như thể sinh ra được đứa con có La Yên Huyền Thể là ghê gớm lắm vậy.

Đôi bên trò chuyện chưa được bao lâu, Thiệu Vũ đã dẫn người nhà họ Đoạn của Bất Niệm Cung tới quấy rầy. Ý đồ khi đến không nói cũng rõ. Tiên phủ cũng không tiện đuổi khách. Dù sao sau này đối phó với Minh Dạ, rất có thể vẫn cần Tiên Minh tương trợ.

Mọi người khách sáo trò chuyện một hồi.

Thiệu Vũ là người đầu tiên lên tiếng hỏi: “Lạ thật đấy, Kiều Hàm và Kiều Uyển đâu rồi? Đều không đến sao?”

“Cái con ranh Kiều Uyển tất nhiên không dám ra mặt gặp bọn ta. Dám lén lút bỏ trốn, lại còn đi quyến rũ vị hôn phu cũ của đệ đệ mình. Đúng là loại vô liêm sỉ.”

“Phu nhân bớt giận, chấp nhặt làm gì cho mệt.”

Thiệu Vũ đang có ý với Kiều Uyển, nghe bọn họ sỉ vả nàng như vậy thì trong lòng thoáng qua một tia không vui, nhưng gã nhanh chóng bắt bẻ tiếp: “Vậy còn Kiều Hàm thì sao? Chẳng lẽ hắn cũng không dám đến gặp hai vị? Dù sao hắn cũng là đứa con trai yêu quý của hai vị mà.”

Câu vừa dứt, vài kẻ nhạy bén đã bắt đầu suy đoán ý đồ của Thiệu Vũ.

Suy cho cùng lúc này Kiều Hàm không chịu ra gặp cha mẹ thì quả thực vô cùng kỳ lạ, chẳng phải trước đó có tin đồn Kiều Hàm đã hủy bỏ hôn ước với Tiêu Cửu Từ rồi sao? Thế thì sao bây giờ lại làm như thể sợ bị chia rẽ vậy.

Vốn Thiệu Vũ định mượn tay cha Kiều dấy lên nghi ngờ nhắm vào Kiều Hàm, nhưng gã không ngờ cha Kiều lại buông tiếng thở dài thườn thượt: “Chư vị, ta xin mạn phép nói thẳng. Ta biết các vị muốn liên hôn với truyền nhân của La Yên Huyền Thể, nhưng trước mắt e là chỉ có Kiều Uyển mới đáp ứng được thôi.”

Thấy cha Kiều bỗng nhiên nói một câu như vậy, mọi người đều nghi hoặc không hiểu, Mục Tình và Đoạn Uân gần như đồng thanh hỏi: “Tại sao Kiều Hàm lại không được?”

Mẹ Kiều có chút ngạc nhiên, con trai nhà mình trước đây làm gì có nhiều cô nương thích đến thế, bà ta lập tức cảm thấy có chút tự hào, nhưng đồng thời cũng xen lẫn phần bất đắc dĩ.

Hai vợ chồng họ cũng không giấu giếm, liền lấy ra hai chậu hoa. Cánh hoa có màu tím, nh** h** màu xanh lam, tỏa ra thứ linh quang kỳ dị, ngay chính giữa nh** h** còn có một vệt đỏ thẫm như thể có giọt máu rơi trên đó.

Hai chậu hoa, một chậu đã nở rộ, chậu kia lại đang e ấp nụ.

“Lẽ nào là hoa La Yên?” Khung Linh tiên tôn lên tiếng.

Cha Kiều gật gù: “Xem ra tiên phủ cũng có ghi chép về chuyện này.”

Quả thực, tổ tiên ngày trước của tiên phủ từng cưới một nữ tử có La Yên Huyền Thể, thế nên tất nhiên lưu lại một vài ghi chép liên quan, trong đó có nhắc tới việc vị phu nhân ấy từng mang theo bên mình một chậu La Yên Hoa nở rộ.

“Chuyện này nghĩa là sao, có tiện nói cho chúng ta biết không?” Thiệu Vũ cười hỏi.

Việc này cũng chẳng phải bí mật gì cần che giấu nên cha Kiều rất rộng rãi giải thích: “Các vị đều biết, La Yên Huyền Thể chỉ khi đôi bên tự nguyện song tu mới có thể phát huy tác dụng. Thế nhưng việc song tu này lại chia làm hai loại: nếu không có tình cảm, hiệu quả của việc song tu cũng rất bình thường, không khác biệt mấy so với các thể chất song tu thông thường; nhưng nếu đã nảy sinh tình cảm, La Yên Huyền Thể mới thực sự được thức tỉnh hoàn toàn.”

“Tổ tiên của chúng ta chắc hẳn chính là trường hợp thứ hai.” Khung Linh Tiên Tôn nói, dù sao việc đôi phu thê phi thăng năm ấy vô cùng ân ái là điều mà ai ai cũng biết.

Thiệu Vũ không ngờ La Yên Huyền Thể lại còn có thêm nội tình này, lập tức nhíu mày: “Nếu thế thì việc liên hôn chẳng phải sẽ vô ích sao?”

“Liên hôn dĩ nhiên là để sau này đôi bên dần dần thấu hiểu, ở bên nhau rồi vun đắp tình cảm, đợi đến lúc động lòng là được.” Cha Kiều vừa giải thích vừa chỉ vào hai chậu hoa: “Mỗi đứa trẻ mang La Yên Huyền Thể của Kiều gia khi sinh ra đều sẽ nhỏ một giọt máu lên chậu hoa La Yên, thực ra hoa này không có tác dụng gì đặc biệt, chỉ xem như một công cụ để theo dõi xem La Yên Huyền Thể khi nào biết đ*ng t*nh, một khi đã động lòng thì hoa liền nở rộ.”

Mẹ Kiều nâng niu chậu hoa nở rộ lộng lẫy kia, nói: “Đứa con này của ta từ bé đã quen thói ngang bướng. Ta quả thực không ngờ hoa La Yên của nó lại bung nở nhanh tới vậy. Xem ra nó đã thực sự động lòng với Tiêu Cửu Từ mất rồi. Bởi thế nó mới sợ bọn ta ép liên hôn mà không chịu ló mặt ra gặp. Đúng là hết cách với nó. Cũng trách bọn ta c chưa từng giải thích rõ ràng chuyện La Yên Huyền Thể. Dù sao, một khi nó đã đem lòng yêu một người thì La Yên Huyền Thể của nó đối với những người khác cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, thế nên căn bản là không thể liên hôn được nữa.”

Nghĩ lại thì hình như chậu hoa này đã nở từ hai năm trước rồi, lúc ấy hai người bọn họ nhìn thấy mà ngây cả người. Dù sao trong mắt bọn họ, với tính khí kia của Kiều Hàm thì sao có thể dễ dàng động lòng với ai được chứ. Cái vị Tiêu Cửu Từ kia đúng là lợi hại thật, lại có thể khiến con trai bọn họ mê mẩn đến mức này, làm cho La Yên Huyền Thể thức tỉnh hoàn toàn. Sau này nếu hai đứa song tu, chỉ nhìn vào lôi vân kiếp khổng lồ vừa rồi của Tiêu Cửu Từ mà đoán, chuyện phi thăng thành tiên chẳng phải là đã ở ngay trước mắt rồi sao.

Nghe xong những lời này, sắc mặt của cả Đoạn Uân lẫn Mục Tình đều thay đổi. Dù đã lờ mờ đoán được vài điều, nhưng khi nhìn đóa hoa đang nở rộ kiêu hãnh như thể đang khoe khoang điều gì kia, tâm trạng của hai cô nương lập tức trở nên vô cùng phức tạp.

Còn ánh mắt của Thiệu Vũ thì lại dán chặt vào chậu hoa của Kiều Uyển, nhìn dáng vẻ e ấp nửa nở nửa không kia, nói vậy có nghĩa là Kiều Uyển quả nhiên vẫn chưa thực sự động lòng với Tần Tu Trọng nhỉ?

Những người ngồi đây đều là kẻ thông minh, tất nhiên lập tức hiểu được lý do vì sao vừa rồi cha Kiều lại khẳng định Kiều Uyển có thể liên hôn. Chỉ cần đóa hoa này chưa nở, những người khác vẫn sẽ có cơ hội để trở thành kẻ khiến cho La Yên Huyền Thể của Kiều Uyển thức tỉnh.

Thiệu Vũ suy ngẫm một lát rồi lại hỏi: “Vậy còn có dấu hiệu thức tỉnh đặc biệt nào khác nữa không?” Dù sao hoa này cũng chỉ có một chậu, gã cũng chẳng tiện cướp lấy để suốt ngày chằm chằm quan sát.

Mẹ Kiều lắc đầu bảo không có.

Cha Kiều ban đầu cũng lắc đầu theo, nhưng dường như chợt nhớ ra điều gì, một tia chán ghét lướt nhanh qua mắt, ông ta đáp: “Không còn nữa, cho nên chuyện hôn sự của Kiều Hàm các vị không cần phải bận tâm nữa đâu, ngược lại là Kiều Uyển thì chúng ta có thể thương lượng một chút.”

Cha mẹ Kiều trong lòng vẫn thản nhiên xem việc bán gả Kiều Uyển là chuyện đương nhiên.

Thế nhưng hai nhà còn lại cũng chẳng hề ngu, chưa bàn tới thực lực hiện tại của Kiều Uyển, chỉ riêng chỗ dựa vững chắc đằng sau nàng là Tần Tu Trọng thôi đã là một nhân vật không dễ chọc vào rồi. Người ta tuy chưa nở hoa thật, nhưng dù sao cũng đã lựa chọn đi theo Tần Tu Trọng, nếu nàng không tự nguyện thì bọn họ chẳng lẽ còn có thể cưỡng cầu hay sao?

Cho nên bọn họ vẫn thấy nên gọi Kiều Uyển tới đây cùng bàn bạc thì hơn.

Thế nhưng khi bọn họ phái người đi thông báo, người đến lại chỉ có một mình Tần Tu Trọng.

“Ngươi đến đây làm gì?” Người nhà họ Kiều nhìn thấy Tần Tu Trọng thì trong lòng vẫn không khỏi chột dạ. Ai mà ngờ được một kẻ như hắn lại có thể lội ngược dòng ngoạn mục đến vậy chứ, biết thế ngày trước bọn họ đã không làm chuyện tuyệt tình đến thế.

“Dĩ nhiên là đến để lấy lại di vật của mẫu thân ta rồi.” Tần Tu Trọng cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua chiếc trâm cài tóc cấp Địa trên đầu mẹ Kiều, rồi quay sang nhìn những người xung quanh nói: “Ân oán cá nhân, phiền các vị hãy tránh ra.”

Chỉ trong nháy mắt, Tần Tu Trọng đã tuốt lưỡi đao vờn lượn mây sấm lôi điện ra khỏi vỏ.

Bị Tần Tu Trọng làm loạn một trận như vậy, Kiều Uyển tự nhiên không cần phải lộ diện nữa, mà cha mẹ họ Kiều cũng không chịu nổi sự mất mặt này nên rốt cuộc đành phải trả lại di vật cho Tần Tu Trọng.

Tuy nhiên trước lúc Tần Tu Trọng rời đi, Thiệu Vũ đã đơn độc gọi hắn lại để giải thích cho hắn nghe một chút kiến thức về La Yên Huyền Thể.

Thiệu Vũ không hề thấy sắc mặt Tần Tu Trọng thay đổi, bèn nói: “Ngươi có vẻ như chẳng bất ngờ chút nào nhỉ.”

“Nàng ấy muốn tìm kiếm một chỗ dựa che chở, tại sao ta phải o ép nàng ấy yêu mình?” Tần Tu Trọng thờ ơ đáp: “Chuyện này vốn là đôi bên sòng phẳng, thứ ta không cho được thì tự nhiên cũng không đòi hỏi. Nhưng ta chắc chắn sẽ cho nàng ấy sự che chở tốt nhất, cho nên… chúng ta đều vẫn là người của Bất Niệm Cung, tốt nhất ngươi cũng đừng tơ tưởng gì tới nàng ấy.”

Sắc mặt Thiệu Vũ hơi gượng lại, vừa vặn nghe Tần Tu Trọng bồi thêm một câu: “Tất nhiên, cũng đừng hòng động tới Kiều Hàm. Coi chừng Tiêu Cửu Từ. Y của bây giờ không còn là vị Tiêu Cửu Từ dễ tính của ngày xưa nữa đâu. Y có thể vì Kiều Hàm mà làm tất cả mọi thứ, bao gồm cả việc lấy mạng ngươi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn