Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 128

“Sư phụ, người đừng tìm người nhà họ Kiều gì đó để liên hôn nữa, nếu người nhất định phải chọn đạo lữ, người chọn con đi.” Thanh Minh không chỉ lớn mật phát ngôn trước mặt Linh Diệu, mà còn có hành động vô cùng táo bạo khi lao thẳng đến ôm chầm lấy Linh Diệu.

Một màn này, đừng nói là Linh Diệu, ngay cả Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

Thanh Minh hiện giờ kế thừa vóc dáng cao lớn vạm vỡ của Bạch Hổ vương, có thể dễ dàng ôm trọn thân hình gầy gò của Linh Diệu vào lòng.

Hắn ôm thật chặt, mỗi một hơi thở đều tràn ngập mùi hương của Linh Diệu, Thanh Minh liền cảm thấy thỏa mãn chưa từng có.

Tiêu Cửu Từ cảm nhận được sự kích động của Thanh Minh, đành bất đắc dĩ chấp nhận sự thật rằng tên bán yêu điên cuồng khiến người ta nghe danh đã sợ mất mật trong lời đồn, giờ phút này lại đang chân thành yêu thích sư phụ của chính mình. Sự phát triển quan hệ kiểu này thật sự khiến người ta không lường trước được.

Có điều tên này có phải quá bốc đồng rồi không, tỏ tình kiểu đó thật sự không sợ bị ăn đòn à?

Kiều Hàm gần như có thể cảm nhận được trạng thái đầu óc trống rỗng, không thể suy nghĩ bất cứ điều gì của Linh Diệu. Linh Diệu thực sự hoàn toàn không ngờ tới đứa đồ đệ do chính tay mình nuôi lớn lại có thể nói ra những lời như vậy với mình. Suy cho cùng, Linh Diệu vốn là người khờ khạo trong chuyện tình cảm, thế nên phải mất một lúc lâu mới hiểu được ý trong lời nói của Thanh Minh.

Thế này thì còn ra thể thống gì nữa, linh khí của Linh Diệu tức khắc bùng nổ, trực tiếp hất văng Thanh Minh ra xa.

“Ngươi đang nói xằng bậy gì thế?!” Lời răn đe của Linh Diệu pha lẫn sự ngỡ ngàng. Hiển nhiên y hoàn toàn không hiểu nổi, thậm chí sắp sửa nghi ngờ có phải bản thân đang rơi vào ảo cảnh kỳ quái nào đó hay không.

Thanh Minh tuy bị hất văng xuống đất, nhưng lập tức xoay người nhảy dựng lên nói: “Con… con thích người. Con mới nghĩ thông suốt rồi, tình cảm con dành cho người trước nay không phải là tình thầy trò, mà là kiểu thích muốn làm đạo lữ của người.”

Trong tiên phủ, số người có thể thân cận với Linh Diệu gần như bằng không. Bên cạnh y ngoại trừ Thanh Minh ra thì đều là cảnh độc lai độc vãng. Cho nên Thanh Minh chưa từng có cảm giác khủng hoảng, dù sao đi đi lại lại bên cạnh Linh Diệu cũng chỉ có mình hắn.

Thế nhưng khi cảm giác khủng hoảng ập đến, mọi thứ liền thay đổi. Hắn chợt hoảng hốt nhận ra bản thân lại ôm loại tâm tư này với sư phụ. Hắn vốn đã được nuôi dưỡng thành cái tính không sợ trời không sợ đất, cộng thêm môi trường gần như bán khép kín của tiên phủ, tự nhiên cũng không cảm thấy việc thầy trò yêu nhau thì có vấn đề gì.

Linh Diệu trầm mặc, nhíu mày nhìn hắn. Còn Thanh Minh thì căng thẳng nuốt nước bọt, cẩn thận quan sát phản ứng của Linh Diệu.

“Y đang nghĩ gì vậy?” Ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng không nén nổi tò mò.

Kiều Hàm cười khan hai tiếng nói: “Y đang nghĩ, bản thân quả nhiên không biết nuôi dạy đồ đệ, cho nên nuôi đến sinh bệnh rồi.”

Tiêu Cửu Từ cũng cười khan hai tiếng. Y cũng hiểu rõ, người chỉ một lòng tu luyện như Linh Diệu, chút tâm tư duy nhất còn lại cũng đều dồn hết vào việc dạy dỗ con trai của sư tỷ, làm sao có thể chấp nhận tình cảm của đồ đệ, thậm chí ngay cả một tia dao động cũng không có.

Những năm qua mặc dù trong mắt họ chỉ bằng vài ngày ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhìn rõ.

Sở dĩ Linh Diệu đưa Thanh Minh trở về, chủ yếu là vì không yên tâm để một con tiểu yêu tự sinh tồn. Y lo Thanh Minh không sống nổi, cũng lo thuật phong ấn mà sư tỷ để lại chưa chắc đã an toàn.

Cho nên những năm qua, Linh Diệu đã dựa vào thiên phú bẩm sinh về trận pháp và thuật pháp của mình để nghiêm túc nghiên cứu thuật phong ấn bán yêu. Y đưa ra không ít cải tiến, thỉnh thoảng lại giúp Thanh Minh bù đắp những thiếu sót trong phong ấn.

Linh Diệu chỉ hy vọng Thanh Minh có thể giống như những gì sư tỷ mong muốn, bình an mà sống tiếp.

Nhưng tại sao lại xảy ra cơ sự này cơ chứ?

Vẻ mặt nhíu mày không vui của Linh Diệu khiến Thanh Minh đang nóng máu bỗng trở nên hốt hoảng. Sau cơn hốt hoảng chính là sự căng thẳng, kèm theo đó là nỗi hoang mang lo sợ có thể bị từ chối. Mới nếm trải hương vị tình yêu, nói ra thì Thanh Minh cũng ngây ngô hệt như sư phụ của hắn, chỉ biết cắm đầu cắm cổ lao về phía trước.

“Sư phụ… con thật lòng mà, người tin con đi, người muốn con làm sao cũng được, chỉ mong người đừng cưới người khác, người cưới con đi.” Thanh Minh sốt sắng bước đến trước mặt Linh Diệu, định níu lấy ống tay áo Linh Diệu như trước kia, nhưng bị y né tránh.

Linh Diệu lúc này đã định thần lại. Điều hiếm thấy là Kiều Hàm chỉ có thể cảm nhận được sự kinh ngạc, cùng một chút phiền não và mất kiên nhẫn của y, chứ không hề có thêm cảm xúc dư thừa nào khác. Kiều Hàm thực sự lo lắng không biết bản thân có thể thoát ra ngoài nổi không khi bị nhốt trong một người có nội tâm lặng như mặt hồ thế này.

“Sư phụ không thể cưới đồ đệ, ta cũng không muốn cưới ngươi. Ta thấy ngươi dạo này rảnh rỗi quá rồi, nên mới có thời gian mà nghĩ ngợi lung tung!” Linh Diệu lạnh lùng đáp.

Mặc dù biết có thể sẽ bị từ chối, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hoàn toàn không công nhận tình cảm của mình từ Linh Diệu, ngọn lửa tức giận tức khắc bùng lên trong lòng Thanh Minh: “Người không tin?”

Linh Diệu lắc đầu: “Quả thật không tin.”

Thanh Minh sốt sắng định nói gì đó, kết quả lại nghe Linh Diệu nói: “Cho dù tin thì đã sao?”

Cho dù tin thì kết cục cũng không thay đổi. Đó là câu trả lời của Linh Diệu, nhưng thực sự khiến Thanh Minh đau đớn như bị một mũi tên nhọn đâm xuyên qua tim.

Ánh mắt Thanh Minh tức khắc trở nên dữ tợn, gần như mất khống chế mà xông tới. Tốc độ nhanh đến mức Linh Diệu không kịp phản ứng, chỉ kịp né mặt qua một bên. Y vốn không thích thân cận với người khác, thế nên khi hơi thở nóng rực phả tới, y vô thức né tránh theo bản năng.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cổ y nhói đau. Y vậy mà lại bị Thanh Minh cắn một cái. Sắc mặt Linh Diệu tức thì biến đổi, vung một chưởng hất văng Thanh Minh.

Lần này vì quá kinh hãi nên y đã ra tay quá mạnh, Thanh Minh bị đánh bay ra xa, nôn ra một ngụm máu.

Mà tâm trí Linh Diệu cũng hiếm khi xuất hiện dao động, y kinh ngạc đưa tay ôm lấy cổ. Thanh Minh cắn rất mạnh, vết thương đã rướm máu. Cảm giác ấm nóng xen lẫn đau đớn còn sót lại khiến Linh Diệu có phần hoảng hốt.

Thanh Minh dường như bừng tỉnh, ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu vì sao mình lại vô thức muốn c*n v** c* Linh Diệu. Nhìn vết máu trên cổ Linh Diệu, sắc mặt hắn liền trắng bệch, vội vàng nói: “Sư phụ, xin lỗi, con không cố ý. Người sao rồi, người…”

Thanh Minh vẫn muốn tới gần, lại bị Linh Diệu phất tay áo hất ra.

Kiều Hàm cạn lời mà nói: “Lần đầu tiên cảm nhận được cơn giận đơn giản và trực tiếp thế này của Linh Diệu.”

“Giận lắm sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Kiều Hàm đáp: “Cũng coi là vậy. Thanh Minh cũng tài thật, vậy mà có thể khiến cảm xúc của Linh Diệu dao động mạnh đến thế.”

Hai người vừa dứt lời phàn nàn, liền thấy Linh Diệu trực tiếp dùng pháp lực phong tỏa khu vực xung quanh lại.

“Sư phụ!” Thanh Minh sốt ruột muốn xông ra ngoài, nhưng vẫn bị trận pháp chặn lại. Hắn thật sự luống cuống rồi, trước kia dù có quậy phá thế nào cũng chưa từng thấy sư phụ thật sự nổi giận.

“Tự kiểm điểm lại mình đi.” Linh Diệu lạnh lùng buông một câu rồi quay lưng bỏ đi thẳng.

“Sư phụ, sư phụ!” Thanh Minh cuống cuồng. Hắn không lo lắng chuyện mình bị giam lỏng, mà là sốt ruột lỡ như mình không có mặt, nhỡ đâu sau khi tiên phủ mở cửa hiện thế, sư phụ thật sự dẫn một đạo lữ về, hắn cảm thấy mình sẽ phát điên mất.

Kiều Hàm thật sự khá bội phục Thanh Minh. Cái tên ngốc nghếch l* m*ng này vậy mà thực sự có thể khiến Linh Diệu tức giận trọn một đêm.

Ngày hôm sau tiên phủ hiện thế. Khung Linh dẫn theo mọi người mở phủ, thấy Thanh Minh không đến bèn tò mò hỏi thăm.

“Phạm lỗi, chịu phạt.” Linh Diệu đáp gọn lỏn.

Khung Linh cũng không hỏi nhiều. Cùng với việc tiên phủ một lần nữa xuất hiện trên núi Lạc Hà, những người đến tham gia tiên hội đã bao vây núi Lạc Hà chật như nêm cối. Dù sao thì lần hiện thế trước, tiên hội đã bị hủy bỏ.

Khung Linh lo Linh Diệu nhớ lại chuyện cũ, liền lên tiếng: “Tiên hội lần này, đệ không cần tham dự đâu. Lôi kiếp sắp đến rồi, tốt nhất đệ nên bế quan chuyên tâm chuẩn bị độ kiếp. Tu chân giới hiện giờ chỉ có một lão tổ cảnh giới Độ Kiếp, lớp trẻ xuất chúng cũng chỉ có một hai người. Chúng ta không thể cứ để đám người bên ngoài kia vượt mặt mãi được, nếu không sẽ thẹn với tiên tổ, biết chưa?”

Linh Diệu vừa định gật đầu, sắc mặt chợt biến đổi, lập tức cầm kiếm bay thẳng lên chín tầng mây. Chỉ thấy một luồng kiếm quang lao tới, kèm theo đó là tiếng cười của một nữ tử: “Cuối cùng cũng đợi được rồi, Linh Diệu, tới chiến đi.”

Kiều Hàm giật mình, giọng nói này nghe quen tai quá. Đợi đến khi Linh Diệu xuất hiện trên tầng mây, quả nhiên nhìn thấy phía xa xuất hiện một nữ tử ăn mặc tùy ý, trong tay xách theo một thanh kiếm rách.

Gương mặt quen thuộc khiến Kiều Hàm ngẩn người: “Sư phụ?”

Liền nghe thấy Khung Linh bên dưới lớn tiếng hô gọi đầy lo lắng: “Làm càn, Quỳnh Bích, ta đã nói với chưởng môn của các ngươi rồi, Linh Diệu của chúng ta không chấp nhận lời khiêu chiến.”

Thế nhưng căn bản chẳng ai nghe hắn nói. Quỳnh Bích và Linh Diệu trực tiếp lao vào đánh nhau. Hiện giờ cả hai đều đang ở đỉnh phong kỳ Hóa Thần, muốn đột phá đều cần cơ duyên. Linh Diệu đã có dấu hiệu nghênh đón lôi kiếp, còn Quỳnh Bích thì vẫn im hơi lặng tiếng.

Mọi người đều cho rằng Quỳnh Bích muốn ép bản thân đột phá nên mới tìm Linh Diệu giao chiến. Hai người vốn đều là cao thủ của tu chân giới, vừa động thủ là đánh ròng rã suốt ba ngày ba đêm. Trận chiến đặc sắc đến mức khiến tất cả tu sĩ vây xem đều kinh ngạc trố mắt, ngay cả tiên hội cũng chẳng còn hứng thú tham gia.

Tiêu Cửu Từ ở phía Thanh Minh đương nhiên cũng nhìn thấy những tia kiếm quang lóe sáng liên tục trên bầu trời.

“Đáng ghét, kẻ nào mà lại có thể đánh nhau với sư phụ lâu đến thế chứ! Hình như còn là nữ tử. Chẳng lẽ lại có quan hệ đặc biệt gì với sư phụ sao! Chết tiệt, mạnh mẽ quá!”

Tiêu Cửu Từ dở khóc dở cười cảm nhận được sự ghen tuông của Thanh Minh, đồng thời cũng thưởng thức trận đối đầu đặc sắc này. Dù sao người có thể một chọi một đánh với sư phụ lâu như vậy thật sự quá ít ỏi. Mỗi một chiêu thức đều mang lại lợi ích không nhỏ cho y, phần thí luyện trong ảo cảnh này xem như cũng giúp y học hỏi được rất nhiều điều.

Cuối cùng, Linh Diệu chém một kiếm, Quỳnh Bích bị đánh rớt xuống đất.

Khói bụi tản đi. Quỳnh Bích đứng dậy, phun ra ngụm máu trong miệng. Viền mắt lập tức đỏ hoe, bày ra dáng vẻ sắp khóc đến nơi.

Linh Diệu đáp đất, nhìn thấy cảnh tượng này liền ngây ngẩn cả người. Y há miệng, cũng không biết nên nói cái gì.

Còn Kiều Hàm thì sốc nặng. Sư phụ của cậu vậy mà chỉ vì đánh thua nên tủi thân muốn khóc sao? Đây còn là sư phụ của cậu nữa không thế?

Khung Linh hùng hổ chạy đến, vừa nhìn thấy cũng ngây ra như phỗng. Hắn vừa định mở miệng thì lại nghe thấy Quỳnh Bích lẩm bẩm một mình: “Chết tiệt, thua cược hết rồi, một viên linh thạch cũng không còn.”

Kiều Hàm: … Thôi được rồi, đúng là sư phụ của cậu.

Khung Linh cũng hiểu ra vấn đề. Hóa ra trước khi khiêu chiến Linh Diệu, Quỳnh Bích còn chạy đi cá cược. Đây rốt cuộc là tới khiêu chiến, hay là vì muốn thắng tiền thế! Tự cược cho mình mà còn cược thua! Vừa muốn chửi ầm lên thì Quỳnh Bích đã quay người bỏ chạy. Đúng là đến cũng vội vàng mà đi cũng vội vàng.

Ba ngày đầu của tiên hội cứ như vậy bị sự xuất hiện đường đột của Quỳnh Bích làm cho xáo trộn.

Vốn tưởng rằng ngày thứ tư có thể bắt đầu tiên hội, kết quả lại có biến cố xảy ra.

Yêu tộc tập kích.

Thanh Minh nhìn thấy đồng môn bước đi vội vã lướt qua liền gọi giật lại. Hắn hỏi thăm tình hình hỗn loạn bên ngoài, lại kinh ngạc khi hay tin sư phụ bị thương. Hắn tức thì sốt sắng đến mức bộc phát giới hạn bản thân, xông ra khỏi phong ấn.

Vừa ra ngoài bèn lao thẳng đến chính viện, Thanh Minh phát hiện sắc mặt của tất cả các trưởng bối đều vô cùng kỳ lạ. Hắn cuống quýt gặng hỏi tình hình của sư phụ, chỉ thấy chưởng môn hừ lạnh một tiếng, tựa hồ vô cùng bất mãn với Linh Diệu.

Thanh Minh phớt lờ bọn họ, xoay người đi tìm Linh Diệu, nhưng trước khi rời đi lại nghe được vài câu phàn nàn.

“Linh Diệu vậy mà cố ý thả cho đám nghiệt chủng Bạch Hổ kia chạy thoát!”

“Tộc Bạch Hổ thế mà vẫn còn sót lại người, còn dám tìm tới cửa báo thù chúng ta, đúng là tới để nộp mạng!”

“Bí mật giải quyết đi, đừng để đám tu sĩ bên ngoài biết được.”

“Chưởng môn sư huynh, huynh nói xem… kẻ mà bọn chúng gọi là thiếu chủ… có ý gì? Chẳng lẽ tên bán yêu kia vẫn còn sống và đang lẩn trốn, cho nên bọn chúng mới đến đây ép hỏi chúng ta tung tích của tên bán yêu đó sao?”

Trong lòng Thanh Minh sinh nghi, nhưng bước chân vẫn không dừng lại, tiếp tục đi tìm Linh Diệu.

Vừa bước vào y quán, hắn đã thấy sư phụ hồi phục, chỉ là sắc mặt vẫn hết sức nhợt nhạt.

Tiêu Cửu Từ ở bên này vội gọi một tiếng. Kiều Hàm lập tức đáp lời: “Ta không bị ảnh hưởng gì. Nhưng đám hổ yêu kia có vẻ thực sự ôm quyết tâm liều chết muốn báo thù cho đồng tộc. Nhìn bộ dạng đó của bọn họ, chưa chắc đã bỏ cuộc. Hơn nữa có thể bọn họ có cách thức ghi chép đặc biệt nào đó để biết được sự tồn tại của Minh Dạ.”

Nói đến đây, Kiều Hàm bỗng im lặng, chẳng hiểu sao trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất lực ngập tràn.

Tiêu Cửu Từ dường như chú ý tới giọng điệu của Kiều Hàm, chỉ đành lên tiếng: “Chuyện trong quá khứ đã không còn cách nào thay đổi, chúng ta bây giờ nên chuẩn bị tốt để thoát ra ngoài thôi.”

“Ta biết, biến cố lớn sắp ập đến rồi.” Kiều Hàm nói.

Một khi thân phận bị bại lộ, chắc chắn sẽ kéo theo một vài cảm xúc sụp đổ, họ cũng chỉ có thể mượn cơ hội thế này để thoát khỏi ảo cảnh.

Bên này Thanh Minh kích động dò hỏi Linh Diệu, nhưng hiển nhiên Linh Diệu không muốn nói nhiều, chỉ nhíu mày hỏi lại tại sao Thanh Minh không ngoan ngoãn bế quan.

Thanh Minh đành ấm ức ngậm miệng. Tuy nhiên bản tính của hắn vốn không phải kiểu người biết nhẫn nhịn, huống chi chuyện này lại liên quan trực tiếp đến sư phụ. Cho nên hắn đã điều tra rõ ngọn nguồn sự tình, sau đó lén chuồn khỏi tiên phủ, lần theo dấu vết đám hổ yêu.

Nhờ thiên phú dị bẩm, chẳng mất mấy ngày Thanh Minh đã tìm thấy nơi ẩn náu của đám hổ yêu, lập tức phát động đánh úp.

Trong bầy hổ yêu đó có một kẻ dẫn đầu. Trên cổ con hổ yêu này treo một vật tựa như viên châu. Tiêu Cửu Từ nấp trên người Thanh Minh nhìn thấy vô cùng rõ ràng, đó chính là yêu đan của Bạch Hổ yêu. Không rõ là của ai, giờ phút này đang ảm đạm không chút ánh sáng.

Giữa lúc lũ hổ yêu đang bàn bạc kế hoạch tiếp tục tập kích tiên phủ thì bất ngờ hứng chịu đòn đánh lén của Thanh Minh.

Một đòn trực tiếp giáng xuống khiến bầy yêu không kịp trở tay. “Hừ! Ta là Thanh Minh, đệ tử dưới tòa Linh Diệu Tiên Tôn của Lạc Hà Tiên Phủ! Lũ các ngươi dám mạo phạm tiên phủ, làm sư tôn của ta bị thương, mau nộp mạng đi!”

Thanh Minh đã là tu sĩ sơ kỳ Hóa Thần. Nếu thực sự động thủ, đám hổ yêu kia căn bản không phải là đối thủ.

Thế nhưng khi hắn giao thủ với kẻ dẫn đầu, viên yêu đan nọ lại bất ngờ phát ra tia sáng kỳ dị. Trong chốc lát, tất cả đám Bạch Hổ yêu đều đứng khựng lại.

Bản chất Thanh Minh không phải kẻ hung tàn. Thấy đối phương đột nhiên không đánh trả thì cũng không đành lòng hạ thủ, hắn tức giận quát: “Các ngươi đang giở trò gì thế hả? Chẳng lẽ biết mình đánh không lại ta nên định đứng yên chịu chết sao!”

Nào ngờ đám hổ yêu kia lại vô cùng kích động nhìn Thanh Minh. Vài con hổ yêu tức thì quỳ rạp xuống, lớn tiếng gọi thiếu chủ.

Thanh Minh lập tức nghệt mặt ra vì tiếng gọi này, hổ yêu cầm đầu kích động thốt lên: “Thiếu chủ, ngài chính là thiếu chủ Minh Dạ của tộc Bạch Hổ chúng ta!”

“Ngươi ăn nói hàm hồ gì đó! Ta là con người!”

“Ngài bị lừa rồi. Ngài là bán yêu, là cốt nhục của Bạch Hổ vương và Thanh Nhụy tiên tử! Ngài nhìn xem, đây là yêu đan của cha ngài, là yêu đan do ngài ấy để lại đã dẫn đường cho chúng ta tìm thấy ngài. Nhất định là tên tặc tử Linh Diệu kia đã biến ngài thành nhân tộc. Chẳng lẽ những ký ức trước năm ba tuổi, ngài đều không nhớ được chút gì sao?”

Toàn thân Thanh Minh cứng đờ, ký ức trước năm ba tuổi quả thực không có. Thế nhưng đối với nhân tộc mà nói, chuyện hồi nhỏ không có ký ức chẳng phải là chuyện vô cùng bình thường sao?

“Tiên phủ tiêu diệt tộc Bạch Hổ chúng ta, sát hại cha mẹ ngài. Mẹ ngài còn là đệ tử tiên phủ, là sư tỷ của cái tên Linh Diệu kia đấy! Bọn chúng tàn sát chính đồng môn của mình rồi bắt cóc ngài. Mối thù không đội trời chung như vậy, ngài nên cùng chúng ta đi báo thù, sao ngài có thể nhận giặc làm cha chứ!”

Sư tỷ của Linh Diệu? Hắn đã sớm chú ý đến một chuyện kỳ lạ, ở thế hệ của sư phụ có một đệ tử biến mất. Hắn đã để tâm đến chuyện này từ khi còn rất nhỏ. Thế nhưng sau khi mở miệng hỏi, liền bị sư phụ cấm nhắc lại. Hơn nữa ánh mắt sư phụ nhìn hắn khi ấy dường như hết sức dị thường, khiến hắn tò mò suốt một thời gian. Dù sao thì sư phụ cũng là người rất ít khi bộc lộ cảm xúc, về sau không tra ra được chút thông tin nào, hắn cũng dần dần quên mất.

Hiện giờ lại nói cho hắn biết, đệ tử biến mất kia chính là mẹ của hắn, hơn nữa chiếu theo quy củ của tiên phủ còn làm ra loại chuyện trời đất không dung thứ. Vậy mà lại kết hợp với yêu tộc sinh ra bán yêu. Bán yêu rõ ràng là thứ quái vật dễ dàng mất khống chế phát điên cơ mà! Lại còn dám nói đó chính là hắn, đúng là điên thật rồi!

“Ngươi mẹ nó nói thêm câu nữa xem, không ngờ lại đụng phải một lũ thần kinh! Lão tử đách phải, sư phụ cũng sẽ không lừa gạt ta!” Thanh Minh tự nhiên không dễ dàng tin tưởng đám hổ yêu. Hắn sống với thân phận Thanh Minh ròng rã sáu mươi năm, đùng một cái nói hắn là bán yêu bị người người sỉ nhục ruồng bỏ, sao có thể chứ.

Cảm giác bị chọc giận, bị sỉ nhục trong khoảnh khắc đó khiến Thanh Minh suýt chút nữa đã động sát tâm.

Con hổ yêu dẫn đầu phẫn nộ quát: “Bọn chúng vậy mà dám lừa gạt ngài đến mức này! Chúng ta dám đối chất với bọn chúng, bọn chúng dám không?!”

Nhìn dáng vẻ sục sôi căm phẫn của bầy yêu đối diện, Thanh Minh thật sự có một thoáng hoảng hốt, đặc biệt là khi nhìn thấy viên yêu đan nọ lóe lên ánh sáng nhu hòa.

Thanh Minh biết một khi trong lòng đã rối loạn thì không thể thực sự hạ thủ được nữa. Nếu cứ nhắm mắt ra chiêu bừa bãi, chuyện này sẽ vĩnh viễn trở thành tâm ma của hắn. Cho nên hắn phải quay về hỏi sư phụ rốt cuộc chuyện này là thế nào, tại sao Bạch Hổ yêu tộc đột nhiên lại đổ vạ cho hắn!

Thanh Minh lòng dạ rối bời tháo chạy. Đám Bạch Hổ yêu chắc chắn không muốn thiếu chủ của mình trốn mất, muốn đuổi theo nhưng lại không theo kịp tốc độ của hắn.

Sự hỗn loạn khiến bọn chúng hoàn toàn không phát hiện ra còn có một người khác ở gần đó. Người này bận y phục của tiên phủ, cũng men theo manh mối mà lần tìm đến đây. Nào ngờ lại vô tình nghe được một tin tức động trời, gã lập tức ba chân bốn cẳng lăn lê bò lết bỏ chạy về tiên phủ.

Cùng lúc này, Thanh Minh đã xuất hiện trước mặt Linh Diệu. Hắn hít sâu vài hơi rồi rốt cuộc mới cất lời: “Sư phụ, cha mẹ con rốt cuộc là ai? Người biết họ không?”

Linh Diệu quả nhiên bị câu hỏi của hắn làm cho ngẩn người.

Kiều Hàm vội vàng hỏi Tiêu Cửu Từ xem đã có chuyện gì xảy ra. Tiêu Cửu Từ kể lại ngọn ngành sự việc một lượt, sau đó cả hai người đều không lên tiếng nữa, chỉ lặng lẽ chứng kiến tất cả.

Linh Diệu không hề bịa chuyện, bởi lẽ y căn bản không hé răng lấy nửa lời. Kiều Hàm có thể cảm nhận được sự phức tạp trong nội tâm của Linh Diệu, nỗi áy náy với sư tỷ khiến y vô cùng do dự với cách xử lý chuyện của Thanh Minh.

Nhưng y càng im lặng, trong lòng Thanh Minh càng hoảng loạn. Hắn đang định gặng hỏi thêm thì lại nghe hạ nhân bẩm báo. Chưởng môn cho mời Thanh Minh qua đó bàn bạc sự vụ của tiên hội.

Đầu óc Thanh Minh rối bời, dưới tiếng giục giã của hạ nhân, hắn vậy mà thực sự định đi xử lý công việc trước. Có lẽ người trong cuộc thường u mê, lúc này hắn vẫn chưa chấp nhận khả năng bản thân là bán yêu. Hắn chỉ muốn chờ đợi một câu phủ nhận từ sư phụ, thế nên hoàn toàn không cảnh giác.

Còn Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ dù biết chuyện này xảy ra vô cùng kỳ lạ nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.

Rất nhanh, Thanh Minh bước đến ngoại viện của tiên phủ. Kết quả lại thấy tất cả các vị tiên tôn đều đang có mặt. Có lẽ bản năng nhạy bén với nguy hiểm của yêu tộc vẫn còn sót lại, trong tích tắc đó, Thanh Minh rốt cuộc cũng ý thức được bản thân đã khinh suất. Lỡ như hắn thật sự có vấn đề, vậy bây giờ…

Bước chân Thanh Minh khựng lại, hắn toan lùi bước bỏ đi, nhưng đã quá muộn.

Hắn bị mấy đạo pháp lực thô bạo kéo thẳng vào chính giữa sân.

Ngay khoảnh khắc ấy, mặt đất bừng lên vầng sáng của trận pháp. Đó là một trận pháp vô cùng phức tạp, linh lực cường hãn đến mức khiến Tiêu Cửu Từ cũng cảm thấy toàn thân run rẩy, một nỗi sợ hãi khó hiểu trào dâng, càng đừng nói đến Thanh Minh.

Hắn bị linh lực của trận pháp gông cùm chặt chẽ trên mặt đất, gò má chà xát lên những hòn đá gồ ghề, đau đớn kịch liệt.

Thanh Minh vừa kinh hoàng vừa hoang mang gầm thét: “Các vị sư bá, mọi người đang làm gì vậy?! Đây là trận pháp gì!”

“Đừng gọi bọn ta là sư bá!” Một người tính tình nóng nảy quát lớn.

“Đừng kích động, lỡ đâu là hiểu lầm thì sao!”

“Lai lịch của nó vốn đã mờ ám, hơn nữa lại do cái tên nghịch tử Linh Diệu kia mang về. Ngay từ đầu ta đã cảm thấy nó có vấn đề rồi!”

“Nhưng chúng ta đều nhìn nó lớn lên, căn bản chẳng hề có biểu hiện gì bất thường cả!”

“Không cần tranh cãi, thử khắc biết.” Nếu không phải hiện tại đã không thể đối phó Linh Diệu bằng Mộng Cảnh chú, bọn họ cũng không đến mức phải dùng thẳng trận pháp này uy h**p Thanh Minh.

Bọn họ hận bán yêu thấu xương, dù trận pháp này có thể làm tổn thương một đệ tử xuất chúng đến đâu, họ cũng chẳng màng. Suy cho cùng, đối với tiên phủ của họ, đệ tử tài năng lúc nào cũng có thể bồi dưỡng, nhưng bán yêu thì tuyệt đối không thể dung túng.

Khung Linh tiến lên một bước, nhìn Thanh Minh cất lời: “Thanh Minh, hiện giờ chúng ta cũng không rõ thân phận của ngươi thực hư ra sao. Nhưng vì thanh danh của tiên phủ, chúng ta bắt buộc phải thử nghiệm ngươi một phen. Yên tâm, trận pháp này tuy uy lực kinh người, nhưng chỉ cần ngươi là nhân tộc thì cùng lắm chỉ bị thương và tổn hao tu vi mà thôi. Sau này chúng ta sẽ bù đắp, dù có phải truyền tu vi cho ngươi cũng được, nhưng buổi kiểm tra này bắt buộc phải tiến hành.”

Thanh Minh triệt để ngây dại. Lý trí mách bảo hắn nên tiếp nhận kiểm tra, nhưng cơ thể lại đang giãy giụa theo bản năng. Lỡ như hắn thực sự là bán yêu thì phải làm sao đây? Còn sư phụ phải tính thế nào?

Hắn làm sao có thể là bán yêu chứ? Ngay chính hắn còn khinh miệt sự tồn tại của bán yêu, cớ sao hắn lại có thể là bán yêu!

Lúc này Thanh Minh chưa khôi phục ký ức, nên trong lòng hắn hiển nhiên vẫn chưa gieo mầm hạt giống thù hận, mà chỉ có sự hoảng loạn tột cùng cùng nỗi sợ hãi không dám đối diện với sự thật.

Tâm trạng Tiêu Cửu Từ nặng nề, đồng điệu với mọi cảm xúc của Thanh Minh. Y biết, đối với bất kỳ ai, khi một tương lai vô cùng xán lạn đang bày ra trước mắt mà lại đột nhiên bị thông báo rằng bản thân là một con quái vật tiềm ẩn mối nguy hại cho thế gian, là kẻ mà ai ai cũng muốn gạt bỏ, thì đều sẽ phải chịu đả kích nặng nề.

Chẳng sợ theo lời Thanh Nhụy từng nói, chỉ cần phong ấn một mạch, hắn sẽ không điên cuồng mất khống chế. Nhưng người trong thiên hạ đâu có ai hay biết, mà dù có biết, liệu được mấy người chịu tin?

Tiêu Cửu Từ thấu hiểu lòng người, thế nên đối với chuyện này, y tạm thời vẫn giữ thái độ bi quan.

Y biết một khi huyết mạch của Thanh Minh phơi bày, tất cả mọi thứ sẽ sụp đổ.

Chỉ là, thảm kịch này đã không còn là điều mà bất kỳ ai có thể ngăn cản được nữa.

Đến khi Linh Diệu phát hiện ra điểm bất thường vội vã xông tới, trận pháp đã được kích hoạt. Y toan lao vào pháp trận, nhưng bị các vị tiên tôn khác liên thủ trấn áp. Hiển nhiên, họ đã sớm có sự chuẩn bị đối phó với thái độ ngỗ nghịch của y.

Chẳng mấy chốc, những tiếng gào rú thảm thiết đã vang vọng khắp ngọn núi Lạc Hà, sóng linh lực bùng nổ từ trận pháp lan tỏa mạnh mẽ ra xung quanh, ánh hào quang trong nháy mắt lao vút thẳng lên trời xanh.

Uy lực kinh hồn ấy khiến Kiều Hàm cũng phải khiếp sợ, hoàn toàn không dám tưởng tượng Thanh Minh ở bên trong đang phải chịu đau đớn nhường nào. Đột nhiên, sống lưng Kiều Hàm lạnh toát. Không cần Uyên Tuyền Thủy hay Nhân Hoàng Huyết, bản thân tiên phủ lại cất giấu loại trận pháp có thể phá giải phong ấn, vạch trần huyết mạch bán yêu thế này sao?!

Vậy chẳng phải tất cả những biện pháp phòng bị trước đây đều trở thành công cốc hay sao? Cho dù linh căn và kim đan của Tiêu Cửu Từ vẫn còn nguyên vẹn, phong ấn không có vấn đề gì, đồng thời cũng chưa không hề chạm đến những yếu tố then chốt để hóa giải phong ấn, nhưng chỉ cần khởi động trận pháp này, thân phận của y há chẳng phải sẽ bại lộ ngay lập tức sao!

Từ từ đã, đừng hoảng. Mức độ sát thương của trận pháp này cực lớn, nếu tiên phủ không có đủ chứng cứ nghi ngờ thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng sử dụng lên người một đại công thần của tu chân giới. Suy cho cùng, thời điểm hiện tại làm gì có ai đủ sức liên tưởng Tiêu Cửu Từ là bán yêu đâu. Lý do đó thậm chí còn thiếu thuyết phục hơn cả việc nghi ngờ y bị Ma tộc đoạt xá.

Trong nguyên tác, sở dĩ mọi người nghi ngờ là do phong ấn của y bị tổn hại, ngay cả khi đó, đám người kia vẫn phải tranh cãi ỏm tỏi một thời gian dài.

Nay không có bất cứ cơ sở lập luận nào, thế nên việc tiên phủ khởi động trận pháp này lên người Tiêu Cửu Từ là hoàn toàn vô căn cứ, trừ phi Minh Dạ thò đuôi quấy phá.

Kiều Hàm rốt cuộc cũng trút được gánh nặng, nhưng nhìn trận pháp đáng sợ trước mắt, cậu vẫn không khỏi hoang mang lo sợ.

Đột nhiên, Kiều Hàm nghe thấy không chỉ tiếng gầm thét của Thanh Minh, mà xen lẫn trong đó còn có tiếng gầm đầy kìm nén của Tiêu Cửu Từ.

“Sư huynh! Sư huynh!” Kiều Hàm hoảng sợ.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lúc này lại đang bên bờ vực sụp đổ vì phải chia sẻ chung nỗi đau thấu xương với Thanh Minh.

Ký ức ùa về, huyết mạch bán yêu thức tỉnh, cảm giác điên loạn đan xen cùng sự cam chịu trước số phận trớ trêu đã khiến vạn vật như đảo lộn.

Bên ngoài bỗng vang lên những tiếng hô hoán kinh hãi, bởi lẽ ma khí vậy mà lại bắt đầu ngưng tụ về phía trận pháp.

Loài bán yêu một khi đã mất kiểm soát thì cực kỳ dễ thu hút ma khí, và sẽ rất nhanh chóng sa chân vào ma đạo.

Lần này, thân phận của hắn đã là ván đã đóng thuyền!

“Bán yêu, là bán yêu!”

“Chết tiệt, chúng ta thật sự bị lừa rồi!”

“Linh Diệu, ngươi quả thực đã phạm phải sai lầm lớn rồi!”

Đúng lúc này, bầy hổ yêu cảm nhận được khí tức của thiếu chủ nhà mình, sôi máu liều mạng xông vào.

Vầng sáng lóe lên, linh lực bạo phát.

Một bóng người chật vật xuất hiện ngay vị trí trung tâm trận pháp.

Đôi tai và chiếc đuôi Bạch Hổ một lần nữa hiện ra. Khuôn mặt kia chẳng còn mang hình dáng ban đầu; dung nhan chân thực tuấn mỹ, tinh xảo gấp bội hiện hữu. Trên gò má hắn hằn rõ vằn hổ, hung khí điên cuồng cuộn trào. Cặp mắt kia rốt cuộc cũng hóa thành màu đỏ rực như máu.

Tình cảnh của Thanh Minh khác hẳn với Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác. Trong ký ức của hắn đong đầy nỗi hận thù thảm khốc, thế nên khoảnh khắc khôi phục huyết mạch, hắn lập tức mất khống chế. Hơn nữa, hắn lại cam tâm tình nguyện đón nhận sự mất khống chế ấy, bởi lẽ hắn đang khao khát có được sức mạnh.

Mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía Thanh Minh. Duy chỉ có Kiều Hàm là chăm chú nhìn Tiêu Cửu Từ vừa bị đánh bật ra ngoài. Chỉ là Tiêu Cửu Từ lúc này dường như chịu phải chấn động tinh thần cực độ. Y thất thần đứng lặng trong trận pháp, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn bất động.

Khung cảnh ấy giáng một đòn nặng nề vào tâm trí Kiều Hàm. Cậu cuống quýt gọi to, về sau gần như nghẹn ngào mang theo tiếng khóc xé lòng, mãi mới có thể kéo được người kia quay trở về với thực tại.

“Ta không sao, đệ đừng lo!” Tiêu Cửu Từ lập tức trấn an Kiều Hàm. Ngay sau đó, y vội vàng nhập định, ổn định tâm thần. Bởi vì mối liên kết đồng điệu cảm xúc, Thanh Minh nhập ma, Tiêu Cửu Từ đương nhiên cũng thống khổ khôn cùng. Dẫu sao thì y cũng đã thoát ra ngoài an toàn.

Còn biến cố bên phía Thanh Minh vẫn chưa dừng lại.

Có tên quản sự nhận được mật lệnh bèn lén lút đánh úp Minh Dạ, nhưng lại đánh giá sai thực lực của hắn. Bọn họ lập tức bị một Minh Dạ với thực lực tăng tiến vượt bậc tóm gọn và vặn gãy cổ ngay tại chỗ. Giây tiếp theo, Minh Dạ thoắt cái xuất hiện trước mặt Linh Diệu đang bị đám người trấn áp, đưa tay bóp chặt cổ y.

Linh Diệu ngước mắt nhìn đồ đệ đã biến đổi hoàn toàn, trở nên vô cùng xa lạ, im lặng không nói một lời.

Kiều Hàm có thể cảm nhận được từng cơn đau nhói như kim châm, đặc biệt là khi Linh Diệu phải đối diện với ánh mắt hằn học đầy thù hận của Minh Dạ.

Mắt Minh Dạ đỏ vằn lên. Chẳng rõ là do ma tính hay do cảm xúc đang quá mức kích động, hắn nghiến chặt hàm răng, cất giọng khàn đặc: “Ngươi lừa ta! Ngươi lừa ta! Linh Diệu! Sao ngươi dám để ta nhận giặc làm cha!!!”

“Ngươi hại chết cha mẹ ta, tàn sát tộc nhân của ta! Ta đã từng nói, cuối cùng sẽ có một ngày, ta phải giết sạch lũ các ngươi!”

Linh Diệu mấp máy môi. Kiều Hàm thừa biết y muốn nói câu xin lỗi, nhưng còn chưa kịp cất lời đã bị Khung Linh cắt ngang.

“Nghiệt chủng, còn dám to mồm lớn lỗi. Để ngươi ngươi sống yên ổn suốt sáu mươi năm qua, lừa gạt chúng ta suốt sáu mươi năm. Hôm nay ngươi đừng hòng trốn thoát!”

“Bảo vệ thiếu chủ!”

Một cuộc hỗn chiến ác liệt lập tức bùng nổ. Thế nhưng Minh Dạ vừa mới thức tỉnh, thực lực hoàn toàn chưa đủ để đối chọi với ngần ấy vị tiên tôn, mà hắn cũng không ngu ngốc đến mức liều mạng chịu chết ngay lúc này. Hắn phải báo thù, còn cả một món nợ máu khổng lồ chưa đòi đủ. Thế nên, hắn dẫn theo tộc nhân vừa đánh vừa lùi, cuối cùng thành công tháo chạy.

Linh Diệu đứng im bất động từ đầu đến cuối, mãi cho đến khi trận chiến kết thúc, y bị Khung Linh giáng một chưởng ngã nhào xuống đất.

“Đệ mở to mắt ra mà nhìn, chỉ vì một phút hồ đồ của đệ, nhìn đống thi thể ngổn ngang trên mặt đất này xem! Bán yêu một khi nhập ma chính là kẻ điên khát máu! Đệ nhìn xem nó đã giết bao nhiêu người rồi!”

Linh Diệu thảng thốt ngước mắt nhìn. Đâu chỉ có người của tiên phủ, số lượng tu sĩ chết oan vì cản đường Minh Dạ tháo chạy cũng không hề nhỏ.

Thanh Minh trước kia tuyệt đối không bao giờ ra tay tàn độc đến thế.

Vậy mà giờ đây, tàn chi đứt gãy, thây người vương vãi khắp nơi.

Kiều Hàm cảm nhận được sự chấn động sâu sắc trong nội tâm Linh Diệu, nhưng suy nghĩ của cậu lại rẽ sang hướng khác. Khoan bàn đến chuyện người của tiên phủ vốn đã mang tâm tư dồn Minh Dạ vào chỗ chết, đó vốn là cuộc chiến một mất một còn. Nói tới đám tu sĩ bên ngoài, kẻ nào chẳng phải vì muốn tranh thủ lấy lòng tiên phủ nên mới bất chấp ngọn nguồn trắng đen, hùa nhau ùa lên bao vây công kích Minh Dạ.

Theo quan điểm của Kiều Hàm, đám người đó tự đâm đầu đi chết thì chẳng thể trách ai được.

Linh Diệu vẫn im lặng không hé nửa lời. Y trực tiếp bị đem đi nhốt lại, chờ xử lý êm xuôi chuyện của bán yêu rồi mới tiến hành định tội.

Nhưng không ai ngờ được, Minh Dạ dẫn theo bầy hổ yêu lẩn trốn biệt tăm suốt hai tháng ròng. Cho đến khi người của tiên phủ phải khởi hành quay về, tung tích của bọn chúng vẫn bặt vô âm tín. Dù trong lòng không can tâm, bọn họ cũng không thể nán lại thêm nữa.

Và đúng vào ngày hôm ấy, trên bầu trời mây đen giăng kín lối, tiếng sấm rền vang dậy đất. Lôi kiếp của Linh Diệu cuối cùng cũng ập đến.

Kiều Hàm cuối cùng cũng gặp lại Tiêu Cửu Từ.

Dạo trước cậu bị giam lỏng cùng với Linh Diệu, thật sự đã làm cậu sốt ruột đến phát điên.

May mắn thay, dòng chảy thời gian ở nơi này đối với hai người họ cũng chỉ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Nhìn thấy Tiêu Cửu Từ tuy sắc mặt và thần thái có chút mệt mỏi sa sút nhưng vẫn bình an vô sự xuất hiện trước mặt mình, Kiều Hàm rốt cuộc mới có thể hoàn toàn yên lòng.

“Sư huynh, huynh không sao, thật tốt quá, làm ta sợ muốn chết.”

Nụ cười của Tiêu Cửu Từ có chút gượng gạo. Thật ra, tâm cảnh của y quả thực đã chịu tác động không nhỏ, ngay cả tu vi cũng xuất hiện dấu hiệu sắp sửa đột phá cảnh giới. Thế nhưng do linh căn chưa được chữa trị hoàn toàn nên cơ thể y không đủ sức chống đỡ. Mớ hỗn độn này khiến y vô cùng khó chịu. Thế nhưng, vì không muốn khiến Kiều Hàm phải lo lắng nên quyết định giấu nhẹm đi không hé môi nửa lời, thay vào đó là nhanh chóng tập trung tìm cách phá vỡ ảo cảnh này.

Tiêu Cửu Từ vội vã quay sang nói với Kiều Hàm: “Vừa rồi lúc nhập định, ta đã nhạy bén cảm nhận được mắt trận của toàn bộ trận pháp rồi.”

Kiều Hàm nghe vậy, hớn hở đáp lời: “Nói thế tức là Mê Tung Huyễn Trận sắp kết thúc rồi sao?”

“Ảo cảnh này đã kéo dài quá lâu, có lẽ Minh Dạ không đủ sức chống đỡ thêm bất cứ ải thí luyện nào nữa.” Tiêu Cửu Từ kiên nhẫn giải thích: “Việc cấp bách trước mắt là phá giải toàn bộ trận pháp. Tới lúc đó, dù đệ chưa thể bứt ra thì cũng vẫn thuận lợi thoát thân ngay khi trận pháp bị hóa giải.”

Kiều Hàm lập tức hiểu ra dụng ý của Tiêu Cửu Từ: “Huynh định không đợi ta mà một mình đi phá trận sao?”

Lúc này, Tiêu Cửu Từ hoàn toàn có thể nhìn thấy linh thể của Kiều Hàm dung nhập bên trong thân xác Linh Diệu. Nhìn dáng vẻ đáng thương của cậu, y thực sự muốn đưa tay xoa đầu cậu một cái, như thể làm vậy thì vết thương rỉ máu trong lòng do bị ảnh hưởng bởi Minh Dạ sẽ lập tức được vỗ về.

“Chúng ta còn phải giành hạng nhất nữa, đệ quên rồi sao?” Tiêu Cửu Từ mỉm cười: “Hơn nữa, chẳng lẽ đệ không tin ta dư sức một mình phá vỡ nó?”

Kiều Hàm tất nhiên là tin y, cậu cũng tự hiểu việc bắt Tiêu Cửu Từ ở lại cùng chờ đợi cơ hội thoát ly rồi mới hùn sức phá trận quả thực vô cùng ngu ngốc.

Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, cậu sao dám để Tiêu Cửu Từ hành động đơn độc cơ chứ. Lỡ như y chạm mặt Minh Dạ ngoài đời thực, gã điên đó lại buông lời bậy bạ, vậy chẳng phải…

Tiêu Cửu Từ thu hết dáng vẻ bất an, sầu não của Kiều Hàm vào mắt, dở khóc dở cười tự nhủ sao người này bỗng dưng lại bám dính lấy mình đến thế. Y liền nhẹ giọng dỗ dành.

“Một khi ta đã cảm ứng được trận pháp, điều đó chứng tỏ dù Minh Dạ có giở trò gì đi nữa thì năng lực của hắn cũng có giới hạn, hoàn toàn không gây ra nguy hiểm. Vì Băng Hồn Thảo, vì để đệ sớm ngày bình phục, vì chúng ta… ta buộc phải mau chóng đi phá giải trận pháp này!”

Kiều Hàm ngẩn người, vì… chúng ta?

Khoảnh khắc ấy, cậu hoàn toàn không thể thốt lên nổi một lời nào, chỉ biết ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ trân trân. Đầu óc giống như bị đình chỉ hoàn toàn không thể hoạt động được nữa.

Tiêu Cửu Từ lại khẽ mỉm cười, dịu dàng dặn: “Đệ cũng không cần vội thoát ra, cứ ngoan ngoãn chờ ta.”

Trơ mắt nhìn Tiêu Cửu Từ quay lưng rời đi, Kiều Hàm chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều nữa, chỉ biết vội vã hét lớn gọi với theo: “Nhỡ đâu có đụng mặt Minh Dạ, gã điên đó nhất định sẽ tìm cách mê hoặc huynh. Bất kể hắn nói cái gì, huynh cũng tuyệt đối không được tin, toàn là giả dối cả, huynh biết chưa?”

“Biết rồi!” Tiêu Cửu Từ buồn cười đáp lời, sau đó phi mình lóe lên một cái rồi biến mất dạng.

Kiều Hàm không rõ Tiêu Cửu Từ phải mất bao lâu mới phá giải được trận pháp, cậu chỉ hận không thể lập tức thoát ra ngoài để bảo vệ sư huynh. Khổ nỗi, Linh Diệu tuy bị đả kích không ít trước việc Thanh Minh biến lại thành Minh Dạ, nhưng cảm xúc của y vẫn chưa chạm đến ngưỡng sụp đổ. Điều này khiến Kiều Hàm thực sự đành bó tay.

Ngày cuối cùng.

Lôi kiếp ập đến, Khung Linh đành phải gác lại sự bất mãn với Linh Diệu, cố làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, để người của tu chân giới cũng được chứng kiến tiên phủ của họ có người sắp tiến giai lên kỳ Độ Kiếp.

Linh Diệu được thả ra, bị lôi kiếp bao trùm nên không có cách nào rời đi, chỉ đành tiến giai trước.

Kiều Hàm biết suy nghĩ của y. Linh Diệu muốn sau khi thuận lợi tiến giai sẽ không rời đi cùng tiên phủ nữa, y muốn đi tìm Minh Dạ.

Minh Dạ hiện giờ đã rơi vào trạng thái điên cuồng. Y phải nghĩ cách ngăn cản mức độ mất khống chế của Minh Dạ, nghĩ cách… cứu đồ đệ của mình về.

Bởi vì một khi bán yêu rơi vào trạng thái điên cuồng mất khống chế, cũng sẽ gây ra tác hại cực lớn cho chính bản thân.

Y bắt buộc phải hoàn thành di nguyện của sư tỷ, đồng thời cũng phải chịu trách nhiệm với Minh Dạ đến cùng.

Nhưng Minh Dạ suy cho cùng đã khôi phục ký ức, thù hận lấn át tất cả. Kiều Hàm cuối cùng cũng biết được tại sao Linh Diệu tiên tôn mặc dù trở thành tu sĩ kỳ Độ Kiếp, nhưng lại thành cái gọi là kỳ Độ Kiếp tàn khuyết.

Bởi vì sau khi Minh Dạ hấp thu yêu đan của Bạch Hổ vương, tu vi yêu đạo tiến giai thần tốc, trở nên vô cùng cường đại. Hắn dẫn theo đám Bạch Hổ yêu nhân lúc Linh Diệu độ lôi kiếp mà đột kích tiên phủ.

Mục đích của hắn là hủy diệt tiên phủ, giết sạch các vị tiên tôn ở đây.

Trong trận hỗn chiến, Linh Diệu miễn cưỡng tiến giai thành công, ra tay ngay lúc các vị tiên tôn và Minh Dạ lưỡng bại câu thương.

Một luồng sáng lóe lên, người của tu chân giới chỉ thấy tất cả những nhân vật đang hỗn chiến đồng loạt biến mất. Mọi người đều cho rằng Linh Diệu đã đánh bại bán yêu, tiên phủ đã đến thời hạn, trực tiếp quay về không gian lĩnh vực.

Lại không biết rằng Linh Diệu tiên tôn đã ở lại.

Kiều Hàm tận mắt chứng kiến Linh Diệu ngăn cản trận chiến một mất một còn cuối cùng, bản thân lại bị thương nặng. Kết cục, y dẫn theo Bạch Hổ yêu tộc và Minh Dạ rời đi, đồng thời cũng giúp tiên phủ duy trì không gian trận pháp, thuận lợi chạy về không gian lĩnh vực.

Cứ như vậy, trong sáu mươi năm tới, tiên phủ đừng hòng truy sát Minh Dạ.

Mà Linh Diệu sau khi dốc sức làm xong tất thảy suýt chút nữa đã thụt lùi tu vi, chỉ đành nhanh chóng nhập định để ổn định tình trạng.

Kiều Hàm nhìn thấy Minh Dạ nằm gục bên cạnh thì thấp thỏm lo âu. Quả nhiên không lâu sau hắn tỉnh lại. Vốn tưởng rằng hắn sẽ ra tay đả thương Linh Diệu.

Nào ngờ Minh Dạ chỉ đỏ hoe mắt nhìn Linh Diệu hồi lâu, cuối cùng mang theo tộc nhân trọng thương của mình rời đi.

Mấy chục năm sau đó, Linh Diệu vẫn luôn tìm kiếm Minh Dạ. Cũng chỉ có những sự kiện bán yêu diệt môn thỉnh thoảng xảy ra mới giúp y có được tin tức của Minh Dạ mà chạy tới.

Hai người thỉnh thoảng chạm mặt, cũng có lúc giao thủ. Lần nào Minh Dạ cũng gào thét muốn giết y báo thù, nhưng chưa từng thành công. Linh Diệu kiệm lời, chỉ có thể vụng về đuổi theo Minh Dạ.

Cho đến hai mươi năm trước, một cảnh tượng khiến nội tâm Kiều Hàm giật thót.

Linh Diệu nương theo một sự chỉ dẫn nào đó, đột nhiên bước tới một khu rừng trúc, nhặt được một đứa trẻ bán yêu bị bỏ rơi.

Kiều Hàm nhìn đường nét trên khuôn mặt đứa trẻ nọ, trong lòng dấy lên từng gợn sóng.

Sư huynh…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn