“Ta đây.” Giọng Tiêu Cửu Từ truyền đến đầy gấp gáp. Âm thanh của hai người dường như càng lúc càng rõ ràng hơn khi khoảng cách được kéo gần. “Đệ đang ở trên người Linh Diệu tiên tôn sao?”
Kiều Hàm lập tức đáp: “Đúng vậy, ta không làm được gì cả, chỉ có thể nhìn qua góc nhìn của y. Đây rốt cuộc là thử thách gì vậy.”
Giọng Tiêu Cửu Từ bình tĩnh lại: “Mau nghe ta nói, kẻ can thiệp vào trận pháp không khó đoán, hẳn là Minh Dạ. Hắn chắc chắn đã tiến vào trận pháp cùng chúng ta. Hơn nữa, chuyện này hiện giờ không thể gọi là thử thách được nữa. Thao túng trận pháp đến bước này đòi hỏi tiêu hao cực lớn, ngay cả sư phụ chúng ta ra tay cũng vô cùng khó khăn. Hắn không thể bắt tất cả mọi người đều phải trải qua tình cảnh này. Có lẽ chúng ta là nhóm đầu tiên vượt đến cửa ải này nên xui xẻo bị chọn trúng, hoặc vì một nguyên nhân nào khác, mới dẫn đến việc chúng ta nhập vào nhân vật trong ảo cảnh.”
Kiều Hàm nghe đến đây thì trong lòng khẽ run lên. Chuyện gì thế này, Minh Dạ cố tình chọn bọn họ để trải qua những chuyện này sao?
Khoan đã, Tiêu Cửu Từ hiện đang ở trong người Minh Dạ, phải hứng chịu mọi thứ mà Minh Dạ sắp trải qua. Lẽ nào hắn muốn dùng cách này để nói cho Tiêu Cửu Từ biết chân tướng về huyết mạch?
Hắn không thể yên ổn báo thù cho xong sao? Tại sao phải lôi nam chính xuống nước chứ!
Kiều Hàm không muốn Tiêu Cửu Từ bước vào con đường bán yêu. Cậu đương nhiên cũng không muốn sư huynh của mình biết được sự thật về thân thế. Đả kích trong khoảnh khắc đó, dù là Tiêu Cửu Từ cũng khó lòng chống đỡ nổi. Chỉ mới đọc chữ thôi, Kiều Hàm đã không dám tưởng tượng. Cậu làm sao nỡ để Tiêu Cửu Từ phải trải qua chuyện này.
Nhưng cậu hiện tại cũng bị giam lỏng trong người Linh Diệu, căn bản không thể làm được gì.
Tiêu Cửu Từ bên này vì không nhìn thấy Kiều Hàm, đương nhiên không phát giác ra điều gì. Y chỉ tiếp tục phân tích: “Nếu ở góc nhìn của người ngoài cuộc thì chỉ cần tìm cách phá ảo cảnh là được. Thế nhưng tình trạng nhập hồn này lại hoàn toàn khác. Chúng ta muốn thoát ra thì chỉ có thể đợi nhân vật trong ảo cảnh sụp đổ, sau đó nắm bắt cơ hội mà rời đi. Nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta không được phép sụp đổ. Bởi vì chúng ta cũng sẽ cảm nhận được những cảm xúc tương tự của nhân vật mà mình nhập vào.”
Kiều Hàm phân tâm lắng nghe. Nghe đến đây, cậu giật mình: “Ý huynh là chúng ta phải cảm nhận những cảm xúc giống hệt bọn họ, nhưng ý chí lại phải kiên cường hơn bọn họ sao?”
Giọng Tiêu Cửu Từ cũng lộ rõ vẻ lo lắng. Dù sao thì thiên phú tu vi của cả Linh Diệu và Minh Dạ đều rất mạnh, ý chí đương nhiên cũng không hề yếu ớt. Nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn nhẹ nhàng an ủi Kiều Hàm: “Yên tâm, nếu đây đã là chuyện của những năm trước, ý chí của họ chưa chắc đã kiên định như bây giờ, chắc chắn vẫn còn cơ hội.”
Nhưng đây lại không phải là điều Kiều Hàm lo lắng nhất. Cậu ngẫm nghĩ một lúc rồi không kìm được nhắc nhở: “Sư huynh, ta nghi ngờ tên đó sẽ còn phá đám. Ví dụ như thấy chúng ta thuận lợi quá, hắn sẽ cố ý tạo ra vài tin giả để lừa gạt. Tóm lại huynh phải nhớ kỹ, chừng nào chưa rời khỏi trận pháp này, mọi thông tin kẻ địch nhồi vào đầu chúng ta đều là giả. Bọn chúng chỉ muốn làm nhiễu loạn tầm nhìn, quấy nhiễu tâm trí chúng ta, cố tình lừa chúng ta mà thôi. Chúng ta tuyệt đối không nghe, không tin, ngàn vạn lần phải nhớ kỹ điều này.”
Tiêu Cửu Từ bị sự cẩn thận của Kiều Hàm chọc cười. Xem ra bên phía Kiều Hàm không cần y phải lo lắng. Kiều Hàm vốn là Ma tộc đoạt xá, ý chí của cậu chắc chắn vô cùng kiên cường. Ngược lại, y mới là người cần phải cẩn thận một chút. “Được, ta nhớ rồi.”
Rất nhanh, hai người đã trao đổi thông tin với nhau.
Phía Tiêu Cửu Từ không có gì đáng nói. Y nhập vào một đứa nhóc ba tuổi, được tộc Bạch Hổ bảo vệ rất tốt. Cha mẹ yêu thương, đồng tộc quý mến. Đứa nhóc này lớn lên thành một cục cưng hiếu động, nghịch ngợm, trải qua tuổi thơ ba năm vô cùng hạnh phúc và khỏe mạnh.
Bởi vì tộc Bạch Hổ tương đối khép kín, cho nên đến tận bây giờ Minh Dạ vẫn chưa biết đến thành kiến của người bên ngoài đối với bán yêu. Có thể thấy Bạch Hổ vương thật sự đã chăm sóc hai mẹ con bọn họ rất chu đáo.
Mà Tiêu Cửu Từ khi nghe Kiều Hàm kể chuyện người của Lạc Hà tiên phủ đã biết được chân tướng, hơn nữa còn dự định đến thanh lý môn hộ, thậm chí là tiêu diệt tất cả, y liền rơi vào trầm mặc.
Thực ra chuyện này cũng không có gì bất ngờ. Rốt cuộc thì kết cục ra sao, bọn họ ở thế giới thực đều đã nghe nói qua. Tộc Bạch Hổ bị diệt môn. Sáu mươi năm trước, bán yêu phát điên Minh Dạ đột ngột xuất thế, không những tấn công Lạc Hà tiên phủ, phá hỏng quá trình thăng cấp của Linh Diệu, mà sau đó còn dẫn theo những tộc nhân sống sót tàn sát mấy đại tiên môn.
Không khó để đoán ra, tất cả hẳn đều vì báo thù.
Hiện tại đang là một trăm hai mươi năm trước so với hiện thế. Khoảng thời gian này đã xảy ra chuyện gì, bên ngoài không hề có chút tin đồn nào. Và bọn họ sắp sửa chứng kiến mọi thứ.
Trong lúc Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đang trao đổi, Linh Diệu đã sớm xuất kiếm. Người nương theo kiếm, xuyên qua lùm cây, chớp mắt đã ép sát đứa bé đang trốn phía sau.
“Á!” Một tiếng kêu ngắn ngủi vang lên. Ngay sau đó là tiếng gầm gừ vừa đe dọa vừa sợ hãi đặc trưng của loài thú họ mèo.
Động tác của Linh Diệu khựng lại. Chỉ thấy trước mặt là một đứa bé tầm ba tuổi, mái tóc đen trắng đan xen. Giữa mái tóc giấu một đôi tai thú màu trắng hơi thuôn dài, lúc này đang cụp về phía sau. Sau lưng đứa bé còn có một cái đuôi lông xù cũng mang hai màu đen trắng. Cả cơ thể cậu bé chúi thấp sát xuống mặt đất, bày ra bộ dạng sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Cậu bé nhe hai chiếc răng khểnh ra, làm ra vẻ hung dữ như để cảnh cáo.
Khí tức bất thường tỏa ra từ người cậu bé khiến khiến một người chưa từng tiếp xúc với bán yêu như Linh Diệu phải giật mình. Kiều Hàm có thể cảm nhận được sự ngỡ ngàng của y.
Linh Diệu không nói nhiều, trực tiếp thu kiếm lại, nói với Minh Dạ: “Ta muốn gặp mẹ ngươi.”
Có lẽ Minh Dạ cảm nhận được trên người Linh Diệu không có sát khí nên cũng buông lỏng cảnh giác. Tuy nhiên cậu bé vẫn dè chừng hỏi: “Ngươi tìm mẹ ta làm gì? Ngươi quen mẹ ta à? Nhưng mẹ ta đâu có người quen nào đâu? Khí tức trên người ngươi không giống với Yêu tộc, ngươi là tu sĩ Nhân giới trong truyền thuyết sao? Vậy ngươi có lợi hại không?”
Linh Diệu vốn không rành việc tiếp xúc với người nói nhiều, lại càng không biết cách dỗ trẻ con, y chỉ đành nhíu mày nói: “Có kẻ muốn giết mẹ ngươi, ta đến để báo cho tỷ ấy, mau lên.”
Minh Dạ nghe vậy liền ngẩn người. Tiêu Cửu Từ có thể cảm nhận được cú sốc trong lòng cậu bé. Dù sao thì từ nhỏ nhóc đã được bảo vệ vô cùng cẩn thận, sống một cuộc đời quá bình yên, đột nhiên bị báo tin có người muốn giết mẹ mình. Với độ tuổi mới lên ba, cậu bé làm sao có thể tiếp thu kịp.
Tiêu Cửu Từ tuy thương cảm cho Minh Dạ, nhưng vẫn nắm lấy cơ hội cố gắng đột phá ra ngoài. Thế nhưng y cũng biết bấy nhiêu đây vẫn chưa đủ để khiến Minh Dạ sụp đổ. Thế nên y cũng chỉ thử một chút để rút kinh nghiệm.
Minh Dạ tuy chỉ mới ba tuổi nhưng vô cùng thông minh lanh lợi. Vừa hoàn hồn, cậu bé lập tức hóa thành một con hổ trắng nhỏ, xoay người bỏ chạy: “Ta dẫn đường!”
Linh Diệu vốn tưởng mình còn phải giải thích thêm. Thấy Minh Dạ lập tức hành động, y liền thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng hổ con chạy quá chậm, Linh Diệu dứt khoát xách bổng Minh Dạ lên, phóng vút về phía trước, lạnh lùng bảo: “Chỉ đường.”
Minh Dạ ban đầu căng thẳng mất một lúc, nhưng ngay sau đó liền phối hợp chỉ đường.
Có điều, trong lúc chỉ đường, cậu bé cứ thỉnh thoảng lại lén nhìn Linh Diệu. Thông qua góc nhìn của Linh Diệu, Kiều Hàm đương nhiên cũng chú ý đến ánh mắt của đứa trẻ. Nhưng Linh Diệu không nghĩ ngợi gì nhiều. Dù sao y vốn đã là người ít khi bận tâm đến thế giới xung quanh.
Còn Kiều Hàm lại tò mò hỏi: “Nhóc con đó đang nghi ngờ Linh Diệu sao? Sao cứ nhìn trộm mãi thế?”
Tiêu Cửu Từ ậm ừ đáp lời.
“Sao vậy?” Kiều Hàm lập tức căng thẳng. Giọng điệu của Tiêu Cửu Từ có chút là lạ. Cậu hiện tại chẳng khác nào chim sợ cành cong, chỉ cần Tiêu Cửu Từ có chút gì bất thường, cậu lại nơm nớp lo sợ liệu có phải đã bị lộ hay không.
“Không có gì, chỉ là cảm nhận được suy nghĩ của Minh Dạ thôi.” Tiêu Cửu Từ có chút dở khóc dở cười.
Minh Dạ vốn trốn ra ngoài chơi, kết quả lại bắt gặp Linh Diệu. Rõ ràng có thể tiếp tục lẩn trốn, nhưng cậu bé vẫn lên tiếng. Nguyên nhân chỉ vì nhìn thấy gương mặt kia. Phản ứng đầu tiên của đứa bé là: Đây là tiên nhân sao? Trông đẹp thật đấy, còn đẹp hơn cả mẹ nữa. Người đẹp như vậy, sau này làm vợ mình thì tốt biết mấy.
Cho nên cậu bé mới không ngừng nhìn trộm. Càng nhìn lén lại càng thấy vui vẻ trong lòng. Điều này khiến Tiêu Cửu Từ đang đồng cảm xúc cũng phải vừa buồn cười vừa bất lực.
“Thằng nhóc ranh này tinh mắt gớm.” Sau khi nghe rõ nguyên nhân, Kiều Hàm cũng không nhịn được cười.
Hai người tuy ngoài miệng cười nói thoải mái, nhưng nội tâm hoàn toàn không hề bình yên. Khi đã biết trước kết cục, quá trình dù có nhiều chuyện thú vị đến đâu thì nó cũng chỉ là một loại gánh nặng.
Đặc biệt là Kiều Hàm. Bởi vì trong nguyên tác, hai người họ cuối cùng lại rơi vào kết cục đồng quy vu tận.
Chú hổ con chỉ phương hướng, dẫn Linh Diệu xuyên qua từng lớp phòng tuyến. Mãi đến lúc này, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ mới biết, hóa ra địa điểm tổ chức tiệc sinh nhật của bọn họ không phải không có phòng bị. Người nhận được lời mời nhất định phải có thiệp mời. Trên thiệp mời có pháp ấn mới có thể vượt qua kết giới phòng ngự.
Kiều Hàm cảm thấy Linh Diệu dường như thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ y cảm thấy dưới tình huống phòng thủ nghiêm ngặt như vậy, ngay cả bản thân mình cũng chưa chắc đã có thể chọc thủng. Dù tiên phủ có dẫn theo mấy đại tiên môn đến tập kích thì nơi này vẫn dư sức câu giờ để Thanh Nhụy chạy trốn.
Cuối cùng cũng xuyên qua khu rừng, đã có thể loáng thoáng thấy được lửa trại cùng tiếng cười nói rộn rã ở phía xa. Minh Dạ đang định cất lời, thế nhưng giác quan nhạy bén của bán yêu đã khiến cậu bé xù lông ngay lập tức dù còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tiêu Cửu Từ cũng cảm ứng được cùng lúc: “Không hay rồi!”
Kiều Hàm kinh hãi. Ngay sau đó, cậu cảm nhận được Linh Diệu phản xạ có điều kiện do bị k*ch th*ch, đột ngột ném Minh Dạ ra xa, vung kiếm về phía sau.
Chỉ trong chớp mắt, áp lực nặng nề từ tu sĩ kỳ Hóa Thần trực tiếp ép xuống, nhưng đã bị thanh trường kiếm của Linh Diệu chặn lại.
Trường kiếm phát ra tiếng ngân vang, những làn sóng linh lực cũng theo đó chấn động bung ra, lập tức dập tắt ngọn lửa trại ở đằng xa, tiếng la hét hoảng hốt vang lên.
Vô số bóng người lướt qua trên đỉnh đầu Linh Diệu. Rất nhanh, từ phía xa đã truyền đến tiếng nổ của linh quang, tiếng hổ gầm và cả tiếng chém giết vang trời.
Thế nhưng Linh Diệu lại bị linh áp đè nén đến mức căn bản không thể động đậy.
Cùng lúc Khung Linh tiên tôn bước ra, một giọng nói chậm rãi vang lên: “Dẫn đường không tồi, coi như đệ lấy công chuộc tội.”
Đồng tử của Linh Diệu co rút lại, Kiều Hàm có thể cảm nhận được khí huyết trong người Linh Diệu cuộn trào dữ dội trong khoảnh khắc.
Cả Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều đã kịp hiểu ra vấn đề. Người của tiên phủ sau khi đến đây chắc chắn đã điều tra qua và biết nơi này rất khó để đột phá, đang lúc tìm cách thì phát hiện Linh Diệu lén lút trốn ra. Bọn họ biết mối quan hệ giữa y và Thanh Nhụy không tồi, biết đâu có thể mượn tay y đánh thẳng vào sào huyệt, thế nên đã trực tiếp bám theo Linh Diệu.
Mà Linh Diệu của hiện tại có tu vi vẫn chưa vượt qua được bọn họ, hiển nhiên bị lợi dụng triệt để.
“Đê hèn!” Kiều Hàm tức giận trừng mắt nhìn Khung Linh tiên tôn, hậm hực quát.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng vô cùng khó coi. Bởi vì y cảm nhận được tâm trạng của Minh Dạ lúc này. Đứa bé bị ném ở cách đó không xa, sâu sắc cảm thấy bản thân vừa bị lừa gạt, bị phản bội. Có thể hình dung được, chỉ một câu nói của Khung Linh đã trực tiếp khiến Minh Dạ hiểu lầm rằng Linh Diệu cố tình lừa cậu bé dẫn đám người xấu này vào trong.
Tiếng chém giết truyền đến từ phía sau khiến Minh Dạ hiểu rằng tộc nhân của mình đang bị tấn công. Minh Dạ mang theo sự phẫn hận, nước mắt lưng tròng, vội vã xoay người bỏ chạy. Cậu bé phải đi tìm cha mẹ.
Vì khoảng cách ngày càng xa nên Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm sẽ không thể nghe thấy tiếng của nhau nữa. Tiêu Cửu Từ vội vàng gọi lớn: “Kiều Hàm, chú ý tìm cơ hội để thoát ra, đừng để bản thân dễ dàng bị ảnh hưởng.”
“Huynh cũng vậy, nhớ kỹ, mọi thứ đều là giả, đều là lừa huynh thôi.” Kiều Hàm vội vàng đáp lời.
Cùng lúc đó, những kẻ khác cũng đã phát hiện ra Minh Dạ đang chạy trốn.
“Không thể tha cho cái thứ nghiệt chủng đó!”
“Cách xa thế này mà vẫn có thể cảm nhận được cái luồng khí tức hỗn tạp bẩn thỉu đó, mau chóng g**t ch*t đi! Không thể để loại quái vật này sống sót trên đời!”
“Huyết mạch truyền nhân của tiên phủ chúng ta tuyệt đối không thể bị vấy bẩn!”
Thế nhưng bọn họ vừa định ra tay đã bị Linh Diệu ngăn cản.
“Linh Diệu, đệ còn muốn sai càng thêm sai sao?”
Linh Diệu không đáp, chỉ đứng yên lặng thinh, câu giờ để Minh Dạ có thêm thời gian bỏ chạy.
Khung Linh lập tức phát lực, Linh Diệu chớp mắt đã bị đè nén đến mức phải quỳ một chân xuống đất. Khung Linh một mình ở lại, sai các sư đệ khác đuổi giết Minh Dạ và tham gia vào trận chiến phía trước.
Khung Linh nghiêm nghị quát: “Linh Diệu, đệ làm chúng ta quá thất vọng. Thanh Nhụy đã không còn đáng để cứu vớt nữa rồi. Lẽ nào đệ cũng muốn nối giáo cho giặc hay sao?”
Sắc mặt Linh Diệu vô cùng khó coi: “Chưởng môn sư huynh, tỷ ấy… là nhị sư tỷ!”
Hiếm khi Khung Linh thấy Linh Diệu phản kháng như vậy. Linh Diệu là đứa trẻ có tư chất cao nhất tiên phủ bọn họ. Khung Linh quyết không thể để chuyện của Thanh Nhụy hủy hoại y.
“Biết nguồn gốc của Lạc Hà tiên phủ chúng ta không?” Khung Linh đột ngột lên tiếng.
Linh Diệu ngẩn người.
Khung Linh nói: “Việc chúng ta có thể độc chiếm nguồn tài nguyên không gian lĩnh vực khiến bao kẻ thèm khát chính là con đường tắt mà vị tiên tổ phi thăng của chúng ta để lại. Đây chính là gốc rễ tạo nên sự khác biệt giữa chúng ta và những tu sĩ khác. Bắt đầu từ khoảnh khắc bước chân vào cửa, chúng ta đã không còn giống với đám người trong tu chân giới kia nữa. Dưới những điều kiện ưu ái được trời ban như thế, chúng ta chính là những kẻ tôn quý được Thiên Đạo công nhận. Vậy thì làm sao chúng ta có thể làm ra cái chuyện khiến cả tu chân giới phải khinh bỉ cơ chứ!”
“Nó là nhị sư tỷ của đệ. Từ nhỏ thời gian đệ ở bên nó là nhiều nhất, Mê Tung Huyễn Trận cũng chỉ có hai người các đệ vượt qua được. Điều này chứng minh hai đệ chính là những đệ tử có thiên phú nhất của tiên phủ. Chúng ta đã đặt vô vàn kỳ vọng vào hai đứa, thậm chí dành ra cả mấy trăm năm để chờ được La Yên Huyền Thể cho các đệ cũng cam lòng, bởi vì hai người các đệ đều có tư chất thành tiên. Vậy mà giờ đây, hành động của Thanh Nhụy đã đặt tôn nghiêm và sự kỳ vọng của tiên phủ chúng ta ở chỗ nào? Đây chính là quay lưng với tông môn, phản bội tiên đạo! Càng không cần phải nói đến việc nó còn sinh ra một bán yêu. Đây là tội ác trời đất không dung!”
“Có lẽ đệ cảm thấy ta chỉ biết khư khư bảo vệ truyền thừa của tiên phủ, có phần tuyệt tình, cổ hủ cố chấp. Thế nhưng đứng từ góc độ đại nghĩa, bán yêu có thể tồn tại được sao? Khi tiếp xúc với đứa bé đó, đệ không cảm nhận được tiềm năng bên trong nó ư? Đứa con của Bạch Hổ vương và sư tỷ đệ, thiên phú của nó sẽ khủng khiếp đến mức nào? Một bán yêu như thế nếu cứ mặc kệ cho nó phát triển, một khi mất khống chế phát điên, đọa vào ma đạo, biến thành con quái vật chỉ biết giết chóc, gây ra một hồi gió tanh mưa máu khiến Tam giới chẳng được yên bình. Đến lúc đó, chúng ta phải ăn nói ra sao với những bá tánh vô tội có thể phải chết oan? Nó vì tình yêu mà làm ra hành động mất trí đến thế, chúng ta thân là đồng môn hiển nhiên phải giúp nó bù đắp lỗi lầm. Còn đệ thì sao? Đệ thấy hành động của mình không phải đang tiếp tay cho cái ác à?!”
Linh Diệu có lẽ rất ít khi bị chưởng môn sư huynh trách mắng gay gắt đến vậy. Kiều Hàm cảm nhận được sự mờ mịt và luống cuống của y, dường như y đã không còn phân biệt nổi đâu là đúng, đâu là sai.
“Nhưng mà… nhưng mà cũng chưa chắc sẽ như vậy… đúng không?”
“Đệ muốn dùng tính mạng của bao nhiêu người để đánh cược cho một lần không chắc chắn?”
Những ghi chép để lại về các bán yêu phát điên lúc trước thậm chí còn nguy hiểm hơn cả một số Ma tộc cuồng sát.
Có thể nói, vào thời điểm Tam giới còn tồn tại, bán yêu cùng với con lai nhân ma đều là đối tượng bị nhắm đến chung.
Bọn chúng là sự tồn tại vượt lên trên tất cả, có khả năng phá vỡ thế cân bằng của Tam giới. Chẳng qua quan hệ giữa Ma tộc và hai tộc còn lại vốn đã tồi tệ từ lâu, thế nên con lai vô cùng hiếm gặp, gần như chỉ tồn tại trên lý thuyết. Trái lại, bán yêu thỉnh thoảng vẫn xuất hiện, nhưng nếu không bị b*p ch*t từ trong trứng nước thì cũng bộc phát cơn điên dại rồi bị bao vây tiêu diệt.
Thế nhưng, một khi bán yêu phát điên, kéo theo đó chắc chắn sẽ là sinh linh lầm than.
Cho nên dù xét việc công hay tư, Khung Linh đều không cảm thấy mình đã sai. Dứt lời, hắn liền buông Linh Diệu ra. Quả nhiên Linh Diệu vẫn đứng bất động, dường như đã bị chấn nhiếp hoàn toàn.
“Nếu đệ không xuống tay được thì cứ ngoan ngoãn ở nguyên chỗ này, đừng làm vướng chân bọn ta!” Vừa dứt lời, Khung Linh lập tức lao vào vòng chiến.
Kiều Hàm có thể cảm nhận được dòng suy nghĩ của Linh Diệu đang bị giằng xé dữ dội. Điều này khiến y vô cùng mâu thuẫn, không biết phải làm sao cho phải. Kiều Hàm cũng nhân cơ hội này cố gắng tìm cách thoát ra. Mặc dù rất đồng cảm với Linh Diệu, nhưng nơi này suy cho cùng cũng chỉ là ảo cảnh, những chuyện đã xảy ra không thể nào thay đổi được nữa.
Có điều bấy nhiêu đả kích ấy vẫn chưa đủ để khiến Linh Diệu sụp đổ, thế nên Kiều Hàm vẫn không sao thoát ra được.
Rất nhanh, Linh Diệu như choàng tỉnh cơn mê, lập tức xoay người, vụt bay đi.
Kiều Hàm cảm nhận được sự nôn nóng cồn cào của Linh Diệu. Cậu biết rằng, đến cuối cùng, y vẫn muốn đi cứu Thanh Nhụy.
Thế nhưng khi vừa đặt chân vào chiến trường, thứ y phải đối mặt chính là sự công kích của tộc Bạch Hổ. Suy cho cùng y vẫn là một tu sĩ. Sau vài lần giao thủ, Linh Diệu vốn không muốn đả thương ai, chỉ đánh gạt ra để đối phương không ngáng đường, vậy mà lại vô tình giúp đám người kia chém giết hổ yêu.
Dòng máu nóng hổi bắn lên mặt, văng vẳng bên tai là tiếng gào thét thảm thiết của đám hổ yêu lớn nhỏ. Linh Diệu dần rơi vào trạng thái bàng hoàng, hoảng hốt.
Mà lúc này, trận chiến dường như đã đến hồi kết.
Cuối cùng, Linh Diệu cũng tìm được Thanh Nhụy.
Chỉ là khoảnh khắc đó, toàn thân Linh Diệu bỗng cứng đờ.
Trên đống đất đá ngổn ngang, sư tỷ Thanh Nhụy đã sáu mươi năm không gặp đang nằm gọn trong vòng tay một thi thể bạch hổ khổng lồ. Cái xác ấy vẫn đang cuộn mình lại, dường như muốn che chở người trong lòng. Tiếc thay hắn đã không thể bảo vệ được nàng, người trong lòng hắn hiện giờ cũng chỉ còn chút hơi tàn.
Kiều Hàm nhìn mà lòng lạnh ngắt. Chỉ vì tội danh bán yêu, bầy yêu nơi đây cùng với đôi phu thê này rốt cuộc đã phải hứng chịu những thảm cảnh gì?
Quả nhiên, tuyệt đối không thể để Tiêu Cửu Từ khôi phục huyết mạch!
“Nhị sư tỷ.” Giọng Linh Diệu tuy lạnh nhưng vẫn mang theo nét run rẩy. Y lập tức lao đến bên cạnh Thanh Nhụy, truyền linh lực cho nàng.
Thanh Nhụy khẽ mở mắt, nhìn thấy Linh Diệu nhưng không hề lên tiếng.
Linh Diệu cảm nhận được sinh mệnh của sư tỷ đang cạn kiệt, cảm xúc rốt cuộc cũng có chút cuộn trào: “Sư tỷ, đệ xin lỗi.”
Kiều Hàm nhìn Thanh Nhụy ở ngay trước mắt, có thể nhận ra sự thay đổi của nàng. Khuôn mặt xinh đẹp trước kia vốn luôn lạnh lùng cứng nhắc, nay lại dịu dàng và đằm thắm. Có thể thấy sáu mươi năm qua nàng nhất định đã sống rất hạnh phúc, nhưng hiện tại lại…
“Linh Diệu, đệ cảm thấy bán yêu có đáng chết không?” Thanh Nhụy đột ngột cất lời.
Linh Diệu một lần nữa sững sờ trước câu hỏi này.
Kiều Hàm lại phát hiện điểm bất thường, bởi vì xung quanh hoàn toàn không thấy bóng dáng của Minh Dạ, trái lại chỉ có một trận pháp dịch chuyển đã bị phá hủy. Rõ ràng vào thời khắc cuối cùng, họ đã kịp đưa đứa con của mình rời đi.
Chỉ có điều, thế giới bên ngoài chưa chắc đã an toàn.
Linh Diệu nhìn khuôn mặt Thanh Nhụy, cuối cùng cũng đáp: “Đệ không biết, nhưng đệ không muốn con của nhị sư tỷ gặp phải chuyện gì.”
Thanh Nhụy rốt cuộc cũng nở một nụ cười. Nàng run rẩy vươn tay lấy từ trong vạt áo ra một tờ giấy, trên đó vẽ pháp ấn của một loại thuật phong ấn cực kỳ phức tạp.
“Thất sư đệ, nghe tỷ nói.” Thanh Nhụy dốc chút sức tàn, rốt cuộc cũng kể lại những thông tin về bán yêu mà bọn họ đã thu thập được. “Bên trong bán yêu tồn tại hai hệ thống tu luyện. Chỉ cần phong ấn một hệ thống, bắt họ tu luyện theo con đường duy nhất còn lại thì có thể tránh được nguy cơ mất khống chế mà phát điên. Đây chính là thuật phong ấn bán yêu!”
Thanh Nhụy đưa tờ giấy cho Linh Diệu.
Linh Diệu kinh ngạc đón lấy. Kiều Hàm cũng bừng tỉnh ngộ, hiểu rõ vì sao họ ở bên nhau sáu mươi năm mà mãi đến ba năm gần đây mới có con. Chắc hẳn phu thê họ đã mất một thời gian đằng đẵng để điều tra thu thập thông tin, đợi đến khi rút ra được kết luận mới dám sinh ra bán yêu. Tổ chức tiệc sinh nhật này cũng là để công khai sự thật, giúp mọi người yên tâm rằng đứa trẻ này không chỉ có thể chọn tu yêu để trở thành một yêu tộc, mà còn vĩnh viễn không bao giờ phát điên mất khống chế. Có lẽ chưa chắc đã khiến thế nhân hoàn toàn tin phục, nhưng chí ít cũng mở ra một tiền lệ để chứng minh.
Tuy những thông tin về bán yêu mà họ thấu tỏ chưa phải là toàn bộ, vẫn còn vô vàn bí ẩn chưa được khai quật, nhưng nếu lần này họ bồi dưỡng Minh Dạ thành công.
Mặc dù những điều họ biết về bán yêu chưa phải là toàn bộ và vẫn còn vô số bí mật chưa được khám phá, nhưng nếu lần này họ nuôi dạy Minh Dạ thành công, thì biết đâu rất nhiều năm sau, người đời sẽ không còn căm ghét và bài xích bán yêu đến vậy nữa.
Đáng tiếc thay, viễn cảnh tươi đẹp ấy đã bị đập nát.
Kiều Hàm nghĩ đến đây thì đột nhiên sững người. Lẽ nào Tiêu Cửu Từ cũng bị phong ấn bằng thuật này? Có điều phần bị phong ấn lại chính là hệ thống tu luyện của yêu tộc.
Thực ra những diễn biến trước khi Tiêu Cửu Từ được chưởng môn Thanh Vân Tông nhận nuôi hoàn toàn chưa từng xuất hiện trong nguyên tác. Đây là phần cốt truyện mà cả Kiều Hàm cũng không nắm rõ. Cậu chỉ biết Giang chưởng môn vâng theo ý trời, tìm được một Tiêu Cửu Từ đang bị vứt bỏ.
Nói xong chuyện về bán yêu, Thanh Nhụy rốt cuộc cũng sắp chống đỡ hết nổi. Nàng thều thào như đang trăn trối những lời cuối cùng: “Truyền tống trận đã đưa thằng bé về phía Đông Nam. Tỷ không kịp phong ấn cho Minh Dạ, cũng không còn ai khác để phó thác. Sư tỷ cầu xin đệ lần cuối, hãy tìm Minh Dạ, giúp nó phong ấn. Hãy để nó được sống bình yên, không bị truy sát, buông tha cho nó. Sau này, số phận của nó hãy để tự nó quyết định.”
Linh Diệu thoát khỏi cơn chấn động về chuyện bán yêu lúc nãy, vừa định hỏi thêm thì vừa ngước lên, Thanh Nhụy đã nhắm nghiền hai mắt.
“Sư tỷ…” Linh Diệu thẫn thờ một lúc, cuối cùng vẫn dập đầu trước thi thể của Thanh Nhụy. Phía sau truyền đến động tĩnh, y cất gọn tờ giấy rồi quay đầu lại, lạnh lùng liếc nhìn tất cả mọi người.
Đó đều là đồng môn của bọn họ. Khoảnh khắc nhìn thấy thi thể Thanh Nhụy, nét mặt tất cả đều trở nên vô cùng phức tạp.
Nhưng rất nhanh đã có một giọng nói chói tai vang lên: “Không thể để hai cái xác này nằm cạnh nhau. Thi thể của Thanh Nhụy, chúng ta phải mang về!”
“Đúng vậy, sống là người của tiên phủ chúng ta, chết cũng phải thuộc về tiên phủ. Tuyệt đối không thể để chung với xác của yêu tộc.”
Thế nhưng chưa đợi đám người đó bước tới, Linh Diệu đột ngột đứng phắt dậy. Mũi kiếm vung lên, ngọn lửa màu xanh lam u ám phút chốc bùng cháy, thiêu rụi cặp thi thể đang tựa sát vào nhau ở phía sau.
Đám đồng môn bị Linh Diệu làm cho tức điên, nhưng khi nhìn đống tro cốt đã hòa lẫn vào nhau chẳng thể nào chia tách, họ cũng đành bất lực.
Khung Linh xua tay ra lệnh: “Bỏ đi, đừng làm mất thời gian. Vẫn chưa tìm thấy con bán yêu kia, mau chóng chia nhau ra tìm đi! Tuyệt đối không thể để nó sống sót mà thoát ra ngoài!”
Đám người lập tức tản ra tứ phía.
Trong khi đó, Minh Dạ lúc này lại đang cắn chặt răng, nấp mình trong lùm cỏ đằng xa chứng kiến trọn vẹn mọi chuyện. Ánh mắt thù hận gần như nhuộm đỏ bừng đôi mắt thơ dại của cậu bé.
Sự sụp đổ tinh thần vào khoảnh khắc ấy đã tác động mạnh đến Tiêu Cửu Từ, khiến tâm trí y suýt nữa thì hỗn loạn.
Kể từ lúc Minh Dạ chứng kiến thảm kịch, Tiêu Cửu Từ đã tìm mọi cách để phá vỡ ảo cảnh thoát ra ngoài. Nhưng đứa trẻ này vô cùng kiên cường, vẫn chưa hoàn toàn chạm đến giới hạn chịu đựng.
Tiêu Cửu Từ chỉ có thể liên tục nếm trải nỗi đau của Minh Dạ. Thậm chí có thể nói, nỗi giằng xé trong lòng Tiêu Cửu Từ còn nặng nề hơn cả cảm xúc của chính Minh Dạ. Suy cho cùng, đứa trẻ ấy vẫn chưa thực sự hiểu vì sao bi kịch này lại xảy ra, cũng không hiểu thân phận bán yêu của mình mang ý nghĩa gì. Cậu bé hiện tại chỉ đang tiếp nhận thông tin chứ chưa hoàn toàn hiểu, vậy nên vẫn chưa bị đẩy đến bờ vực sụp đổ.
Nhìn cha mẹ bị ngọn lửa nuốt chửng rồi tan biến, Minh Dạ rốt cuộc không thể gồng mình thêm được nữa. Cậu bé quay người, vừa cắm đầu chạy vừa khóc nức nở.
Minh Dạ biết mình không được phép chết. Cậu bé phải lớn lên, phải trở nên mạnh mẽ, phải báo thù rửa hận cho tất cả mọi người. Minh Dạ đã khắc cốt ghi tâm, ghi tạc dáng vẻ và y phục của những kẻ máu lạnh kia, vĩnh viễn in hằn sâu vào tâm trí.
Nhưng con đường chạy trốn không hề suôn sẻ. Cho dù dựa vào thân thủ nhạy bén thiên bẩm để vượt qua vòng vây, Minh Dạ vẫn đụng mặt những yêu tộc bên ngoài đang rục rịch vì phát hiện dị thường.
Minh Dạ vốn tưởng đồng loại yêu tộc sẽ dang tay cứu giúp. Nào ngờ khoảnh khắc đối phương đánh hơi ra cậu bé là bán yêu, nét mặt lập tức đảo ngược, sát ý bừng bừng ập tới.
Cho dù yêu tộc có bớt khắt khe hơn nhân tộc đôi chút, thì phần lớn vẫn không thể chấp nhận sự hiện diện của bán yêu. Trừ phi bản thân đủ sức bóp nát tất cả, nếu không, kết cục chỉ có thể là làm con mồi bị săn lùng.
Minh Dạ nhỏ tuổi bị truy sát ròng rã mười mấy ngày trời. Tinh thần gần như tê liệt hoàn toàn, chỉ biết tháo chạy theo bản năng sinh tồn. Ngay cả như vậy, Tiêu Cửu Từ vẫn không cách nào thoát ra được, y chỉ đành bất lực hứng chịu sự chán ghét tàn nhẫn của vạn vật sinh linh dành cho bán yêu.
Bản thân Tiêu Cửu Từ cũng sắp tê dại đi vì phải đồng cảm nhận nỗi đau này.
Đột nhiên, Minh Dạ đang lẩn trốn chợt đánh hơi thấy khí tức của nhân tộc. Cậu bé sắp sửa bị phát hiện thì bỗng nhiên hai mắt tối sầm lại, không thể chống đỡ thêm được nữa mà ngất lịm đi. Bởi vì tầm nhìn bị cắt đứt, Tiêu Cửu Từ cũng buộc phải chìm vào giấc ngủ sâu.
Một tên tu sĩ đi tuần tra gần đó cảm nhận được điều bất thường, đang định ra tay đánh vào bụi cỏ.
Bất chợt, một bóng trắng chợt thoáng hiện khiến gã tu sĩ giật bắn mình. Đến khi nhìn rõ người tới là ai, gã mới lên tiếng: “Linh Diệu tiên tôn tới thật đúng lúc, ta cảm giác chỗ này…”
Đột nhiên, Linh Diệu giơ ra xác một con hổ trắng đã chết khô từ lâu: “Là thứ này à?”
Tên tu sĩ không tiến lại gần xem xét, thấy xác hổ con liền đinh ninh đó là Minh Dạ. Gã mừng rỡ kêu lên: “Tìm thấy rồi sao?”
Linh Diệu ném cái xác cho gã tu sĩ. Gã vội vàng đón lấy rồi kinh ngạc thốt lên: “Đây là…”
“Nghe nói có phần thưởng. Nếu là ngươi phát hiện ra trước thì phần thưởng đó thuộc về ngươi, không liên quan đến ta.” Linh Diệu nói với khuôn mặt lạnh tanh vô hồn.
Tên tu sĩ mừng rỡ như điên. Trong bụng thầm nghĩ, đừng thấy Linh Diệu tiên tôn bề ngoài có vẻ lạnh nhạt khó gần, thực chất tính tình lại vô cùng trượng nghĩa. Dù sao khoản thưởng này cũng do tiên phủ bọn họ ban phát, đối với Linh Diệu chắc chắn không mang nhiều giá trị, thế nên mới rộng lượng nhường lại cho gã.
Gã tu sĩ hớn hở xách cái xác về phục mệnh. Để thuận lợi ẵm trọn phần thưởng, gã dứt khoát vơ vét công lao, nhận bừa là do chính mình tìm thấy.
Người của tiên phủ tất nhiên sinh lòng nghi ngờ. Bởi lẽ cái xác đã nguội lạnh chẳng còn lưu lại chút khí tức nào, cực kỳ khó để giám định thực hư.
Nhưng nghe nói nó được nhặt ở một nơi xa xôi hẻo lánh, không có lý nào một con hổ trắng chưa dứt sữa lại đơn độc xuất hiện ở tít tận đó. Hơn nữa vết thương chằng chịt trên người rõ ràng là thủ đoạn của tu sĩ. Bọn họ nhanh chóng tự thuyết phục, đoán chừng Minh Dạ đã tháo chạy thục mạng đến khu vực ấy.
Xem xét kỹ hơn, bọn họ lại thấy trên cổ bạch hổ có đeo một pháp khí của tiên phủ. Đoán đây là di vật Thanh Nhụy để lại cho con mình, đám người liền ngầm xác định luôn danh tính của cái xác.
“Linh Diệu đâu rồi?”
“Không thấy tăm hơi đâu, chắc là tâm trạng không tốt. Tính tình của y xưa nay sẽ không làm loạn đâu, khi tiên phủ đến giờ đóng cửa, y tự khắc sẽ quay về.”
Mà lúc này, Kiều Hàm không khỏi thán phục Linh Diệu. Nhìn bề ngoài có vẻ đờ đẫn cứng nhắc, nhưng đầu óc nảy số khá nhanh nhạy. Nhờ y chuẩn bị sẵn thế thân cho Minh Dạ từ trước, bằng không đứa trẻ đó thật sự khó lòng lách qua cửa tử.
Kiều Hàm cuống cuồng gọi Tiêu Cửu Từ. Rõ ràng cậu cảm nhận được sư huynh đang ở đó nhưng mãi không thấy đáp lại, khiến Kiều Hàm sốt ruột không yên.
Về phần Linh Diệu, y đã mang theo đứa nhỏ tìm được một nơi an toàn. Y không đánh thức Minh Dạ mà lựa chọn trực tiếp hạ phong ấn.
Sau khi hoàn thành quá trình phong ấn phức tạp, Linh Diệu gần như kiệt sức, nhưng may thay cuối cùng đã thành công.
Minh Dạ lơ mơ tỉnh lại. Cậu bé vừa mở mắt, Tiêu Cửu Từ rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng gọi lo lắng của Kiều Hàm. Y vội vàng đáp lời: “Ta đây, không sao đâu. Chỉ là ý thức của chúng ta có lẽ sẽ thay đổi theo trạng thái của họ, vừa nãy ta đã chìm vào giấc ngủ.”
Kiều Hàm nhẹ nhõm trút một hơi dài, tức tốc kể lại ngọn nguồn sự việc.
Thế nhưng Tiêu Cửu Từ nghe xong lại đột nhiên trầm mặc. Sự im lặng chết chóc này trực tiếp khiến Kiều Hàm túa mồ hôi lạnh ròng ròng.
Khoan đã, có phải cậu không nên phơi bày những thông tin bí mật về bán yêu cùng thuật phong ấn ra ánh sáng không? Tiêu Cửu Từ thông minh như vậy, liệu y có liên tưởng đến chính bản thân mình không đây?
Không, tuyệt đối không thể nào. Y làm sao có thể tự cảm nhận được thuật phong ấn gông cùm trên người mình chứ. Tiêu Cửu Từ sẽ không tự nhiên áp đặt xác suất nhỏ bé này lên chính mình đâu.
Nhưng sao y lại giữ im lặng!
Kiều Hàm thực sự hoảng hồn, luống cuống hỏi dò: “Sư huynh? Có… có vấn đề gì sao?”
Tiêu Cửu Từ lên tiếng: “Kỳ lạ thật, thứ bị phong ấn trên người Minh Dạ là yêu đạo chứ không phải tiên đạo.”
Kiều Hàm ngẩn người. Cậu chợt nhận ra Minh Dạ sau khi chịu tác động của thuật phong ấn đã hoàn toàn mất đi những đặc điểm của bán yêu. Cậu bé giờ đây hệt như một đứa nhóc loài người ba tuổi bình thường, tóc đen nhánh, môi hồng răng trắng, duy chỉ khác biệt ở chỗ nắm giữ thiên phú đơn linh căn vô giá mà thôi.
Kiều Hàm hiểu ra vấn đề nên không thấy làm lạ. Nhưng đứng từ góc độ của Tiêu Cửu Từ, y lại cảm thấy vô cùng quái gở. Dựa theo thói quen sinh hoạt từ nhỏ của Minh Dạ, việc giữ lại yêu đạo và sống ở Yêu giới mới là lựa chọn phù hợp nhất với đứa trẻ mới phải.
Hiện tại, ép một đứa trẻ vừa bị nhân tộc hại cho tan cửa nát nhà đi học theo cách tu luyện của loài người, theo lẽ thường quả thật khó lòng chấp nhận nổi.
Thế nhưng lúc này Minh Dạ chẳng hề bận tâm đến điều đó, bởi vì ngay khi nhìn thấy kẻ thù của mình ở trước mắt, đứa trẻ đã đỏ bừng mắt, giận dữ gào thét đòi giết chóc.
“Là ngươi, chính ngươi đã hại chết mọi người! Ngươi là ác quỷ, ta hận ngươi, ta hận ngươi! Ngươi chết không được toàn thây đâu! Sớm muộn gì cũng có ngày ta phải phanh thây ngươi, ta muốn giết ngươi!”
Linh Diệu bị Minh Dạ đá liên tiếp mấy cước, vạt áo trắng cũng in hằn vệt bụi bẩn. Giữa lồng ngực cũng chịu vài cú đấm túi bụi của đứa bé, nhưng hắn vẫn im lặng không hề chống cự. Cho đến khi Minh Dạ kiệt sức, chỉ còn biết vừa khóc vừa mắng nhiếc, Linh Diệu mới đột ngột giơ tay lên, khẽ ấn vào giữa trán của đứa trẻ đang hoảng loạn mất phương hướng.
Lần này Minh Dạ không bị ngất đi nên Tiêu Cửu Từ vẫn có thể chứng kiến mọi việc.
Họ đã tận mắt chứng kiến Linh Diệu phong ấn lại ký ức cùng dung mạo của Minh Dạ, ngụy trang đứa trẻ thành một cậu bé loài người bình thường, hoàn toàn không để lộ chút dấu vết nào về huyết thống của Thanh Nhụy.
Một đứa trẻ có thiên phú tuyệt đỉnh mà y vô tình nhặt được.
Linh Diệu bế Minh Dạ quay trở về tiên phủ đúng vào thời khắc nơi này sắp sửa đóng cửa.
Mọi người ai nấy đều vô cùng kinh ngạc khi thấy hắn ôm một đứa trẻ chừng ba tuổi trong tay, điều này dĩ nhiên ngay lập tức làm dấy lên sự nghi ngờ. Thế nhưng sau một loạt các bước kiểm tra nghiêm ngặt, họ lại chẳng thể phát hiện ra bất kỳ điểm bất thường nào cả.
“Linh Diệu, đứa trẻ này là…”
“Vô tình gặp được, không cha không mẹ, lúc ấy sắp chết đói chết khát. Ta thấy đứa bé tội nghiệp, thiên phú lại khá tốt…” Linh Diệu vốn không giỏi nói dối, chỉ có thể gượng gạo đưa ra một loạt lý do như đã chuẩn bị sẵn.
“Lẽ nào đệ muốn thu nhận đồ đệ sao?” Có người kinh ngạc lên tiếng hỏi.
Linh Diệu khựng lại một nhịp: “Ừm, ta muốn nhận đồ đệ.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Dù sao trong mắt họ, tâm tính của Linh Diệu vẫn còn chưa đủ chín chắn, làm sao có thể đột nhiên muốn thu nhận đệ tử được. Họ thầm nghĩ có lẽ biến cố của Thanh Nhụy lần này đã mang lại cú sốc kích động quá lớn cho y. Cuối cùng, Khung Linh với tâm lý muốn xoa dịu và an ủi Linh Diệu sau khi vừa mới nghiêm khắc răn đe, liền đồng ý cho Linh Diệu thu nhận đồ đệ.
Mà Minh Dạ, người đã mất sạch ký ức từ sớm, lúc này đang chớp đôi mắt đong đầy sự tò mò xen lẫn rụt rè quan sát vạn vật xa lạ xung quanh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ vẫn ôm chặt lấy cổ Linh Diệu. Đây là người duy nhất đứa bé nhìn thấy sau khi tỉnh dậy, người này đẹp đẽ hệt như một vị tiên nhân, lại còn giúp cậu bé giải quyết mọi khó khăn vào lúc nó đang vừa đói vừa khát lại vô cùng mệt mỏi. Trong mắt cậu bé, người này quả nhiên là vị tiên nhân có thể thực hiện mọi ước nguyện của mình, cậu bé nguyện ý đi theo vị tiên nhân này.
Tiêu Cửu Từ chứng kiến hướng phát triển này thì không khỏi kinh ngạc, y thực sự chưa từng ngờ tới Linh Diệu tiên tôn và bán yêu Minh Dạ hóa ra lại có mối quan hệ thầy trò.
Kiều Hàm cũng chỉ biết khẽ thở dài ảo não. Tục ngữ răn dạy không sai, giấy làm sao gói chặt ngọn lửa đang bùng cháy. Đoạn nghiệt duyên thầy trò mới chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Chứng kiến Linh Diệu đường đường chính chính nhận đồ đệ, chứng kiến y đặt cho Minh Dạ một cái tên mới: Thanh Minh.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua trong êm đềm, phẳng lặng.
Suốt sáu mươi năm ròng rã cắm rễ ở tiên phủ thuộc một không gian hoàn toàn tách biệt, Thanh Minh lớn lên trong vòng tay bao bọc vô ưu vô lo. Đứa trẻ bộc lộ thiên phú tu luyện tuyệt vời, đồng thời cũng bộc lộ rõ tính cách hoạt bát hiếu động, phóng khoáng bất kham cùng bản tính hoang dã khiến người ta phải đau đầu.
Có lẽ chính cái bản tính ngang tàng bạt mạng vô tâm vô phế đó đã vô tình bóp nghẹt mọi sự liên tưởng của người khác về hắn với Thanh Nhụy hay Bạch Hổ vương. Nhờ vậy, đám người vốn luôn ôm lòng nghi kỵ cũng dần tiếp nhận Thanh Minh, coi hắn như một thế hệ hậu bối cốt cán cần dốc sức bồi dưỡng.
Khoảng thời gian này lướt qua vô cùng nhanh chóng đối với Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ. Thế nhưng nhiêu đó cũng đủ để họ cảm nhận được tình cảm thầy trò giữa hai người họ vô cùng tốt đẹp.
Mặc dù Linh Diệu luôn khoác lên mình dáng vẻ lạnh lùng đờ đẫn, hoàn toàn mù mờ trong việc chăm bẵm đồ đệ, ngay cả chỉ bảo cũng lóng ngóng vụng về, nhưng y vẫn hết lòng, dốc toàn bộ sự ân cần quan tâm cho Thanh Minh.
Thanh Minh bề ngoài tuy ngổ ngáo vô tư lự nhưng thực chất lại là người có tâm tư vô cùng tỉ mỉ. Hắn biết rõ sư phụ tốt với mình đến nhường nào. Vậy nên cho dù trong phủ không thiếu những trưởng bối khác cũng hết mực nuông chiều, cuối cùng hắn vẫn chỉ một mực quấn quýt bên sư phụ. Ngày ngày tung tăng lẽo đẽo theo sau Linh Diệu tựa như một cái đuôi nhỏ phiền toái bám dính lấy chẳng chịu dứt.
Đó là chưa kể đến dung mạo nghiêng nước nghiêng thành của sư phụ, hắn càng ngắm lại càng thấy thích chí trong lòng. Suốt mười hai canh giờ mỗi ngày ngắm mãi không chán. Dù có bị phạt, bị mắng mỏ té tát thì khuôn mặt vẫn nở nụ cười hớn hở xán lạn.
Những tháng ngày đơn giản ngập tràn vui vẻ vô âu vô lo ấy cứ thế trôi qua suốt sáu mươi năm, cuối cùng cũng tới thời điểm tiên phủ chuẩn bị xuất hiện trở lại ở hiện thế.
Vào một ngày nọ, lúc Thanh Minh đang ngỗ nghịch rình rập nghe lén chưởng môn bàn chính sự với sư phụ thì tình cờ nghe được: “Lần xuất thế này hãy đến nhà họ Kiều thăm dò xem sao. Nếu như có người sở hữu La Yên Huyền Thể thì sẽ sắp xếp hôn sự cho đệ.”
Kiều Hàm nghe vậy thì sặc đến mức ho sù sụ: “Cái thể chất La Yên Huyền Thể này đúng là miếng mồi ngon được săn đón thật đấy.”
Tiêu Cửu Từ lúc này nghe thấy lời ấy trong lòng cũng không mấy dễ chịu, định lên tiếng nói gì đó nhưng bỗng nhiên khựng lại. Y ngỡ ngàng cảm nhận được ngọn lửa giận vô cớ réo rắt cùng với nỗi ghen tuông chua xót vô tận bất thình lình sục sôi tuôn trào trong lồng ngực Thanh Minh.
Tựa như vừa nghiền nát một tầng rào cản cấm kỵ nào đó.
Thứ cảm xúc cuồng loạn gần như tuột xích mất khống chế ấy bỗng chốc làm Tiêu Cửu Từ choáng váng quay cuồng, không dám nghĩ sâu xa hơn.
Mãi đến ngày hôm sau khi hai thầy trò gặp lại nhau, Tiêu Cửu Từ nghe thấy tiếng gọi của Kiều Hàm bèn ngập ngừng lên tiếng: “Chuyện là… Thanh Minh hình như…”
“Dạ?” Kiều Hàm thắc mắc.
Ngay sau đó liền nghe thấy Thanh Minh đang âm thầm dò hỏi thái độ của Linh Diệu về chuyện sắp xếp hôn sự này.
Linh Diệu vốn là khúc gỗ mục mù mờ về chuyện tình cảm, nhưng y cũng không bài xích sự an bài của chưởng môn, chỉ nhàn nhạt bảo: “Đến lúc đó hẵng tính.”
Kiều Hàm liền bĩu môi lẩm bẩm: “Có tính cũng vô ích, người ta hiện tại còn chưa ra đời nữa là.”
Vốn đinh ninh sư huynh sẽ phụ họa, nào ngờ phải qua một lúc lâu sau mới nghe thấy Tiêu Cửu Từ ngập ngừng lên tiếng: “Thanh Minh hình như… hình như đã động lòng với Linh Diệu rồi.”
Kiều Hàm: ?!!!!
Cốt truyện máu chó này trong nguyên tác đâu có viết đâu trời?
Kiều Hàm thực sự cảm thấy điếng người. Nhưng thông qua góc nhìn của Linh Diệu, quả thật có thể soi ra ánh mắt Thanh Minh dường như có điểm bất thường, sâu trong đó gần như chứa đựng một h*m m**n chiếm hữu không thể che giấu nổi.
“Con thấy chẳng ổn chút nào hết!” Thanh Minh đột nhiên gân cổ lớn tiếng.
Linh Diệu ngẩn người, khó hiểu hỏi lại: “Tại sao?”
Thanh Minh lại á khẩu. Giây tiếp theo, khuôn mặt hắn đỏ gay gắt, xoay gót bỏ chạy thục mạng. Biểu hiện rõ mười mươi như thế nhưng Linh Diệu vẫn dửng dưng như không, hoàn toàn không hiểu vấn đề.
Cuối cùng, vào ngày trước khi tiên phủ chuẩn bị xuất hiện ở hiện thế, Thanh Minh không thể nhẫn nhịn thêm được nữa vì thực sự lo sợ họ sẽ đến Kiều gia. Thế là hắn tìm đến Linh Diệu, quyết định ra tay trước để chiếm thế thượng phong bằng một màn bày tỏ vô cùng táo bạo.
________
editor: đù má khúc Linh Diệu mang thằng nhỏ về tiên phủ mà tôi vl wtf =)))))))))
ôi thôi không có tình tiết đó thì làm gì có cốt truyện cho mình đọc haha đúng là máu cún