Linh lực và ma lực va chạm nảy lửa, ánh sáng chói lòa bùng lên che khuất cả bầu trời. Ba phe lao vào nhau hỗn chiến, tiếng chém giết vang lên không dứt, đất trời ngập ngụa chướng khí mịt mù.
Kiều Hàm đứng trên một sườn núi, ngẩn ngơ nhìn cảnh hỗn chiến phía trước, mãi cho đến khi một đòn thuật pháp công kích dư chấn lan rộng đến tận nơi này.
Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một bóng dáng quen thuộc đáp xuống, chắn ngay trước mặt cậu. Một tấm khiên hộ thuẫn màu xanh băng dựng lên, đánh bật toàn bộ các luồng sóng linh lực ra ngoài.
Kiều Hàm lập tức mừng rỡ reo lên: “Sư huynh!”
Tiêu Cửu Từ gạt phăng đòn tấn công, nhanh chóng kéo Kiều Hàm nấp vào một nơi an toàn: “Các đòn tấn công ở đây đều là thật, có thể gây thương tích, đệ tuyệt đối không được lơ là.”
Kiều Hàm lúng túng cười. Cậu đương nhiên biết rõ, chỉ là ban nãy nhìn thấy cảnh tượng kia, quả thực có chút hoảng hốt.
Đừng nói là Kiều Hàm, ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng nhíu chặt mày: “Đây là… chiến trường ngàn năm trước sao?”
Trước đây, khi tiếp nhận thử thách truyền thừa, cả hai đều từng chứng kiến cảnh Nhân tộc và Yêu tộc liên thủ chống lại Ma tộc ngàn năm trước, vậy nên cảnh tượng này đối với họ không hề xa lạ.
Tiêu Cửu Từ chỉ cảm thấy kỳ lạ. Đánh quái, phá trận, rèn luyện tâm tính… bất cứ thử thách nào cũng có thể xảy ra, nhưng tại sao Lạc Hà tiên phủ lại mở Mê Tung Huyễn Trận để họ nhìn thấy cảnh tượng từ ngàn năm trước? Mặc dù ở trong khung cảnh chân thực này, họ đúng là vẫn phải chiến đấu, hơn nữa nếu không phá được trận thì sẽ bị kẹt lại mãi mãi để chịu sự mài giũa tuần hoàn, nhưng y vẫn thấy có gì đó không ổn.
Điều kỳ lạ hơn nữa là, y và Kiều Hàm không hề bị tách ra. Hai người được truyền tống thẳng đến cùng một không gian, trong khi những người khác lại không thấy đâu. Trừ phi có kẻ cố tình thao túng, bằng không chuyện này rất khó xảy ra.
Nghi điểm chồng chất khiến Tiêu Cửu Từ không thể không đề phòng. Y nói hết những điểm đáng ngờ cho Kiều Hàm nghe, sau đó quyết đoán nói: “Ta muốn thử cảm ứng trận pháp này xem sao.”
Kiều Hàm lập tức gật đầu phối hợp: “Được, ta sẽ hộ pháp cho huynh.”
Hai người đang trốn trong một hang động, nằm ngoài chiến tuyến. Trừ việc thỉnh thoảng bị dư chấn lan tới, nơi này nhìn chung khá an toàn. Tiêu Cửu Từ không chần chừ thêm, rất nhanh đã tiến vào trạng thái nhập định. Kiều Hàm lại có chút lơ đãng. Những chuyện cậu xâu chuỗi lại ngay trước khi tiến vào trận pháp khiến cậu bây giờ nhớ tới vẫn thấy bất an từng cơn.
Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ đã mất tu vi nên dĩ nhiên không cảm ứng được gì. Vì thế cuốn sách hoàn toàn không đề cập đến chuyện này, hại Kiều Hàm bây giờ trở nên bất cẩn.
Về phần Minh Dạ, bất kể là trong nguyên tác hay ở hiện tại, hắn hẳn đều có thể cảm ứng được Tiêu Cửu Từ. Thế nhưng trong truyện, từ đầu đến cuối hắn lại không hề ngó ngàng gì đến y. Có lẽ là vì Tiêu Cửu Từ không tạo thành mối đe dọa nào với hắn, hoặc hắn đồng tình với một đồng loại đang ở thế yếu.
Nhưng Tiêu Cửu Từ hiện tại không hề yếu thế, y còn có thể cảm ứng ngược lại hắn. Dù bây giờ Tiêu Cửu Từ vẫn chưa rõ thứ mình cảm ứng được là gì, liệu lần này Minh Dạ có còn nhắm mắt làm ngơ Tiêu Cửu Từ giống như trong nguyên tác nữa không?
Kiều Hàm căng thẳng cắn răng. May mà bây giờ bọn họ vẫn đang ở trong Mê Tung Huyễn Trận. Trận pháp này trong nguyên tác phải mất tới một tháng mới phá giải được, trong ngoài hoàn toàn bị cắt đứt liên lạc. Chỉ cần trận pháp chưa vỡ, cậu cũng không cần lo Minh Dạ đột ngột giáng họa xuống đầu mình.
Mê Tung Huyễn Trận hiện tại đương nhiên không phải là bản gốc do Lạc Hà tiên phủ thiết lập, mà đã bị Minh Dạ can thiệp. Bên ngoài thậm chí không hề hay biết bên trong đã xảy ra biến cố, chỉ có những người đã tiến vào trận pháp mới bắt đầu mơ hồ nhận ra điều bất thường.
Mức độ khó dễ ở trong này biến đổi dựa theo tâm trạng của Minh Dạ. Cho đến khi trận pháp được phá giải, hắn sẽ luôn ngự ở trung tâm mắt trận của toàn bộ Mê Tung Huyễn Trận. Đợi Tiêu Cửu Từ phá giải xong tất cả các trận pháp, y sẽ gặp được Minh Dạ.
Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ vừa phá trận xong thì lập tức hôn mê, vì thế mới không đụng mặt Minh Dạ. Lần này, cậu đi theo sư huynh, hẳn là sẽ gặp được hắn.
Chỉ đành đợi đến lúc đó xem thái độ của Minh Dạ đối với đồng loại thế nào. Nếu hắn cứ ngoan ngoãn đi theo tuyến cốt truyện của riêng mình, nước sông không phạm nước giếng thì thôi. Còn nếu hắn muốn làm tay sai cho Thiên Đạo để hãm hại nam chính, Kiều Hàm sẽ không tiếc bất cứ giá nào mà ra tay tước đoạt mạng sống của hắn trước.
Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ đã bừng tỉnh khỏi trạng thái nhập định. Đôi mày kiếm của y nhíu chặt, sắc mặt cũng không mấy dễ coi: “Nơi này hình như có chút vấn đề. Nguồn linh lực vận hành trận pháp không thuần khiết, trận pháp đã bị người ta động tay động chân rồi.”
Tiêu Cửu Từ hiện tại nhạy bén hơn trong nguyên tác rất nhiều, chỉ một chớp mắt đã nắm trúng trọng tâm. Kiều Hàm hùa theo: “Có người giở trò sao? Kẻ đó muốn hại chúng ta?”
“Đúng là có khả năng đó, nhưng đối phương chưa chắc đã làm được.” Tiêu Cửu Từ bình tĩnh phân tích: “Mê Tung Huyễn Trận vốn là một trận pháp cổ xưa và khổng lồ. Kẻ đó dù có lợi hại đến mấy thì cũng chỉ có thể thay đổi một vài chi tiết, ví dụ như nâng mức độ khó, hoán đổi khung cảnh. Hắn không thể đảo lộn toàn bộ hay tùy ý làm càn được, thế nên những việc chúng ta cần làm vẫn không thay đổi.”
“Phá trận sao?” Kiều Hàm hỏi.
Tiêu Cửu Từ mạch lạc đáp: “Phá giải từng tầng một, cuối cùng sẽ gỡ được trận pháp để thoát ra. Đây là quy luật bất biến, kẻ giở trò cũng không thể cản được. Chỉ là chúng ta phải cẩn thận hơn. Mê Tung Huyễn Trận ban đầu sẽ không đoạt mạng người, ai không chống đỡ nổi sẽ tự động bị thả ra ngoài, nhưng hiện tại thì rất khó nói.”
Kiều Hàm gật đầu, ra hiệu mình sẽ cẩn trọng.
Dù phát sinh biến cố, nhưng quyết tâm giành lấy vị trí đầu bảng của hai người vẫn không hề lung lay.
Đang nói chuyện, bên ngoài hang bỗng truyền đến một giọng nói lạnh lẽo.
“Kẻ nào đang ở trong đó?”
Hai người biết rõ đây là khung cảnh rèn luyện mà huyễn cảnh sắp xếp cho họ. Thông thường, họ phải nương theo tình huống, tham gia vào mọi chuyện, thông qua quá trình đó để đạt được sự rèn luyện, đồng thời cảm ứng sự tồn tại của trận pháp nhằm tìm kiếm thời cơ phá trận.
Lát sau, bóng dáng một thiếu niên mặc áo trắng xuất hiện nơi cửa hang. Bên ngoài gió bụi mịt mù, người này cầm kiếm đứng đó nhưng người lại không vương chút bụi trần. Bộ y phục trắng toát như tuyết, nhìn kỹ dung mạo vẫn còn vương nét ngây ngô non nớt, môi đỏ răng trắng, diện mạo vô cùng tuấn tú. Chỉ là khí chất lạnh lẽo như sương giá tỏa ra quanh người khiến người ta có cảm giác y rất khó gần.
Tiêu Cửu Từ không đoán được thân phận của đối phương, nhưng Kiều Hàm thì lập tức phản ứng lại. Người này chắc hẳn chính là Linh Diệu tiên tôn.
Linh Diệu đưa mắt đánh giá hai người từ trên xuống dưới, xác nhận họ không phải ma tộc, lúc này mới lên tiếng: “Ta đang truy bắt Ma quân, hai vị có thấy không?”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ lắc đầu. Linh Diệu không nói thêm nửa lời, dứt khoát quay người bỏ đi, cực kỳ gọn gàng.
Lúc này, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ hiển nhiên lập tức bám theo. Linh Diệu cũng không để tâm đến họ. Do tính cách của đối phương, hai người muốn tìm cơ hội bắt chuyện với Linh Diệu cũng không được, đành phải kẻ trước người sau phóng đi vun vút.
Rất nhanh bọn họ đã chạm mặt một tên Ma quân. Ma quân là tước hiệu Ma tộc chỉ xếp sau Ma vương, sức chiến đấu vô cùng hung hãn. Linh Diệu lúc này mới chỉ là tu sĩ kỳ Nguyên Anh, dù mang danh thiên tài cũng không thể nào là đối thủ của Ma quân thực thụ.
Đến lúc này, Tiêu Cửu Từ rốt cuộc cũng đoán ra thân phận của đối phương. Suy cho cùng, một người sở hữu luồng kiếm khí và thiên phú kiếm thuật xuất chúng đến nhường này thì trong suốt chiều dài lịch sử của tu chân giới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hiếm khi Kiều Hàm mới thấy được vẻ kinh ngạc, tán thưởng toát ra từ ánh mắt Tiêu Cửu Từ.
Có điều dù tán thưởng đến mấy, Linh Diệu lúc này vẫn đang bị Ma tộc áp đảo hoàn toàn.
Thấy Linh Diệu dần rơi vào thế hạ phong, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ kịp thời ra tay tương trợ. Hai người vốn đã ăn ý, lại có kinh nghiệm chiến đấu với Ma tộc. Vừa liên thủ, họ đã lập tức phản kích tên Ma quân.
Những mũi băng tiễn lao đi như mưa trút, dây leo trên mặt đất điên cuồng vung vẩy, đẩy Ma quân vào thế bị giáp công từ cả trên lẫn dưới.
Linh Diệu chớp thời cơ tung ra một kiếm tuyệt sát, đâm Ma quân trọng thương. Linh Diệu liếc nhìn Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, sự ăn ý vô hình nảy nở. Cả ba lập tức hợp sức tấn công Ma quân. Nhưng đúng lúc này, một luồng ma khí khổng lồ cuồn cuộn ập tới, đánh văng cả ba người.
Dù biết rõ đây chỉ là ảo cảnh, Kiều Hàm vẫn cảm thấy toàn thân không tự chủ được mà run rẩy. Cảm giác có chút quen thuộc kia, hẳn là Ma vương.
Quả nhiên giây tiếp theo, một tên Ma tộc cường hãn hơn xuất hiện giải vây cho Ma Quân, vung lên một đao mang theo luồng hắc quang sắc lẹm chém thẳng xuống.
Mặc dù Linh Diệu đã nhanh chóng lao ra chắn trước mặt Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ để dựng lên tấm khiên hộ thuẫn, nhưng cả ba người vẫn bị chấn động mạnh đến mức hất văng ra xa.
Kiều Hàm cảm thấy toàn bộ xương cốt trên cơ thể mình đau đớn như thể bị gãy rời, lệch vị trí, trong lòng không ngừng chửi rủa Minh Dạ. Một cái ảo cảnh mà thôi, có cần phải làm thật đến mức này không?
Nghĩ theo hướng tích cực thì đây quả thật là một cơ hội ngàn năm có một để tôi luyện sức chiến đấu của họ trong tình thế hiểm nghèo; còn nếu nghĩ theo hướng tiêu cực thì cái trò này có thể cướp đi tính mạng của họ bất cứ lúc nào. Không biết ảo cảnh của những người khác đang diễn biến ra sao, phỏng chừng cũng không khá khẩm hơn cậu và Tiêu Cửu Từ là bao.
Họ còn phải phá trận, dĩ nhiên không thể bỏ mạng tại đây, nhưng thực lực đôi bên đã quá mức chênh lệch, bọn họ chỉ còn cách rút lui.
Song lúc này, đâu phải họ muốn đi là Ma vương sẽ để yên. Một cuộc chiến mang tính chất áp đảo một chiều chính thức nổ ra.
Đã rất lâu rồi Kiều Hàm mới trải qua một trận chiến kiệt quệ sức lực thế này. Cậu hoàn toàn không nhớ rõ tình hình vào phút cuối, chỉ ấn tượng bóng lưng cao lớn của Tiêu Cửu Từ vẫn luôn sừng sững che chắn phía trước cậu.
Âm thanh cuối cùng vang lên là một tiếng hổ gầm đan xen cùng kiếm quang. Và cả tiếng gọi có đôi chút phập phồng cảm xúc của Linh Diệu tiên tôn: “Nhị sư tỷ!”
Lúc Kiều Hàm tỉnh lại, cậu đã nằm trong doanh trại của tu chân giới.
Kiều Hàm vừa ngồi dậy, cả người giống như bị rút cạn sức lực, đau nhức tột cùng. Linh lực đã tiêu hao sạch sẽ, hiện tại bản thân đang tự động hồi phục. Cậu vội vàng quay đầu tìm Tiêu Cửu Từ, lại phát hiện trong trướng chỉ có mỗi mình cậu.
Bên ngoài truyền đến tiếng động, là tiếng Tiêu Cửu Từ và Linh Diệu đang trò chuyện. Trong lòng Kiều Hàm tức khắc nhẹ nhõm, lúc này mới bình thản đứng dậy đi ra ngoài.
Vừa bước ra, Kiều Hàm đã nghe thấy Tiêu Cửu Từ đang dò hỏi Linh Diệu về Mê Tung Huyễn Trận.
Trong nguyên tác, khi những người khác vẫn còn đang khổ sở nương theo ảo cảnh chiến đấu rèn luyện nhằm thoát khỏi trận pháp đầy biến số, thì Tiêu Cửu Từ vì mất đi tu vi, sức chiến đấu bị hạn chế nên đã rẽ lối đi riêng. Y cho rằng nếu ảo cảnh ở đây mô phỏng con người thật, vậy những thứ họ biết hẳn cũng tương tự ngoài đời. Do đó, Tiêu Cửu Từ dứt khoát tìm cách thu thập thông tin từ đám NPC này.
Cho nên mới nói, thiên tài sở dĩ được gọi là thiên tài, vì y sẽ không bao giờ hành động theo lối mòn tư duy cố hữu của người thường. Dù mất đi tu vi, y vẫn có thể vạch mưu tính kế, nắm chắc mọi thứ trong lòng bàn tay.
Sau khi gom đủ lượng thông tin cần thiết, dựa vào thiên phú nghiên cứu trận pháp của bản thân, y mới có thể hết lần này tới lần khác phá vỡ ảo cảnh, cuối cùng dùng thân phận phàm nhân cứu lấy tất cả mọi người.
Kiều Hàm vừa ra tới nơi, sự chú ý của Tiêu Cửu Từ tự nhiên đổ dồn về phía này. “Sư đệ, đệ thấy trong người thế nào rồi?”
Kiều Hàm cười đáp: “Lâu lắm rồi ta mới được hoạt động gân cốt sảng khoái thế này.”
Tiêu Cửu Từ cũng có chung cảm nhận. Hai người đã kề vai sát cánh qua vô vàn gian khó, chút chuyện này quả thực không đáng bận tâm. Ngay sau đó, y liền giới thiệu Kiều Hàm và Linh Diệu với nhau.
Tính cách Linh Diệu vốn mộc mạc lạnh nhạt. Khi được giới thiệu, đối phương nhìn Kiều Hàm cũng chỉ gật đầu nhàn nhạt, thái độ không nóng không lạnh. Nếu là người bình thường tiếp xúc, chắc chắn sẽ thấy người này chỉ có được lớp vỏ bọc mỹ miều, còn bên trong lại là một kẻ cực kỳ tẻ nhạt.
Nhưng thực chất, Linh Diệu lại là một người vô cùng nghiêm túc. Ví như lúc Tiêu Cửu Từ thỉnh giáo điều gì, Linh Diệu thời niên thiếu liền lập tức hóa thân thành bách khoa toàn thư, biết gì nói nấy. Nói xong đối phương còn lo người nghe không hiểu, cứ thế giữ nguyên vẻ mặt vô cảm mà chờ đợi phản hồi.
Chờ đến khi dốc cạn những gì mình biết, thấy Tiêu Cửu Từ vẫn muốn hỏi thêm, trên gương mặt Linh Diệu bỗng xẹt qua vẻ áy náy: “Ta không biết. Để ta đi hỏi sư tỷ rồi trả lời ngươi sau.” Nói xong liền dứt khoát quay lưng chạy đi tìm người.
Kiều Hàm quả thực không thể tin nổi mình lại được chứng kiến một Linh Diệu tiên tôn như thế, cậu buồn cười cảm thán: “Y như vậy mà lỡ lưu lạc bên ngoài rồi bị người ta lừa, khéo khi còn ngồi đếm tiền hộ kẻ xấu mất.”
Linh Diệu đúng là trông không có chút kinh nghiệm xã hội nào, cực kỳ đơn thuần và thẳng thắn. Thế nhưng Tiêu Cửu Từ không giống Kiều Hàm, y nào dám trêu đùa bỡn cợt. Dù sao người ta cũng là bậc tiền bối tiên tôn, Tiêu Cửu Từ vẫn dành cho đối phương sự tôn kính tuyệt đối. Ngay cả lúc đặt câu hỏi, y cũng vô cùng cung kính, không dám có nửa phần mạo phạm, dù rằng hiện tại trông họ đều lớn tuổi hơn Linh Diệu.
“Nghe nói đây là lần đầu tiên trận pháp này xuất hiện cùng tiên phủ.” Tiêu Cửu Từ giải thích.
Bình thường Linh Diệu luôn trưng ra nét mặt người sống chớ lại gần. Cộng thêm thân phận vốn có, số người dám chủ động tiếp xúc vô cùng ít ỏi. Phỏng chừng hiếm ai phát hiện ra, hóa ra Linh Diệu tiên tôn không phải bẩm sinh đã cao ngạo, khó gần đến vậy.
Tiêu Cửu Từ theo đó liền tổng hợp lại những thông tin thu thập được, y nói: “Ta đoán trận chiến lần này chính là một mắt xích. Nhất định phải đợi chiến trường ở đây kết thúc, chúng ta mới có thể dò dẫm được trận pháp. Nếu không tìm ra cách phá giải, bọn mình sẽ phải lặp lại vòng tuần hoàn rèn luyện này.”
“Nghĩa là chúng ta vẫn phải không ngừng tham chiến sao?” Kiều Hàm thắc mắc.
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Nếu chúng ta có thể hỗ trợ giúp chiến đấu kết thúc sớm, vậy thì có thể nhanh chóng thăm dò manh mối của trận pháp.”
Kiều Hàm hiểu ra rồi. Trận pháp này đúng là tùy người mà ứng biến. Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác không có tu vi nên mới không bị ép phải tham gia chiến đấu.
Hai người đang dở câu chuyện thì thấy vị thiếu niên áo trắng dẫn theo một cô nương mặc áo xanh từ đằng xa đi tới.
Tiêu Cửu Từ nhắc nhở đúng lúc: “Phải rồi, lúc đó đệ đang ngất nên không nhìn thấy. Nhị sư tỷ mà Linh Diệu tiên tôn nhắc tới, cũng chính là người đã cứu chúng ta khỏi tay Ma vương lúc trước. Ta nghĩ vị tiên tôn vắng mặt của Lạc Hà tiên phủ mà Lục Truy từng nói, chắc hẳn là vị này. Chỉ là không rõ vì sao lại…”
Kiều Hàm tò mò quan sát người mới đến.
Nữ tử dung mạo kiêu sa, khí chất thoát tục, giống hệt như một bức tượng Quan Âm đang đứng ngoài lề quan sát chúng sinh. Đừng nói chứ, khí chất của hai vị sư tỷ đệ này quá tương đồng, nhìn hệt như chị em ruột.
Để bày tỏ lòng tôn kính, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ chủ động bước lên chào hỏi rồi tự giới thiệu danh tính của bản thân. Mặc dù việc này đối với một ảo cảnh thì hoàn toàn vô nghĩa, nhưng hai người họ vẫn giữ đúng lễ nghi mà làm.
Nữ tử cũng lịch sự đáp lễ rồi giới thiệu qua về mình. Nàng chính là nhị sư muội của Khung Linh tiên tôn, nữ đệ tử duy nhất của Lạc Hà tiên phủ trong thế hệ đó, Thanh Nhụy tiên tử.
Thanh Nhụy mang một nét tính cách y hệt như Linh Diệu, ngay thẳng bộc trực. Đối với những thắc mắc của Tiêu Cửu Từ về Mê Tung Huyễn Trận, Thanh Nhụy cũng cố gắng giải đáp hết mức có thể. Chuyện này đối với họ chẳng khác nào vừa tận dụng được một lỗi hệ thống lớn, bởi vì trong hoàn cảnh bình thường, làm gì có chuyện ai đó lại có thể giữ lấy người ta để dò hỏi cặn kẽ về bí mật trận pháp trấn phái như vậy, cũng chỉ có ở trong ảo cảnh này mới không khơi dậy lòng nghi ngờ của đối phương mà thôi.
Bàn xong chuyện trận pháp, Thanh Nhụy hệt như một NPC giao nhiệm vụ, lập tức điều động hai người ra tiền tuyến chiến đấu.
Thế là hai người mới vừa hồi phục, đã lại lẽo đẽo theo chân Thanh Nhụy và Linh Diệu xuất phát.
Trong lúc ngự kiếm phi hành, bên tai bỗng vẳng đến một tiếng hổ gầm. Kiều Hàm quay đầu nhìn sang, chỉ thấy một con bạch hổ khổng lồ uy dũng đạp mây bay đuổi theo từ phía sau.
Bạch hổ kia trông hệt như loài cự thú, trên mình toát ra uy áp bức người. Trông nó vô cùng oai phong lẫm liệt, bễ nghễ thiên hạ. Kiều Hàm biết rõ người này chính là Vương của tộc Bạch Hổ.
Chỉ có điều vị Hổ vương này không ở lại kề vai tác chiến cùng tộc đàn của mình, ngược lại cứ tách ra hành động độc lập. Về mục đích của hắn là gì, Kiều Hàm thừa biết.
Hổ vương bay lên liền hóa thành hình người. Dung mạo cao lớn ngạo nghễ toát ra vẻ điềm tĩnh, ngũ quan cương nghị không giận tự uy. Hắn vừa mở miệng, chất giọng trầm ấm liền vang lên: “Ta nhận được tin báo, có Ma quân đang dẫn theo một đám ma tộc chuyển hướng, lén tập kích phía Nam.”
Thanh Nhụy gật đầu đáp: “Ta biết rồi.”
Nói đoạn, nàng lập tức đổi hướng bay về phía Nam.
Kiều Hàm vốn định lén lút hóng hớt một chút, không ngờ cục diện lại kết thúc nhạt nhẽo như vậy. Hai người này cứ như đang làm việc công, trao đổi xong chuyện chính là vùi đầu chạy đường dài, tới nơi lập tức lao vào đánh nhau.
Nhờ có sự tham chiến của Thanh Nhụy và Hổ vương, tiểu đội tu sĩ đang bị bao vây đến suýt chút nữa toàn quân bị diệt rốt cuộc cũng được cứu thoát. Tiêu Cửu Từ cùng Linh Diệu xông pha chiến đấu ở tiền tuyến, còn Kiều Hàm thì nán lại phía sau trị thương cho mọi người.
Có điều đám người này rảnh rỗi sinh nông nổi, thế mà lại bắt đầu ngồi tám chuyện phiếm.
“Các ngươi nói xem, Hổ vương kia không ở yên bên yêu tộc chiến đấu, lần nào cũng chạy sang phe chúng ta làm gì?”
“Cái này mà ngươi còn không nhìn ra à? Hổ vương đó nhắm trúng Thanh Nhụy tiên tử rồi. Ngươi không thấy lần chiến đấu nào hai người họ cũng dính lấy nhau à?”
“Tuy nhân tộc và yêu tộc hiện đang hợp tác, nhưng yêu tộc đúng là vô liêm sỉ. Dám thèm khát tiên tử của chúng ta.”
“Thì yêu tộc mà, vốn là lũ cầm thú. Cầm thú thì làm gì cần thể diện… Á á á!”
Còn chưa kịp dứt lời, đám người liền cảm nhận được vị y tu đang trị thương cho họ bỗng nhiên xuống tay cực kỳ tàn nhẫn. Cơn đau ập đến khiến bọn họ kêu gào thảm thiết, kinh ngạc trố mắt nhìn Kiều Hàm.
Kiều Hàm lạnh lùng cười mỉa một tiếng: “Nếu không có Bạch Hổ vương đến chi viện, các ngươi đã sớm làm cô hồn dã quỷ dưới đao ma tộc rồi, còn ở đây mà khua môi múa mép? Lũ ngu đần! Người ta theo đuổi cô nương mình thích thì có gì sai? Các ngươi thích thì cũng tự đi mà theo đuổi đi, chỉ giỏi khua môi múa mép!”
Dù sao cũng là ảo cảnh, Kiều Hàm chửi thẳng luôn. Nếu không phải cần sức chiến đấu của họ để thúc đẩy tiến độ vượt ải ở đây, cậu thực sự rất muốn hạ độc cho đám người miệng mồm độc địa này gục hết ngay tại chỗ.
“Nhân tộc và yêu tộc vốn không thể ở bên nhau. Lũ yêu tộc đó không biết lễ nghĩa liêm sỉ, không màng đến trách nhiệm bảo vệ chính đạo thế gian mà cứ làm càn, bọn ta còn không được nói sao?”
“Đúng thế, đúng thế! Bọn ta chỉ hợp tác để đối phó ma tộc, chứ có cần phải yêu thương thắm thiết gì với lũ yêu tộc đó đâu. Đừng tưởng cứ chiến đấu cùng nhau là có thể dòm ngó người của bọn ta.”
“Ta nghe nói ở chiến trường bên cạnh đã có người của nhân tộc và yêu tộc ở bên nhau, lại còn sinh ra một bán yêu nữa. Kết quả bị trưởng lão bên phía nhân tộc phát hiện, xử tử ngay tại chỗ rồi.”
“Thời buổi vốn đã đủ loạn rồi, còn sinh ra bán yêu để thêm phiền phức. Bộ không biết bán yêu dễ thân cận với ma khí hơn sao? Đạo lý rõ ràng ai cũng biết, vậy mà vẫn có kẻ dám làm trái, đúng là vô trách nhiệm.”
Kiều Hàm suýt nữa thì tức điên người. Cậu không ngờ suy nghĩ của người ngàn năm trước cũng như vậy, dù cho lúc đó họ đang hợp tác chặt chẽ với yêu tộc, nhưng trong lòng vẫn đề phòng và ghét bỏ lẫn nhau. Bảo sao ngàn năm sau hai tộc lại lao vào chém giết lẫn nhau.
Nhân tộc tự cho mình cao cao tại thượng, nghĩ rằng yêu tộc đang dòm ngó họ. Yêu tộc lại thấy nhân tộc giả tạo, tham lam, muốn hãm hại mình. Đây quả thực là mâu thuẫn truyền kiếp không thể hóa giải.
Đang mải suy nghĩ, Kiều Hàm bỗng cảm nhận được một luồng linh lực dao động trong hư không xung quanh, cậu cảnh giác nhìn quanh. Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ đang chiến đấu cũng phát hiện ra điểm bất thường và lập tức quay lại bên cạnh Kiều Hàm.
“Có chuyện gì vậy huynh?” Kiều Hàm nhíu mày nói: “Sao ta cứ cảm thấy chuyện này không liên quan đến tình hình ở đây nhỉ?”
Tiêu Cửu Từ đáp: “Có lẽ toàn bộ Mê Tung Huyễn Trận đang dao động.”
Vừa dứt lời, hai người liền cảm thấy ma khí xung quanh đột nhiên nồng đậm hơn hẳn.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ biến, nói: “Độ khó tăng lên rồi.”
Kiều Hàm nhớ ra độ khó ở đây thay đổi theo tâm trạng của Minh Dạ, mà linh thức của Minh Dạ lại phân tán khắp nơi, lặng lẽ quan sát từng người tiến vào trận pháp.
Nói cách khác, việc rèn luyện của nhiều người đã khiến hắn không hài lòng nên hắn mới nâng mức độ khó lên.
Kiều Hàm khẽ suy ngẫm một lát liền lập tức thông suốt mọi chuyện Bản thân cậu thì không nói làm gì, nhưng nếu đổi lại là những người khác, khi chứng kiến tình cảnh trước mắt, có lẽ họ sẽ không thấy được mầm mống tình yêu đang chớm nở, mà chỉ nghĩ Bạch Hổ vương đang ngấp nghé Thanh Nhụy tiên tử, đúng như lời đám NPC bị thương kia nói. Dù sao thì họ cũng là những tu sĩ mang tư tưởng bảo thủ, định kiến.
Một khi những suy nghĩ bảo thủ đó bị kẻ mang thân phận bán yêu như Minh Dạ nhìn thấu, hắn đương nhiên sẽ nổi giận và tăng thêm độ khó của thử thách.
Kiều Hàm cạn lời, đúng là làm liên lụy đến cả độ khó nhiệm vụ của bọn họ.
Giờ thì Kiều Hàm cũng không thèm bận tâm đến đám người bị thương kia nữa. Chiến tuyến phía trước đang thiếu hụt lực lượng, đợt tấn công đột ngột tăng cường này chưa chắc đã chống đỡ nổi, vì vậy Kiều Hàm lập tức cùng Tiêu Cửu Từ lao ra tiền tuyến tham chiến.
Những bụi gai khổng lồ mọc lên san sát, đan xen chằng chịt thành một mê cung, tạm thời vây hãm binh đoàn ma tộc đang hung hãn ập tới để kéo dài thời gian tấn công cho những người khác. Khi linh lực của Kiều Hàm gần như cạn kiệt thì trận chiến mới kết thúc.
Kiều Hàm lảo đảo bước đi, được Tiêu Cửu Từ cõng lên lưng.
“Ta tự đi được mà.” Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ cũng rất mệt.
“Không sao đâu, đệ cứ nghỉ ngơi trước đi, lát nữa trị thương cho ta sau.” Tiêu Cửu Từ nhẹ nhàng mỉm cười nói.
Kiều Hàm cũng chỉ đành khẽ ừm một tiếng. Vừa quay đầu lại, cậu liền thấy một con bạch hổ khổng lồ đi ngang qua. Trên lưng hổ là Thanh Nhụy đang bất tỉnh nhân sự, chiếc đuôi dài của nó thì đang quấn chặt lấy Linh Diệu đang cứng đờ người. Linh Diệu mở to mắt, vẻ mặt có vẻ không mấy dễ chịu nhưng vì không thể cử động nên đành cam chịu số phận, im lặng không nói nửa lời.
Bạch hổ lao nhanh về phía doanh trại, nếu nhìn kỹ có thể thấy rõ những vệt máu loang lổ trên người nó.
Lúc chiến đấu trước đó, Kiều Hàm có để ý thấy Bạch Hổ vương đã bị thương vài lần chỉ để bảo vệ Thanh Nhụy. Thanh Nhụy chưa từng ngoảnh đầu lại, không biết nàng có nhận ra điều đó hay không. Một người một yêu này đều không phải kiểu người thích nói chuyện, Kiều Hàm thực sự không thể tượng nổi rốt cuộc họ đã đến với nhau bằng cách nào.
Trở về doanh trại, họ được đưa vào trận pháp trị thương để tiến hành cứu chữa đơn giản trước. Khi Thanh Nhụy tỉnh lại thì bên cạnh chỉ có Linh Diệu, Bạch Hổ vương đã rời đi từ lâu. Dù sao hắn cũng là vua của một tộc, phải quay về xem xét tình hình chiến sự bên phía mình.
Linh Diệu thành thật nói: “Nhị sư tỷ, là Bạch Hổ vương đã cứu chúng ta về đây.”
Nghe xong, Thanh Nhụy chỉ gật đầu bảo: “Lần sau gặp lại nhớ phải nói lời cảm ơn.”
Linh Diệu gật đầu.
Kiều Hàm nhìn dáng vẻ của Thanh Nhụy, có vẻ như nàng vẫn chưa hề rung động chút nào.
Dù rất tò mò nhưng Kiều Hàm vẫn tập trung vào việc phá trận là chính.
Khi đợt tấn công thứ ba ập đến, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều cảm nhận được trận pháp đang ẩn giấu phía sau ảo cảnh, biết rằng đợt này đã gần đi đến hồi kết. Tiêu Cửu Từ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ để phá trận, chỉ chờ thời cơ trận pháp lộ diện mà thôi.
Khi trận chiến sắp kết thúc, Kiều Hàm nhìn thấy Bạch Hổ vương đỡ cho Thanh Nhụy một đao chí mạng, khiến một bên mắt của hắn bị thương nặng. Thanh Nhụy lần đầu tiên chủ động ôm lấy Bạch Hổ vương, tung ra một chiêu toàn lực kết liễu trận chiến.
Cùng lúc đó, bên tai cậu vang lên giọng nói của Tiêu Cửu Từ: “Tìm thấy rồi, Kiều Hàm, mau lại đây với ta.”
Kiều Hàm vội vàng chạy đến bên cạnh Tiêu Cửu Từ, đưa tay nắm chặt lấy áo y, chăm chú nhìn luồng sáng trận pháp đột ngột hiện ra. Khi ngẩng đầu lên lần nữa, cảnh tượng trước mắt đã dần trở nên hư ảo. Cuối cùng, cậu chỉ còn thấy Thanh Nhụy đang dìu Bạch Hổ vương bị thương từ từ đáp xuống mặt đất rồi lập tức buông tay ra, hai người đứng đối diện nhau nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Khung cảnh xoay chuyển, khi mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt cậu là cảnh núi non sông nước hữu tình, tiên khí mờ ảo quanh quẩn. Kiều Hàm vẫn đang nắm chặt vạt áo của Tiêu Cửu Từ, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cảnh vật trước mắt.
“Núi Lạc Hà sao?” Kiều Hàm kinh ngạc thốt lên.
Không chỉ là núi Lạc Hà, mà Lạc Hà Tiên Phủ cũng đang xuất thế. Xung quanh tuy không náo nhiệt bằng ngàn năm sau, nhưng cũng có không ít người đang chực chờ sẵn.
“Lần này xem ra không giống như sắp đánh nhau.” Kiều Hàm đưa mắt nhìn quanh bốn phía.
Tiêu Cửu Từ bảo: “Không động thủ thì phải động não thôi. Đây có lẽ là Mê Tương Trận Pháp mà Linh Diệu tiên tôn từng nhắc đến, tức là chúng ta sẽ phải liên tục trải qua các cảnh tượng khác nhau lặp đi lặp lại. Cần phải tìm ra cảnh tượng duy nhất không hề thay đổi trong số đó, phá vỡ nó mới có thể cảm ứng được trận pháp. Khả năng quan sát và cảm nhận chính là chìa khóa để phá trận.”
Về khoản này thì Kiều Hàm là dở nhất, cậu đành cười cười nói với Tiêu Cửu Từ: “Vậy thì vất vả cho sư huynh rồi, ta chịu trách nhiệm bảo vệ huynh.”
Tiêu Cửu Từ nuông chiều xoa đầu Kiều Hàm, dịu dàng nói: “Vậy thì vất vả cho sư đệ bảo vệ ta rồi.”
Nhờ ải đầu tiên vượt qua rất nhanh nên tâm trạng hai người cũng thoải mái hơn nhiều.
Tiêu Cửu Từ vẫn chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt, y nghe ngóng được rất nhiều thông tin từ đám đông. Chẳng hạn như ma giới đã bị phong ấn, thời điểm này là sáu mươi năm sau khi ma giới bị phong ấn, và mối quan hệ giữa nhân tộc và yêu tộc hiện đang vô cùng hòa thuận.
Ngoài ra, danh tiếng thiên tài của Linh Diệu tiên tôn cũng bắt đầu hé lộ, mà người còn xuất sắc hơn cả y đương nhiên chính là Thanh Nhụy tiên tử.
Nghe đồn lần này có không ít nhân vật tầm cỡ tìm đến đây là vì muốn cầu thân với Thanh Nhụy tiên tử.
Chẳng mấy chốc, đại môn tiên phủ mở rộng, mọi người lục đục tiến vào tham gia thử thách của Lạc Hà Tiên Hội. Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm không vào được, có lẽ tầm hoạt động của họ trong cảnh tượng này đã bị giới hạn.
Khi màn đêm buông xuống, ngoài hai người bọn họ ra, ở gốc cây phía xa còn có một bóng người quen thuộc đang đứng lẳng lặng. Nhìn kỹ thì chính là Bạch Hổ vương, nhưng có vẻ hiện tại hắn không nhìn thấy Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ.
Bạch Hổ vương cứ đứng đó chờ đợi mỏi mòn. Kiều Hàm cảm nhận được ngày đêm xung quanh đang luân chuyển không ngừng, chỉ là đối với bọn họ, mọi thứ chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Rất nhanh sau đó, hai bóng người từ trong bay ra, chính là Thanh Nhụy và Linh Diệu.
Cả hai trông thấy Bạch Hổ vương ở đây đều có chút kinh ngạc, dù sao thì họ cũng đã sáu mươi năm không gặp rồi.
Khoảnh khắc Bạch Hổ vương nhìn thấy Thanh Nhụy, đôi mắt hắn cuối cùng cũng sáng lên một chút, có điều một bên mắt của hắn giờ đã hóa thành màu trắng dã, bên trên vẫn hằn sâu một vết sẹo dài. Hắn lên tiếng: “Đã lâu không gặp. Cái này, nàng từng nói là muốn có, ta vô tình có được nên mang đến tặng nàng.”
Nói rồi, hắn liền lấy ra một món đồ trao cho Thanh Nhụy.
Thanh Nhụy ngẩn người.
Linh Diệu chỉ đứng nhìn, tựa như cái bóng đi sau lưng sư tỷ, hoàn toàn không có ý định can thiệp vào việc tên yêu tộc này đột nhiên đến tìm sư tỷ mình. Y dường như cũng không nhận ra điều gì bất thường cả. Chỉ số EQ đúng là đáng báo động.
Nhưng Thanh Nhụy lại lạnh lùng từ chối: “Xin lỗi, ta không thể nhận.”
Bạch Hổ vương nhìn Thanh Nhụy một cái, cũng không ép buộc nàng mà lẳng lặng cất đồ đi, rồi chủ động mở lời về tình hình hỗn loạn ở một nơi khác. Hắn tựa như biết trước Thanh Nhụy và Linh Diệu sẽ ra ngoài rèn luyện nên đã sớm chuẩn bị sẵn địa điểm cho họ. Lần này Thanh Nhụy không từ chối nữa, nàng quyết định kết bạn đồng hành cùng Bạch Hổ vương để đi rèn luyện.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cứ thế đứng ngoài quan sát đợt rèn luyện, Tiêu Cửu Từ chăm chú quan sát, Kiều Hàm chẳng nhìn ra manh mối gì, chỉ mải mê hóng hớt. Cậu có thể nhận ra Bạch Hổ vương một lòng một dạ hướng về Thanh Nhụy, chỉ là cách bày tỏ vô cùng kín đáo, còn Thanh Nhụy dường như không muốn vướng bận quá nhiều về mặt tình cảm, song nàng và Bạch Hổ vương quả thực đã có sự ăn ý của những người bạn đồng hành. Nhờ vậy mà cả hai chung đụng tương đối hòa hợp.
Đợt rèn luyện ngắn ngủi chỉ diễn ra trong vài ngày, sau đó Thanh Nhụy liền dắt Linh Diệu trở về. Kiều Hàm cứ ngỡ Bạch Hổ vương sẽ thừa thắng xông lên để theo đuổi người trong lòng, nào ngờ hắn chỉ im lặng đứng chờ ở bên ngoài, mãi cho đến khi nhìn thấy tiên phủ biến mất mới rời đi, khiến Kiều Hàm đứng hình vì ngơ ngác.
Cho đến sáu mươi năm tiếp theo, Bạch Hổ vương vẫn duy trì cách hành xử y hệt như cũ. Có điều lần này mối quan hệ giữa hai người đã thân thiết hơn một chút, Thanh Nhụy ít ra đã chủ động hỏi han Bạch Hổ vương về tình hình gần đây của tộc Bạch Hổ.
Trong lúc Linh Diệu đang hì hục diệt quái, hai người họ lại ngồi trên sườn đồi, tắm mình dưới ánh hoàng hôn và trò chuyện một cách thoải mái. Thế nhưng, tiến triển tình cảm vẫn chậm như rùa bò.
Rồi lại thêm một lần sáu mươi năm nữa trôi qua với đúng một kịch bản cũ rích như thế, đến mức Kiều Hàm cũng phải cạn lời nhìn theo.
Mỗi lần Bạch Hổ vương và Thanh Nhụy hội ngộ đều là những cảnh tượng quan trọng mà Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ cần lưu tâm. Tiêu Cửu Từ thì tập trung phá trận, còn Kiều Hàm lại luôn vô thức dán mắt vào tiến trình yêu đương của hai người kia. Ròng rã suốt mấy trăm năm trời, Bạch Hổ vương cuối cùng cũng nắm được tay của Thanh Nhụy.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Kiều Hàm hưng phấn đến mức muốn bắn pháo hoa ăn mừng ngay lập tức. Còn Linh Diệu – cái bóng đèn tháp tùng vạn năm kia, đến giờ vẫn ngơ ngác không hề hay biết sư tỷ nhà mình đang hẹn hò với Bạch Hổ vương.
Cuối cùng, vào lần rèn luyện cuối cùng, Thanh Nhụy đã hạ quyết tâm sẽ ở bên Bạch Hổ vương. Như vậy, nàng sẽ không thể biến mất cùng với tiên phủ nữa. Hơn nữa, nàng biết rõ thái độ của tiên phủ đối với yêu tộc ra sao, thế nên nàng chỉ có thể lặng lẽ mất tích.
Vào ngày cuối cùng của đợt rèn luyện năm ấy, Linh Diệu nhận được truyền tin từ tiên phủ, hối thúc họ nhanh chóng trở về.
Linh Diệu ngẩng đầu nhìn sư tỷ: “Sư tỷ? Tỷ không trở về cùng đệ sao?”
Thanh Nhụy khẽ mỉm cười, gương mặt nàng bớt đi vẻ lạnh lùng vốn có, thay vào đó là nét dịu dàng, mềm mại: “Xin lỗi nhé thất sư đệ, tỷ có con đường riêng phải đi rồi. Sư tỷ chỉ nhờ đệ đúng một chuyện này thôi.”
Linh Diệu hỏi: “Chuyện gì ạ?”
“Nếu bất kỳ ai trong tiên phủ hỏi về tình hình của tỷ, đệ tuyệt đối đừng nói nửa lời.” Thanh Nhụy nghiêm túc căn dặn.
Linh Diệu nhìn thoáng qua Bạch Hổ vương đang đứng phía sau Thanh Nhụy, dường như y đã lờ mờ nhận ra sư tỷ sắp rời đi cùng người đàn ông này. Khóe môi y mấp máy, cuối cùng cũng không níu kéo hay nói lời khuyên can nào, chỉ khẽ gật đầu: “Đệ biết rồi.”
Ngay sau đó, Linh Diệu một mình quay về tiên phủ, tiên phủ liền biến mất dạng.
Đến lúc này, Tiêu Cửu Từ mới lên tiếng hỏi: “Minh Dạ là con của Thanh Nhụy tiên tử và Bạch Hổ vương sao?”
Kiều Hàm gật đầu đáp: “Chắc chắn là vậy rồi.”
Tiêu Cửu Từ dường như định nói gì đó, nhưng cảnh tượng xung quanh lại một lần nữa biến đổi. Lần này mọi thứ lại bắt đầu từ đầu, xem ra Mê Tương Trận Pháp đã hoàn thành xong một lượt và bắt đầu vòng lặp mới, bọn họ cần phải tìm cách cảm ứng được lối ra trong tất cả các cảnh tượng này.
Lúc này, Tiêu Cửu Từ bắt đầu tiến vào trạng thái tập trung cảm ứng. Tuy nhiên, loại trận pháp này đối với một người dễ định tâm như y thì không có gì là khó khăn cả.
Thậm chí còn chưa lặp lại hết lượt thứ hai, kiếm khí của Tiêu Cửu Từ đã nhắm thẳng vào gốc cây nơi Bạch Hổ vương thường đứng đợi người mà lao tới. Chớp mắt, môi trường xung quanh liền bắt đầu biến đổi dữ dội.
Tầng thứ hai, phá!
Thế nhưng, khi ảo cảnh tầng thứ ba hiện ra, Kiều Hàm kinh ngạc phát hiện Tiêu Cửu Từ đã không còn ở bên cạnh cậu nữa.
Hơn nữa, cậu cũng không còn là chính mình, dường như đang bị nhốt trong cơ thể của một ai đó. Trong tầm mắt của cậu xuất hiện những vị tiên tôn quen thuộc của tiên phủ, họ đang nôn nóng bàn tán xôn xao.
“Lát nữa cửa tiên phủ vừa mở ra, chúng ta phải lập tức xuất phát tìm người, bằng mọi giá phải tìm bằng được Thanh Nhụy về đây!”
“Tuyệt đối không thể để Thanh Nhụy phạm phải sai lầm nghiêm trọng như thế!”
“Nó chắc chắn bị con hổ yêu kia dụ dỗ rồi! Một con yêu thú đê tiện mà cũng dám dòm ngó tiên tử của tiên phủ chúng ta!”
“Mọi người phải bí mật hành động, tuyệt đối không được để lộ chuyện này ra ngoài, bằng không sẽ làm ô uế môn phong của Lạc Hà Tiên Phủ, khiến người đời cười chê!”
“Biết đâu sáu mươi năm trôi qua, sư tỷ đã hối hận rồi cũng nên.”
“Thế là tốt nhất! Còn nếu nó vẫn chấp mê bất ngộ mà ở bên con hổ yêu đó, lúc về nhất định phải phạt thật nặng!”
Lúc này, Khung Linh tiên tôn đột nhiên quay đầu nhìn sang, Kiều Hàm có cảm giác như đối phương đang nhìn thẳng vào mắt mình vậy.
“Hừ! Linh Diệu, lần này đệ cũng không được hồ đồ nữa. Nếu không phải chúng ta dùng Mộng Cảnh Chú thì còn không biết đệ dám che giấu nhiều chuyện đến thế. Hành động này của đệ là nối giáo cho giặc, hại chết sư tỷ đệ có biết không? Sau khi kết thúc đợt chịu phạt cấm túc này, đệ phải lập công chuộc tội, rõ chưa?!”
Kiều Hàm lập tức vỡ lẽ. Hóa ra cậu đã nhập hồn vào Linh Diệu tiên tôn, vậy thì sư huynh chắc cũng đang trú ngụ trong cơ thể của một ai đó khác rồi.
Thế nhưng Kiều Hàm có cố gắng cảm nhận thế nào cũng không thấy tăm hơi đâu, cậu cũng không thể khống chế hay giao tiếp với Linh Diệu, dường như chỉ có thể im lặng di chuyển theo hành động của nhân vật này.
Tiếp đó, Kiều Hàm tận mắt thấy Lạc Hà Tiên Phủ tạm dừng tổ chức tiên hội, tất cả lặng lẽ lên đường tiến vào yêu giới để truy tìm Thanh Nhụy. Vì không biết địa bàn của tộc Bạch Hổ ở đâu nên họ đành phải cải trang để dò hỏi tin tức.
Kết quả, thứ họ nghe ngóng được lại là hung tin ngoài ý muốn nhất.
“Nghe nói Bạch Hổ vương sắp sửa tổ chức tiệc mừng ba tuổi cho đứa trẻ bán yêu kia ở bờ sông Dương Đan đó.”
“Bạch Hổ Vương đúng là cưng chiều vợ con hết mực, tiếc là lại sinh ra bán yêu. Trong yêu tộc, số tộc chấp nhận bán yêu vô cùng ít ỏi, chắc là tiệc đó không có mấy ai đến dự đâu.”
“Tổ chức tiệc này đâu phải để nhận lời chúc phúc của mọi người. Nghe nói bán yêu sau ba tuổi là có thể xác định xem nên tu yêu hay tu tiên rồi. Chắc là hắn muốn nhân cơ hội này tuyên bố với mọi người rằng con mình sẽ tu yêu, chỉ cần bắt đầu tu yêu thì tình trạng bị yêu tộc cô lập sẽ đỡ hơn nhiều.”
“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thân phận thực sự của Bạch Hổ vương hậu cho tới nay vẫn là một ẩn số!”
“Chỉ có người của tộc Bạch Hổ mới biết thôi. Tộc bọn họ đoàn kết có tiếng, lại luôn nhất trí đối ngoại, thế nên bí mật này mới được giữ kín suốt bấy lâu nay.”
“Ngươi bảo Bạch Hổ vương cất công giấu giếm thân phận của vợ mình như vậy để làm gì?”
“Còn làm gì nữa? Chắc chắn là sợ đám người rảnh rỗi sinh nông nổi trong tu chân giới tìm tới gây rắc rối rồi.”
Kiều Hàm nghe đến đây liền cười khẩy một tiếng. Đúng thật, chẳng phải mấy kẻ đứng trước mặt cậu lúc này chính là đến để gây rắc rối hay sao?
Kiều Hàm cảm nhận được sự kinh ngạc trong lòng Linh Diệu, nhưng hoàn toàn không có chút ghét bỏ nào. Trái lại, sắc mặt của những người khác trước mắt đã sớm xanh mét, đằng đằng sát khí.
Dù đứng trên lập trường của nhà ngoại thì việc này có vẻ cũng có lý do chính đáng nào đó, nhưng cái kết của việc này lại cực kỳ thảm khốc. Bởi sự xuất hiện của bán yêu đã chạm đúng vào ranh giới bất khả xâm phạm của bọn họ, khiến bọn họ hoàn toàn đánh mất lý trí.
Tiên tử do tiên phủ dốc lòng bồi dưỡng tuyệt đối không cho phép bị vấy bẩn như thế.
Ban đầu họ vốn định g**t ch*t Bạch Hổ vương, cướp Thanh Nhụy về rồi bắt nàng phải tự kiểm điểm sâu sắc.
Giờ đây, Kiều Hàm chỉ nghe thấy Khung Linh tiên tôn gằn giọng đầy hiểm độc: “Chúng ta đến muộn mất rồi.”
“Bán yêu, nó điên thật rồi, sao dám sinh ra một bán yêu chứ!”
“Vụ hỗn loạn do bán yêu gây ra lần trước, lẽ nào nó không biết hay sao?”
“Nhân tộc và yêu tộc một khi ở bên nhau thì chỉ có thể sinh ra quái thai gieo rắc tai họa cho nhân gian! Loại tội nghiệt tày trời này mà nó cũng dám nhúng tay vào.”
“Danh tiếng tiên phủ chúng ta lại bị Thanh Nhụy chà đạp đến nông nỗi này, nó còn mặt mũi nào để đối diện với tổ sư gia nữa!”
“Chỉ còn cách thanh lý môn hộ thôi.”
Họ bắt đầu bàn mưu tính kế tiêu diệt toàn tộc Bạch Hổ, g**t ch*t Bạch Hổ vương cùng đứa trẻ bán yêu kia, sau đó cướp Thanh Nhụy trở về.
Dù thực lực của tiên phủ vô cùng hùng mạnh nhưng quân số lại quá ít ỏi, không thể đảm bảo một đòn diệt gọn ngay lập tức. Vì thế, bọn họ đã hạ mình, hứa hẹn đủ loại lợi ích để lôi kéo thêm mấy tông môn khác cùng gia nhập cuộc thảm sát này.
Những môn phái kia cũng bị tiền tài danh vọng làm mờ mắt, ngoài miệng thì tự xưng bảo vệ chính đạo, duy trì sự bình yên cho tương lai của tu chân giới, thực chất là lũ lượt dốc toàn lực kéo quân đến để âm thầm chi viện cho Lạc Hà Tiên Phủ.
Dù biết rõ mọi chuyện đã là sự thật lịch sử không thể cứu vãn, nhưng nhìn diễn biến tình hình tồi tệ trước mắt, Kiều Hàm vẫn không khỏi sốt ruột.
Cuối cùng, nhóm người bọn họ cũng đã tới được bờ sông Dương Đan.
Đúng lúc này, Linh Diệu chợt âm thầm tách khỏi đội ngũ.
Kiều Hàm vốn cứ nghĩ Linh Diệu đã bị tẩy não, dù không có ác ý nhưng cũng sẽ không thay đổi tư tưởng để chống đối lại tiên phủ. Nào ngờ y lại thực sự lén lút trốn đi, định bụng tìm tới chỗ của Thanh Nhụy báo tin.
Kiều Hàm lập tức vô cùng xúc động, nhưng khi nghĩ tới cái kết…
“Ai đó?” Một giọng nói non nớt vang lên.
Cùng lúc đó, Kiều Hàm cuối cùng cũng cảm ứng được Tiêu Cửu Từ.