Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 125

Dưới ánh trăng giữa hậu viện, Kiều Hàm tò mò nhìn Mục Tình, cất tiếng hỏi: “Sao vậy?”

Mục Tình ngập ngừng hồi lâu mới mở lời: “Kiều Hàm, Lạc Hà tiên phủ của bọn ta chỉ có thể hiện thế trong ba tháng, nay đã trôi qua một tháng rồi. Ta biết chuyện tình cảm cần vun đắp từ từ, nhưng Lạc Hà tiên phủ thật sự không có thời gian. Ta mong ngươi hãy cân nhắc lại chuyện liên hôn với Lạc Hà tiên phủ chúng ta.”

Kiều Hàm đang định lên tiếng từ chối thì Mục Tình đã vội giành trước: “Chưởng môn và cả sư phụ ta đều đã đồng ý chuyện này, hơn nữa ta… ta cũng… cũng rất sẵn lòng. Khoảng thời gian chung đụng vừa qua, hẳn là ngươi cũng không ghét bỏ gì ta đâu nhỉ.”

Kiều Hàm thầm oán thán trong lòng: Chuyện của sư huynh cô còn đó, cần gì cô phải…

Nhưng bỗng nhiên đầu nảy số, cậu chợt hiểu ra vấn đề. Nhìn thiếu nữ e ấp trước mặt, đôi mắt hạnh ướt át nhìn sang, thẹn thùng e lệ, rạo rực ý xuân.

Kiều Hàm tức khắc như bị sét đánh giữa trời quang, cứ thế đứng chết trân tại chỗ.

Trong nguyên tác, vị hôn phu thứ ba của nguyên chủ chẳng phải là Khiếu Uy sao? Chẳng lẽ từ đầu đến giờ cô nương này toàn nói về chính bản thân mình chứ không phải Khiếu Uy.

Trong nguyên tác, vị hôn phu thứ ba của nguyên chủ không phải là Khiếu Uy sao? Lẽ nào từ trước đến nay cô nương này luôn nói về chính mình, chứ không phải Khiếu Uy?

Kiều Hàm chợt bừng tỉnh, ngẫm lại cũng đúng. Tiên phủ bọn họ muốn thu phục cả hai chị em họ Kiều. Trong nguyên tác, lúc này Kiều Uyển vẫn đang ở đảo Vọng Nguyệt, Mục Tình lại thích Tiêu Cửu Từ, nên nguyên chủ dĩ nhiên sẽ liên hôn với Khiếu Uy.

Còn hiện tại, trước mắt Khiếu Uy đã có lựa chọn tốt hơn, Mục Tình cũng không để mắt tới nam chính, thế nên cục diện mới bị xáo trộn ghép cặp lại.

Khoan đã, vậy còn nhiệm vụ của cậu thì sao? Chuyện này loạn cào cào cả lên rồi.

Kiều Hàm bối rối tột độ. Nhớ lại một tháng qua cậu vẫn luôn hướng dẫn cô nương này tu luyện, thế này thì chẳng phải đã vô tình gieo hy vọng cho người ta sao. Khổ nỗi lúc này cậu cũng không biết phải giải thích thế nào, đành lên tiếng: “Mục Tình, ta quả thực không ghét ngươi. Nhưng ta chỉ coi ngươi như nửa học trò, hoàn toàn không có ý định liên hôn với tiên phủ của các ngươi.”

Vừa nghe vậy, khóe mắt Mục Tình đã đỏ hoe, cuống quýt nói: “Ngươi cũng không cần trả lời ta ngay đâu, ngươi có thể suy nghĩ thêm mà.”

Mục Tình cảm thấy mình vẫn còn cơ hội. Dù sao lúc kiểm tra thân phận, Kiều Hàm đã công khai bày tỏ không muốn linh thức song tu với Tiêu Cửu Từ. Điều này chứng tỏ tình cảm giữa hai người bọn họ chắc chắn chỉ đến từ một phía. Tiêu Cửu Từ luôn gây khó dễ cho nàng, vậy hẳn là Tiêu Cửu Từ thích Kiều Hàm. Nhưng Kiều Hàm chỉ coi y là sư huynh, nên hai người mới không thành đôi.

Kiều Hàm mang La Yên Huyền Thể, nàng lại có thiện cảm với cậu. Cơ hội ngàn năm có một này, Mục Tình dù thế nào cũng sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Nhớ tới lời chưởng môn dặn, vốn dĩ nàng không hề muốn dùng đến chiêu này, nhưng thấy Kiều Hàm rõ ràng đang định lắc đầu từ chối, Mục Tình rốt cuộc không nhịn được mà tung ra đòn quyết định: “Nếu ngươi đồng ý liên hôn với ta, tài nguyên tu luyện của Lạc Hà tiên phủ, ngươi muốn gì cũng được.”

Nghe câu đó, Kiều Hàm sững người, nhíu mày nhìn Mục Tình.

Mục Tình vội vàng tiếp lời: “Chưởng môn bảo ta rằng, ngươi có thứ muốn lấy nên mới ở lại tham gia tiên hội. Chưởng môn nói bất kể là thứ gì, chỉ cần ngươi đồng ý liên hôn với ta, đều có thể trao cho ngươi.”

Kiều Hàm cũng không mấy bất ngờ. Suy cho cùng ngay từ lần đầu đến đây, bọn họ đã đề cập với quản sự của người ta, hơn nữa mấy lần trước cậu cũng tỏ thái độ bòn rút đồ của tiên phủ quá rõ ràng. May mắn là họ vẫn luôn cẩn trọng, chưa từng nói rõ ra mình thực sự muốn gì, nếu không thì rắc rối to.

Kiều Hàm nhìn Mục Tình, đầy vẻ khó hiểu: “Ngay cả khi biết ta không có tình cảm với ngươi, ngươi vẫn bằng lòng làm vậy sao?”

Nét mặt Mục Tình quả thực có chút hụt hẫng, nhưng vẫn đáp lời: “Cũng không sao cả. Dù gì ta cũng có được thứ mình muốn rồi.”

Kiều Hàm ngẫm nghĩ, cũng đúng. Dù sao La Yên Huyền Thể chỉ cần người mang thể chất tự nguyện là có thể phát huy tác dụng song tu, không hề bắt buộc phải là tình yêu đích thực. Bằng không thì làm gì có chuyện hở chút là lại kết hợp thông qua liên hôn.

Con đường tu luyện gian nan, xưa nay mấy ai có thể phi thăng? Có La Yên Huyền Thể hỗ trợ, xem như đã dẹp bỏ được phân nửa rào cản. Hiện giờ Mục Tình không phải lòng Tiêu Cửu Từ, dĩ nhiên phải lo tính cho tương lai của mình. Phi thăng thành tiên mới là mục tiêu mà một người phụ nữ thông minh nên hướng tới.

Cùng lúc đó, phía sau cửa tửu lâu đã có không ít người đang tụ tập.

Lúc Mục Tình dẫn Kiều Hàm đi mất, Tiêu Cửu Từ lập tức đuổi theo. Tối nay, y đã sớm nhìn thấu tâm tư của Mục Tình. Thay vì đề phòng ngày đêm, chi bằng cứ để Kiều Hàm nhìn rõ ý đồ của đối phương, rồi dứt khoát từ chối cho xong.

Nào ngờ tên nhiều chuyện Lục Truy lại kéo theo một đám người tới hóng hớt. Ngay cả Tần Tu Trọng vừa ăn một đấm, vẫn đang xoa xoa má cũng bị kéo ra theo.

Bên ngoài lúc này đang đến hồi gay cấn. Mọi người nín thở chờ đợi, chợt nghe Kiều Hàm cất tiếng: “Ta vẫn từ chối.”

Tiêu Cửu Từ theo bản năng thở phào nhẹ nhõm. Y đương nhiên biết Kiều Hàm sẽ không nhận lời. Nhưng y chỉ sợ cậu hồ đồ, vì Băng Hồn Thảo mà hy sinh mù quáng.

“Tại sao? Ngươi không muốn tài nguyên tu luyện của tiên phủ sao?” Mục Tình lập tức sốt ruột.

Kiều Hàm đáp: “Muốn thì muốn thật, nhưng vụ làm ăn này không có lợi. Nhận rồi đồng nghĩa với việc bán mình cho tiên phủ, sau này ta muốn làm gì cũng không được nữa.” Cậu còn phải đi theo nam chính đến tận kết cục. Cậu đã thề phải thay đổi vận mệnh của Tiêu Cửu Từ, sao có thể bị chôn chân ở đây được. Hơn nữa, bọn họ cũng không đến bước đường cùng, cậu mới không thèm bán mình đâu.

Nghe lý do từ chối của Kiều Hàm, Mục Tình ngớ người. Đám người núp lùm nghe lén cũng ngẩn tò te, sau đó đều bật cười nhìn Tiêu Cửu Từ.

Cứ tưởng Kiều Hàm sẽ buông lời tình sâu hơn biển gì cơ, hóa ra chỉ vì thấy không có lợi. Quả nhiên là tên nhóc không chịu thiệt bao giờ.

Lục Truy đồng tình vỗ vỗ vai Tiêu Cửu Từ, bồi thêm một câu an ủi cực kỳ giả trân: “Dù sao thì cũng từ chối rồi.”

Khóe môi Tiêu Cửu Từ giật giật, có chút dở khóc dở cười mà lườm bóng lưng của Kiều Hàm.

Mục Tình càng gấp gáp hơn. Cô nàng cũng rất lanh lợi, vội nói: “Có phải ngươi nghĩ giành vị trí đứng đầu trong trận tỷ thí sắp tới là có thể lấy được thứ mình cần không? Ngươi tự tin đến vậy sao? Trận tỷ thí đó khó lắm đấy.”

Khó thế nào thì trong nguyên tác không phải vẫn bị nam chính phá giải đó sao? Ban đầu cậu lười đi theo nước cờ này chỉ vì không muốn kéo dài thời gian đến tận giai đoạn sau, muốn rời đi sớm một chút. Nhưng nếu đã không có lựa chọn nào khác, vậy đành chấp nhận thôi. Dù sao thì ưu thế hiện tại vẫn nằm trong tay cậu, phong ấn huyết mạch của Tiêu Cửu Từ lúc này hoàn toàn ổn định, hơn nữa cũng chưa dấy lên bất kỳ sự nghi ngờ nào từ người khác.

Mải nghĩ đến trận tỷ thí đó, Kiều Hàm bỗng khựng lại.

Khoan đã… Bọn họ nhất định sẽ giành được vị trí đứng đầu sao?

Trong nguyên tác, đúng là Tiêu Cửu Từ đã đứng đầu. Nhưng lúc đó y mang thân phàm tục, còn bây giờ lại có tu vi. Liệu trận tỷ thí đã bị gã bán yêu Minh Dạ giở trò kia có thể một lần nữa được Tiêu Cửu Từ hóa giải hay không?

Dồn hết hy vọng vào vị trí đứng đầu, liệu có quá mạo hiểm?

Nếu lỡ như không được thật, e rằng phải liều mạng đợi đến phút chót, chờ đến khi Minh Dạ tới làm loạn mới có thể nhân cơ hội đó tính kế tiếp.

“Đó cũng là chuyện của sư huynh đệ chúng ta, không phiền Mục Tình cô nương phải bận tâm.” Kiều Hàm dần mất kiên nhẫn.

Mục Tình rốt cuộc cũng hết cách, không kìm được thốt lên: “Vậy… vậy thì một lần!”

Kiều Hàm sửng sốt, nhất thời chưa hiểu ý. Chỉ nghe Mục Tình cắn răng nói: “Ta không ép ngươi liên hôn nữa. Nếu các ngươi không giành được hạng nhất, thì ngươi song tu với ta. Phương thức song tu do ngươi tự chọn. Chỉ cần giúp ta đột phá kỳ Nguyên Anh, ngươi muốn tài nguyên gì, ta đều tìm về cho ngươi. Thế nào?”

Kiều Hàm nghe xong mà trợn mắt há hốc mồm.

Mục Tình thực chất chỉ muốn thử xem La Yên Huyền Thể có thực sự hiệu nghiệm như lời đồn không. Nếu đúng như vậy, nàng sẽ tính cách khác. Nếu chỉ ở mức bình thường, vậy dù có chút cảm tình với Kiều Hàm, nàng cũng không mặt dày ép người ta ở bên mình hết lần này tới lần khác.

Hoặc nói trắng ra, đây coi như là một chiêu lùi để tiến. Đâu thể chặn hết mọi con đường của mình được.

Đám người nghe lén lúc này thầm giơ ngón cái bái phục Mục Tình. Thậm chí có người còn nghĩ: Đã không phải liên hôn, phương thức song tu lại do Kiều Hàm quyết, vậy nắm tay không thôi cũng được mà? Ban nãy Kiều Hàm chê lỗ, giờ người ta nhượng bộ tới tận cùng rồi. Thế này thì không thể chê lỗ được nữa. Rõ ràng còn dễ ăn hơn cả tranh hạng nhất tỷ thí.

Có điều… kiểu song tu nắm tay xét trên một phương diện nào đó cũng tính là linh khí giao hòa. Nếu đã có đạo lữ, chắc chắn sẽ không đời nào gật đầu. Hồi trước Tiêu Cửu Từ còn kể lại chuyện tình yêu giữa hai người với giọng điệu chắc nịch, ước chừng Kiều Hàm vẫn sẽ nói không.

Nhưng ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lúc này đã thay đổi. Bởi y nhìn rõ Kiều Hàm đang lung lay.

Kiều Hàm đâu phải kẻ ngốc. Nếu quả thực để vuột mất hạng nhất… cách này xem ra vẫn an toàn hơn chờ mót lợi ở phút chót. Chỉ là giúp song tu thôi mà, có thể chấp nhận được, cứ xem như chừa lại một đường lui dự phòng đi.

Nghĩ đến đây, nét mặt Kiều Hàm giãn ra đôi chút. Cậu đáp: “Vậy để ta cân nhắc xem sao.”

Mặt Mục Tình lập tức bừng sáng, mừng rỡ nhảy cẫng lên.

Không khí phía ngoài cửa tửu lâu lúc này lại vô cùng gượng gạo. Người thì muốn cười, kẻ lại định trêu chọc vài câu, cũng có người thấy thế là hợp tình hợp lý. Nhưng giây tiếp theo, quanh góc cửa sau bỗng dưng lất phất tuyết rơi.

Nhìn những bông tuyết to bằng lông ngỗng thi nhau rơi xuống.

“Khụ khụ, đến lúc lên gác uống rượu rồi.”

“Đúng đúng đúng, đi thôi, đi thôi.”

“Hay là giải tán đi? Lạnh muốn chết.”

“Phải phải, chuồn thôi.”

Mọi người lũ lượt kiếm cớ lảng đi.

Trước khi rời đi, có người nhịn không được hỏi Kiều Uyển xem Khiếu Uy có bám riết theo đuổi nàng như thế không. Kiều Uyển cười nhẹ, khẽ lắc đầu. Nàng không hề để tâm tới gã đó, đâu như Kiều Hàm còn thân thiết với Mục Tình đến vậy. Cứ như thể… đang chừa lại cho mình một đường lui vậy.

Hiện giờ thân phận của Kiều Hàm đã rõ, Kiều Uyển cũng không bận lòng nghĩ ngợi thêm. Nàng cảm thấy đây chỉ là một chuyện vặt vãnh. Sóng gió thực sự còn chưa bắt đầu.

Nhìn thái độ của Kiều Hàm đối với Mục Tình, nàng có linh cảm, có lẽ tương lai mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như những gì nàng từng nghe ở kiếp trước.

Tương lai Tiêu Cửu Từ trở thành bán yêu bị người người phỉ nhổ, còn bên cạnh Kiều Hàm lại có đệ tử đích truyền của Lạc Hà tiên phủ chèo kéo. Liệu cậu thật sự sẽ không lặp lại vết xe đổ kiếp trước sao?

Cùng lúc đó, trong đầu Kiều Hàm vang lên một tiếng “ting”.

[Ting, chúc mừng ký chủ, nhiệm vụ hoàn thành! Tung hoa tung hoa, xin hãy tiếp tục cố gắng.]

Kiều Hàm: ?

Nhiệm vụ là gì ấy nhỉ? Quyến rũ truyền nhân tiên phủ, cắm cho nam chính một chiếc sừng?

Thì ra truyền nhân tiên phủ cũng bao gồm cả Mục Tình. Cậu chỉ chừa một phương án dự phòng thôi, sao lại tính là hoàn thành nhiệm vụ thời hạn ba tháng này? Hệ thống rốt cuộc quyết định kiểu gì vậy?

Dù không phải lãng phí thẻ bỏ qua là chuyện tốt… nhưng cứ thấy gai gai trong lòng thế nào ấy.

Kiều Hàm đang còn ngơ ngác, hệ thống lại tiếp tục thông báo: [Ting, chúc mừng ký chủ, thu thập được điểm cảm xúc +44]

Kiều Hàm: !

Rốt cuộc cái con số này ở đâu chui ra vậy?!

Lúc Kiều Hàm còn đang ngẩn tò te, chợt thấy sống lưng lạnh toát, lục lạc trên tóc khẽ rung.

Cậu quay phắt lại, đập vào mắt là dáng người cao lớn kề sát ngay cạnh. Áp lực vô hình tỏa ra ép Kiều Hàm cứng đờ cả người. Ngẩng mặt lên, cậu trông thấy vẻ u ám bủa vây khuôn mặt Tiêu Cửu Từ. Đôi mắt y như tinh tú lạnh lẽo chiếu thẳng vào cậu, như đang thầm chất vấn.

Trong khoảnh khắc ấy, Kiều Hàm có cảm giác dòng suy nghĩ của mình cũng bị đóng băng.

Lúc này, Tiêu Cửu Từ đã dời mắt, lướt qua Kiều Hàm để nhìn sang Mục Tình.

Mục Tình còn đang kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của y. Nhưng giây phút chạm phải ánh mắt Tiêu Cửu Từ, nàng lập tức thấy một luồng hàn khí chạy dọc từ gót chân l*n đ*nh đầu. Lòng nàng bỗng dấy lên vẻ chột dạ khó tả, hệt như vừa cuỗm tay trên, đập chậu cướp hoa của người ta vậy.

Bị khí thế của y dọa nạt, Mục Tình tức khắc luống cuống: “Ta… ta nói xong rồi, ta đi trước đây!”

“Khoan đã.” Tiêu Cửu Từ đột ngột cất giọng giữ Mục Tình lại. Không đợi Kiều Hàm và Mục Tình kịp phản ứng, y thẳng thừng tuyên bố: “Đề nghị ban nãy của ngươi, ta thay đệ ấy từ chối. Không cần cân nhắc thêm nữa. Đệ ấy sẽ không song tu với ngươi, dưới bất kỳ hình thức nào.”

Mục Tình bỗng bực tức, toan lên tiếng bác bỏ thì thấy Tiêu Cửu Từ giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu đầu Kiều Hàm. Giọng điệu y bình thản nhưng vô cùng đanh thép: “Chuyện của đệ ấy, do ta làm chủ.”

Mục Tình sững sờ nhìn Kiều Hàm. Thấy cậu hoàn toàn không phản ứng gì, nàng hốt hoảng định bước tới. Ai ngờ không khí xung quanh phút chốc lạnh buốt. Bắt gặp nét lạnh lẽo nơi đáy mắt Tiêu Cửu Từ, Mục Tình đành cắm đầu bỏ chạy theo bản năng.

Tới lúc chạy thoát thân rồi, nàng mới ngộ ra: Cạnh tranh công bằng cơ mà, mình việc gì phải sợ y chứ?

Đến tận lúc này Kiều Hàm mới hoàn hồn, cảm giác khoảng cách giữa hai người quá gần mang lại cho cậu cảm giác như bị nghẹt thở. Cậu lùi về sau theo bản năng, nhưng vừa nhấc chân, đã bị một cánh tay ghì chặt vòng eo, chặn đứng đường lui.

“Sư… sư huynh?” Kiều Hàm thảng thốt: “Huynh… đang giận sao?”

Tiêu Cửu Từ trầm giọng: “Đệ nhìn ra à?”

Kiều Hàm nuốt nước bọt, đảo mắt nhìn quanh. Giữa mùa hè tuyết lất phất rơi, mái hiên bám đầy sương giá, chưa kể đến 44 điểm cảm xúc kia. Không phải tức giận thì còn có thể là gì?

“Vậy đệ nói xem, tại sao ta lại tức giận?” Ánh mắt rực lửa của Tiêu Cửu Từ xoáy chặt vào Kiều Hàm.

Kiều Hàm chỉ cảm thấy cánh tay siết ngang hông mình dường như đang dùng sức, cảm giác áp lực ngày càng đè nặng.

“Huynh đều nghe thấy hết rồi sao? Thực ra ta chỉ muốn chừa đường lui thôi. Ngộ nhỡ sau này kẹt đường, ta giúp Mục Tình tu luyện một chút là có thể lấy được Băng Hồn Thảo. Việc này thật ra cũng chẳng có gì to tát.” Kiều Hàm đương nhiên hiểu Tiêu Cửu Từ không muốn cậu vướng vào những giao dịch như vậy. Kể cả khi chưa xảy ra chuyện gì, đối với một bậc quân tử như Tiêu Cửu Từ, điều này vẫn hoàn toàn không thể chấp nhận.

Chưa kể chính bản thân cậu vốn cực kỳ sùng bái hình tượng của vị sư huynh này, mà Tiêu Cửu Từ trước nay lại ghét nhất mấy trò mập mờ nhập nhèm không rõ ràng.

“Không có gì to tát?” Giọng Tiêu Cửu Từ bỗng chốc trầm hẳn xuống.

Lòng Kiều Hàm run lên.

Đến mức phải giận dữ thế sao? Dáng vẻ này cứ như đang ghen…

Kiều Hàm càng nghĩ, tâm trí càng rối bời mất kiểm soát.

Chắc là… y chỉ không muốn liên lụy đến sư đệ của mình mà thôi.

“Dù sao thì huynh cũng từ chối thay ta rồi. Chuyện này cứ coi như chưa từng xảy ra, chưa từng xảy ra!” Kiều Hàm vội vàng chịu thua.

“Cái miệng này của đệ, chọc điên người khác thì thôi, ngay cả ta cũng sắp bị đệ chọc chết rồi.” Tiêu Cửu Từ không làm gì khác, chỉ đăm đăm nhìn cậu, cố nén giận gằn từng chữ. Y không thể nổi nóng. Y biết Kiều Hàm làm vậy hoàn toàn là vì mình, y làm gì có tư cách bực tức? Nhưng y thực sự rất muốn hỏi Kiều Hàm.

Chẳng phải thích ta sao? Tại sao có thể đồng ý những chuyện như vậy? Thật sự không sợ ta giận ư?

Chẳng lẽ đệ thực sự không nhìn ra ta để tâm đến nhường nào sao?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, y lại tự mắng mình điên thật rồi. Y chẳng dám tưởng tượng nổi cái tính hờn dỗi này từ đâu ra. Kẻ không dám quả quyết tiến tới là mình, kẻ gặp chuyện lại hờn dỗi cũng là mình. Suy cho cùng, y chợt nhận ra, tất cả đều là vấn đề của bản thân.

“Sư huynh, ta sai rồi.” Toàn thân Kiều Hàm bứt rứt không yên, nhưng vẫn buột miệng nói lời lấy lòng: “Chuyện của ta, do huynh làm chủ.”

Tiêu Cửu Từ thu lại ánh mắt thiêu đốt, chỉ nói một câu ngắn gọn: “Trận tỷ thí ở tiên hội, ta nhất định sẽ giành ngôi đầu bảng. Kể cả có thất bại, ta cũng sẽ tìm cách khác. Thế nên đệ dập tắt ngay cái ý nghĩ song tu với người khác đi, vĩnh viễn đừng mơ tưởng.”

Kiều Hàm ngẩn người chốc lát, nhưng rồi tự giác trốn tránh không dám nghĩ ngợi sâu xa thêm nữa. Cậu ngước mắt lên, lập tức chạm phải ánh nhìn mang tính đe dọa của Tiêu Cửu Từ. Kiều Hàm ngơ ngác gật đầu. Khoảnh khắc Tiêu Cửu Từ buông cậu ra, Kiều Hàm gần như mềm nhũn cả người.

“Đi thôi, về nào.” Tiêu Cửu Từ đưa tay nắm lấy cổ tay Kiều Hàm, dắt người rời đi.

Kiều Hàm không ngờ 44 điểm cảm xúc kia lại được bỏ qua một cách nhẹ nhàng đến thế, trong đầu còn đang lâng lâng. Cậu không kìm được ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của Tiêu Cửu Từ phía trước.

Thực chất lúc này, Tiêu Cửu Từ vẫn đang phải cắn chặt răng, từ từ điều hòa cơn giận. Y thầm nghĩ: Lần này cứ tha cho đệ ấy, đợi mai sau hai người ở bên nhau, nếu còn dám hồ đồ vậy nữa, xem ta phạt đệ ấy ra sao.

Tiêu Cửu Từ không ngự kiếm dẫn Kiều Hàm bay về. Y cứ thế kéo tay cậu chầm chậm tản bộ. Kiều Hàm cũng không lên tiếng quấy rầy.

Về đến nơi, ai nấy tự về phòng nghỉ ngơi.

Kiều Hàm lại trằn trọc không sao chợp mắt nổi.

Mãi vất vả lắm mới thiu thiu ngủ, hàng chân mày cậu lại cau chặt, cả người toát mồ hôi hột, tựa như rơi vào mộng mị u ám.

Đến khi Tiêu Cửu Từ nhận thấy linh khí hệ Mộc xung quanh dao động một cách bất thường, y liền vội vã chạy đến. Cảnh tượng đập vào mắt khiến y cứng đờ cả người.

Trên giường không có ai, Kiều Hàm lúc này đang cuộn tròn trên sàn nhà.

Cảnh tượng quen thuộc ấy thoáng hiện lên làm Tiêu Cửu Từ nhớ lại, lần đầu tiên Kiều Hàm lén lút đột nhập vào phòng y năm đó. Bị phát hiện, Tiêu Cửu Từ dứt khoát cho cậu ngủ lại phòng mình. Đợi đến đêm khuya, khi y thử dò xét, Kiều Hàm cũng nằm ngủ trên sàn với tư thế y hệt thế này.

Tiêu Cửu Từ không hiểu rõ nguyên do, nhưng khi nhìn thấy gương mặt trắng bệch cùng đôi môi đang run rẩy của Kiều Hàm, lòng y chợt thắt lại. Y biết cậu hẳn đang gặp ác mộng. Nhưng người tu đạo lẽ ra rất hiếm khi nằm mơ, cớ sao cậu lại vô duyên vô cớ gặp ác mộng?

Là do trận pháp ban ngày sao?

Hay vì những lời y nói lúc tối khiến cậu sợ hãi?

Tiêu Cửu Từ sốt ruột lao đến ôm chầm lấy Kiều Hàm, khẽ gọi tên cậu. Nhưng Kiều Hàm vẫn không sao tỉnh lại, linh lực trong người ngày càng hỗn loạn. Tiêu Cửu Từ đành bế bổng cậu lên giường, ôm chặt lấy cậu, trán kề trán, vận chuyển công pháp song tu để giúp linh lực cậu ổn định lại.

Kiều Hàm đi ngủ không tháo dây cột tóc, mà chỉ buộc hờ ở đuôi tóc cho gọn. Lúc này linh lực giao thoa, tiếng lục lạc vang lên khe khẽ, tựa như một khúc hát ru êm đềm.

Dần dần, đôi lông mày nhíu chặt của Kiều Hàm cũng giãn ra, nhưng tinh thần cậu vẫn vô cùng suy kiệt.

Những hình ảnh mà cậu mãi mãi không muốn đối mặt trong tâm trí dần nhạt phai, những lời nguyền rủa độc địa cũng tan biến bên tai.

Hơi thở quen thuộc, tiếng chuông khẽ khàng, vòng tay ấm áp… tất thảy đã giúp cậu tìm thấy một tia sáng trong ngần và đẹp đẽ như ánh trăng giữa thế giới tăm tối. Men theo tia sáng ấy… Kiều Hàm từ từ mở mắt, trông thấy ánh trăng bên ngoài ô cửa, cùng những quầng sáng huỳnh quang màu xanh dương và xanh lục đang lơ lửng trong phòng.

“Tỉnh rồi à? Đệ có thấy khó chịu không?” Giọng Tiêu Cửu Từ cất lên dịu dàng, như thể sợ sẽ làm Kiều Hàm giật mình.

Kiều Hàm sực tỉnh, ngước nhìn Tiêu Cửu Từ, vẻ mặt vẫn còn chút ngơ ngác. Nhưng cơ thể cậu đã vô thức ôm chặt lấy y, hệt như người đuối nước vớ được chiếc phao cứu sinh.

Tiêu Cửu Từ hơi khựng lại, rồi nhanh chóng vòng tay ôm chặt lấy cậu.

Thực sự bị ác mộng hù dọa rồi sao?

“Sao thế? Gặp ác mộng à? Có liên quan đến trận pháp lúc trước, hay là chuyện gì khác?” Tiêu Cửu Từ lên tiếng hỏi: “Đệ thấy người thế nào, nếu không khỏe thì đừng cố, ta đi tìm y tu trưởng lão của Tiên Minh.”

Con ngươi Kiều Hàm khẽ dao động, giọng cậu nghe hơi trống rỗng: “Chỉ là ác mộng bình thường thôi.”

Tiêu Cửu Từ tò mò: “Ác mộng gì cơ?”

Kiều Hàm im lặng.

Tiêu Cửu Từ lại tiếp lời: “Yên tâm, mơ thường ngược với đời thực, đừng sợ.”

Kiều Hàm trầm ngâm hồi lâu mới cất tiếng: “Không phải ngược lại đâu, là thật đấy. Là chuyện xấu… chuyện xấu ta từng làm trước đây.”

Tiêu Cửu Từ phì cười: “Vậy đệ đã làm việc xấu gì?” Nghe đồn bên Ma giới lấy cái ác làm niềm tự hào, ma nào làm ác càng nhiều thì thành tựu càng cao. Con ma nhà mình lăn lộn thảm hại đến vậy, thì có thể làm được việc gì ác chứ?

“Ta… không nói có được không?” Kiều Hàm thều thào đáp. Lòng cậu lại đang run lẩy bẩy. Nhỡ Tiêu Cửu Từ gặng hỏi, nhỡ y gặng hỏi… mình phải trả lời thế nào?

Trực tiếp thừa nhận bản thân đã hủy hoại gia đình mình sao? Thừa nhận mình từng suýt sa ngã vào bóng tối sao? Thừa nhận mình từng điên cuồng báo thù, muốn kéo theo mọi người cùng chết sao? Tội ác tày trời, hết thuốc chữa, cũng… không thể cứu vãn.

Bọn họ… chỉ là sư huynh đệ mà thôi, sư huynh đệ đâu cần phải thành thật mọi chuyện, thế nên cậu có thể không nói.

Giữa lúc tâm trí rối bời, cậu chợt cảm nhận được Tiêu Cửu Từ đang vỗ nhẹ lưng mình: “Không muốn nói thì thôi, chuyện đã qua cứ để nó qua đi. Đừng sợ, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Nếu trong lòng đệ thấy cắn rứt, sau này ta sẽ cùng đệ đi đền bù, bù đắp cho đến khi đệ không còn gặp ác mộng nữa. Còn nếu lòng không thẹn, làm thì cũng làm rồi, cứ thản nhiên mà đối mặt.”

Kiều Hàm ngẩn người. Cuối cùng cậu cũng ngẩng đầu lên, nhìn Tiêu Cửu Từ bằng ánh mắt khó tin. “Thật sao? Huynh thực sự nghĩ vậy ư?”

Tiêu Cửu Từ bật cười điểm nhẹ lên chóp mũi Kiều Hàm. Y biết trong lòng Kiều Hàm, mình luôn là một người ngay thẳng chính trực, trong mắt không chấp nhận nổi một hạt cát. Kiều Hàm dường như lúc nào cũng giữ nỗi ảo tưởng mù quáng ấy về y. Nhưng con người ai rồi cũng sẽ thay đổi, y đâu phải kẻ hoàn hảo.

Kể từ khi hắn có thể dung túng cho con ma nhỏ này ở bên cạnh mình, cho đến lúc hoàn toàn vào cậu, Tiêu Cửu Từ đã không dám tự xưng mình là người có nguyên tắc nữa rồi.

“Ta thực sự nghĩ vậy, đệ đừng suy nghĩ lung tung nữa. Tối nay sư huynh ở lại với đệ. Nếu đệ lại mơ thấy ác mộng, ta sẽ gọi đệ dậy. Đừng lo lắng, ngủ đi.”

Giọng nói của Tiêu Cửu Từ dường như mang theo một sức hút ma mị nào đó. Kiều Hàm vốn đang loạn trí, lúc này lại ngoan ngoãn nép mình trong vòng tay y mà chìm vào giấc ngủ.

Tiêu Cửu Từ suốt đêm không chợp mắt, cứ lặng lẽ ngắm nhìn Kiều Hàm. Mãi cho đến khi nghe Kiều Hàm nói mớ: “Sư huynh, đừng bỏ ta lại, ta không muốn cô độc một mình nữa… ta chỉ có huynh thôi, đừng vứt bỏ ta.”

Lòng Tiêu Cửu Từ khẽ thắt lại, y âu yếm thì thầm: “Sao ta nỡ chứ.”

Trong giấc mộng, Kiều Hàm lờ mờ cảm nhận được một nụ hôn dịu dàng đậu trên trán mình.

Đêm khuya thanh vắng, bên ngoài khu rừng, từng đợt sóng linh khí liên tiếp va đập. Tiếng hổ gầm, kiếm khí, linh lực, ma khí điên cuồng giao tranh. Nếu có người ở đây chứng kiến, ắt hẳn sẽ nhận ra chiêu thức của cả hai bên rất giống nhau. Có điều, một bên thì lưu loát, dứt khoát và chuẩn xác; bên còn lại thì tàn nhẫn, hống hách và xuất thủ quá đà.

Chẳng mấy chốc, một bóng đen đáp xuống cành cây. Hắn nhe hàm răng khểnh trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên vẻ hung ác, toát ra khí thế ngang tàng như thể chuyện gì cũng dám làm.

“Linh Diệu! Đừng tưởng ta không dám giết ngươi! Đợi ta san phẳng Lạc Hà tiên phủ, ta cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.”

Một bóng trắng uyển chuyển đáp xuống, tựa như tia kiếm quang thuần khiết mà sắc bén. Y không nói nửa lời, chỉ đứng dưới đất ngước mắt nhìn lên. Đôi mày thanh tú như trích tiên chẳng mảy may bộc lộ chút biểu cảm, cứ thế lẳng lặng nhìn đối phương.

Minh Dạ nghiến răng: “Ta biết ngươi vẫn muốn tiếp tục trì hoãn, câu giờ đủ ba tháng để bọn chúng rụt vòi lại. Nhưng ngươi tưởng 60 năm trước ta thất bại, thì lần này ta vẫn sẽ thua sao? Mẹ ta, cha ta, còn có cả gia tộc Bạch Hổ… mỗi người các ngươi đều là hung thủ. Lạc Hà tiên phủ nợ máu phải trả bằng máu!”

Lần này, trên mặt Linh Diệu rốt cuộc cũng hiện lên chút sắc thái, nhưng quá mờ nhạt, khiến người khác không tài nào đoán được tâm tư của y.

Minh Dạ lao vút xuống, Linh Diệu lập tức vung kiếm đỡ đòn. Hai thanh kiếm va chạm, linh lực tỏa ra chấn động khiến cây cối xung quanh gần như gãy rạp ngay tức khắc.

“Sơn Hải các.” Minh Dạ đột nhiên lên tiếng.

Linh Diệu lập tức đưa mắt nhìn Minh Dạ, ánh nhìn ánh lên vẻ lạnh lẽo.

Minh Dạ cười nhạt: “Ta đã phái thuộc hạ tới Sơn Hải các rồi. Đừng tưởng bọn chúng trốn kỹ là thoát. Trong số những môn phái năm xưa cùng Lạc Hà tiên phủ đuổi giết bọn ta, giờ chỉ còn sót lại Sơn Hải các. Trước khi ra tay với Lạc Hà tiên phủ, ta nhất định sẽ dọn dẹp bọn chúng. Ta nhớ ngươi và các chủ của bọn chúng cũng có chút giao tình. Sao hả? Không đi cứu người sao? Vậy thì bọn chúng sẽ chung số phận với môn phái lúc trước thôi, diệt sạch không chừa một mống!”

Môi Linh Diệu khẽ run lên, chất giọng thanh lãnh cất lên mang theo nét khàn khàn: “Ngươi thực sự phải làm đến bước này sao? Ngươi đã lún quá sâu vào ma đạo rồi, rất nhiều người trong số họ hoàn toàn vô tội.”

Minh Dạ cười gằn: “Lại nữa rồi. Thích dạy đời ta đến thế cơ à? Ngươi hết tư cách quản giáo ta rồi! Vô tội ư? Cha mẹ ta đắc tội ai? Gia tộc Bạch Hổ trêu chọc ai? Chẳng lẽ họ không vô tội? Bọn chúng đã dám vì mấy cái danh hão mà ra tay độc ác, thì cứ chuẩn bị tinh thần bị trả thù đi.”

Ánh mắt Linh Diệu lay động: “Thanh Minh…”

“Đừng có gọi ta như thế! Ta tên Minh Dạ!” Minh Dạ vừa dứt tiếng gầm, Linh Diệu bỗng nhiên ra đòn định tóm lấy hắn, nhưng đã bị hắn né được.

Minh Dạ nổi trận lôi đình. Lúc này hai bên bất phân thắng bại, chỉ có thể giằng co. Nhưng cứ thế này sẽ làm hỏng kế hoạch của hắn.

“Xem ra ngươi định thấy chết không cứu bọn chúng rồi?” Thấy Linh Diệu chần chừ, Minh Dạ lên tiếng.

Chợt như nhớ ra điều gì, Minh Dạ nở nụ cười hiểm ác: “Không đi cũng tốt.”

Linh Diệu sững sờ.

Chỉ thấy thiếu niên ngang ngược, ương bướng nhưng ngây thơ năm nào bỗng chốc toát ra vẻ trưởng thành mang tính cướp đoạt. Hắn hất cằm, cất giọng đầy mờ ám: “Ngươi quên là kỳ mưa móc của ta sắp đến rồi hả? Ngươi muốn ở lại trải nghiệm thêm một lần như mười năm trước à?! Có phải ngươi cố ý không?”

Sắc mặt Linh Diệu cuối cùng cũng biến đổi, y thậm chí còn lờ mờ cảm nhận được cơn đau nhói sau gáy.

“Đến lúc ấn Bạch Hổ của ta thức tỉnh, ngươi nghĩ ngoài việc nằm dưới thân ta mà th* d*c, ngươi còn làm được gì khác sao?”

Lời lẽ nhục mạ đến cùng cực rốt cuộc khiến linh lực của Linh Diệu mất kiểm soát. Tu vi cảnh giới vốn đã thiếu vững vàng, sau lần bùng nổ tức thời lại rơi xuống hạ phong, rất nhanh đã để Minh Dạ chuồn mất. Linh Diệu muốn đuổi theo, nhưng sực nhớ còn người cần cứu, đành quay lưng rời đi.

Trời đã hửng sáng, cổng tiên phủ mở rộng, đón những tu sĩ không đủ tư cách lưu trú tiến vào.

Một bóng dáng thiếu niên vụt qua giữa đám đông, khóe môi khẽ nhếch, để lộ chiếc răng khểnh.

Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đã có mặt ở địa điểm tập trung.

Sáng nay thức dậy, dù ôm nhau ngủ cả đêm, cả hai lại không hề gượng gạo, thay vào đó là cảm giác khoan khoái, dễ chịu. Tâm trí Kiều Hàm tựa hồ đã quay về trạng thái cân bằng, nét mặt vẫn phấn chấn rạng ngời.

Thấy Kiều Hàm bình an vô sự, Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên cũng yên lòng.

Dọc đường hai người cười nói rôm rả, khiến nhóm bạn thích hóng hớt vô cùng bất ngờ. Bọn họ vốn còn mải suy đoán xem sáng nay tình hình hai người sẽ ra sao cơ mà.

Mới một đêm đã dỗ dành êm thấm rồi sao? Chẳng phải hồi tối Tiêu Cửu Từ tức sắp chết sao?

Nhìn sang phía tiên phủ, Mục Tình cũng đến, chỉ là dáng vẻ có chút ủ rũ.

Lục Truy sáp tới đùa giỡn, vỗ vai Tiêu Cửu Từ trêu: “Huynh đệ, rộng lượng đấy!”

Kiều Hàm híp mắt nhìn Lục Truy đầy hoài nghi. Vừa quay đầu đã thấy Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đi tới. Cậu vội nấp sau lưng Tiêu Cửu Từ, bộ dạng y như sợ Tần Tu Trọng tới kiếm chuyện vậy.

Dù sao tối qua đấm người ta một cú đau điếng rồi chuồn thẳng mà.

Tần Tu Trọng từ xa đã thu hết những động tác lén lút của Kiều Hàm vào mắt. Hắn bực mình hừ lạnh một tiếng.

Mọi người tụ tập lại một chỗ trò chuyện, chờ đợi trận tỷ thí chính thức bắt đầu.

Lục Truy nói: “Ta nghe ngóng được rồi. Chuyến này bọn họ tung ra pháp bảo lớn nhất của tiên phủ, Mê Tung Huyễn Trận. Nghe nói vào đó sẽ phải trải qua đủ loại thử thách, từ kiểm tra năng lực chiến đấu thực tế đến rèn luyện ý chí, nói chung là thiên biến vạn hóa, giúp người ta nâng cao toàn diện. Đệ tử tiên phủ phần lớn đều dựa vào trận pháp này để củng cố tu vi, thăng cấp. Lần này tiên phủ lôi hẳn pháp bảo trấn phái ra làm hoạt động tỷ thí cho mọi người rồi.”

“Phải chăng người phá trận đầu tiên sẽ là người chiến thắng?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

“Chắc thế. Dù sao số người phá được trận cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nghe đồn Khiếu Uy và Mục Tình chưa từng phá trận thành công. Bọn họ thường đi được nửa chừng, thấy mình rèn luyện đã hòm hòm là được vớt ra ngoài. Nhưng xét cho cùng thì cũng chỉ là trận pháp thôi, ta thấy huynh có khả năng thắng rất cao.” Lục Truy vẫn tràn trề niềm tin vào năng khiếu trận pháp của huynh đệ nhà mình.

Nguyên Hội đi đến góp lời: “Ta nghe phong thanh, đợt này tất cả mọi người sẽ cùng vào trận. Có khả năng giống như Vạn Mê Trận, ban đầu mọi người bị tách ra phân tán khắp nơi, sau đó mới từ từ tập hợp lại.”

Tuy Tiêu Cửu Từ không mấy thích kiểu sắp xếp này, nhưng nghĩ lại dù sao đây cũng là một cuộc thi, luật lệ thế cũng hợp lý. Y đành dặn dò Kiều Hàm đừng quá gượng ép bản thân.

Lúc này, Tần Tu Trọng và Kiều Uyển cũng tiến lại gần. “Ta nghe bảo ngàn năm qua chỉ có hai người phá giải được trận pháp này. Liệu có khi nào nó vốn dĩ không thể bị phá giải không? Vậy thì làm sao chọn ra người đứng đầu được?”

“Trận pháp đó phân thành từng tầng, giống hệt Bàn Long Tháp vậy. Đợi một tháng kỳ hạn trôi qua, nếu vẫn không ai phá được, chắc cũng dựa vào xem ai đi được xa nhất thôi.” Lục Truy đáp lời.

“Hai người?” Nguyên Hội tò mò: “Linh Diệu Tiên Tôn à?”

Tần Tu Trọng gật đầu. Đây là người có thiên phú cao nhất, tu vi mạnh nhất Lạc Hà tiên phủ, đương nhiên phải có y.

“Vậy còn người kia thì sao?” Có người thắc mắc.

Nhưng chẳng ai đưa ra câu trả lời, vì thực sự không ai biết.

Lục Truy bỗng bật cười: “À này, ta chợt nhớ ra một chuyện, cũng coi như một phát hiện tình cờ.”

Mọi người tò mò dồn mắt nhìn sang.

Lục Truy ra vẻ bí hiểm: “Mọi người nghe các Tiên Tôn Lạc Hà tiên phủ nhắc đến Linh Diệu Tiên Tôn, đều gọi y là Thất sư đệ đúng không.”

Mọi người gật đầu.

“Linh Diệu Tiên Tôn tính ra là người áp chót trong thế hệ bọn họ. Thế mọi người có nhận ra điểm nào bất hợp lý không?”

Mọi người chưa kịp phản ứng, Tiêu Cửu Từ bỗng lên tiếng: “Số lượng không khớp, thiếu mất một người.”

Kiều Hàm cũng sực nhớ ra điều Lục Truy sắp nói. Cậu thầm bái phục trình độ hóng hớt của Lục Truy, ngay cả chi tiết nhỏ này cũng soi ra được.

Mọi người kinh ngạc ồ lên. Đúng rồi, nếu Linh Diệu là lão thất, trừ người nhỏ nhất sau y mà mọi người đã gặp, chính là sư phụ của Mục Tình, thì trước y đáng lý phải còn sáu vị sư huynh sư tỷ nữa. Nhưng những Tiên Tôn từng lộ diện chỉ có năm người. Vậy còn một người nữa đâu? Tại sao chưa từng có ai nhắc đến? Chẳng lẽ đã qua đời?

Lục Truy moi ra được một bí mật nho nhỏ, mọi người cũng chỉ bàn tán dăm ba câu, chẳng mấy bận tâm.

Kiều Hàm thầm cười trong bụng. Mọi người đều không biết, người biến mất đó mới là ngọn nguồn rắc rối lớn nhất.

Lúc này, Kiều Hàm bất giác đưa mắt nhìn quanh. Quá đông người, nhìn không xuể. Cậu nghĩ Minh Dạ ắt hẳn đã đến rồi.

Chuyến này hắn xuất hiện dĩ nhiên chẳng có ý đồ tốt đẹp gì. Hắn muốn giở trò với trận pháp, đả thương những người bước vào trong. Nguyên tác không nói rõ đây là hành động khiêu khích cố ý nhằm gây rắc rối cho tiên phủ, ép những kẻ thừa thãi rời đi để dọn đường cho hắn chiến đấu, hay là… hắn nhận được mệnh lệnh nào đó.

Dù sao hắn cũng thuộc dạng bán yêu đã nhập ma. Một khi đã nhập ma, khó mà nói hắn không dính líu gì đến Ma giới, thế nên Kiều Hàm cũng không dám chắc.

Nhưng trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ đã hóa giải nguy cơ, cứu sống mọi người và phá hỏng kế hoạch của Minh Dạ.

Hồi đọc đến đoạn này, Kiều Hàm thực sự rất lo Minh Dạ sẽ quay lại trả thù Tiêu Cửu Từ. Tuy cùng chung dòng máu bán yêu, nhưng Minh Dạ đã phát điên mất kiểm soát rồi. Đừng hòng mong chờ hắn nổi lòng thương cảm đồng cảnh ngộ mà nương tay với Tiêu Cửu Từ.

Nhưng điều khiến Kiều Hàm bất ngờ là, cho dù cả thiên hạ đều biết chính Tiêu Cửu Từ là người phá hỏng âm mưu của Minh Dạ, hắn vẫn bặt tăm. Phải đến đợt tấn công cuối cùng hắn mới lộ diện. Không biết nửa tháng trời bốc hơi đó hắn đã làm cái quái gì.

Kiều Hàm đang vẩn vơ suy nghĩ, Tiêu Cửu Từ bên cạnh bỗng quay phắt đầu, đăm đăm nhìn vào đám đông.

Kiều Hàm cảm nhận được toàn thân của Tiêu Cửu Từ bỗng chốc căng như dây đàn. Cậu lập tức nhìn theo ánh mắt y, nhưng chỉ thấy một đám người lố nhố.

“Sao thế?” Kiều Hàm thắc mắc.

Tiêu Cửu Từ vẫn dán mắt vào phía đó, khẽ nheo mắt, nét mặt lộ vẻ hoang mang: “Hình như cảm nhận được… một luồng khí tức kỳ lạ.”

Kiều Hàm: ? Đồng loại hút nhau chăng? Vậy chẳng phải Minh Dạ cũng có thể cảm nhận được Tiêu Cửu Từ sao?

Nói cách khác, trong nguyên tác, ngay từ đầu Minh Dạ đã biết đến sự tồn tại của Tiêu Cửu Từ. Chẳng qua hắn một lòng muốn báo thù, nên không thèm đếm xỉa đến Tiêu Cửu Từ? Không đúng, hắn tốt bụng đến thế sao? Hơn nữa, những chuyện bại lộ thân phận về sau quả thực đều do người khác giật dây, chẳng liên quan gì đến Minh Dạ cả mà?

Kiều Hàm th* d*c, lòng đầy căng thẳng. Cậu sợ tên điên Minh Dạ đó đột nhiên nhắm vào Tiêu Cửu Từ, vậy chẳng phải thân phận của y có thể bị lộ bất cứ lúc nào sao?

Giữa lúc Kiều Hàm đang hoang mang tột độ, trận pháp đã khởi động. Mọi người lần lượt tiến vào trong, Tiêu Cửu Từ cũng hoàn hồn lại, dắt tay Kiều Hàm bước tới.

Minh Dạ lẩn khuất trong đám đông lúc này cũng thu lại ánh mắt, cười khẩy.

Không ngờ vẫn còn đồng loại giấu mình kỹ đến vậy.

Kẻ bên cạnh dường như bám dính lấy y lắm. Nếu biết thân phận thật, liệu còn bám dính thế không?

Tư chất tốt vậy, hay là vạch trần y rồi thu nhận làm thuộc hạ nhỉ? Như vậy vừa vặn tặng cho toàn thể Tu chân giới một bất ngờ lớn, đồng thời kích động đám người bảo thủ cổ hủ của Lạc Hà Tiên Phủ một phen. Biết đâu lại có lợi cho kế hoạch của hắn hơn.

Ánh sáng trận pháp lóe lên, Minh Dạ lại nhìn thấy khung cảnh quen thuộc.

Trận pháp này, năm xưa chỉ chút nữa là hắn vượt qua được rồi.

Còn bây giờ, hắn vĩnh viễn không cần phải vượt qua nữa.

Những người bên cạnh đã bị trận pháp dịch chuyển phân tán. Giữa quầng sáng giờ đây chỉ còn lại một mình hắn. Hắn từ từ ngồi xuống đất, một làn sương đen quỷ dị từ dưới thân hắn lan ra, hòa lẫn vào trận pháp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn