Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 124

Tiêu Cửu Từ vừa thiết lập xong trận pháp, linh lực tiêu hao quá độ, chỉ có thể miễn cưỡng rút kiếm ra đỡ.

Kiếm Băng Phách và đao Lôi Minh va mạnh vào nhau, những mảnh băng kết tinh cùng luồng điện tím không ngừng đan xen, văng tung tóe.

Tiêu Cửu Từ ngước mắt lên, lập tức chạm phải ánh nhìn sắc lẹm của Tần Tu Trọng.

Ánh mắt Tần Tu Trọng chợt lóe lên tia dữ tợn, linh lực nháy mắt bùng nổ. Tiêu Cửu Từ bị dư chấn hất văng, nhưng Tần Tu Trọng đã lại lao tới, một đao cuốn theo sấm sét hóa rồng giáng xuống, nện thẳng lên tấm khiên băng.

Tầng gợn sóng màu xanh băng liên tục chớp lóe, tựa hồ sắp chống đỡ hết nổi. Cùng lúc đó, Tiêu Cửu Từ nhận ra có người đang tiến về phía này.

Để tránh bị phát hiện từng nán lại nơi đây, Tiêu Cửu Từ dứt khoát bộc phát linh lực đẩy lùi Tần Tu Trọng, lập tức xoay người bỏ chạy.

Tần Tu Trọng không nói hai lời liền đuổi theo. Bọn người giám sát Tiêu Cửu Từ lúc chạy tới nơi thì chỉ kịp thấy bóng lưng hai người rời đi. Đám người này thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ đây chỉ là một màn giao đấu bình thường. Nhưng vì nhiệm vụ bám đuôi, họ đành phải đi theo từ xa.

Chạy được một quãng khá xa, Tiêu Cửu Từ lại bị Tần Tu Trọng, lúc này đã hóa thành luồng sấm chớp, chặn đường.

Đao quang kiếm ảnh, hai luồng linh lực xanh dương và tím rực sáng cả nửa góc trời. Đám người giám sát kinh ngạc đến ngây người, chỉ đành đứng dạt ra xa để tránh vạ lây. Thật không hổ danh là hai kẻ mạnh nhất của thế hệ trẻ, ra tay quả nhiên uy lực kinh hồn. Dường như từ sau Tiên môn đại bỉ, đây mới là lần đầu tiên hai người này giao đấu trực diện.

Tuy nhiên, cục diện trận đấu lúc này lại hoàn toàn khác so với dạo ấy.

Lần này, Tần Tu Trọng vững vàng áp đảo Tiêu Cửu Từ, hơn nữa dường như càng đánh cơn giận càng bốc cao. Cuối cùng, Tần Tu Trọng lao xuống hệt như một đạo thiên lôi, nện thẳng Tiêu Cửu Từ xuống đất, khoét mặt đất thành một cái hố hình người rành rành.

Tần Tu Trọng một tay đè gắt Tiêu Cửu Từ xuống dưới thân, tay kia găm chặt đao Lôi Minh xuống đất. Vô số dòng điện tức thì tản ra khắp mặt đất, cát bụi mịt mù.

Tiêu Cửu Từ cũng chẳng buồn phản kháng nữa, kiếm Băng Phách trong tay tắt hẳn luồng sáng.

Tần Tu Trọng tì một gối lên người Tiêu Cửu Từ, vung tay, giáng thẳng một cú đấm xuống.

Tiêu Cửu Từ cứ thế im lặng lãnh trọn cú đấm, trong khoang miệng lập tức tràn ngập mùi máu tanh.

“Tiêu Cửu Từ, có phải ta đã nhìn lầm huynh rồi không!”

Tiêu Cửu Từ thở dài, chậm rãi quay sang nhìn Tần Tu Trọng.

Gương mặt Tần Tu Trọng hằn học đầy lệ khí: “Kiều Hàm thay đổi lớn như vậy… Lần đầu tiên thấy cậu ta buộc dải lụa màu lam khói kia ta đã sinh nghi rồi. Dải lụa đó là huynh tặng cậu ta, huynh phòng bị cậu ta là vì huynh sớm đã biết rõ tình trạng của cậu ta. Thế mà mẹ kiếp, huynh lại luôn… luôn… Huynh có biết bản thân đang làm cái quái gì không hả?”

“Ta biết.” Tiêu Cửu Từ thản nhiên đáp, nét mặt không hề vương chút áy náy hay chột dạ nào. Thái độ này càng khiến Tần Tu Trọng điên tiết hơn.

“Ta từng tưởng ở giới tu chân này, huynh là người đáng để ta tin tưởng nhất, nên mới hợp tác cùng huynh đối phó Ma giới. Nào ngờ mối họa ngầm lớn nhất lại nằm ngay bên cạnh ta!” Tần Tu Trọng nghiến răng nghiến lợi, gầm gừ: “Huynh nói cho ta biết, cậu ta là thứ gì?”

Tiêu Cửu Từ nhìn thẳng vào Tần Tu Trọng, ánh mắt kiên định và không hề nao núng: “Đệ ấy là Kiều Hàm, là sư đệ của ta.”

“Huynh…” Tần Tu Trọng giận run người.

Tiêu Cửu Từ nói tiếp: “Là đạo lữ tương lai, cũng là… người ta thương.”

Tần Tu Trọng gần như tắt thở: “Thế mà huynh còn dám nói với ta…”

Tiêu Cửu Từ lại cắt ngang: “Vậy huynh thấy đệ ấy là thứ gì? Từ lúc quen biết đệ ấy đến nay, huynh cảm thấy đệ ấy là thứ gì?”

Ánh mắt rực sáng của Tiêu Cửu Từ khiến trong lòng Tần Tu Trọng bỗng thoáng luống cuống. Những lần tiếp xúc với Kiều Hàm, lần nào cũng khắc sâu vào tâm trí hắn, đặc biệt là dáng vẻ hết lần này đến lần khác liều mạng vì Tiêu Cửu Từ của Kiều Hàm…

Tần Tu Trọng siết chặt nắm đấm, tâm trạng ngổn ngang phức tạp.

Tiêu Cửu Từ đứng dậy đẩy Tần Tu Trọng ra, từ tốn lên tiếng: “Để ta kể cho huynh nghe về một Kiều Hàm thực sự.”

Ánh mắt Tần Tu Trọng khẽ lóe lên.

Lát sau, hai người đã yên vị trên nóc nhà, mỗi người cầm một vò rượu. Tiêu Cửu Từ chậm rãi kể lại những gì y biết về Kiều Hàm.

“Ma giới có lẽ cũng phức tạp hệt như tu chân giới hay Yêu giới, cũng chia năm xẻ bảy thành các thế lực khác nhau. Kiều Hàm có lẽ chỉ là một tiểu ma sống ở tận cùng đáy xã hội, không ai quan tâm, cách xa khỏi vòng xoáy quyền lực. Đệ ấy không biết nhiều về Ma giới, lại càng không có khả năng tham gia vào âm mưu phức tạp nào. Việc đệ ấy đoạt xá đến đây, tất cả đều là vì ta…”

Nghe lời kể chậm rãi của Tiêu Cửu Từ, sắc mặt Tần Tu Trọng trầm xuống: “Huynh tin cậu ta? Huynh không sợ bị lừa, cuối cùng hại chết người vô tội, tiếp tay cho âm mưu của Ma tộc sao? Ma tộc… thứ Ma tộc đi đoạt xá, không phải đều là bọn rành trò lừa gạt, mê hoặc lòng người nhất ư? Huynh dám bảo mình không bị cậu ta mê hoặc?”

Tiêu Cửu Từ sững lại một thoáng, trầm giọng đáp: “Ta không bị mê hoặc.”

Tần Tu Trọng thầm nghĩ: Ta tin huynh thế quái nào được, với những thay đổi của huynh dạo này, nói không bị mê hoặc, ai mà tin nổi?

Có lẽ vì nét mặt khinh khỉnh của Tần Tu Trọng bộc lộ quá rõ rệt, Tiêu Cửu Từ bật cười: “Ta biết huynh mang thâm thù đại hận với Ma tộc, nhưng huynh thật sự không tin đệ ấy là một ngoại lệ sao?”

Tần Tu Trọng nghẹn lời. Tin tưởng sao? Nếu không bị rào cản của mối thù gia tộc, có lẽ hắn cũng sẽ tin tưởng Kiều Hàm hệt như Tiêu Cửu Từ.

Dù sao Ma tộc vẫn luôn lăm le ám hại hắn và Tiêu Cửu Từ. Kiều Hàm có vô số cơ hội để ra tay, nhưng cậu lại cứu họ hết lần này đến lần khác, thậm chí còn vì họ mà liều mạng tử chiến với con rối của Ma Vương. Sự thù hận không thể làm mờ mắt hắn trước những sự thật này, nhưng chỉ cần dính líu đến chữ “Ma”, chuyện bắt hắn hoàn toàn tin tưởng là điều không tưởng.

Thấy Tần Tu Trọng chỉ im lặng nốc rượu, Tiêu Cửu Từ liền nói tiếp: “Nhân tộc có kẻ sẵn sàng bán mạng cho Ma tộc, cớ sao Ma tộc lại không thể xuất hiện phản đồ?”

Tần Tu Trọng thẳng thừng vặn lại: “Đám ma tu đó bán mạng cho Ma tộc là vì muốn mạnh lên, nổi lòng tham với những thứ bình thường không thể có được. Còn bản chất của Ma tộc vốn dĩ đã là tùy tâm sở dục. Ma chi sơ, tính bản ác. Cái ác sinh ra từ chấp niệm, là ác chí thuần. Bọn chúng lấy lý do gì để phản bội lại chính đồng tộc của mình?”

Tiêu Cửu Từ chớp chớp mắt, im lặng.

Tần Tu Trọng sực hiểu ra, tức thì bực dọc mắng: “Không ngờ Ma tộc mà cũng có loại não yêu đương.”

Tiêu Cửu Từ suýt xíu nữa thì phun cả ngụm rượu ra ngoài. Nói thế nào đây, cái từ vựng này Tần Tu Trọng lại còn học lỏm từ chính miệng Kiều Hàm mà ra.

“Thực ra chuyện này cũng liên quan đến bản tính vốn có của Ma tộc. Bọn chúng trời sinh sùng bái kẻ mạnh, lại càng khao khát bản thân trở thành kẻ mạnh. Tính độc lập của chúng rất cao, nhưng tính đoàn kết lại quá kém, vốn dĩ đã khó mà chung sức đồng lòng. Thế nên việc xuất hiện một Ma tộc có lối đi riêng không phải chuyện gì quá bất ngờ. Bọn chúng hiện tại có thể kề vai sát cánh, chẳng qua là vì muốn phá ấn thoát ra ngoài. Mà nay Kiều Hàm đã ra ngoài rồi, đệ ấy căn bản không có lý do gì để tiếp tục phụng sự Ma tộc nữa. Vậy nên, dù nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa, ta vẫn một mực tin tưởng đệ ấy.” Tiêu Cửu Từ điềm tĩnh phân tích.

Không thể phủ nhận, những lời lẽ phân tích đầy lý trí này đã khiến Tần Tu Trọng cảm thấy có vài phần thuyết phục.

Thấy Tiêu Cửu Từ vẫn luôn giữ vẻ ung dung điềm nhiên, Tần Tu Trọng biết y đã sớm chuẩn bị tâm lý từ trước, rốt cuộc không nhịn được mà gắt lên: “Huynh định cứu cậu ta đi, đồng nghĩa với việc đối đầu với cả tu chân giới, vậy Băng Hồn Thảo của huynh thì tính sao? Huynh không muốn khôi phục tu vi nữa à?”

“Đương nhiên là muốn… Bắt buộc phải khôi phục.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng đáp, “Nhưng trước mắt, an nguy của Kiều Hàm vẫn là ưu tiên hàng đầu. Những chuyện khác từ từ nghĩ cách sau. Hơn nữa, bỏ trốn cũng chỉ là hạ sách. Kiều Hàm vẫn luôn khuyên ta phải tin đệ ấy, biết đâu đệ ấy có cách khác để vượt qua bài kiểm tra. Dù sao thì ba ngày trước, khi nhắc đến Chước Dương Tịnh Hồn Trận, đệ ấy có vẻ không lo lắng gì.”

“Không phải bảo đó là trận pháp truyền thừa của Lạc Hà tiên phủ, cực kỳ khắc chế Ma tộc đoạt xá hay sao? Cậu ta bị ngốc à mà định cứng đầu đối kháng? Đừng để đến lúc bị trận pháp đánh cho trọng thương, huynh muốn mang cậu ta đi lại thành ra vướng víu chân tay.” Có lẽ chính Tần Tu Trọng cũng không nhận ra, trong giọng điệu của hắn vẫn vô tình để lộ ra đôi phần lo âu.

Tiêu Cửu Từ nói: “Ta sẽ không để đệ ấy làm liều, ta luôn sẵn sàng đưa đệ ấy rời đi bất cứ lúc nào.”

Tần Tu Trọng thấy Tiêu Cửu Từ đã có tính toán riêng nên cũng lười khuyên can thêm.

Sau khi phát tiết một trận cho bõ tức, Tần Tu Trọng cũng dần bình tĩnh lại. Hắn nốc cạn một ngụm rượu lớn rồi buông lời: “Được, lần này ta sẽ không can thiệp vào hành động của huynh. Nhưng nếu huynh định gắn bó với cậu ta cả đời, ta cũng sẽ không chia sẻ tin tức với huynh nữa, ta không thể hoàn toàn tin tưởng cậu ta.”

“Như vậy là đủ rồi, đa tạ.” Tiêu Cửu Từ mỉm cười.

Tần Tu Trọng ngả người ra sau, cảm thán: “Hai người các huynh cũng coi như có duyên. Cậu ta ở tít Ma giới dòm ngó ra ngoài, thế nào mà lại liếc trúng ngay huynh, từ đó trong mắt chỉ có mình huynh…”

Nói đến đây, Tần Tu Trọng bỗng cười gượng hai tiếng chẳng rõ lý do.

Nghe vậy, Tiêu Cửu Từ hiếm khi lại thấy chột dạ. Y cũng chưa kể hết sự thật. Theo như y phân tích, người đầu tiên mà Kiều Hàm nhìn thấy lúc đó đáng ra là Tần Tu Trọng, sau đó mới đến y. Dù sao thì hiện tại con ma này cũng đã toàn tâm toàn ý thuộc về mình rồi, tránh sinh chuyện thì hơn.

Tiêu Cửu Từ ngượng ngùng uống rượu để che đậy.

Tần Tu Trọng lại tiếp tục thở dài: “Không đúng, cái duyên phận này thì có gì tốt đẹp chứ… Nhân Ma bất lưỡng lập, cùng lắm chỉ là nghiệt duyên mà thôi.”

Tiêu Cửu Từ nghe người ta phán xét duyên phận giữa mình và Kiều Hàm như vậy thì không vui, ngẫm nghĩ một chốc liền nói: “Ít nhất thì đối với huynh, đó là chuyện tốt.”

Tần Tu Trọng ngớ người: “Cái gì? Ta?”

Tiêu Cửu Từ nhướng mày: “Ít nhất điều đó chứng minh huynh không hề thua kém ta, bởi vì ngay từ đầu, người mà chúng ta gặp đã khác nhau rồi.”

Tần Tu Trọng thoáng chốc sững sờ. Hóa ra Tiêu Cửu Từ đã sớm biết tâm tư sâu kín trong lòng hắn.

Trước kia, mỗi lần nhìn Kiều Hàm quấn quýt không rời bên Tiêu Cửu Từ, hắn luôn không kiềm chế được mà sinh ra chút cảm giác không cam lòng.

Tại sao Kiều Hàm có thể thích Tiêu Cửu Từ, mà lại không thể thích hắn.

Tại sao chung một số phận, Tiêu Cửu Từ là người được chọn, còn bản thân hắn lại bị vứt bỏ.

Nếu như Kiều Hàm cũng có thể chân thành đối xử với hắn như thế, hắn nhất định sẽ trân trọng hôn ước kia, kiếp này tuyệt không phụ lòng.

Hắn cũng không rõ mình mang thứ cảm xúc gì với Kiều Hàm, nhưng cục tức nghẹn ở cổ họng này, hắn thật sự nuốt không trôi.

Nhưng giờ đây, sự thật phơi bày rằng tất cả đều là giả. Kiều Hàm hiện tại căn bản không phải là kẻ đã ruồng bỏ hắn năm xưa. Có lẽ đối với hắn, đây đúng là một chuyện tốt. Nhưng chung quy, hắn vẫn thua. Thua vì hắn chỉ có số gặp được tên “Kiều Hàm” tồi tệ kia, trong khi vận khí của Tiêu Cửu Từ lại tốt hơn hắn rất nhiều.

Định thần lại, Tần Tu Trọng bất mãn nhìn Tiêu Cửu Từ, cảm thấy y quả nhiên bị Ma tộc mê hoặc đến sinh hư rồi, dám cố tình lôi mấy lời này ra kháy bẩn hắn. Cục tức bốc lên khiến hắn lại muốn xả điện giật người.

Lát sau, đám người giám sát phát hiện Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng lại ngự kiếm bay về phía tiểu viện của Kiều Hàm.

Thấy tình hình có vẻ bất ổn, bọn họ vội vàng chặn đường gặng hỏi.

“Ta đến thăm sư đệ một lát, dặn dò đệ ấy ngày mai đừng quá căng thẳng. Chỉ đứng nói chuyện ở cửa thôi, chắc không sao nhỉ.” Tiêu Cửu Từ nói.

Đám người giám sát đưa mắt nhìn nhau, rồi nói: “Vậy chúng ta bắt buộc phải đi theo.”

Tần Tu Trọng khó chịu liếc nhìn một vòng, ánh mắt sắc lạnh khiến đám giám sát sợ tới mức cụp mắt lảng tránh.

Tuy vậy, Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng vẫn thuận lợi đặt chân đến trước cổng viện.

Đám lính canh gác ở đó thấy hai người xuất hiện cũng bất giác căng thẳng.

Tiêu Cửu Từ coi đám người xung quanh như không khí, gọi vài tiếng.

Kiều Hàm lập tức lao vút ra cửa. Vừa thấy Tiêu Cửu Từ, cậu đã cười xán lạn, nhưng cũng rất nhanh hạ giọng: “Ta biết sư huynh lo cho ta, nhưng huynh yên tâm, ta nhất định sẽ chứng minh được sự trong sạch của mình.”

Thật ra mấy đêm nay, đêm nào Tiêu Cửu Từ cũng tới. Y đứng cách đó không xa, âm thầm tỏa ra hơi lạnh. Chỉ có dùng cách này mới khiến Kiều Hàm ở bên trong nhận ra sự hiện diện của y.

Và mỗi khi cành lá xung quanh bắt đầu rung rinh lay động, Tiêu Cửu Từ sẽ hiểu rằng Kiều Hàm đã nhận được tín hiệu. Đó chính là cách thức giao tiếp giữa hai người.

Nhưng hôm nay y lại đường hoàng đến nói chuyện trực tiếp, thế nên Kiều Hàm thầm đoán chắc hẳn y có tin tức gì đó muốn truyền đạt. Cậu đương nhiên biết Tiêu Cửu Từ sẽ nghĩ đủ mọi cách để cứu mình. Dù sao thì Tiêu Cửu Từ vẫn luôn đinh ninh cậu là Ma tộc, làm sao có thể yên tâm để cậu đi thử trận được.

Vì vậy, cậu phải làm Tiêu Cửu Từ an tâm để y không làm bừa, sau đó cậu sẽ đường hoàng chứng minh thân phận, tiếp tục danh chính ngôn thuận ở lại nơi này cho đến khi lấy được Băng Hồn Thảo.

Dứt lời, Kiều Hàm toét miệng cười: “Thanh giả tự thanh, trận pháp đó tuyệt đối sẽ không làm hại ta đâu.”

Tiêu Cửu Từ nghe là hiểu ngay, Kiều Hàm đã hạ quyết tâm muốn vào trận một phen. Y thật sự hết cách với cậu, chỉ đành tiến lên một bước, cách lớp màn sáng chắn ngang mà nói với Kiều Hàm: “Ta hiểu rồi, nhưng đệ cũng yên tâm, có sư huynh ở đây, đệ sẽ không sao cả. Đệ cũng phải tin tưởng sư huynh.”

Kiều Hàm vui vẻ cười híp cả mắt, nhưng ngay giây tiếp theo, sắc mặt cậu bỗng biến đổi kịch liệt.

Tiêu Cửu Từ giật mình: “Sao vậy?”

Kiều Hàm ngạc nhiên chỉ tay vào mảng bầm tím trên gò má Tiêu Cửu Từ, đôi tay giận đến phát run: “Mặt của huynh, kẻ nào làm huynh bị thương? Có phải vì ta không!”

Tiêu Cửu Từ bấy giờ mới sực nhớ ra, y sờ sờ lên mặt, vội nói: “Là sự cố ngoài ý muốn thôi.”

Còn Tần Tu Trọng, nãy giờ vẫn khoanh tay lạnh nhạt đứng nhìn, trong lòng đang thầm mắng chửi cật lực: Cái con ma Kiều Hàm này, trong tim trong mắt quả nhiên chỉ có mỗi Tiêu Cửu Từ. Từ nãy đến giờ, hai con mắt của cậu ta cứ dính chặt lên mặt Tiêu Cửu Từ không rời, căn bản chẳng thèm để ý xem nơi này còn có mình cắm cọc, cũng không thèm chào hỏi lấy một câu.

Cho dù có phải là đối tượng đính hôn cũ của mình hay không, thì cái thái độ đó vẫn chướng mắt như ngày nào.

Ai dè ngay giây sau đã nghe tiếng Kiều Hàm gầm lên. Hắn nhất thời lúng túng, hận không thể lập tức thu nhỏ sự tồn tại của mình lại, nhưng khốn nỗi tiếng rống kia đã ghim chặt hắn đứng chết trân tại chỗ.

“Tần Tu Trọng!”

Tần Tu Trọng giật thót người! Đệch? Tiêu Cửu Từ mách lẻo à!

Tiêu Cửu Từ vẻ mặt vô tội: “Không phải, Kiều Hàm, đệ…”

“Không phải cái gì, ta cảm nhận rõ mồn một linh lực lôi hệ còn sót lại kìa.” Kiều Hàm dẫu sao cũng là y tu, chút năng lực cảm nhận này đương nhiên phải có. Cậu tức tối trừng mắt nhìn chằm chằm Tần Tu Trọng đang nấp sau lưng Tiêu Cửu Từ. “Có giỏi thì nhắm vào ta này, ngươi động tay động chân với sư huynh của ta làm gì!”

Tần Tu Trọng bực bội: “Đấy là chuyện giữa hai bọn ta, không liên quan đến ngươi.”

Tiêu Cửu Từ còn định lên tiếng khuyên can, đã nghe Kiều Hàm âm trầm cảnh cáo Tần Tu Trọng: “Ngươi tiêu đời rồi, đợi ta ra ngoài, ngươi chết chắc!”

Tần Tu Trọng tức nghẹn lồng ngực, thầm nghiến răng mắng mỏ: Quả nhiên là Ma tộc!

Hai người cũng không cãi vã, bởi bên phía Thiệu Vũ dường như không yên tâm khi biết họ đến đây nên cũng lật đật chạy tới.

Cuối cùng Tần Tu Trọng rời đi, Tiêu Cửu Từ tỏ ý trong khoảng thời gian còn lại, y sẽ túc trực trước cửa để bầu bạn cùng Kiều Hàm.

Thiệu Vũ không thể cưỡng chế Tiêu Cửu Từ rời đi, đành phải tăng cường nhân thủ canh chừng. Cuối cùng gã còn ném cho Kiều Hàm một ánh nhìn thâm thúy: “Nếu không muốn bị trọng thương, tốt nhất là nên sớm thú nhận. Lúc đó Tiên minh sẽ bắt ngươi làm tù binh, chí ít cũng bớt đi được vài phần đau đớn.”

Kiều Hàm chỉ đáp trả đúng một chữ: “Cút.”

Gương mặt Thiệu Vũ tức thì méo xệch, gã xoay người bỏ đi thẳng.

Kiều Hàm xót xa khi thấy Tiêu Cửu Từ cứ đứng mãi ở cửa: “Sư huynh, huynh về nghỉ ngơi đi, không cần thiết phải thế đâu.”

“Không sao, ta ở đây canh chừng cho đệ. Nếu không, ta cũng không ngủ được.”

Kiều Hàm lập tức hưởng ứng: “Vậy ta cũng không đi nữa.” Nói đoạn, cậu định ngồi bệt xuống ngay cửa.

Tiêu Cửu Từ cũng không đuổi Kiều Hàm về nghỉ ngơi, ngược lại còn bắt đầu chỉ điểm, giúp cậu củng cố cảnh giới mới. Dẫu sao thì cậu cũng vừa mới tiến giai thành công.

Hai người cứ thế vừa trò chuyện vừa tu luyện. Bị ngăn cách bởi lớp kết giới, họ vứt ánh nhìn về phía nhau từ lúc trời đầy sao cho đến khi hửng sáng. Đám lính canh gác bên ngoài chứng kiến cảnh này, trong lòng bất giác sinh ra một sự thiên vị.

Trông ung dung điềm tĩnh nhường này, có lẽ Kiều Hàm thật sự không phải là Ma tộc.

Tới giờ, một đám người rầm rộ kéo đến dẫn Kiều Hàm ra ngoài.

Giữa đường, Mục Tình chạy tới. Nàng ngẩn ngơ nhìn Kiều Hàm, cuối cùng vẫn không nhịn được lên tiếng: “Kiều Hàm, ngươi… đừng sợ. Trận pháp kia thực sự không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho Nhân tộc đâu. Ta đã xác nhận đi xác nhận lại với chưởng môn rồi, chỉ cần ngươi… ngươi là Nhân tộc, chốc lát nữa là sẽ qua thôi.”

Suốt ba ngày nay, Mục Tình đã suy nghĩ rất nhiều, sâu thẳm trong thâm tâm nàng không ngừng cầu nguyện cho Kiều Hàm bình an vô sự. Nàng đã nảy sinh một thứ cảm xúc khác lạ với người nửa là thầy nửa là bạn này. Thậm chí, đôi lúc nàng còn âm thầm thấy may mắn vì trận pháp của tiên phủ không có sức mạnh đánh một đòn đoạt mạng đối với Ma tộc. Dù sao thì, giả dụ cậu thật sự là Ma tộc, nàng… cũng không muốn phải chứng kiến Kiều Hàm chết thảm ngay trước mắt mình.

Trước thiện ý của người khác, Kiều Hàm vẫn giữ thái độ hòa nhã, mỉm cười đáp: “Không cần lo lắng.”

Ngay sau đó, Tiêu Cửu Từ lúc lướt qua cũng khẽ liếc nhìn Mục Tình. Thấy y vẫn gắt gao theo sát Kiều Hàm, nàng rốt cuộc không nén được mà chặn đường gặng hỏi: “Kiều Hàm chắc chắn không phải là Ma tộc, đúng không?”

Tiêu Cửu Từ đương nhiên gật đầu.

Mục Tình cụp mắt giằng xé một hồi rồi lại hỏi: “Lỡ như… thì ngươi sẽ…”

Không đợi Mục Tình dứt lời, Tiêu Cửu Từ đã bước theo đội ngũ áp giải, hoàn toàn không màng đến câu hỏi của nàng. Mục Tình ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy sống lưng y thẳng tắp. Từ bóng lưng ấy, dường như không thể tìm thấy một chút do dự nào.

Mục Tình không biết sự kiên định ấy bắt nguồn từ việc y đã chắc chắn về thân phận của Kiều Hàm, hay là, cho dù Kiều Hàm thực sự có vấn đề đi chăng nữa, thì thái độ của y vẫn sẽ trước sau như một.

Trên quảng trường lúc này đã tụ tập rất đông người. Các vị tiên tôn của Lạc Hà tiên phủ, cùng đội ngũ trưởng lão của Tiên minh đều đã có mặt đông đủ.

Có thể thấy vị trí chính giữa quảng trường đang rực ánh sáng trận pháp. Những đường hoa văn phức tạp và cổ xưa ấy hoàn toàn khác biệt so với kỹ thuật vẽ trận đang thịnh hành ở tu chân giới hiện nay. Dù sao đây cũng là di vật từ ngàn năm trước, thời điểm mà Tam giới vẫn còn chung sống. Thuở ấy, để vạch trần Ma tộc đoạt xá, người ta đương nhiên không thể tung sát chiêu đánh chết không tha. Cũng vì lẽ đó mà Chước Dương Tịnh Hồn Trận mới ra đời, chừa lại một đường lui cho Ma tộc.

Trận pháp này không mang tính sát thương quá mạnh, dễ gây vạ lây cho người vô tội như những loại trận pháp kiểm tra trong cả trăm năm đổ lại đây.

Tuy nhiên, trận pháp này dù tốt thật, nhưng mức độ tiêu hao linh lực lại quá lớn, khâu chuẩn bị rườm rà, hơn nữa còn phải kết hợp với công pháp đặc thù của tiên phủ mới vận hành được. Đó là lý do tại sao nó không được truyền ra ngoài và cũng không còn tài liệu nào ghi chép lại.

Trước khi Kiều Hàm bị đưa vào trong, Tiêu Cửu Từ bèn tiến lên hành lễ, dõng dạc nói: “Ta cần kiểm tra trận pháp này một chút, nhằm đảm bảo sư đệ của ta sẽ không phải chịu thêm bất kỳ tổn thương nào khác.”

Nhưng trưởng lão của Tiên minh không đồng ý: “Cửu Từ à, chúng ta đều biết, ngoại trừ người của Khốn Thần Môn ra, thì thành tựu về trận pháp của ngươi là xuất chúng nhất. Trong lúc nhạy cảm thế này, ngươi đương nhiên phải biết tị hiềm, sao có thể đưa ra yêu cầu đó được? Ngươi làm thế chỉ càng khiến hiềm nghi của hắn nặng thêm thôi.”

“Đúng đấy, Cửu Từ, ngươi không tin tưởng bọn ta sao? Lẽ nào ngươi nghĩ bọn ta sẽ cố tình gài bẫy hãm hại hắn à? Ngươi cứ yên tâm, trận pháp này hoàn toàn do Lạc Hà tiên phủ thiết lập, bọn ta không hề nhúng tay vào.”

Do lúc trước Kiều Hàm từng lên tiếng hoài nghi Bất Niệm Cung, khiến cho nội bộ Tiên minh – nơi vốn dĩ bị Bất Niệm Cung thao túng mất phân nửa quyền lực – phải muối mặt. Thế nên lúc này, đám người đó mới không nhịn được mà bắt đầu xét nét, tính toán chi li.

Lạc Hà tiên phủ thì lại lười đôi co, Khung Linh tiên tôn thẳng thừng lên tiếng: “Ngươi đi đi.”

Có trưởng lão Tiên minh định lên tiếng phản đối, nhưng một vị tiên tôn của tiên phủ đã giành lời trước: “Ta cũng không tin nổi lại có kẻ dám giở trò với trận pháp của tiên phủ ta ngay dưới mí mắt bọn ta.”

Nghe vậy, những kẻ khác đều nín thinh.

Đương nhiên Tiêu Cửu Từ cũng chẳng dại gì mà giở trò công khai. Y chỉ đi lượn một vòng, tỉ mẩn quan sát những mắt xích trọng yếu bên trong trận pháp. Đôi mắt y sáng rực, vô số thông tin nhanh chóng được sắp xếp và tái cấu trúc lại trong đầu.

Tuy không rành trận pháp này, nhưng cốt lõi vẫn không đổi. Chỉ cần nắm bắt được các nguyên lý cơ bản, y cũng mường tượng ra được mức độ sát thương cũng như bí quyết để phá trận…

Dù không thể lập tức phá giải, nhưng Tiêu Cửu Từ đã cố gắng hiểu phương thức vận hành của nó ở mức độ tối đa.

Khi đã đi xong một vòng, Tiêu Cửu Từ liền trở về vị trí cũ, quy củ thi lễ thêm một lần nữa. Thái độ tiến thoái có chừng mực, ít ra xét về mặt phép tắc hành xử thì không ai bắt bẻ được nửa lời. Sự mẫu mực đến mức hoàn hảo này khiến các bậc tiền bối có chướng mắt với hành động ban nãy của y, thì vẫn phải gật gù tán thưởng cái tác phong ôn tồn, lễ độ ấy.

Vài người không kìm được tiếng thở dài cảm thán: Sao một người như vậy lại có thể là đồ đệ của Quỳnh Bích Tiên Tử cơ chứ.

Lại nhìn sang cái nhân vật rắc rối mang tên Kiều Hàm kia.

Chỉ thấy trước khoảnh khắc bước vào trận pháp, cậu lại dở chứng, sống chết cũng không chịu bước vào.

“Kiều Hàm, chẳng lẽ rốt cuộc cũng chột dạ, muốn nhận tội rồi sao?” Thiệu Vũ ngoài cười nhưng trong không cười, cất giọng mỉa mai.

Kiều Hàm xoa xoa cằm nói: “Ta sực nhớ ra một chuyện, cái thiệt thòi này ta không gánh được! Dựa vào đâu các người chỉ đưa ra một chứng cứ mập mờ đã bắt ta phải phối hợp cái này cái nọ, lãng phí ba ngày của ta thì chớ, còn bắt ta biểu diễn trước mặt bao nhiêu người. Tổn thất tinh thần của ta, ai đền đây!”

“Mở miệng ngậm miệng đều tính toán thiệt hơn, quá sức hám lợi rồi!” Một vị trưởng bối giận dữ mắng.

“Đương nhiên kẻ chịu thiệt không phải ông, người bị hành tới hành lui cũng chẳng phải ông. Ông chỉ việc há miệng lải nhải vài câu, đương nhiên đứng nói chuyện thì không đau lưng rồi!” Kiều Hàm nhàn nhạt nói: “Ta chỉ làm mẫu cho chư vị Tu chân giới thôi, lỡ như ngày nào đó các người lại nghi ngờ ai, chung quy cũng phải có một quy củ. Nghi ngờ cũng được, phối hợp cũng xong, nhưng nếu vu oan cho người ta, thì cũng phải có một lời giải thích chứ.” Kiều Hàm cố tình kiếm chuyện.

“Chứng minh được ngươi trong sạch, đó chính là lời giải thích!” Có kẻ giận dữ nói.

“Xùy, cái đạo lý này để ông nói, quả thật nát bét! Ta chém ông một đao, rồi chữa khỏi cho ông, có phải là không cần tạ lỗi nữa không! Thiên hạ này do ông định đoạt chắc!” Kiều Hàm chọc tức.

“Ngươi, đúng là càn quấy!”

“Ta đang nói đạo lý với ông, ông lại bảo ta càn quấy, xem ra ông chưa từng thấy càn quấy thực sự là như thế nào à! Muốn xem thử không?” Kiều Hàm âm u nói.

Thoáng chốc, mấy vị trưởng lão vừa đấu khẩu với Kiều Hàm bỗng sinh ra một loại cảm giác như đang bị đe dọa, uy h**p khôn tả.

Thiệu Vũ hít một hơi thật sâu, bấy giờ mới bình tĩnh lên tiếng: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”

Lúc này, Kiều Hàm mới toét miệng cười: “Dễ nói thôi. Nếu vu oan cho ta thì phải bồi thường chứ. Thế này đi, Tiên minh đền cho ta năm cây linh thảo Địa giai.” Chẳng đợi người của Tiên minh kịp vuốt ngực thở hắt ra, ánh mắt cậu đã lia lẹ sang phía người của tiên phủ. Đương nhiên, mục tiêu thực sự của cậu chính là tiên phủ.

Cậu muốn nhân cơ hội này vòi luôn Băng Hồn Thảo, làm một mẻ hốt trọn ổ!

Thế nhưng, chưa kịp để Kiều Hàm mở miệng, Khung Linh tiên tôn nhận ra ánh mắt cậu đang chĩa về phía mình liền cất giọng ngắt lời: “Hợp lý. Tiên minh muốn kiểm tra ngươi, nếu vu oan cho ngươi thì dĩ nhiên Tiên minh phải đứng ra bồi thường rồi.”

Bao nhiêu lời định nói chực chờ nơi cửa miệng của Kiều Hàm lập tức trôi tuột trở lại vào bụng. Cậu cứ thế trừng mắt nhìn Khung Linh tiên tôn.

Mẹ kiếp! Lão này lại dám chặn họng cậu trước. Cảnh giác cao độ thế này, chắc hẳn bình thường ăn không ít quả đắng rồi đúng không?

Kế hoạch đánh úp đòi Băng Hồn Thảo chính thức chết yểu từ trong trứng nước.

Bị Khung Linh tiên tôn phán cho một câu xanh rờn, đám người Tiên minh tức thì nghẹn họng không thốt nổi nửa lời phản bác. Nào ngờ Kiều Hàm bỗng dưng lật lọng, bày ra bộ dạng cau có khó chịu, đổi giọng đòi hỏi: “Năm cây ít quá, ta muốn mười cây!”

Các vị trưởng lão Tiên minh: Bà mẹ nó! Ngươi đi ăn cướp đấy à!

Vài kẻ có tâm tư: Phát hiện ra con đường làm giàu mới rồi!

Đám đông vây xem: Sao cứ có cảm giác đây không phải là buổi kiểm tra thân phận, mà là hiện trường ăn vạ tống tiền vậy nhỉ?

Lục Truy bước tới cạnh Tiêu Cửu Từ, nhỏ giọng thì thầm: “Chọc ai không chọc, lại đi chọc cậu ấy, rước họa vào thân rồi. Nhưng mà hiện giờ cậu ấy ngông cuồng như vậy, chẳng lẽ thật sự…”

Tiêu Cửu Từ đương nhiên biết mục đích ban nãy của Kiều Hàm là muốn lừa lấy Băng Hồn Thảo. Y không ngờ vào thời khắc này, Kiều Hàm vẫn nghĩ cho y. Nội tâm Tiêu Cửu Từ trở nên mềm mại, mềm đến mức sắp tan ra.

Cuối cùng, sau khi Tiên minh và Kiều Hàm mặc cả, hai bên chốt ở mức bảy cây. Sau khi định thần lại, bọn họ không hiểu rốt cuộc mình đã bị Kiều Hàm dắt mũi từ lúc nào.

Cho đến lúc này, về cơ bản chín mươi phần trăm số người đều cảm thấy đây hẳn thực sự là một sự hiểu lầm. Người của Tiên minh quá ngu ngốc, đã cho Kiều Hàm cơ hội vặt lông cừu. Ngay cả người của tiên phủ cũng nghĩ như vậy.

Thế nhưng Thiệu Vũ vẫn cố chấp không chịu thừa nhận. Ngược lại, trong khung cảnh như một trò hề vừa rồi, gã còn phân tâm cảnh giác tứ phía, nghi ngờ Kiều Hàm có kỳ chiêu khác.

Thế nhưng Kiều Hàm cứ vậy thản nhiên bước vào trận pháp, còn mang bộ dạng nhẹ nhõm, thảnh thơi.

Thiệu Vũ xưa nay luôn đóng vai ung dung điềm tĩnh, lúc này lại sắp cắn nát cả hàm răng.

Trận pháp sắp khởi động.

Tiêu Cửu Từ bắt đầu căng thẳng, nhưng Kiều Hàm thì vẫn bình chân như vại. Thiệu Vũ không kìm được mà lên tiếng: “Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngoan ngoãn thừa nhận thì sẽ tránh được việc phải chịu tội.”

Kiều Hàm phì cười, vẫy vẫy tay gọi Thiệu Vũ.

Thiệu Vũ sinh nghi, bước về phía trận pháp. Kiều Hàm cũng đi đến rìa trận pháp, đột nhiên nhìn Thiệu Vũ dõng dạc nói: “Sao ngươi cứ luôn khoan dung với ta, cho ta cơ hội, khả nghi ghê đó. Thực ra… ngươi mới có liên quan đến Ma tộc nhỉ! Không muốn làm hại đồng loại, cho nên mới nói loại lời nhảm nhí này. Nếu ta thật sự là Ma tộc, ngươi nên mang hận chỉ muốn trực tiếp giết ta mới đúng chứ! Ngươi thật thú vị!”

Vừa dứt lời, sắc mặt Thiệu Vũ lập tức biến đổi. Quả nhiên từ phía dưới đã vang lên những tiếng xì xào bàn tán của đám đông. Thái độ kỳ quặc đến mức khó hiểu của Thiệu Vũ rốt cuộc cũng khơi dậy lòng nghi ngờ của mọi người.

“Ta chỉ hy vọng bắt được một tên Ma tộc còn lành lặn, thuận tiện cho việc thẩm vấn điều tra, thuần phục thành tù binh, đối với phe ta mới là có lợi nhất. Rõ ràng là chuyện đôi bên cùng có lợi, nếu ngươi đã không cảm kích thì thôi vậy.” Thiệu Vũ cắn răng, âm hiểm liếc Kiều Hàm một cái, vừa xoay người liền lạnh lùng tuyên bố: “Khởi động trận pháp!”

Đám người xung quanh tức thì dồn dập vận chuyển linh lực. Trận pháp bắt đầu tỏa ra một thứ ánh sáng khác thường.

Kiều Hàm nhìn Thiệu Vũ đang định bước xuống bậc thang, cười lạnh một tiếng nói: “Ta cho ngươi đi rồi à?”

Thiệu Vũ sững người, vừa định quay đầu lại, đột nhiên vô số dây leo lao về phía gã.

Biến cố ập đến quá bất ngờ. Đám đông chỉ kịp thấy Thiệu Vũ bị dây leo của Kiều Hàm quấn chặt lấy, rồi bị lôi tuột vào trong trận pháp với tốc độ nhanh như chớp giật.

Tất cả mọi người trong khoảnh khắc này đều kinh động, còn tưởng Kiều Hàm thật sự là Ma tộc, muốn khống chế Thiệu Vũ.

Rất nhiều người lập tức rút vũ khí ra, kiếm Băng Phách của Tiêu Cửu Từ cũng nháy mắt đã ở trong tay y.

Lúc này trận pháp đã khởi động hoàn toàn. Chỉ nghe thấy tiếng Kiều Hàm cười gằn: “Tiểu gia ta cứ thích hoài nghi ngươi đấy. Đã muốn kiểm tra thì mọi người cùng vào đây mà kiểm tra. Ta xem thử rốt cuộc ngươi có dính líu đến Ma tộc hay không!”

Lời này vừa buông ra, tất cả mọi người đều cứng đờ. Hả?

Trong chớp mắt, trận pháp bùng lên luồng linh quang mãnh liệt. Lúc này, dù Thiệu Vũ có giãy giụa thoát khỏi trói buộc của dây leo thì cũng chẳng còn đường nào mà ra nữa.

Đây quả thực là một tình huống nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người.

Trái lại, đám người Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng tức thì nâng cao cảnh giác. Suy cho cùng, họ đã âm thầm nghi ngờ Thiệu Vũ từ lâu, chỉ là chưa rõ chân tướng sự việc mà thôi. Nước cờ bốc đồng này của Kiều Hàm xem ra lại sắp phơi bày đáp án ngay tại trận.

Xa xa, sắc mặt của mấy người thuộc Bất Niệm Cung cũng khẽ biến. Thậm chí bàn tay của Đoạn Y còn vô thức run lên một nhịp. Tuy nhiên, bọn họ rất nhanh đã khôi phục lại vẻ bình thản như không.

Y hệt như bộ dạng của Thiệu Vũ trong trận pháp lúc này. Gã hoàn toàn không chút hoảng loạn sợ hãi, cũng không có phản ứng bất thường nào.

Điều này chứng tỏ, Thiệu Vũ không phải là Ma tộc đoạt xá, cũng chẳng phải ma tu. Trên người gã tuyệt nhiên không tồn tại bất cứ yếu tố nào dính líu đến Ma tộc, gã thực sự là một tu sĩ Nhân tộc bình thường.

Kiều Uyển, người vẫn luôn lặng lẽ quan sát nãy giờ thừa biết điều đó. Thiệu Vũ của kiếp trước cũng y như vậy, chỉ là một tu sĩ Nhân tộc bình thường mà thôi.

Sắc mặt Tần Tu Trọng trở nên cực kỳ khó coi, nhưng biểu cảm trên khuôn mặt hắn lập tức chuyển biến rất nhanh, sự kinh ngạc dần được thế chỗ bởi một vẻ thả lỏng nhẹ nhõm.

Lục Truy lúc này cũng tương tự. Chỉ duy nhất một mình Tiêu Cửu Từ là vẫn không hề thả lỏng.

Sắc mặt Thiệu Vũ thì ngày một khó coi. Bởi vì trong lúc gã đang dương dương tự đắc, Kiều Hàm đứng ngay trước mặt gã không chẳng sứt mẻ gì, cuối cùng gã cũng không giữ nổi bình tĩnh nữa.

“Ngươi…”

Kiều Hàm lắc đầu đầy tiếc nuối: “Xem ra cả hai chúng ta đều không phải rồi.”

Kiều Hàm tiếc thật sự. Cái chiêu cậu vừa đột xuất nghĩ ra, vốn định đánh cho đối thủ trở tay không kịp, ai dè lại xôi hỏng bỏng không. Sớm biết vậy lôi Đoạn Y vào cùng thì còn có khả năng hơn. Nhưng Đoạn Y cũng sẽ không giao tiếp với cậu, sẽ không bị lừa qua đây, cũng đành chịu.

Tất cả những người có mặt ở hiện trường đương nhiên cũng không bận tâm đến Thiệu Vũ, lúc này sự chú ý của họ đều dồn sạch về phía Kiều Hàm.

Thấy Kiều Hàm không chút tổn thương, thậm chí còn đầy hứng thú ngồi xếp bằng trong trận pháp linh quang chạy loạn, cuối cùng đã xác định Kiều Hàm thật sự bị oan.

Khung Linh tiên tôn hài lòng gật đầu nhìn sang Mục Tình, Mục Tình vui vẻ nhảy cẫng lên.

Trái ngược hoàn toàn, sắc mặt Đoạn Uân đại biến, ả suýt nữa đã lao lên gây rối. Nhưng lần này, Đoạn Y đã gắt gao túm chặt lấy cổ tay, không cho ả nhúc nhích dù chỉ là một cái chớp mắt.

Còn Tiêu Cửu Từ thì mãi đến khi ánh sáng trận pháp biến mất mới thở phào một hơi. Nhìn Kiều Hàm cười hì hì lao về phía mình, y biết ải này xem như đã qua.

Khoảnh khắc này, Tiêu Cửu Từ rốt cuộc không nhịn được xông lên, ôm chầm lấy người đã xa cách ba ngày vào lòng, hít sâu mùi hương trên người Kiều Hàm.

Lục lạc băng ở đuôi dải lụa buộc tóc của Kiều Hàm cũng phát ra động tĩnh vui tai, vô cùng êm tai, giống như đang ăn mừng.

Kiều Hàm kích động vòng tay ôm chặt lấy Tiêu Cửu Từ.

Cái ôm này ngược lại không sao, vì rất nhanh, bạn bè đều tiến lên. Mục Tình kích động kéo tay Kiều Hàm, Lục Truy cũng cho cậu một cái ôm. Nguyên Hội vốn ở đằng xa lén nhìn, lúc này vui vẻ suýt thì nhấc bổng Kiều Hàm lên, cuối cùng hắn không cần vì sự hoang mang trong lòng mà tụng kinh nữa, vô cùng vui vẻ.

Thiệu Vũ lảo đảo một bước đi ra, vẫn hằn học nhìn bóng lưng Kiều Hàm, gã không muốn thừa nhận người đầy tâm cơ như mình còn có lúc nhầm lẫn. Gã mới không tin trên thế giới này thực sự có loại thiên tài đặc thù như vậy, có thể làm được chuyện chỉ có Ma tộc mới làm được, tu vi còn thấp đã có thể tu luyện linh thức.

Mặc dù màn kịch này làm lãng phí bao nhiêu thời gian và tâm sức, giày vò một trận vô ích lại còn tạo cơ hội cho Kiều Hàm tự chứng minh thân phận, nhưng Thiệu Vũ quyết không dễ dàng bỏ cuộc.

Đợi lúc được người đón về, Thiệu Vũ trực tiếp nói với thủ hạ tâm phúc: “Đi, mời gia chủ Kiều gia tới một chuyến, cứ nói là con trai con gái của ông ta có thể sắp liên hôn với Lạc Hà tiên phủ rồi.”

Đoạt xá không thể kế thừa ký ức, chỉ cần để người thân ở bên cạnh thì chẳng lo không tìm ra sơ hở.

Đám đông hóng chuyện rốt cuộc cũng tản đi, mọi người còn phải tiếp tục tham gia các hoạt động trong tiên hội. Dù sao thì hôm nay cũng là ngày chót rồi, tháng sau đã chính thức bắt đầu thi đấu, ai nấy đều phải rục rịch chuẩn bị.

Bên kia, Kiều Hàm đã được Tiêu Cửu Từ đi cùng, hớn hở vác bản danh sách linh thảo mà mình muốn giao thẳng cho trưởng lão Tiên minh.

Trưởng lão rất muốn nói: Ngươi vì nghi ngờ mà lôi Thiệu Vũ vào kiểm tra chung một trận, chẳng phải cũng nên bồi thường sao? Vậy hai bên cấn trừ cho nhau được không? Làm người đừng có tiêu chuẩn kép như thế!

Nhưng nhìn Kiều Hàm mở to hai mắt, bày ra vẻ mặt vô cùng mong đợi nhìn ông, thế quái nào lại giống hệt như ác bá đang đi đòi nợ. Thôi bỏ đi, đừng rước thêm rắc rối vào thân nữa. Nhịn một chút gió yên biển lặng, dù sao sư phụ của người ta cũng chẳng phải dạng vừa.

Trưởng lão đành ngậm bồ hòn làm ngọt nhận lấy danh sách, dặn dò lát nữa cho người mang đồ đến.

Giải quyết xong xuôi, Kiều Hàm bèn chuẩn bị về lại viện nghỉ ngơi.

Dọc đường đi, Tiêu Cửu Từ đều cẩn thận nhìn Kiều Hàm, xác định xung quanh không có người mới mở miệng nói: “Thân thể thật sự không có vấn đề sao?”

Kiều Hàm vỗ ngực cái bộp, cam đoan: “Hoàn toàn không sao cả.”

Tiêu Cửu Từ thật sự khó hiểu: “Đệ… rốt cuộc cách nào mới có khả năng làm lộ thân phận của đệ?”

Đây được xem là phơi bày tử huyệt rồi. Nhưng Tiêu Cửu Từ vừa trực tiếp hỏi, Kiều Hàm cũng chẳng chút do dự mà đáp luôn: “Những cách thông thường đều vô dụng với ta, trừ phi… kiểm tra linh thức.”

Kiều Hàm đã nghiên cứu rất rõ ràng về tình trạng của mình. Cậu chỉ đơn thuần là tráo đổi linh hồn, trên người không hề có bất kỳ đặc tính nào của Ma tộc, y hệt như Thiệu Vũ vậy. Cho nên, bất luận bản chất thật sự của cậu là gì, thì mấy cái trận pháp kiểm tra Ma tộc kia vốn chẳng có tác dụng mấy với cậu. Có chăng là sợ xuất hiện vài tình huống ngoài ý muốn, thế nên để phòng hờ, cậu còn cố ý đổi sẵn Bùa Ngụy Trang, thứ bùa cậu từng dùng lúc đi tìm hoa cho Tiêu Cửu Từ, có tác dụng giả dạng thành người bình thường để qua mặt vài cấm chế kỳ quái. Vừa nãy cậu lén dán linh phù này lên người, nhờ thế mà bình an vượt ải.

“Kiểm tra linh thức là một việc rất khó thực hiện. Hơn nữa, người ngoài một khi làm vậy sẽ rất dễ gây thương tổn cho đối phương, thế nên nếu không phải tình huống thật sự đặc biệt thì sẽ không ai làm đến bước này.” Tiêu Cửu Từ mỉm cười nói: “Xem ra, từ nay về sau, đệ an toàn rồi.”

Trải qua chuyện lần này, hẳn là sẽ không còn ai rảnh rỗi phí tâm phí sức đi nghi ngờ thân phận của Kiều Hàm nữa. Kể cả sau này cậu có dùng linh thức để công kích, người khác cũng sẽ chẳng lấy đó làm cớ để bắt bẻ. Thế cũng coi như trong cái rủi có cái may. Trước kia Tiêu Cửu Từ vội vàng khao khát mạnh lên, khao khát khôi phục tu vi là vì lo sợ lúc thân phận của Kiều Hàm bại lộ, y sẽ không đủ sức bảo vệ cậu. Giờ thì y rốt cuộc cũng có thể yên lòng đôi chút rồi.

Tiêu Cửu Từ vỗ vỗ lên đầu Kiều Hàm, nói: “Sau này ta chỉ cần bảo vệ tốt linh thức của đệ, tuyệt đối không để kẻ nào dòm ngó là được.”

Ánh mắt Kiều Hàm khẽ lóe lên, cậu kiên định gật đầu: “Ừm, ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào dòm ngó đâu.”

Ngay sau đó, hai người bắt đầu bàn bạc đến chuyện của Băng Hồn Thảo. Quả nhiên vẫn phải đi bước cuối cùng: dựa vào việc giành hạng nhất.

Còn chưa bước tới viện, hai người đã nhận được thư truyền tin. Nhóm Lục Truy muốn mời họ vào thành ăn một bữa thịnh soạn để xả xui.

Hai mắt Kiều Hàm lập tức sáng rực, vội hỏi: “Tần Tu Trọng có ở đó không?”

Tiêu Cửu Từ: ?

Nghe nói là có, Kiều Hàm lập tức kéo Tiêu Cửu Từ sát phạt tới đó.

Ai dè đi được nửa đường, Mục Tình đuổi theo nằng nặc đòi đi chung. Không tiện từ chối, cả hai đành dắt nàng ta theo cùng, dù sao thì đông người cũng tốt.

Nào ngờ Mục Tình hôm nay lại tỏ ra ngại ngùng, khẩn trương một cách khó hiểu. Cả buổi tối nàng cứ ấp úng muốn nói lại thôi. Cuối cùng nhân lúc Kiều Hàm đấm Tần Tu Trọng một quyền rồi xoay người chuồn đi, nàng mới chớp được thời cơ, lôi Kiều Hàm ra hậu viện của tửu lâu để nói chuyện riêng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn