Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 123

“Chuyện này là sao? Sao Kiều Hàm lại bị bắt?” Thường Nguyên vừa bình phục, mới bước ra ngoài đã bị Toàn Duệ lôi đến quảng trường.

Xung quanh đã có không ít người quen. Hoa Phượng Nguyệt liếc Thường Nguyên một cái: “Tin tức truyền tới từ Tiên minh, phát hiện Kiều Hàm có hiềm nghi bị Ma tộc đoạt xá.”

Sắc mặt Thường Nguyên lập tức cứng đờ: “Làm sao… có thể?”

Hoa Phượng Nguyệt lạnh nhạt đáp: “Ta với hắn không thân, nhưng hắn và Tiêu Cửu Từ có công lớn với tu chân giới, còn là đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử, người thừa kế La Yên Huyền Thể của Kiều gia. Xét về tình hay lý, Tiên minh sẽ không vô duyên vô cớ bôi nhọ hắn.”

Toàn Duệ vốn là tùy tùng của Thường Nguyên, quan hệ với Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm luôn ở mức bình thường, lúc này liền xen vào: “Thường Nguyên, ngươi đừng quên lần đầu chúng ta gặp họ ở Tàng Thành Lâm, chính chúng ta còn bàn tán rằng Kiều Hàm không giống lời đồn chút nào. Có lẽ hắn đã bị đoạt xá từ lâu rồi.”

Thường Nguyên tính tình thẳng tuột: “Ta vẫn không tin nổi.”

“Ma tộc đoạt xá không phải chuyện đùa, đám ma tu bị bắt mấy ngày trước hoàn toàn không thể đặt lên bàn cân so sánh.” Toàn Duệ nói tiếp: “Đúng rồi, chẳng phải tên ma tu dạo nọ bị bắt cũng là vì đi tìm Kiều Hàm sao?”

Thường Nguyên và Hoa Phượng Nguyệt đều im lặng.

Ma tu và Ma tộc có sự khác biệt về bản chất. Ma tu là người tu luyện ma khí mà nhập ma, thực chất là kẻ bị Nhân tộc ruồng bỏ, là con rối của Ma tộc. Còn Ma tộc thực thụ là một chủng tộc vô cùng hùng mạnh, thực lực hoàn toàn áp đảo Nhân tộc và Yêu tộc.

Hiện tại, toàn bộ Ma tộc đều bị phong ấn dưới biển Thương Minh. Khi phong ấn chưa giải, bọn chúng không thể thoát ra, trừ phi linh thức tách rời khỏi thể xác, dùng linh thức mạnh mẽ trốn đi rồi chiếm đoạt thức hải, ký sinh vào người khác.

Loại này thường tinh thông công kích linh thức, đương nhiên khó đối phó hơn ma tu nhiều. Hơn nữa, bản thân chúng không mang ma khí, lại tu luyện theo công pháp của Nhân tộc, nếu muốn làm ác hay cấu kết với Ma giới thì thật sự khiến người ta không kịp đề phòng.

Có thể nói, một kẻ bị Ma tộc đoạt xá và một bán yêu hóa điên có mức độ nguy hại đối với tu chân giới là ngang nhau.

Bởi vậy, hễ bắt được là chắc chắn phải công khai thẩm tra.

Đám đông vây xem bên dưới đại khái đã nghe qua sự tình. Kẻ thì kinh ngạc khôn xiết, kẻ khi mọi chuyện còn chưa ngã ngũ đã bắt đầu đầy rẫy phẫn nộ. Trong đó không thiếu những môn phái, gia tộc từng chịu thảm cảnh dưới tay Ma tộc nên mối thù với kẻ đoạt xá là không thể hóa giải, nhưng phần lớn sự căm ghét của mọi người vẫn là từ cái gọi là “đại nghĩa” mà ra.

Cách đó không xa, Thịnh Giác nhìn thấy cảnh này thì không khỏi cười lạnh. Một kẻ mới quen gần đây đứng cạnh hắn tò mò hỏi: “Thịnh Giác, không phải ngươi có quen biết Kiều Hàm kia à? Ngươi thấy cậu ta có phải Ma tộc không?”

Thịnh Giác nhàn nhạt đáp: “Huynh ấy không phải.”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt hắn đã quét về phía xa, nơi đám người của Bất Niệm Cung đang đứng.

“Tin tưởng cậu ta vậy sao? Mà cũng phải, cậu ta từng giúp ngươi. Ma tộc làm gì tốt tính thế, trên người ngươi lại chẳng có lợi ích gì cho cậu ta mưu đồ, việc gì phải diễn kịch với ngươi.”

Ánh mắt Thịnh Giác sâu thẳm: “Đúng vậy, huynh ấy đã giúp ta. Huynh ấy là một trong số ít những người có tấm lòng chân thành ở cái tu chân giới này.”

Trên quảng trường phán xét, đợi đến khi các nhân vật quan trọng đã tề tựu đông đủ, Thiệu Vũ chủ động bước ra định lên tiếng thì lại bị Kiều Hàm trực tiếp ngắt lời.

Kiều Hàm đánh đòn phủ đầu, phẫn uất nói: “Các vị tiền bối, các vị đạo hữu có mặt ở đây, hôm nay Kiều Hàm ta bị vu oan là kẻ bị Ma tộc đoạt xá, bị áp giải đến đây chịu thẩm vấn. Xin mọi người hãy làm chứng cho ta, nếu Tiên minh và Lạc Hà tiên phủ vu khống ta, xin hãy đòi lại công đạo cho ta!”

Cái vẻ đương nhiên đầy khí thế này khiến đám đông vây xem thực sự hơi hoang mang. Nếu thật sự là kẻ đoạt xá, lúc này chắc chắn phải hoảng loạn mới đúng.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lại nghe Kiều Hàm nói tiếp: “Hôm nay nếu tùy tiện định tội ta một cách mập mờ, vậy sau này những kẻ cầm quyền kia chỉ cần thấy ai chướng mắt là chụp cho cái mũ Ma tộc đoạt xá, chẳng phải muốn giết ai thì giết, muốn đoạt bảo vật của ai thì đoạt sao? Ngày hôm nay của ta, rất có thể là ngày mai của các vị!”

Lời này của Kiều Hàm lập tức kích động tâm lý hoài nghi của đám đông. Chuyện không liên quan đến mình thì dễ dàng đứng ngoài xem kịch, nhưng một khi đã dính líu đến lợi ích bản thân, bất cứ ai cũng sẽ cảnh giác. Suy cho cùng, lăn lộn trong tu chân giới bao năm, ai mà chẳng có kẻ thù hay một hai món bảo vật sợ bị người khác dòm ngó.

Trong nháy mắt, phía dưới đài bắt đầu xôn xao.

Kiều Hàm nhướn mày nhìn Thiệu Vũ đang biến sắc, ánh mắt tràn đầy vẻ khiêu khích.

Lúc này, một vị trưởng lão tính tình nóng nảy quát lớn: “Ý ngươi là bọn ta rảnh rỗi sinh nông nổi, cố ý hãm hại ngươi?!”

Kiều Hàm đáp: “Chẳng lẽ không phải sao? Dù sao ta không phải Ma tộc, tự ta biết rõ.”

“Đây là Tiên minh và Lạc Hà tiên phủ, có cần thiết phải nhắm vào một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như ngươi không? Ngươi coi chúng ta là cái gì!”

Quả thực, lời vừa rồi của Kiều Hàm chẳng khác nào mắng cả Tiên minh lẫn tiên phủ, khiến những kẻ ngồi ghế trên vô cùng khó chịu.

Kiều Hàm lại nói: “Trước đây ta từng đắc tội với các ngươi, các ngươi muốn chỉnh ta cũng là lẽ thường tình.”

“Nói láo! Hoàn toàn không có chuyện đó!” Có người lập tức phản bác.

Kiều Hàm cười lạnh một tiếng: “Trước đó cả Bất Niệm Cung và Lạc Hà tiên phủ đều muốn liên hôn với ta nhưng bị ta từ chối, chuyện này có tính là thấy ta chướng mắt không?”

Lời này vừa thốt ra, mọi người liền nhớ lại thái độ của Đoạn Y bên Bất Niệm Cung và Mục Tình bên Lạc Hà tiên phủ trong buổi yến tiệc Tiên hội ngày đó, đúng là có ý kia thật. Chẳng lẽ vì bị từ chối nên mới đối xử với Kiều Hàm như vậy?

Vị trưởng lão vừa phản bác Kiều Hàm lập tức á khẩu. Ông ta cũng từng nghe loáng thoáng về chuyện này, giờ bị người ta nắm thóp thì thật sự chẳng biết nói gì hơn, chỉ đành rón rén nhìn về phía Thiệu Vũ.

Phía Bất Niệm Cung, đám đệ tử cũng đang lén lút nhìn Đoạn Uân. Đoạn Uân kéo cánh tay Đoạn Y, trầm giọng hỏi: “Tỷ, Kiều Hàm thật sự là Ma tộc sao?”

Đoạn Y biết Đoạn Uân thích Kiều Hàm, cứ ngỡ ả ta sẽ làm loạn nên mới bảo: “Sư huynh nói phải thì chắc là phải rồi, nên muội…”

“Vậy thì tốt quá.” Đoạn Uân bỗng nhiên thâm độc nói: “Như vậy sẽ không còn ai giành với ta nữa. Nhất định phải để sư huynh mang hắn về, từ nay về sau hắn là của ta.”

Đoạn Uân chẳng quan tâm Kiều Hàm là cái thứ gì, chỉ cần đưa cho ả ta là được.

Đoạn Y hơi nhíu mày, nếu thật sự mang Kiều Hàm về, Thiệu Vũ nhất định sẽ trọng dụng Kiều Hàm. Bởi lẽ, một Ma tộc có thể đoạt xá trốn ra ngoài chắc chắn không phải dạng vừa, nếu có thể đúc kết kinh nghiệm từ Kiều Hàm thì sẽ giúp được nhiều Ma tộc khác thoát ra hơn.

Ở phía bên kia, Mục Tình lo lắng kéo Khiếu Uy hỏi: “Sư huynh, lời Kiều Hàm nói là thật sao?”

Khiếu Uy làm sao biết được, đến tận bây giờ gã vẫn ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì, chỉ biết Thiệu Vũ sau khi điều tra sự cố Vạn Mê Trận đã vội vã đi tìm chưởng môn, sau đó liền bắt đầu truy bắt Kiều Hàm.

Kiều Hàm chính là La Yên Huyền Thể, sao có thể gán cho danh Ma tộc được, chẳng phải là lãng phí sao?

Cứ như vậy, sau một hồi bị Kiều Hàm nói xa nói gần đánh trống lảng, đám người bên dưới càng thêm ồn ào.

Lục Truy thấy thế liền cầm đầu hô lớn: “Yên tâm đi, có bao nhiêu người đang nhìn thế này, làm sao có thể để người khác tùy tiện định tội được. Kể cả có gượng ép gán ghép cũng không được, nhất định phải có chứng cứ xác thực! Mọi người thấy có đúng không!”

Lập tức có người phụ họa theo.

Từ sự căm thù Ma tộc ban đầu, đám đông đã chuyển thành những nhân chứng đòi công bằng.

Lục Truy thấp giọng nói với Tiêu Cửu Từ bên cạnh: “Thế trận này Tiên minh và tiên phủ còn chưa bắt đầu đã thua rồi, vẫn là Kiều Hàm nhà ta mồm miệng lanh lợi. Có điều cậu ấy đúng là… tự tin thật.”

Dù vẻ mặt Lục Truy tỏ ra nhẹ nhàng nhưng trong lòng thực sự chẳng có chút hy vọng nào. Lúc này chỉ có thể cầu nguyện cái gọi là bằng chứng kia không đủ thuyết phục, và tuyệt đối không được dùng biện pháp cực đoan để kiểm tra linh thức của Kiều Hàm, nếu không chắc chắn sẽ bị bại lộ.

Thực ra Tiêu Cửu Từ cũng không biết Kiều Hàm có át chủ bài gì, nhưng y đại khái đoán được Thiệu Vũ đã nắm được thóp của cậu. “Kiều Hàm bảo ta hãy tin đệ ấy.”

Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt Tiêu Cửu Từ đã bắt đầu đảo quanh bốn phía, phân tích từng ngóc ngách để tìm đường sống, chuẩn bị cho bước đường xấu nhất. Y vốn không phải kiểu người ngồi chờ chết hay mong chờ vào kỳ tích.

Vì một trận náo loạn này, mọi người bắt đầu nhao nhao đòi Thiệu Vũ đưa ra bằng chứng. Thiệu Vũ không ngờ một Kiều Hàm bình thường không biết đối nhân xử thế là bao, đến lúc mấu chốt lại có thể kích động lòng người như vậy, mấy lời đường hoàng hoa mỹ giờ không còn đất diễn.

Thiệu Vũ phất tay một cái, trực tiếp ra lệnh cho thuộc hạ mở thủy mạc. Rất nhanh, một hình ảnh đã hiện lên trên đó.

“Vạn Mê Trận xảy ra vấn đề trước đó, tin rằng mọi người đều đã trải qua. Vạn Mê Trận vốn là thứ Lạc Hà tiên phủ dùng để bắt bán yêu, bên trong có bố trí trận pháp, một khi cảm ứng được ma khí sẽ lập tức khóa khu vực đó lại. Ngoài ra còn có một chức năng nữa, đó là khi khóa chặt sẽ đồng thời kích hoạt Lưu Ảnh Thuật.”

Lời này vừa thốt ra, theo những hình ảnh Kiều Hàm và mọi người chiến đấu với ma thú ngày hôm đó hiện lên trên thủy mạc, trong lòng Kiều Hàm đã rõ mười mươi.

Và tất cả những điều này cũng chứng thực suy đoán của Tiêu Cửu Từ. Vạn Mê Trận vốn là cái bẫy nhắm vào Kiều Hàm, mục đích là để cố ý để lại bằng chứng. Cộng thêm thái độ trước đó của Thiệu Vũ, cơ bản có thể khẳng định gã đã nghi ngờ Kiều Hàm từ lâu.

Sơ hở duy nhất có thể lộ ra là lúc ở Tây Phong Tuyết quốc, khi tên tà tu nhìn thấy chiêu công kích linh thức của Kiều Hàm.

Điều đó gián tiếp chứng minh tên tà tu cũng là người của Thiệu Vũ. Dù hắn đã bị Tiêu Cửu Từ g**t ch*t, nhưng thế gian này vốn có thuật gọi hồn, bởi vậy Thiệu Vũ mới phát hiện ra bí mật của Kiều Hàm.

Bọn họ trước đó đoán Thiệu Vũ có liên quan đến Ma giới, nên gã không thể nhắm vào Kiều Hàm nếu cậu thật sự là kẻ đoạt xá. Đi lòng vòng một hồi tìm bằng chứng để công khai định tội Kiều Hàm, chẳng qua là để gã có thể danh chính ngôn thuận nhân danh Tiên minh mà giam cầm cậu.

Vì vậy, mục đích của Thiệu Vũ không phải giết Kiều Hàm mà là chiêu mộ cậu. Gã muốn biến Kiều Hàm thành người của mình.

Muốn cướp Kiều Hàm khỏi y!

Nghĩ đến đây, mắt Tiêu Cửu Từ trầm xuống, hàn khí trên người không kìm được mà tỏa ra xung quanh.

Lúc này, hình ảnh đã qua đợt công kích linh thức thứ nhất, thứ hai, cho đến khi chỉ còn mình Kiều Hàm tỉnh táo. Khi đợt công kích linh thức thứ ba ập đến, mọi người liền thấy một luồng sóng linh lực từ đầu Kiều Hàm lan tỏa ra, đòn tấn công của ma thú bị đánh bật ngược lại, khiến nó trọng thương tại chỗ.

Đoạn sau không cần xem nữa, tất cả những ai có mặt lúc này đều im phăng phắc.

Thiệu Vũ cười lạnh một tiếng, đang định lên tiếng thì lại một lần nữa bị Kiều Hàm ngắt lời: “Cái này thì chứng minh được gì? Chẳng phải chứng minh ta đã cứu mạng tất cả mọi người sao?”

Thiệu Vũ không ngờ Kiều Hàm vẫn còn cứng miệng đến thế, gã nghiến răng: “Kiều Hàm, ngươi đừng có giả ngu nữa, chẳng lẽ một Ma tộc như ngươi lại không biết tình hình tu chân giới sao? Ngươi cứ việc hỏi các vị tôn giả cấp Hóa Thần ở đây xem, có ai làm được việc linh thức mạnh mẽ đến mức trực tiếp phản kích lại đòn công kích của ma thú không?”

Các vị tiên tôn của Lạc Hà tiên phủ khi nhìn thấy hình ảnh đó cơ bản đã có kết luận, lúc này ai nấy đều lộ vẻ căm ghét tột độ.

“Công kích linh thức à? Nếu không đạt Độ Kiếp kỳ thì ai dám vỗ ngực bảo mình làm được.”

“Thằng nhóc này khá lắm, hóa ra là Ma tộc, hèn gì sợ liên hôn, thì ra là sợ bị bại lộ thân phận.”

“Đây rõ ràng là chứng cứ rành rành như sắt thép!”

Thấy các vị tiên tôn đều nói vậy, mọi người có mặt mới sực tỉnh, lập tức có cảm giác bị Kiều Hàm lừa gạt. Đang định nổ ra tranh cãi thì bỗng thấy Kiều Hàm đột ngột cười ha hả.

“Nực cười, đây mà cũng gọi là chứng cứ sao? Bản thân các ngươi không có thiên phú tu luyện linh thức, liền mặc định người khác cũng vô dụng như mình? Cứ phải đợi đến Độ Kiếp kỳ mới tu luyện được công kích linh thức, đó là do đám tầm thường các ngươi thôi, sao ta không thể là thiên tài nghìn năm có một của tu chân giới này, có thể tu luyện linh thức sớm chứ? Loại chuyện này mà cũng lôi ra làm chứng cứ được, đúng là làm ta cười chết mất.”

“Ngươi ăn nói bậy bạ, ai mà chẳng biết…” Một vị trưởng lão nhảy dựng lên.

“Biết cái thá gì! Các ngươi dám phủ định thiên hạ này không thể xuất hiện thiên tài như thế à? Vậy kẻ đầu tiên sở hữu Thiên Linh Căn trong tu chân giới này thì sao? Kẻ đầu tiên mang Thiên Sinh Kiếm Tâm, kẻ đầu tiên luyện thành Cửu Trọng Kim Đan, kẻ đầu tiên có được La Yên Huyền Thể thì sao? Bao nhiêu người mang năng lực đặc thù như thế, lẽ nào cứ hễ là người đầu tiên xuất hiện thì đều bị nói thành tà môn ngoại đạo à?”

Kiều Hàm nói năng đầy khí thế: “Ta chính là làm được phản kích linh thức đấy, chẳng lẽ chỉ vì ta khai phá ra bí thuật độc nhất vô nhị của riêng mình mà ta đáng chết ư? Ta đã nói rồi, nếu các ngươi không có chứng cứ xác thực, đừng hòng vu khống ta là Ma tộc!”

Có lẽ vì cậu quá đường hoàng, hoặc có lẽ loại bằng chứng này vốn dĩ cũng chỉ được coi là bằng chứng phụ họa chứ không phải bằng chứng tuyệt đối, nên khi Kiều Hàm vừa dứt lời, mọi người xung quanh không khỏi bắt đầu xì xào bàn tán. Biết đâu Kiều Hàm thật sự có thiên phú như vậy? Dù sao những kỳ tích mà Kiều Hàm tạo ra từ trước đến nay cũng chẳng hề ít.

Thiệu Vũ ban đầu vốn đinh ninh rằng khi đưa ra bằng chứng này, Kiều Hàm sẽ phải nhận mệnh. Trong mắt gã, một Ma tộc có tính ngỗ ngược như Kiều Hàm chắc chắn là vì say mê Tiêu Cửu Từ nên mới quên mất đại nghiệp của Ma tộc. Bởi vậy gã đưa bằng chứng ra chỉ để uy h**p, khiến cậu phải cam chịu để gã mang đi, nào ngờ cậu lại phản kháng quyết liệt đến thế.

Thiệu Vũ đương nhiên không tin mấy lời xảo quyệt đó. Gã vận dụng ba tấc lưỡi, liên kết lại tất cả những nơi Kiều Hàm từng đi qua mà có sự xuất hiện của ma tu hay vết nứt không gian, thậm chí lôi cả chuyện tên ma tu xông vào dạo trước ra nói.

“Tu chân giới vốn chẳng mấy khi thấy bóng dáng ma tu, vậy mà từ khi hắn thay tâm đổi tính nết, ma tu bỗng xuất hiện như cơm bữa, đến cả vết nứt không gian cũng xảy ra liên tiếp. Hắn cứ đặt chân đến đâu là nơi đó đại loạn, khiến giới tu chân tổn thất nặng nề. Bảo rằng chuyện này không liên quan đến hắn thì thực lòng chẳng ai có thể tin cho nổi.” Thiệu Vũ chậm rãi lên tiếng.

“Từ Hồng Quang Môn, Tam Thanh Kiếm Phái, cho tới cả Thanh Vân Tông hay Lăng Long Hồ, có nơi nào không bị diệt môn ngay sau khi ngươi xuất hiện không?” Thiệu Vũ tiếp tục dồn ép. “Lại nói về tên ma tu bị sa lưới cách đây không lâu, rõ ràng hắn chủ đích nhắm vào Kiều Hàm, nhưng dù thế nào cũng nhất quyết ngậm miệng không hé nửa lời. Hành tung mờ ám ấy, bảo sao người ta không nghi ngờ cho được.”

Thiệu Vũ biết nếu để ma tu trực tiếp khai ra Kiều Hàm thì quá lộ liễu, nên nói theo cách này lại càng ra vẻ giấu đầu hở đuôi, khiến người ta liên tưởng nhiều hơn.

Lục Truy há hốc mồm kinh ngạc: “Nước bẩn này hắt hơi quá tay rồi đấy.”

Tiêu Cửu Từ trực tiếp tiến lên một bước, dõng dạc nói: “Vậy thì Tiên minh nên nghi ngờ ta đầu tiên mới phải. Bởi những nơi đó đều có dấu chân ta, đệ ấy chẳng qua chỉ đi theo ta mà thôi. Thiệu Vũ, ngươi nói năng như vậy không phải là quá phiến diện, cố tình bẻ cong sự thật để đổi trắng thay đen.”

Lục Truy lập tức phụ họa: “Đúng thế, đúng thế! Chuyện ở Tam Thanh Kiếm Phái hay Thanh Vân Tông ta đều có mặt cả, liên quan gì đến cậu ấy đâu? Ngươi cứ săm soi mấy chuyện đó, sao không nhìn vào những công lao mà cậu ấy đã lập đi? Đừng quên điều quan trọng nhất, trận chiến ở Ứng Long Cảnh năm xưa, nếu không nhờ Kiều Hàm xoay chuyển tình thế vào phút chót, chúng ta chắc gì đã còn mạng mà đứng đây. Nếu cậu ấy là người của Ma tộc thì cứu chúng ta làm gì? Cứ để mặc cho Ma Vương giết sạch hết chẳng phải nhanh gọn hơn sao?”

Lời này vừa thốt ra, không ít người có mặt năm đó đều gật đầu tán đồng, đây rõ ràng là sự thật.

Thiệu Vũ lại nói: “Các ngươi làm sao biết được đây không phải một màn kịch được sắp đặt sẵn? Mục đích là để hắn có được lòng tin của chúng ta, từ đó thâm nhập sâu hơn vào nội bộ.”

Chủ đề này cứ tiếp tục như vậy thì sẽ chẳng bao giờ có hồi kết.

Nhưng Kiều Hàm đã từng đọc nguyên tác, biết rõ đám người này đã hợp lực hắt nước bẩn lên người Tiêu Cửu Từ như thế nào. Nay bị chụp mũ như vậy, nếu là người bị oan thật sự thì hẳn đã tức chết rồi, nhưng Kiều Hàm lại chẳng hề nôn nóng.

Cậu thong dong buông một câu: “Nếu ngươi đã nói vậy, thì thực ra ta cũng nghi ngờ Bất Niệm Cung các ngươi câu kết với Ma giới từ lâu rồi!”

Hiện trường lập tức im phăng phắc trong thoáng chốc, giống như tiếng sét giữa trời quang, khiến sắc mặt một vài kẻ lộ ra vẻ không tự nhiên.

Thiệu Vũ vẫn bình tĩnh tự nhiên: “Sao nào? Phản bác không được là bắt đầu hắt nước bẩn à?”

Kiều Hàm đáp: “Hắt nước bẩn thì ai qua mặt được nhà ngươi! Những chuyện ngươi chỉ trích ta lại làm ta nhớ đến một mối nghi hoặc bấy lâu nay. Tại sao mỗi lần chúng ta vất vả bắt được ma tu giao cho Tiên minh, thì cuối cùng kết quả điều tra đều không có tiến triển gì?”

Sắc mặt Thiệu Vũ hơi biến đổi.

Kiều Hàm trực tiếp lớn giọng: “Mọi người thử nhớ lại xem, chẳng lẽ không thấy chuyện này kỳ quặc sao? Rõ ràng thời gian qua Ma giới gây ra bao nhiêu sóng gió, vậy mà dưới sự điều tra của Tiên minh, mọi việc cuối cùng đều không được giải quyết rồi chìm vào quên lãng. Các ngươi coi bọn ta là lũ ngu cả chắc? Ta nghi ngờ ngay trong nội bộ Tiên minh có kẻ đang câu kết với lũ Ma giới kia. Mà hiện nay, Tiên minh gần như đều do người của Bất Niệm Cung thâu tóm, chuyện này ai chẳng rõ. Vậy thì ta cũng có quyền nghi ngờ các ngươi đang bắt tay với Ma tộc, âm mưu thôn tính cả tu chân giới này.”

Kiều Hàm hiểu rõ đối mặt với loại nghi kỵ mơ hồ thế này, việc phản bác hay tự chứng minh là vô dụng nhất. Dù nói thế nào người ta cũng sẽ nghi ngờ, cách duy nhất là chuyển dịch mâu thuẫn lên kẻ đưa ra câu hỏi, để mọi người nhận thấy những điểm còn đáng nghi hơn.

Thay vì tự hành hạ bản thân, thà rằng phát điên để hành hạ kẻ khác. Dù sao tu chân giới cũng không thiếu người khôn ngoan, chẳng qua người thông minh thường không lên tiếng, nhưng không có nghĩa là họ không biết hoài nghi hay suy nghĩ nhiều hơn.

Hơn nữa, dựa trên những gì đã điều tra được, Bất Niệm Cung quả thực có câu kết với Ma giới, Kiều Hàm cũng chẳng phải nói bừa. Đã là một nơi mà không cần chứng cứ cũng có thể tùy tiện thốt ra lời ngờ vực, vậy thì Thiệu Vũ bóc phốt cậu, cậu liền lật luôn cả bàn của Bất Niệm Cung.

Trước lời cáo buộc của Kiều Hàm, cả Tiên minh và Bất Niệm Cung đều có người gào thét phản đối. Kiều Hàm ngoáy ngoáy lỗ tai, cười lạnh: “Sao hả? Mới thế đã vỡ trận rồi sao? Xem ra các ngươi thực sự có hiềm nghi lớn lắm đấy! Nếu không thì sao lại thẹn quá hóa giận như vậy!”

Lần này thì đám đông vây quanh bắt đầu quay cuồng, chẳng biết tin ai.

“Đủ rồi! Chớ có làm loạn ở Tiên phủ của ta!” Cuối cùng, chưởng môn của Lạc Hà tiên phủ, Khung Linh tiên tôn cũng lên tiếng quát mắng. Kèm theo đó là uy áp của kỳ Hóa Thần khiến toàn trường im lặng.

Thiệu Vũ lập tức xoay người hành lễ với Khung Linh tiên tôn: “Kẻ này gian giảo, kính xin tiên tôn giúp đỡ trực tiếp kiểm tra linh thức.”

Mọi người đều biết tu sĩ cấp Hóa Thần trở lên có thể kiểm tra linh thức.

Khung Linh tiên tôn lại mở lời: “Cách này không chuẩn xác cho lắm, phải cần tu sĩ tinh thông về mảng linh thức mới được.”

“Chẳng lẽ bao nhiêu tiên tôn của Lạc Hà tiên phủ đều không thể…” Thiệu Vũ không ngờ chuyện lại rắc rối thế này, nhất thời sốt sắng nói.

“Thất sư đệ thì có thể…” Có kẻ nhanh miệng định nói gì đó nhưng bị Khung Linh tiên tôn lườm một cái. Thất sư đệ đó chính là vị tu sĩ kỳ Độ Kiếp chưa từng lộ mặt, Linh Diệu tiên tôn.

Thiệu Vũ vội vã: “Vậy thì xin mời Linh Diệu tiên tôn.”

Sắc mặt Khung Linh tiên tôn thoáng chốc trở nên âm trầm, lạnh lùng nói: “Thất sư đệ vẫn đang bế quan.”

Nghe đến đây, Kiều Hàm thầm nhếch môi cười, xem ra không cần phải đổi linh phù để tấn công linh thức của kẻ khác nữa rồi.

“Xem ra không còn cách nào khác, đành phải mời đến Phong Chú Huyền Cầm thôi.” Thiệu Vũ chậm rãi lên tiếng.

Thế nhưng lời Thiệu Vũ vừa dứt, một luồng hàn khí mãnh liệt đã ập đến. Thiệu Vũ lập tức chất vấn: “Tiêu Cửu Từ, ngươi định bao che cho Ma tộc sao?”

“Hừ, Thiệu Vũ, bớt ở đây hù dọa người khác đi. Nếu sư đệ ta thực sự là Ma tộc, ngươi dùng Phong Chú Huyền Cầm đối phó với đệ ấy, ta tự khắc không còn gì để nói. Nhưng ngộ nhỡ không phải thì sao? Ngươi rõ ràng là muốn hủy hoại đệ ấy cho bằng được, xem ra suy đoán của sư đệ ta rất có lý, Bất Niệm Cung các ngươi e là đã thực sự bắt tay với Ma giới rồi. Ma giới vốn thạo công kích linh thức, vậy mà ngươi lại khăng khăng đòi diệt thiên tài duy nhất có khả năng tu luyện linh thức của giới tu chân này, rốt cuộc ngươi đang toan tính gì đây!” Tiêu Cửu Từ trực tiếp mượn lời Kiều Hàm để đánh vào mặt Thiệu Vũ.

Phải nói rằng tầm ảnh hưởng của Tiêu Cửu Từ trong tu chân giới vẫn rất lớn, y vừa nói như vậy, cán cân trong lòng mọi người lập tức nghiêng về phía này.

“Đúng thế, vậy thì ác quá, hoàn toàn không cân nhắc đến khả năng Kiều Hàm bị oan à.”

“Cảm giác như cố tình muốn hại người vậy, lỡ cuối cùng kết luận là oan uổng thì làm sao bù đắp nổi đây?”

“Chẳng lẽ đúng là cái kiểu không có được thì phá hủy sao! Bất Niệm Cung bọn họ ỷ lớn h**p bé, nếu thật sự nhầm, lẽ nào còn có thể lấy cái chết tạ tội chắc?”

Thực tế số người bất mãn với Bất Niệm Cung không hề ít, lúc này chính là cơ hội để bọn họ trút giận.

Bầu không khí hiện trường xoay chuyển trong nháy mắt.

“Tiêu Cửu Từ, ngươi nói vậy là oan cho ta rồi. Ta cũng muốn tìm cách khác để kiểm chứng trước đó chứ, nhưng chẳng phải bất khả thi đấy ư? Không lẽ vì thế mà chúng ta cứ nhắm mắt làm ngơ, mặc kệ thực hư à? Mọi người lấy gì để đảm bảo chiêu công kích linh thức kia là do hắn tự mình luyện thành, chứ không phải là đã bị Ma tộc đoạt xá từ lâu?”

Lời này vừa thốt ra, đám đông lại im bặt.

Đến nước này, Thiệu Vũ cuối cùng cũng tung chiêu: “Nếu ngươi thật sự tin tưởng sư đệ mình như thế, cũng không phải không có cách khác. Chi bằng hai sư huynh đệ các ngươi hãy song tu linh thứcđi. Nhân tộc và Ma tộc không thể song tu linh thức được! Nếu ngươi đã muốn chứng minh cho sư đệ mình, vậy chi bằng mạo hiểm thử xem! Vốn dĩ ta không muốn đưa ra đề nghị này, vì ta cũng sợ làm hại đến đại công thần của tu chân giới như ngươi, nhưng ngươi đã phủ định mọi cách của ta, ta thật sự cũng hết cách rồi.”

Cùng với nụ cười đắc ý trên môi Thiệu Vũ, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ trong phút chốc đều hiểu ra, hóa ra đòn này là một mũi tên trúng hai đích.

Vừa muốn lột mặt nạ của Kiều Hàm, vừa muốn dùng cách kiểm chứng này để hại Tiêu Cửu Từ.

Nếu Tiêu Cửu Từ không đồng ý, gã sẽ ly gián được hai người, khiến mọi người càng thêm nghi ngờ thân phận của Kiều Hàm. Nếu đồng ý, một khi song tu, linh thức của Tiêu Cửu Từ sẽ bị trọng thương.

Nhưng Tiêu Cửu Từ dường như đã không thể nói không được nữa, bởi y đã kiên định đứng về phía Kiều Hàm.

Lúc này, mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao về tính khả thi của cách này. Lục Truy cũng phát cuồng, thầm nghĩ hay là đổi giọng, tỏ vẻ không quá tin tưởng Kiều Hàm nữa để còn xoay xở? Chí ít cũng không thể để Tiêu Cửu Từ nhảy vào hố lửa được.

Trong khi đó, Thiệu Vũ đã cười đắc ý, hỏi Kiều Hàm: “Kiều Hàm, ngươi thấy cách này thế nào?”

“Ta từ chối.” Kiều Hàm nghiến răng nói một cách dữ tợn.

Thực ra… Hệ thống cũng từng nhắc nhở cậu, so với các cách khác, song tu linh thức có thể giúp cậu tự chứng minh tốt hơn, nhưng đây là cách mà Kiều Hàm dù thế nào cũng không thể chấp nhận được.

Bởi vì một khi song tu linh thức, đồng nghĩa với việc tiến vào thức hải của nhau, khi đó tất cả bí mật chôn giấu nơi sâu thẳm ký ức sẽ bị đối phương nhìn thấu tường tận.

Nơi sâu thẳm thức hải của cậu bẩn thỉu đến mức nào, cậu thà chết cũng không bao giờ song tu linh thức với Tiêu Cửu Từ.

Thiệu Vũ cười bảo: “Ngươi chột dạ à?”

Kiều Hàm lập tức đáp: “La Yên Huyền Thể chúng ta chỉ song tu linh thức với đạo lữ của mình thôi. Ta và sư huynh đã hủy bỏ hôn ước, không thể làm thế được. Cách khác, ngươi cứ việc nghĩ đi, không được làm hại cơ thể ta, không được tổn hại nhân cách của ta, ngoài ra ta đều phối hợp!”

Thiệu Vũ suýt chút nữa thì tức cười trước cái vẻ sai bảo người khác của Kiều Hàm.

Ngay khi Thiệu Vũ định tiếp tục mượn cách này để làm khó dễ, Khung Linh tiên tôn cuối cùng cũng lên tiếng: “Quả thực vẫn còn một cách.”

Chuyện giằng co đến bước này, mọi người cũng mệt mỏi rồi, tất cả đều nhìn về phía tiên tôn. Thiệu Vũ khẽ nhíu mày, nhưng cũng không thể không cung kính hỏi: “Không biết là cách gì ạ?”

“Tổ tiên Lạc Hà tiên phủ chúng ta có để lại một bộ trận pháp, gọi là Chước Dương Tịnh Hồn Trận. Tiến vào trận pháp này, nếu là Ma tộc ma tu nhất định sẽ bị trọng thương, còn nếu là nhân tộc thì sẽ bình an vô sự. Có điều bố trí trận này cần ba ngày, nếu các ngươi không có cách nào nhanh hơn thì có thể thử một phen.”

Thiệu Vũ lập tức nghi vấn: “Trận pháp này thật sự có thể sao?”

“Lẽ nào ngươi đang nghi ngờ Lạc Hà tiên phủ chúng ta?” Một vị tiên tôn khó chịu lên tiếng.

Thiệu Vũ lập tức nhận ra mình vừa thất lễ, vội vàng cung kính đáp: “Đương nhiên là không phải, chỉ là cẩn thận vẫn hơn.” Gã thầm tính toán trong lòng, chỉ cần không chết người thì coi như vẫn ổn.

Tiêu Cửu Từ lập tức nhìn về phía Kiều Hàm, trận pháp này tuyệt đối không thể để cậu phải trải qua, nhưng ba ngày là quá đủ để y làm rất nhiều việc.

Kiều Hàm thì lại hỏi han hệ thống một hồi trong đầu rồi nhếch môi cười. Xem ra chỉ cần không trực tiếp rút linh thức ra kiểm tra thì sẽ không ai phát hiện linh hồn bên trong đã bị tráo.

“Ta đồng ý!” Kiều Hàm không đợi bọn họ nói thêm, trực tiếp dứt khoát: “Cứ dùng cách này đi!”

Những người khác nghe vậy cũng thấy khả thi, nên tạm thời quyết định giam Kiều Hàm.

Tuy nhiên, vì Kiều Hàm chưa bị định tội nên không thể nhốt vào đại lao. Dưới biểu hiện khó chơi của cậu, cuối cùng cậu bị giam lỏng ngay tại sân viện mình đang ở, có lập kết giới canh giữ không cho rời đi.

Còn Tiêu Cửu Từ thì dọn ra ngoài, tạm trú ở nơi khác để tránh hiềm nghi.

Ngày thứ nhất, ngày thứ hai, Tiêu Cửu Từ không bị ai giám sát. Nhưng bắt đầu từ ngày thứ ba, có lẽ Thiệu Vũ sợ y chó cùng rứt giậu nên đã phái người theo dõi. Để thoát thân, Tiêu Cửu Từ đành phải nhờ Lục Truy nghĩ cách.

Lục Truy tuy không biết mấy ngày qua Tiêu Cửu Từ cụ thể đang làm gì, nhưng nghe lời nhờ vả, hắn liền làm theo ngay, trực tiếp mời đám bạn đồng lứa tới uống rượu, tán gẫu.

Khi Tiêu Cửu Từ đến, mọi người đã uống được một lúc, dường như cũng đang thảo luận về chuyện của Kiều Hàm. Dù sao cũng là chỗ quen biết, dù một số không hẳn là bạn thâm giao nhưng đều đã cùng trải qua sinh tử ở Ứng Long Cảnh, ngày mai vận mệnh của Kiều Hàm sẽ được định đoạt, trong lòng ai nấy đều có cảm xúc khó tả.

Lục Truy thấy y tới liền đón, khẽ nói: “Lát nữa ta sẽ khích mọi người tỷ thí so chiêu. Trong lúc chiến đấu hỗn loạn, kẻ giám sát huynh cũng không cách nào xác định được tung tích của huynh đâu.”

“Đa tạ.” Tiêu Cửu Từ gật đầu.

Lục Truy vẫn không yên tâm: “Nếu… nếu như…”

Tiêu Cửu Từ không đợi Lục Truy nói hết đã liếc nhìn hắn một cái.

Lời của Lục Truy lập tức nghẹn lại nơi cổ họng. Thực ra hắn cũng chẳng muốn nói gở, hắn chỉ muốn bảo vệ huynh đệ mình. Nếu Kiều Hàm bị vạch trần, ít nhất Tiêu Cửu Từ phải biết tự bảo vệ mình. Hắn sợ Tiêu Cửu Từ sẽ vì Kiều Hàm mà đối đầu với cả tu chân giới, như vậy thực sự là vạn kiếp bất phục.

Nhưng ánh mắt của Tiêu Cửu Từ đã khiến Lục Truy hiểu rằng mình không cần nói thêm gì nữa.

Lục Truy lòng nóng như lửa đốt, lại nghe Tiêu Cửu Từ mở lời: “Huynh không cần nhúng tay vào.”

Lục Truy ngẩn ra.

“Đó là chuyện của ta và sư đệ.”

Tiêu Cửu Từ nói đầy quyết tiệt, Lục Truy còn gì để nói nữa. Đành mặc nhận tất cả.

Sau khi vào trong, mọi người đều nhìn về phía này.

Tiêu Cửu Từ phát hiện Nguyên Hội không có mặt. Lục Truy vốn tinh tế, sợ huynh đệ có hiềm khích nên giải thích: “Hòa thượng đi tham thiền rồi.”

Tiêu Cửu Từ biết Nguyên Hội đã nghi ngờ Kiều Hàm. Sau vụ ở Tây Phong Tuyết quốc, y lấy lý do sư phụ cho pháp khí hộ thân một lần duy nhất để giải thích việc Kiều Hàm chặn được công kích linh thức, nhưng lần này lý do lại thay đổi, Nguyên Hội không muốn nghi ngờ cũng khó.

Nguyên Hội là người chính trực, một lòng hướng Phật, không giỏi nhìn thấu nhân tính phức tạp, đối mặt với chuyện này dễ bị lạc lối, nghĩ không thông rồi đâm vào ngõ cụt.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ quét qua người duy nhất trong phòng không hề ngẩng đầu lên nhìn, Tần Tu Trọng. Hắn chỉ lẳng lặng uống rượu, không nói một lời.

Tiêu Cửu Từ được Lục Truy dẫn vào chỗ ngồi, lập tức có người kích động hỏi: “Tiêu sư huynh, Kiều Hàm rốt cuộc là…”

“Đệ ấy không phải.”

“Sao huynh chắc chắn thế? Nếu Kiều Hàm bị đoạt xá ngay lúc về Thanh Vân Tông, huynh và Kiều gia cũng không có cách nào đối chất, chẳng phải sao?” Toàn Duệ quả là tinh ranh, lập tức đoán trúng điểm mấu chốt. Hắn lại nhìn sang Kiều Uyển nãy giờ vẫn im lặng: “Kiều Uyển, ngươi là người có tư cách nói nhất, sao ngươi lại…”

Kiều Uyển trực tiếp đáp: “Ta thực sự không nhớ rõ.” Nói xong nàng nhìn Tiêu Cửu Từ một cái. Thực ra nàng cũng bắt đầu hoài nghi, liệu có phải thế giới này đã có sai lệch nên Kiều Hàm mới trở nên kỳ lạ như vậy không.

Toàn Duệ lại nhìn Tần Tu Trọng, không nhịn được nói: “Thì đúng là rất khả nghi mà, cùng bị hủy linh căn như nhau, nhưng thái độ trước sau của cậu ta hoàn toàn đảo ngược. Tần Tu Trọng, huynh cũng không nghi ngờ à?”

Tần Tu Trọng ngẩng đầu lạnh lùng liếc Toàn Duệ, trong mắt như có sấm chớp xẹt qua khiến Toàn Duệ không dám nhìn thẳng.

Toàn Duệ vẫn không chịu để yên, lại mở miệng: “Nói thật lòng, ta đương nhiên mong cậu ta vô tội. Nhưng biểu hiện ba ngày trước làm ta thấy Kiều Hàm không chịu song tu với huynh chính là chột dạ. Huynh không thấy thế sao? Dù sao cậu ta thích huynh như vậy, ta còn nhớ hồi ở Hồng Thành, cậu ta suýt nữa vì huynh mà giết sạch bọn ta để chôn cùng đấy! Đã đến mức đó rồi mà vẫn không chịu song tu, chẳng phải là chột dạ sao?”

Lời này vừa thốt ra, cả phòng im lặng, tất cả đều nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ đang phân tâm cảm nhận tình hình giám sát bên ngoài, nghe thấy vậy liền thuận miệng đáp: “Ồ, vì song tu linh thức sẽ thấy được nội tâm sâu thẳm của nhau. Đệ ấy thẹn thùng, từ chối cách đó chỉ là để che giấu tình cảm quá cố chấp dành cho ta, sợ làm ta hoảng hốt thôi.”

Lục Truy suýt nữa thì sặc rượu trước câu trả lời này.

Mấy người khác cũng há hốc mồm, sững sờ hồi lâu rồi cười gượng, cho rằng Tiêu Cửu Từ không định trả lời nghiêm túc nên mới cố ý nói vậy.

Kết quả Hoa Phượng Nguyệt tính tình thẳng thắn, đôi mày liễu hơi nhíu lại, lạnh lùng nói: “Ngươi nói vậy không hợp logic. Nếu tình cảm hắn dành cho ngươi sâu đậm đến thế, tại sao lại muốn hủy bỏ hôn ước? Chẳng lẽ vì có hôn ước thì một khi ngươi tu tới kỳ Nguyên Anh nhất định sẽ nhận ra điều bất thường? Yêu ngươi nhưng lại muốn hủy hôn, điều đó chỉ chứng minh hắn có vấn đề!”

Mọi người lại nhìn chằm chằm Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Là ta đề nghị.”

Mọi người kinh ngạc.

Tiêu Cửu Từ tiếp tục: “Tình trạng của ta lúc đó mọi người đều biết, ta sợ không thể ở bên đệ ấy lâu dài, đương nhiên phải trả tự do cho đệ ấy.”

Mọi người gật đầu, thấy cũng hợp lý.

Toàn Duệ vẫn không cam tâm: “Vậy chẳng phải bây giờ huynh đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi sao? Nếu đã vậy, tại sao hôm đó trong yến tiệc, cậu ta lại công khai thừa nhận hai người đã hủy hôn? Không sợ huynh bị kẻ khác cướp mất à? Không sợ bản thân cậu ta bị kẻ khác dòm ngó sao?”

Thường Nguyên thấy hơi quá mức liền kéo kéo Toàn Duệ, cảm thấy hắn đang quá hung hăng, có ý nhắm vào người khác. Toàn Duệ lập tức gắt: “Ta chỉ hỏi thay mọi người thôi. Nếu Kiều Hàm vô tội, ngày mai chúng ta nhất định sẽ ủng hộ cậu ta tới cùng. Còn nếu mọi chuyện cứ mâu thuẫn thế này…”

Tiêu Cửu Từ trực tiếp mỉm cười nói: “Rất đơn giản, đệ ấy hay ghen, lúc đó là vì có người ngoài nên mới dỗi ta, cố ý làm vậy cho ta xem để ép ta phải đáp lại tình cảm, hứa với đệ ấy rằng sau khi ta hồi phục sẽ cùng đệ ấy khắc lại hôn khế.”

Lời giải thích này… dường như hợp lý, nhưng cũng khiến người ta không tài nào tưởng tượng nổi chuyện này lại xảy ra trên người Tiêu Cửu Từ. Bởi vậy, đám đông nghe xong mà cảm thấy khó thở.

Đây… chắc chắn không phải là đang khoe khoang tình cảm đấy chứ?

Lục Truy thực sự phải bật cười vì câu trả lời của huynh đệ mình. Hắn đã có thể hình dung ra nếu Kiều Hàm thoát nạn, trở về nghe được mấy lời đồn này sẽ có phản ứng thế nào. Danh dự bị hủy hoại hoàn toàn rồi!

Lúc này, một người đột nhiên lên tiếng, đó chính là Trác Chấn của Thanh Vân Tông. Vì nghe tin Thanh Vân Tông bị diệt môn có thể ẩn chứa âm mưu của Ma tộc, hắn khó mà giữ được bình tĩnh, chưa kể hắn vốn luôn tôn sùng Tiêu Cửu Từ, nay thấy y như vậy liền không nhịn được: “Tiêu Cửu Từ, huynh không sợ hắn có ý đồ bất chính với huynh sao?”

Tiêu Cửu Từ bưng chén rượu nhấp một ngụm, khẽ cười: “Bất chính thì cứ bất chính đi, ta cũng đâu có cấm…”

Mọi người nghe mà đờ đẫn. Không phải chứ? Người ta có ý đó chắc? Huynh trả lời như thế, huynh có thật sự là Tiêu Cửu Từ không đấy? Hay kẻ bị đoạt xá thực ra là huynh?

Trác Chấn tức tối quát: “Ý ta là hắn cố tình mê hoặc huynh, tiếp cận huynh, lợi dụng huynh để làm những việc gây hại cho tu chân giới!”

Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng đặt chén rượu xuống, nhìn sâu vào mắt Trác Chấn: “Nếu Kiều Hàm gây hại cho thế gian này, ta sẽ mang đệ ấy cùng biến mất.”

Lời này thốt ra, tất cả đều lặng ngắt.

Đây rốt cuộc là tuyên ngôn kiên quyết đối đầu với Ma tộc, hay là lời hứa sinh tử có nhau, không rời không bỏ, không một ai phân biệt nổi.

Lục Truy cảm thấy mọi người hỏi cũng hòm hòm rồi, vội vàng chuyển chủ đề. Qua lại vài lần, mọi người đều đã ngà ngà say, trong lòng ai nấy đều kìm nén một luồng khí, bắt đầu so chiêu hỗn chiến.

Cảnh tượng này làm kẻ giám sát bên ngoài hoa cả mắt. Đến khi định thần lại, Tiêu Cửu Từ đã biến mất từ lúc nào.

Bọn chúng vội vã đi tìm.

Mà lúc này, Tiêu Cửu Từ đã hoàn thành đạo trận pháp cuối cùng trên tuyến đường đào thoát và ẩn giấu nó đi.

Có những thứ này, ngày mai y có thể đưa Kiều Hàm rút lui an toàn.

Ngay khi y chuẩn bị rời đi, vừa quay người lại đã thấy một bóng người hạ xuống.

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ hơi biến đổi nhìn người vừa tới.

Chỉ thấy vô số tia chớp lao thẳng về phía y, dường như mang theo một luồng nộ khí mãnh liệt nhắm thẳng vào Tiêu Cửu Từ.

________

editor: chưa beta lại được hết đống chương cũ nhưng thôi update chương mới luôn hehe vì lâu rồi không cập nhậtcó sai xót ở đâu thì mọi người cmt để mình sửa nha, lâu không edit quên hết mấy tình tiết với xưng hô rồi….

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn