Cậu thở phào nhẹ nhõm. Tuy chưa rõ trận pháp vừa rồi rốt cuộc là thứ quái quỷ gì, nhưng ít nhất hiện tại vẫn chưa gặp nguy hiểm. Mặc kệ những thứ khác, cứ hội họp với sư huynh trước đã.
Thế nhưng, Kiều Hàm vừa ngự kiếm bay được một đoạn liền cảm giác như xuyên qua một lớp màng vô hình. Chỉ trong nháy mắt, cảnh vật xung quanh lại thay đổi, phương hướng cảm ứng được cũng lệch đi.
Kiều Hàm ngơ ngác, thử bay ra ngoài thêm lần nữa, nhưng cứ cách một đoạn lại đụng phải trận pháp. Những trận pháp này không gây sát thương, nhưng lại tức khắc thay đổi vị trí của Kiều Hàm, khiến kế hoạch tìm người của cậu trở về con số không.
Thử đủ mọi cách, Kiều Hàm cảm giác mình như bị nhốt trong mê cung, xoay sở thế nào cũng không thoát ra được.
Ngay lúc Kiều Hàm đang rối bời, bỗng nhiên một luồng đao khí bá đạo chém tới. Cũng may, nhát đao này không nhắm vào cậu mà chém vào lớp lớp trận pháp bao quanh. Kiều Hàm nhanh nhẹn né tránh, khi khói bụi tan đi, trận pháp vẫn trơ trơ không chút sứt mẻ, nhưng cậu lại nhìn rõ người vừa ra tay. Hóa ra là Thường Nguyên.
Thường Nguyên xách đao bước tới, thấy Kiều Hàm ở đây cũng sửng sốt một chút.
Kiều Hàm mừng rỡ khôn xiết, gặp được người sống là tốt rồi, cậu vội vàng chạy tới chỗ Thường Nguyên hỏi han tình hình.
“Ta cũng chẳng biết,” Thường Nguyên mặt không đổi sắc nói, “Lúc đó nghe tiếng hổ gầm, ta đang định đuổi theo thì bị trận pháp dưới chân đột ngột cuốn đi. Ngươi là người đầu tiên ta gặp đấy. Trận pháp nơi này cổ quái lắm, ta đánh kiểu gì cũng không thoát ra được. Chẳng lẽ là do tên bán yêu kia làm?”
Thường Nguyên nghĩ vậy cũng là bình thường, dù sao bọn họ cũng gặp chuyện này trên đường truy tìm bán yêu. Nhưng trong mắt Kiều Hàm, chuyện này lại vô cùng kỳ lạ, bởi trong nguyên tác, tháng đầu tiên Minh Dạ vốn dĩ không hề xuất hiện.
“Trong trận pháp này không có yêu khí, chưa chắc đã liên quan đến bán yêu. Nhưng nó có thể ngẫu nhiên thay đổi vị trí của chúng ta, khiến mọi người khó lòng tụ họp. Muốn thoát khỏi đây, e là phải hiểu rõ nguyên lý vận hành của nó, phá trận một cách triệt để mới được.”
Thường Nguyên lúng túng nói: “Ta không rành trận pháp, ngươi… ngươi làm được không?”
Kiều Hàm lắc đầu: “Trận pháp này ta chưa gặp bao giờ. Nhưng sư huynh ta chắc sẽ có manh mối, y tinh thông trận pháp hơn. Hoặc là chúng ta đợi người của Lạc Hà Tiên Phủ và Tiên Minh từ bên ngoài vào cứu. Việc cấp bách bây giờ là phải tìm thêm người tập hợp lại để đề phòng bất trắc.”
Thường Nguyên gật đầu tán thành.
Hai người kết bạn đồng hành, bị truyền tống trận xoay thêm vài vòng nữa mới gặp được hai tu sĩ khác. Bốn tu sĩ kỳ Kim Đan đi cùng nhau, cảm giác an toàn tăng lên đáng kể.
Thế nhưng sau một đợt truyền tống nữa, trận pháp xung quanh bắt đầu lóe lên những tia sáng đỏ, dường như khác hẳn những nơi trước đó. Họ nghe thấy tiếng đánh nhau, chạy lại xem thì thấy hai tu sĩ đang chiến đấu kịch liệt với một con ma thú khổng lồ.
Một luồng ma khí cường đại ập tới, kèm theo đó là tiếng “ục ục” ghê người, cái lưỡi dài cuộn tròn phóng nhanh như tên bắn, cộng thêm tấm lưng chi chít những đốm lốm đốm đặc trưng, rất dễ nhận diện: Đây là ma thú Địa giai – Bích Ma Cáp.
Bích Ma Cáp giỏi dùng độc, lại có đòn tấn công bằng lưỡi cực nhanh, chỉ dựa vào hai Kim Đan kỳ căn bản không thể đối phó nổi.
Kiều Hàm nhận ra một trong hai người đó tình cờ lại là Mục Tình.
Mắt thấy hai người kia sắp không trụ nổi, nhóm bốn người Kiều Hàm lập tức tham chiến. Vô số lá trúc bay múa làm rối loạn tầm nhìn của ma thú, dây leo từ dưới đất mọc lên quấn chặt lấy thân thể nó, nhân cơ hội đó vung roi mây kéo Mục Tình đang bị thương và tu sĩ kia về vùng an toàn.
Thường Nguyên vung trọng đao chém mạnh lên lớp da dày của ma thú, khiến nó gầm lên giận dữ. Các tu sĩ khác cũng lần lượt xuất chiêu, tranh thủ thời gian cho Kiều Hàm cứu chữa người bị thương.
Mục Tình còn đỡ, tu sĩ kia bị thương rất nặng, may mà gặp được Kiều Hàm nên mới giữ được mạng.
Lúc này thần sắc Mục Tình đờ đẫn, dường như vẫn chưa thể tiếp nhận tình huống hiện tại.
“Ngươi sao rồi? Có ổn không?” Kiều Hàm nói: “Tỉnh táo lại đi!”
Cảm nhận được linh lực hệ mộc an thần, Mục Tình mới hoàn hồn, lập tức nói: “Kiều Hàm, chỗ này không ổn.”
Kiều Hàm nhíu mày: “Trận pháp ở đây đúng là không ổn, nhưng chắc chắn sẽ có người tới cứu chúng ta, đừng hoảng loạn.”
Mục Tình lại liều mạng lắc đầu, giọng đầy vẻ nôn nóng: “Trận pháp này rõ ràng là của Tiên Phủ nhà ta!”
Kiều Hàm sững sờ: “Sao cơ?”
Mục Tình vội giải thích: “Lúc truyền tống trận xuất hiện ta đã thấy lạ rồi. Đây là trận pháp Tiên Phủ bọn ta bố trí ở khu vực bán yêu hoạt động, dùng làm bẫy để bắt bán yêu và chia tách đám thuộc hạ. Sư huynh bảo trận pháp nằm ở phía bên kia tòa thành, không biết xảy ra sai sót gì mà lối vào lại xuất hiện ngay chỗ chúng ta vừa đi qua, cuốn tất cả mọi người vào trong.”
Kiều Hàm nghe mà há hốc mồm. Chuyện này là sao? Tai nạn hay do người làm?
Cậu ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Nếu là trận pháp nhà các ngươi, ngươi có biết cách ra không?”
Lúc này, Mục Tình mới lộ ra vẻ mặt như sắp khóc: “Trận pháp này chỉ có thể phá từ bên ngoài. Tuy nhiên tính theo thời gian thì chắc chắn Tiên Phủ đã phái người đến giải trận rồi, vốn dĩ cứ chờ là được, nhưng khu vực này hiện tại đã bị khóa lại, nội bất xuất ngoại bất nhập!”
Mục Tình nói xong, Kiều Hàm thất kinh, cũng lập tức phản ứng lại. Thảo nào vừa rồi Mục Tình và tu sĩ kia thê thảm như vậy cũng không lợi dụng đặc tính dịch chuyển của trận pháp để bỏ chạy. Hóa ra là chạy không thoát.
Qua lời giải thích của Mục Tình, Kiều Hàm dần hiểu ra vấn đề. Trận pháp này có chức năng khóa mục tiêu, nhằm thu hẹp phạm vi để giam cầm bán yêu triệt để. Mà điều kiện kích hoạt khóa là khi cảm ứng được ma khí.
Dù sao thì bán yêu khi phát điên cũng chẳng khác gì ma hóa.
Không biết tại sao nơi này lại lọt vào một con Bích Ma Cáp – loài ma vật lẽ ra chỉ ẩn nấp trong Vạn Thú Sơn Mạch. Bích Ma Cáp xuất hiện, giải phóng ma khí, khu vực tự động bị khóa, xui xẻo thay bọn họ lại xông vào đúng lúc này nên bị nhốt chung luôn.
Trong lúc chờ cứu viện, việc duy nhất họ có thể làm là bảo toàn mạng sống.
Kiều Hàm không rõ biến cố này phát sinh thế nào, nhưng không dám chủ quan, cậu vội vàng thông báo tình hình cho mọi người. Không cần Kiều Hàm nói nhiều, đám người vừa tránh né đòn tấn công của Bích Ma Cáp, vừa tìm cách thoát khỏi khu vực này. Kết quả đúng như Mục Tình nói, bọn họ không thể truyền tống ra ngoài được nữa.
Mọi người hết cách, đành phải tiếp tục dây dưa với Bích Ma Cáp, tình thế trước mắt chỉ có thể một mất một còn.
Kiều Hàm chữa trị xong cho hai người kia liền lập tức tham chiến. Nếu phối hợp tốt, có lẽ sẽ đối phó được Bích Ma Cáp. Nhưng đáng tiếc, trong đám người này, Kiều Hàm chỉ có thể phối hợp ăn ý với Thường Nguyên và Mục Tình, còn việc tác chiến cả nhóm thì không thể làm nổi. Cầm cự được đến giờ đã là giới hạn rồi.
Đúng lúc này, Bích Ma Cáp đột nhiên bất động, chỉ liên tục phát ra tiếng “ục ục”. Ba con mắt to như mắt trâu của nó đảo ngược lên trên, giống như đang trợn trắng. Dần dần, từng vòng vân sóng bắt đầu xuất hiện trong tròng trắng mắt nó.
Có người sắc mặt đại biến, hét lớn: “Nguy rồi, con này là Bích Ma Cáp đực! Nó dùng tấn công linh thức!”
Bích Ma Cáp đực và cái sở trường công pháp khác nhau, con đực chuyên về tấn công linh thức. Vận khí bọn họ quá tệ, đụng ngay phải thứ dữ.
Kiều Hàm tự nhiên cảm nhận được nguy cơ sinh tử cận kề, nhưng trong đầu cậu lại thoáng qua một ý nghĩ: Trùng hợp thế sao?
Linh khí xung quanh bắt đầu chấn động. Mọi người hoảng loạn vội vàng liên thủ kết trận. Một làn sóng linh lực kẹp lẫn ma khí ập tới.
Tất cả chỉ cảm thấy đầu óc ong lên một tiếng nổ lớn.
Kết giới phòng hộ vỡ vụn như mảnh sành.
Một nửa số người ngất xỉu ngay đợt tấn công đầu tiên. Chỉ còn Kiều Hàm, Thường Nguyên và Mục Tình là vẫn giữ được tỉnh táo.
Nhưng Bích Ma Cáp không hề dừng lại, rõ ràng nó đang chuẩn bị tấn công thêm đợt thứ hai.
Kiều Hàm cắn răng, nhưng không dùng linh phù của hệ thống. Dù sao Thường Nguyên và Mục Tình cũng chẳng phải người phe mình, nếu bị nhìn ra sơ hở thì chỉ tổ rước họa vào thân, đành phải chờ thời cơ.
Thường Nguyên tay cầm trọng đao định thừa dịp Bích Ma Cáp chưa ra đòn để phản công, nào ngờ chịu ảnh hưởng của đòn tấn công linh thức vừa rồi, phản xạ của hắn chậm đi trông thấy. Vừa lao tới gần đã bị cái lưỡi dài của Bích Ma Cáp hất văng ra xa. Cùng lúc đó, mắt của con quái vật vẫn đang tụ năng lượng.
Đúng lúc này, Mục Tình bất ngờ nhảy ra chắn trước mặt Kiều Hàm, tiện tay rút ra một pháp khí, trông như một cánh cửa che chắn cho cả hai người ở phía sau.
“Kiều Hàm, bám sát ta!” Mục Tình quát lên, dồn linh lực vào cánh cửa.
Những hoa văn trên cửa lan tỏa, dần phát sáng, đúng lúc đợt tấn công linh thức thứ hai ập tới.
Cú va chạm mạnh được hoa văn trên cửa hấp thụ, nhưng Kiều Hàm thấy những đường nét ấy đang mờ dần, cánh cửa bắt đầu xuất hiện vết nứt. Sắc mặt Mục Tình trắng bệch, khóe miệng rỉ máu tươi.
Nàng chắn trước mặt Kiều Hàm, coi như đã gánh giúp cậu phần lớn sát thương. Trong lòng Kiều Hàm rung động, vội vàng thi triển trị liệu thuật cho Mục Tình.
Nhưng chưa kịp chữa trị được bao lâu, cánh cửa đã bị phá vỡ.
Mục Tình bị xung lực hất văng ngược vào lòng Kiều Hàm, trọng thương ngất lịm.
Đến lúc này, cả khu vực chỉ còn lại duy nhất Kiều Hàm là người tỉnh táo.
Mà con Bích Ma Cáp sau hai lần tung đòn linh thức cũng đã tới giới hạn. Thấy vẫn còn một kẻ đứng vững, theo bản năng, nó bắt đầu phát động đợt thứ ba.
Linh sóng khổng lồ tản ra, nhưng khi chạm đến rìa ánh sáng đỏ liền tan thành mây khói.
Tại một nơi khác, Tiêu Cửu Từ đang chuyên tâm nghiên cứu trận pháp. Những người tình cờ gặp được y, ngoài vài gương mặt lạ lẫm, còn có Nguyên Hội và Hoa Phượng Nguyệt.
Nguyên Hội thì không cần nói, Hoa Phượng Nguyệt tuy không quá thân thiết với Tiêu Cửu Từ nhưng cũng coi là có giao tình. Lần này gặp gỡ, Tiêu Cửu Từ nói y muốn giải trận pháp, cần chút thời gian. Hoa Phượng Nguyệt bèn phối hợp cùng Nguyên Hội dẫn dắt những người khác chống lại đám ma thú đột ngột xuất hiện.
Thời gian trôi qua, Tiêu Cửu Từ dần ngộ ra nguyên lý của trận pháp đặc thù Lạc Hà Tiên Phủ, bắt đầu bố trí trận pháp đảo ngược ngay trên nền trận cũ.
Khi người của Tiên Phủ và Tiên Minh chạy tới nơi, họ nhìn thấy linh quang chói lọi chiếu sáng gần nửa bầu trời.
“Đây là… giải được rồi sao!” Vị Tiên tôn đi cùng không dám tin vào mắt mình: “Trận pháp này mà cũng có thể giải từ bên trong ư?”
Khiếu Uy ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi rất nhanh phủ nhận: “Trận pháp này vốn đã xảy ra vấn đề, giải được một trận pháp lỗi thì có gì to tát đâu. Sư thúc, chúng ta mau cứu người đi.”
Vị Tiên tôn kia rất lo lắng cho Mục Tình nên vội vàng lao vào tìm người.
Khiếu Uy thì nhìn Thiệu Vũ đang bước tới, cau mày hỏi: “Sao ngươi không nói là còn có người tinh thông giải trận?”
Thiệu Vũ chậm rãi bước lên, giọng điệu bất đắc dĩ: “Ta đoán được đại khái là ai. Quả thực, ngoài người của Khốn Thần Môn ra, vẫn còn có kẻ vô cùng am hiểu trận đạo.”
Sắc mặt Khiếu Uy đầy vẻ bất mãn: “Ta vất vả lắm mới mang Vạn Mê trận đến cho ngươi dùng, đây đâu phải kết quả ta mong muốn.”
Thiệu Vũ đáp: “Chuyện này ta cũng không lường trước được. Yên tâm, vẫn còn cơ hội. Kiều Uyển là người của Bất Niệm Cung chúng ta, sớm muộn gì cũng tìm được dịp tách nàng và Tần Tu Trọng ra, tạo cơ hội cho Khiếu Uy công tử anh hùng cứu mỹ nhân.”
Khiếu Uy hừ lạnh: “Chỉ cần ngươi làm được, lợi ích ta hứa cho ngươi sẽ không thiếu một xu.” Nếu không phải Tần Tu Trọng và Kiều Uyển cứ dính lấy nhau như hình với bóng, hại gã chẳng có cơ hội tiếp cận Kiều Uyển, đến cả tiến độ với sư muội nhà mình cũng giậm chân tại chỗ, thì gã đâu cần dùng đến hạ sách này. Gã không muốn sư muội có được La Yên Huyền Thể, còn bản thân mình lại trắng tay.
Người đại diện của Bất Niệm Cung này chủ động tìm đến hiến kế. Với Khiếu Uy, chuyện người ngoài muốn nịnh bợ Lạc Hà Tiên Phủ là quá đỗi bình thường nên gã cũng chẳng buồn nghĩ nhiều.
Thiệu Vũ cười làm lành, thỏa mãn thói hư vinh của Khiếu Uy. Đợi gã rời đi, nụ cười trên mặt hắn mới vụt tắt.
“Đồ ngu, cỡ ngươi mà cũng đòi có được Kiều Uyển.” Thiệu Vũ cũng từng động tâm tư với Kiều Uyển, nhưng sau vài lần thăm dò, hắn phát hiện cô nàng không hề đơn thuần, vô tâm cơ như vẻ bề ngoài. Dưới vỏ bọc vô hại ấy dường như ẩn chứa một bí mật động trời. Một nữ nhân thú vị như vậy không dễ gì chinh phục, nên Thiệu Vũ tạm hoãn kế hoạch, dù sao hắn vẫn còn việc quan trọng hơn phải làm.
Lần này cũng chỉ là mượn trận pháp của Khiếu Uy để giúp hắn hoàn thành một mục đích khác mà thôi.
Thiệu Vũ rình rang sắp xếp hành động cứu viện. Rất nhiều tu sĩ gặp phải ma thú và bị thương không nhẹ, nhưng kỳ lạ là lũ ma thú đều đã biến mất, dường như bị truyền tống đi cùng lúc trận pháp được giải trừ.
Nhóm người Tiêu Cửu Từ cũng nhìn thấy đội cứu viện, nhưng chẳng đợi ai hỏi han, y đã lao vút về phía vị trí cảm ứng được.
Lòng Tiêu Cửu Từ càng lúc càng bất an. Trận pháp đã giải, theo lý Kiều Hàm phải lập tức chạy về phía y mới đúng, vậy mà vị trí cảm ứng lại không hề xê dịch. Y lo sợ Kiều Hàm đã xảy ra chuyện hoặc bị thương nặng.
Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ đã đến được một khu rừng rậm, những người khác cũng lục tục theo sau.
Tất cả đều cảm nhận được linh khí hệ mộc nồng đậm tỏa ra.
Khi xông vào, họ thấy trên mặt đất có vài người trọng thương hôn mê, còn Kiều Hàm đang quỳ một chân, dường như đang cố kìm nén điều gì.
Chỉ nhìn qua Tiêu Cửu Từ đã biết Kiều Hàm sắp tiến giai lên Kim Đan hậu kỳ. Nhưng vì không an tâm với môi trường xung quanh nên cậu không dám nhập định.
“Sư đệ!” Tiêu Cửu Từ gọi một tiếng.
Kiều Hàm khó nhọc ngẩng đầu. Khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, lồng ngực cậu như được trút bỏ gánh nặng. Vốn định nói gì đó, nhưng khi thấy người mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối, cậu không còn gồng mình kìm nén nguồn linh lực đang chực chờ bùng nổ nữa. Linh khí hệ mộc cuộn trào kéo theo vô vàn lá cây bắt đầu bao bọc lấy Kiều Hàm. Cậu đành phải ngồi xếp bằng, bắt đầu nhập định để tiến giai.
Tình huống này không thể di chuyển, Tiêu Cửu Từ lập tức bước lên hộ pháp cho Kiều Hàm, từng lớp trận pháp phòng hộ được dựng lên.
Nguyên Hội và Lục Truy cũng vừa tới nơi, thấy cảnh này tự nhiên ở lại trợ giúp, những người bị thương khác đều được đưa đi chữa trị.
Vạn Mê trận vốn thuộc quyền quản lý của Lạc Hà Tiên Phủ lại xảy ra sự cố nghiêm trọng như vậy, đương nhiên khiến toàn thể giới tu chân bất bình. Để đưa ra một lời giải thích thỏa đáng, chứng minh đây chỉ là tai nạn chứ không phải do con người, Khiếu Uy chủ động đề nghị với các trưởng bối giao quyền điều tra cho Tiên Minh, thực chất là trao vào tay Thiệu Vũ.
Với người của Lạc Hà Tiên Phủ, đây chỉ là thủ tục cho có lệ, chẳng ảnh hưởng gì đến hòa khí.
Thế nhưng ba ngày sau, Thiệu Vũ với vẻ mặt nghiêm trọng dẫn theo vài vị trưởng lão Tiên Minh đến cầu kiến Khung Linh Tiên Tôn.
Mục Tình sau khi dưỡng thương xong liền chạy vào rừng tìm nhóm Kiều Hàm.
Tuy rừng rậm không an toàn, nhưng để đợi Kiều Hàm tiến giai thì cũng chẳng còn cách nào khác. May mắn là suốt ba ngày qua họ không gặp phải bán yêu Minh Dạ.
Lúc Mục Tình đến thì thấy Tần Tu Trọng và Kiều Uyển cũng có mặt. Nàng chào hỏi một tiếng rồi ân cần hỏi thăm tình hình Kiều Hàm.
“Đa tạ đã quan tâm, chắc cũng sắp xong rồi.” Tiêu Cửu Từ ngồi ngay cạnh kén lá xanh, thay mặt trả lời.
Mục Tình lườm Tiêu Cửu Từ một cái đầy bất mãn. Nàng quan tâm Kiều Hàm, cần gì y cảm ơn hộ, rõ là chọc tức người ta.
“Không ngờ Kiều Hàm lại trong họa được phúc mà tiến giai. Lúc ngất đi, ta còn tưởng bọn ta tiêu đời rồi chứ. Nghe nói là nhờ ngươi giải trận pháp nên lũ ma thú mới bị truyền tống đi kịp thời.” Mấy ngày nay tin đồn trong Tiên Phủ lan truyền rất nhiều nên Mục Tình cũng nắm được kha khá.
Tiêu Cửu Từ mỉm cười, còn Lục Truy thì tò mò hỏi tới: “Phải rồi, vẫn chưa biết cụ thể các ngươi gặp phải ma thú gì mà thê thảm thế? Tên Thường Nguyên kia đánh đấm giỏi vậy mà cũng trọng thương.”
Nhắc đến Thường Nguyên, Tần Tu Trọng cũng tò mò nhìn sang: “Với chiến lực của các ngươi lúc đó, ít nhất phải là ma thú Địa giai mới khiến cả đám bị thương nhanh như vậy.”
Mỗi nhóm gặp phải ma thú khác nhau, đến giờ vẫn chưa ai rõ nhóm Kiều Hàm đụng độ con gì.
Nhắc đến chuyện này, với Mục Tình cứ như một giấc mơ. Lúc đó căng thẳng bao nhiêu thì giờ kể lại phấn khích bấy nhiêu: “Bọn ta gặp Bích Ma Cáp!”
Nghe đến tên Bích Ma Cáp, ai nấy đều hiểu tại sao họ lại ra nông nỗi ấy.
Nhưng nụ cười trên mặt Tiêu Cửu Từ bỗng chốc cứng lại, y lập tức trầm giọng: “Bích Ma Cáp đực?”
Mục Tình gật đầu: “Sau đó ta có tra cứu, con đực lợi hại hơn con cái nhiều, lại còn có chiêu thức đặc biệt. Không ngờ ma thú cũng thiên biến vạn hóa như vậy, đi chuyến này đúng là mở mang tầm mắt.”
“Bích Ma Cáp đực sở trường tấn công bằng linh thức, cực kỳ khó đối phó.” Lục Truy cười nói: “Nhưng so với loại ma thú khác mà chúng ta từng gặp thì đòn linh thức của nó vẫn chưa phải là sát chiêu chí mạng, Kim Đan kỳ vẫn có thể gắng gượng được, nếu không thì các ngươi xong đời rồi.”
“Chứ còn gì nữa, ta gánh được hẳn hai đợt đấy.” Mục Tình giơ hai ngón tay lên khoe.
Lục Truy bật cười: “Vậy xem ra đúng là Cửu Từ giải trận kịp thời đã cứu mạng ngươi. Mục Tình cô nương có phải nên ghi nhớ ơn cứu mạng này không?”
Mục Tình cứng họng, biểu cảm trên mặt vặn vẹo trông đến là buồn cười.
Lục Truy đang trêu chọc thì Tiêu Cửu Từ đột ngột lên tiếng: “Mọi người, ta cảm thấy có nguy hiểm đang đến gần.”
“Gì cơ?” Mọi người ngơ ngác.
Tiêu Cửu Từ không phải người nói năng lung tung, hơn nữa cảm giác của y nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Dù còn nghi hoặc nhưng ai nấy đều lập tức cảnh giác.
Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm, cái kén lá đã sáng rực đến cực điểm, rõ ràng sắp đột phá xong, y bình tĩnh nói: “Kiều Hàm chắc sắp xong rồi, ta có thể nhờ mọi người một việc không?”
Lời này nghe có vẻ nghiêm trọng. Ở đây ngoại trừ Mục Tình không thân thiết lắm, những người còn lại đương nhiên sẵn lòng nghe theo sự sắp xếp của Tiêu Cửu Từ.
Thấy mọi người gật đầu, Tiêu Cửu Từ liền phân công họ trấn thủ ở các hướng xa, hễ thấy có động tĩnh gì thì cố gắng kéo dài thời gian và báo tin cho y.
Mục Tình nghe mà ù ù cạc cạc: “Không phải chỉ đề phòng bán yêu và yêu tộc thôi sao? Sao lại đề phòng cả người nữa?”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ trầm xuống: “Thời gian trước chẳng phải đã xuất hiện ma tu sao? Không thể không phòng bị, xin nhờ các vị.”
Mục Tình cũng không nghĩ nhiều, gật đầu cái rụp. Những người khác tin tưởng Tiêu Cửu Từ tuyệt đối nên lập tức hành động.
Tần Tu Trọng và Kiều Uyển cũng tách ra. Kiều Uyển không hiểu Tiêu Cửu Từ đang ám chỉ điều gì, tâm trí nàng hơi lơ đễnh. Tiên hội trôi qua từng ngày, nảng cảm giác như mình đang chờ đợi một bản án nào đó, cộng thêm chuyện Thiên Phú Tinh Thạch khiến nàng suốt thời gian qua như người mất hồn.
Đang miên man suy nghĩ, nàng bỗng thấy hàng chục cao thủ Tiên Minh do Thiệu Vũ dẫn đầu bay tới.
Kiều Uyển sững lại một chút rồi bước lên chặn đường: “Các vị, phía trước có người đang tiến giai, không tiện quấy rầy.”
Thiệu Vũ bỗng nhiên nghiêm mặt: “Kiều Uyển, ta nói cho ngươi một chuyện, ngươi phải bình tĩnh.”
“Chuyện gì?” Kiều Uyển ngạc nhiên.
“Chúng ta nghi ngờ đệ đệ Kiều Hàm của ngươi không phải là bản thể nữa, cậu ta có thể đã bị Ma tộc đoạt xá. Ngươi có thấy Kiều Hàm khác xa so với trong ký ức của ngươi không?”
Lời Thiệu Vũ vừa thốt ra, Kiều Uyển chết lặng.
Kiều Hàm… đúng là khác rất nhiều so với ký ức kiếp trước của nàng. Nàng vẫn luôn cho rằng do ký ức hồi nhỏ quá xa xôi, con người lớn lên sẽ thay đổi, hơn nữa còn được Tiêu Cửu Từ dạy dỗ nên Kiều Hàm mới khác biệt đến thế… Nhưng giờ Thiệu Vũ lại nói cậu chắc chắn bị Ma tộc đoạt xá?
Khoan đã, Tần Tu Trọng từng nói Thiệu Vũ và Bất Niệm Cung có thể cấu kết với Ma tộc, nên lời hắn nói chắc chắn có vấn đề! Hơn nữa kiếp trước, căn bản không hề có chuyện đoạt xá này.
Nghĩ đến đây, Kiều Uyển định ngăn cản thì bất ngờ bị Thiệu Vũ đánh lén, trở tay khống chế nàng, giọng hắn nhẹ nhàng an ủi: “Ta biết ngươi không nỡ, nhưng chuyện đoạt xá hệ trọng vô cùng, không đơn giản chỉ là vấn đề ma tu nữa, chúng ta buộc phải điều tra cho rõ.”
Thiệu Vũ phất tay, những người khác lập tức vượt qua. Đợi Kiều Uyển định thần lại thì đã quá muộn.
Những người canh gác ở các hướng khác nhìn thấy tín hiệu nhưng cũng không kịp trở tay, bởi kẻ đến đều không phải hạng tầm thường, chỉ đành đuổi theo xem tình hình.
Bên này, đợi mọi người tản đi hết, Tiêu Cửu Từ lập tức vẽ trận pháp truyền tống trên mặt đất. Loại trận pháp này chế tạo rất khó khăn và tiêu tốn cực nhiều linh lực.
Nhưng vì một suy đoán mơ hồ, Tiêu Cửu Từ buộc phải bắt tay vào chuẩn bị ngay.
Đột nhiên xuất hiện ma tu nhắm vào Kiều Hàm, sự cố Vạn Mê trận, trong trận lại trùng hợp có ma thú biết tấn công linh thức, mọi thứ quá trùng hợp. Dù Tiêu Cửu Từ vẫn chưa nghĩ thông suốt, nhưng y không thể không đề phòng. Tuyệt đối không được để ai phát hiện ra tình trạng của Kiều Hàm, nếu cần thiết, y sẽ đưa cậu đi ngay lập tức.
Ngay khi y vẽ được một nửa, lục quang phía sau đột ngột tan biến, linh khí hệ mộc nồng đậm tỏa ra tứ phía.
Kiều Hàm tiến giai thành công, Kim Đan hậu kỳ.
Vừa mở mắt, Kiều Hàm đã thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Tiêu Cửu Từ và trận pháp vẽ dở sau lưng y.
“Sư huynh?”
Không đợi Kiều Hàm nói thêm, Tiêu Cửu Từ hỏi thẳng: “Lúc đối đầu với Bích Ma Cáp, đệ có dùng linh thức phản kích không?”
Kiều Hàm ngớ người. Cậu vừa định trả lời là lúc đó mọi người đều ngất cả rồi, cậu đã rất cẩn thận, thì ngay giây tiếp theo, một luồng linh áp khổng lồ ập xuống.
Đó là uy áp của hàng chục tu sĩ từ Nguyên Anh kỳ trở lên.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ biến đổi kịch liệt, lập tức kéo Kiều Hàm ra sau lưng. Trận pháp đã không kịp hoàn thành, phải chạy ngay lập tức. Y rút kiếm Băng Phách, biến nó thành cung, trong nháy mắt ngưng tụ vô số mũi băng nhọn tạo thế vạn tiễn tề phát, không nói hai lời bắn thẳng về phía đám người đang lao tới.
Một màn chắn ánh sáng tức khắc dựng lên chặn đứng tất cả băng tiễn. Lợi dụng khoảnh khắc đó, Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm quát lớn: “Chạy!”
Kiều Hàm hoàn toàn chưa kịp phản ứng, đầu óc vẫn còn đang quay cuồng.
Nhưng ngay sau đó, hàng chục sợi Tỏa Linh Thừng lao vun vút về phía hai người.
Tiêu Cửu Từ lập tức vung kiếm chém tới, Kiều Hàm cũng không cần động não nhiều, Bích Huyền xoay chuyển nhanh chóng, biến ảo thành những sợi roi mây còn lợi hại hơn trước, đánh bật Tỏa Linh Thừng.
Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc ấy, xung quanh họ đã lần lượt hạ xuống từng đạo màn sáng. Sự việc diễn ra quá bất ngờ khiến cả Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều bị tách ra. Đúng là song quyền nan địch tứ thủ.
Trong nháy mắt, Kiều Hàm cảm nhận được màn sáng bao quanh trở nên lạnh lẽo vô cùng, sương giá bắt đầu lan tràn trên bề mặt. Cậu không biết Tiêu Cửu Từ đang làm gì, nhưng cậu biết hiện tại tu vi cả hai xêm xêm nhau, cậu còn chẳng thể can thiệp vào những màn sáng này thì chắc chắn Tiêu Cửu Từ đang mạo hiểm làm chuyện vô cùng nguy hiểm!
Kiều Hàm lập tức cuống lên.
Chợt nghe tiếng một vị trưởng lão Tiên Minh khá quen thuộc hô lớn: “Cửu Từ, đừng làm bừa! Ngươi nghe chúng ta nói đã, chúng ta nghi ngờ thân phận của Kiều Hàm, việc này không liên quan đến ngươi, đợi chúng ta điều tra rõ ràng…”
Câu nói này khiến bộ não đang đình trệ của Kiều Hàm lập tức chắp nối được các dữ kiện, rốt cuộc cậu cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu vội vàng lên tiếng: “Sư huynh, xem ra là hiểu lầm rồi, chúng ta đừng giãy giụa nữa, xem tình hình thế nào đã.”
Thế nhưng giọng nói của Tiêu Cửu Từ lại vang lên thật nhẹ nhàng: “Kiều Hàm, đừng sợ… Có ta ở đây, ta sẽ đưa đệ đi.”
Trái tim Kiều Hàm rung lên. Cậu cảm thấy Tiêu Cửu Từ có lẽ đang định liều mạng để bảo vệ cậu chu toàn.
Kiều Hàm không nhìn thấy y, chỉ có thể nghiêm túc nói khẽ: “Sư huynh, tin ta một lần, ta tự tin mà, thật đấy, tin ta đi!”
Có lẽ giọng điệu kiên định của Kiều Hàm đã khiến Tiêu Cửu Từ phải đánh giá lại tình hình.
Dường như dù y có dốc toàn lực cũng chưa chắc đưa được Kiều Hàm đi thoát. Hơn nữa qua cuộc đối thoại vừa rồi, những người đến bắt họ dường như vẫn chưa hoàn toàn định tội cho Kiều Hàm. Còn đường lui nghĩa là còn thời gian, vậy thì sẽ có cơ hội tìm ra cách thích hợp hơn để cứu cậu.
Tiêu Cửu Từ tính toán trong lòng, cuối cùng vẫn chọn cách thúc thủ chịu trói.
Lúc này những người khác cũng đã đuổi tới nơi, ai nấy đều kinh hãi trước tình cảnh này, phẫn nộ tiến lên đòi một lời giải thích.
Trong khi đó, Kiều Hàm đang nghiêm túc trao đổi với hệ thống trong đầu.
Cậu nhớ hệ thống từng nói: [Nếu bị nghi ngờ đoạt xá, một khi ký chủ bị kiểm tra linh hồn sẽ lộ ra sự thật linh hồn đã bị thay đổi, theo thiết lập của thế giới này thì cơ bản sẽ bị coi là Ma tộc.]
Lật xem lại tất cả vật phẩm trong cửa hàng hệ thống.
Kiều Hàm từ từ suy nghĩ đối sách.
Lúc này, những người khác cũng đã nghe được lý do Tiên Minh đến bắt Kiều Hàm.
Sắc mặt Lục Truy biến đổi, nhìn xuống Tiêu Cửu Từ bên dưới. Hắn biết rõ thân phận của Kiều Hàm, chỉ là không ngờ cậu lại bị lộ. Chẳng phải bảo là ngay cả sư phụ bọn họ cũng không nhìn ra Kiều Hàm đã bị đổi người sao?
Khoan đã, chẳng lẽ là do đòn tấn công linh thức lúc nãy khiến cậu bị lộ? Sao lại trùng hợp thế được?
“Sao có thể chứ!” Nguyên Hội kinh hãi thốt lên: “Không thể nào, Kiều Hàm sao có thể là Ma tộc được!”
Lục Truy lập tức lo lắng nhìn Nguyên Hội. Nguyên Hội dù sao cũng là phật tu của Chung Nam Trai, phật tu đối với Ma tộc luôn nghiêm khắc hơn các môn phái khác, cho nên dù là huynh đệ tốt nhất, họ cũng chưa từng tiết lộ cho Nguyên Hội biết về tình trạng của Kiều Hàm.
“Chắc chắn là hiểu lầm rồi.” Lục Truy vội vàng trấn an Nguyên Hội đang bị kích động. “Kiều Hàm tính tình tuy hơi ngang ngược nhưng tâm địa rất tốt, sao có thể là Ma tộc được chứ.”
Nhưng đột nhiên, Tần Tu Trọng đứng bên cạnh buông một câu: “Thật sự là… hiểu lầm sao?”
Tim Lục Truy thót một cái, quay sang nhìn Tần Tu Trọng, chỉ thấy ánh mắt hắn đã thay đổi, trở nên vô cùng phức tạp và thâm trầm.
Nguy rồi, cả nhà Tần Tu Trọng đều chết dưới tay ma tu, hắn càng…
Đang lúc Lục Truy rối bời thì bên dưới bỗng vang lên tiếng Kiều Hàm: “Này, các ngươi nói ta như vậy, nếu không có bằng chứng xác thực thì ta sẽ làm ầm lên đấy! Ta đường đường là hậu nhân Kiều gia, truyền nhân của La Yên Huyền Thể, đâu thể để các ngươi vu oan giá họa thế này được!”
Lúc này Thiệu Vũ đã tới, “Bằng chứng, đương nhiên là có, nếu không chúng ta cũng chẳng thể tùy tiện bắt đồ đệ của Quỳnh Bích tiên tử đúng không? Kiều Hàm, nếu ngươi trong sạch thì ngoan ngoãn theo chúng ta về một chuyến để chứng minh bản thân đi.”
Kiều Hàm lại thản nhiên cười lạnh một tiếng: “Cây ngay không sợ chết đứng, ta có gì phải sợ. Nhưng nếu các ngươi vu oan cho ta, các ngươi sẽ phải trả giá đắt.”
Đến nước này mà Kiều Hàm vẫn tự tin như vậy, dáng vẻ không chịu lùi bước khiến vài vị trưởng lão bắt đầu chột dạ.
Ngay cả Thiệu Vũ cũng thoáng chút hồ nghi.
Lúc này màn sáng hạ xuống, Tiêu Cửu Từ rốt cuộc cũng nhìn thấy Kiều Hàm, y lập tức lao đến bên cạnh cậu. Kiều Hàm cũng vội nhìn Tiêu Cửu Từ, thấy y có vẻ bị nội thương liền nhanh chóng thi triển pháp thuật chữa trị. Vì hành động của hai người, người của Tiên Minh lại cảnh giác cao độ, đề phòng họ bất ngờ ra tay.
“Trong sạch thế sao vừa rồi còn phản kháng?” Một vị trưởng lão châm chọc: “Còn phái người chặn đường chúng ta ở phía trước, không phải có tật giật mình sao?”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lạnh lùng quét qua đám người bên trên, mở miệng nói: “Thất lễ rồi, các vị hùng hổ xông đến, ta còn tưởng kẻ gian nào muốn hại sư đệ ta chứ.”
“Ngươi!” Vị trưởng lão này có lẽ đã quen với dáng vẻ nho nhã lễ độ của Tiêu Cửu Từ, lần đầu bị nói như vậy, tức đến mức nghẹn lời.
Tiêu Cửu Từ bình tĩnh lại, biết rõ lúc này phải gạt mình ra khỏi nghi vấn trước thì mới tiện hành động về sau.
“Vừa rồi ta cảm nhận được một luồng ác ý nên mới nhờ người khác canh chừng giúp, dù sao sư đệ cũng đang ở thời điểm tiến giai quan trọng, không thể bị quấy rầy. Lúc nãy chưa nhìn rõ người đến là ai, chỉ đoán rằng có thể vượt qua phòng tuyến mà tới thì chắc chắn lai giả bất thiện, nên mới ra tay trước để chiếm lợi thế. Làm sư huynh, ta tất nhiên phải bảo vệ sư đệ. Không ngờ các vị lại mang đến tin tức kinh ngạc như vậy. Mong là Tiên Minh có bằng chứng xác thực, nếu không…”
“Tiêu Cửu Từ, thế này chẳng giống ngươi chút nào! Hắn hiện giờ có hiềm nghi bị Ma tộc đoạt xá, ngươi đáng lẽ phải tích cực phối hợp với chúng ta mới đúng, sao lại còn bao che cho hắn? Ngươi làm vậy thực sự khiến bọn ta nghi ngờ ngươi đã sớm bị Ma tộc mê hoặc rồi đấy.” Có người quát lớn.
“Tích cực phối hợp không có nghĩa là để sư đệ ta chịu ấm ức. Nhỡ đâu là vu oan, thì nỗi oan ức đệ ấy phải chịu bây giờ có thu lại được không?” Tiêu Cửu Từ lạnh lùng đáp.
Tiêu Cửu Từ theo bản năng nắm lấy tay Kiều Hàm.
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ, trong lòng an tâm hẳn, cậu lắc lắc cổ tay như đứa trẻ đang nắm tay người lớn, tỏ ra vô cùng thoải mái.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, hai người nhìn nhau mỉm cười, sự ăn ý không cần nói thành lời.
Các trưởng lão khác thấy vậy lại tỏ vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Nhưng họ sống lâu cũng thấy nhiều rồi, trước đây những người thân bạn bè bị kẻ đoạt xá mê hoặc, đến chết cũng chưa chắc tin mình đã tin lầm người.
“Thôi được rồi, không nói nhiều nữa. Dù sao Kiều Hàm cũng chịu phối hợp thẩm vấn. Cửu Từ, ngươi tạm thời đừng can dự vào chuyện này, tránh đi một chút, được chứ?” Một vị trưởng lão có lòng tốt lên tiếng.
Ít nhất họ vẫn tin tưởng Tiêu Cửu Từ, chỉ lo y bị mê hoặc mà làm chuyện sai trái.
Tiêu Cửu Từ hiểu đây là sự nhượng bộ lớn nhất của Tiên Minh, có lẽ nể mặt sư phụ, nếu bắt cả hai đồ đệ cùng lúc thì họ cũng khó ăn nói với sư phụ, nên y gật đầu chấp nhận sự sắp xếp này.
Một vị trưởng lão bước lên, định tung Tỏa Linh Thừng trói Kiều Hàm. Tiêu Cửu Từ nhíu mày định ra tay ngăn cản thì nghe Kiều Hàm xù lông: “Làm cái gì đấy? Sự việc còn chưa ngã ngũ mà đã coi ta như Ma tộc rồi à? Sợ ta chạy trốn sao? Chẳng lẽ các vị trưởng lão đây đều là phế vật ăn hại cả à? Đích thân các ngươi áp giải ta mà còn sợ ta chạy thoát được chắc? Thế thì đừng làm trưởng lão Tiên Minh nữa, về quê chăn vịt đi cho rồi.”
Kiều Hàm rõ ràng đang giận dỗi, tiện thể võ mồm xả giận lên bọn họ, nhưng thái độ này lại càng khiến cậu trông có vẻ không hề chột dạ chút nào.
Có vị trưởng lão không nuốt trôi cục tức này, liền đốp lại: “Thằng ranh con, bọn ta mà phải sợ ngươi chắc?”
“Hừ! Được thôi, vậy ngươi đưa ta đi!” Kiều Hàm hất cằm, khí thế ngang tàng chủ động nhảy lên phi kiếm của vị trưởng lão kia, cứ như mình là ông lớn, muốn đi xe ngựa, còn vị trưởng lão phía trước chỉ là xa phu.
“Bay cho vững vào, ta say phi kiếm đấy, cẩn thận ta nôn lên người ngươi!”
Vị trưởng lão kia tức đến nỗi khí huyết không thông, nghẹn ứ trong ngực. Trong lòng thầm rủa thằng nhãi này hỗn hào như vậy chắc chắn là Ma tộc!
Thiệu Vũ khẽ cau mày, cuối cùng vẫn phất tay: “Đã chịu phối hợp thì chúng ta cũng không làm khó dễ, đi thôi!”
Đội ngũ áp giải Kiều Hàm đi trước, Tiêu Cửu Từ không được đến quá gần, nhưng Lục Truy hiểu ý huynh đệ, liếc mắt ra hiệu rồi lập tức bám sát ở vị trí gần nhất để giám sát, đề phòng Thiệu Vũ giở trò.
Lúc này Mục Tình cũng đã hoàn hồn, vội vàng chạy đến trước mặt Tiêu Cửu Từ hỏi: “Rốt cuộc chuyện này là sao? Chẳng lẽ Kiều Hàm thực sự là…”
Tiêu Cửu Từ kiên định đáp: “Không phải.”
Nguyên Hội và Tần Tu Trọng đều nhìn sang, thần sắc mỗi người một khác.
Đặc biệt là Tần Tu Trọng.
Kiều Uyển lúc này cũng đã quay lại, thấy Kiều Hàm bị giải đi, Tiêu Cửu Từ thần sắc nghiêm trọng, trong lòng nàng đầy áy náy, vốn định mở miệng nói Kiều Hàm chắc chắn không phải.
Nhưng ngay khi định nói, nàng lại nhớ đến dị động của Thiên Phú Tinh Thạch, đột nhiên cảm thấy sự việc có điều kỳ lạ.
Cứ thế, mỗi người mang một tâm sự riêng đi theo đoàn người trở về Lạc Hà Tiên Phủ.
Lúc này, rất nhiều người của Lạc Hà Tiên Phủ đang tụ tập tại quảng trường.
Thậm chí các vị Tiên tôn đều đã xuất hiện, các trưởng lão Tiên Minh cũng có mặt đông đủ.
Kiều Hàm nhìn trận thế này, cảm giác như sắp bị tam đường hội thẩm đến nơi rồi.
Kiều Hàm nhìn vị trưởng lão đang ngự kiếm có chút căng thẳng phía trước, thong thả buông một câu: “Các ngươi mà vu oan cho ta, quay về ta sẽ mách sư phụ, để sư phụ ta đánh ngươi đầu tiên!”
Vị trưởng lão giật mình run cả người, chỉ hận không thể ném quách Kiều Hàm xuống đất, nhưng cuối cùng vẫn hạ cánh an toàn.
Ngay khi Kiều Hàm đáp xuống giữa quảng trường, trận pháp tức khắc khởi động, giam cầm cậu bên trong, chờ đợi thẩm vấn.
Trong lòng Kiều Hàm cũng hơi rợn, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Cửu Từ đáp xuống vững vàng phía trước quảng trường, ánh mắt kiên định nhìn mình chăm chú, cậu vẫn nhếch môi cười.
Đùa à, Băng Hồn Thảo còn chưa tới tay, cậu sẽ không làm vướng chân đâu.