Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 121

Dường như để kiên định một ý chí nào đó, rũ bỏ mọi suy tư hỗn loạn, lòng Kiều Hàm càng thêm vững vàng.

Tuy nhiên, thừa nhận thì thừa nhận, nhưng Kiều Hàm đâu phải kẻ có tính khí tốt lành gì. Đã bị người ta leo lên đầu lên cổ mà không phản kích thì đâu còn là cậu nữa.

Thế nên sau khi thừa nhận, cậu lập tức sa sầm mặt mày, lạnh lùng nói: “Nhưng chuyện này thì liên quan gì đến các ngươi?”

Kiều Hàm bày ra dáng vẻ khó gần, ánh mắt quét từ Đoạn Uân sang Khiếu Uy: “Ta có đạo lữ hay không, hôn ước đã giải trừ hay chưa, thì liên quan gì đến người dưng nước lã như ngươi? Ngươi dựa vào cái gì mà lôi chuyện riêng của ta ra bàn tán trước mặt mọi người? Ta chỉ đến tham gia Tiên hội chứ không phải đến để làm trò cười, ngươi không cảm thấy mình quá thất lễ rồi à?”

Thật sự coi cậu là quả hồng mềm dễ n*n b*p chắc?

Nói đến đây, Kiều Hàm trực tiếp đứng dậy, khí thế toàn thân bung tỏa, linh khí hệ Mộc bá đạo tràn ra tứ phía. Cho dù đối mặt với Khiếu Uy đang ở kỳ Nguyên Anh, Kiều Hàm cũng chẳng mảy may sợ hãi.

Khiếu Uy trừng lớn mắt, không dám tin mà nhìn Kiều Hàm. Chưa nói đến việc bọn họ từ khi sinh ra tới giờ mới là lần đầu tiên theo Tiên phủ xuất thế, vừa ra ngoài ai nấy đều đối xử với bọn họ khách sáo cung kính, chỉ riêng tên Kiều Hàm này từ đầu đến cuối chẳng thèm nể mặt. Chỉ nói đến việc một tu sĩ Kim Đan trung kỳ song linh căn như cậu ta, lấy đâu ra cái gan to tày trời dám đối đầu với gã?

Mục Tình lúc này lại hai mắt sáng rực nhìn Kiều Hàm. Bởi vì Mục Tình cũng là tu sĩ hệ Mộc, nàng không thích hệ chữa trị nên chỉ đành học hệ khống chế hỗ trợ, nhưng thực chất nàng lại thích kiểu bá đạo, có thể đánh người như thế này hơn. Thế nhưng cho đến nay, nàng chỉ mới thấy mỗi Kiều Hàm làm được như vậy. Cái La Yên Huyền Thể này cũng thú vị quá đi mất.

Lúc này Tiêu Cửu Từ đã thu hồi ánh mắt, không mở miệng nói chuyện hay phản bác gì, nhưng khi Kiều Hàm đứng lên, y cũng lập tức đứng dậy theo. Y lặng lẽ đứng bên cạnh Kiều Hàm, thể hiện sự ủng hộ tuyệt đối.

Hành động này khiến mọi người ngơ ngác.

Hai ngươi đã giải trừ hôn ước rồi, quan hệ còn tốt như vậy là muốn làm cái gì hả? Rốt cuộc có cho người khác cơ hội hay không đây!

Đoạn Y và Thiệu Vũ lúc này mới xuất hiện, ngượng ngùng kéo Đoạn Uân – kẻ đang lộ rõ tâm tư ra mặt đi chỗ khác. Chủ yếu là bọn họ không muốn Đoạn Uân gây gổ với người của Lạc Hà Tiên phủ.

Trước khi đi, Thiệu Vũ còn liếc nhìn Kiều Hàm một cái. Rõ ràng quan hệ tốt như thế mà lại giải trừ hôn ước, nguyên nhân không nói cũng hiểu.

Bên kia, Mục Tình cũng thu lại tâm trạng kích động, không muốn quan hệ trở nên tồi tệ hơn, cũng ý thức được bọn họ đã mạo phạm Kiều Hàm, bèn vừa xin lỗi vừa kéo Khiếu Uy lùi lại. Khiếu Uy dù muốn nổi giận nhưng quả thực đuối lý, đành phải ném lại một ánh mắt hằn học.

Dựa theo sự lý giải thống nhất về mấy tên phản diện pháo hôi, ý nghĩa của ánh mắt này hẳn là: Mày cứ đợi đấy cho ông!

Kiều Hàm: … Ơ? Đây có được tính là một kiểu thông đồng theo ý nghĩa khác không? Vừa nhận nhiệm vụ đã kết thù rồi?

Thôi kệ, nghĩ theo hướng tích cực thì thằng cháu này chắc chắn sẽ ấn tượng sâu sắc với mình.

Náo loạn một trận như vậy, có không ít người quen muốn lân la lại gần hóng chuyện xem rốt cuộc vì sao họ giải trừ hôn ước. Kiều Hàm chịu không nổi cảnh này, bèn kéo Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, chúng ta rút thôi.”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn Kiều Hàm với ánh mắt đầy thâm ý: “Đi.”

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ không nói gì thêm, chắc là y cũng chấp nhận cách xử lý vừa rồi của cậu.

Nếu không, một người mang thiết lập si mê người ta như cậu, quay đầu lại oang oang tuyên bố hai người không phải đạo lữ, ít nhiều cũng có chút hiềm nghi là đang sốt sắng muốn phủi sạch quan hệ.

Nhưng Kiều Hàm cũng hết cách, đây chẳng phải là… tự cảnh tỉnh bản thân mình sao.

Kiều Hàm không còn xoắn xuýt chuyện này nữa, vốn chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, hiện tại ở trong Tiên phủ, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng mới được.

Hai người rời tiệc, trở về đình viện. Chẳng ai mở miệng nhắc đến chuyện thừa nhận giải trừ hôn ước, ngược lại đều nói về chuyện của Thịnh Giác, cũng không biết là ai đang cố tình lảng tránh vấn đề.

“Trước đây sư huynh đã rất đề phòng Thịnh Giác, lần này thái độ lại càng rõ ràng hơn, rốt cuộc là vì sao vậy?” Kiều Hàm hỏi.

Tiêu Cửu Từ đáp: “Đệ không cảm thấy tu vi hắn tiến bộ quá nhanh sao?”

Kiều Hàm ngẫm nghĩ rồi nói: “Đúng là rất lợi hại, nhưng huynh cũng không thể cấm người ta có cơ duyên được.”

Kiều Hàm tuy nói vậy nhưng chuyện này quả thực không đúng theo kịch bản tiểu thuyết. Ai dám có thiên phú vượt mặt nam chính cơ chứ? Kiều Hàm chỉ có thể đoán mò, biết đâu tên Thịnh Giác này là nhân vật nền của thế giới này, nhưng lại là nam chính của một thế giới khác thì sao.

Tiêu Cửu Từ nói: “Hắn là tứ linh căn, vậy mà đã đạt tới kỳ Kim Đan. Ta thừa nhận thế gian này có rất nhiều thiên tài, cũng có rất nhiều kỳ tích, nhưng chuyện này hoàn toàn không hợp lẽ thường, hơn nữa ta cảm thấy hắn đang cố tình hành sự khiêm tốn. Còn một chuyện quan trọng nhất.”

“Chuyện gì?” Kiều Hàm tò mò.

“Đệ từng nói năm đó ở Ứng Long Cảnh, là hắn đã giúp đệ giải thuật băng phong.” Tiêu Cửu Từ nói.

Kiều Hàm gật đầu, khi đó đúng là may nhờ có Thịnh Giác, tuy kết quả cuối cùng vẫn như cũ, nhưng cậu vẫn cảm kích Thịnh Giác đã giúp mình.

Thần sắc Tiêu Cửu Từ khẽ biến đổi: “Lúc đó ta dùng thuật Băng Phong, ít nhất tu vi phải từ Kim Đan hậu kỳ trở lên mới có thể giải được. Khi ấy hắn mới chỉ là Trúc Cơ kỳ, làm sao có thể phá giải thuật Băng Phong mà ngay cả bản thân đệ cũng không phá nổi? Đệ không thấy lạ sao?”

Kiều Hàm ngớ người. Cậu thật sự chưa từng nghĩ đến chi tiết này, lúc được cứu chỉ thấy vô cùng cảm kích mà thôi.

Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói xong, giọng điệu lại hòa hoãn hơn: “Ta không nói hắn là kẻ địch, chỉ là trước khi phân rõ tình huống của hắn thì không nên tiếp xúc nhiều. Hoặc là, trước khi chúng ta đủ mạnh, cứ giữ thái độ đề phòng.”

Có lẽ ai cũng có bí mật, nhưng sau khi biết bản thân gánh vác vận mệnh khác biệt, Tiêu Cửu Từ càng đặc biệt lưu tâm đến những tình huống dị thường này. Y buộc phải cẩn trọng, dù sao y cũng không chỉ có một mình.

Kiều Hàm nghe theo Tiêu Cửu Từ, tuy rằng hiếm khi gặp lại bạn cũ, cũng có chút đáng tiếc.

Đang suy nghĩ miên man thì kết giới xung quanh có phản ứng, đây là kết giới do Tiêu Cửu Từ tự tay bố trí sau khi dọn vào đây.

Ngay sau đó liền thấy ba bóng người hạ xuống, là Lục Truy, Nguyên Hội và Tần Tu Trọng.

Trước đó bọn họ nói muốn giúp Tiêu Cửu Từ tất nhiên không phải nói suông. Đã thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đến tham gia Tiên hội, chứng tỏ việc thương thảo với Tiên phủ không thành. Ngày mai Tiên hội bắt đầu rồi, bọn họ cần biết phải làm gì mới giúp được Tiêu Cửu Từ.

“Nào nào nào, mang rượu ngon lên đây, ban nãy vì mấy kẻ kia mà uống rượu cũng mất hứng.” Lục Truy trêu chọc.

“Cũng đâu thấy huynh uống ít đi giọt nào!” Nguyên Hội ghét bỏ nói.

Tần Tu Trọng cười khinh khỉnh: “Ta đến để nghe chính sự.”

Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm biết rõ mục đích họ đến, Tiêu Cửu Từ liền lấy linh tửu ra chiêu đãi mọi người ngồi xuống trong sân.

Đang định bàn chính sự thì lại có khách không mời mà đến.

Người tới thế mà lại là Thiệu Vũ.

Thiệu Vũ được tính là đại tiền bối của bọn họ, đương nhiên phải hành lễ.

Thiệu Vũ vui vẻ chào hỏi xong, đột nhiên quay sang Kiều Hàm nói: “Kiều sư đệ, tại hạ có lời muốn nói riêng với ngươi, có thể dành ra chút thời gian không?”

Kiều Hàm sửng sốt, bọn họ thân nhau lắm à? Hơn nữa tên này rất có khả năng là phản diện liên quan đến Ma tộc, tìm cậu làm gì?

“Sao thế? Thiệu Vũ sư huynh định giúp Đoạn Uân đào góc tường của huynh đệ ta hả?” Lục Truy thẳng thừng lên tiếng.

“Nhìn thấu đừng nói toạc ra chứ.” Thiệu Vũ cười híp mắt, lại nhìn sang Tiêu Cửu Từ sắc mặt đã lạnh tanh, nói: “Ta chỉ đi ngang qua sân khấu, chuyển vài lời thôi. Tiêu sư đệ cho ta mượn bảo bối sư đệ của ngươi một lát nhé? Nói ngay ở cổng lớn thôi, không đi xa đâu, nói xong ta đi ngay, coi như nể mặt ta và Bất Niệm Cung một chút đi.”

Tục ngữ có câu, đưa tay không đánh người mặt cười. Thiệu Vũ nói chuyện hòa nhã như vậy, dù trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng nhưng cũng khó mà từ chối.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nhìn nhau, gật đầu đồng ý.

Thế là Tiêu Cửu Từ và ba người kia uống rượu đợi Kiều Hàm, còn cậu thì ra cổng lớn nói chuyện với Thiệu Vũ.

“Ta nói này, chuyện trong yến tiệc ban nãy, các huynh không định cho bọn này một lời giải thích à?” Lục Truy rốt cuộc không nhịn được chất vấn huynh đệ mình.

“Nhìn xem, rước bao nhiêu phiền phức về, thà đừng thừa nhận còn hơn!”

Tiêu Cửu Từ chậm rãi nâng chén rượu: “Câu trả lời của Kiều Hàm không sai, bọn ta quả thực đã giải trừ cái hôn ước mơ hồ trước kia rồi.”

Nguyên Hội ngạc nhiên kéo tay Lục Truy: “Chuyện gì vậy? Giải trừ thật á? Không phải đạo lữ nữa sao?” Hắn còn ngây thơ tưởng rằng những lời Kiều Hàm vừa nói là cố tình bày mưu tính kế gì đó chứ. Dù sao trong ấn tượng của hắn, hai người ở Tây Phong Tuyết Quốc vô cùng thân mật.

Lục Truy tức tối lắc đầu: “Giải thì giải rồi, nhưng có ai nói là không thể định ước lại đâu. Đúng không, Cửu Từ?”

Tiêu Cửu Từ đưa mắt nhìn về phía cổng, gật đầu. Vốn dĩ cũng nên cho Kiều Hàm “chân chính” một sự khởi đầu chính thức thuộc về hai người bọn họ.

Cho nên y cũng không quá xoắn xuýt chuyện này, dù sao hy vọng khôi phục tu vi đang ở ngay trước mắt, Kiều Hàm cũng luôn ở bên cạnh y, chẳng có gì phải vội vàng.

Lục Truy thấy bộ dạng ung dung của Tiêu Cửu Từ, đúng là “hoàng thượng chưa vội thái giám đã gấp”, cố ý nói: “Thằng nhóc Kiều Hàm bình thường không phải tâm địa đen tối lắm sao, không nhân cơ hội này giở chút thủ đoạn nhỏ để trói buộc với huynh, sao lại thành thật khai báo thế kia? Thế này chẳng khác nào bảo với thiên hạ là hai người đang độc thân, ai cũng có cơ hội hả? Chuyện này có gì hay ho mà nói ra chứ. Chẳng lẽ sợ huynh sẽ phủ nhận?”

Quả đúng là người trong cuộc thì mê muội. Dựa vào sự hiểu biết của hắn về huynh đệ mình, trước đó nếu Kiều Hàm không mở miệng, Tiêu Cửu Từ chắc chắn sẽ nghĩ ra cách khác, tóm lại sẽ không phủ định, mục đích tự nhiên là không để những kẻ kia dòm ngó Kiều Hàm.

Nhưng cũng trách huynh đệ hắn không chịu nói rõ ràng với người ta. Thằng nhóc Kiều Hàm kia chắc vẫn còn mơ hồ lắm.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ khẽ biến đổi.

Thật ra có đôi khi, sâu trong nội tâm Tiêu Cửu Từ cũng nảy sinh đủ loại nghi hoặc. Những hành động mâu thuẫn, thái độ lúc gần lúc xa của Kiều Hàm khiến y không nhịn được mà nghĩ: Con ma này thật sự yêu y sao?

Nhưng mỗi khi y nhen nhóm một chút nghi ngờ, hàng ngàn hình ảnh lại hiện lên trong đầu.

Một con ma vì y mà đến, tâm tâm niệm niệm đều là y, dường như coi y là nơi gửi gắm tâm hồn, có thể vì y mà hy sinh tất cả, còn từng chính miệng nói thích y. Nếu đã như vậy mà y còn nghi ngờ, thì chẳng phải quá phụ tấm chân tình của người ta sao? Y không biết trên thế gian này còn loại tình cảm nào có thể biểu đạt đến mức độ đó nữa.

Tiêu Cửu Từ cười cười nói: “Ta lại cảm thấy, có lẽ đệ ấy đang nỗ lực nhắc nhở ta rằng quan hệ của bọn ta vẫn chưa được xác định, đây cũng là chút tâm tư nhỏ của đệ ấy thôi.”

Lục Truy cạn lời nhìn Tiêu Cửu Từ.

Nguyên Hội sờ sờ cái đầu trọc lóc, hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Tần Tu Trọng vốn đang yên lặng uống rượu, nghe Tiêu Cửu Từ nói vậy cũng rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn.

Hai người coi như lưỡng tình tương duyệt, Kiều Hàm lại tưởng mình là đơn phương, còn Tiêu Cửu Từ vì lo lắng cho tương lai nên mãi vẫn chưa nói rõ. Lúc trước cũng vì không biết bản thân có thể chữa khỏi hay không, sợ hôn ước liên lụy đến Kiều Hàm nên mới giải trừ.

Nhưng Tần Tu Trọng vẫn luôn nghĩ rằng khi Tiêu Cửu Từ có khả năng khôi phục, y sẽ nói rõ tình hình với Kiều Hàm, để hai người vui vẻ bên nhau. Chẳng ngờ lại kéo dài đến tận bây giờ.

Tiêu Cửu Từ không phải người làm việc theo cảm tính, kéo dài đến mức độ này chứng tỏ áp lực y phải đối mặt e rằng không phải chỉ dựa vào năng lực cá nhân là giải quyết được. Và vấn đề này khiến Tiêu Cửu Từ mãi không chịu đóng chặt cánh cửa cuối cùng lại, mới gây ra màn kịch khôi hài này.

Nghĩ đến đây, Tần Tu Trọng bỗng nhiên hơi muốn cười nhạo Tiêu Cửu Từ.

Nhớ năm xưa Tiêu Cửu Từ quả quyết, chín chắn, trí dũng song toàn biết bao, dường như gặp vấn đề gì cũng không làm khó được y. Kết quả đụng đến chuyện tình cảm lại biến thành kẻ lo trước sợ sau thế này.

Tần Tu Trọng không thể hiểu nổi, nhưng trong lòng lại chùn bước trước thứ tình cảm này. Vốn nghĩ nếu có người luôn ở bên cạnh mình thì thật tốt đẹp, nhưng giờ hắn lại hơi sợ bản thân sẽ trở nên giống như Tiêu Cửu Từ.

Xem ra chuyện tình cảm này vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn.

Ngoài cổng lớn, Kiều Hàm nhìn Thiệu Vũ, chờ gã mở miệng.

Thiệu Vũ cười cười nói: “Kiều Hàm, ngươi hẳn là biết mục đích ta đến đây. Nếu các ngươi đã giải trừ hôn ước, hay là liên hôn với Bất Niệm Cung bọn ta đi.”

Khóe miệng Kiều Hàm giật giật: “Ta tưởng ta đã từ chối đủ nhiều lần rồi chứ.”

Thiệu Vũ khẽ híp mắt: “Ngươi thật sự không suy xét sao? Ở lại bên cạnh Tiêu Cửu Từ cũng không an toàn lắm đâu.”

Sắc mặt Kiều Hàm nháy mắt thay đổi: “Lời này của ngươi là có ý gì?!”

Thiệu Vũ thấy thần sắc Kiều Hàm dường như thật sự để tâm đến Tiêu Cửu Từ, lập tức cũng bớt chắc chắn: “Chỉ là cảm thấy một người trong mắt không dung được hạt cát, một thân chính khí như hắn không thích hợp với người như ngươi…”

“Ta làm sao?” Kiều Hàm sửng sốt.

“Ngươi nhìn có vẻ là người có tính cách tùy ý làm càn, xem thường quy tắc, cứ bị hắn quản thúc mãi, chắc sống không được tự do đâu nhỉ? Nếu đến Bất Niệm Cung, ngươi muốn làm gì thì làm.” Thiệu Vũ ám chỉ. Gã không thể ám chỉ quá rõ ràng, nhỡ đâu Kiều Hàm là kẻ có máu phản nghịch thì ngược lại sẽ làm gã lộ tẩy, cho nên chỉ có thể thăm dò. Nếu dùng cách liên hôn mà giải quyết được vấn đề thì tự nhiên là tốt nhất.

Kết quả không ngờ tới, Thiệu Vũ vừa dứt lời, sắc mặt Kiều Hàm liền biến đổi, trở nên vô cùng âm trầm đáng sợ, giống như bị người ta chọc trúng chỗ hiểm nào đó: “Nói bậy, ta mới không phải người như thế.”

“Không, ta nhìn người rất chuẩn, ngươi là kiểu người làm chuyện ác cũng sẽ không có gánh nặng tâm lý.” Thiệu Vũ tiếp tục ám chỉ.

Sự biến đổi trên mặt Kiều Hàm khiến Thiệu Vũ thầm hài lòng, vốn còn định nói tiếp, nhưng Kiều Hàm lại đột ngột lên tiếng: “Cho dù phải thì sao chứ? Ta có đèn chỉ đường của ta, ta cứ muốn bị quản thúc đấy, hơn nữa chỉ có Tiêu Cửu Từ mới có thể trói buộc được ta. Cho nên ngươi có nói nhiều nữa cũng vô dụng, ta sẽ không liên hôn với Bất Niệm Cung. Ta nói đã đủ rõ chưa? Mời!”

Tâm trạng Kiều Hàm không tốt, lười nói nhảm thêm, trực tiếp đuổi khách.

Sắc mặt Thiệu Vũ không tốt lắm, nhưng cũng chỉ hừ lạnh một tiếng, nói: “Lời mời của ta vĩnh viễn có hiệu lực, ta chờ ngày ngươi thay đổi ý định, ta tin ngày đó sẽ không xa đâu.”

Kiều Hàm cười khẩy một tiếng.

Thiệu Vũ hơi tức tối, nhưng vẫn duy trì phong độ, xoay người rời đi.

Nhưng gã chưa đi được mấy bước đã thấy Mục Tình của Lạc Hà Tiên phủ vừa vặn đi tới, thấy Kiều Hàm còn đứng ở cửa liền vui vẻ gọi lớn: “Kiều công tử, đợi ta với, đúng lúc ta muốn tìm ngươi.”

Thiệu Vũ khẽ nhíu mày, nhưng đã lướt qua vai Mục Tình.

Kiều Hàm đang định quay vào, không ngờ lại có người tới, lập tức cũng thấy vô cùng mất kiên nhẫn.

Nhưng nghĩ đến việc đối phương cũng coi như là người khá tốt trong Lạc Hà Tiên phủ, hơn nữa trước đó còn định cứu cô nàng, vậy thì duy trì quan hệ một chút chắc cũng được. Biết đâu người ta có lòng tốt còn có thể giúp xoay xở chút Băng Hồn Thảo, cái gọi là thêm một người bạn thêm một con đường.

Nghĩ đến đây, Kiều Hàm đứng lại, trong lòng tự trấn an, chẳng phải chỉ là nghe Mục Tình làm thuyết khách cho sư huynh cô ta thôi sao? Ghê tởm mãi rồi cũng quen.

Đợi Mục Tình tới nơi, Kiều Hàm lịch sự hành lễ.

Mục Tình vẫn là cô nương nhiệt tình kia, đối với chuyện trong yến tiệc ban nãy thì xin lỗi rối rít. Sống cuộc sống tách biệt với thế giới, không hiểu nhân tình thế thái, chỉ biết cắm đầu tu luyện, ban đầu cô nàng quả thực không cố ý.

Kiều Hàm đối diện với một mình nàng, ngược lại cũng không giở tính xấu, nói thẳng: “Chuyện qua rồi thì cho qua đi, không cần để ý.”

Mục Tình cười đến híp cả mắt: “Kiều công tử, ngươi tốt thật đấy.”

Kiều Hàm ngẩn người, cảm thấy ánh mắt Mục Tình nhìn mình có chút kỳ quái.

“Cái đó… ngươi tìm ta có việc gì?”

Mục Tình cười có chút e thẹn: “Có hứng thú cân nhắc Lạc Hà Tiên phủ chúng ta không?”

Hôm qua Khiếu Uy và Mục Tình cũng mở lời với Kiều Uyển như vậy. Mấy đời trước của bọn họ đều không có cơ hội gặp được La Yên Huyền Thể, lần này gặp được thì tự nhiên phải nắm bắt thời cơ, dù sao bọn họ cũng chỉ có thể ở lại bên ngoài ba tháng.

Quả nhiên! Khóe miệng Kiều Hàm giật giật: “Không hứng thú.”

Mục Tình lập tức sốt ruột: “Kiều công tử, ngươi có thể suy nghĩ thêm mà, đằng nào bây giờ ngươi cũng độc thân rồi, tại sao không thể cân nhắc chứ? Lạc Hà Tiên phủ bọn ta tốt lắm, hơn nữa còn có truyền thống của tiên tổ để lại, nếu chúng ta cường cường liên hợp, nói không chừng ngày phi thăng chẳng còn xa!”

Kiều Hàm trực tiếp cau mày nói: “Ta muốn phi thăng cũng phải dựa vào chính mình, tuyệt đối không dựa vào song tu.”

Mục Tình ngẩn ra, hoàn toàn không hiểu tại sao Kiều Hàm lại nghĩ như vậy, nhịn không được hỏi: “Ngươi… chẳng lẽ không biết La Yên Huyền Thể không có cách nào tự mình phi thăng sao? Huống chi ngươi còn chủ tu hệ mộc, tu sĩ hệ mộc rất khó phi thăng, chẳng lẽ người bên ngoài các ngươi đều không biết sao?”

Kiều Hàm cạn lời: “Chẳng lẽ vì phi thăng mà phải tùy tiện thay đổi tình cảm của mình, tùy tiện chọn đạo lữ sao?”

Mục Tình ngây thơ nói: “Có gì đâu, đều là vì tu luyện mà.”

Kiều Hàm trợn mắt há hốc mồm. Hóa ra cô nương này trước khi gặp nam có cái giọng điệu này à!

Kiều Hàm đau đầu: “Dù sao thì ta cũng từ chối.”

“Tại sao? Có gì khó xử ngươi có thể nói với ta, ta sẽ giải quyết.” Mục Tình lập tức mở to đôi mắt tròn xoe nói.

Kiều Hàm ngạc nhiên, cô nương này, vì chuyện sư huynh mình mà tận tâm thật đấy, sao cứ thấy sai sai ở đâu nhỉ?

“Ta là người trọng tình cảm.” Kiều Hàm nói: “Không yêu thì sẽ không làm đạo lữ.”

Mục Tình mê man nhìn Kiều Hàm, dường như suy tư một lát. Nam tử trước mắt khi nói câu này vô cùng nghiêm túc, khiến khuôn mặt vốn đã đẹp nay càng thêm tuấn tú. Đặc biệt là đôi mắt hoa đào kia, dường như chứa đựng một loại tình cảm nào đó, trở nên vô cùng rực rỡ, khiến Mục Tình dần cảm thấy lồng ngực căng đầy.

Nếu có thể lưỡng tình tương duyệt, có lẽ đúng là… một chuyện tốt nhỉ. Dù sao cặp tiên tổ kia cũng để lại giai thoại vô cùng ân ái.

Nghĩ đến đây, hai má Mục Tình không khỏi ửng hồng, đột nhiên nói: “Ngươi… nói nghe rất có lý. Vậy ta… không khuyên ngươi nữa.”

Kiều Hàm thở phào nhẹ nhõm, quả nhiên nhân phẩm Mục Tình cũng được.

“Cái đó…” Mục Tình nhịn không được nói: “Thật ra ta còn một chuyện muốn nhờ ngươi.”

Kiều Hàm vừa nghe lời này liền thấy hứng thú ngay. Nếu có thể khiến Mục Tình nợ ân tình, vậy chẳng phải là chuyện tốt sao.

“Chuyện gì?”

“Ngươi cũng nhìn ra rồi, ta là tu sĩ hệ mộc. Lần đầu tiên ta thấy linh lực hệ mộc bá đạo như của ngươi, ta muốn học hỏi ngươi một chút.” Đôi mắt Mục Tình đảo quanh, nàng nghĩ tiền đề của việc yêu nhau chính là ở chung. Vừa hay, nàng cũng thật sự muốn học hỏi thuật pháp hệ mộc của Kiều Hàm.

Nghe yêu cầu như vậy cũng không bất ngờ, tuy tu vi Mục Tình cao hơn cậu, nhưng cũng giống như Bạch Kha, Vạn Mộc Xuân, tu vi rất cao nhưng chưa chắc đã biết đánh nhau. Mục Tình trông có vẻ hoạt bát, có lẽ thích kiểu chiến đấu, trước kia mình cũng từng dạy rất nhiều người, chỉ điểm cho cô nàng cũng chẳng sao.

Có điều ân tình này phải tích lũy dần, không thể bây giờ vừa đồng ý đã lập tức đòi người ta Băng Hồn Thảo được.

Trước tiên thiết lập quan hệ bán sư đồ, sau đó nghĩ cách xin Băng Hồn Thảo. Hoàn hảo, lại có thêm một con đường kiếm cỏ.

“Được không?” Mục Tình mong đợi nhìn Kiều Hàm.

Đột nhiên một giọng nói vang lên sau lưng bọn họ.

“Cái gì được cơ?” Tiếng cười của Tiêu Cửu Từ truyền đến: “Không phải đang nói chuyện với Thiệu Vũ sư huynh sao? Sao lại đổi thành Mục Tình cô nương rồi? Đến có việc gì thế?”

Mục Tình ngước mắt lên liền thấy Tiêu Cửu Từ. Lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, nàng đã cảm thấy vô cùng kinh diễm, nghe nói thiên phú cũng kinh người, vốn dĩ nàng cũng khá tò mò về y, nhưng hiện tại… không hiểu cảm nhận được địch ý nhàn nhạt, lại nhớ tới đối phương là vị hôn phu cũ của Kiều Hàm.

Mục Tình không nhịn được mà thêm chút ý phản kháng vào trong đôi mắt to tròn của mình, khiến Tiêu Cửu Từ cũng hơi sững lại.

“Ta đang nói chuyện với Kiều công tử.”

Nghe giọng điệu có phần không vui, khiến Kiều Hàm cũng ngẩn người.

Tình huống gì đây?

“Xin lỗi, là ta quấy rầy.” Tiêu Cửu Từ cười nhạt nói xong liền quay sang cười với Kiều Hàm: “Mọi người đang đợi đệ, nhanh nào.”

Kiều Hàm đáp: “Xong ngay đây.”

Tiêu Cửu Từ nói xong liền đi, nhưng chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng cười rõ to của Lục Truy vọng ra từ trong sân.

“Kiều công tử?” Mục Tình thấy Kiều Hàm thất thần, nhịn không được gọi.

Kiều Hàm ngẩn người nói: “Ồ, ngươi muốn làm đồ đệ của ta à?”

“Không… không phải đồ đệ! Là thỉnh giáo thôi.” Mục Tình cuống quýt nói.

Kiều Hàm gật đầu: “Ý nghĩa cũng gần giống nhau, ta có thể chỉ đạo ngươi, nhưng không được làm ảnh hưởng đến việc ta tham gia Tiên hội. Ta có món đồ mong muốn, còn đang định thông qua Tiên hội để lấy được đây.” Kiều Hàm đưa ra chút ám chỉ trước.

Lúc này Mục Tình vẫn chưa có chỉ số cảm xúc gì mấy, không trực tiếp hỏi Kiều Hàm muốn cái gì, nhưng Kiều Hàm cũng không vội, coi như đã giao hẹn xong, lại từ chỗ Mục Tình nắm được tin tức trực tiếp. Cô nương lúc này mới vui vẻ hớn hở rời đi.

Kiều Hàm trở lại trong sân, liền thấy mấy người nhìn cậu với vẻ mặt mỗi người một khác.

Lục Truy mồm mép, là người đầu tiên lên tiếng: “Ây da, diễm phúc không cạn nhỉ? Vừa mới tuyên bố độc thân đã có người liên tục dâng tới cửa.”

Kiều Hàm nghẹn lời, theo bản năng liếc trộm Tiêu Cửu Từ, thấy y cụp mắt uống rượu, không tiếp lời, bỗng chột dạ mở miệng: “Một kẻ là Đoạn Uân, một kẻ thì mơ tưởng La Yên Huyền Thể, nhưng ta đều từ chối rồi.”

“Ây, sao lại từ chối?” Lục Truy cười nói.

Kiều Hàm đâu thể chịu được người ta trêu chọc hết lần này đến lần khác, trực tiếp rút dây mây ra.

Lục Truy lập tức xua tay: “Thôi thôi, ta không nói nữa.”

“Đều giải quyết xong rồi?” Tiêu Cửu Từ lúc này mới đặt chén rượu xuống mở miệng, rõ ràng ban nãy ra chào hỏi còn cười nói vui vẻ, lúc này lại nghiêm túc hẳn lên.

Kiều Hàm giống như đứa nhỏ đợi trưởng bối kiểm tra bài vở, ngoan ngoãn gật đầu nói: “Ừm, đều giải quyết xong rồi. Dù sao phía Bất Niệm Cung ta cũng đã phản kích không khách khí, nhưng ta thấy Thiệu Vũ dường như có ý gì khác.”

Nói rồi, cậu kể lại những lời nói mập mờ của Thiệu Vũ một lượt.

Mấy người bọn họ đều nghi ngờ Thiệu Vũ có liên quan đến Ma tộc.

Tần Tu Trọng nói thẳng: “Thời gian này ta sẽ quan sát bên Bất Niệm Cung, không để bọn chúng có cơ hội ra tay với ngươi.”

Tiêu Cửu Từ lại lắc đầu: “Ta lo hắn muốn ra tay với sư đệ, những lời kia không phải đang nhắm vào ta.”

“Sao cơ? Không có được thì hủy hoại à, Thiệu Vũ điên giống Đoạn Uân từ bao giờ thế?” Lục Truy nhíu mày.

“Tóm lại chúng ta phải cẩn thận.” Tiêu Cửu Từ cau mày nói: “Còn phía Mục Tình thì sao?”

“À, cô ấy cũng coi như thấu tình đạt lý, ta từ chối là cô ấy bỏ cuộc ngay. Sau đó nói là muốn nhờ ta chỉ đạo tu luyện thuật pháp hệ mộc thiên về tấn công.”

Kiều Hàm vừa nói xong, biểu cảm của mấy người nhìn cậu liền trở nên vi diệu.

Ngay cả Nguyên Hội cũng không nhịn được mà nghĩ: Thế này mà gọi là bỏ cuộc á?

Tiêu Cửu Từ khẽ nhíu mày, Kiều Hàm không nhận ra ý của Mục Tình, vẫn cảm thấy đối phương là tiểu cô nương, nói rõ ràng là xong chuyện sao?

“Đệ cứ thế đồng ý rồi?” Giọng điệu Tiêu Cửu Từ có chút là lạ.

Kiều Hàm coi đó là chuyện đương nhiên: “Đây chẳng phải chuyện tốt sao? Duy trì quan hệ hữu hảo, sau này có lợi cho chúng ta mà.”

Tiêu Cửu Từ nghẹn họng, nhưng cũng hiểu dụng ý của Kiều Hàm, dường như không muốn đắc tội triệt để người trong Tiên phủ. So với Khiếu Uy và mấy vị Tiên tôn kia, Mục Tình là người dễ nói chuyện nhất, chỉ hy vọng Kiều Hàm thật sự đã nói rõ ràng với Mục Tình về chuyện liên hôn.

Nhắc tới chính sự, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ tự nhiên cũng nghiêm túc trở lại. Hai người nhìn nhau, quyết định thẳng thắn chuyện chữa bệnh với Lục Truy và Tần Tu Trọng – những người còn chưa biết rõ sự tình.

“Thứ cần tìm là Băng Hồn Thảo.”

“Là thứ rất lợi hại à? Bọn họ không chịu giao dịch à?” Lục Truy hỏi.

Kiều Hàm nói: “Đối với bọn họ thì cũng bình thường, nhưng bọn họ nhất quyết không mở tiền lệ giao dịch. Nếu phần thưởng của hoạt động giai đoạn đầu không bao gồm Băng Hồn Thảo, phía Mục Tình cũng không thể tạo thuận lợi, vậy thì chúng ta chỉ có thể giành lấy ngôi vị đầu bảng cuối cùng rồi trực tiếp yêu cầu bọn họ đổi Băng Hồn Thảo thôi.”

Đầu óc Lục Truy vẫn nhảy số rất nhanh, nói: “Vậy thì đơn giản, chúng ta cứ cố gắng giành càng nhiều phần thưởng càng tốt. Dù chúng ta có bỏ sót, cũng có thể thăm dò đồ trong tay người khác. Nếu là người khác trong tu chân giới đoạt được, vậy chúng ta còn có khả năng giao dịch. Cùng lắm thì để một người trong chúng ta giành ngôi đầu bảng.”

Còn về đường dây Mục Tình, Lục Truy không dám nhắc tới.

Tần Tu Trọng gật đầu tán thành: “Đứng đầu bảng không khó, ta không tin chúng ta liên thủ mà còn có kẻ vượt qua chúng ta giành hạng nhất. Cho nên Băng Hồn Thảo không thành vấn đề.”

Tiêu Cửu Từ nói: “Ta đã nghe ngóng rồi, tháng thứ nhất là lịch luyện, tháng thứ hai là tỷ thí, tháng thứ ba là giao lưu. Cho nên cái gọi khôi thủ hẳn là chỉ cuộc tỷ thí vào tháng thứ hai.”

Kiều Hàm lập tức kinh ngạc: “Huynh nghe ngóng bao giờ thế?” Bọn họ vẫn luôn ở cùng nhau mà, cậu chẳng biết gì cả.

Tiêu Cửu Từ cười cười: “Trong yến tiệc, lúc đệ đang ăn.”

Kiều Hàm tức khắc cảm thấy mình thật vô dụng, lập tức nói: “Ta cũng nghe ngóng từ chỗ Mục Tình rồi. Cái đầu tiên chính là lịch luyện Bàn Long Tháp, nghe nói cửa ải mỗi tầng đều khác nhau, Tiên phủ cho mọi người thời gian một tháng để leo tháp, trên đỉnh tháp có tài nguyên tu luyện do bọn họ sắp đặt, ai đến trước thì thuộc về người đó. Chỉ là tài nguyên gì thì cô ấy cũng không rõ, đều là lấy ngẫu nhiên từ trong kho bảo vật ra.”

Lục Truy nói: “Hôm nay ta đã dạo một vòng Tiên phủ, có thấy qua, tổng cộng mười tòa tháp, linh khí đậm đặc dần theo từng tầng, dù không vượt ải, chỉ cần chọn một tầng để tu luyện thôi cũng đã cực tốt rồi.”

“Vậy thì chia nhau hành động, mỗi người công phá một tòa tháp xem sao?” Tần Tu Trọng nói đầy bá khí.

“Ta không thành vấn đề.” Lục Truy cười cười.

“A di đà phật, bần tăng cũng phải có lòng tranh đua rồi.” Nguyên Hội cười nói.

Kiều Hàm nhìn về phía Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ mỉm cười: “Cũng đừng thấy áp lực quá, cứ coi như lịch luyện đi, hơn nữa khả năng đồ vật bên trên là Băng Hồn Thảo cũng không lớn.”

Tuy nhiên mọi người vẫn tràn đầy hứng khởi, ngày hôm sau đợi Tiên phủ tuyên bố xong, mọi người liền tích cực chạy đi leo tháp.

Để gia tăng cơ hội, bọn họ cố ý chọn những tòa tháp không có người quen, dù sao rất nhiều người thân quen với bọn họ, nếu lỡ xảy ra tình huống ngoài ý muốn mà lấy được Băng Hồn Thảo thì cũng dễ giao dịch.

Bàn Long Tháp tuy độ khó rất cao nhưng quả thực là một nơi lịch luyện tốt, cửa ải đủ loại yêu ma quỷ quái đều có, còn có cả huyễn cảnh, trận pháp…

Mất mấy ngày, Kiều Hàm cảm thấy tu vi của mình tăng tiến vượt bậc, có lẽ thời gian một tháng đủ để cậu thăng cấp một lần nữa. Nếu trở nên mạnh hơn, tự nhiên sẽ càng có thêm tự tin.

Mười ngày sau, Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng với tu vi Kim Đan kỳ đã leo l*n đ*nh tháp, gây ra một trận chấn động.

Hai người một lấy được pháp khí Địa giai, một lấy được đan dược cực phẩm, đều là đồ cực tốt.

Hai mươi ngày sau, Lục Truy và Nguyên Hội l*n đ*nh tháp. Tuy bình thường hai người không nói ra, nhưng Tiêu Cửu Từ biết, lần này vì người huynh đệ là y mà bọn họ cũng đã dốc hết toàn lực.

Sau đó lục tục có người quen l*n đ*nh, nhưng Băng Hồn Thảo vẫn bặt vô âm tín.

Ngày hôm nay, nhờ lịch luyện trong Bàn Long Tháp, tu vi Kiều Hàm đã đạt tới điểm tới hạn, nhưng cậu dường như gặp phải chút bình cảnh, tạm thời không thể đột phá, đang trong lúc nhập định thì bên ngoài Tiêu Cửu Từ nghe thấy tiếng gõ cửa.

Qua mở cửa nhìn xem, nụ cười của Tiêu Cửu Từ liền cứng lại.

“Mục Tình cô nương lại tới à? Nhưng sư đệ ta đang nhập định, tối nay e là không rảnh chỉ đạo Mục Tình cô nương tu luyện rồi.” Tiêu Cửu Từ lịch sự nói.

Mục Tình mấy ngày nay đã chẳng còn sắc mặt tốt với Tiêu Cửu Từ nữa: “Hôm qua bọn ta đã hẹn rồi. Đúng rồi, ta biết hắn chuẩn bị thăng cấp, ta còn mang đan dược tốt đến trợ giúp hắn đây.”

Nhìn Mục Tình rõ ràng có ý đồ khoe khoang, sắc mặt Tiêu Cửu Từ hơi vi diệu: “Chúng ta không thiếu đan dược.”

Mục Tình rốt cuộc nhịn không được nói: “Ngươi nhất định cứ phải chiếm lấy hắn như thế hả? Các ngươi chẳng phải đã giải trừ hôn ước rồi à?”

Mỗi ngày tu luyện đều đứng một bên nhìn chằm chằm, khiến Kiều Hàm rõ ràng đang dạy nàng, lại cứ thỉnh thoảng quay sang thảo luận với Tiêu Cửu Từ xem pháp thuật nên biến đổi tinh tiến thế nào, cứ như dạy nàng chỉ là tiện thể. Nàng đến để xem bọn họ ở chung sao? Quá tức đi mà.

Tiêu Cửu Từ không ngờ có ngày mình lại phải tranh cãi với một tiểu cô nương. Nhưng thời gian này, mỗi lần Mục Tình đến tìm Kiều Hàm đúng là chỉ đạo nghiêm túc, không có tình huống thừa thãi nào, Kiều Hàm dường như cũng không ý thức được gì, làm y cũng khó mà làm gì được, chỉ đành nói: “Chuyện của ta và sư đệ không liên quan đến Mục Tình cô nương, nhưng tối nay đệ ấy quả thực không rảnh, vẫn là mời cô nương về cho.”

Mục Tình hờn dỗi nhìn Tiêu Cửu Từ. Hai người đang nói chuyện, đột nhiên sắc mặt đều biến đổi, một luồng ma khí cực kỳ rõ ràng truyền đến, Tiêu Cửu Từ liền cảm giác có người đã động vào kết giới trong sân bọn họ.

Tiêu Cửu Từ lập tức lao về.

Đối mặt với ma khí, Mục Tình cũng không dám lơ là, liền xông vào theo.

Chỉ thấy một bóng người đang định tiến vào phòng Kiều Hàm thì bị trận pháp phòng hộ ở cửa đánh bật ra.

Dù sao sự bảo vệ của Tiêu Cửu Từ dành cho Kiều Hàm cũng là tầng tầng lớp lớp, không thể để người ta dễ dàng xâm nhập.

Tiêu Cửu Từ nháy mắt ra tay, băng tiễn b*n r* bị né tránh, nhưng tơ băng đồng thời lan tràn trên mặt đất, trực tiếp định đóng băng kẻ xâm nhập.

Mục Tình cũng dứt khoát ra tay, nhưng nàng không ngốc đến mức tự mình làm, mà dùng kỹ năng hỗ trợ mạnh nhất của mình, muốn gia tốc đóng băng.

Thế nhưng tên ma tu kia thân pháp cực nhanh, dường như có thần hành phù đặc biệt lợi hại, khiến thuật pháp của bọn họ đều không đuổi kịp.

“Kẻ nào!” Giọng Kiều Hàm lúc này từ trong phòng truyền ra, hiển nhiên đã thoát khỏi nhập định, nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Kiều Hàm lao ra, tên ma tu kia quay đầu bỏ chạy.

Ba người không lãng phí thời gian, lập tức đuổi theo. Ma tu dám đến Tiên phủ giương oai, quả thực là điên rồi.

Vậy nên hoàn toàn nằm trong dự liệu, nhưng lại cảm giác như ngoài ý muốn, tên ma tu bị các tu sĩ ùa tới tóm gọn.

Khung Linh Tiên Tôn cuối cùng cũng thoát khỏi bóng ma mất bảo vật tổ truyền để xử lý việc này. Đương nhiên, chuyện ma tu thì Tiên minh cũng bắt buộc phải nhúng tay, cho nên hai bên nhân mã cùng nhau thẩm vấn, cùng nhau điều tra.

Tên ma tu kia vốn là tu sĩ tiến vào đây, chỉ là vẫn luôn che giấu thân phận, ai cũng không ngờ hắn thế mà lại là ma tu.

Nhưng chuyện này khiến Tiêu Cửu Từ bất an. Tại sao tên kia lại xông vào đình viện của bọn họ, nhắm thẳng hướng phòng Kiều Hàm?

Hơn nữa bọn họ bắt ma tu đi rồi lại chẳng hề gọi bọn họ đến tra hỏi, dù sao bọn họ cũng là người phát hiện đầu tiên. Tuy Mục Tình có tới nói là nàng đã thay bọn họ trình báo, nhưng Tiêu Cửu Từ cứ cảm thấy việc này vô cùng thiếu chặt chẽ.

Tần Tu Trọng và Lục Truy đều có cùng suy nghĩ, liên quan đến việc Thiệu Vũ uy h**p Kiều Hàm trước đó, có lẽ chính là phái ma tu tới dạy cho một bài học. Định ám hại Kiều Hàm một chút, lại không ngờ bọn họ phòng bị kỹ càng đến thế.

Nhưng tiếc là Tần Tu Trọng không phát hiện bên phía Bất Niệm Cung có biến động gì, hiển nhiên chuyện này không thể phòng bị được.

Ma tu xuất hiện cứ như một trò đùa, bị bắt xong là mất tăm mất tích, có thể vì là tên lâu la nên cũng chẳng tra khảo được gì.

Chi bằng chuyện bán yêu Minh Dạ gây ra bên ngoài còn hung tàn hơn, nghe nói trong các thành trì bên ngoài bắt đầu có tu sĩ bị tập kích. Từng người từng người chết vô cùng thê thảm.

Ngoài việc tiếp tục tham gia Bàn Long Tháp, mọi người có thêm một hoạt động ngoại khóa, đó là săn giết bán yêu.

Tiên phủ đưa ra thông báo, người săn giết hoặc cung cấp tin tức sẽ được trọng thưởng.

Hơn nữa Mục Tình cũng vô cùng tích cực đối với chuyện này, sau đó dứt khoát không để Kiều Hàm dẫn nàng tu luyện nữa, mà là cầu xin cậu cùng ra ngoài săn giết bán yêu.

Vừa hay Kiều Hàm gặp bình cảnh, Tiêu Cửu Từ liền định cùng đi ra ngoài một chút, dù sao Tiên phủ này đã khiến y ở không yên lòng rồi. Nhưng bọn họ cũng không ngốc đến mức thật sự tích cực tham gia hoạt động này. Bọn họ đâu có muốn đi tìm chết.

Mọi người kết bạn đi ra ngoài, dựa theo phạm vi tìm kiếm mà tốp người trước cung cấp, đi đến khu rừng bên ngoài, định hội họp với những người bạn khác.

Dù sao đối phương là Minh Dạ, tu vi cao hơn bọn họ, lại còn đang trong trạng thái điên dại, vô cùng nguy hiểm.

Kết quả không ngờ tới vừa hội họp người đã đông đúc thế này.

Mênh mông cuồn cuộn một đoàn người tiến vào sâu bên trong.

Thật ra mấy đêm trước, mọi người đến một cọng lông cũng không phát hiện, cho nên lần này ai nấy cũng không quá căng thẳng, cứ nói nói cười cười.

Nhưng rất nhanh, một tiếng hổ gầm đã phá vỡ sự yên bình.

“Đến rồi sao?” Mục Tình lập tức kích động nói.

“Không phải, cách chúng ta rất xa.” Tiêu Cửu Từ nói xong liền quay sang Kiều Hàm bên cạnh: “Theo sát ta, một bước cũng không được…”

Lời Tiêu Cửu Từ vừa dứt, đột nhiên cách đó không xa một tu sĩ kinh hô một tiếng, liền thấy dưới chân hắn sáng lên trận pháp vô cùng phức tạp.

Mục Tình bên cạnh nhìn thấy, kinh ngạc “A” lên một tiếng.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng, ánh sáng của trận pháp đã lan tràn về phía bọn họ.

Tiêu Cửu Từ dựa vào đặc điểm phân tích ra có thể là trận pháp truyền tống, tức khắc kinh hãi, mạnh mẽ giơ tay muốn kéo lấy Kiều Hàm.

Kiều Hàm cũng nhận ra sự bất thường, đang định lao về phía Tiêu Cửu Từ.

Nhưng ánh sáng lóe lên.

Tất cả mọi người đều biến mất tại chỗ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn