Còn dám mặc cả?
Mọi người nhìn biểu cảm của Kiều Hàm đều trở nên vô cùng đặc sắc, trong lòng hận không thể giơ ngón cái lên với cậu, đúng là nghé con không sợ cọp.
Bất kể thứ kia có phải vừa khéo bị hỏng hay không, nhưng quả thật là xảy ra vấn đề khi Kiều Hàm sử dụng, lại còn làm mất đồ. Nếu Tiên Phủ muốn trực tiếp bắt giữ Kiều Hàm, cũng chẳng ai dám đứng ra bênh vực cho cậu.
Chỉ thấy sắc mặt Khung Linh Tiên Tôn trầm xuống, lạnh lùng nói: “Người trẻ tuổi, ta không phải đang thương lượng với ngươi, đây là nể mặt sư phụ ngươi nên mới nương tay rồi. Ngươi có thể chọn phối hợp, hoặc chúng ta trực tiếp ra tay.”
Khung Linh Tiên Tôn vừa dứt lời, mấy vị Tiên tôn phía sau lập tức thi triển uy áp.
Uy áp của mấy cao thủ Hóa Thần kỳ vừa tung ra, khiến không khí trong sân đình như ngưng đọng lại, đừng nói là người, cảm giác như có ngàn cân đè nặng lên người. Có kẻ sợ bị vạ lây muốn lùi lại, nhưng căn bản không nhúc nhích nổi, không quỳ xuống đã là sự quật cường cuối cùng của Kim Đan kỳ rồi.
Kiều Hàm tức muốn nổ phổi, quả nhiên thực lực chính là quyền lên tiếng. Sắc mặt cậu âm trầm, bị đè nén khó chịu, đột nhiên cảm thấy cổ tay bị siết chặt.
Quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ đang nắm chặt lấy tay cậu, ánh mắt kiên nghị. Tay kia từ từ nâng Băng Phách Kiếm lên, ánh sáng lóe lên rực rỡ. Thân kiếm phát ra tiếng ong ong, sắc bạc lam dần trở nên chói mắt.
Mọi người nhìn mà tim đập chân run, không thể tưởng tượng nổi Tiêu Cửu Từ lại có thể nâng kiếm lên dưới uy áp của những lão quái vật này.
Nhưng nhìn sắc mặt tái nhợt của Tiêu Cửu Từ là biết, y cũng đã đến giới hạn.
Lục Truy muốn giúp nhưng không cử động được, nhưng hắn thấy lưỡi đao của Tần Tu Trọng đã rời vỏ, trong lòng kinh thán không thôi.
Kiều Hàm không phải kẻ l* m*ng, đã không chiếm được hời thì cũng không thể để chịu thiệt, càng không thể liên lụy sư huynh.
“Ta phối hợp! Nếu chứng minh ta trong sạch, ta muốn được ở lại!” Kiều Hàm vội vàng hét lên.
Biết rõ trên núi có hổ, vội vàng đánh trống lui binh. Uy áp kia tự nhiên biến mất, tất cả mọi người có mặt đều thở phào nhẹ nhõm.
Tiêu Cửu Từ lo lắng nhìn Kiều Hàm. Y không biết Kiều Hàm và khối Thiên Phú Tinh Thạch kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng theo sự hiểu biết của Tiêu Cửu Từ về Kiều Hàm, nếu là chuyện không nắm chắc, Kiều Hàm hẳn đã sớm nghĩ cách kéo y bỏ chạy rồi.
Có thể dùng để mặc cả, vậy đa phần là không liên quan đến cậu.
Kiều Hàm cười gật đầu với Tiêu Cửu Từ, ra hiệu cho y yên tâm, bản thân thì bước lên một bước, chấp nhận kiểm tra.
Nhưng ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn cậu bỗng khựng lại.
Trong chớp mắt, năm cột sáng trực tiếp chiếu lên người cậu. Kiều Hàm không cảm thấy bất kỳ sự khác thường nào, cứ như toàn thân bị quét qua một lượt, kể cả túi trữ vật của cậu cũng bị người ta lục soát.
Tiêu Cửu Từ thì cảnh giác suốt quá trình, chăm chú quan sát biểu cảm trên mặt các vị Tiên tôn, hễ có chút gì không ổn…
Thời gian trôi qua, linh lực của Khung Linh Tiên Tôn rời khỏi người Kiều Hàm trước tiên, đột nhiên ông ta nói: “La Yên Huyền Thể, ngươi là người Kiều gia.”
Kiều Hàm cũng chẳng có gì phải giấu giếm, gật đầu: “Sao vậy? Tìm ra cái gì rồi à?”
Sắc mặt Khung Linh có chút khó coi, mấy vị Tiên tôn phía sau sắc mặt càng tệ hại hơn. Nhưng với việc mấy người bọn họ liên thủ mà không tìm thấy gì trên người Kiều Hàm, thì chỉ có thể chứng minh thứ đó không nằm trên người cậu.
Thứ duy nhất mà tổ tiên phi thăng để lại, đúng lúc qua tay truyền nhân La Yên Huyền Thể thì biến mất, chuyện này cũng quá trùng hợp rồi.
Nhưng trước đây đâu phải chưa từng có La Yên Huyền Thể khác xuất hiện, cũng đâu xảy ra vấn đề gì.
Chẳng lẽ thứ đó thực sự đã đến lúc phải biến mất?
Mọi người bó tay, dù sao cũng là đồ vật lưu truyền từ rất lâu về trước, chính họ cũng không rõ, cũng không tiện cứ túm lấy một tiểu tu sĩ không buông. Trước mắt cũng chỉ có thể tìm kiếm xung quanh xem sao, hơn nữa tu sĩ này đến tham gia Tiên Hội, tạm thời sẽ không rời đi, cũng tiện để họ quan sát xem có gì mờ ám không.
“Chuyện này đã vu oan cho Kiều đệ tử. Quản sự, sắp xếp cho Kiều đệ tử vào ở trong Tiên Phủ.” Khung Linh lạnh lùng nói xong, liền lập tức dẫn các sư đệ sư muội rời đi.
Xung quanh Tiên Phủ sáng lên rất nhiều trận pháp kết giới, linh lực dao động từng đợt, rõ ràng là đang tìm đồ.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều thở phào nhẹ nhõm, những người bạn khác lập tức tiến lên.
“Các ngươi đúng là dọa chết ta rồi, không thể an phận tham gia Tiên Hội được sao?” Lục Truy than vãn.
“Cái này trách bọn ta được à?” Kiều Hàm cạn lời: “Là đồ của họ dởm, ta còn thấy xui xẻo đây này.”
Nguyên Hội hỏi: “Rốt cuộc là thứ gì bị mất?”
Tiêu Cửu Từ đáp: “Là sợi dây nhỏ bên trong tinh thạch.”
“Nhìn bộ dạng lo lắng của họ, có vẻ rất quan trọng.” Lục Truy nói: “Cũng may họ không phải tà đạo gì, nếu không các ngươi bây giờ chắc chắn bị bắt rồi.”
Kiều Hàm đảo mắt, lại nghe Tần Tu Trọng cau mày hỏi: “Tinh thạch thật sự tự nhiên nứt ra sao?”
Kiều Hàm bực bội đáp: “Chứ chẳng lẽ linh lực của ta mạnh đến mức chấn nát được nó à?”
Sắc mặt Tần Tu Trọng có chút khác thường.
Chuyện này quả thực kỳ quái, nhưng tin đồn Kiều Hàm làm hỏng pháp khí truyền đời của người ta vẫn lan truyền ra ngoài. Thậm chí lấn át cả tin tức Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng kinh động Tiên tôn xuất hiện.
Lúc này trên tầng hai, Đoạn Uân cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu Kiều Hàm bị người của Tiên Phủ bắt đi thì ả ta còn cơ hội nào có được Kiều Hàm nữa. Thấy Kiều Hàm không sao, Đoạn Uân lập tức nói với Quách Thanh: “Ngươi không phải là y tu rất lợi hại sao? Giúp ta nghĩ cách, ta muốn có được Kiều Hàm, ta muốn hắn chết tâm sụp đổ đi theo ta.”
Sắc mặt Quách Thanh không tốt, hắn thích Đoạn Y mới đi cùng họ, hắn đâu phải tay sai của họ. “Bản thân hắn đã là y tu rất giỏi, chưa kể bên cạnh hắn còn có một Tiêu Cửu Từ sắp hồi phục, đây không phải chuyện ngươi muốn là được.”
“Vậy thì nghĩ cách dùng độc phế hắn đi!” Đoạn Uân tàn nhẫn nói.
Quách Thanh tuy thanh cao, nhưng không phải kẻ làm chuyện ác, nghe Đoạn Uân nói vậy liền nhíu mày.
Đoạn Y lúc này mới lên tiếng: “Tam muội, lại tùy hứng nói bậy rồi.”
“Nhị tỷ! Ta cứ muốn hắn, ta không nhịn được nữa rồi!” Đoạn Uân nôn nóng.
Thiệu Vũ chậm rãi cười nói: “Tiểu sư muội, ta đã nói với muội rồi, sẽ để muội có được thứ muội muốn, cho nên đừng vội.”
“Đó là lời ngươi nói từ hai năm trước rồi!” Đoạn Uân giận dữ quát.
Thiệu Vũ lại tự tin cười cười: “Ta đảm bảo với muội, trong thời gian Tiên Hội, hắn sẽ thuộc về một mình muội, cho nên phải ngoan ngoãn, đừng làm loạn.” Nói đến cuối, giọng điệu gần như mang ý cảnh cáo.
Lần này Kiều Hàm không xảy ra chuyện, vậy Thiệu Vũ chỉ có thể hành động theo kế hoạch. Dù sao Kiều Hàm hiện tại đối với hắn mà nói là cực kỳ quý giá, sao có thể để cậu lưu lạc bên ngoài được.
Đoạn Uân sững sờ: “Tạm tin ngươi lần cuối, nếu không đợi Đại tỷ về, ta sẽ mách lẻo ngươi một trận!”
Ánh mắt Thiệu Vũ khẽ biến đổi, nụ cười vẫn không đổi. “Được.”
Sau sóng gió kiểm tra, quản sự vẫn tận tụy sắp xếp sân viện cho họ. Họ đương nhiên chọn ở chung một viện, giống như Tần Tu Trọng và Kiều Uyển. Hơn nữa xung quanh đều là người quen, như vậy an toàn hơn nhiều.
Vừa rồi chịu đựng uy áp của cao thủ, vẫn cần điều chỉnh linh lực trong cơ thể một chút, nên mọi người ai nấy giải tán.
Đợi người đi hết, Kiều Hàm lập tức kéo Tiêu Cửu Từ vào phòng, đóng cửa lại, bộ dạng thần thần bí bí.
Tiêu Cửu Từ thấy hành động này của cậu chỉ khẽ cau mày, cũng không thắc mắc, ánh mắt rơi xuống cổ tay Kiều Hàm.
Bản mệnh pháp khí của Kiều Hàm, Bích Huyền, đã biến mất trước khi bị Tiên tôn kiểm tra vừa rồi.
Kiều Hàm ngồi đối diện Tiêu Cửu Từ, vẻ mặt không còn sự thoải mái tùy ý như vừa nãy, mà căng thẳng nói: “Sư huynh, ta nói với huynh chuyện này, huynh nhất định đừng giận nhé, vì ta cũng không biết tại sao lại thế.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu. “Đừng lo, có chuyện gì, chúng ta cùng nhau đối mặt.”
Kiều Hàm thở phào, lấy Bích Huyền từ trong túi trữ vật ra.
Bích Huyền vốn là chiếc vòng tay được tết từ hai sợi dây ngọc một trắng một xanh lục, sẽ không ngừng tiến cấp theo tu vi của Kiều Hàm. Sau khi nhỏ máu nhận chủ, nó là bản mệnh pháp khí thuộc về Kiều Hàm.
Nhưng lúc này trên Bích Huyền, ngoài hai sợi dây ngọc to hơn ban đầu, lại có thêm một sợi dây cực mảnh, phát ra ánh sáng yếu ớt, rõ ràng chính là thứ ở bên trong Thiên Phú Tinh Thạch trước đó.
Dường như cảm nhận được có người đang nhìn, sợi dây nhỏ nhưng có sự sống khẽ động đậy, rồi lại trở về yên tĩnh.
Tiêu Cửu Từ cầm lấy Bích Huyền quan sát một hồi, thật sự khó hiểu: “Chẳng lẽ là pháp khí dung hợp? Rốt cuộc nó chạy lên Bích Huyền bằng cách nào?”
Kiều Hàm rất vô tội, cậu thật sự là đang ngơ ngác nhìn tinh thạch nứt ra, sau đó cảm thấy cổ tay nóng lên, đợi đến khi chú ý tới sợi dây nhỏ muốn rút ra thì phát hiện không rút được nữa.
Sau đó cậu sắp bị kiểm tra, nên cậu quyết đoán đổi ngay Nhẫn Không Gian trong hệ thống, nhét Bích Huyền vào không gian. Những thứ do hệ thống cung cấp đương nhiên không sợ bị lục soát.
Tiêu Cửu Từ kinh ngạc: “Tại sao đệ lại giấu đi?” Trong tình huống này, trực tiếp giao ra giải thích rõ ràng thì cũng sẽ không có việc gì.
Kiều Hàm mất tự nhiên nói: “Đệ thấy nó có vẻ rất quý giá, muốn giữ lại một đường lui.”
Tiêu Cửu Từ thông minh nhường nào, lập tức hiểu ra ý đồ của Kiều Hàm. Kiều Hàm lo lắng việc đổi Băng Hồn Thảo sau này không thuận lợi, dù sao ai cũng không nắm được tính khí của Tiên Phủ. Nếu có vật quý giá của họ làm vật trao đổi, biết đâu có thể đổi được Băng Hồn Thảo, nhưng đây gần như là hành động mạo hiểm tính mạng.
Con ma này, quả thật là… vì y mà chuyện gì cũng dám làm. Lỡ như bị tra ra cái gì, thì chẳng phải…
Kiều Hàm dè dặt nhìn Tiêu Cửu Từ: “Chuyện này cũng không thể trách ta, là nó tự chạy tới mà. Ta thừa nhận thủ đoạn này hơi hèn hạ, nhưng lúc đó đầu óc nóng lên nên… ừm thì, nếu đổi được Băng Hồn Thảo thuận lợi, ta chắc chắn sẽ trả lại cho họ…”
Kiều Hàm lải nhải không ngừng, bộ dạng sợ Tiêu Cửu Từ không vui.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dao động, giơ tay xoa đầu Kiều Hàm, nói: “Không phải lỗi của đệ, là nó tự chạy tới.”
Mắt Kiều Hàm sáng lên, không ngờ Tiêu Cửu Từ lại nói vậy: “Vậy cứ coi như là kế hoạch dự phòng nhé?”
Tiêu Cửu Từ dung túng gật đầu. Đây là Kiều Hàm vì muốn giúp y, y sao có thể trách mắng cậu được. Huống hồ sự việc xảy ra là ngoài ý muốn, y cũng không phải người không biết linh hoạt. Sự đã rồi thì đành đi tiếp xem sao, sau này khi trả lại, y sẽ chịu trách nhiệm xin lỗi vì đã giấu giếm chuyện này, xem có thể giúp đỡ bồi thường gì không để bù đắp tâm trạng mất bảo vật của người ta.
Nhưng tiền đề của tất cả những điều này là y phải khôi phục linh căn, tuyệt đối không thể như hôm nay, mặc cho người khác xử trí Kiều Hàm. Dù Kiều Hàm có phạm lỗi, y phải có đủ bản lĩnh để chống lưng cho cậu mới được.
Sau đó hai người lại nghiên cứu Bích Huyền một chút, phát hiện không rút ra được, cũng không cảm ứng được, nhưng nó không ảnh hưởng việc Kiều Hàm sử dụng Bích Huyền, cứ như vật trang trí hoàn toàn vô dụng vậy, vô cùng kỳ quái. Cuối cùng hết cách đành khắc pháp ấn lên, thay đổi hình dạng của Bích Huyền để tránh bị người ta nhận ra.
Cùng lúc đó, Tần Tu Trọng đã trở về sân viện, gõ cửa phòng Kiều Uyển.
Kiều Uyển dường như đã thu dọn xong tâm trạng, thấy Tần Tu Trọng liền cười nói: “Bên ngoài kiểm tra xong rồi à?”
Tần Tu Trọng nhìn Kiều Uyển với ánh mắt dò xét, kể lại một lượt chuyện vừa xảy ra với Kiều Hàm.
Biểu cảm của Kiều Uyển đầu tiên là ngẩn ra một lúc, sau đó đồng tử co rút mạnh, thậm chí có một khoảnh khắc linh lực bị rối loạn.
“Sao có thể?” Kiều Uyển kinh ngạc thốt lên. “Hắn làm vỡ tinh thạch đó? Vậy thứ bên trong đâu?”
Tần Tu Trọng lẳng lặng nhìn Kiều Uyển, mãi đến khi Kiều Uyển hoàn hồn, ánh mắt dần lộ vẻ chột dạ.
“Sự việc xảy ra đột ngột, Kiều Hàm dường như cũng không biết gì cả.” Tần Tu Trọng nói: “Cho nên, về thứ đó, muội biết chuyện gì sao? Muội nhận ra nó?”
Vẻ mặt Kiều Uyển lộ ra một tia sợ hãi. Nàng không biết tại sao thứ bên trong lại xuất hiện ở hiện thế, đó rõ ràng là thứ giống hệt Sợi Dây Vận Mệnh, nàng tuyệt đối không thể nhận nhầm, hơn nữa khi nàng đến gần, cảm giác hơi thở cũng y hệt.
Tinh thạch bảo vệ sợi dây nhỏ bị nứt ra dưới tay nàng, lúc đó Kiều Uyển quá sợ hãi, như bị Thiên Đạo cảnh cáo, căn bản không dám nhìn kỹ.
“Ta… sao có thể nhận ra được.” Kiều Uyển biết Tần Tu Trọng không phải kẻ ngu ngốc, nên nàng không thể cứ nói dối mãi, đành nói: “Chỉ là quả thực lúc ta truyền linh lực vào, tinh thạch đó có nứt ra một chút, lúc đó ta không dám nói, sợ rước họa vào thân. Hơn nữa thứ bên trong đó, ta cứ cảm thấy… là lạ, chỉ là cảm giác trong lòng thôi. Giờ nghe huynh nói vậy, chẳng lẽ có liên quan đến thể chất của ta và Kiều Hàm?”
Ánh mắt Tần Tu Trọng dừng lại trên mặt Kiều Uyển ba giây. Người ta đã có điều giấu giếm, thì hắn cũng không thể truy hỏi đến cùng.
“Vô hại với các muội là được.” Tần Tu Trọng nhạt nhẽo nói.
Kiều Uyển trong lòng mang bí mật như vậy cũng không dễ chịu. Nàng là người trùng sinh nên Sợi Dây Vận Mệnh có cảm ứng, tinh thạch mới nứt ra, nhưng Kiều Hàm là thế nào?
Kiều Hàm quả thực rất kỳ lạ, sự thay đổi vô cùng gượng ép. Nhưng nếu cậu là người trùng sinh, theo tâm tính vốn có của cậu, nhất định sẽ chọn Tần Tu Trọng chứ không phải Tiêu Cửu Từ.
Bởi vì Tiêu Cửu Từ là bán yêu, còn định sẵn phải chết, Kiều Hàm làm sao có thể không rời không bỏ với y được chứ.
Kiều Uyển thật sự nghĩ không thông, còn cả Sợi Dây Vận Mệnh biến mất kia rốt cuộc đã đi đâu? Sự tồn tại của nó liệu có gây ảnh hưởng gì đến thế giới này không?
Thiên Phú Tinh Thạch bị hỏng, tinh hoa bị mất, khiến đại yến khai mạc Tiên Hội vốn phải náo nhiệt trở nên có bầu không khí kỳ quái.
Đặc biệt là khi Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đi qua, trên bàn tiệc linh đình, dù có tiếng đàn sáo nhưng vẫn không át được tiếng thì thầm bàn tán, những cây linh thực xum xuê cũng không che được ánh mắt tò mò soi mói của đám người kia.
Thật ra trong số đó chỉ có một nửa từng tham gia Đại hội Tiên môn, vì khi đó Đại hội có yêu cầu về tuổi tác nên rất nhiều tu sĩ Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ không tham gia, đương nhiên chưa chắc đã biết mặt Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm. Nhưng đối với hai người trẻ tuổi danh tiếng lẫy lừng này, họ vẫn có nghe danh.
Mà nay lại càng tò mò hơn.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ thuộc diện được ở trong Tiên Phủ nên chỗ ngồi ở phía trên, họ phải đi từ phía dưới lên đầu bàn tiệc. Nhưng đang đi thì nghe thấy tiếng tranh cãi, dường như là tranh chấp chỗ ngồi.
Kiều Hàm chỉ liếc qua một cái, bước chân liền khựng lại, gần như trợn mắt há hốc mồm.
Đợi đến khi gã đàn ông thô kệch kia định kéo người trông như thư sinh yếu ớt đứng dậy khỏi chỗ ngồi, Kiều Hàm nhanh nhẹn lách mình đến trước mặt hai người, huých mạnh một cái đẩy gã to con kia ra.
Gã to con không ngờ mình lại bị một người gầy gò đẩy lảo đảo, vừa định nổi giận thì bị một bàn tay từ phía sau ấn lên vai, cứng rắn chặn đứng mọi động tác của gã: “Xin lỗi, sư đệ ta thấy người quen nên nhất thời quên mất phép tắc, chớ trách.”
Gã to con ngẩng đầu nhìn lên, lập tức rùng mình, lại nhìn người vừa đẩy mình ra, đương nhiên nhận ra thân phận, liền vội vàng đứng dậy chuồn lẹ.
“Đa tạ.” Người nọ mỉm cười: “Đã lâu không gặp.”
Kiều Hàm lắp bắp: “Thịnh Giác?”
Đối với Kiều Hàm, lần gặp trước đã là hai năm trước ở Ứng Long Cảnh. Lúc đó cậu bị Tiêu Cửu Từ đóng băng, may nhờ Thịnh Giác tình cờ gặp và giải cứu. Sau đó bận rộn suốt nên chưa gặp lại người bạn cũ này lần nào, giờ gặp ở đây, Kiều Hàm mừng rỡ khôn xiết.
“Trời đất, huynh vậy mà đã Kim Đan kỳ rồi. Đúng là lần nào gặp huynh cũng khiến người ta kinh ngạc, hình như… lại đẹp trai hơn rồi, nhan sắc của huynh tăng theo tu vi đấy à?”
Thịnh Giác cũng cười tươi đứng dậy.
Tiêu Cửu Từ cũng bước tới, chỉ là lúc này y đứng cực gần Kiều Hàm, trên mặt mang nụ cười.
“Đã lâu không gặp.” Tiêu Cửu Từ lịch sự chào hỏi.
Kiều Hàm theo quán tính quay sang nhìn Tiêu Cửu Từ, nụ cười hơi cứng lại. Quen biết đã lâu, cậu đương nhiên thuộc làu mọi biểu cảm của Tiêu Cửu Từ. Dù lúc này nụ cười trên mặt y không chê vào đâu được, nhưng Kiều Hàm biết y đang đề phòng Thịnh Giác.
Tuy không hiểu tại sao, nhưng mọi thứ đều lấy nam chính đại nhân làm chuẩn tắc. Mọi sự nhiệt tình khi gặp bạn cũ đều tan biến, chỉ còn lại sự cẩn trọng và bình tĩnh.
Thịnh Giác thì vẫn tự nhiên hành lễ, ra vẻ hòa nhã hỏi han tình hình gần đây. Nhưng vì cả hai bên đều có điều giấu giếm nên cuộc hàn huyên cũng nhanh chóng kết thúc.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ còn phải lên phía trước nên cáo từ. Tuy rất muốn hỏi Tiêu Cửu Từ tại sao lại có thái độ kỳ lạ với Thịnh Giác như vậy, nhưng giờ không phải lúc để nói chuyện.
Thịnh Giác dõi mắt nhìn hai người rời đi, nhưng ánh mắt lại dừng lại ở chiếc vòng Bích Huyền trên cổ tay Kiều Hàm.
Rất nhanh, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ tìm được chỗ ngồi xuống, xung quanh cũng toàn là người quen ở Đại hội Tiên môn. Tuy Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ giờ không còn bối cảnh tông môn, nhưng rõ ràng thế hệ trẻ sẽ không nhìn họ bằng con mắt hám lợi, mọi người vẫn là bạn bè đồng trang lứa.
Chỉ là mọi người thực sự rất tò mò về linh căn và kim đan của Tiêu Cửu Từ rốt cuộc thế nào, hai người thống nhất câu trả lời với bên ngoài là đang hồi phục chậm.
Mọi người đều rất vui khi Tiêu Cửu Từ có thể hồi phục, coi như anh hùng trọng anh hùng, như vậy Tu Chân giới thế hệ bọn họ mới càng thêm náo nhiệt.
Chẳng bao lâu sau yến tiệc bắt đầu, mấy vị Tiên tôn chỉ có một người trẻ nhất đến dự, phía sau dẫn theo một nam một nữ. Lúc đi ngang qua, vị Tiên tôn đó còn trừng mắt nhìn Kiều Hàm một cái, rõ ràng là họ chẳng tìm thấy gì cả.
Kiều Hàm chẳng hề hoảng loạn, mỉm cười lịch sự.
Tuy chẳng có ý gì, nhưng vị Tiên tôn trẻ tuổi kia vẫn cảm thấy tức anh ách một cách khó hiểu.
Hai người đi theo sau Tiên tôn lúc đi ngang qua, nam thì quan sát Kiều Hàm với ánh mắt dường như có chút phức tạp, nữ thì tràn đầy vẻ ngây thơ trong sáng, chỉ tò mò nhìn ngó.
Lục Truy ngồi cạnh Kiều Hàm phổ cập kiến thức cho họ: “Tên nam kia là đại đệ tử của thế hệ trẻ nhất – Khiếu Uy, nữ là tiểu sư muội Mục Tình. Thế hệ bọn họ chỉ có hai người, đều là cục cưng đấy. Tên Khiếu Uy kia trước đó từng xung đột với Tần Tu Trọng, nhân phẩm có vẻ bình thường, còn Mục Tình thì là một cô bé tươi sáng đáng yêu.”
Kiều Hàm cảm thấy Lục Truy tóm tắt về hai người này khá chuẩn.
Vậy ra nam tử tướng mạo tuy không xấu nhưng có nét sắc sảo khắc nghiệt kia chính là vị hôn phu thứ ba của nguyên thân trong nguyên tác – Khiếu Uy? Người kế nhiệm Tiêu Cửu Từ.
Tuy xuất thân hoành tráng, tu vi hiện tại cũng cao nhất, nhưng nói thật, chỉ dựa vào cái mặt đó, sao so được với Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng chứ.
Cũng nể nguyên thân thật, có thể leo lên giường quyến rũ Khiếu Uy, chỉ để sớm ngày song tu tiến giai.
Nhưng nói cũng lạ, trong nguyên tác mô tả song tu với La Yên Huyền Thể lợi hại lắm, nhưng nguyên thân song tu với Khiếu Uy bao nhiêu lần mà hiệu quả bình thường, về sau Khiếu Uy hoàn toàn bị Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng nghiền ép, còn chẳng bằng Lục Truy.
Tuy nói ác giả ác báo, nhưng về mặt logic thì có chút không thông, thật chẳng hiểu cái La Yên Huyền Thể kia rốt cuộc là thế nào.
Kiều Hàm cũng chẳng quan tâm đến Khiếu Uy, chỉ là một tên pháo hôi thôi mà. Sự chú ý của cậu phần lớn bị cô nương kia thu hút rồi.
Mục Tình, xinh đẹp đáng yêu, mặt như hoa phù dung, dáng như liễu rủ, một bộ y phục màu hồng phấn trông cực kỳ thanh xuân. Trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười đáng yêu, đôi mắt hạnh long lanh, nhìn cái gì cũng sáng lấp lánh, nhìn là biết một đứa trẻ lương thiện đơn thuần.
Trong nguyên tác, Mục Tình và Tiêu Cửu Từ gặp nhau ở đoạn sau, đúng là vừa gặp Cửu Từ lầm lỡ cả đời. Tình cảm đơn thuần mà nồng nhiệt đó khiến Kiều Hàm ban đầu đọc cũng thấy vô cùng tốt đẹp. Cảm giác trong khoảng thời gian đó, Tiêu Cửu Từ rất hợp để có một cô gái tỏa nắng vui vẻ không chê bai y như vậy đến chữa lành.
Họ chung sống cũng rất vui vẻ, nụ cười của Tiêu Cửu Từ cũng nhiều hơn hẳn.
Ngay khi Kiều Hàm hí hửng tưởng CP này có thể chèo được, thì tác giả trực tiếp nhét dao lam vào kẹo.
Khoảnh khắc huyết mạch bán yêu của Tiêu Cửu Từ bị bại lộ, ánh mắt Mục Tình nhìn Tiêu Cửu Từ liền thay đổi. Sự không chấp nhận ăn sâu vào trong xương tủy đó khiến CP này trực tiếp đăng xuất.
Nhưng Kiều Hàm không ghét Mục Tình, theo cậu thấy, Mục Tình cũng được coi là một cô gái tốt.
Bởi vì khi bán yêu Minh Dạ tập kích, nhân lúc hỗn loạn, trong số những người giúp đỡ Tiêu Cửu Từ đã bị giải phong ấn không thể cử động trốn thoát có Mục Tình.
Có thể nói nếu không có Mục Tình phản bội nguyên tắc, Tiêu Cửu Từ chắc chắn cửu tử nhất sinh.
Chỉ là sau khi Mục Tình đưa Tiêu Cửu Từ ra ngoài coi như đã trọn vẹn tình nghĩa, sau đó tình hình Tiêu Cửu Từ thế nào, nàng không thể tiếp tục phản bội nguyên tắc luôn đối địch với bán yêu của gia tộc để quan tâm nữa, cũng không thể đi theo Tiêu Cửu Từ.
Mục Tình quay lại Tiên Phủ, cùng đồng môn chống lại bán yêu điên loạn, và chết trong kiếp nạn đó.
Nghĩ đến đây, Kiều Hàm quả thực động lòng trắc ẩn, muốn bảo vệ nàng một mạng, không muốn nàng xảy ra chuyện trong tai nạn đó. Dù sao cũng là người từng thực tâm đối tốt với nam chính.
Đang miên man suy nghĩ, chợt nghe một tiếng chuông lanh lảnh vang lên sau gáy, ngay sau đó đầu bị người ta vỗ nhẹ một cái.
Bên tai truyền đến giọng nói của Tiêu Cửu Từ: “Nhìn lâu quá rồi đấy.”
Kiều Hàm giật mình hoàn hồn, quay đầu lại thì thấy Tiêu Cửu Từ nói với vẻ đầy ẩn ý: “Thói quen này của đệ không tốt đâu, sao mỗi lần gặp nữ tử xinh đẹp là cứ nhìn chằm chằm thế hả? Nếu bị người ta hiểu lầm thì làm sao?”
Kiều Hàm ngơ ngác: “Đệ có à?”
“Đệ có.” Tiêu Cửu Từ khẳng định chắc nịch, vì thật sự không chỉ một lần như thế rồi. Nếu không phải biết con ma này trong lòng chỉ có mình, Tiêu Cửu Từ còn phải nghi ngờ có phải cậu thích nữ tử xinh đẹp hay không nữa.
Tình huống hiện tại chính là, trong lòng Kiều Hàm có y, nhưng trong mắt toàn là người khác.
Kiều Hàm cười xấu hổ, ai bảo những cô gái xinh đẹp này vốn dĩ đều nằm trong dàn hậu cung BE của nam chính chứ. Cậu đương nhiên tò mò rồi.
Bởi vì cậu luôn không nhịn được mà nghĩ, lần này dưới sự can thiệp của cậu, nam chính có thể sống sót khỏe mạnh, vậy sau khi sống sót, tương lai của nam chính sẽ có ai bầu bạn đây?
Một người tốt như vậy, tương lai sẽ thuộc về ai?
Kiều Hàm càng nghĩ, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi tức tối. Vậy mà theo bản năng lại có chút kháng cự suy nghĩ về vấn đề này.
Kỳ lạ, tại sao cậu lại kháng cự?
Fan hâm mộ bình thường chẳng phải không muốn thần tượng của mình yêu đương sao?
Trước đây cậu rất hy vọng, nhưng bây giờ cậu dường như…
Kiều Hàm ngơ ngẩn nhìn Tiêu Cửu Từ… Đây là sư huynh của cậu, là người…
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong lòng cậu.
Nếu Tiêu Cửu Từ chỉ làm sư huynh của một mình cậu, chỉ đối tốt với một mình cậu như vậy thì tốt biết bao.
Trong khoảnh khắc, trái tim Kiều Hàm như bị búa tạ giáng mạnh một cú.
Bóng tối bị chôn vùi trong tiềm thức, những cái bóng ẩn nấp trong quá khứ ùa về bao phủ tâm trí cậu.
Vô số lời nói cay độc bỗng chốc kéo Kiều Hàm trở về hiện thực.
‘Đều là lỗi của mày, sự tồn tại của mày đã hủy hoại tất cả.’
‘Nếu lúc đầu không có mày, mọi chuyện đã khác.’
‘Chẳng ai cần mày cả, bởi vì mày độc ác, đáng sợ, là một kẻ điên.’
‘Loại người như mày không xứng đáng có được bất cứ thứ gì tốt đẹp trên thế giới này.’
‘Nếu mày không muốn hủy hoại mọi thứ tốt đẹp, thì hãy kiềm chế bản thân lại đi, muốn làm gì thì làm ư? Mày tưởng mày có tư cách đó à?’
‘Tuổi còn nhỏ mà đã muốn giết người! Linh hồn mày quá dơ bẩn, mày cả đời này đáng phải sống trong tội lỗi.’
Kiều Hàm bừng tỉnh, nỗi sợ hãi lạnh thấu xương tủy khiến cả người cậu như hồn lìa khỏi xác.
Kết quả giây tiếp theo mũi cậu bị véo đau điếng.
“Đối diện với ta mà cũng thất thần à?” Giọng nói rõ ràng không vui của Tiêu Cửu Từ truyền đến.
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên, tuy biểu cảm của Tiêu Cửu Từ trông có vẻ không vui, nhưng ánh mắt và khóe mi lại luôn chứa ý cười. Đối mặt với bất kỳ tình huống tồi tệ nào của cậu, y vẫn luôn dịu dàng như thế. Một người tốt như vậy… đúng rồi, một người tốt như vậy sao cậu có thể suy nghĩ lung tung được.
Quả nhiên, gần đây cậu không bình thường. Cậu không nên không bình thường!
Chính vì những tiếp xúc cơ thể ngoài ý muốn trước đó khiến cậu mất đi chừng mực, nảy sinh những ý nghĩ kỳ quái.
Những thứ đó tính là gì chứ? Đều là vì cứu người, vì giúp đỡ, căn bản chẳng là gì cả!
Ý nghĩ điên rồ vừa trồi lên trong tiềm thức, chưa kịp đối mặt với cảm xúc trên bề mặt đã bị Kiều Hàm đè xuống.
Kiều Hàm như thể chuyển sang chế độ bình thường chỉ trong một giây, cười hì hì nói: “Huynh chỉ trích ta, ta cũng phải hồi tưởng lại chút chứ.”
Trong mắt Tiêu Cửu Từ thoáng qua vẻ kinh ngạc. Kiều Hàm vừa rồi có chút kỳ lạ, có chút… yếu đuối, khiến y rất muốn ôm vào lòng, nhẹ nhàng an ủi.
Chẳng lẽ câu hỏi của mình dọa cậu sợ rồi? Cậu sợ mình hiểu lầm?
“Thế sao?” Tiêu Cửu Từ không nỡ để cậu bất an, tự nhiên giọng nói lại mang theo vài phần ý cười.
“Hình như là có, ha ha ha.” Kiều Hàm cười đáp.
Tiêu Cửu Từ bất lực lắc đầu, cũng không thật sự so đo với Kiều Hàm. Ai mà chẳng có chút sở thích nhỏ chứ, dù sao trong lòng cậu chỉ có y là được rồi. Y vẫn rất rộng lượng mà.
Theo lời tuyên bố khai mạc Tiên Hội, bầu không khí tại hiện trường cuối cùng cũng náo nhiệt lên.
Linh thực, linh đan, đúng là giàu nứt đố đổ vách, toàn là thứ ăn một miếng là tăng linh khí, bên ngoài muốn mua cũng tốn không ít linh thạch, ở đây lại cung cấp miễn phí. Thảo nào ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng muốn đến tham gia Tiên Hội, đồ tốt thế này ai mà không muốn.
Mấy vị Tiên tôn tuyên bố xong các vấn đề liên quan thì đã sớm rời đi.
Chỉ có Khiếu Uy và Mục Tình ở lại.
Kết quả là, Kiều Hàm mới ăn được một nửa thì bị người ta che mất ánh sáng.
Kiều Hàm không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được uy áp của Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng nói thật, còn chẳng lợi hại bằng uy áp lúc sư huynh nhà cậu ở Kim Đan đỉnh phong. Kiều Hàm rất nghi ngờ tu vi của tên này là do sự giàu có của Tiên Phủ đắp lên mà thành.
“Chính ngươi làm hỏng Thiên Phú Tinh Thạch của Tiên Phủ chúng ta?”
Khóe miệng Kiều Hàm giật giật, ngẩng đầu nói: “Mấy vị Tiên tôn nhà ngươi đều không cho là vậy, thế mà ngươi vẫn nghĩ thế. Vị nhân huynh này, ngươi bất mãn với trưởng bối nhà mình à? Muốn đối đầu với họ sao?”
Khiếu Uy trợn mắt há hốc mồm. Hắn chỉ nói một câu thôi mà, sao lại bị chặn họng đến mức này. Trước đó có Tần Tu Trọng đối đầu trực diện với hắn, giờ lại thêm một Kiều Hàm. Mấy người này chẳng lẽ không biết thân phận và tu vi của hắn sao?
Hơi thở của Khiếu Uy có chút phập phồng, lại nghe Kiều Hàm bồi thêm một câu: “Ngươi không phải định ăn vạ ta đấy chứ, ta chỉ là một tán tu thôi.”
Lời này vừa thốt ra, người xung quanh cuối cùng không nhịn được cười ầm lên. Chọc ai không chọc, lại đi chọc cái tên điên trời không sợ đất không sợ này, không biết trưởng bối nhà ngươi cũng suýt chịu thiệt sao?
Tuy Khiếu Uy biết những người này chưa chắc cười hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy bị sỉ nhục: “Đừng tưởng ngươi là La Yên Huyền Thể thì dám càn rỡ như vậy!”
“Ta càn rỡ chỗ nào, ta rõ ràng đang rất sợ hãi mà.” Kiều Hàm vẻ mặt vô tội.
Khiếu Uy đang định nổi giận thì bị sư muội ngăn lại: “Sư huynh, huynh bảo đến trò chuyện làm quen bạn mới cơ mà, sao lại cãi nhau với người ta rồi. Hơn nữa chuyện đó sư phụ chẳng phải đã nói rồi sao? Không liên quan đến hắn.”
“Ồ, hóa ra đã dặn dò rồi à.” Kiều Hàm cố ý lặp lại: “Vậy đề tài mở đầu của Khiếu Uy công tử không tốt chút nào.”
Khiếu Uy bị nghẹn lời. Mục Tình với dáng vẻ ngây thơ thân thiện nói: “Xin lỗi, sư huynh ta không có ác ý đâu, chỉ là giọng điệu không được tốt thôi. Ngươi yên tâm, bọn ta biết chuyện đó không liên quan đến ngươi. Thật ra bọn ta đến đây vì tò mò về La Yên Huyền Thể thôi, chắc ngươi cũng biết Kiều gia các ngươi và tổ tiên bọn ta có quan hệ liên hôn nhỉ.”
Kiều Hàm cũng khá bất lực. Vì Kiều Uyển không đến nên ở đây chỉ có mình cậu là La Yên Huyền Thể, nhưng cái thể chất song tu này bị lôi ra nói thật sự khiến người ta xấu hổ. Đột nhiên cảm thấy cô nàng Mục Tình này cũng thẳng thắn quá mức, quả nhiên không hiểu nhân tình thế thái.
“Cái đó, có thể cho ta hỏi một chút không?” Mắt Mục Tình sáng lấp lánh hỏi: “Ngươi có đạo lữ chưa?”
Kiều Hàm: ?
Đúng lúc này, trong đầu đột nhiên vang lên tiếng “Ting”.
Trong lòng Kiều Hàm lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.
[Ting, phát hành nhiệm vụ nhân vật: Phản diện Kiều Hàm gặp được lựa chọn tốt hơn, bắt đầu tán tỉnh truyền nhân Tiên Phủ, tặng nam chính một chiếc nón xanh, đếm ngược ba tháng…]
Đậu má! Giống hệt trong nguyên tác, muốn gán ghép cậu với Khiếu Uy! Buồn nôn, buồn nôn chết mất thôi.
Hệ thống, mày muốn chơi tao à!
Mày rốt cuộc có phải hệ thống đứng đắn không vậy!
Hệ thống: [Đang rất đứng đắn duy trì thiết lập nhân vật của ký chủ!]
Kiều Hàm: Thẻ bỏ qua!
Hệ thống: [… Ký chủ xin hãy suy nghĩ kỹ, đây là nhiệm vụ rất đơn giản, điểm tích lũy hiện tại của ký chủ là 450 điểm, xác định muốn sử dụng vào lúc này sao?]
Kiều Hàm nghẹn họng.
Đây là một đoạn cốt truyện lớn, có thể nói còn nguy hiểm hơn tình huống ở Ứng Long Cảnh. Tuy cậu đã chặt đứt mọi điều kiện, nhưng không đảm bảo Thiên Đạo không chơi xấu. Hiện giờ vì Băng Hồn Thảo, họ bị kẹt ở đây, lỡ như xảy ra chuyện thật, cậu buộc phải phòng bị làm hai tay chuẩn bị.
Theo cái nết của hệ thống, chắc chắn sẽ bố láo ở những tình tiết quan trọng.
Ở Ứng Long Cảnh cậu đã dùng hai lần thẻ bỏ qua, còn dùng tính mạng đổi điểm tích lũy, giờ thì…
Hệ thống nhắc nhở đúng, thật sự muốn lãng phí điểm tích lũy cho cái nhiệm vụ rách nát này sao?
Khoan đã, thường thì mấy nhiệm vụ kiểu này cũng không thực sự bắt cậu làm gì quá đáng, hơn nữa tiêu chuẩn đánh giá không rõ ràng, biết đâu có thể lách luật nhờ bug!
Quan trọng nhất là thời hạn ba tháng!
Vậy chẳng phải có thể để đến cuối cùng mới làm sao?
Ba tháng thì mọi cốt truyện đều đi xong rồi, bản thân nói không chừng đã chuồn sớm, còn lại bao nhiêu điểm tích lũy là đủ rồi.
Đến lúc đó đổi được thì đổi, không đổi được thì chứng minh cái trước quan trọng hơn, nên không lỗ!
Cùng lắm thì bản thân chỉ bị ghê tởm một chút, so với tương lai của nam chính thì cũng chẳng là gì to tát.
Đúng, tạm thời không đổi, gác lại nhiệm vụ.
Kiều Hàm điên cuồng tính toán trong lòng, còn khuôn mặt Tiêu Cửu Từ bên cạnh đã sầm xuống.
Từ lúc chuyện Tần Tu Trọng xung đột với Khiếu Uy vì Kiều Uyển truyền ra, Tiêu Cửu Từ đã biết Tiên Phủ này có thể muốn liên hôn với La Yên Huyền Thể, không ngờ lại tìm đến trước mặt họ nhanh như vậy.
Nếu người nhắm vào Kiều Uyển là Khiếu Uy, thì người nhắm vào Kiều Hàm chính là Mục Tình rồi.
Xung quanh bắt đầu hóng hớt, có thể hỏi câu này, rõ ràng người trong Tiên Phủ có ý khác.
Nhưng ai cũng biết quan hệ giữa Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, dù chưa chính thức thành thân, nhưng đạo lữ thì chắc chắn là đạo lữ rồi. Nếu không phải đạo lữ, ai có thể như hình với bóng thế này.
Đó chắc chắn là tình cảm chân thành, dù sao so sánh một chút là biết. Trước đó khi Tần Tu Trọng gặp nạn, Kiều Hàm chọn trực tiếp hủy hôn bỏ rơi hắn, nhưng khi Tiêu Cửu Từ gặp nạn lại không rời không bỏ, đây không phải chân ái thì là gì?
Tuy nhiên cũng có người nghĩ, nếu Tiên Phủ để mắt đến mình, liệu có chịu được sự cám dỗ này, không vứt bỏ “người vợ tào khang”* không?
*Chỉ người vợ đã cùng chồng trải qua những ngày tháng nghèo khó, gian khổ nhất. Nguồn gốc điển tích thì mọi người có thể tra gg nha.
Người quen gần đó vốn đang chú ý tình hình bên này, lúc này đều nhìn chằm chằm, chỉ là… chuyện gì thế này? Sao xung quanh bỗng trở nên lạnh lẽo thế?
Lục Truy ngồi gần nhất nhìn ly rượu của mình dần bị một lớp băng mỏng bao phủ, trong lòng chửi thầm, dám dòm ngó đạo lữ của huynh đệ tốt ta à?
À, được rồi, họ đã giải trừ hôn khế rồi, Kiều Hàm còn tưởng Tiêu Cửu Từ không thích cậu.
Vậy Kiều Hàm sẽ trả lời thế nào, chắc chắn là nói chưa có đạo lữ rồi.
Ái chà chà, huynh đệ mình tự đào hố chôn mình rồi, lúc này cậu ấy chắc chắn khó nói.
Là huynh đệ lúc này chắc chắn phải nói đỡ, hơn nữa Lục Truy cũng thấy người của Tiên Phủ hơi quá đáng, hắn không tin đám người này chưa điều tra trước.
Thế là Lục Truy cười hì hì mở miệng: “Mục Tình cô nương, trước khi hỏi các ngươi không nghe ngóng sao? Hai người trước mặt ngươi đây chính là đạo lữ, ân ái lắm đấy, đây là chuyện ai ai cũng biết.”
Hắn nói vậy, vừa giải vây cho Tiêu Cửu Từ, lại không phải do Kiều Hàm tự nói, đoán chừng trong lòng Kiều Hàm cũng đang trộm vui mừng. Lục Truy tự like cho sự nhanh trí của mình.
Lại không biết Kiều Hàm bên cạnh đã hoàn hồn đang nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc. Nhưng chưa đợi Kiều Hàm nói gì.
Giây tiếp theo, giọng nói không vui của Khiếu Uy truyền đến: “Hừ, thật thú vị, chuyện này có cần thiết phải nói dối không? Người của Tiên Minh đúng là có nhắc tới, hai La Yên Huyền Thể đều từng có hôn ước, các ngươi cũng quả thực từng có danh phận, nhưng trước đó sư phụ ta kiểm tra cho Kiều công tử, rõ ràng phát hiện hôn khế của các ngươi đã giải trừ. Nếu thật sự là đạo lữ, sao lại giải trừ hôn khế chứ!”
Kiều Hàm: ????!!!!
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng thay đổi trong nháy mắt. Có một sự khó chịu khi vật sở hữu của mình bị người khác dòm ngó. Tình huống này, đúng là có thể các vị Tiên tôn vô tình phát hiện ra, nhưng biết thì biết, nói ra thế này thì quá không tôn trọng sự riêng tư của người khác rồi.
Những người khác nghe vậy đều vô cùng kinh ngạc. Dù sao lúc Đại hội Tiên môn, bọn họ vẫn còn hôn khế mà, sao lại không còn nữa?
Nghe nói giải trừ hôn khế, người có tu vi thấp hơn sẽ chịu đả kích rất lớn, chuyện này không thể đùa được.
Dù sao đạo lữ nhà ai đang yên đang lành lại giải hôn khế chơi. Thứ này sẽ không vì tai nạn gì mà tự giải, phải có sự đồng ý của cả hai bên mới được.
“Thật sự giải rồi!” Người đầu tiên nhảy ra là Đoạn Uân, ả ta phấn khích lao thẳng đến trước mặt Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, chất vấn: “Các ngươi không phải đạo lữ nữa?”
Cái vẻ hổ rình mồi của Đoạn Uân, dường như chỉ cần họ thừa nhận, ả ta có thể trói Kiều Hàm mang đi ngay tại chỗ.
Tiêu Cửu Từ lập tức bước lên một bước, chắn trước Đoạn Uân và hai đệ tử Tiên Phủ.
Hàn khí xung quanh càng thêm nồng đậm, y đang định mở miệng.
Kết quả nghe thấy Kiều Hàm sau lưng đột nhiên lên tiếng: “Đúng là đã giải trừ rồi.”
Trong lòng Tiêu Cửu Từ hẫng một nhịp, quay đầu nhìn Kiều Hàm.
Chỉ thấy Kiều Hàm với vẻ mặt như lẽ đương nhiên.
Bất luận là sự thật, hay ý chí đang dần lạc lối của bản thân, cũng như nhiệm vụ vừa nhận.
Kiều Hàm cảm thấy mình… đều nên trả lời như vậy.
Nhưng khi cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy biểu cảm của Tiêu Cửu Từ nhìn mình, trái tim vốn đang kiên định vẫn bị va mạnh một cái.
Ánh mắt vô thức né tránh.
Chẳng lẽ sư huynh muốn thừa nhận họ là đạo lữ?
Tại sao?
Là…
Chắc là lo lắng người của Tiên Phủ dòm ngó La Yên Huyền Thể, dù sao ban ngày Kiều Uyển cũng suýt xảy ra chuyện.
Nhưng hoàn toàn không cần thiết phải như vậy, sao có thể vì cậu… mà làm ra sự hy sinh này chứ.
Nếu thật sự phủ nhận, e rằng cậu lại bắt đầu suy nghĩ lung tung không đâu vào đâu mất.
Cậu chỉ vì muốn bám dính lấy sư huynh mà giả thiết rằng mình điên cuồng mê luyến sư huynh thôi, sư huynh không cần chịu trách nhiệm gì về việc này cả.
Cho nên thừa nhận chuyện này rất hợp lý.
________
Lời tác giả:
Bởi vì thiết lập nhân vật của Kiều Hàm có vấn đề tâm lý, cho nên sẽ luôn trốn tránh vấn đề tình cảm. Trừ phi Tiêu Cửu Từ tỏ tình trực tiếp, nếu không cậu ấy đều sẽ không thừa nhận tình cảm của Tiêu Cửu Từ. Nhưng hiện tại Tiêu Cửu Từ vẫn còn một cửa ải cuối cùng cần vượt qua, về phương diện này có lẽ sẽ không thay đổi. Tuy nhiên tôi sẽ tiếp thu ý kiến của độc giả, cố gắng sửa đổi các góc độ khác, gia tăng tuyến cốt truyện, không lặp lại mô típ này nữa. Rất xin lỗi vì đã khiến mọi người đọc không vui.
Bởi vì có một số mô típ là do bản thân tôi rất thích, đôi khi dễ bị lạc lối trong đó, trở nên lệch lạc. Rất cảm ơn bình luận của mọi người, tôi sẽ nỗ lực sửa đổi và điều chỉnh.