Chỉ có tu sĩ từ Kim Đan kỳ trở lên mới có tư cách nhập phủ tham gia Tiên Hội, và chỉ những người xuất sắc nhất trong số đó mới được ở lại trong Lạc Hà Tiên Phủ, những người còn lại chỉ có thể ra vào trong thời gian Tiên Hội diễn ra.
Cái gọi là “xuất sắc nhất” cũng không phải dựa trên thứ tự tu vi, mà là dựa vào thiên phú. Họ có phương pháp riêng để kiểm tra thiên phú.
Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ gặp tiểu sư muội của Lạc Hà Tiên Phủ ngay khi Tiên Hội bắt đầu, được cô nương nhà người ta để mắt tới, đi cửa sau mới có cơ hội tham gia.
Có thể tưởng tượng được, khi y được đưa vào hội trường Tiên Hội, những kẻ bỏ đá xuống giếng kia ngoài mặt phải giữ vẻ lịch sự, nhưng trong lòng thì xoắn quẩy hết cả lên. Cú sốc này mới khiến bọn họ sau đó tìm mọi cách gây sự, trong đó đại diện tiêu biểu chính là nguyên thân.
Thực ra nguyên thân cũng coi như đi cửa sau vào, vì hắn được Kiều gia gửi đến để liên hôn.
Nếu nói gia tộc duy nhất mà Lạc Hà Tiên Phủ chịu kết giao, thì chắc chắn là Kiều gia, vì thê tử của vị tổ tiên kia xuất thân từ Kiều gia.
Chỉ là Kiều gia cả ngàn năm mới sinh ra được một hai người mang La Yên Huyền Thể, khi không có thì Lạc Hà Tiên Phủ về cơ bản chẳng thèm để ý đến Kiều gia. Trong mắt Kiều Hàm, bọn họ đúng là cực kỳ hám lợi.
Cũng vì Kiều gia không biết Lạc Hà Tiên Phủ có đối tượng phù hợp hay không, nên năm xưa khi nguyên thân và Kiều Uyển ra đời, Kiều gia vẫn quả quyết chọn lợi ích trước mắt, tìm kiếm đối tượng có thể che chở cho họ trước, đó là Vạn Nhận Tông và Thanh Vân Tông.
Trước đó Kiều Uyển từng nói với Kiều Hàm rằng Kiều gia đã phái người đến tìm bọn họ. Rõ ràng là thấy Thanh Vân Tông suy tàn, Tiêu Cửu Từ gặp nạn, nên muốn bắt cậu về để sắp xếp lại mối liên hôn, dâng cho Lạc Hà Tiên Phủ.
Mà thế hệ này của Lạc Hà Tiên Phủ chỉ có hai đệ tử đích truyền, một sư huynh một sư muội. Sư huynh chính là vị hôn phu sau này của nguyên thân, còn sư muội chính là người ái mộ Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm ngồi bên bệ cửa sổ, nhìn về phía sân thượng trên đỉnh núi mờ ảo sương khói xa xa, ngắm nhìn tòa Tiên Phủ như thiên cung được bao phủ bởi những chùm ráng chiều, thầm nghĩ trong nguyên tác tòa kiến trúc hùng vĩ này sẽ biến thành đống gạch vụn, thật sự chậc lưỡi tiếc rẻ, không dám tưởng tượng đó là sức mạnh khủng khiếp đến mức nào.
Lát sau nghe thấy dưới lầu có người gọi mình, cúi đầu nhìn xuống thì thấy Lục Truy đang dẫn theo các sư đệ sư muội đi ngang qua.
Kiều Hàm vẫy tay.
“Các ngươi còn chưa đi à?” Lục Truy tò mò hỏi.
“Huynh không hiểu đâu, nhân vật chính luôn xuất hiện cuối cùng.” Kiều Hàm nói leo lẻo.
Lục Truy cà khịa: “Thôi đi ông tướng, lười biếng không muốn xếp hàng thì có. Cửu Từ cũng chiều ngươi quá đấy.”
“Sư huynh ta cũng đâu có vội vàng gì.” Kiều Hàm châm chọc lại.
Lục Truy bị nói nghẹn họng, cứ như thể việc họ tích cực đi xếp hàng chờ xác minh thân phận để vào cửa là đang nịnh nọt Lạc Hà Tiên Phủ vậy, bực bội trừng mắt nhìn cái tên Kiều Hàm ăn nói chẳng lọt tai kia.
Kiều Hàm cười xấu xa. Tất nhiên bọn họ sẽ không đi xếp hàng, vì mục đích chính của họ không phải tham gia Tiên Hội, mà là thử thương lượng giao dịch. Vậy thì chắc chắn phải đợi lúc đối phương không bận rộn để tìm cơ hội nói chuyện rồi.
Kiều Hàm mở miệng hỏi: “Bạch Nhung và Lục Tương Tương đi rồi à?”
Vì hai người họ chưa đạt đến Kim Đan kỳ nên không thể tham gia Tiên Hội, cộng thêm việc Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ gặp phải bán yêu và tu sĩ Độ Kiếp kỳ, Lục Truy cảm thấy Tiên Hội kéo dài ba tháng tới chắc chắn sẽ không yên ổn, nên kiên quyết đưa họ về Ngọc Hư Tông. Kiều Hàm hoàn toàn tán thành việc này, nên tối qua đã tạm biệt rồi.
Lục Truy gật đầu, bảo sáng nay đã tiễn đi rồi. “Cửu Từ đâu?”
Kiều Hàm chỉ sang phòng bên cạnh: “Đang tu luyện.”
Lục Truy lập tức bày ra vẻ mặt mập mờ: “Ái chà, chia phòng rồi à?”
Kiều Hàm chẳng nói chẳng rằng, ném thẳng đồ xuống, cuối cùng cũng đuổi được cái tên phiền phức kia đi.
Các sư đệ sư muội của Lục Truy không nhịn được nhao nhao hỏi han sư huynh mình, dù sao gần đây tin đồn về Tiêu Cửu Từ đã lan truyền khắp nơi. Đó từng là sự tồn tại ngự trị trên đầu bọn họ, dù thế nào cũng không thể vượt qua. Đối với những người cùng thế hệ, Tiêu Cửu Từ giống như ngôi sao mai để ngước nhìn, lại giống như cái bóng phủ trên đỉnh đầu, tâm trạng quả thực khó diễn tả.
Nhưng phần nhiều vẫn là tò mò, không kìm được muốn biết thêm chút thông tin. Dù sao hai năm nay tin tức về Tiêu Cửu Từ cũng dần biến mất. Chiếm sóng tin tức của Tu Chân giới chủ yếu là Tần Tu Trọng, Lục Truy, Hoa Phượng Nguyệt, Thường Nguyên – những người hoạt động khá sôi nổi và làm ra những sự tích đáng để lưu truyền.
Vốn dĩ chẳng ai biết Tiêu Cửu Từ rốt cuộc có hồi phục hay không, nhưng mấy ngày gần đây tin tức nổ ra như sét đánh giữa trời quang, khiến mọi người bừng tỉnh.
Lời đồn đại xôn xao rằng, người đứng đầu thế hệ trẻ dường như sắp trở lại.
Còn cả vị tu sĩ hệ Mộc khiến người ta líu lưỡi kia nữa, không biết lại sắp gây ra chuyện gì chấn động đến rớt cả cằm.
Thậm chí đã có kẻ hiếu sự bắt đầu cá cược, các sòng bạc lớn nhỏ đều được dựng lên, tên của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều chễm chệ trong danh sách.
Mãi đến khi mặt trời xuống núi, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ mới thong thả ra khỏi cửa, đi đến chân núi.
Lúc này đã không còn ai lên núi, chỉ có lác đác vài nhóm người xuống núi. Có người ủ rũ, có người phẫn nộ, có người vui vẻ. Vì núi Lạc Hà có hạn chế, nên mọi người chỉ có thể quy củ đi bộ xuống núi mới được phép ngự kiếm bay đi.
“Mẹ kiếp, bọn họ chắc chắn bị mù rồi, ông đây rõ ràng là Kim Đan trung kỳ, thế mà bảo ông đây không có tư cách ở lại Tiên Phủ. Ông đây chính là…”
“Ta thấy Thiên Phú Tinh Thạch của họ chắc chắn bị hỏng rồi, dựa vào đâu mà ta bị đánh giá thiên phú không cao, còn tên sư đệ phế vật kia lại được ở lại! Bọn họ sỉ nhục người ta như thế, ta đếch thèm tham gia nữa!”
“Vừa nãy các người có thấy không? Người của Lạc Hà Tiên Phủ, dù là tiên thị cũng ít nhất là song linh căn Kim Đan kỳ. Hai đệ tử đích truyền kia mới ra ngoài một lát, tuổi còn trẻ mà nam đã là Nguyên Anh sơ kỳ, nữ cũng là Kim Đan đỉnh phong.”
“Đương nhiên rồi, người ta là môn phái đã đặt nửa bước chân vào hàng ngũ phi thăng, sao giống bình thường được?”
“Mấy vị Tiên tôn đều lộ mặt một lần, đây là lần đầu tiên ta thấy nhiều Hóa Thần kỳ đến thế, đáng sợ quá. Các trưởng lão Tiên Minh gặp họ cũng phải khách sáo, chỉ có người của Bất Niệm Cung là dám cứng rắn hơn một chút, dù sao có lão tổ trấn giữ cũng khác bọt.”
“Hả? Ngươi còn nhìn thấy các vị Tiên tôn á? Ta chẳng thấy gì cả.”
“Cũng do may mắn thôi, người giám sát kiểm tra ghi danh là quản sự của Tiên Phủ, nhưng một khi Thiên Phú Tinh Thạch có phản ứng mãnh liệt thì sẽ có Tiên tôn ra xem.”
“Thế ngươi bảo ngươi đều nhìn thấy hết à?”
“Ta cố tình ngồi canh để xem mọi người có gì khác biệt, ngay trước khi xuống đây, ta thấy người lợi hại nhất chính là Tần Tu Trọng. Hắn vừa kiểm tra một cái, trực tiếp kinh động năm vị Tiên tôn ra xem, mấy thiên tài khác cũng không kinh động nhiều người như hắn. Độ sáng của tinh thạch suýt làm mù mắt mọi người, cái cột bên trong tinh thạch cứ gọi là thẳng tắp.”
“Quả nhiên là Tần Tu Trọng mà!”
“Buồn cười hơn là, trước đó vị nam đệ tử Nguyên Anh sơ kỳ kia dường như có chút để ý đến Kiều Uyển tiên tử, kết quả xung đột với cái tính nóng như lửa của Tần Tu Trọng, suýt chút nữa đánh nhau. Tần Tu Trọng không nhường nửa bước, phải nhờ Thiệu Vũ tiên quân lấy thân phận sứ giả Tiên Minh và đại đệ tử Bất Niệm Cung ra mặt mới đè xuống được xung đột.”
“Vậy Tần Tu Trọng chẳng phải ‘ăn không hết gói đem về’ à, dám đắc tội đại đệ tử đích truyền của Tiên Phủ?”
“Nhưng người ta nhìn vào thiên phú và thực lực mà. Tinh thạch vừa sáng lên, mấy vị Tiên tôn đi ra, quản sự còn chẳng phải cung kính mời người ta vào sao. Ta thấy mặt tên nam đệ tử kia đen xì luôn, nhất là khi Tần Tu Trọng tuyên bố thẳng thừng Kiều Uyển tiên tử đi cùng hắn, muốn ở chung một viện, tên nam đệ tử kia quay đầu đi thẳng. Ha ha ha!”
“Nói vậy thì thiên phú của Tần Tu Trọng còn lợi hại hơn cả đệ tử đích truyền của họ?”
“Người kia tuy là Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng không trẻ bằng Tần Tu Trọng. Nếu Tần Tu Trọng trong vòng mười năm tới đột phá Nguyên Anh kỳ, thì thiên phú đúng là nghiền ép thật.”
“Nói đến loại kỷ lục này, thì còn phải xem Tiêu Cửu Từ chứ. Vốn dĩ hắn tu luyện nhanh nhất, hơn nữa còn không có bình cảnh. Đúng rồi, Tiêu Cửu Từ đâu? Còn sư đệ của hắn nữa, là người thế nào?”
“Hả? Không… không thấy! Hình như người vẫn chưa đến đâu.”
“Chẳng phải bảo họ đến rồi, muốn tham gia Tiên Hội sao?”
“Có khi chỉ là tin đồn thôi.”
Mấy người bàn tán xôn xao đi ngang qua, đột nhiên có người dừng lại, quay đầu nhìn, chỉ thấy hai bóng người một xanh một lam đang chậm rãi lên núi, không nhanh không chậm. Người không biết còn tưởng hai người đang đi dạo ấy chứ.
“Giờ này còn có người lên núi? Mới đến nơi à?”
“Không phải, nhìn họ quen lắm, hình như là…”
“Trời ơi, là Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm!”
Khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm lên núi, những người vốn đang xuống núi nhận ra họ đều lũ lượt quay lại đi theo, rõ ràng là không thể bỏ lỡ náo nhiệt này được.
Kiều Hàm vừa rồi cũng nghe được vài lời bàn tán, nghe Tần Tu Trọng lại chơi trội, còn vượt cấp vả mặt người khác, không khỏi cảm thán, cái thiết lập Long Ngạo Thiên này đúng là vững như bàn thạch.
Trong nguyên tác đúng là có sự tích Tần Tu Trọng vả mặt, nhưng nguyên nhân không phải vì Kiều Uyển, dù sao lúc đó Kiều Uyển vẫn còn ở Vọng Nguyệt Đảo. Nhưng kịch bản thì y hệt.
Không biết Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác chưa từng kiểm tra sẽ có biểu hiện thế nào, dù sao thiên phú của nam chính chắc chắn không thua ai, nhưng hiện tại y vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nên cũng khó nói.
“Nghĩ gì thế?” Giọng Tiêu Cửu Từ vang lên.
Kiều Hàm cười nói: “Ta cảm thấy sư huynh nếu kiểm tra nhất định là lợi hại nhất.”
Tiêu Cửu Từ luôn hết cách trước sự sùng bái mù quáng của Kiều Hàm, vốn không có chút hư vinh nào nhưng cũng bị cậu làm cho muốn thể hiện một chút.
“Đệ muốn xem thì chúng ta đi ghi danh.” Tiêu Cửu Từ dịu dàng nói.
Kiều Hàm lắc đầu: “Vẫn nên xin thuốc trước, nếu xin được thì chúng ta lập tức rời khỏi chốn thị phi này.”
Trong lòng Tiêu Cửu Từ tuy lo lắng mối nguy hiểm tiềm tàng ở đây, nhưng y cũng biết Kiều Hàm quan tâm đến tình trạng của mình, không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Tuy linh căn của y đang dần hồi phục, phong ấn Kim Đan cũng đang mờ dần, thoạt nhìn tu vi đã khôi phục đến Kim Đan hậu kỳ, nhưng nếu không có cây Băng Hồn Thảo cuối cùng để giúp y hoàn toàn khôi phục linh căn và phá vỡ phong ấn Kim Đan, thì y cũng chỉ đến đây là hết.
Không phải nói khôi phục đến Kim Đan hậu kỳ là tạm được, mà là trong tình trạng chưa hồi phục hoàn toàn, y không thể dựa vào tu luyện để tiến giai nữa, tình trạng hiện tại chính là kịch trần rồi.
Cho nên họ bắt buộc phải lấy được cây Băng Hồn Thảo cuối cùng, sau đó an ổn hấp thu mới được.
Tiêu Cửu Từ biết đây là chuyện Kiều Hàm để tâm nhất, cũng là chuyện quan trọng hàng đầu y cần hoàn thành, nên y cũng không do dự.
“Được, chúng ta có thể tìm trưởng lão Tiên Minh quen biết trước, nhờ ông ấy giúp tiến cử, sau đó…” Tiêu Cửu Từ chậm rãi nói ra kế hoạch của mình.
Trái tim vốn có chút xao động của Kiều Hàm dần yên ổn lại. Cậu cứ muốn làm đủ thứ, nhưng hành động thực tế vẫn phải nhìn Tiêu Cửu Từ. Nhìn dáng vẻ tư duy mạch lạc của Tiêu Cửu Từ, thật sự khiến người ta cảm thấy rất an toàn, quả không hổ danh là người cậu sùng bái.
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ cười ngây ngô, Tiêu Cửu Từ cưng chiều vuốt nhẹ lên mũi Kiều Hàm một cái.
Hai người đến trước cổng Tiên Phủ, hoàn toàn không đi đến điểm ghi danh. Khiến đám người đi theo xem náo nhiệt phía sau ngơ ngác nhìn nhau.
Mãi đến khi Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ được trưởng lão Tiên Minh dẫn đi gặp quản sự, nhìn vị trưởng lão nhiệt tình, trong lòng Kiều Hàm thật sự có chút cảm thán, xem ra Tu Chân giới cũng không phải toàn kẻ bỏ đá xuống giếng. Ít nhất vị trưởng lão trước mặt cũng rất nhiệt tình giúp đỡ Tiêu Cửu Từ.
Quản sự ngồi trong một căn phòng, thong thả uống linh trà, qua cửa sổ nhìn đám người đang xếp hàng kiểm tra bên ngoài một cách qua loa lấy lệ.
Đợi đến khi trưởng lão dẫn người vào, quản sự cũng chẳng thèm đứng dậy, chỉ tùy ý nói: “Đến rồi à? Nghe nói tìm ta có việc?”
Trưởng lão nói với quản sự: “Hai vị này là tu sĩ trẻ tuổi cực kỳ có thiên phú, từng đóng góp không ít cho Tu Chân giới. Vụ Ma vương khôi lỗi tập kích trước đây chính là do họ giải quyết.”
Nhắc đến Ma vương, tên quản sự kia mới liếc nhìn hai người một cái.
Nếu không dùng linh khí dò xét thì cũng chẳng tra ra được gì, chỉ là quản sự rõ ràng nhận ra cơ thể Tiêu Cửu Từ có vấn đề.
“Xin thuốc?” Quản sự nhìn thấu ngay ý định của họ. Dù sao cũng có rất nhiều người đến Tiên Phủ xin thuốc, bởi vì trong không gian của họ không thiếu những linh thực quý hiếm phẩm cấp cao.
Tiêu Cửu Từ dẫn Kiều Hàm tiến lên hành lễ, sau khi tự giới thiệu một lượt liền nói rõ ý định. Đương nhiên họ khẳng định sẽ không xin không, trao đổi cũng được, làm việc cũng được, miễn là đổi được thứ họ cần.
Nhưng chưa đợi Tiêu Cửu Từ nói rõ ràng, quản sự đã phất tay ngắt lời không chút khách khí: “Cho dù y tu của Tiên Minh các ngươi đến tìm bọn ta xin linh thực phổ thông nhất cũng không được. Tiên Phủ bọn ta không có quy tắc qua lại riêng tư với người ngoài, càng không có cái gọi là mua bán ân tình. Cần thứ gì, Tiên Phủ bọn ta có thể tự giải quyết, huống hồ nếu bọn ta thực sự có việc cần làm, thì cũng không phải loại tu vi như các ngươi có thể làm được.”
Sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi, gần như nén giận nói: “Hồn Nguyên Quả, quý phủ cũng không có hứng thú sao?”
Quản sự sững lại, không ngờ họ có thể lấy ra Hồn Nguyên Quả, lập tức cười nói: “Thứ đó đối với người bên ngoài các ngươi thì cực kỳ trân quý, nhưng cây Hồn Nguyên bên kia của bọn ta cũng có một cây, phát triển rất tốt. Không thiếu chút này.”
Lần này Kiều Hàm thật sự cảm nhận được thế nào là nhà giàu nứt đố đổ vách, quả nhiên là Tiên Phủ.
Quản sự cũng không phải cố ý làm khó dễ họ, quả thật quy tắc là như vậy. Có thể ban thưởng, tặng thưởng, chủ động cho đi, nhưng người khác đòi hỏi hoặc trao đổi thì không được.
Nếu không Tu Chân giới rộng lớn thế này, ai cũng đến làm phiền, bọn họ sao chịu nổi.
Quản sự chỉ ra bên ngoài: “Nhìn các ngươi có vẻ thiên phú không tồi, cho các ngươi một con đường sáng, đi tham gia Tiên Hội. Tại Tiên Hội có đủ loại phần thưởng, biết đâu các ngươi có cơ hội nhận được thứ mình muốn. Nếu chẳng may không có, vậy thì đoạt lấy ngôi vị đầu bảng, khi đó các ngươi đưa ra yêu cầu, Tiên Phủ tự nhiên sẽ đồng ý.”
Sắc mặt Kiều Hàm cực kỳ tệ, răng sắp nghiến nát. Còn muốn nói thêm gì đó nhưng bị Tiêu Cửu Từ vỗ vai, hành lễ với quản sự nói: “Đa tạ chỉ điểm.”
Thái độ của quản sự đối với Tiêu Cửu Từ cũng khá hài lòng, cũng không bắt họ phải ghi danh thêm lần nữa. Dù sao đã biết tu vi của họ, trực tiếp sai tiên thị cấp dưới mang hai tấm thẻ bài chứng minh tư cách tham gia đến, rồi cho họ ra ngoài kiểm tra luôn xem thiên phú có đủ để được ở lại hay không.
Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ kéo ra ngoài, nhìn vẻ mặt đầy phẫn hận của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ cười nói: “Người ta đúng là không có nghĩa vụ phải có lòng tốt giúp đỡ, chúng ta cũng không có lý do gì để oán hận vì chuyện đó. Đã còn cách, tức là còn hy vọng, đừng giận.”
Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ nói có lý, nhưng không ngăn được nỗi lo lắng trong lòng.
Rõ ràng Băng Hồn Thảo đối với Tiên Phủ chẳng quan trọng chút nào, vậy mà vẫn bị ép tham gia Tiên Hội. Có một cảm giác khó tả như lại bị bắt cóc vào cốt truyện chính tuyến vậy.
Mặc dù Kiều Hàm biết… trong nguyên tác, nam chính phiên bản phàm nhân cũng có thể đoạt được vị trí đầu bảng Tiên Hội, nhưng sau đó chính là sự kiện huyết mạch bị bại lộ. Điều này khiến Kiều Hàm như đang đi trên mép vực, mỗi bước đi đều có thể sẩy chân.
Kiều Hàm đang nặng trĩu tâm sự, vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng ồn ào, hình như bên phía xếp hàng kiểm tra xảy ra chuyện.
Kiều Hàm vốn không định nghe, nhưng cảm thấy bước chân Tiêu Cửu Từ bên cạnh dừng lại, khí tràng quanh người cũng thay đổi.
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy một đám đệ tử mặc y phục xanh lam, sắc mặt cậu lập tức thay đổi.
Chỉ thấy hai nhóm người đang xung đột, linh quang va chạm nhau chan chát.
“Ái chà, ta tưởng ghê gớm lắm, Thanh Vân Tông ra nông nỗi này rồi mà còn bày đặt cái giá của tông môn lớn à? Bây giờ tông môn bọn ta ở trên các ngươi, chen hàng các ngươi thì sao nào? Không phục cũng phải nín cho ta.”
“Đúng là một lũ vô giáo dục!”
“Mẹ kiếp, các ngươi chửi ai đấy!”
Một tên béo vung rìu, chém ra một đạo cương phong, trong nháy mắt ập về phía các đệ tử Thanh Vân Tông.
Người dẫn đầu lập tức chỉ huy các đệ tử kết trận, chặn lại cương phong. Nhưng người có tu vi cao nhất trong số họ chỉ là Kim Đan trung kỳ, còn tên béo kia đã là cao thủ hậu kỳ, mấy trăm tuổi đời, ra tay tàn độc, kỹ năng điêu luyện. Sau khi một chiêu không trúng, gã lập tức hô hào người bên cạnh cùng ra tay.
Các tu sĩ khác xung quanh đều lạnh lùng đứng xem, cũng có vài môn phái quen biết muốn ra tay giúp đỡ nhưng lại e ngại kẻ ra tay.
Ngay khi mấy luồng cương phong sắp ập vào đám đệ tử trẻ tuổi kia, một bóng người màu xanh thẳm nhẹ nhàng đáp xuống, chắn trước mặt tất cả mọi người. Hàn khí khổng lồ tuôn trào như suối, kiếm khí băng lam vung lên, trực tiếp đánh tan toàn bộ cương phong.
Mặt đất và nhà cửa xung quanh bắt đầu đóng băng, nhiệt độ trong sân giảm mạnh, tim mọi người đều thót lên một cái.
Các đệ tử Thanh Vân Tông được che chở phía sau lúc này đã trợn mắt há hốc mồm. Có người phản ứng lại, gần như đỏ hoe mắt ngay lập tức, có người lại như hờn dỗi trừng mắt nhìn bóng người phía trước.
“Ngươi… ngươi là…” Tên béo kinh ngạc nhớ tới lời đồn gần đây, cách màn sương lạnh định nhìn cho rõ, thì thấy mấy dây leo xuyên qua sương mù lao tới, tốc độ cực nhanh khiến người ta không kịp trở tay.
Nhưng tên béo có tu vi ở đó, đâu dễ để người ta tùy tiện đánh lén. Gã vừa định chém đứt dây leo thì bị uy áp của hàn khí đè nén làm động tác chậm lại, chưa kịp hành động đã bị dây leo quấn chặt cánh tay, mà đám đồng môn sau lưng gã cũng bị tóm gọn hết.
Trong chớp mắt chỉ thấy vài luồng hồ quang lóe lên, ngay sau đó nghe thấy mấy tiếng “rầm rầm” vang dội, mấy người kia bị quật mạnh ngã dúi dụi ra sau lưng đám đệ tử Thanh Vân Tông.
Tên béo giận tím mặt, đang định bò dậy thì thấy một bóng người màu xanh lục cúi người trước mặt, cười nói: “Thời buổi này, chó còn biết xếp hàng, sao hả? Các ngươi không biết à? Thế chẳng phải còn không bằng chó sao?”
Tên béo tức đỏ cả mặt, vừa định nắm chặt cây rìu thì bóng người mà nhiều năm trước gã chỉ có thể đứng nhìn từ xa ấy chậm rãi bước qua gã, đứng sang bên cạnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua: “Còn làm loạn nữa thì quản sự sẽ tới.”
Tên béo rùng mình một cái, gần như lạnh run. Đó là Tiêu Cửu Từ, gã đương nhiên nhận ra, uy áp và linh lực vừa rồi… vậy là Tiêu Cửu Từ thật sự sắp hồi phục rồi?
Tên béo đối mặt với Kiều Hàm còn có thể huênh hoang một chút, nhưng Kiều Hàm cộng thêm Tiêu Cửu Từ thì gã cũng chỉ đành cụp đuôi làm người, gào lên một câu lấy lệ: “Các ngươi đợi đấy cho ta.”
Nhưng gào xong vẫn ngoan ngoãn đứng vào giữa đám đệ tử Thanh Vân Tông và Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm ngạc nhiên: “Ta cứ tưởng gã nói xong câu đó sẽ tức tối bỏ đi chứ, kết quả vẫn xếp hàng à.”
Tiêu Cửu Từ bất lực nhìn Kiều Hàm đang cười trên nỗi đau của người khác.
Đúng lúc này: “Đại sư huynh… Kiều sư đệ.”
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nhìn sang, thấy các đệ tử Thanh Vân Tông phía trước đều đang nhìn họ. Ai nấy đều xúc động gọi tên.
Một người trong đó kích động chạy tới: “Đại sư huynh, huynh khôi phục rồi? Vậy huynh có phải sắp về Thanh Vân Tông không?”
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ. Tiêu Cửu Từ mở miệng nói: “Ta đã rời khỏi Thanh Vân Tông, hiện tại là tán tu, các ngươi không cần xưng hô như vậy.”
Mấy đệ tử nghẹn lời, chợt nghe một người hừ lạnh: “Đã không phải đại sư huynh của chúng ta, vậy lo chuyện bao đồng làm gì. Thanh Vân Tông chúng ta còn chưa đến mức để người ngoài ra tay, tình huống vừa rồi chúng ta cũng có thể giải quyết.”
Kiều Hàm vừa định đáp trả, nhìn kỹ lại, là người quen – Trác Chấn, đệ tử cùng lứa nhập môn Thanh Vân Tông với cậu, một kiếm tu rất có thiên phú và tâm cao khí ngạo. Giờ hắn vậy mà đã đột phá Kim Đan kỳ, quả nhiên có thiên phú hơn mấy người nhà họ Giang nhiều, đáng tiếc, Thanh Vân Tông đã lụi bại rồi.
Nhìn bộ dạng dỗi hờn của hắn, đúng là lòng tự trọng cao ngút trời, còn mấy người đỏ hoe mắt phía sau cũng chẳng biết nói sao.
“Xì, không biết trời cao đất dày.” Tên béo kẹp ở giữa châm chọc.
Tên kia tức giận định rút kiếm, bị người đi cùng ngăn lại.
Tiêu Cửu Từ nhìn Trác Chấn, cười cười: “Ta cũng thấy vậy, nếu phối hợp Thanh Vân Ngũ Hành Trận thì có lẽ làm được, chỉ là uy lực quá lớn, nếu phá hỏng nơi này bị quản sự đuổi đi thì được không bù nổi mất, phải không nào?”
Giọng y vẫn dịu dàng kiên định, có thể xoa dịu những tâm hồn xao động.
Tất cả các đệ tử đều ngẩn người. Thật ra họ, bao gồm cả Trác Chấn, đều cảm thấy đòn vừa rồi chắc chắn sẽ bị thương, họ cảm thấy vô phương, đều đã chuẩn bị tâm lý cả rồi.
Chẳng ai kịp phản ứng là còn có cách đối phó này, mãi đến khi Tiêu Cửu Từ chỉ điểm, họ mới chợt xoay chuyển ý nghĩ.
Hóa ra còn có thể làm vậy, trận pháp đó, bọn họ đều biết mà!
Trong chốc lát, trong lòng mọi người chỉ còn một suy nghĩ: đại sư huynh quả nhiên vẫn là đại sư huynh. Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện, theo sau lại là nỗi chua xót và không cam lòng.
Họ luôn cảm thấy chuyện năm xưa chẳng liên quan gì đến mình, là do người nhà họ Giang gây nghiệt. Giờ người nhà họ Giang đã đi hết rồi, tại sao đại sư huynh không thể trở về chứ? Huống hồ bây giờ tu vi huynh ấy đã khôi phục, chẳng lẽ đại sư huynh không biết cuộc sống của họ hiện giờ thê thảm thế nào sao? Dù hiện tại họ vẫn được coi là một tông môn hạng hai, nhưng đã trở thành trò cười của Tu Chân giới.
Thế nhưng thấy Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đã bắt đầu nói chuyện riêng, chẳng có ý định ôn chuyện với họ, nỗi buồn trong lòng đám người này như bị tắc nghẹn lại. Từng người thất vọng cũng không chủ động tìm Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nói chuyện nữa, vừa vặn cũng đến lượt họ kiểm tra rồi.
Kiều Hàm không nhịn được khẽ hỏi: “Sao huynh không ôn chuyện với họ?” Cậu biết sư huynh không thể nào hoàn toàn không để tâm đến đồng môn ngày xưa.
Tiêu Cửu Từ cười nhàn nhạt: “Họ sẽ không thật lòng muốn ôn chuyện đâu.”
Kiều Hàm ngẫm nghĩ, bỗng cảm thấy sự thấu hiểu lòng người của Tiêu Cửu Từ thật sự rất lợi hại. Nếu lúc này Tiêu Cửu Từ hỏi thăm họ sống thế nào, họ càng kính trọng “đại sư huynh” bao nhiêu thì có lẽ sẽ càng sinh ra oán khí bấy nhiêu, bởi vì họ sẽ vô thức đổ lỗi cho những yếu tố khiến mình sống không tốt lên đầu Tiêu Cửu Từ.
Trong nguyên tác chính là như vậy, huống chi hiện tại Tiêu Cửu Từ còn khôi phục tu vi, họ sẽ càng dễ nảy sinh suy nghĩ đó, dù không phải ác ý gì nhưng cũng khó ngăn được lòng ích kỷ.
Hơn nữa, hỏi như vậy có khi lại chẳng giống quan tâm mà giống châm chọc hơn, vì biết rõ họ hiện tại không thể nào sống tốt được. Mà cái sự “không tốt” này trong mắt họ chỉ cần đại sư huynh quay về là có thể chấm dứt, nhưng đâu ai là cha mẹ họ mà phải bảo vệ họ cả đời. Trong thâm tâm họ cũng hiểu điều đó, nên không lại gần nữa mới là kết cục tốt nhất.
Mấy người Thanh Vân Tông kiểm tra, cuối cùng chỉ có Trác Chấn được công nhận, có thể ở lại Tiên Phủ.
Nhưng họ không rời đi ngay, mà giống như ngày càng nhiều người trong sân viện này, họ đều đang chờ đợi, quan sát.
Lúc này một số người quen có lẽ nghe được tin tức cũng đã tới, nhưng họ đều đi ra từ nội viện của Tiên Phủ.
Lục Truy, Nguyên Hội, Tần Tu Trọng đứng dưới hành lang dài, Thường Nguyên, Toàn Duệ đứng ở cổng vòm phía xa, Hoa Phượng Nguyệt cùng các tỷ muội đứng sau đám đông, còn có hai chị em nhà họ Đoạn, Thiệu Vũ, cũng như Quách Thanh, bọn họ đứng ở ban công tầng hai gần đó.
Có những người đã hai năm không gặp, thảm trạng linh căn bị hủy năm xưa vẫn còn rõ mồn một trước mắt. Giờ chỉ cần nhìn thấy linh khí hệ băng tỏa ra tự nhiên kia là hiểu rõ tất cả. Tuy nhiên tu vi dường như vẫn chưa khôi phục lại đỉnh cao, họ không rõ là chưa chữa khỏi hoàn toàn hay do bị thương mà tu vi thụt lùi, nhưng những điều này đều không quan trọng.
Quan trọng là, họ muốn xem liệu Tiêu Cửu Từ có còn là người đứng đầu thế hệ bọn họ nữa hay không.
Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng, rốt cuộc ai mạnh hơn.
Sự náo nhiệt bất thường bên ngoài khiến người trong Tiên Phủ đều kinh ngạc. Nhưng đám đệ tử đích truyền thế hệ này của họ đều chạy mất rồi, một người vì giận dỗi mà chạy đi tìm linh thú Tiên Phủ nuôi để trút giận, một người thì lén trốn đi chơi, nếu không chắc cũng sẽ chạy ra xem náo nhiệt.
Người trong sân ngày càng đông, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, khiến nhóm người béo phía trước cũng trở nên căng thẳng. Bọn họ vội vàng làm xong kiểm tra, tư cách thiên phú không đủ để ở lại, cũng chẳng dám ồn ào, vội vàng chuồn mất.
Mãi đến khi Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm bước lên, lúc này mới nhìn rõ hình dáng của Thiên Phú Tinh Thạch.
Nó giống như một khối thủy tinh trắng khổng lồ, độ trong suốt rất cao, có thể nhìn thấy sâu bên trong dường như có một vật giống sợi dây nhỏ, cong queo uể oải nằm rũ ra. Tuy nhiên khối tinh thạch vốn phải nguyên vẹn dường như lại có vài vết nứt nhỏ.
Kiểm tra rất đơn giản, chỉ cần truyền linh lực chủ tu vào là được.
Tiêu Cửu Từ định để Kiều Hàm thử trước, nhưng thấy Kiều Hàm nhìn sợi dây nhỏ kia rất chăm chú, bèn hỏi: “Sao thế?”
Kiều Hàm nói: “Cảm giác… hình như nó có sự sống vậy.”
Tiêu Cửu Từ cũng không biết đó là thứ gì, suy nghĩ một chút, vẫn quyết định tự mình thử trước, tránh trường hợp đó là thứ có ảnh hưởng xấu đến ma thì không hay.
Tiêu Cửu Từ đặt tay lên trên, truyền linh lực hệ băng vào. Linh quang màu xanh băng dần dần lấp đầy tinh thạch. Mọi người nín thở chờ đợi, chỉ thấy tinh thạch bắt đầu từ từ phát sáng.
Những người từng chứng kiến tình huống của Tần Tu Trọng đều biết, Tần Tu Trọng là kiểu ánh sáng bùng phát mãnh liệt, tựa như tia chớp. Nhìn Tiêu Cửu Từ thế này, có vẻ không hy vọng lắm, nói không chừng còn bị đánh giá là không có thiên phú, thế thì xấu hổ chết.
Sự kiên nhẫn của mọi người dần cạn kiệt, nhưng theo thời gian trôi qua, nhịp tim lại dần tăng tốc.
Bởi vì ánh sáng đó quả thực không phải kiểu bùng phát, mà là tăng trưởng dần dần, ngày càng sáng, cuối cùng độ sáng khiến một số người phải đưa tay che mắt.
Không dám so sánh xem ai sáng hơn Tần Tu Trọng, nhưng nhìn vào bên trong tinh thạch, vật giống sợi dây kia đã sớm đứng thẳng tắp, hơn nữa còn đang dần phát ra ánh sáng dìu dịu.
Đúng lúc này có người hô lên: “Có Tiên tôn ra rồi.”
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên, thấy ở một phương vị hiện lên hư ảnh của một người tiên phong đạo cốt, sau đó ở phương vị khác lại xuất hiện thêm một hư ảnh.
Một, hai, ba… cho đến khi năm bóng người đều xuất hiện.
Ngay khi mọi người tưởng rằng đến đây là hết, bóng người thứ sáu xuất hiện ở hướng chính Đông. Ngay khoảnh khắc ông ta xuất hiện, tất cả tiên thị của Tiên Phủ đều quỳ xuống hành lễ, quản sự trong nhà cũng vội vã chạy ra chào.
“Tham kiến Chưởng môn.”
Đám người vây xem đều sững sờ, đây coi như là toàn bộ Tiên tôn của Lạc Hà Tiên Phủ đều xuất động rồi sao? Khoan đã, tính theo quân số thì vẫn thiếu một người.
Nhưng người thiếu vắng kia rất dễ xác nhận, hẳn là Linh Diệu Tiên Tôn.
Trong lời đồn, nhan sắc Linh Diệu Tiên Tôn cũng kinh người như Tiêu Cửu Từ, cũng là người tình trong mộng của các tiên tử thế hệ trước. Khí chất không nhiễm bụi trần, không vướng thị phi, toàn thân tỏa ra cảm giác không thể khinh nhờn, là sự lạnh lùng như băng thực thụ.
Kiều Hàm tò mò quan sát bóng người đàn ông trung niên trên bầu trời phía trước, đó chính là đại sư huynh của Linh Diệu Tiên Tôn, người nắm quyền của Lạc Hà Tiên Phủ – Khung Linh Tiên Tôn.
Lúc này Tiêu Cửu Từ đã thu tay về, cũng hơi ngạc nhiên trước tình huống hiện tại, nhưng y vốn luôn bình tĩnh trước mọi biến cố.
Khung Linh nhìn Tiêu Cửu Từ, có chút thẫn thờ, đột nhiên hỏi: “Sư phụ ngươi là ai?”
Tiêu Cửu Từ không kiêu ngạo không nịnh nọt, lễ nghĩa chu toàn: “Vãn bối sư thừa Quỳnh Bích Tiên Tử.”
Kiều Hàm nhìn Khung Linh có vẻ tu vi còn không bằng sư phụ, rất tò mò ông ta sẽ có phản ứng gì.
Kết quả thấy ông ta với vẻ mặt quỷ dị nói: “Hóa ra là bà ấy, ngươi là đồ đệ của bà ấy?”
Cái giọng điệu này là bao nhiêu phần không tin đây, dù sao cũng không liên lạc với bên ngoài sáu mươi năm rồi, chắc vị chưởng môn này đang thầm cà khịa trong lòng rằng tại sao sư phụ và đồ đệ lại là hai thái cực khác nhau đến thế.
Nhưng Khung Linh cũng chỉ nghi ngờ một chút, không nói gì thêm, chỉ buông một câu: “Cũng coi như có thiên phú.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu, quản sự lập tức tiến lên đóng dấu vào thẻ bài của y, trên thẻ bài sẽ hiển thị nơi ở.
Thái độ của quản sự cũng quay ngoắt 180 độ: “Tiêu công tử, đây là sân viện cực tốt, nếu có gì không hài lòng có thể nói với ta.”
Tiêu Cửu Từ nói lời cảm ơn, rồi chờ tình huống của Kiều Hàm.
Kiều Hàm bước lên.
Khi bóng dáng các vị Tiên tôn bị Tiêu Cửu Từ kinh động dần mờ đi, Kiều Hàm thực sự có chút căng thẳng đặt tay lên. Cậu không biết mình có được tính là có thiên phú hay không, dù sao cậu luôn cảm thấy mình thuộc hệ cần cù bù thông minh, cộng thêm thỉnh thoảng dùng linh phù hệ thống gian lận, ké chút hào quang nam chính nên tu vi mới tăng nhanh như gió. Rất khó nói về vấn đề thiên phú của bản thân, dù sao cũng chỉ là song linh căn.
Nhưng nếu mình không có tư cách ở lại, chắc chắn cậu sẽ kéo sư huynh cùng rời đi, dù sao thời gian này, họ không thể tách nhau ra.
Nhưng điều khiến Kiều Hàm vạn lần không ngờ tới là, khi linh lực của cậu truyền vào, tinh thạch tuy tràn ngập linh quang nhưng lại không phát sáng thêm chút nào.
Sợi dây bên trong mềm oặt, không hề thẳng lên, chỉ có góc độ của Kiều Hàm mới nhìn thấy sợi dây, nên một cảnh tượng quỷ dị đã xuất hiện: sợi dây như con rắn đột ngột quay đầu chỉ về phía Kiều Hàm, như đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Trong lòng Kiều Hàm rợn cả tóc gáy.
Người xung quanh lại thấy vô cùng xấu hổ, bởi vì trong số những người đã kiểm tra, chưa có ai hoàn toàn không phát ra ánh sáng phụ trợ nào. Kiều Hàm này chính là người đứng đầu Trúc Cơ kỳ trong Đại hội Tiên môn mà, sao lại thế này?
Bạn bè thân thiết nhìn nhau, không dám tin.
Tiêu Cửu Từ cũng khẽ cau mày, y không lo lắng về vấn đề thiên phú, thấy thật sự không có biến chuyển gì, liền định đưa tay kéo Kiều Hàm ra.
Kiều Hàm cũng muốn nhanh chóng rút tay về.
Nhưng đúng lúc này, chỉ nghe thấy vài tiếng “rắc rắc”.
Khoảnh khắc tay Kiều Hàm rời đi, cả khối Thiên Phú Tinh Thạch nứt toác ra.
Tinh thạch vỡ vụn, cứ thế đột ngột vỡ thành nhiều mảnh, mất hết linh lực, không còn lơ lửng nữa mà rơi xuống đất.
Mấy bóng người vốn sắp mờ nhạt biến mất bỗng chốc ngưng tụ thành thực thể, lao vút tới. Uy áp như cơn bão ập đến.
Tiêu Cửu Từ nhanh chóng kéo Kiều Hàm lùi lại, nhưng sau lưng họ đã đứng đầy người của Tiên Phủ, không còn đường lui.
Mọi người xung quanh đều kinh hãi, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Còn Lục Truy và Nguyên Hội bắt đầu tụ linh theo bản năng, vừa quay đầu lại thì thấy Tần Tu Trọng không biết từ lúc nào đã triệu hồi Lôi Minh Nhận.
Nhìn mấy vị Tiên tôn vây quanh đống tinh thạch vỡ vụn, sắc mặt đại biến.
“Đồ đâu rồi?”
“Biến mất rồi.”
“Chuyện gì thế này?”
“Không biết, tinh thạch vừa nứt ra, sợi dây kia liền biến mất tăm.”
Dứt lời, ánh mắt mấy người đồng loạt đổ dồn về phía Kiều Hàm.
Kiều Hàm đã điên cuồng gõ hệ thống trong đầu, nhưng miệng lại khô khốc nói: “Ta chỉ truyền linh lực theo yêu cầu thôi, ta chẳng làm gì cả. Người của Tiên Phủ các vị đều đang nhìn, hơn nữa tu vi của ta chỉ có chừng này, chắc là đồ vật này không bền, vừa khéo đến lúc hỏng rồi, không thể trách ta được.”
Những Tiên tôn Hóa Thần kỳ kia chỉ cần liếc qua là biết tình trạng của Kiều Hàm, nhưng họ đã chẳng còn quan tâm đến tinh thạch nữa, cái họ quan tâm là sợi dây kia.
Đó là linh lực còn sót lại ngưng tụ thành khi tổ sư phi thăng, là bảo vật truyền đời của họ. Tuy nghiên cứu cả ngàn năm chỉ tìm ra mỗi một công dụng này, nhưng cũng không thể tự nhiên biến mất như vậy được!
Mọi người lập tức nhìn sang Chưởng môn. Sắc mặt Chưởng môn xanh mét, trực tiếp vung một luồng linh lực về phía Kiều Hàm, nhưng bị Tiêu Cửu Từ dùng Băng Phách Kiếm gạt đi.
“Chư vị tiền bối, sư đệ vãn bối vô tội trong chuyện này. Vừa rồi vãn bối thấy trên tinh thạch đó đã có vài vết nứt, dường như vốn dĩ sắp hỏng rồi.” Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm ra sau lưng mình, căng thẳng che chở, “Nếu vì chuyện này mà truy cứu sư đệ vãn bối, các vị tiền bối cũng quá không nói lý rồi.”
Bầu không khí nhu hòa quanh người Tiêu Cửu Từ trong nháy mắt trở nên sắc bén. Lời này vừa thốt ra, mọi người bàn tán xôn xao, trong đó có một nửa cũng nhìn thấy vết nứt. Nhưng nửa còn lại bảo không thấy.
Lục Truy và Nguyên Hội nhìn nhau, họ không nhìn thấy.
Biểu cảm Tần Tu Trọng lại trở nên vi diệu, vì lúc hắn dùng thì không có, nhưng đến lượt Kiều Uyển kiểm tra sau hắn thì lại có vết nứt, và Kiều Uyển cũng trở nên rất kỳ lạ, hiện giờ vẫn đang đóng cửa nghỉ ngơi.
Bên cửa sổ tầng hai, Đoạn Uân và Đoạn Y xác nhận xong lại bàn luận với Quách Thanh, Thiệu Vũ yên lặng đứng bên cạnh lại dán mắt vào Kiều Hàm, đồng tử hơi co lại, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ không cần ta ra tay?”
Lúc này người của Tiên Minh cũng đành phải đứng ra hòa giải.
“Bọn ta cũng đâu định làm hại hắn, chỉ là kiểm tra một chút thôi, vì có một món đồ bị mất!” Một vị Tiên tôn giận dữ nói.
“Nếu kiểm tra không thấy trên người hắn, bọn ta tự nhiên sẽ không truy cứu.”
Tiêu Cửu Từ nắm chặt cổ tay Kiều Hàm, tâm trí đã bắt đầu tính toán đủ đường lui, tệ nhất là làm sao để trốn thoát.
Kết quả Kiều Hàm lại bước ra nói: “Ồ, vậy các vị cứ kiểm tra đi, nhưng ta không thể chịu tiếng oan uổng không công được. Nếu đồ không ở trên người ta, các vị bồi thường ta thế nào?”
Người của Tiên Phủ đều ngây người, ở đâu ra cái thằng nhãi mặt dày vô sỉ thế này, làm hỏng đồ nhà người ta, đáng lý phải phối hợp điều tra, đằng này còn đòi bồi thường?
Ngay khi vị Tiên tôn nóng tính định mở miệng quát mắng, Kiều Hàm nói thẳng: “Không phải chứ, Tiên Phủ lợi hại như các vị định bắt nạt một tán tu nhỏ bé như ta à? Chỉ vì ta xui xẻo kiểm tra cuối cùng, mà đồ của các vị vừa khéo bị hỏng, thì ta đáng đời bị sỉ nhục sao?”
“Hừ.” Khung Linh Tiên Tôn cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua Tiêu Cửu Từ, “Sư huynh đệ? Ngươi lại giống đồ đệ của bà ta hơn đấy.”
Kiều Hàm: “Vâng, sư phụ dạy bảo ta rất nghiêm khắc, đó là ra ngoài đường cái gì cũng có thể ăn, chỉ có chịu thiệt là không được ăn.”
Mọi người: …?
Người của Tiên Phủ nhớ lại vừa rồi Tiêu Cửu Từ tự báo danh tính sư môn, lập tức nhìn Kiều Hàm với vẻ mặt có chút méo mó.
“Được.” Khung Linh Tiên Tôn nói: “Bồi thường cho ngươi.”
Kiều Hàm trong lòng vui vẻ, không ngờ còn có thu hoạch ngoài ý muốn, lập tức định mở miệng đòi Băng Hồn Thảo.
Kết quả Khung Linh Tiên Tôn nói thẳng: “Kết quả kiểm tra của ngươi không có, nếu chuyện này ngươi vô tội, thì bồi thường cho ngươi cùng sư huynh ngươi vào ở trong Tiên Phủ.”
Kiều Hàm: …Đồ sắt vụn vắt cổ chày ra nước à?!