Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 118

Đầu Kiều Hàm đang muốn nổ tung, bỗng cảm thấy phía sau có một luồng gió lạnh thổi qua, chuông băng trên dây buộc tóc phát ra tiếng leng keng lanh lảnh. Eo bị một cánh tay vòng qua, cả người bị lực đạo kéo ngược về phía sau, Kiều Hàm liền dựa vào một lồng ngực rắn chắc.

Hai người đang nắm lấy cánh tay Kiều Hàm chỉ cảm thấy bàn tay truyền đến cảm giác lạnh thấu xương, sự k*ch th*ch trong nháy mắt khiến cả hai buông tay. Chỉ trong khoảnh khắc đó, Kiều Hàm đã bị kéo ra xa họ ba bước.

“Ở ngoài đường mà lôi lôi kéo kéo, không hay đâu.” Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trên.

Biến cố bất ngờ khiến Kiều Hàm chưa kịp hoàn hồn, quay đầu nhìn lại, liền thấy yết hầu khẽ chuyển động và đường xương hàm căng cứng của Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ không buông Kiều Hàm ra, tư thế đó như đang ôm trọn vào lòng, chỉ có ánh mắt lại nhàn nhạt quét qua Đoạn Uân và Lang San như muốn tuyên bố chủ quyền. Có điều khi nhìn thấy Lang San, y hơi sững lại.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Lang San lập tức hiểu ra, vành mắt buồn bã dần đỏ lên.

Còn Đoạn Uân khi thấy tư thế độc chiếm của Tiêu Cửu Từ, trong lòng dâng lên từng đợt oán khí.

Kiều Hàm tuy cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái, nhưng trước mắt có việc quan trọng, vội vàng điên cuồng ra hiệu bằng mắt cho Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ tự nhiên hiểu Kiều Hàm đang nhắc nhở mình chuyện của Lang San, bèn buông người ra, vỗ nhẹ vào lưng Kiều Hàm, ý bảo bình tĩnh chớ nóng vội.

“Tiêu Cửu Từ, ngươi khôi phục rồi?” Đoạn Uân dần phản ứng lại, trố mắt nhìn, sắc mặt lúc xanh lúc trắng vì cảm nhận được uy áp của Tiêu Cửu Từ. Vốn tưởng rằng chỉ cần Tiêu Cửu Từ mãi là phế nhân, mình sẽ còn cơ hội có được Kiều Hàm, nào ngờ Tiêu Cửu Từ đã khôi phục đến mức này.

“Đang từ từ khôi phục.” Tiêu Cửu Từ nhàn nhạt đáp.

Lúc này những người khác cũng đi tới.

Tần Tu Trọng đến bên cạnh Kiều Uyển, nghi hoặc hỏi: “Sao các muội lại đi cùng nhau?”

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển tuy cũng coi như người của Bất Niệm Cung, nhưng hoàn toàn không qua lại với Đoạn Uân.

Kiều Uyển kể sơ qua chuyện vừa gặp, chỉ không nhắc đến việc Lang San bị nghi ngờ là Yêu tộc, chỉ nói có chút hiểu lầm xung đột, mọi người quen thêm một tiểu cô nương.

Tần Tu Trọng quét mắt qua Lang San. Do trận pháp ngụy trang đã được Kiều Hàm sửa lại, nên hắn và Nguyên Hội đều không phát hiện ra sự bất thường của Lang San, chỉ trực giác cảm thấy có chút kỳ lạ.

Chuyện Đoạn Uân có ý với Kiều Hàm thì Tần Tu Trọng biết, nhưng điều khiến hắn kinh ngạc là tiểu cô nương mới quen kia vừa rồi lôi kéo Kiều Hàm, rõ ràng là thích Kiều Hàm mà. Kiều Hàm có sức hút đến thế sao? Tiểu cô nương mới quen chưa bao lâu đã thích cậu ta rồi?

Lục Truy đương nhiên nhận ra Lang San, nghe Kiều Uyển nói vậy cũng đoán được đại khái sự việc. Tuy nhiên hắn vẫn có một tầng đề phòng với Lang San. Bạch Nhung luôn ở dưới mí mắt hắn nên hắn tin tưởng, nhưng Yêu tộc khác thì phải cân nhắc. Dù sao đang trong thời kỳ xung đột nhạy cảm, một yêu tộc yếu ớt thế này chán sống hay sao mà trà trộn vào nơi đầy rẫy tu sĩ này.

Lục Truy nhìn Tiêu Cửu Từ, thấy ánh mắt Tiêu Cửu Từ nhìn Lang San cũng mang theo chút suy tư, liền biết tiểu tử này không bị ghen tuông làm mờ mắt.

Nhưng vấn đề là giờ làm sao tách Lang San ra để hỏi chuyện đây?

Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ đưa cho Lục Truy một ánh mắt, hướng ánh mắt đó là về phía Lục Tương Tương.

Làm huynh đệ nhiều năm, có thể nói là ăn ý nhất, Lục Truy nhếch môi cười: “Tiểu muội muội xinh đẹp ở đâu tới thế, đi một mình à?”

Lang San đang thất tình cũng hiểu phải phối hợp, gật đầu: “Ừm.”

“Muộn thế này rồi, đã tìm được chỗ ở chưa? Nếu chưa có chỗ ở, ta tìm giúp muội nhé?” Lục Truy vốn mang hình tượng công tử phong lưu, lời này do hắn nói ra không hề đột ngột chút nào.

Lang San có chút do dự, vừa định lắc đầu thì nghe Lục Truy nói tiếp: “Vừa khéo muội muội ta không muốn ở một mình, ta thấy hai muội trạc tuổi nhau, đã là bạn mới quen, một mình cũng không an toàn, chi bằng ở cùng nhau đi, cũng tiện chăm sóc lẫn nhau.”

Lục Tương Tương bị nói đến ngẩn người, theo bản năng hùa theo Lục Truy gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy.”

Lang San lén nhìn Kiều Hàm một cái. Kiều Hàm cũng hiểu ý đồ của Lục Truy, khẽ gật đầu ra hiệu với Lang San. Lang San lúc này mới mở miệng: “Vậy thì… làm phiền mọi người rồi.”

“Này!” Đoạn Uân đột nhiên cắt ngang: “Con nhỏ này có vấn đề, các ngươi nhiệt tình như vậy là có ý gì?! Lục Truy, ngươi theo đuổi nữ nhân cũng nhìn cho kỹ một chút, gu thẩm mỹ ngày càng tệ hại rồi đấy.”

Quả nhiên không dễ dàng mang đi.

“Ta thấy chỉ là một tiểu cô nương xinh đẹp thôi mà, có vấn đề gì chứ?” Lục Truy cười híp mắt.

Đoạn Uân lập tức chỉ vào Kiều Hàm: “Vừa rồi con nhỏ này còn muốn quyến rũ Kiều Hàm, mục đích rất rõ ràng, tuyệt đối có vấn đề.”

“Quyến rũ?” Tiêu Cửu Từ quét mắt nhìn Kiều Hàm.

Kiều Hàm câm nín.

Lang San tự dưng thấy lạnh sống lưng, vội vàng thanh minh: “Ta không có, ta mới không có! Ta nói đều là sự thật.”

Kiều Hàm cạn lời, chuyện bé xé ra to, “Chẳng qua là do khứu giác khác nhau, đấu khẩu vài câu thôi. Đoạn Uân, ngươi không thể vì người ta khác ngươi mà cứ bảo người ta có vấn đề được.”

Đoạn Uân thật sự cảm thấy Lang San có vấn đề, nhưng người ả ta quan tâm để ý lại cứ không tin ả ta, còn ra sức bênh vực con yêu nữ kia, khiến Đoạn Uân vừa tức vừa giận vừa oán hận. “Kiều Hàm, tên ngốc này, ngươi luôn không biết lòng tốt của người khác! Ả ta rõ ràng có vấn đề, ngươi lại cứ không tin ta, đợi đến lúc bị hại thì đừng có hối hận!”

Giờ bọn Tiêu Cửu Từ đều đã đến đông đủ, Kiều Hàm chẳng muốn lãng phí thời gian với Đoạn Uân nữa, “Ta thấy trời cũng tối muộn rồi, mọi người giải tán thôi, về nghỉ ngơi đi.”

Kiều Hàm nói xong kéo Tiêu Cửu Từ định đi. Cậu biết với cái tính điên khùng của Đoạn Uân, càng để ý tới ả ta thì càng không dứt ra được.

Tiêu Cửu Từ trong lòng cũng hiểu rõ, trực tiếp cáo từ mọi người.

“Kiều Hàm, ngươi!” Đoạn Uân tức giậm chân, muốn lao lên chặn Kiều Hàm lại, nhưng tốc độ Tiêu Cửu Từ cực nhanh, ôm lấy Kiều Hàm bay thẳng lên không trung, chớp mắt đã biến mất tăm.

Lục Truy cũng nhân cơ hội dẫn mấy đứa nhỏ cáo từ mọi người. Quả nhiên sự chú ý của Đoạn Uân đều dồn vào Kiều Hàm nên không để ý Lang San đã bị Lục Tương Tương kéo đi.

Nguyên Hội một mình tản bộ đi tìm chỗ của đệ tử Chung Nam Trai.

Chỉ còn Tần Tu Trọng và Kiều Uyển ở lại, dù sao cũng coi như người của Bất Niệm Cung, không thể làm lơ Đoạn Uân được.

“Đoạn Uân, bọn ta phải về khách đ**m của Bất Niệm Cung, ngươi tính sao?” Tần Tu Trọng nói.

“Cút đi!” Đoạn Uân thẹn quá hóa giận quát.

Tần Tu Trọng cười lạnh một tiếng, dẫn Kiều Uyển quay người bỏ đi. Kiều Uyển liếc nhìn Đoạn Uân, thấy vành mắt ả ta đỏ hoe, rõ ràng là vừa tức vừa đau lòng. Người phụ nữ kiếp trước luôn nhắm vào nàng, kiếp này lại yêu Kiều Hàm, thật khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng người phụ nữ như vậy rốt cuộc vẫn nguy hiểm. Kiều Hàm đắc tội ả ta như vậy, không biết sau này sẽ bị nhắm vào thế nào.

Đoạn Uân bị bỏ lại một mình, cơn giận bùng lên dữ dội, vung roi quất nát tất cả các sạp hàng chưa dọn quanh đó mới dừng lại, đáy mắt tràn đầy không cam lòng và phẫn nộ. Ả ta nhất định phải có được Kiều Hàm, nếu không có được, ả ta thà hủy hoại cậu còn hơn.

Bên kia, Tiêu Cửu Từ đưa Kiều Hàm lượn một vòng rồi mới đến khách đ**m Ngọc Hư Tông bao trọn, tìm đến viện của Lục Truy.

Lúc này bọn họ cũng vừa mới về. Lang San vốn còn chút căng thẳng, chỉ dám thân cận với Bạch Nhung, nhưng vừa thấy Kiều Hàm xuất hiện liền lập tức sáp lại gần.

“Kiều đại ca…” Lang San vui mừng gọi. Vì đều là người quen nên cách xưng hô của Lang San cũng trở nên tùy ý hơn.

Tiêu Cửu Từ nhìn Lang San một cái, không nói gì. Kiều Hàm thì đi thẳng vào vấn đề: “Lang San, ở đây đều là người quen, muội không cần lo lắng vấn đề an toàn. Muội kể kỹ tình hình của muội và Linh Lang tộc xem nào. Muội biết Vương hậu của các muội là bạn của bọn ta mà.”

“Khoan đã, Ngụy Nghiên xảy ra chuyện rồi?” Lục Truy kinh ngạc hỏi ngay.

Lang San thấy mọi người nghiêm túc như vậy cũng vội vàng kể: “Thật ra muội cũng không biết chuyện gì xảy ra. Ban đầu Vương đưa Vương hậu đi vân du, bảo bọn muội canh giữ Xích Nhai cho tốt, cứ cách một khoảng thời gian sẽ nhận được tin của Vương. Bọn muội còn biết Vương đã sinh được một tiểu công chúa. Cách đây không lâu, Vương truyền tin bảo sẽ đưa Vương hậu và tiểu công chúa trở về, nào ngờ chưa đợi được họ về thì lại nhận được lệnh triệu tập của Yêu Hoàng. Vì không liên lạc được với Vương, lòng người trong tộc dần dao động, chẳng bao lâu sau bị các lang tộc khác chia nhau thôn tính.”

“Lang Vương vẫn luôn không hiện thân? Sống chết đều không có tin tức?” Lục Truy ngạc nhiên.

Lang San bất an gật đầu.

Sắc mặt Kiều Hàm không tốt lắm. Khó khăn lắm mới cứu được người, nếu vẫn xảy ra chuyện thì cảm giác thật sự quá tệ.

Lục Truy cau mày nhìn Tiêu Cửu Từ: “Là Tu Chân giới hay Yêu giới? Tu Chân giới cấm bán yêu ra đời, Yêu giới tuy không cấm nhưng thời điểm Yêu Hoàng đến thu nạp Linh Lang tộc cũng quá trùng hợp, cứ như biết Lang Vương bọn họ sẽ không về được vậy. Ta cảm thấy khả năng là Yêu giới rất lớn.”

Lang San và Bạch Nhung nghe xong đều rùng mình. Bọn họ không thể tin Yêu giới lại làm ra chuyện như vậy, trong mắt họ thì Yêu giới còn trọng tình đồng loại hơn đám Nhân tộc đê tiện ở Tu Chân giới nhiều.

Tiêu Cửu Từ trầm ngâm giây lát rồi nói: “Giả sử là Yêu giới ra tay, thì có thể trực tiếp để Linh Lang tộc phát hiện thi thể, như vậy sẽ dễ dàng thu nạp họ hơn. Nếu là Tu Chân giới, mục đích chắc chắn là nhắm vào bán yêu, nhưng người họ có thể phái đi làm nhiệm vụ này thực lực có hạn. Có Lang Khê và Ngụy Nghiên bảo vệ, ít nhất phải có chiến lực Hóa Thần kỳ mới đủ khiến họ mất tích không một dấu vết như vậy. Cho nên cả hai giới đều có động cơ, nhưng cũng đều có điểm vô lý.”

Lục Truy bực bội vò đầu.

Kiều Hàm không nhịn được nói: “Liệu có phải là Ma giới không?”

Tiêu Cửu Từ và Lục Truy lập tức nhìn Kiều Hàm với vẻ mặt khó diễn tả thành lời. Đây có tính là tự thú không?

“Khụ khụ, Ma giới có lý do gì để đối phó với họ chứ?” Lục Truy buồn cười nói.

“Ờ…” Kiều Hàm thật ra cũng không nghĩ thông, nhưng cứ thấy có gì đó không đúng. Dù sao thế giới này có thể gọi là phe phản diện đối lập thì chỉ có Ma giới thôi. Mọi chuyện rắc rối đều do ma tu gây ra, mục đích chính tuyến là giải phong ấn Ma giới mà. Nên người ta hay liên tưởng đến hướng này cũng phải thôi.

“Manh mối chuyện này quá ít, cũng chỉ có thể mong họ thuận lợi thoát hiểm, gặp mặt rồi mới giải đáp được.” Tiêu Cửu Từ thở dài.

Lục Truy lại quay sang hỏi Lang San: “Yêu Hoàng của các ngươi thực sự muốn khai chiến với Tu Chân giới bọn ta sao?” Nói đoạn, hắn không kìm được liếc nhìn Bạch Nhung.

Sắc mặt Bạch Nhung cũng không tốt lắm. Cậu thuộc diện mật thám được phái đi trong thời gian kiềm chế lẫn nhau, ngụy trang trên người là cao cấp nhất, có thể giúp cậu ẩn mình lặng lẽ rất lâu. Nếu mãi không khai chiến thì Bạch Nhung có thể cứ thế làm đệ tử Ngọc Hư Tông, nhưng một khi khai chiến, chắc chắn sẽ có người liên lạc với Bạch Nhung, bắt cậu làm những việc nguy hiểm.

Đây không phải là điều Lục Truy muốn thấy.

Lang San thuộc tầng lớp Yêu tộc thấp nhất, đương nhiên không rõ tình hình cụ thể, chỉ biết Yêu giới mấy năm gần đây xảy ra rất nhiều thảm án đều do tu sĩ Tu Chân giới gây ra, nên Yêu tộc đã không thể nhịn được nữa, không khí vô cùng căng thẳng.

Nghe đến đây, Lục Tương Tương không nhịn được nói: “Nhưng Tu Chân giới bọn ta cũng có rất nhiều thảm án do Yêu tộc các ngươi gây ra mà.”

Lang San nghe giọng điệu không tốt của Lục Tương Tương, cúi đầu lí nhí: “Bọn ta… có vài tộc đàn bọn ta cũng rất thảm.”

Bầu không khí nhất thời trở nên rất tệ.

Tiêu Cửu Từ lên tiếng cắt ngang: “Ngươi có biết chuyện về tên bán yêu điên loạn kia không?”

Về bán yêu, sở dĩ bên ngoài đều không thích, một là vấn đề tôn nghiêm huyết mạch, hai là bán yêu một khi mất khống chế, trở nên điên loạn sẽ trở thành thảm họa, vô cùng nguy hiểm.

Nhưng không ai biết tại sao bán yêu lại hóa điên, cách giải thích thống nhất là do huyết mạch bán yêu thấp hèn, khiếm khuyết bẩm sinh, định mệnh đã là như thế. Cho nên Nhân tộc và Yêu tộc không thể yêu nhau, không thể sinh ra bán yêu.

Tuy nhiên theo tỷ lệ mà nói, bán yêu hóa điên chỉ đếm trên đầu ngón tay trong cộng đồng bán yêu. Hơn nữa không biết là bán yêu càng mạnh càng dễ mất khống chế hóa điên, hay là ngược lại.

Tiêu Cửu Từ vẫn luôn cho rằng chắc chắn phải có nguyên nhân nào đó khiến bán yêu hóa điên, không nên vơ đũa cả nắm tất cả bán yêu.

Nhưng một mình y nói cũng chẳng thay đổi được cách nhìn của mọi người, trừ phi tìm được chứng cứ. Nhưng bán yêu hóa điên không những ít mà cơ bản đều chết sớm, tuổi thọ của họ không tỷ lệ thuận với tu vi, tìm được thì toàn là xác chết, căn bản không cách nào kiểm chứng.

Nay xuất hiện một bán yêu hóa điên còn sống, Tiêu Cửu Từ thật sự rất tò mò.

Lang San ngẩn ra đáp: “Ta chỉ biết hắn tên Minh Dạ, có huyết mạch chi nhánh Bạch Hổ của Linh Hổ tộc. Chi nhánh Bạch Hổ cũng giống bọn ta không bài xích bán yêu, nhưng giờ tộc Bạch Hổ đã lụi tàn từ lâu rồi. Mọi người đều nói những con Bạch Hổ còn sót lại đều đi theo Minh Dạ, sống tách biệt bên ngoài Yêu giới. Cho nên họ làm chuyện gì bọn muội cũng không biết. Vì họ không xâm phạm Yêu giới nên mọi người đều mắt nhắm mắt mở cho qua.”

“Bạch Hổ? Hình như chưa từng nghe qua tộc này?” Lục Truy nghi hoặc.

Lang San mím môi: “Trăm năm trước là một yêu tộc rất mạnh, nhưng nghe đồn bị tu sĩ giết đến lụi tàn rồi.”

Mọi người nghe vậy đều sững sờ, trong lòng không khỏi suy đoán, tên bán yêu mang huyết mạch Bạch Hổ này có phải vì thế mà nhắm vào Tu Chân giới không?

Về điểm này, trong nguyên tác chỉ lướt qua, nên Kiều Hàm chỉ biết thông tin cơ bản chứ nguyên do không rõ ràng.

Kiều Hàm biết, Lạc Hà Tiên Hội hiện giờ coi như hội tụ ba luồng thế lực: một là Yêu tộc đang chờ thời cơ hành động, một là Minh Dạ đang chuẩn bị đi săn, và một là Nhân tộc vẫn chưa hay biết gì.

Thông tin Lang San cung cấp được cũng có hạn, dù sao cô nàng cũng là Yêu tộc, không thể nào phối hợp hết mình với họ, muốn hỏi gì thì hỏi được.

Mọi người cũng không làm khó cô nàng. Lang San cũng không thích hợp ở lại với họ mãi, nên nói xong những điều cần nói thì cũng đến lúc tiễn cô nàng đi.

Chuyện tiễn người này, đương nhiên để Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ làm.

Vì suýt bị lộ thân phận, Lang San không tiện ở lại lâu, nên hai người đưa Lang San ra thẳng ngoài cổng thành.

“Sau này mấy chuyện kiểu này tránh được thì tránh, biết đâu Lang Vương của các muội sẽ sớm trở về dẫn dắt các muội.” Kiều Hàm khuyên nhủ.

Lang San lưu luyến nhìn Kiều Hàm, lại liếc nhìn Tiêu Cửu Từ, cuối cùng không nhịn được mở miệng: “Kiều đại ca, muội có thể nói chuyện riêng với huynh không?”

Kiều Hàm nhìn Lang San giờ đã ra dáng thiếu nữ, có chút khó xử, nhưng nếu không đồng ý thì cô nàng có vẻ sắp khóc đến nơi. Kiều Hàm hết cách, đành nhìn sang Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ cũng không đến nỗi không cho họ nói chuyện riêng, đang định nhường chỗ cho hai người, nhưng khi đi ngang qua Kiều Hàm vẫn không kìm được ghé tai thì thầm: “Đừng để nàng ta l**m đệ, cắn đệ, chú ý chừng mực.”

Kiều Hàm nghệch mặt ra một lúc mới nhớ, lang tộc hễ kích động là hay thể hiện tình cảm với người mình thích như thế. Cậu đúng là từng bị Lang San lúc còn là sói l**m qua thật.

Kiều Hàm xấu hổ không thôi, vội vàng gật đầu.

Đợi Tiêu Cửu Từ đi khuất, Lang San mới si mê nói: “Kiều đại ca, huynh thật sự ở bên sư huynh huynh rồi sao.”

Kiều Hàm: …Quả nhiên vẫn là câu hỏi này!

Kiều Hàm thật sự bó tay, nhưng nhìn cô thiếu nữ đương độ xuân thì, lúc này chỉ đành nói dối, gật đầu.

Lang San lập tức tủi thân: “Là muội chậm chân, là muội quá yếu, lãng phí thời gian.”

Kiều Hàm không quen mấy chuyện này, chỉ biết cười gượng.

Lang San đỏ hoe mắt: “Kiều đại ca, muội thật sự không còn cơ hội nào sao?”

Kiều Hàm chỉ có thể nói: “Xin lỗi.”

Lang San nấc lên một cái, lúc này mới cam chịu: “Muội biết rồi.”

Kiều Hàm cười nói: “Muội sẽ gặp được người tốt hơn.”

Lời an ủi kiểu này chẳng ai muốn nghe, nhưng Lang San vẫn ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nói tiếp: “Kiều đại ca, muội vẫn muốn nói với huynh một tiếng, lúc nãy muội không nói dối, không cố ý quyến rũ huynh, muội thật sự ngửi thấy mùi hương rất thơm trên người huynh.”

Kiều Hàm suýt bật cười, xem ra tính cách cô nương này không chịu được oan ức, vậy mà vẫn còn để ý chuyện đó.

“Ta tin lúc đó muội ngửi thấy, khứu giác lang yêu chắc chắn không tầm thường mà, biết đâu ta dính một chút xíu thôi là muội đã…”

Không đợi Kiều Hàm nói hết, Lang San lập tức nói: “Không phải đâu, chỉ cần ghé lại gần ngửi là rất rõ, không liên quan đến khứu giác của muội, bây giờ vẫn ngửi thấy được mà.”

Nói rồi, Lang San còn kiễng chân, ghé sát vào người Kiều Hàm ngửi ngửi. Lập tức có một thoáng mê ly: “Thật sự rất thơm.”

Nếu chỉ có mỗi Lang San thì Kiều Hàm còn tưởng là do tiểu cô nương thích mình nên mới thấy mùi trên người mình thơm, nhưng hình như đâu chỉ có một lần.

Giao nhân Hoa Trung Hải, rồi sư huynh, chẳng lẽ cơ thể cậu thật sự có vấn đề? Nhưng tại sao chỉ có một số ít người ngửi thấy?

Những người này có điểm chung gì không?

…Đều thích…

Không đúng không đúng! Cậu đang suy nghĩ linh tinh cái gì thế! Sư huynh chắc chắn không thích cậu mà!

Hơn nữa, Đoạn Uân kia chẳng phải luôn mồm nói thích cậu sao, cũng đâu có ngửi thấy, chắc chắn không liên quan đến chuyện đó.

Tạm biệt Lang San, phía sau liền có một người đáp xuống.

Kiều Hàm do dự một lát, cuối cùng quyết định ngoan ngoãn nói với Tiêu Cửu Từ. Tuy cậu không muốn Tiêu Cửu Từ lo lắng, nhưng nhỡ đâu thật sự có vấn đề gì, giấu giếm không báo có thể sẽ liên lụy người khác. Về phương diện này Kiều Hàm khá cẩn trọng.

Nghe Kiều Hàm kể lại vụ tranh cãi ở chợ đêm, Tiêu Cửu Từ sững lại một chút, đột nhiên bước lên một bước.

Vì bước chân quá lớn, cảm giác dùng thân hình cao lớn áp sát lại gần quá mức áp lực, khiến Kiều Hàm gần như lùi lại theo bản năng, vừa vặn đứng ngay cạnh cái cây, lưng đập ngay vào thân cây.

Chưa đợi Kiều Hàm né ra, Tiêu Cửu Từ đã cúi người xuống.

Trong phút chốc, vùng cổ nhạy cảm cảm nhận được hơi thở nóng hổi.

Nhiệt độ và độ ẩm đó khiến Kiều Hàm rất nghi ngờ chóp mũi Tiêu Cửu Từ sắp dán lên cổ mình đến nơi rồi.

Kiều Hàm rủ mắt là có thể nhìn thấy sườn mặt tuấn tú của Tiêu Cửu Từ, được ánh trăng phủ lên, đường nét rõ ràng.

Hơi thở thuộc về Tiêu Cửu Từ phả vào mặt.

Nói cậu thơm, cậu chẳng ngửi thấy tí nào, nhưng mùi hương trên người Tiêu Cửu Từ vẫn là mùi gỗ thanh nhã thoang thoảng, giống như khu rừng yên tĩnh thanh bình, là mùi hương cậu thích nhất.

Cậu có thể cảm nhận được Tiêu Cửu Từ đang nhẹ nhàng ngửi mùi hương trên người mình. Điều này khiến Kiều Hàm trở nên vô cùng nhạy cảm, cả người căng cứng, luôn có sự thôi thúc muốn đẩy người ra, nhưng tay chân lại mềm nhũn không còn chút sức lực, chỉ đành mặc cho đối phương áp sát, ngửi mình.

Thật ra chỉ cần đứng bên cạnh là có thể ngửi thấy, Tiêu Cửu Từ vẫn luôn ngửi thấy.

Chỉ là vừa rồi nghe Kiều Hàm nói cậu bị người ta ngửi hết lượt, tâm trạng Tiêu Cửu Từ liền không ổn định, cứ như… muốn bù đắp lại cái gì đó vậy.

Cho nên Tiêu Cửu Từ ngửi một lúc lâu.

Sự tiếp cận không chạm vào da thịt này rốt cuộc khiến Kiều Hàm suýt thì mềm chân đứng không vững, chỉ có thể run rẩy gọi: “Sư… sư huynh?”

Tiêu Cửu Từ ngước đôi mắt sâu thẳm lên, khẽ chớp một cái, khôi phục vẻ bình tĩnh rồi mới lùi lại: “Ừm.”

Kiều Hàm lúng túng hỏi: “Sao rồi?”

Tiêu Cửu Từ nhếch khóe môi: “Rất thơm.”

Kiều Hàm: …Sao cuộc đối thoại này kỳ cục thế nhỉ!

Nhưng Tiêu Cửu Từ cũng rất nhanh nghiêm túc trở lại: “Đệ cảm thấy có quy luật gì không?”

Điểm duy nhất Kiều Hàm nghĩ tới vừa bị cậu phủ quyết rồi, còn có chút ngại ngùng khi đối mặt với Tiêu Cửu Từ: “Chẳng có quy luật nào cả.”

Tiêu Cửu Từ thật ra cũng không nắm chắc quy luật, “Lát nữa ta hỏi Kiều Uyển và Tần Tu Trọng xem sao, xem có liên quan đến La Yên Huyền Thể không.”

Kiều Hàm kỳ quái: “Hỏi Kiều Uyển là được rồi mà? Hỏi Tần Tu Trọng làm gì?”

Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm với ánh mắt đầy ẩn ý, nói: “Bản thân người đó không ngửi thấy mà.”

Kiều Hàm nghẹn lời, chợt phản ứng lại. Hỏi Tần Tu Trọng, chẳng phải vì Tần Tu Trọng có khả năng thích Kiều Uyển sao?

Kiều Hàm tự nhiên thấy hơi hoảng hốt, nhưng lại không dám nghĩ lung tung.

Tiêu Cửu Từ nhìn bộ dạng không tự nhiên của Kiều Hàm, không nhịn được cười nói: “Đi, về thôi.”

“Ngự kiếm ạ?” Kiều Hàm hoàn hồn.

“Không, đi bộ về.”

“Hả?” Đây là ngoài thành đấy, đi bộ về khách đ**m thì phải mất một canh giờ lận.

Tiêu Cửu Từ nói: “Vừa hay nói với đệ chuyện bọn ta đã bàn bạc ở khách đ**m.”

Kiều Hàm cảm thấy lạ, hỏi: “Không thể về rồi nói sao?”

Tiêu Cửu Từ liếc Kiều Hàm một cái: “Về rồi… chúng ta cũng đâu có ở cùng một phòng.”

Kiều Hàm cảm thấy câu nói này mang theo chút cảm xúc không đúng lắm, ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy Tiêu Cửu Từ đã thong thả bước về phía trước, khóe miệng ngậm cười nói: “Sao thế? Tối nay đi dạo phố với họ mệt rồi à? Không muốn cùng sư huynh tản bộ dưới trăng sao?”

Tiêu Cửu Từ quay đầu lại cười: “Hiếm khi ánh trăng đêm nay đẹp thế này.”

Quả thật rất đẹp, trăng tròn vành vạnh, là lúc ánh trăng trong trẻo nhất, tựa như dải ngân hà đổ xuống, đậu trên vai người nọ.

Gió đêm thổi tới, rừng núi khẽ reo, Kiều Hàm không khỏi nghĩ, đúng là một đêm trăng đẹp.

Trong lòng Kiều Hàm dâng lên niềm vui sướng thầm kín, cũng chẳng biết niềm vui này từ đâu mà đến, tóm lại cứ như nhặt được bảo vật vậy. Cậu vội vàng rảo bước theo sau, lắng nghe giọng nói trầm ấm của Tiêu Cửu Từ kể lại tường tận cuộc bàn bạc của họ.

Về đủ chuyện liên quan đến Ma tộc, bọn họ coi như đã hình thành một nhóm nhỏ, âm thầm quan sát, âm thầm điều tra, thu thập thông tin, phòng ngừa chu đáo trước khi tai họa xảy ra.

Tuy tính cách mỗi người một khác, nhưng đối với thế giới này, họ đều có trách nhiệm, nguyện ý bỏ công sức để bảo vệ sự an toàn của thế giới.

Thật ra Kiều Hàm rất khâm phục họ, cậu thì không làm được như vậy, cậu chỉ muốn bảo vệ một người mà thôi.

Hai người vừa bước ra khỏi rừng, đang định rời đi, Tiêu Cửu Từ bỗng khựng lại.

Kiều Hàm đang định hỏi có chuyện gì?

Đột nhiên Tiêu Cửu Từ mạnh mẽ nghiêng người ôm chặt lấy Kiều Hàm, kết giới hộ thân nhanh chóng sáng lên. Chỉ cảm thấy một luồng uy áp cực mạnh ập đến, trong nháy mắt chấn vỡ kết giới của họ tan tành, linh lực hỗn loạn.

Nhưng luồng uy áp đó cũng lướt qua rất nhanh, theo sau là một tiếng hổ gầm, rồi mọi thứ lại trở về yên tĩnh.

Thế nhưng cả hai đều kinh hãi đến sắc mặt khó coi. Không phải chưa từng bị cao thủ dùng uy áp trấn áp, nhưng có thể đạt đến hiệu quả này, gần như đã vượt qua sư phụ Quỳnh Bích Tiên Tử của họ. Kiều Hàm ngẩn cả người ra.

Tiêu Cửu Từ phản ứng ngay lập tức, kéo Kiều Hàm bay khỏi khu vực này.

Tò mò là một chuyện, nhưng tuyệt đối không thể để bản thân rơi vào nguy hiểm, đó là chuyện kẻ không có não mới làm.

Đợi về đến trong thành, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

“Đó là Độ Kiếp kỳ?” Kiều Hàm kinh ngạc nói, người có thể xuất hiện ở đây, chẳng lẽ là người đó?

Tiêu Cửu Từ nhíu mày: “Là Độ Kiếp kỳ không hoàn chỉnh, nếu không chỉ dựa vào uy áp vừa rồi, chúng ta chắc chắn sẽ ngất xỉu. Lạ thật, Tu Chân giới sao lại có nhân vật cỡ này, vừa nãy hắn đang đuổi theo… tiếng hổ gầm, chẳng lẽ là Minh Dạ?”

Dù sao tiếng hổ gầm kia nghe cũng không phải thực lực tầm thường, có thể đã đạt đến Hóa Thần kỳ.

Còn cái gọi là Độ Kiếp kỳ không hoàn chỉnh, chính là cưỡng ép tiến giai, thân chịu trọng thương. Tuy cảnh giới đã ổn định, nhưng cơ thể quá yếu cũng sẽ bị rớt cảnh giới. Thông thường loại người này phải tịnh dưỡng cho tốt mới đúng, sao lại chạy ra ngoài đuổi bắt bán yêu?

Những điều này Tiêu Cửu Từ nghĩ không thông, nhưng Kiều Hàm thì đã xâu chuỗi được nguyên nhân và kết quả của sự việc.

Kết quả không cần xem cũng biết, chắc chắn là không đuổi kịp, nếu không cũng sẽ chẳng đi đến kết cục đó.

Hai người trở về khách đ**m, cũng vào cùng một phòng, leo lên cùng một chiếc giường.

Vì luồng uy áp vừa rồi khiến linh lực của họ bị rối loạn, nếu không điều hòa đàng hoàng, chắc chắn sẽ gây ra nội thương. Mà công pháp song tu của họ là cách điều hòa tốt nhất, cho nên cũng chẳng cần làm bộ làm tịch nữa.

Hai người ngồi khoanh chân đối diện nhau trên giường, hai tay nắm chặt, bắt đầu vận hành công pháp.

Vì dùng phương thức điều hòa đơn giản nhất này nên tự nhiên phải mất cả đêm.

Kiều Hàm không nhớ mình ngủ thiếp đi lúc nào, dù sao điều hòa linh lực cũng rất vất vả. Cậu chỉ nhớ mang máng trong lúc mơ màng dường như nghe thấy tiếng chuông reo khẽ và tiếng cười nhàn nhạt.

Đến khi Kiều Hàm tỉnh lại, liền phát hiện mình đang nằm gọn trong lòng Tiêu Cửu Từ, ngủ ngon lành trên giường.

Kiều Hàm chầm chậm chớp mắt, đến khi nhìn rõ yết hầu trước mặt, tim bắt đầu đập thình thịch.

Về sau cậu mệt quá ngủ thiếp đi, thế sao sư huynh cũng ngủ luôn rồi?

Hai người ngủ một hồi, rồi… cứ thế ôm nhau như vậy?

Trái tim bé nhỏ của Kiều Hàm làm sao chịu đựng nổi đây.

Kiều Hàm cựa quậy, càng đau lòng phát hiện chân hai người còn đang quấn lấy nhau. Điều này khiến cậu không khỏi nhớ lại cảm giác lúc biến thành giao nhân, nhưng may mà lúc này quần áo hai người vẫn chỉnh tề, hơn nữa vì quá mệt nên chẳng có phản ứng gì cả.

Kiều Hàm rón rén như ăn trộm, từ từ rút chân ra, lại thoát khỏi vòng tay người kia, đang định lén lút ngồi dậy thì vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp một gương mặt tuấn tú nhu hòa hoàn toàn không chút đề phòng.

Tiêu Cửu Từ bị Kiều Hàm làm thức giấc, mắt còn ngái ngủ, vừa mở mắt ra đã mang theo ý cười, dịu dàng nhìn Kiều Hàm.

Tựa như thời khắc hừng đông, bầu trời đầy sao đang dần ẩn đi, mông lung huyền ảo.

Kiều Hàm ngẩn người, khoảng cách quá gần, xung quanh lại quá yên tĩnh, dáng vẻ hoàn toàn không phòng bị đó khiến tim Kiều Hàm đập thót một cái.

Trong sâu thẳm tâm trí không khỏi nảy ra một ý nghĩ, một Tiêu Cửu Từ như thế này dường như chỉ có mình cậu nhìn thấy, cảm giác này thật sự… rất khác lạ.

Đang mải suy nghĩ, đột nhiên ngoài cửa truyền đến động tĩnh, có người không chút khách khí đẩy cửa bước vào.

Phản ứng đầu tiên của Kiều Hàm không phải là vội vàng nhảy xuống giường thoát khỏi cảnh tượng xấu hổ này, mà là ngay khi Tiêu Cửu Từ định ngẩng đầu nhìn sang, cậu đột ngột đưa hai tay ôm lấy mặt Tiêu Cửu Từ, ép y không thể ngẩng đầu, không thể lộ mặt, chỉ có thể đối mặt với mình.

Dùng chính mình che chắn hoàn toàn tầm nhìn của người bên ngoài, không để bất cứ ai nhìn thấy Tiêu Cửu Từ trong bộ dạng này.

Tiêu Cửu Từ bị ôm mặt, ngơ ngác nhìn Kiều Hàm, chóp mũi hai người suýt chạm vào nhau, hơi thở gần như quấn quýt đầy ám muội, khiến lòng Tiêu Cửu Từ gợn sóng.

Đây là… ngủ mê rồi? Muốn hôn y?

Tiêu Cửu Từ không hề phản kháng, cứ để mặc cậu ôm lấy mặt mình, thậm chí hàng mi còn hơi rủ xuống, tầm mắt rơi trên môi Kiều Hàm, dường như đang ám chỉ điều gì đó.

Nhưng não bộ Kiều Hàm lại đang trong trạng thái “mất sóng”, trong đầu toàn là suy nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?

“Đờ mờ!!” Giọng Lục Truy vang lên, cánh cửa lại bị đóng sầm một cái.

“Làm gì thế?” Giọng Nguyên Hội vọng vào.

“Nhìn thấy cái không nên nhìn rồi.” Lục Truy rầu rĩ.

“Hả?”

“Giả vờ giả vịt đặt hai phòng, không trách ông đây được!” Lục Truy cáu kỉnh.

Nguyên Hội cuối cùng cũng hiểu ra, bèn ghét bỏ nói: “Huynh nên sửa cái tật mở cửa bừa bãi đi.”

“Ta thật sự tưởng huynh đệ ta ngủ một mình mà!” Lục Truy oan uổng vô cùng, cứ cảm thấy chuyện này quen quen.

Lúc này dưới lầu cũng truyền đến tiếng động.

Là nhóm Tần Tu Trọng đã tới, mọi người hẹn nhau trong hai ngày chờ Tiên Phủ hiện thế sẽ đi dạo quanh đây.

“Người đâu? Vẫn chưa dậy à?” Tần Tu Trọng có chút bất ngờ, cứ tưởng nhóm Tiêu Cửu Từ là kiểu người dậy sớm chứ.

Lục Truy ghé vào lan can tầng hai, giọng điệu mập mờ: “Chắc hai người họ cần thêm chút thời gian.”

Tần Tu Trọng và Kiều Uyển đều sững sờ, kết quả liền thấy cánh cửa phòng sau lưng Lục Truy bị đá văng, Kiều Hàm với khuôn mặt cứng đờ bước ra, ngay sau đó Tiêu Cửu Từ với khóe mắt đầy ý cười cũng đi ra theo.

Một phòng, hôm qua… chẳng phải đã đặt hai phòng sao?

Tần Tu Trọng thu hồi ánh mắt, Kiều Uyển lại vì cú sốc nhất thời mà ngẩn người tại chỗ.

Dù sao biết họ thích nhau là một chuyện, nhưng tận mắt thấy hai người từ hai phòng biến thành một phòng vẫn rất k*ch th*ch, huống hồ lời Lục Truy vừa nói rõ ràng là có ý đó.

Xuống lầu, Kiều Hàm đi tìm đồ ăn, Tiêu Cửu Từ mời mọi người vào nhã gian, kể lại tình huống gặp phải tối qua.

Cũng chẳng ai hỏi bọn họ nửa đêm chạy ra ngoài làm gì, chỉ riêng việc gặp bán yêu Minh Dạ và tu sĩ Độ Kiếp kỳ đã đủ kinh người rồi.

“Hiện tại ở Tu Chân giới chắc chỉ có một Độ Kiếp kỳ thôi, là người của Bất Niệm Cung…” Nguyên Hội kinh ngạc nhìn sang Tần Tu Trọng: “Không phải đang bế quan sao?”

Tần Tu Trọng cau mày lắc đầu: “Chắc không phải cùng một người. Lão tổ cỡ đó chắc cũng sẽ không lặng lẽ đi truy sát bán yêu đâu.”

“Ta nhớ ra rồi, mọi người có nhớ ta từng kể về một vị Tiên tôn của Lạc Hà Tiên Phủ không? Chẳng phải ông ta tiến giai ngay trước khi không gian đóng lại sao?” Lục Truy nói.

Nguyên Hội nhíu mày: “Vậy ông ta… không phải nên ở bên trong Lạc Hà Tiên Phủ sao?”

Lục Truy nghẹn lời.

Tiêu Cửu Từ nói: “Có lẽ lúc đó ông ta không cùng Tiên Phủ đi vào không gian.”

Suy đoán này vừa đưa ra, mọi người lập tức kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ.

“Vậy sáu mươi năm nay vẫn luôn im hơi lặng tiếng, không có chút tin tức nào?” Tần Tu Trọng không tin lắm.

“Ông ta truy sát bán yêu, nghe có vẻ rất hợp với tác phong của Lạc Hà Tiên Phủ đấy.” Lục Truy lại thấy có khả năng.

Nói đến đây, Lục Truy với tư cách là “người cao tuổi” lại phổ cập cho mọi người một chút về tình hình thế hệ nắm quyền của Lạc Hà Tiên Phủ sáu mươi năm trước. Mới qua sáu mươi năm, chắc họ cũng không thay đổi gì nhiều.

Đệ tử Lạc Hà Tiên Phủ rất ít, chất lượng hơn số lượng. Chưởng môn hiện tại hẳn là Khung Linh Tiên Tôn, phó thủ là Thượng Huyền Tiên Tôn, còn có người tu vi cao nhất là Linh Diệu Tiên Tôn.

Luôn có lời đồn về bảng xếp hạng chiến lực Tu Chân giới, đứng nhất là vị lão tổ bế quan không ra của Bất Niệm Cung, Độ Kiếp kỳ. Thứ ba là Quỳnh Bích Tiên Tử, nửa bước Độ Kiếp, Hóa Thần đỉnh phong.

Còn thứ hai được công nhận chính là Linh Diệu Tiên Tôn của Lạc Hà Tiên Phủ. Trong lần xuất hiện sáu mươi năm trước, Linh Diệu Tiên Tôn đã dẫn động thiên lôi, trở thành tu sĩ Độ Kiếp kỳ thứ hai của Tu Chân giới, chỉ là khi đó không gian khép lại, không ai được chứng kiến phong thái của tu sĩ Độ Kiếp kỳ.

Hơn nữa tính theo tuổi tác, tương lai tuyệt đối có thể nghiền ép lão tổ của Bất Niệm Cung.

Lục Truy cực kỳ sùng bái vị Linh Diệu Tiên Tôn này, Kiều Hàm vừa bước vào đã nghe thấy Lục Truy đang bốc phét người kia lợi hại thế nào.

Kiều Hàm đưa bữa sáng cho Tiêu Cửu Từ. Từ khi đi vân du đến nay họ đã hình thành thói quen ăn linh thực, cũng không phải bắt buộc phải ăn, chỉ là cảm thấy có không khí.

Lục Truy thấy Kiều Hàm vào liền cười nói: “Kiều Hàm ngươi biết không? Lúc sư huynh ngươi mới bắt đầu nổi danh, có người lớp trước bảo huynh ấy là Tiểu Linh Diệu Tiên Tôn đấy, tuấn tú y hệt, thiên tài y hệt, nếu gặp lúc Lạc Hà Tiên Phủ hiện thế, chắc chắn rất hợp để được Tiên Phủ thu nhận làm đồ đệ.”

Kiều Hàm nghe thì thấy mới lạ, nhưng nghĩ lại lại thấy xui xẻo.

Tuy Linh Diệu Tiên Tôn cũng không tệ, nhưng làm sư đồ thì thôi đi, cứ có cảm giác như lời nguyền ấy, thà chọn bà cô Quỳnh Bích vô tâm vô phế còn hơn.

Nói xong chủ đề bất chợt này, bất luận tu sĩ Độ Kiếp kỳ kia là ai, chỉ cần ông ta đang truy sát bán yêu điên loạn thì có vẻ sẽ không gây bất lợi cho người ở đây. Còn sự xuất hiện của Minh Dạ chứng tỏ hắn quả thực có mục đích nào đó với nơi này.

Mọi người chỉ có thể bảo nhau cẩn thận là trên hết.

Một lát sau, mọi người rủ nhau đi ra ngoài. Rất nhanh đã nhìn thấy Tiên Phủ đã hiện ra hình hài sơ khai.

Tuy chưa hiện thế hoàn chỉnh, nhưng đã có thể nhìn thấy đường nét gần như thiên cung của nó.

Mọi người trầm trồ ngắm nhìn, bàn luận.

Kiều Uyển đang mải ngắm thì nghe thấy giọng Tiêu Cửu Từ vang lên bên cạnh: “Kiều cô nương, Tần huynh, mượn một bước nói chuyện.”

Ba người đứng tách ra một chút.

Tiêu Cửu Từ trình bày vấn đề ngắn gọn súc tích: “Cho nên muốn hỏi thử xem, xung quanh Kiều cô nương có ai từng ngửi thấy mùi hương gì lạ không.”

Kiều Uyển hoàn toàn không ngờ sẽ bị hỏi câu này, nàng nhìn sang Tần Tu Trọng, Tần Tu Trọng lắc đầu.

Kiều Uyển cũng lắc đầu: “Không có.”

Nhưng nói xong, Kiều Uyển lại sững lại một chút. Thật ra kiếp trước trong khoảng thời gian ở Yêu giới, hình như có một hai người từng nói trên người nàng có chút hương thơm, nhưng đó đều là những Yêu tộc ái mộ nàng. Đối với con gái mà nói, lời đó giống như một kiểu tán tỉnh, tâng bốc, ca ngợi hơn. Dù sao Kiều Uyển cũng có dùng một ít phấn thơm, nên chuyện đó chỉ lướt qua trong đầu Kiều Uyển, không tính là đặc biệt.

Nhưng Kiều Uyển cũng thông minh: “Huynh sợ có liên quan đến La Yên Huyền Thể à? Vậy hỏi ta vô dụng thôi, ta ở Kiều gia chưa từng được giáo dục chính thống, biết rất ít về những vấn đề tiềm ẩn của La Yên Huyền Thể.”

Không nhận được câu trả lời hữu ích nào, Tiêu Cửu Từ cũng không nói thêm, cảm ơn một tiếng rồi quay về bên cạnh Kiều Hàm.

Ba ngày sau, Tiên Phủ hiện thế, Tiên Hội mở ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn