Thế nên khi nghe Kiều Hàm nhắc đến chuyện này, Lục Truy không khỏi lên tiếng: “Vậy mọi người chuẩn bị tâm lý đi, đám người đó không dễ nói chuyện đâu. Bọn họ tự cao tự đại hơn cả Bất Niệm Cung, luôn cho rằng mình độc lập khỏi các tiên môn bách gia, chẳng giao tình với ai cả. Đừng mong dựa hơi làm quen, tài sản của họ nhiều vô kể, đem ra làm phần thưởng cũng chỉ như rắc nước chơi thôi, thì sao lại muốn giao dịch cái gì chứ. Còn chuyện kết thiện duyên lại càng không thể, trừ phi Tiên Minh đứng ra nói đỡ, bằng không chỉ còn cách tham gia Lạc Hà Tiên Hội.”
“Xem ra khả năng cao là phải tham gia rồi.” Nguyên Hội lên tiếng.
Vì Nguyên Hội đã biết thứ họ cần tìm là Băng Hồn Thảo. Vật này cực kỳ quan trọng đối với Tiêu Cửu Từ, tự nhiên không thể tùy tiện để lộ ra ngoài. Hiện tại nội bộ Tiên Minh đang có gian tế của Ma tộc, vốn dĩ Ma tộc đã nhắm vào các thanh niên tài tuấn như Tiêu Cửu Từ, hại y ra nông nỗi này, thì càng sẽ không để cho y có cơ hội khôi phục. Vì vậy chuyện này phải tiến hành bí mật, trực tiếp giao thiệp với Lạc Hà Tiên Phủ là an toàn nhất.
Tiêu Cửu Từ tán thành quan điểm của Nguyên Hội, khẽ gật đầu. Sắc mặt Kiều Hàm lại có chút khó coi, chẳng lẽ thật sự bị tình thế ép buộc?
Tuy rằng Tiêu Cửu Từ hiện tại theo lý thuyết sẽ không bị ai phát hiện ra vấn đề huyết mạch, nhưng Kiều Hàm vẫn không muốn đi theo cốt truyện sau đó. Nó giống như một cái gai trong lòng cậu, chỉ muốn liều mạng né tránh.
Kiều Hàm không nhịn được bắt đầu động não suy tính những ý đồ đen tối, hay là đi theo nguyên tác một chút xíu thôi nhỉ?
Ví dụ như tiểu cô nương lén lút trốn khỏi Lạc Hà Tiên Phủ kia, không biết có thể mở cửa sau được hay không?
Trong nguyên tác, vì phát hiện đằng sau sự xung đột thường xuyên giữa Tu Chân giới và Yêu giới có điểm quỷ dị, Tiêu Cửu Từ đã lần theo manh mối đến Lạc Hà Tiên Hội. Vốn dĩ y chỉ định loanh quanh ở Lạc Hà Sơn xem xét tình hình, nào ngờ lại tình cờ gặp được tiểu sư muội của Lạc Hà Tiên Phủ.
Khi đó, Tiêu Cửu Từ bị người ta nhận ra thân phận, cố tình gây khó dễ và sỉ nhục. Nào ngờ y dù mang thân phàm nhân vẫn phản kích đẹp mắt, dạy cho đối phương một bài học. Cảnh tượng này khiến vị tiểu sư muội chưa trải sự đời, trốn ra ngoài dạo chơi nhìn đến ngẩn người. Vì tò mò, nảy sinh hảo cảm, tiểu cô nương bám theo kết bạn, rồi lại bị khí chất ôn nhu như ngọc, không kiêu ngạo không tự ti của Tiêu Cửu Từ khuất phục. Cuối cùng, sau khi biết được thân phận và đầu đuôi câu chuyện của Tiêu Cửu Từ từ nơi khác, cô nàng đã dẫn y tham gia Lạc Hà Tiên Hội, muốn xem thử trong môn phái mình có thứ gì giúp y khôi phục hay không.
Nếu tiểu cô nương kia vẫn có thể thích Tiêu Cửu Từ, thì việc xin thuốc căn bản chẳng cần phiền phức đến thế.
Nghĩ đến đây, trong lòng Kiều Hàm bỗng nhiên khựng lại, hàng mi không khống chế được mà run rẩy, dường như trong khoảnh khắc ấy đại não trống rỗng. Nhưng chỉ một thoáng sau, Kiều Hàm đã hoàn hồn, không nhịn được tự phỉ nhổ bản thân.
Nghĩ cái gì vậy chứ, sao có thể lợi dụng tình cảm của người khác!
Tiêu chuẩn đạo đức của Kiều Hàm không cao, nên cậu chỉ có thể lấy Tiêu Cửu Từ làm thước đo để chỉ đạo bản thân. Biết rõ suy nghĩ như vậy chắc chắn sẽ bị Tiêu Cửu Từ ghét bỏ, nên Kiều Hàm tuyệt đối sẽ không làm.
Vậy nếu không cố ý lấy lòng, chỉ kết bạn trước thì sao? Không biết có khả thi không nhỉ.
Kiều Hàm đang miên man suy nghĩ, chợt nghe tiếng chuông trên dây buộc tóc khẽ vang lên.
Cậu đã quen với việc này, theo bản năng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ. Quả nhiên thấy y đang giơ tay gõ nhẹ lên trán mình, ánh mắt thâm thúy lại chăm chú nhìn cậu.
“Thất thần à?”
Kiều Hàm lập tức chối: “Không có.”
Tiêu Cửu Từ cũng không vạch trần, chỉ lặp lại lần nữa: “Đến lúc đó chúng ta cùng tham gia Tiên Hội.”
Kiều Hàm đáp: “Cũng chưa chắc đâu.”
Tiêu Cửu Từ có chút bất ngờ khi Kiều Hàm lại kháng cự Tiên Hội đến thế, nhưng vừa nghĩ đến khả năng là do cậu lo lắng cho mình, hy vọng mình sớm ngày chữa khỏi, trong lòng y không khỏi dâng lên cảm giác ngọt ngào.
Tuy nhiên, bất luận có tham gia Tiên Hội hay không, thật ra y đều muốn nhân dịp này lưu lại nơi đây. Dù sao những xung đột xảy ra gần đây quá mức rõ ràng, phảng phất như có kẻ đang cố tình châm ngòi ly gián. Cộng thêm chuyện Uyên Tuyền Thủy và Nhân Hoàng Huyết, Tiêu Cửu Từ có chút lo lắng về nguyên nhân đằng sau những biến động này.
Y luôn lo sợ Ma giới liệu có còn âm mưu nào khác hay không.
Y có dự cảm, cái gọi là sứ mệnh của y, cực kỳ có khả năng liên quan đến Ma giới. Trốn tránh sẽ chỉ dẫn đến tình huống tồi tệ hơn. Muốn bảo vệ người bên cạnh, thì trở nên mạnh mẽ và chuẩn bị trước, trang bị cho bản thân khả năng ứng biến linh hoạt mới là biện pháp tốt nhất.
Bất luận là vì thiên hạ thương sinh hay vì Kiều Hàm, y đều phải cẩn trọng đi tốt từng bước một.
Tần Tu Trọng nói: “Đến lúc đó nếu cần gì, cứ việc mở miệng.”
Lục Truy nhướng mày: “Đương nhiên rồi, đúng không Cửu Từ?”
Tiêu Cửu Từ cười nâng chén trà: “Vậy ta đa tạ các vị trước.”
Nói xong chuyện chính, chủ đề lại quay về Tiên Hội.
“Ca ca, huynh có từng tham gia Tiên Hội lần trước không?” Lục Tương Tương tò mò hỏi.
Lục Truy nhếch khóe môi, đang định nói gì đó thì Bạch Nhung lại kinh ngạc thốt lên: “Huynh lớn tuổi đến thế cơ á?”
Lục Truy suýt nữa phun ngụm trà ra ngoài, trên bàn trà rốt cuộc cũng vang lên tiếng cười.
Hắn hung hăng nhéo má Bạch Nhung, Lục Tương Tương vội vàng che chở.
Đùa giỡn một hồi, Lục Truy mới mở miệng nói: “Lúc đó ta vừa mới bế quan tiến giai nên không tham gia, chỉ nghe nói Tiên Hội lần đó đến cuối cùng xảy ra sự cố. Hình như cũng là có bán yêu tập kích Tiên Hội, lại thêm một vị Tiên tôn trong Tiên Phủ đúng lúc đó tiến giai Độ Kiếp kỳ dẫn động thiên lôi.”
“Vậy cũng gần giống với ghi chép,” Nguyên Hội nói.
Tiêu Cửu Từ và Tần Tu Trọng đều gật đầu, bọn họ cũng từng xem qua ghi chép liên quan.
Người hoàn toàn mù tịt về những thông tin này chỉ có Kiều Uyển. Dù sao hồi nhỏ nàng bị nhốt trong tiểu viện, lớn lên lại đến Vọng Nguyệt Đảo cũng khép kín không kém. Kiếp trước mãi đến khi Tiên Hội kết thúc nàng mới rời đảo, nên thông tin về Lạc Hà Tiên Hội nàng biết rất ít.
Đừng nói là Tiên Hội lần trước, ngay cả Tiên Hội lần này, nàng cũng chỉ nghe được lời đồn khi đi nghe ngóng tin tức về Tiêu Cửu Từ ở kiếp trước.
Nghe đồn sau khi Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ hủy bỏ hôn ước, lại bị Kiều gia đưa đến liên hôn với đệ tử của Lạc Hà Tiên Phủ. Ngay tại Tiên Hội lần này, cậu ta tình cờ gặp Tiêu Cửu Từ, liền cùng vị hôn phu mới ra sức nhắm vào y, dẫn đến chuyện huyết mạch bị bại lộ. Vì thái độ của Lạc Hà Tiên Phủ đối với bán yêu còn tàn khốc hơn cả Tiên Minh, nên Tiêu Cửu Từ suýt nữa chết ngay tại buổi thẩm phán của Tiên Hội.
Chỉ là vừa khéo gặp phải bán yêu điên loạn tập kích, trong lúc hỗn loạn Tiêu Cửu Từ mới có cơ hội trốn thoát. Mà trận tập kích đó khiến không ít người thương vong, Lạc Hà Tiên Phủ suýt nữa diệt môn, cuối cùng phải nhờ vị đại năng Tiên tôn của Tiên Phủ chạy đến, liều mạng đồng quy vu tận với bán yêu điên loạn mới cứu được tất cả mọi người.
Nhưng chuyện này lại khiến Tiêu Cửu Từ bị nghi ngờ, giận cá chém thớt, còn làm gay gắt thêm mâu thuẫn giữa Yêu tộc và Nhân tộc.
Kiều Hàm khi đó cùng vị hôn phu mới hưởng ứng lời kêu gọi, tích cực truy sát Tiêu Cửu Từ.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Kiều Uyển phức tạp lại đầy nghi hoặc quét qua Kiều Hàm. Chỉ thấy cậu đang mang vẻ mặt lơ đễnh, cầm miếng bánh ngọt trước mặt lên nếm thử một miếng, dường như cảm thấy ngon, ánh mắt đầy tâm sự hơi sáng lên một chút.
Miếng của mình còn chưa kịp ăn hết, cậu đã cầm một miếng mới định đưa vào đĩa của Tiêu Cửu Từ. Kết quả đưa đến nửa đường thì bị Tiêu Cửu Từ vươn tay dịu dàng đón lấy, trực tiếp ăn luôn. Rõ ràng y vẫn đang nói chuyện với đám Lục Truy, nhưng lại phối hợp chuẩn xác không sai một ly với động tác nhỏ của Kiều Hàm.
Rõ ràng chỉ là một thay đổi rất nhỏ, nhưng Tiêu Cửu Từ lại chú ý ngay lập tức.
Y vẫn tỉ mỉ như vậy, không… cái này phải gọi là thời khắc đều chú ý mới đúng. Ánh mắt có thể tập trung hoàn toàn lên một người như vậy là điều mà Tiêu Cửu Từ của kiếp trước sẽ không làm.
Sự ăn ý hồn nhiên thiên thành giữa họ khiến người ta cảm thấy như thể hai người đã thực sự trở thành một đôi.
Hiện giờ Tiêu Cửu Từ khôi phục lợi hại như vậy, có lẽ sẽ không khiến Kiều Hàm giống như kiếp trước có thêm một vị hôn phu nữa. Nhưng khi vận mệnh đi đến khoảnh khắc thân phận bán yêu bị bại lộ, liệu Kiều Hàm còn có thể tiếp tục lựa chọn Tiêu Cửu Từ như bây giờ không?
Khoan nói đến mối nguy hại của bản thân bán yêu và tình cảnh người người đòi đánh, chỉ riêng sự giáo dục của Kiều gia cũng không cho phép điều đó.
Kiều Uyển tuy không trải qua sự giáo dục chính thống của Kiều gia, nhưng cũng từng nghe qua một số chuyện.
Kiều gia từ nhỏ đã nhồi nhét vào đầu người trong gia tộc tư tưởng chán ghét những loài không phải nhân tộc, nhận định bọn họ đều là tồn tại thấp hèn, đặc biệt là La Yên Huyền Thể, nhất định phải tránh xa dị tộc.
Kiều Hàm lớn lên dưới sự giáo dục như vậy, chẳng lẽ có thể vì thích một người mà chấp nhận chuyện không phải tộc ta?
Kiều Uyển chậm rãi rủ mắt, không nhìn hai người đối diện nữa.
Nhưng những động tác nhỏ của hai người vẫn bị một đám người nhìn thấy.
“Ngon không? Ta cũng muốn nếm thử.” Lục Truy không nhịn được trêu chọc.
“Muốn ăn tự mình lấy.” Tiêu Cửu Từ cười nói.
Lục Truy lập tức làm ra vẻ tay ngắn không với tới để châm chọc Tiêu Cửu Từ, dù sao đĩa điểm tâm kia cũng là do Tiêu Cửu Từ lấy đi từ trước mặt hắn. “Kiều Hàm, cho ta một cái đi, lúc nãy ta đã muốn lấy rồi, đều tại ai đó.”
Kiều Hàm vẻ mặt ghét bỏ, Tiêu Cửu Từ buồn cười định lấy cho Lục Truy.
Kết quả Kiều Hàm trực tiếp nhanh hơn một bước: “Để ta!”
Chỉ thấy dây leo vừa xuất hiện, trực tiếp c*m v** miếng bánh ngọt rồi bay vèo một cái, thô bạo nhét thẳng vào miệng Lục Truy.
Lục Truy bị nhét đến nghẹn họng: “Khụ khụ khụ khụ.”
Nguyên Hội: “Phụt!”
Lục Tương Tương ngồi bên cạnh lập tức né ra xa vì sợ vụn bánh bắn vào người, Bạch Nhung thì ngoan ngoãn vội vàng rót một chén trà.
Tần Tu Trọng nhìn đến mức khóe miệng co giật. Quả nhiên, tính tình Kiều Hàm vẫn xấu như thế, cũng may mà Tiêu Cửu Từ chịu đựng được cậu. Ờ… không đúng, cậu đối với Tiêu Cửu Từ đâu có như vậy. Cậu là người có thể… đối với Tiêu Cửu Từ không rời không bỏ, còn có thể cùng y một lần nữa bước l*n đ*nh cao, Tiêu Cửu Từ đương nhiên chịu được.
“Ngon không?” Kiều Hàm cười gằn.
Lục Truy vội vàng uống trà nuốt xuống, đáp trả lại: “Ui da, hung dữ quá nha. Sao nào, sư huynh nhà ngươi không thể đút cho người khác ăn à? Nhìn cái nết ghen tuông này xem.”
Kiều Hàm không ngờ Lục Truy lại mồm miệng không giữ cửa như thế, cậu đâu có ý đó! Tức thì thẹn quá hóa giận muốn đánh người, nhưng lại bị Tiêu Cửu Từ buồn cười giữ lại.
Thế nhưng Kiều Hàm “lòng dạ hẹp hòi” nào có chịu nhận thua. Không động thủ cũng được, cậu trực tiếp vẫy Bạch Nhung đến bên cạnh mình, xoa đầu, đút bánh ngọt. Tuy không biết Lục Truy hiện tại có thích Bạch Nhung hay chưa, nhưng Kiều Hàm cứ phải dùng tư thái thân mật này để chọc tức Lục Truy tương lai, trả thù một chút cho bõ ghét.
Kiều Hàm lén lút quan sát Lục Truy, chỉ thấy Lục Truy ban đầu còn tự nhiên, sau vài lần ánh mắt quét qua, cuối cùng rõ ràng đã trở nên không được tự nhiên.
Trong lòng Kiều Hàm cũng chẳng rõ là bất ngờ hay không, hóa ra lúc này Lục Truy đã có sự để tâm đặc biệt đối với Bạch Nhung rồi.
Haiz, về mối quan hệ của bọn họ, Kiều Hàm chưa từng can thiệp, chỉ là cũng biết tương lai nếu họ muốn ở bên nhau sẽ vô cùng gian nan. Cho nên hiện tại… cứ tranh thủ cơ hội, chọc tức Lục Truy cho sướng, ai bảo Lục Truy dám chọc cậu, khặc khặc khặc!
Đột nhiên cổ bị siết chặt, có người từ phía sau móc lấy cổ áo cậu, kéo giật về phía sau.
Kiều Hàm ngã ngửa, trực tiếp dựa vào cánh tay Tiêu Cửu Từ. Cậu trừng to mắt ngẩng đầu nhìn y, vô tội kéo lại cổ áo mình.
Chỉ thấy Tiêu Cửu Từ nhìn cậu với vẻ mặt như cười như không, sau đó ung dung buông người ra, dùng giọng điệu sư huynh giáo huấn sư đệ nói: “Ngồi cho đàng hoàng, sắp ngã rồi kìa.”
Lục Truy nghiến răng: “Đúng đó, sắp đè lên người Bạch Nhung luôn rồi!” Tiêu Cửu Từ vậy mà bây giờ mới ra tay, cũng thật là biết nhẫn nhịn, vợ mình mà cũng không quản cho kỹ.
Bạch Nhung: “Ta không sao đâu.”
Lục Tương Tương: ?
Nguyên Hội: “Phụt!”
Tần Tu Trọng: …
Trời dần về chiều, nhóm Kiều Hàm vì mới đến nên phải tìm chỗ trọ, còn Tần Tu Trọng và Lục Truy đều có khách đ**m do tông môn đặt trước nên không cần lo vấn đề chỗ ở, Nguyên Hội cũng vậy. Cả đám người liền đi cùng Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đi đặt phòng trước, sau đó mới tiếp tục hàn huyên.
Rời khỏi trà lâu, vẫn có rất nhiều người nhìn ngó bọn họ.
Lục Tương Tương và Bạch Nhung đi cùng Kiều Hàm ở phía trước nhất, hai người đến sớm hơn một ngày nhiệt tình giới thiệu cho Kiều Hàm.
Phía sau là Tiêu Cửu Từ, Lục Truy và Nguyên Hội.
Lục Truy khoác vai Tiêu Cửu Từ cười nói: “Này, hai người thành chưa?”
Tiêu Cửu Từ cười bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn về phía trước: “Sắp rồi.”
Lục Truy cười đầy vẻ hóng hớt: “Hai năm rồi, cũng vất vả cho Kiều Hàm.”
Nguyên Hội hỏi: “Thành cái gì mà thành?”
Lục Truy tặc lưỡi hai tiếng: “Phức tạp lắm, người xuất gia đừng nghe ngóng.”
Mà Tần Tu Trọng đi theo phía sau đương nhiên nghe thấy hết. Từ lúc mới gặp đến giờ, Tần Tu Trọng chưa từng nghĩ nhiều về việc mối quan hệ của bọn họ phát triển đến đâu rồi. Dù sao Kiều Hàm vẫn cứ cái dáng vẻ trong mắt chỉ có Tiêu Cửu Từ như thế, chẳng thay đổi chút nào.
Mà Tiêu Cửu Từ cũng y hệt vậy.
Bọn họ rất hạnh phúc, Tần Tu Trọng có thể nhìn ra được. Thật ra ngày đó, hắn chẳng qua là chướng mắt cái bộ dạng mạnh miệng nhưng hay so đo của Kiều Hàm, ghét cái vẻ hèn nhát giãy giụa dù rõ ràng thích nhau của họ nên mới đẩy một cái.
Ánh mắt Tần Tu Trọng bất giác quét qua Kiều Hàm, trong lòng không khỏi xúc động. Thật ra hắn chưa từng nghĩ Kiều Hàm sẽ thật sự cùng Tiêu Cửu Từ chậm rãi đi lại về phía đỉnh cao. Không phải là sự ái mộ bồng bột nhất thời không chấp nhận được hiện thực, mà là rõ ràng chính xác, từng bước một in dấu chân cùng Tiêu Cửu Từ quay trở lại.
Tại sao năm đó, hắn lại không gặp được một “Kiều Hàm” như vậy. Hắn vĩnh viễn nhớ rõ những năm tháng gian nan khi linh căn bị phế, cả nhà bị diệt, tất cả đều là hắn đơn độc một mình vượt qua.
Tuy rằng hắn rất không muốn thừa nhận, nhưng hắn thật sự ghen tị, ghen tị với vận may của Tiêu Cửu Từ. Ở nơi đáy vực của cuộc đời, vẫn có người bầu bạn.
Đang mải suy nghĩ, Kiều Uyển bên cạnh dường như vì người đi đường chen chúc nên bị xô về phía này. Tần Tu Trọng muốn đổi chỗ với nàng, để nàng đi vào phía ít người hơn.
Tần Tu Trọng không nhịn được nghĩ, hiện tại hắn cũng coi như có người cùng bầu bạn một đường rồi, tuy rằng không phải gặp gỡ vào lúc cuộc đời hắn tăm tối nhất.
Thế nhưng khi hắn ngẩng đầu lên, lại phát hiện Kiều Uyển cũng đang nhìn Kiều Hàm, dường như chẳng hề chú ý tới việc hắn nhường chỗ cho nàng.
Đáy lòng Tần Tu Trọng lướt qua một tia khác thường.
Tìm được một khách đ**m, đặt hai gian phòng.
Lục Truy có chút bất ngờ khi họ lại đặt hai phòng, dù sao Kiều Hàm trước đây rất dính Tiêu Cửu Từ, một phòng hai giường là thao tác cơ bản, thế mà Tiêu Cửu Từ còn bảo tiến độ của hai người sắp rồi?
Vậy mà cả Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ dường như đều ngầm thừa nhận sự sắp xếp này.
Dù sao đối với Kiều Hàm mà nói, gần như phản ứng đầu tiên theo bản năng của cậu chính là không thể ở chung một phòng.
Khách đ**m này cũng cung cấp linh thực, mọi người liền chọn một bao gian yên tĩnh để tiếp tục tụ tập.
Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ có chuyện muốn nói với mấy người kia, nhưng ở đây Lục Tương Tương và Bạch Nhung đều không thích hợp để nghe, cho nên Kiều Hàm bèn nói với Tiêu Cửu Từ một tiếng, muốn đưa Lục Tương Tương và Bạch Nhung ra ngoài dạo chợ đêm.
Bạch Nhung và Lục Tương Tương đương nhiên hứng thú với việc này hơn nhiều, phấn khích đòi đi theo Kiều Hàm.
Nhưng chưa đợi Tiêu Cửu Từ nói gì, Lục Truy đã là người đầu tiên không yên tâm: “Hai đứa nó đi với ngươi, ta thật sự không yên tâm, ngươi có đảm bảo là không gây chuyện không?”
Kiều Hàm bày ra vẻ mặt “khinh thường ai đấy”: “Đương nhiên là được.”
Tiêu Cửu Từ hiểu rõ Kiều Hàm, nếu chỉ có một mình, cậu làm chuyện gì cũng không lạ, ngược lại khi bên cạnh có người cần cậu bảo vệ, khả năng kiềm chế sự bốc đồng của cậu mới là lớn nhất. Thế nên Tiêu Cửu Từ lại không lo lắng việc Kiều Hàm đưa hai người ra ngoài dạo chợ đêm. Y gật đầu nói: “Vậy ba người các đệ cẩn thận một chút.”
Lúc này Tần Tu Trọng cũng mở miệng nói với Kiều Uyển: “Chi bằng muội cũng đi cùng đi.”
Kiều Uyển biết bọn họ muốn bàn chuyện quan trọng. Tần Tu Trọng chưa chắc là muốn giấu nàng, chỉ là cảm thấy nàng ở lại đây sẽ không được tự nhiên. Có đôi khi Tần Tu Trọng cũng vô cùng tinh tế.
Kiều Uyển ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn đi theo đám Kiều Hàm ra ngoài.
Nhờ chuyện hai năm trước, Kiều Hàm và Kiều Uyển cũng coi như “xóa bỏ hiềm khích”. Bạch Nhung và Kiều Uyển cũng quen biết, Lục Tương Tương thì chỉ cần có tỷ tỷ xinh đẹp đi cùng là vui rồi.
Nhóm bốn người ngược lại cũng khá hài hòa.
Sau khi biết được tình hình gần đây của Lục Tương Tương và Bạch Nhung, Kiều Hàm suy nghĩ một chút rồi vẫn chủ động hỏi thăm Kiều Uyển sống thế nào.
Kiều Uyển không ngờ cũng có ngày được người đệ đệ này quan tâm: “Cũng không có gì, vẫn luôn cùng Tần đại ca làm nhiệm vụ hoặc đi lịch luyện.”
Kiều Hàm vô cùng tò mò: “Hai người thật sự sắp trở thành đạo lữ rồi à?”
Trên mặt Kiều Uyển thoáng qua một tia không tự nhiên. Dường như rất khó trả lời.
Kiều Hàm lập tức hóng hớt: “Chẳng lẽ hắn trăng hoa, còn dây dưa không rõ với nữ nhân khác?”
Tần Tu Trọng đang ở xa trong bao gian bỗng hắt xì một cái, nhíu mày xoa xoa mũi.
Kiều Uyển ngạc nhiên nói: “Ngươi… sao lại nói như vậy?”
Kiều Hàm ho khan vài tiếng: “Nhìn mặt hắn có vẻ là kẻ đào hoa.”
Kiều Uyển khẽ cau mày: “Không có, đúng là có nữ tử ái mộ huynh ấy, nhưng huynh ấy trước giờ đều từ chối.”
Kiều Uyển nói xong, liền thấy Kiều Hàm trưng ra bộ dạng mắt chữ O mồm chữ A. “Có vấn đề gì sao?”
Kiều Hàm cười khan hai tiếng, tỏ vẻ không có vấn đề gì.
Vãi thật! Ngựa giống cũng có thể đổi tính sao?
Ban đầu chỉ nghĩ là thời cơ chưa chín muồi, cho nên bên cạnh Tần Tu Trọng mới chỉ có mỗi Kiều Uyển. Giờ hai năm đã trôi qua, theo tiến độ của nguyên tác, chẳng phải hắn nên sớm bắt đầu nạp hậu cung rồi sao?
Kiều Hàm nhớ rõ trong nguyên tác, Tần Tu Trọng đến tham gia Tiên Hội, bên người đã có Đoạn Y, Giang Tố Vi vây quanh… Vậy mà giờ chỉ có mình Kiều Uyển. Chẳng lẽ sức hút của nữ chính số một lớn đến thế, với nam chính thì không sao, nhưng với nam phụ lại là đòn tuyệt sát?
Trừ Tiêu Cửu Từ ra, Kiều Hàm gần như chẳng mấy khi để tâm đến người khác, nên giờ nghe tin này, quả thật có cảm giác sốc đến tận óc.
“Đúng rồi, Kiều gia có tìm ngươi không?” Kiều Uyển đột nhiên lên tiếng.
Kiều Hàm nghe vậy, lập tức cảnh giác: “Ta chạy ngược chạy xuôi… chưa từng gặp. Chẳng lẽ bọn họ tìm ngươi?”
Trong nguyên tác, Kiều gia ở giai đoạn đầu gần như không xuất hiện. Dù sao cái nết của Kiều gia cũng như vua một cõi, rất ít khi ra khỏi địa bàn của mình. Nhiệm vụ chính của cả gia tộc là sinh con đẻ cái để duy trì dòng máu La Yên Huyền Thể, nên ngay cả Đại hội Tiên môn cũng không thấy mặt mũi đâu. Trong truyện, cũng chủ yếu là nguyên thân đại diện cho Kiều gia xuất hiện.
Kiều Uyển gật đầu.
Kiều Hàm kinh ngạc: “Họ tìm ngươi làm gì?”
Kiều Uyển tưởng Kiều Hàm lại lo lắng mình tranh giành cái gì với cậu, giọng điệu có chút không tốt: “Chắc là không tìm được ngươi nên mới tìm ta, tiện thể cảnh cáo ta một chút, bảo ta an phận đi theo Tần đại ca, sau này nhớ báo đáp Kiều gia.”
Kiều Hàm cũng chẳng biết với lập trường của mình thì nên nói gì với Kiều Uyển.
Nhưng Kiều Uyển có vẻ cũng không để bụng chuyện đó, nói thẳng: “Ta đuổi người đi rồi, nhưng nghe ý tứ của bọn họ thì hình như đã biết chuyện Tiêu Cửu Từ gặp nạn, muốn đưa ngươi về nhà, sau đó…”
“Sau đó bán ta đi lần nữa?”
Kiều Uyển sững người, nàng không ngờ Kiều Hàm lại nói vậy, nghe có vẻ đầy oán trách. “Đại loại thế.”
Khóe miệng Kiều Hàm giật giật: “Nhưng nếu bây giờ họ nghe tin sư huynh ta đã hồi phục, chắc chắn sẽ an phận thôi.”
Kiều Uyển không nói thêm gì nữa, cuộc trò chuyện việc nhà của hai chị em kết thúc trong sự gượng gạo.
Đột nhiên phía trước truyền đến tiếng hét của Lục Tương Tương: “Ngươi điên rồi, mau dừng tay!”
Sắc mặt hai người biến đổi, lập tức lao nhanh tới. Chỉ thấy một roi lửa mang theo sức nóng hừng hực quất ra, nhắm thẳng vào Bạch Nhung.
Mà Bạch Nhung dường như đang cố gắng bảo vệ ai đó.
Kiều Uyển nhanh tay dùng Tiêm Ngưng Tán chặn lại đòn tấn công bằng lửa, còn Kiều Hàm dùng dây mây cuốn lấy Bạch Nhung và người phía sau cậu ta.
Đến khi kéo được người về phía mình, Kiều Hàm kinh ngạc đến mức suýt ngừng thở, vội vàng đỡ người dậy.
Người đó cũng nhìn thấy mặt Kiều Hàm, định mở miệng gọi nhưng bị Kiều Hàm dùng ánh mắt ra hiệu ngăn lại, chỉ thấy từng luồng ánh sáng xanh lục tỏa ra, có vẻ như đang trị thương.
Một bên lửa, một bên nước va chạm nhau, không hề ngơi nghỉ.
“Kiều Uyển, ngươi làm cái gì vậy!” Người ra tay chính là Đoạn Uân. Sau khi thấy Kiều Uyển thu ô lại, Đoạn Uân liền chú ý đến Kiều Hàm ở phía sau. Đã lâu không gặp, Đoạn Uân sững sờ, nhưng rồi đáy mắt dần bốc lên lửa giận, lập tức chẳng còn quan tâm gì nữa, “Kiều Hàm!”
Đoạn Uân mặt đầy vui mừng lao tới, nhưng lại thấy Kiều Hàm đang kéo tiểu cô nương vừa bị ả ta đánh để trị thương, tức khắc giận đến nhảy dựng lên: “Kiều Hàm, ngươi biết ả ta là thứ gì không? Mà ngươi lại chữa trị cho ả?”
Kiều Uyển quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên cạnh Kiều Hàm là một tiểu cô nương nhếch nhác, hơn nữa… trông có vẻ quen mắt, còn luồng khí tức này… sao lại giống…
Kiều Uyển đã trải qua hai kiếp, vô cùng nhạy cảm với khí tức của Yêu tộc. Dù Kiều Hàm đang ra sức giúp sửa chữa trận pháp che giấu thân phận, nhưng Kiều Uyển vẫn nhận ra.
Cô nương đó là Yêu tộc!
Vừa nghĩ đến Yêu tộc, Kiều Uyển bỗng nhớ ra tại sao cô nương này lại quen mắt đến thế.
Nàng nhớ kiếp trước khi Tiêu Cửu Từ thống lĩnh Yêu giới, tộc đầu tiên quy thuận chính là Linh Lang tộc, thủ lĩnh là một bán yêu tu luyện yêu đạo, và thân tín phục vụ bên cạnh thiếu nữ bán yêu đó hình như có dung mạo y hệt thế này. Chỉ là tên thì Kiều Uyển không nhớ rõ.
Kiều Uyển vô cùng kinh ngạc khi thấy Kiều Hàm lại giúp đỡ Yêu tộc. Bạch Nhung bên cạnh cậu cũng là Yêu tộc, Kiều Hàm giao hảo với cậu ta có thể coi là không biết rõ chân tướng, nhưng tình huống trước mắt này, Kiều Hàm rõ ràng là biết tỏng rồi.
Kiều Uyển chợt nhớ lại lúc mới rời Vọng Nguyệt Đảo lên bờ, nàng từng nghe không ít sự tích về Kiều Hàm, trong đó có chuyện liên quan đến Linh Lang tộc. Nàng vốn tưởng đó là chủ trương của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm chắc chắn không muốn giao du với Yêu tộc vì gia huấn của Kiều gia, nhưng tình cảnh trước mắt là thế nào đây?
Kiều Uyển đứng bên cạnh chịu đả kích, Đoạn Uân cũng bị chọc tức không kém. Đã lâu không gặp, chấp niệm của ả ta với người không có được lại càng sâu sắc hơn. Vì mãi không có tin tức của Kiều Hàm nên ả ta mới đến đây sớm để thử vận may, kết quả lại gặp nhau trong tình huống này.
Ả ta không thể chấp nhận việc Kiều Hàm vì bất cứ ai mà đứng ở phía đối lập với mình.
Nhưng Kiều Hàm chẳng thèm để ý đến ả ta, chỉ chăm chú lo sửa lại trận pháp cho tiểu cô nương kia.
Kiều Hàm rũ mắt nhìn cô gái đang rưng rưng nước mắt nhìn mình. Đây chính là người quen của Linh Lang tộc – Lang San, cô nàng lang yêu từng tỏ tình với cậu dưới ánh trăng. Đáng lẽ nàng phải đang sống yên ổn ở Xích Nhai mới đúng chứ, sao lại xuất hiện ở đây?
Kiều Hàm nhớ Lang Khê từng nói, Linh Lang tộc của họ không muốn nhận lời chiêu mộ của Yêu Hoàng, không muốn đối đầu với Nhân tộc nên nội bộ đã chia rẽ. Bọn họ nói đúng ra chỉ là một nhánh của Linh Lang tộc mà thôi.
Trong nguyên tác, những yêu tộc trà trộn vào gây rối trong thời gian Tiên Hội đều là kẻ ủng hộ Yêu Hoàng, muốn đối địch với Tu Chân giới. Lang San xuất hiện ở đây, chẳng lẽ Linh Lang tộc đã xảy ra biến cố?
Thấy Kiều Hàm phớt lờ mình, Đoạn Uân lại mất kiểm soát muốn lao lên, nhưng bị Bạch Nhung và Lục Tương Tương cản lại.
Bạch Nhung và Lục Tương Tương đều từng tham dự hôn lễ kia nên đương nhiên nhận ra Lang San. Hai người họ vừa rồi suýt thì bị dọa chết khiếp.
“Cút ngay!” Đoạn Uân lập tức giải phóng uy áp, chấn bay hai người mới chỉ ở Trúc Cơ kỳ ra xa, giơ tay định bắt người.
Kết quả một chiếc còng tay bằng nước đã khóa chặt cổ tay Đoạn Uân.
Đoạn Uân giận dữ quát: “Kiều Uyển, ngươi muốn đối đầu với ta sao, không muốn ở lại Bất Niệm Cung nữa à?”
Còng tay bằng nước bắt đầu bốc hơi do linh lực của Đoạn Uân.
Kiều Uyển khẽ cau mày nhưng không hề nhượng bộ, Đoạn Uân làm bốc hơi bao nhiêu, nàng lại bù vào bấy nhiêu.
“Ngươi bị bệnh à! Không phải hai người là kẻ thù sao?” Đoạn Uân tức đến phát điên. Tu vi của Kiều Uyển tiến bộ rất nhanh, giờ đã áp đảo Đoạn Uân. Chỉ cần nàng không buông tha, Đoạn Uân thật sự bó tay.
Kiều Uyển bị ả ta nói cho sững sờ, nhàn nhạt đáp: “Bọn ta không phải.”
Đoạn Uân tức quá hóa cười, quay sang mắng thẳng mặt Kiều Hàm: “Kiều Hàm, ngươi mù à? Nhìn cho kỹ đi, đây không phải người, là yêu! Là Yêu tộc trà trộn vào muốn hại người! Ngươi bảo vệ ả làm gì?”
“Đoạn tiểu thư, ngươi đừng có ăn nói lung tung!” Lục Tương Tương khó khăn lắm mới bò dậy được, kinh hãi nói.
Bạch Nhung vội lắp bắp: “Không… không phải, không phải đâu.”
“Mấy đứa Trúc Cơ kỳ các ngươi biết cái gì, liều mạng bao che cho ả như thế, có phải các ngươi cũng có vấn đề không!” Đoạn Uân lập tức chuyển họng súng sang.
“Ngươi đừng có ngậm máu phun người, ta là đại tiểu thư của Ngọc Hư Tông đấy!” Lục Tương Tương lập tức gào lên.
Bạch Nhung thì chột dạ: “Không… không phải, bọn ta thấy ngươi đánh người lung tung, như vậy… không đúng.”
Sự việc đã đến nước này, Kiều Uyển cũng đành bước lên nói: “Có phải có hiểu lầm gì không?”
Thực ra với tu vi của Kiều Uyển hiện tại cũng không thể phân biệt được, nàng nhận ra là nhờ kinh nghiệm kiếp trước.
Lúc này, những kẻ tò mò xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao. Nghe nói vừa rồi Lang San đi ngang qua vô tình va phải Đoạn Uân làm bẩn quần áo ả ta. Với cái tính khí của Đoạn Uân thì đương nhiên không nương tay, định đánh người ta một trận nhừ tử. Kết quả sau vài chiêu, ả ta đột nhiên ra tay tàn độc, hét lên cô gái kia là yêu, đòi diệt yêu.
Kiều Hàm nghe qua sự tình, đoán chừng do Đoạn Uân ra tay quá mạnh bạo, vô tình đánh hỏng trận pháp che giấu tạm thời của Lang San nên mới để lộ yêu khí. Nhưng nhờ cậu kịp thời tu bổ, giờ chắc sẽ không bị phát hiện nữa.
Sự việc xảy ra quá cấp bách, có lẽ chỉ có người trực tiếp ra tay là Đoạn Uân mới cảm nhận được trong thoáng chốc.
Kiều Hàm tranh thủ thời gian sửa xong trận pháp, thở phào nhẹ nhõm, vỗ vai Lang San rồi quay sang nói với Đoạn Uân: “Đoạn Uân, ngươi không thể cứ thấy ai ngứa mắt là gán cho cái tội danh rồi đánh chết người ta được.”
Bị người trong lòng trách móc, mặt Đoạn Uân lập tức xanh mét: “Ngươi không tin ta? Ngươi thà tin một con yêu xa lạ?”
Kiều Hàm đáp: “Ta chỉ biết, làm gì cũng phải có chứng cứ. Ngươi thực sự chắc chắn cô ấy là yêu à?”
“Nó đương nhiên là yêu, ta cảm nhận được trên người nó…” Đoạn Uân nói đến đây thì nghẹn lại, ả ta không cảm nhận được nữa.
Kiều Hàm cười lạnh: “Tu vi mọi người đều sàn sàn nhau, cái ngươi cảm nhận được cũng chẳng lừa được bọn ta đâu.”
“Không đúng, vừa rồi rõ ràng nó có, chắc chắn là nhân lúc các ngươi cản ta, nó đã tìm cách che giấu rồi.” Đoạn Uân lập tức nói: “Nếu ngươi không tin thì lôi nó ra đây, để ta đánh thêm một trận, chắc chắn sẽ khiến nó hiện nguyên hình.”
Lúc này Lang San cũng lên tiếng: “Ngươi thật ngang ngược vô lý, ta chỉ vô tình làm bẩn áo ngươi, ta đền là được chứ gì, ngươi còn muốn đánh chết ta, sao ngươi ác độc vậy hả!”
Bị mắng ngay giữa đám đông, vẻ mặt Đoạn Uân méo xệch: “Kiều Hàm, tránh ra, nếu không ta đánh cả ngươi đấy.”
Đoạn Uân càng thẹn quá hóa giận, người xung quanh càng nghiêng về phía Lang San là người vô tội. Lúc này chẳng ai còn tin lời Đoạn Uân nữa, chỉ thấy người Bất Niệm Cung quả nhiên bá đạo, ngang ngược.
Kiều Hàm thật lòng không muốn đối đầu với Đoạn Uân hay Bất Niệm Cung vào lúc này, dù sao thế lực sau lưng Bất Niệm Cung quá thâm sâu, cậu không muốn tạo thêm chướng ngại trên con đường khôi phục linh căn cho Tiêu Cửu Từ.
Chưa kể, nếu cứ dây dưa mãi, lỡ như đòi kiểm tra thân phận thì hoàn toàn không bảo vệ được Lang San, vẫn nên tìm cách hòa hoãn thì hơn.
Nghĩ ngợi một chút, cậu dịu giọng: “Mọi người đều là chỗ quen biết, thật sự không cần vừa gặp đã đánh nhau. Thế này đi, chợ đêm đang vui thế này, ta làm chủ, mời mọi người đi ăn món ngon để giải hòa nhé? Hơn nữa ngươi nhìn kỹ lại xem, người ta chỉ là một tiểu nha đầu thôi, sao có thể là Yêu tộc được.”
Kiều Hàm đẩy Lang San ra trước mặt, mặc cho Đoạn Uân soi xét.
Lang San căng thẳng muốn chết, nhưng nghĩ đến người mình thích đang đứng sau lưng nên cũng mạnh mẽ hơn nhiều.
Đoạn Uân nghe Kiều Hàm nói vậy thì hơi sững lại. Thực ra ả ta đâu có để tâm đến Yêu tộc đến thế, chỉ là không thích thái độ của Kiều Hàm thôi. Giờ thấy Kiều Hàm thay đổi thái độ, còn mời ả ta đi ăn, tâm trạng lập tức xoay chuyển.
Hơn nữa nhìn lại lần nữa, ả ta nghĩ thầm Yêu tộc cũng chẳng đời nào phái kẻ yếu nhớt thế này đi nằm vùng, có khi mình nhầm thật.
Thế là ả ta bày ra vẻ miễn cưỡng cho đối phương một bậc thang để xuống: “Ta vẫn nghi ngờ ả, lát nữa xem biểu hiện thế nào, nếu dám bỏ chạy…”
Lục Tương Tương và Bạch Nhung vội ra hiệu cho Lang San. Lang San trong lòng không cam tâm nhưng để không lộ thân phận đành nói: “Ta vốn trong sạch, chẳng có gì phải chột dạ cả, ta đi cùng các ngươi.”
Thế là Kiều Hàm vội vàng giải tán đám đông, tránh để thêm vài cao thủ nữa đến nghi ngờ Lang San thì toi mạng.
Kiều Hàm cũng giữ lời, thật sự mời Đoạn Uân đi ăn quà vặt. Cậu vốn tưởng đại tiểu thư như ả ta chắc chẳng chịu đựng được bao lâu, ai ngờ ả ta lại kiên trì đi theo bọn họ suốt dọc đường.
Đã thế còn liên tục bóng gió hỏi han về cậu và Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm không ngờ cô nương này vẫn chưa hết hy vọng, cạn lời hết sức: “Sư huynh ta đang ở trong phòng trọ đấy, sao? Ngươi muốn đi gặp không?”
Đoạn Uân lại bị Kiều Hàm chọc tức, giận dỗi đi nhanh hơn vài bước.
Kết quả Lang San đi bên cạnh nghe được câu này, nhịn một lúc lâu, cuối cùng không kìm được, lén kéo Kiều Hàm lại, thì thầm hỏi: “Kiều công tử, huynh với sư huynh huynh ở bên nhau rồi hả?”
Kiều Hàm: “…” Trả lời sao đây trời, vãi!
“Cái đó, muội nói cho ta biết trước đi, sao muội lại ở đây? Thật sự được phái đến thám thính tin tức à?”
Lang San lập tức tủi thân: “Bọn muội tan rã rồi, bị ép gia nhập các lang tộc khác, chịu sự quản lý của Yêu Hoàng. Muội bị phân đến đây để xem xét tình hình. Đợi Tiên Phủ hiện thế xong là đi ngay.”
“Tan rã? Vậy vương và vương hậu của các muội đâu?”
“Đột nhiên mất tích, bọn muội cũng không biết.” Lang San buồn bã nói: “Hy vọng họ không sao.”
Kiều Hàm nhíu mày, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đang phiền não, chợt nghe Lang San thắc mắc: “Thơm… quá.”
Kiều Hàm ngẩn ra: “Hả?”
Do Kiều Hàm đang cúi người ghé tai nghe Lang San nói chuyện nên hai người ghé sát vào nhau.
Lang San có chút mơ màng nói: “Kiều công tử, trên người huynh có mùi hương thơm lắm, là phấn thơm gì vậy? Muội thích quá, muội cũng muốn có.”
Kiều Hàm: ?
“Các ngươi làm gì mà ghé sát vào nhau thế! Con ả kia định dùng yêu thuật gì phải không!” Đoạn Uân quay đầu lại thấy cảnh này, lập tức sốt ruột chen vào.
“Ta không có!” Lang San hoảng hốt, cô nàng thực sự sợ Đoạn Uân, vội nấp sau lưng Kiều Hàm.
Đoạn Uân trừng mắt nhìn Kiều Hàm như hổ rình mồi: “Ngươi để nó ghé sát thế làm gì!”
Kiều Hàm đau cả đầu, đành nói bừa: “Chắc ta bị dính mùi hương gì đó, tiểu cô nương này thích mùi đó nên hỏi dùng phấn thơm gì thôi, đồ con gái các ngươi ta đâu có rành.”
Đoạn Uân sững sờ, lập tức túm lấy cổ áo Kiều Hàm, ghé sát vào ngửi.
Kiều Hàm giật mình, vội vàng né tránh.
“Làm gì có mùi hương nào, hừ, ta biết ngay mà, rõ ràng là con ả kia có ý đồ bất chính với ngươi, cố tình kiếm cớ để thân mật! Đây là thủ đoạn hồ ly tinh quyến rũ người khác! Vừa nãy ta đã thấy ả có mục đích gì đó với ngươi rồi.” Đoạn Uân phát hiện chẳng có mùi gì cả thì nổi trận lôi đình, ra sức kéo Kiều Hàm ra xa Lang San.
Lang San nghe vậy thì tức đến đỏ mặt: “Ta không có, ta nói thật, không phải kiếm cớ! Thật sự có mùi thơm mà!”
Hai người một kẻ nói có, một kẻ nói không, thế mà lại cãi nhau ỏm tỏi.
Kiều Hàm thật sự là vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Báo hại Lục Tương Tương và Bạch Nhung cũng xúm lại ngửi thử, quả thật không thấy mùi gì.
Kiều Uyển vốn không muốn tham gia vào chuyện vô bổ này, nhưng cũng bị Lục Tương Tương kéo lại xem có oan uổng cho Lang San không.
Kiều Uyển cũng chẳng ngửi thấy gì, nhưng thấy Lang San kích động như vậy, bắt đầu nghi ngờ có phải khứu giác của Yêu tộc khác biệt hay không. Dù sao nàng là lang yêu, Bạch Nhung là thỏ yêu, có thể khứu giác khác nhau thật.
Đúng lúc này, nhóm Tiêu Cửu Từ bàn chuyện xong xuôi, thấy bốn người kia mãi chưa về nên định đi tìm. Lần theo định vị đến gần, gạt đám đông ra, vừa nhìn thấy người thì.
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại.
Đám Lục Truy liền cảm thấy xung quanh tỏa ra hàn khí âm u.
Thò đầu ra xem, ôi chao, số hưởng gớm nhỉ!
Chỉ thấy một cô nương thanh tú, một mỹ nữ nóng bỏng, mỗi người một bên đang lôi kéo cánh tay Kiều Hàm, giằng co quyết liệt vô cùng.