Trong tay Kiều Hàm đang cầm sợi dây buộc tóc màu lam khói đã bị đứt, cố gắng tự mình sửa lại. Dạo này thỉnh thoảng cậu cũng nghiên cứu Luyện Khí Thuật, nhưng hoàn toàn không làm được. Đang lúc nắm dây buộc tóc sầu não, xe ngựa bỗng rung lắc một cái.
Tiêu Cửu Từ vừa lên xe ngựa liền thấy Kiều Hàm mặt mày ủ dột, sầu thảm nắm lấy sợi dây buộc tóc đã đứt, đáy mắt y xẹt qua một tia sáng kỳ lạ.
Kiều Hàm hoàn hồn, phát hiện chỉ có một mình Tiêu Cửu Từ đi vào. Cậu lập tức cảm thấy toàn thân có chút không tự nhiên, sau khi chạm phải ánh mắt của y.
Một giây, hai giây, ba giây… cậu không hiểu sao lại chột dạ dời mắt đi.
Giật giật cái mũi.
Kiều Hàm quy tất cả những điều này về hai chữ lúng túng, cảm thấy nó sẽ nhạt dần theo thời gian.
Thế nhưng cậu lại ngửi thấy mùi hương đặc trưng thuộc về Tiêu Cửu Từ. Ngửi nhiều, người ta dễ suy nghĩ lung tung. Cho nên Kiều Hàm đã cố hết sức né tránh những dịp ở chung một không gian kín như thế này, nhưng vẫn luôn có những tình huống không thể tránh khỏi, ví dụ như bây giờ… Cũng không biết tên hòa thượng to xác Nguyên Hội kia đang làm gì, sao còn chưa lên xe ngựa!
Kiều Hàm còn chưa kịp mở miệng hỏi Nguyên Hội, Tiêu Cửu Từ đã ngồi xuống bên cạnh cậu, đưa tay định rút sợi dây buộc tóc trong tay cậu ra.
Tay Kiều Hàm bất giác nắm chặt một đầu, không để Tiêu Cửu Từ rút ra hoàn toàn.
Nhưng vừa nghĩ đến người trước mắt đã dùng sợi dây buộc tóc này làm gì, tay Kiều Hàm liền nóng lên, không còn chút sức lực.
Sau khi dây buộc tóc bị rút đi, Tiêu Cửu Từ gấp nó lại cẩn thận, tìm một cái túi thơm đựng vào, rồi đưa lại túi thơm cho Kiều Hàm: “Cái này vẫn nên cất đi thôi, không sửa được đâu.”
Kiều Hàm nhận lấy túi thơm, mặt đầy vẻ tiếc nuối, cuối cùng không nhịn được nói: “Hay là… mua lại một cái y hệt?”
Tiêu Cửu Từ nhìn bộ dạng đáng thương như cún con thèm xương của Kiều Hàm, liền bị chọc cười: “Thích đến vậy sao?”
Trên mặt Kiều Hàm thoáng qua vẻ bối rối: “Ta hoài cổ, cùng một món đồ, dùng quen rồi thì không muốn đổi. Dù có hỏng cũng muốn tìm một cái y hệt.”
Tính cách này của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ biết rõ. Bất kể là đối với người hay đối với việc, cậu đều như vậy, dường như là một biểu hiện của việc thiếu cảm giác an toàn. Nhưng sợi dây buộc tóc này thật sự không thể để cậu đeo nữa.
“Nhưng ta đã chuẩn bị dây buộc tóc mới cho đệ rồi, không muốn xem thử à?” Tiêu Cửu Từ cười hỏi.
Kiều Hàm giật mình, lập tức vui mừng: “Thật sao?”
Nếu là quà nam chính đại nhân tặng, vậy thì thói quen này kia cũng có thể thay đổi một chút.
Tiêu Cửu Từ gật đầu, lấy ra một sợi dây buộc tóc làm bằng gấm vân mây màu xanh nhạt, bên trên có hoa văn thuật pháp màu xanh băng. Hoa văn pháp thuật ẩn hiện lưu chuyển ánh sáng hệ Băng, đuôi dây buộc tóc còn treo một chiếc chuông băng sáu cạnh trong suốt.
“Đây là…” Loại dây buộc tóc này trông có vẻ quá chuyên biệt, không giống pháp khí lưu thông trong Tu Chân Giới.
“Là nghiên cứu kết hợp cách thức chế tạo Mặc Ngân mà làm ra. Hoa văn bên trên là lá chắn hệ Băng.” Tiêu Cửu Từ giải thích.
Đây là lúc ở Đại Hội Tiên Môn, y đã nhờ Hạ Đồng giúp đỡ, tự tay mình rèn đúc ra cho Kiều Hàm. Lúc đó y đã muốn đổi dây buộc tóc cho Kiều Hàm rồi. Chỉ là dây buộc tóc cần phải khắc dấu pháp văn, một lần là vĩnh viễn, mà Kim Đan kỳ không đạt đến thực lực này, nên Tiêu Cửu Từ đã định đợi đến lúc Nguyên Anh kỳ rồi mới khắc dấu. Kết quả cứ kéo dài mãi đến tận bây giờ.
Vì linh lực hệ Băng mạnh mẽ của Băng Hồn Thảo cần được tiêu hao, Tiêu Cửu Từ liền thử một lần. Lúc nhập định, y đã rót toàn bộ linh lực dư thừa vào trong dây buộc tóc, không ngờ lại thật sự đạt được hiệu quả mà y mong muốn, lúc này mới có thể tặng đi.
Kiều Hàm vừa nghe nói đây là pháp khí do chính tay Tiêu Cửu Từ rèn đúc, lập tức càng thêm kích động, có mới nới cũ, trực tiếp vứt sợi dây buộc tóc bị đứt kia ra sau đầu.
Cậu nhận lấy từ tay Tiêu Cửu Từ, cẩn thận sờ nắn xem xét. Hoa văn tinh xảo, linh lực hệ Băng mạnh mẽ đều bị khóa chặt bên trong, khiến cả sợi dây buộc tóc sờ vào có cảm giác mát lạnh, làm Kiều Hàm yêu thích không buông tay. Nhưng rất nhanh cậu phát hiện ra hai chiếc chuông băng treo ở đuôi dây dường như không kêu, giống như là chuông đặc.
Kiều Hàm không nhịn được mà gảy gảy mấy cái, bị Tiêu Cửu Từ nhìn mà bật cười.
Tiêu Cửu Từ đưa tay nhận lấy dây buộc tóc, gảy nhẹ một cái, hai chiếc chuông liền phát ra tiếng leng keng. Âm thanh đó vô cùng thanh thoát, tựa như băng ngọc chạm vào nhau, êm tai động lòng người.
Kiều Hàm kinh ngạc: “Sao ta làm nó không kêu?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Có lẽ là vì chuông băng này dùng thuật pháp của ta ngưng tụ thành, chỉ khi linh khí của ta đến gần mới kêu. Vốn dĩ cũng chỉ là một vật trang trí mà thôi.”
Kiều Hàm hiểu ra, gật gật đầu, cảm thấy như vậy cũng không tệ. Chứ nếu mình vừa đi đường đã kêu leng keng leng keng, vậy muốn làm chuyện xấu gì cũng không được.
“Quay lưng lại, ta buộc cho đệ.”
Kiều Hàm vui đến cong cả mày, không kịp phản ứng gì, lập tức nghe lời quay lưng lại, mặc cho hơi thở của Tiêu Cửu Từ lại một lần nữa truyền đến từ sau lưng.
Khoảnh khắc đó, quá giống với cảnh tượng trong sơn động. Sau khi Kiều Hàm phản ứng lại, tấm lưng cậu cứng đờ, nhất thời ngay cả hít thở cũng trở nên cẩn trọng.
Nếu không phải sợ làm vậy sẽ quá lúng túng và cố ý, cậu thật sự muốn giật lại tự mình buộc.
Kiều Hàm cảm thấy, về những phương diện này, mình nhất định phải học hỏi nam chính cho tốt. Xem người ta kìa, điềm tĩnh ung dung, hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ có mình thỉnh thoảng lại giãy đành đạch.
Quả nhiên, nam chính đối với cậu là tình huynh đệ vô cùng trong sáng.
Ủa? Chờ đã! Vậy chẳng phải nói mình đối với nam chính không trong sáng sao?
Không không không!
Thân phận của mình là vai phụ, tính cách rất phản diện, chứ không phải nữ chính gì, không thể đánh mất bản thân được. Mặc dù nam chính rất có sức hút, nhưng lập trường của fan là không thể thay đổi.
Lời nói dối cuối cùng vẫn là lời nói dối, đừng có tự quấn mình vào trong đó.
Nam chính tốt đẹp như vậy xứng đáng có được đạo lữ tốt nhất. Người như mình, có thể… nhìn thấy y hạnh phúc, bảo vệ hạnh phúc của y, là đã có được thành tựu và sự thỏa mãn lớn nhất rồi. Đừng tự mình làm mình rối rắm.
Ngay lúc tư duy Kiều Hàm đang căng như dây đàn, Tiêu Cửu Từ phía sau đột nhiên lên tiếng: “Kiều Hàm, có chuyện này phải nói với đệ.”
“Chuyện gì ạ?”
Ngón tay thon dài của Tiêu Cửu Từ luồn qua mái tóc xanh như thác, buộc xong sợi dây buộc tóc mới. Khi tay y rời đi, chiếc chuông khẽ rung rinh, phát ra âm thanh trong trẻo.
Kiều Hàm nghiêng đầu nhìn qua, liền thấy Tiêu Cửu Từ áy náy nói: “Xin lỗi, sợi dây buộc tóc trước đây ta tặng đệ, thật ra là có mục đích.”
Kiều Hàm sững sờ.
Tiêu Cửu Từ liền nói qua về công năng tiềm ẩn của sợi dây buộc tóc màu lam khói kia. Nói xong, y có chút thấp thỏm nhìn Kiều Hàm.
Thật ra về sau, hoàn toàn là vì Kiều Hàm thích, nên Tiêu Cửu Từ mới không thu hồi sợi dây buộc tóc đó. Từ rất lâu trước đây, y đã hoàn toàn tin tưởng Kiều Hàm, tác dụng của sợi dây buộc tóc kia cũng không còn tồn tại nữa.
Trước đây y vẫn luôn không nhắc đến, cũng không phải là cố ý che giấu, chỉ là không nhớ ra phải đi xử lý riêng chuyện này.
Mãi cho đến sự cố lần này mới khiến Tiêu Cửu Từ cảnh tỉnh.
“Ta không để đệ tiếp tục đeo loại dây buộc tóc này, chính là để phòng ngừa sự kiện ngoài ý muốn giống như lần này bị người khác chú ý, như vậy tình trạng của đệ sẽ bị bại lộ.” Tiêu Cửu Từ nghiêm túc nói.
Kiều Hàm ngỡ ngàng trong giây lát, đột nhiên phản ứng lại: “Cho nên lúc đó huynh ra tay giết tên tà tu là vì ta?”
Bởi vì chuyện tên tà tu có Phá Thức Phù và đòi Nhân Hoàng Huyết, thật ra là cần phải điều tra cẩn thận, theo lý mà nói phải giữ lại người sống mới đúng.
Trước đó Nguyên Hội còn hỏi bọn họ, tại sao lại giết tên tà tu. Kiều Hàm không rõ tình hình lúc đó, Tiêu Cửu Từ chỉ trả lời là không biết lúc đó tên tà tu đã là nỏ mạnh hết đà, cho nên ra tay nặng một chút.
Tiêu Cửu Từ nói: “Lúc đó ta không nắm chắc có thể giữ được hắn. Nếu để hắn chạy thoát, chuyện đệ có thể phản đòn lại đòn tấn công linh thức có thể sẽ bị truyền ra ngoài, cho nên cũng đành phải diệt khẩu.”
Ngay cả Nguyên Hội, Tiêu Cửu Từ cũng tìm cớ lừa hắn, nói là sư phụ của bọn họ đã đưa cho Kiều Hàm một món pháp khí hộ thân dùng một lần, cho nên mới chặn được đòn tấn công linh thức. Dù sao lúc đó Nguyên Hội cũng đã ngất, Ban Trúc Vân cũng không rõ tình hình cụ thể của tu sĩ bọn họ, nên chuyện này xem như cũng lừa gạt cho qua được.
Nếu không, thân phận của Kiều Hàm có thể thật sự sẽ bị bại lộ.
Mà Kiều Hàm lại nghe đến ngây cả người, chỉ có thể ngơ ngác nhìn Tiêu Cửu Từ.
“Đệ… giận ta sao?” Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm nhìn mình mà không nói lời nào, hàng mày thoáng qua vẻ bất an. “Ta xin lỗi đệ, lẽ ra ta nên tin tưởng đệ sớm hơn, nên nói với đệ chuyện dây buộc tóc sớm hơn, ta…”
Kiều Hàm hoàn hồn sau cơn chấn động, lập tức nói: “Sư huynh, huynh nói gì vậy chứ. Lúc đó nếu không phòng bị ta, vậy huynh cũng quá vô trách nhiệm rồi. Đây mới là chuyện huynh nên làm mà. Không hổ là sư huynh của ta, thật khiến người ta an tâm.”
Khóe miệng Kiều Hàm nhếch lên, đuôi mắt cong cong ý cười. Cậu thật sự cảm thấy tự hào thay cho Tiêu Cửu Từ. Mặc dù cậu không phải Ma tộc đoạt xá, nhưng cũng có thể nhìn ra con người Tiêu Cửu Từ này cẩn thận và quyết đoán đến nhường nào, hoàn toàn là kiểu người mà cậu sùng bái.
Hơn nữa bây giờ y còn bảo vệ cậu như vậy, cậu không cảm động quá mới lạ. Ánh mắt nhìn Tiêu Cửu Từ hận không thể lấp lánh ánh sao. Không hổ là thần tượng của cậu!
Tiêu Cửu Từ sững sờ. Y vốn tưởng rằng dù Kiều Hàm có thích y đến đâu, sau khi biết sự thật về sợi dây buộc tóc, ít nhiều cũng sẽ có chút không vui. Lại không ngờ vẫn nhận được những lời khen ngợi, Tiêu Cửu Từ thật sự là vừa bất đắc dĩ lại vừa vui vẻ.
Rõ ràng là người không chịu thiệt thòi chút nào với bên ngoài, sao đối với y lại không có nguyên tắc, không có tính khí như vậy chứ? Ma tộc một khi đã thích ai thì sẽ biến thành thế này sao? Thật sự không sợ mình sẽ bắt nạt cậu à?
Tiêu Cửu Từ thật sự lại một lần nữa cảm thấy may mắn, người mà Kiều Hàm thích hiện tại là mình, nếu không con ma này chẳng phải sẽ bị người ta nắm trong tay đến chết sao.
Bên ngoài xe ngựa, tại cổng thành.
Trong suốt ba tháng, Ban Trúc Vân lấy lý do lo lắng tên tà tu có đồng bọn, nên vẫn luôn để Nguyên Hội hộ vệ an toàn cho mình. Không thể nói là sớm chiều bên nhau, nhưng cũng là ngày ngày đối mặt.
Ban Trúc Vân hồi tưởng lại ba tháng qua, khóe miệng nở một nụ cười khổ, ánh mắt hơi trầm xuống. Nàng vẫn mở miệng, giọng khàn khàn: “Không ở lại thêm một thời gian sao?”
Nguyên Hội không ngờ Ban Trúc Vân sẽ nói điều này, hắn nghi hoặc: “Ngươi vẫn lo lắng có đồng bọn à, chắc là không có đâu.”
Lồng ngực Ban Trúc Vân không khỏi phập phồng một cái. Nàng cụp mắt, che đi một tia căng thẳng: “Chỉ là… ta muốn xây dựng thật nhiều chùa Phật ở Tây Phong Tuyết Quốc, ngươi có muốn ở lại để truyền bá Phật pháp không?”
Nguyên Hội trực tiếp bị chọc cho cười ha hả sảng khoái: “Chuyện này ngươi nên tìm hòa thượng ở các chùa miếu phàm trần ấy, bọn ta không giống nhau.”
Toàn thân Ban Trúc Vân chấn động, sắc mặt trắng nhợt đi trong giây lát. Cuối cùng, nàng vẫn nở một nụ cười nhạt, ngước mắt nhìn Nguyên Hội: “Cũng phải, chúng ta không giống nhau. Sau này… không hẹn ngày gặp lại.”
Nguyên Hội sững sờ, lúc này mới phản ứng lại, đúng là sau này không hẹn ngày gặp lại. Ban Trúc Vân là phàm nhân, tuổi thọ bất quá chỉ vài chục năm, e là không có cơ hội gặp lại.
Nguyên Hội là Phật tu, ly biệt đối với hắn sẽ không gây ra cảm xúc gì, huống chi đây chỉ là người tình cờ gặp trong lúc du ngoạn.
Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên có người nói rõ ràng với hắn là “sau này không hẹn ngày gặp lại”.
Nguyên Hội hai tay chắp lại, cúi đầu vái chào Ban Trúc Vân, nói một câu chúc phúc, lúc này mới xoay người rời đi.
Chỉ là khi hắn lên xe ngựa, không biết tại sao, hắn lại quay đầu nhìn lại một cái. Chỉ thấy ở cổng thành xa xa, một bóng người thanh mảnh được bộ y phục Nữ hoàng tôn lên vẻ uy nghiêm vô song, đứng bất động ở đó, dường như vẫn luôn nhìn về phía này.
Tâm trạng Nguyên Hội tụt dốc một chút một cách kỳ lạ. Hắn vén rèm xe lên.
Rèm xe buông xuống, quả thật sau này không hẹn ngày gặp lại.
Đời sau, Tây Phong Tuyết Quốc sở hữu nhiều chùa Phật dành cho phàm nhân nhất trên đại lục. Mà vị Nữ hoàng đời này lại cả đời không kết hôn, chỉ nhận nuôi con cái từ chi phụ để tiếp nối truyền thừa Nhân Hoàng Huyết.
Chỉ là tất cả những điều này, Nguyên Hội đều sẽ không biết. Đoạn ký ức này chỉ được chôn vùi trong dòng sông ký ức dài đằng đẵng của hắn.
…
Ba người ngồi xe ngựa lắc lư rời khỏi một khu vực nhất định, sau đó bắt đầu ngự kiếm phi hành. Bọn họ dự định đi thẳng đến Lạc Hà Sơn.
Lạc Hà Sơn được đặt tên theo Lạc Hà Tiên Phủ sẽ hiện thế tại đây. Địa vị của Lạc Hà Tiên Phủ ở Tu Chân Giới rất đặc biệt, cũng rất cao. Bởi vì vị Kiếm tu phi thăng thành tiên gần đây nhất chính là xuất thân từ nơi này. Linh lực do việc phi thăng để lại đã trực tiếp mở ra một không gian độc lập cho môn phái. Trong không gian này, linh lực dồi dào, thuận lợi cho việc tu hành, kỳ trân dị bảo càng mọc lên như nấm, là một nơi tựa như tiên cảnh.
Bình thường mọi người không thể nhìn thấy Lạc Hà Tiên Phủ. Chỉ có mỗi sáu mươi năm, Lạc Hà Tiên Phủ mới tách ra khỏi không gian, ba tháng sau sẽ quay trở lại không gian.
Trong ba tháng này, Tiên Phủ sẽ tổ chức Tiên Hội, mời các tu sĩ có tu vi từ Kim Đan kỳ trở lên trong Tu Chân Giới đến tham gia. Hơn nữa còn phải là người có tư chất tốt mới được. Mục đích chính là để giao lưu học hỏi, cũng sẽ mang ra một vài kỳ trân dị bảo làm phần thưởng cho một số hoạt động của Tiên Hội, xem như là báo đáp lại Tu Chân Giới.
Cho nên lúc này người đến Lạc Hà Sơn vô cùng đông, bởi vì Lạc Hà Tiên Hội sắp mở, ai cũng muốn vào Tiên Phủ, tham gia Tiên Hội, nhận được phần thưởng của Tiên Hội. Nói không chừng vận may tốt, còn có thể được người bên trong nhận làm đệ tử.
Đây được xem là một sự kiện lớn ngang với Đại Hội Tiên Môn, hoặc có thể nói là còn lợi hại hơn cả Đại Hội Tiên Môn.
Mà điều Vạn Mộc Xuân nói với bọn họ là, trong Lạc Hà Tiên Phủ có Băng Hồn Thảo. Đối với Tiên Phủ mà nói, đó không phải là thứ gì quá quý giá. Vừa hay bọn họ gặp được dịp này, hẳn là không khó để lấy được.
Sự trùng hợp chết tiệt này khiến Kiều Hàm đau cả răng.
Thành trì được xây dựng lấy Lạc Hà Sơn làm trung tâm, lúc này đã vô cùng náo nhiệt. Có thể nhìn thấy sương khói lượn lờ trên đỉnh núi, đó là dấu hiệu Lạc Hà Tiên Phủ sắp hiện thế.
Rất nhiều người đã đến từ sớm, muốn chuẩn bị trước một chút, hoặc là đến góp vui, giao dịch mua bán, thậm chí có kẻ còn giết người cướp của. Dù sao đây cũng không phải do Tiên Minh tổ chức, nên không cam kết vấn đề an toàn, ai có bản lĩnh thì cứ đến. Có thể xem là vàng thau lẫn lộn, khắp nơi đều ẩn giấu nguy hiểm.
“Hai đứa đừng có đi xa ta như vậy, lỡ lạc mất, ta mặc kệ các ngươi đấy.” Lục Truy mệt mỏi hét về phía hai người đằng trước.
Lục Tương Tương và Bạch Nhung hưng phấn ngó đông ngó tây. Nghe thấy tiếng hét, Bạch Nhung ngoan ngoãn đi về phía Lục Truy, Lục Tương Tương lại lè lưỡi: “Vậy sao huynh không đến gần bọn muội một chút? Yếu ớt như vậy. Trước đây thấy huynh đi dạo phố cùng các tỷ tỷ tiên tử, sao không thấy huynh uể oải thế này, đúng là trọng sắc khinh muội.”
Lục Truy bị Lục Tương Tương nói trúng tim đen, giật nảy mình, vội liếc trộm Bạch Nhung một cái: “Đừng có nói bậy, ta làm gì có.”
“Hừ, huynh không thừa nhận cũng vô dụng, muội đều nhớ hết.” Lục Tương Tương mặc kệ Lục Truy, tiếp tục dạo phố.
Trên đường người quá đông, Lục Truy kéo Bạch Nhung sát vào bên cạnh mình: “Thích cái gì, ta mua cho đệ.”
Bạch Nhung lập tức nói: “Thật sao?”
Lục Truy gật đầu.
Bạch Nhung lại nghi hoặc: “Nhưng mà sư tỷ nói, huynh chỉ mua đồ cho nữ hài tử mà huynh theo đuổi thôi, keo kiệt lắm, không thèm mua cho tỷ ấy. Sao lại mua cho ta? Huynh có phải lại muốn chọc ta không?”
Bạch Nhung đã bị chọc ghẹo rất nhiều lần, cuối cùng cũng nảy sinh được một chút xíu cảnh giác. Kết quả giây tiếp theo liền bị Lục Truy giật một lọn tóc, đó chính là tai của Bạch Nhung biến thành.
“Á!”
“Còn nghe Lục Tương Tương nói bậy nữa, sau này ta không nướng củ cải cho đệ ăn nữa.”
Bạch Nhung lập tức bị nắm trúng thóp. Dù sao củ cải nướng của Lục Truy thật sự rất ngon. Cậu vội vàng ngoan ngoãn: “Ta không nghe, ta không nghe nữa.”
Lục Truy lúc này mới hài lòng véo véo tóc cậu: “Chơi thêm mấy ngày nữa, đệ phải về Ngọc Hư Tông, biết chưa?”
Tiên Phủ vừa mở, không biết có bao nhiêu kỳ nhân dị sĩ, không thể để Bạch Nhung ở đây mãi được.
Bạch Nhung ngoan ngoãn gật đầu.
Đang nói chuyện, liền nghe thấy Lục Tương Tương phía trước “a” lên một tiếng kinh ngạc. Hai người lập tức nhìn qua, liền thấy Lục Tương Tương đụng trúng một người, mà còn là người quen.
Kiều Uyển đỡ lấy Lục Tương Tương, bên cạnh là Tần Tu Trọng.
Không lâu sau, một nhóm người đã kéo đến trà lâu.
“Người của Bất Niệm Cung đều đến sớm vậy sao?” Lục Truy hỏi Tần Tu Trọng.
Tần Tu Trọng nói: “Không có, chỉ có hai bọn ta. Vừa từ một bí cảnh ra là qua đây luôn.”
Lục Truy cười nói: “Ta dẫn hai đứa nhóc ra ngoài chơi trước một chút.”
Ánh mắt Tần Tu Trọng lóe lên: “Có tin tức của bọn họ không?”
Tầm mắt của Kiều Uyển cũng chuyển qua.
Lục Truy lắc đầu: “Sau khi tin tức bên Lăng Long Hồ truyền về, thì không có tin gì nữa. Nhưng ta nghĩ, chắc là mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi.”
Lục Tương Tương lập tức phản ứng lại bọn họ đang nói đến ai, không nhịn được hỏi: “Vậy bọn họ có đến đây không?”
Bàn tay cầm tách trà của Kiều Uyển hơi run lên.
Lục Truy nói: “Không biết. Bọn họ bây giờ chủ yếu là trị bệnh, Lạc Hà Tiên Hội tuy là thịnh hội, nhưng chưa chắc đã thu hút được bọn họ.”
Đang nói, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bàn tán.
Vách ngăn của trà lâu được làm bằng bình phong, không xem là hoàn toàn kín mít. Có lẽ là lúc bọn họ đi vào đã bị người khác chú ý.
“Ta vừa thấy Tần Tu Trọng của Bất Niệm Cung và Lục Truy của Ngọc Hư Tông.”
“Quả nhiên, thịnh hội thế này sao có thể bỏ qua được.”
“Hôm kia trên đường ta còn gặp Thường Nguyên của Vạn Nhận Tông nữa.”
“Lúc ta vào thành có thấy các nữ đệ tử của Phân Hoa Môn. Cả đoạn đường đó, khí thế hung hăng.”
“Đã nghe chuyện của bọn họ chưa? Một vị trưởng lão của bọn họ bị một nam tu quấn lấy. Tên nam tu đó nổi tiếng là phong lưu, kết quả Chưởng môn trực tiếp ra tay giết tên nam tu kia. Môn phái của tên nam tu còn tìm tới cửa, ầm ĩ không ai chịu ai.”
“Ngay cả nữ tử của Phân Hoa Môn mà cũng dám trêu chọc, vốn là sống chán rồi.”
“Nhắc đến nữ tu, bên cạnh Tần Tu Trọng còn có Kiều Uyển tiên tử đi theo kìa. Vừa liếc qua một cái, đó mới là điển phạm đạo lữ mà nam tu chúng ta nên tìm.”
“Đó chính là La Yên Huyền Thể, ai mà không muốn.”
Mọi người tuy đè thấp giọng, nhưng vẫn mặt dày vô sỉ cười rộ lên.
Sắc mặt Tần Tu Trọng lập tức âm trầm xuống. Trên tay hắn lập tức lóe lên dòng điện, nhưng bị Kiều Uyển đè lại: “Không đáng.”
“Muốn cũng vô dụng, ngươi đánh lại được Tần Tu Trọng à? Nhìn là biết họ là một đôi rồi.”
“Ôi, tiếc là ta không chấp nhận được nam nhân, nếu không…”
“Đúng ha, La Yên Huyền Thể không phải còn một người nữa sao. Đánh không lại Tần Tu Trọng, lẽ nào còn đánh không lại tên kia?”
“Tên kia… ha ha ha, thiên chi kiêu tử mà.”
“Ta có thể chấp nhận nam nhân. Hay là, ta đi hạ gục Kiều Hàm đi. Dù sao Tiêu Cửu Từ cũng phế rồi, cậu ta cũng không thể nào tiếp tục đi theo Tiêu Cửu Từ được nữa. Nếu không chẳng phải là lãng phí La Yên Huyền Thể của cậu ta sao?”
Mấy người ý tứ sâu xa, ngấm ngầm cười rộ lên. Nghe đồn đạo lữ của vị phi thăng kia ở Lạc Hà Tiên Phủ chính là La Yên Huyền Thể, cho nên mọi người đối với chuyện này càng thêm hăng hái.
Mà lúc này, dòng điện trong tay Tần Tu Trọng đã không tự chủ được mà lan ra trên bàn, dọa Lục Tương Tương và Bạch Nhung đều phải lùi về sau.
Lục Truy hừ lạnh một tiếng: “Đúng là miệng thối, nên dạy dỗ cho một trận.”
Mà người bên ngoài vẫn không biết sống chết, tiếp tục nói.
“Sao ta nghe nói Tiêu Cửu Từ hình như đang cố gắng chữa trị.”
“Nhưng đã lâu như vậy rồi, cũng không thấy y xuất hiện, vậy chẳng phải là chứng minh thất bại rồi sao?”
“Cũng phải, vừa là linh căn, vừa là kim đan, tình trạng của y còn nghiêm trọng hơn Tần Tu Trọng lúc trước nhiều, chắc chắn là không thể hồi phục được. Cả quãng đời còn lại chắc chắn phải làm một phế nhân rồi.”
“Ai bảo y tự cho là đúng như vậy. Nói y là người đứng đầu Tân Tú, còn thật sự tưởng mình là vậy à. Phen này hay rồi, bay càng cao, ngã càng thảm.”
“Bây giờ làm gì chắc cũng đều dựa cả vào Kiều Hàm rồi nhỉ. Có tính là ăn bám không?”
“Ha ha ha, đúng là chật vật thật. Không ngờ Tiêu Cửu Từ cao cao tại thượng cũng có ngày hôm nay. Nói sao nhỉ, số y nó vậy, coi như y xui xẻo… A a a!”
Ngay lúc Lục Truy và Tần Tu Trọng không nhịn được mà ra tay, sấm sét cuộn theo gió, vừa đập văng tấm bình phong, liền thấy một bàn trà ở cách đó không xa bị lật tung, bốn người chật vật ngã văng ra đất.
Một sợi roi mây màu xanh lục quấn đầy gai nhọn, tỏa ra ánh sáng xanh u uất, quất tới tấp vào bốn người. Tiếng “vút vút” và tiếng la hét thảm thiết không dứt bên tai. Roi mây gần như hóa thành tàn ảnh ánh sáng xanh, nhanh đến mức người ta nhìn không rõ.
Mấy người kia cũng xem như tu vi Kim Đan kỳ, vậy mà dưới đòn tấn công của đối phương, lại không chút sức phản kháng. Bởi vì ngay từ chiêu đầu tiên, dường như bọn họ đã trúng độc.
Kẻ nào muốn chạy trốn đều sẽ bị dây leo lan ra từ dưới đất quấn lấy chân tay, trốn cũng không trốn thoát. Dưới sự hoảng loạn, bọn họ càng không nghĩ ra được cách phản kích, hệt như cái bao cỏ mặc cho người ta quất đánh.
Một màn này quá mức khôi hài. Mọi người sững sờ ngẩng đầu nhìn qua, liền thấy người cầm roi đang múa ở cửa chính là một nam tử áo xanh. Đường nét bên sườn mặt của nam tử vô cùng xinh đẹp, mày như nét vẽ, môi tựa cánh anh đào, chỉ là biểu cảm lại vô cùng hung tợn, trông cực kỳ không dễ chọc.
Nam tử tiến lên, một cước liền đạp cái đầu của một tên trong bốn người đang định ngẩng lên trở lại mặt đất.
Biểu cảm hung ác nói: “Ngươi nói ai là phế nhân? Ai tự cho là đúng? Ai số đáng như vậy? Chỉ bằng các ngươi cũng xứng nói y?! Các ngươi là cái thá gì? Có phải là quá khứ y quá ưu tú khiến các ngươi tự ti? Bây giờ liền cảm thấy mình hay lắm à? Lũ sâu bọ như các ngươi chỉ biết trốn trong góc tối quả nhiên là sợ ánh sáng.”
“Ngươi… ngươi ngươi rốt cuộc là ai! Ngươi dựa vào đâu mà đánh bọn ta, bọn ta nói Tiêu Cửu Từ thì liên quan gì đến ngươi! Y chính là phế…”
Còn chưa kịp nói xong, liền nghe tiếng “rắc”, nam tử trực tiếp một cước đá trật khớp cằm của đối phương.
Ngay sau đó liền thấy có dây leo dựng thẳng lên như rắn độc, nhắm vào miệng của bốn người, như thể sắp lao tới.
Nam tử nghiêng đầu cười: “Không biết nói chuyện, vậy giữ lưỡi cũng vô dụng nhỉ.”
Mọi người vừa nghe, không khỏi run lên. Hung dữ quá, thật sự hung dữ quá.
Linh lực hệ Mộc hung hãn kia cũng khiến người trong trà lâu trợn mắt há mồm. Nào có tu sĩ hệ Mộc nào hung tàn như vậy?
Ơ? Không đúng, hình như đúng là có một tên khác biệt như vậy.
“Kiều công tử, đắc nhiêu nhân xứ thả nhiêu nhân*.”
*得饶人处且饶人: Lúc nào cần phải ngừng tay thì nên ngừng tay, khi nào thấy tha thứ được cho người khác thì nên tha thứ, ý là nên khoan dung độ lượng.
Vừa nghe họ Kiều, tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh. Quả nhiên là cậu ta! Tu sĩ hệ Mộc đặc biệt nhất, Kiều Hàm!
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy trên lầu hai có mấy người mặc đồng phục đang nhìn cậu, hình như là môn phái hạng hai nào đó.
Kiều Hàm liếc mắt ước lượng, đánh được. “Không liên quan đến các ngươi, bớt lo chuyện bao đồng!”
Mấy người kia dường như sững sờ vì sự bất lịch sự của Kiều Hàm.
“Kiều công tử, mấy người này chẳng qua chỉ nói vài câu thật lòng, tuy không dễ nghe, nhưng cũng không đến mức cậu phải ra tay đánh người như vậy chứ.” Một cô nương nói: “Bài học vừa rồi đã đủ rồi.”
“Ngươi trông xấu thật đấy!” Kiều Hàm đột nhiên nói.
Cô nương kia lập tức mặt mày vặn vẹo: “Ngươi nói cái gì!”
“Ta chẳng qua chỉ là nói lời hơi quá đáng chút thôi, ngươi không đến mức phải ra tay với ta chứ.” Kiều Hàm chế nhạo.
Cô nương kia lập tức tức giận quay sang nhìn người bên cạnh.
“Kiều Hàm, đừng tưởng ngươi lợi hại là có thể tùy tiện bắt nạt người khác. Nơi này là địa bàn của Lạc Hà Tiên Phủ đấy!”
“Hóa ra là chó giữ cửa mà Lạc Hà Tiên Phủ mới mua về à, thảo nào sủa inh ỏi!”
“Ngươi!”
Một chỗ khác lại có người nhảy ra: “Kiều Hàm, mọi người chẳng qua chỉ là muốn nói vài câu giải thích, ngươi không cần phải vội vàng bịt miệng người ta như vậy.”
“Chó cắn ngươi, ngươi không vội à!”
“Ngươi!”
Kết quả lại có người khác xen vào: “Kiều công tử rời khỏi Thanh Vân Tông quả nhiên là càng ngày càng không có quy củ. Mở miệng ngậm miệng đều là chó, th* t*c.”
“Đương nhiên, làm sao lợi hại bằng ngươi, mở miệng ngậm miệng đều là phân, không thối à?”
“Kiều Hàm, ngươi đừng có quá đáng!”
“Muốn đánh à? Xuống đây!”
“Ta… ta đâu có nói vậy!”
“Vậy thì câm miệng!”
Mấy người vừa lên tiếng đều bị Kiều Hàm chọc tức đến mặt đỏ tai hồng, không thể mở miệng thêm được nữa.
Kiều Hàm không thèm đôi co với bọn họ nữa, mà cúi đầu nhìn bốn kẻ dưới đất: “Nói một tiếng ‘Tiêu gia gia, tôn tử sai rồi’, ta liền tha cho các ngươi, nếu không…”
Vừa nói, dây leo màu xanh lục đã dí sát đến miệng bốn người, dọa bọn họ muốn giãy giụa, nhưng vì độc tố lan ra mà không thể động đậy. Mà bọn họ đã biết thân phận của Kiều Hàm, trong lòng càng thêm cuộn trào cảm xúc.
“Dựa vào đâu! Bọn ta có nói sai đâu! Ngươi đây là thẹn quá hóa giận!”
“Kiều Hàm, ngươi là kẻ điên à? Y phế rồi, ngươi còn bảo vệ y?!”
“Bọn ta là đang bất bình thay cho ngươi, ngươi có hiểu không!”
“Chỉ vì chút chuyện này mà ra tay tàn nhẫn với bọn ta. Ngươi dám động thủ, bọn ta sẽ đến Tiên Minh kiện ngươi! Ngươi quá độc ác!”
Kiều Hàm bị chọc tức đến bật cười: “Tiên Minh? Bây giờ ta là tán tu, ba sư đồ chúng ta còn chưa đăng ký ở Tiên Minh đâu! Độc ác à, vậy ta cho các ngươi xem, thế nào là độc ác!”
Kiều Hàm đang định ra tay, phía sau bỗng vang lên tiếng chuông trong trẻo. Cậu cảm nhận được dây buộc tóc đang rung rinh, là linh lực hệ Băng đang dao động.
Cùng với tiếng bước chân truyền đến từ sau lưng, cả trà lâu dường như cảm nhận được một luồng gió mát lạnh thổi vào.
“Mới không để ý đệ một lúc, sao lại đánh nhau rồi?”
Kiều Hàm cảm thấy gáy mình bị ai đó véo nhẹ hai cái, lập tức nhạy cảm rụt lại, khí thế bay sạch. Đám dây leo vốn đang hung hãn lập tức mềm nhũn rơi xuống đất. Kiều Hàm vô tội quay đầu nhìn người vừa đến.
Bốn kẻ kia lập tức giãy giụa bò dậy, quay đầu nhìn lại.
Một bóng người cao lớn màu xanh thẳm khiến người ta nóng mắt xuất hiện sau lưng Kiều Hàm.
Ngay sau đó lại có một hòa thượng đầu trọc đi tới.
“A Di Đà Phật, còn có thể vì cái gì nữa. Chắc chắn là lại có người nói xấu sau lưng huynh, bị Kiều Hàm nghe thấy chứ gì. Ta nói này, mới vào thành thôi, Kiều Hàm ngươi đã đánh bốn trận rồi, không mệt à? Làm người phải từ bi độ lượng, phải rộng rãi, phải tích lũy công đức.”
“Mẹ nó, lão tử g**t ch*t ngươi!” Tên vừa bị Kiều Hàm đạp đầu, nhanh chóng giải độc, liền muốn phản kích. Kết quả kim quang lóe lên, liền bị Phục Ma Trượng gạt ngã.
“Thí chủ, bần tăng đang cố gắng thuyết phục người ta đối xử lương thiện với các vị một chút, các vị sao lại phá đài của bần tăng thế, như vậy không tốt đâu! Hơn nữa…” Nguyên Hội nhíu mày: “Các vị là đồ ngốc à? Chỉ bằng các vị mà đòi đánh thắng được chúng ta?”
“Phụt, Nguyên Hội, huynh cũng thật biết nói.”
Giọng nói quen thuộc truyền đến, khiến mọi người nhìn qua, chỉ thấy Lục Truy và Tần Tu Trọng cùng nhau bước ra, phía sau còn có những người quen thuộc đi theo.
“Ủa, huynh cũng ở đây à, vậy mà còn đứng nhìn.” Nguyên Hội cạn lời.
Lục Truy cười, gật đầu với Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm: “Không nhìn thì làm sao, Kiều Hàm cũng phải cho bọn ta cơ hội ra tay chứ. Bất kể là động khẩu hay động thủ, đều không đến lượt người khác xen vào. Có điều nếu có ai muốn xen vào thêm, bọn ta chắc chắn sẽ ra tay.”
Vừa nói, ánh mắt Lục Truy vừa lướt qua mấy kẻ vừa nói lời châm chọc ban nãy. Mấy người đó không nhịn được mà lùi về sau. Thảo nào vừa nãy cứ cảm thấy có hai luồng uy áp đè trên người bọn họ.
Ánh mắt Tần Tu Trọng lướt qua Kiều Hàm, biểu cảm vừa kỳ quái lại vừa cạn lời. Hắn nhìn Tiêu Cửu Từ, gật đầu một cách bình thường, chỉ là khi chú ý đến tu vi của đối phương, ánh mắt hắn sáng lên.
Tiêu Cửu Từ cũng cười chào hỏi bọn họ.
Mà bốn kẻ bị làm lơ kia vừa thấy đội hình này, dù có ngốc hơn nữa cũng biết không nên kích động, liền xám xịt muốn chạy.
Kiều Hàm lập tức hét lên: “Đứng lại!” Cơn giận của cậu vẫn chưa nguôi! Nhưng lại bị Tiêu Cửu Từ nắm lấy cổ tay, nói: “Thôi bỏ đi, đừng chấp nhặt với loại người này, mỏi tay đệ.”
Nguyên Hội vẫn chưa quen được, lại rùng mình một cái.
Lục Truy buồn cười nhìn hai người tình cảm vẫn tốt như cũ, không nhịn được mà châm dầu vào lửa: “Nhưng mà vừa nãy bọn họ nói huynh ăn bám đó.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, nhìn sang Kiều Hàm, Kiều Hàm lập tức ra vẻ căm phẫn bất bình. Tiêu Cửu Từ lại cười nhạt: “Cơm bám cũng khá ngon mà.”
Vẻ mặt phẫn nộ của Kiều Hàm lập tức trống rỗng, dần dần trở nên không tự nhiên.
Nguyên Hội vội vàng đứng sang phía Lục Truy, hai người cùng nhau run rẩy.
Lục Truy tật cũ tái phát, cứ thích trêu bọn họ, cho nên vẫn không từ bỏ: “Nhưng mà trước đó bọn họ còn nói muốn hạ gục Kiều Hàm, làm đạo lữ của cậu ta, dùng La Yên Huyền Thể của cậu ta đó.”
Cuối cùng, vẻ mặt ung dung bình thản của Tiêu Cửu Từ cũng cứng lại. Trong nháy mắt, nhiệt độ trong trà lâu giảm mạnh, hàn khí lan tỏa, uy áp ập tới. Bốn kẻ đang chuẩn bị chạy trốn kia đột nhiên bước chân không cử động được nữa. Cúi đầu nhìn, thì ra đã bị đóng băng.
Một lát sau, bốn bức tượng điêu khắc bằng băng lăn ra khỏi trà lâu.
Mà tất cả khách nhân trong trà lâu vẫn chưa hoàn hồn, nhìn trà nóng trong tay mình biến thành trà đá, bọn họ đột nhiên bàng hoàng nhận ra một chuyện.
Đó là Tiêu Cửu Từ! Là… Băng linh căn Tiêu Cửu Từ! Là… Kim Đan kỳ Tiêu Cửu Từ!
Trời ạ, y thật sự chữa khỏi rồi?!
Bàn trà được kê thêm chỗ, Lục Tương Tương và Bạch Nhung kéo Kiều Hàm lại, có vô vàn lời muốn nói, hưng phấn hàn huyên chuyện cũ.
Tiêu Cửu Từ cũng ở bên kia nói với những người khác về tình hình của mình, mức độ hồi phục của linh căn và kim đan.
Khóe miệng Tần Tu Trọng nhếch lên thấy rõ: “Huynh còn đuổi kịp ta không?”
Tiêu Cửu Từ nhìn Tần Tu Trọng, đã là Kim Đan đỉnh phong, sắp lên Nguyên Anh rồi. Y cười nói: “Ta sẽ cố gắng hết sức. Huynh ở Bất Niệm Cung vẫn tốt chứ?”
Tần Tu Trọng biết ý của y, liền nói: “Ta rất tốt. Ngược lại Bất Niệm Cung không tốt lắm. Gần đây… chết mấy người, mấy người… không có giá trị gì.”
Nhìn nụ cười lạnh lẽo nơi khóe miệng Tần Tu Trọng, y đại khái có thể đoán được đó là những kẻ Tần Tu Trọng đào ra được có liên quan đến vụ diệt Tần gia. E là đều do hắn nghĩ cách g**t ch*t, chỉ e là lúc những kẻ đó chết đã không cung cấp được manh mối gì có giá trị cho Tần Tu Trọng.
Chuyện về Ma Giới mờ mịt khó đoán, Tiên Minh lại càng không tích cực hành động, khiến người ta sốt ruột.
“Gần đây, Tiên Minh vẫn đặt trọng tâm vào cuộc tranh đấu với Yêu Giới sao?” Tiêu Cửu Từ hỏi, lần trước từ Đông Hải Chi Uyên ra y đã nghe nói rồi.
Lục Truy nói: “Các huynh không nghe nói à? Mới một tháng trước còn xảy ra chuyện tu sĩ xông vào địa bàn Yêu Giới, phá hoại đại điển nạp phi của Yêu Hoàng, làm phi tử của Yêu Hoàng bị thương, bị Yêu Hoàng truy sát, một người cũng không tha. Mà môn phái của những kẻ đó lại khăng khăng nói là có hiểu lầm, đòi một sự công bằng. Tóm lại là ầm ĩ vô cùng. Gần đây mới miễn cưỡng đè xuống được.”
Tần Tu Trọng cũng lên tiếng: “Còn có một vụ thảm án nữa. Nghe nói có một bán yêu điên loạn đã diệt một gia tộc, sau đó tung tích mất tăm. Tu Chân Giới cho rằng Yêu Giới đã che giấu tội phạm, nhưng Yêu Giới lại tỏ rõ là bọn họ cũng chán ghét loại bán yêu này, không thể nào giúp bán yêu trốn thoát, cho nên chắc chắn không liên quan đến bọn họ.”
Lời này vừa thốt ra, hai người nhà họ Kiều có mặt ở đây đều toàn thân cứng đờ.
Kiều Uyển liếc nhanh Tiêu Cửu Từ một cái, đáy mắt đầy kinh hoảng. Khi Tiêu Cửu Từ lại một lần nữa xuất hiện, Kiều Uyển thật sự không thể không cảm thán số phận trêu ngươi, y vẫn đến đây. Bởi vì nàng nghe nói kiếp trước, Tiêu Cửu Từ chính là ở nơi này bị Kiều Hàm hãm hại, làm bại lộ thân phận huyết mạch bán yêu.
Nhưng bây giờ quan hệ của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm rõ ràng vẫn không thay đổi. Kiều Uyển vốn đã bắt đầu hoài nghi, có phải một số chuyện có thể sẽ thay đổi vì những việc làm trước đây của bọn họ hay không. Nhưng bây giờ bọn họ lại xuất hiện.
Còn nhắc đến chuyện bán yêu, tay Kiều Uyển đặt dưới bàn không khỏi siết chặt.
Mà lúc này Kiều Hàm cũng rất muốn chửi người. Cách nói này thật sự quá dọa người. Đương nhiên cậu cũng nhớ về cốt truyện liên quan đến tên bán yêu điên loạn này. Chỉ là tác dụng duy nhất mà tên bán yêu này được sắp xếp chính là để đào sâu thêm sự chán ghét, sợ hãi và thù hận của mọi người đối với bán yêu, lót đường cho vận mệnh sau này của Tiêu Cửu Từ.
“Bán yêu?” Tiêu Cửu Từ nói: “Đã điên loạn rồi?”
“Đúng.” Tần Tu Trọng nói: “Có thể trước khi điên loạn tu vi đã rất cao, cho nên cực kỳ nguy hiểm. Nghe nói chỉ giết người của Tu Chân Giới, cho nên mọi người mới nghĩ là do Yêu Giới giở trò.”
“Các huynh còn nhớ lời đồn Lạc Hà Tiên Phủ cực kỳ ghét bán yêu không? Vừa hay chuyện này lại xảy ra ngay trước khi Lạc Hà Tiên Hội mở ra. Ta còn đang lo hoạt động của Lạc Hà Tiên Hội là bắt chúng ta đi bắt bán yêu đấy.” Lục Truy cười nói.
Kiều Hàm đột ngột ngẩng đầu trừng Lục Truy. Cái miệng quạ này, có cần phải chuẩn như vậy không!
Tiêu Cửu Từ chú ý thấy Kiều Hàm nhìn sang phía Lục Truy. Y cười, gắp cho cậu một đĩa điểm tâm ở trước mặt Lục Truy, y nhớ đó là loại Kiều Hàm thích ăn.
Lục Truy: ?
“Nói đến đây, ta còn tưởng các huynh sẽ không đến tham gia Tiên Hội chứ.” Lục Truy liếc hai người một cái nói.
“Đúng là không phải đến để tham gia Tiên Hội.” Tiêu Cửu Từ nói.
“Tại sao?” Tần Tu Trọng không hiểu.
Sắc mặt Kiều Hàm có chút không tốt: “Có gì hay mà tham gia. Dù sao mục đích của bọn ta chỉ là xin thuốc thôi.”
“Thuốc? Chữa trị linh căn còn lại của huynh?” Lục Truy phản ứng lại.
Tiêu Cửu Từ gật đầu.
Lục Truy cũng không hỏi cụ thể, dù sao tai vách mạch rừng. Hắn hỏi: “Thuốc ở Lạc Hà Tiên Phủ à? Các huynh định xin bọn họ?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Nếu có thể thương lượng, vậy tất nhiên là tốt. Nếu không được, vậy đành phải…”
Kiều Hàm mím môi, có chút hờn dỗi: “Hy vọng bọn họ dễ nói chuyện một chút.”
Trong nguyên tác, đó là đại diện cho sự cố chấp cứng nhắc.
Nếu không thể trực tiếp giao dịch thương lượng, vậy chỉ đành phải thông qua việc tham gia Tiên Hội để giành được thứ mình muốn. Kiều Hàm dĩ nhiên hy vọng lấy được Băng Hồn Thảo rồi đi ngay, sau đó trốn đi thật xa. Thế nhưng cậu cứ có cảm giác mọi chuyện sẽ không được như ý. Dù sao vẫn còn một cái Thiên Đạo đang nghĩ cách hành hạ bọn họ.