Kiều Hàm cũng có chút ngây ra, vô tội nhìn Tiêu Cửu Từ: “Ta ra tay… cũng đâu có nặng lắm.”
Vị Nhị Hoàng nữ kia chẳng qua là rụng mất mấy cái răng, tên tà tu vốn là tu sĩ Kim Đan kỳ, cho dù sức chiến đấu bình thường, cũng không đến mức trọng thương nửa tàn phế mà phải bỏ chạy.
“Ha ha ha, chắc chắn là bị ngươi dọa sợ rồi.” Nguyên Hội cười nói.
Tiêu Cửu Từ lại khẽ nhíu mày. Đối với tên tà tu, nếu hắn không có bản lĩnh đối phó bọn họ, vậy rất có thể thật sự vì Kiều Hàm ra tay mà biết bọn họ không phải là đối tượng có thể cò kè, từ đó lựa chọn từ bỏ. Nhưng Nhị Hoàng nữ thì có hơi kỳ quặc.
“Sao thế?” Nguyên Hội thấy sắc mặt Tiêu Cửu Từ và Ban Trúc Vân đều có chút không đúng, không khỏi thắc mắc.
Ban Trúc Vân nhìn Tiêu Cửu Từ: “Tiêu Tiên trưởng nghĩ sao?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Nhị Hoàng nữ từ bỏ rất kỳ lạ.”
Ban Trúc Vân thở phào một hơi, xem ra suy nghĩ của nàng và Tiêu Cửu Từ giống nhau, vậy không phải là nàng nghĩ nhiều. Thế là nàng nói với mọi người: “Theo tính cách của nhị muội ta, dù các vị là tu sĩ, ra tay với nó, nó cũng sẽ không nhận thua, ngược lại còn thẹn quá hóa giận mà báo thù. Dù thật sự không còn cách nào, ít nhất cũng sẽ làm ầm lên chỗ mẫu thân để tố cáo ta. Cứ lặng lẽ lựa chọn từ bỏ như vậy, hoàn toàn không phải là chuyện nó sẽ làm.”
Kiều Hàm sững sờ, Nhị Hoàng nữ xem như là kiểu pháo hôi không não điển hình. Thường thì loại nhân vật này đến chết cũng chưa chắc ý thức được sai lầm của mình, bây giờ lại từ bỏ, đúng là quá kỳ lạ.
Nguyên Hội nói: “Lẽ nào không phải vì kẻ giúp đỡ bỏ đi rồi sao?”
Tiêu Cửu Từ nói: “Tên tà tu đó đi thật hay đi giả vẫn chưa biết. Hơn nữa thuật pháp của hắn quả thực rất phiền phức, trừ phi ra tay phủ đầu như Kiều Hàm, hoàn toàn không cho hắn cơ hội chuẩn bị trước và phản ứng, hoặc là luôn giữ khoảng cách xa, nếu không giao đấu với hắn rất khó không trúng chiêu. Tóm lại, ba ngày này vẫn không thể thả lỏng cảnh giác.”
Vì phân tích của Tiêu Cửu Từ, Nguyên Hội lại phải làm hộ vệ bên người cho Ban Trúc Vân.
Mãi đến khi ánh bình minh của ngày thứ ba ló dạng, Ban Trúc Vân bước ra khỏi tẩm điện, nhìn thấy Nguyên Hội đang tĩnh tâm đả tọa bên ngoài. Ánh ban mai tựa như biến thành Phật quang chiếu rọi lên người hắn, Ban Trúc Vân cứ thế lặng lẽ đứng nhìn một lúc.
Nhận ra có ánh mắt, Nguyên Hội mở mắt, đứng dậy đi đến trước mặt Ban Trúc Vân: “Chuẩn bị xuất phát rồi à?”
Ban Trúc Vân gật đầu: “Hôm nay phiền ngươi rồi.”
Nguyên Hội cười nói: “Ba ngày nay đều yên ắng, có lẽ bọn họ thật sự từ bỏ rồi.”
Ban Trúc Vân đột nhiên mở miệng hỏi: “Thứ bọn họ muốn là Băng Hồn Thảo. Còn ngươi thì sao, ngươi có ơn cứu mạng ta, có tình hộ vệ ta, ngươi muốn gì?”
Nguyên Hội đáp không chút do dự: “Ta không cần gì cả, ngươi cứ đưa thứ bọn họ muốn là được.”
Ban Trúc Vân không nhịn được hỏi: “Thật sự… cái gì cũng không cần sao?”
Nguyên Hội sững sờ, hắn cứ cảm thấy giọng điệu của Ban Trúc Vân là lạ. Nhìn kỹ lại, chỉ thấy vẻ mặt trên gương mặt quốc sắc thiên hương kia thật phức tạp, đôi mắt sâu thẳm đang nhìn hắn chằm chằm. Bị nhìn đến mức Nguyên Hội thấy mơ hồ.
Ban Trúc Vân thấy bộ dạng hoàn toàn không hiểu gì của Nguyên Hội, đành cười khổ một tiếng: “Vẫn còn thời gian, nếu Đại sư có muốn gì, đến lúc đó hẵng nói sau cũng được.”
Ban Trúc Vân nói xong liền được cung nữ đón đi trang điểm.
Nguyên Hội nhìn bóng lưng Ban Trúc Vân, sờ sờ cái đầu trọc của mình. Vừa quay đầu lại, liền thấy bên ngoài viện, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đang định bước vào. Dường như họ đã đứng xem một lúc rồi, lúc này đang dùng vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn hắn.
Nguyên Hội nói: “Hai người có biểu cảm gì vậy?”
Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên nhìn ra vẻ mặt muốn nói lại thôi kia của Ban Trúc Vân, nhưng y cũng không tiện vượt mặt người ta mà nói lung tung, đành lúng túng đáp: “Không có gì.”
Kiều Hàm há hốc mồm. Trời ơi, tuyến tình cảm này cũng bị vị đại hòa thượng này “cuỗm” luôn rồi? Hóa ra Ban Trúc Vân chỉ nảy sinh tình cảm với ân nhân cứu mạng của mình, không nhất định phải là Tiêu Cửu Từ. Chỉ tiếc là đường tình duyên của nàng vẫn không tốt như cũ.
Hai người đi về phía Nguyên Hội, Nguyên Hội còn đang lẩm bẩm: “Sao ta cứ thấy tâm trạng Ban Trúc Vân không tốt nhỉ, có phải là…”
Hai người nhìn Nguyên Hội, đoán xem hắn có nghĩ ra được gì không.
Nguyên Hội: “Có phải Băng Hồn Thảo thật sự là báu vật của nước họ, nên cô ta không nỡ đưa cho các ngươi?”
Tiêu Cửu Từ & Kiều Hàm: …
Tiêu Cửu Từ tiến lên vỗ vỗ vai Nguyên Hội, Kiều Hàm cạn lời liếc hắn một cái.
Nguyên Hội: ?
Tây Phong Tuyết Quốc, truyền thừa ngôi vị, Hoàng gia lăng viên, đại điển tế trời. Nguyên Hội đi theo Ban Trúc Vân suốt chặng đường, còn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm thì ẩn nấp trong tối để đề phòng bất trắc.
Tuy nhiên, điển lễ lại hoàn thành rất thuận lợi. Từ nay Ban Trúc Vân chính là Nữ hoàng đương nhiệm của Tây Phong Tuyết Quốc, kế thừa sức mạnh Nhân Hoàng Huyết thật sự.
Vầng sáng trên người Ban Trúc Vân cũng xảy ra thay đổi.
Nói thật, vầng sáng đó khiến Kiều Hàm thấy hơi rợn người. Có điều hôm nay họ lấy được Băng Hồn Thảo là dự định rời đi rồi, cốt truyện trong nguyên tác sắp sửa qua đi hoàn toàn.
Kiều Hàm đang nghĩ ngợi, quay đầu liền thấy Tiêu Cửu Từ đang nhìn Ban Trúc Vân, dường như đang trầm tư điều gì.
“Sao thế?” Kiều Hàm hỏi.
“Nhân Hoàng Huyết có hiệu quả tác động làm triệt tiêu bất kỳ thuật pháp nào, hơn nữa là bất kể thuật pháp mạnh yếu lớn nhỏ, vậy nó có giống với Uyên Tuyền Thủy không.” Tiêu Cửu Từ suy đoán.
Kiều Hàm nghe thấy hai từ này xuất hiện cùng lúc, liền giật nảy mình, phản ứng một lúc mới hiểu ra Tiêu Cửu Từ đang nói gì.
“Huynh nói… phong ấn Ma Giới?” Kiều Hàm hỏi.
Tiêu Cửu Từ hoàn hồn, nói: “Chỉ là ý nghĩ đột nhiên nảy ra, không có căn cứ gì.”
Hơn nữa, người bình thường cũng không dám cướp đoạt Nhân Hoàng Huyết, bất kể là Nhân, Yêu hay Ma, không ai dám gánh chịu Thiên Phạt.
Phỏng đoán vô căn cứ này lại không hiểu sao khiến Kiều Hàm cảnh giác, dù sao cũng là phỏng đoán của nam chính, mà phỏng đoán của nam chính thường là chuẩn.
Lẽ nào trong nguyên tác, Nhân Hoàng Huyết thật sự giống như Uyên Tuyền Thủy, không chỉ phát huy tác dụng trong việc giải trừ huyết mạch của Tiêu Cửu Từ, mà còn có tác dụng tương tự trong việc giải phong ấn Ma Giới?
Nhưng trong nguyên tác có ai từng lấy được Nhân Hoàng Huyết sao? Hay là đã chuẩn bị sẵn từ lâu?
Kiều Hàm nghĩ đến đau cả đầu. Mãi đến khi đại điển tế trời kết thúc, đám đông rời khỏi Hoàng lăng, Nguyên Hội mới gọi bọn họ qua.
Đến lối vào Hoàng lăng dưới lòng đất, đó là một cánh cổng đá khổng lồ, trên cổng có phù điêu phức tạp. Khi Ban Trúc Vân mở cơ quan, cổng đá từ từ mở ra.
“Đơn giản vậy sao?” Nguyên Hội kinh ngạc.
“Chia làm hai lớp trong ngoài. Lớp ngoài là cơ quan bình thường, lớp trong mới cần Nhân Hoàng Huyết. Thứ các vị cần ở lớp trong.” Ban Trúc Vân giải thích đơn giản: “Đi thôi.”
Nguyên Hội nói: “Chúng ta cùng vào trong thật sự ổn chứ?”
Lẽ ra bọn họ không nên tiến vào Hoàng lăng, dù sao cũng là người ngoài. Nhưng Ban Trúc Vân lại chủ động mời họ cùng vào xem, cũng không lo lắng bọn họ tham lam thứ gì.
“Bên trong lớp trong có một số trận pháp do tổ tiên để lại. Ta muốn nhờ các vị xem giúp xem còn dùng được không, có cần sửa chữa không.” Ban Trúc Vân nói.
Nếu chủ nhà đã không ngại, vậy bọn họ tự nhiên cũng không sao cả. Đối với những thứ có thể lưu truyền mấy ngàn, thậm chí mấy vạn năm, bọn họ dĩ nhiên cũng tò mò.
Lớp ngoài chất đống vàng bạc châu báu, không có gì đáng xem, nên mọi người nhanh chóng đi qua.
Cuối cùng cũng đến một đại điện khác biệt. Đại điện đó trống không, chỉ có ở đầu bên kia là một bức tường ánh sáng, hiển nhiên chính là lớp trong mà Ban Trúc Vân đã nói.
Nhưng không đợi Ban Trúc Vân cất bước, đã bị Nguyên Hội cản lại. “Có người.”
Lúc này, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đã nhìn về phía bên cạnh bức tường ánh sáng.
Chỉ thấy tên tà tu đã lâu không gặp xuất hiện ở đây, đang nhìn bọn họ với vẻ âm hiểm.
Kiều Hàm cười: “Ngươi không phải định chặn chúng ta ở đây đấy chứ. Xem ra lần trước ta ra tay nhẹ quá rồi!”
Tiêu Cửu Từ không nói gì, mà cảnh giác nhìn bốn phía. Y không phát hiện điều gì bất thường khác, chỉ có bản thân tên tà tu là cần đề phòng, nhưng loại chiêu thức đó, không đến gần thì cơ bản vô dụng. Tiêu Cửu Từ cũng không nhìn ra nổi tại sao tên này lại xuất hiện ở đây.
“Nhị muội ta bảo ngươi đến đây?” Ban Trúc Vân hỏi.
Ai ngờ tên tà tu đột nhiên tự tin cười nói: “Nữ hoàng Bệ hạ, ta muốn Nhân Hoàng Huyết. Nếu ngươi đưa cho ta, ta sẽ tha cho ngươi một mạng. Nếu không đưa, vậy đành phải để ngươi chết ở đây thôi.”
“Bất kể ngươi muốn làm gì, không đưa.” Ban Trúc Vân từ chối thẳng thừng.
“Vậy thật đáng tiếc.” Tà tu nói.
Kiều Hàm ngơ ra, nhìn Tiêu Cửu Từ: “Hắn không nhìn thấy chúng ta à?”
“Đâu chỉ không nhìn thấy, đúng là điên rồi. Chỗ cấm kỵ của Nhân Hoàng Huyết, là hoàn toàn không thèm đếm xỉa đến nữa sao?” Nguyên Hội kinh ngạc.
“Nếu ngươi giết ta, ắt sẽ bị trời phạt.” Ban Trúc Vân lạnh giọng cảnh cáo.
Tà tu lại cười: “Nếu nhốt ngươi ở đây, không cho ngươi ra ngoài, ngươi là một phàm nhân, không cần mấy ngày sẽ chết đói. Ngươi nói xem, tình huống chết đói này, có khiến ta bị trời phạt không? Đợi ngươi chết rồi, lại tổ chức cho Nhị Hoàng nữ một đại điển tế trời nữa, vẫn có thể có được Nhân Hoàng Huyết như thường. Ta đang cho ngươi cơ hội chủ động sống sót, tiếc là ngươi không cần.”
Ban Trúc Vân nghe vậy toàn thân cứng đờ.
Nguyên Hội lại tiến lên một bước, chắn trước người Ban Trúc Vân: “Ngươi là chuột à? Cũng biết chui lọt lỗ hổng đấy. Nhưng ngươi thật sự coi chúng ta không tồn tại à?”
Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ lại căng thẳng. Đối phương không thể nào là kẻ điên, vậy ắt hẳn là có thứ gì đó có thể đối phó bọn họ. Nhưng đối phương muốn Nhân Hoàng Huyết để làm gì?
Tên tà tu lại cười một cách quỷ dị. Đột nhiên cơ thể hắn bắt đầu huyễn hóa, dần dần biến thành hình dạng được ghép lại từ vô số cánh hoa.
Không đợi cánh hoa tan đi, vô số mũi băng trùy đã rơi xuống phía hắn.
Dường như nghe thấy động tĩnh bị thương, Nguyên Hội đang định xông lên bắt người, lại bị Tiêu Cửu Từ kéo lại.
“Làm gì vậy!” Nguyên Hội không hiểu.
Nhưng hắn phát hiện dưới chân bọn họ, lấy lớp băng mỏng màu xanh lam làm đường vân, không biết từ lúc nào đã vẽ ra một đạo trận pháp phòng ngự mạnh nhất.
Chiêu này khiến Nguyên Hội ngơ ra luôn.
Ba người bọn họ đối phó một tên, có cần phải bày trận thế lớn, bảo thủ đến vậy không?
Thế nhưng lúc này, không chỉ Tiêu Cửu Từ, mà ngay cả Kiều Hàm cũng cảm thấy có gì đó không ổn.
Ngay khoảnh khắc tên tà tu bất chấp bị thương cũng phải làm cơ thể mình tan đi, một lá linh phù khổng lồ lóe ánh kim quang liền xuất hiện ở vị trí cơ thể hắn tan ra, hệt như vẫn luôn giấu trong cơ thể hắn.
Kiều Hàm chưa từng thấy lá linh phù nào lớn như vậy. Mức độ phức tạp của đường vân trên đó khiến Kiều Hàm nhất thời không nhận ra. Cậu chỉ biết loại giấy bùa màu vàng đó có thể khắc lục thuật pháp, thuộc loại dùng một lần. Có tu sĩ sẽ khắc lục thuật pháp của mình vào linh phù, như vậy người không biết thuật pháp này cũng có thể sử dụng.
Lúc Tiêu Cửu Từ biến thành phàm nhân, phần lớn đều dùng cách này để đối phó yêu ma quỷ quái.
Tuy nhiên, tùy theo thuật pháp khác nhau mà hình dạng linh phù cũng khác nhau. Nhưng loại vừa lớn, vừa tỏa ra nhiều linh quang như vậy thì đây là lần đầu cậu thấy. Linh phù ở cấp độ này, muốn khắc ấn vô cùng khó khăn, người bình thường cũng sẽ không làm chuyện tốn công sức như vậy.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ lại biến đổi đột ngột: “Phá Thức Phù?”
“Sao có thể!” Nguyên Hội cũng không nhận ra, nhưng nghe Tiêu Cửu Từ gọi tên, hắn lập tức thất kinh.
Phá Thức Phù rất hiếm khi xuất hiện ở Tu Chân Giới, bởi vì thuật pháp trên đó là một loại tấn công bằng linh thức.
Mà ở Tu Chân Giới, người có thể thi triển tấn công bằng linh thức chỉ có hai ba người mà thôi.
Bọn họ chắc phải điên rồi mới khắc lục loại pháp thuật nguy hiểm này xuống, rồi truyền ra ngoài.
Mà trước mắt chỉ là một tên tà tu nho nhỏ, vậy mà lại có Phá Thức Phù, thật sự là khó tin.
Ngay lúc Nguyên Hội còn đang nghi ngờ có phải Tiêu Cửu Từ nhìn nhầm hay không, Tiêu Cửu Từ đã bất chấp tất cả mà rút kiếm Băng Phách ra, vung kiếm khí mạnh nhất về phía linh phù. Cả Hoàng lăng vì thế mà rung chuyển, lớp ngoài sụp đổ ngay lập tức, thế nhưng lá linh phù kia lại không hề tổn hại, tựa như được một vòng ánh sáng bao bọc.
Tiêu Cửu Từ lập tức quyết đoán, từ bỏ tấn công, dựng lên pháp trận phòng ngự mạnh nhất.
Bởi vì phạm vi tấn công của linh thức rất rộng, chạy trốn đã không kịp nữa rồi.
“Sư huynh?” Kiều Hàm không biết Phá Thức Phù là gì, chỉ cảm thấy hàn khí xung quanh tuôn ra. Nguyên Hội đã phản ứng lại, cũng đang giúp sức, Phật quang bao bọc lấy một lớp, sắc mặt đã vô cùng khó coi.
“Là tấn công linh thức.” Không đợi Tiêu Cửu Từ nói thêm, lá linh phù đã nổ tung ngay lập tức.
Chỉ cảm thấy linh khí đáng sợ ập tới, dây buộc tóc của Kiều Hàm bắt đầu nóng lên.
Kiều Hàm phản ứng cũng nhanh, cậu mặc kệ những thứ khác, hành động theo lời Tiêu Cửu Từ trước đã.
Tấn công linh thức, cái này cậu rành mà.
Lập tức đổi ‘Linh Phù Phản Đòn Tấn Công Linh Thức’.
Thời khắc nguy cơ này, Kiều Hàm dĩ nhiên không lo được gì khác. Linh thức mạnh mẽ rót vào não, cùng lúc đòn tấn công linh thức phá hủy tất cả trận pháp phòng ngự. Ngay khoảnh khắc sóng linh lực vô hình ập về phía họ, không gian tạm thời ngưng đọng.
Trong nháy mắt, lực phản chấn dội lại trực tiếp khiến Tiêu Cửu Từ và Nguyên Hội không chịu nổi, ngất đi tại chỗ.
Tiêu Cửu Từ nhìn thấy dây buộc tóc của Kiều Hàm lại đứt. Y biết là Kiều Hàm đã làm gì đó, lòng y chùng xuống, ít nhất Kiều Hàm không bị đòn tấn công này ảnh hưởng.
Sóng khí cuồn cuộn, khói mù bao phủ.
Tàn dư của đòn tấn công dần lắng xuống, cánh hoa tụ lại. Tên tà tu miệng đầy máu, nửa quỳ trên đất thở hồng hộc. Hắn không chỉ bị Tiêu Cửu Từ đả thương vừa rồi, mà việc sử dụng lá linh phù lợi hại như vậy cũng khiến hắn bị phản phệ vô cùng nghiêm trọng.
Có điều hắn biết mình đã thắng. Tấn công linh thức, chỉ dựa vào mấy tu sĩ Kim Đan kỳ căn bản không thể nào đỡ được. Cho nên, bọn họ hoặc là đã chết, hoặc là trọng thương hôn mê, tóm lại là không cần lo lắng nữa.
Chỉ có Ban Trúc Vân, người sở hữu Nhân Hoàng Huyết, là không bị ảnh hưởng.
Hắn có thể từ từ dưỡng thương, dùng khoảng thời gian này để kéo chết Ban Trúc Vân.
Đợi khi lấy được Nhân Hoàng Huyết từ chỗ Nhị Hoàng nữ, hắn là có thể trở về giao phó. Cộng thêm ba cái mạng kia, cuối cùng cũng không uổng công chủ tử tin tưởng hắn, còn đưa cho hắn Phá Thức Phù.
Thật ra, lúc hắn xin Phá Thức Phù, hắn còn tưởng chủ tử chắc chắn sẽ không cho, không ngờ lại thật sự đưa cho. Rõ ràng đối với chủ tử mà nói, đám người Tiêu Cửu Từ thật sự là mối họa tâm phúc của ngài. Nếu có thể khiến ba người này biến mất khỏi Tu Chân Giới mà không ai hay biết, chủ tử bằng lòng mạo hiểm.
Chỉ cần nghĩ đến việc mấy vị thiên tài của Tu Chân Giới chết trong tay mình, tên tà tu cuối cùng vẫn không nhịn được mà phá lên cười ha hả.
Thế nhưng đột nhiên, hắn không cười nổi nữa. Một cảm giác quen thuộc từ dưới chân truyền đến.
Tên tà tu gần như là vừa lộn vừa bò né ra, liền thấy dưới chân liên tục xuất hiện gai đất.
Tà tu liều mạng ném ra đủ loại pháp khí giữ mạng mới tranh thủ được một đường sống, hắn ngỡ ngàng nhìn qua.
Khi sương mù tan đi, giữa đống vụn băng vỡ, vẫn còn hai người đứng đó.
Một là Ban Trúc Vân sở hữu Nhân Hoàng Huyết nên không bị ảnh hưởng gì, người còn lại là… Kiều Hàm!!!! Kiều Hàm không hề bị ảnh hưởng gì!
Tên tà tu sắp phát điên rồi. Hắn bây giờ hoàn toàn không phải là đối thủ của Kiều Hàm!
“Tại sao? Tại sao!!” Tấn công linh thức, sao hắn có thể không hề hấn gì!!!
Kiều Hàm cười tà khí, hung hãn bay vút ra. Mặt đất lập tức cuộn lên vô số dây leo truy bắt tên tà tu.
Vì không thể giết hắn, Kiều Hàm đành phải nương tay. Dù sao thì loại linh phù quỷ dị này, cùng với chuyện cần Nhân Hoàng Huyết, đều bắt buộc phải điều tra rõ ràng. Nếu không, Kiều Hàm lợi dụng linh phù ra tay g**t ch*t cũng có thể giải quyết triệt để tên tà tu.
Vốn nghĩ rằng nơi này cũng không lớn, bắt tên tà tu không tốn mấy sức. Kết quả không ngờ tên tà tu trong lúc chật vật tháo chạy, lại tự mình đâm sầm vào bức tường ánh sáng.
Hóa ra vừa rồi sau khi đòn tấn công linh thức dao động, bức tường ánh sáng trở nên không ổn định. Công pháp mà tên tà tu tu luyện vốn dĩ đã biến cơ thể hắn thành cảm giác nửa thực nửa hư, lại bất ngờ giúp hắn trốn thoát vào trong.
Sững sờ một lúc, tên tà tu nhanh chóng chạy trốn vào sâu bên trong.
Kiều Hàm muốn đuổi theo, nhưng bị Ban Trúc Vân gọi lại: “Đừng vào! Bên trong có đủ loại trận pháp, bắt buộc phải có Nhân Hoàng Huyết mở đường. Hắn đi vào cũng chắc chắn phải chết.”
Kiều Hàm do dự một thoáng: “Bên trong còn có lối ra nào khác không?”
Ban Trúc Vân lại sững sờ: “Xung quanh đây đều bị tường ánh sáng ngăn cản.”
Ý nói là, nếu tường ánh sáng không cản được tên tà tu, vậy thì vách núi bình thường bên ngoài tường ánh sáng căn bản cũng không cản được đòn tấn công pháp thuật.
“Không thể để hắn chạy thoát.” Kiều Hàm nghiến răng.
Ban Trúc Vân lập tức nói: “Ngươi qua đây.”
Ban Trúc Vân nói xong, liền rút dao găm ra rạch một đường trên cánh tay mình: “Uống máu của ta, các đòn tấn công bên trong sẽ tạm thời vô hiệu với ngươi.”
Kiều Hàm ngỡ ngàng trong giây lát, nhưng cũng không do dự, lập tức dùng linh lực nâng giọt máu lên, dẫn đến bên môi nuốt xuống.
Trong nháy mắt, một luồng sức mạnh khổng lồ cuộn trào trong cơ thể, suýt nữa khiến Kiều Hàm đứng không vững.
Cú va chạm đó, tựa như đang quét qua, lướt qua mọi ngóc ngách trong cơ thể cậu, giống như đang kiểm tra. Nếu gặp phải thứ gì không nên tồn tại, chúng nó sẽ càn quét qua.
Dường như cậu có chút hiểu được phong ấn huyết mạch của Tiêu Cửu Từ đã bị luồng sức mạnh này tác động làm lỏng ra như thế nào.
Kiều Hàm ném lại một bình đan dược, bảo Ban Trúc Vân cứu người, còn đặc biệt nhấn mạnh: “Máu của ngươi có thể cho Nguyên Hội uống, nhưng tuyệt đối không được cho sư huynh của ta uống, nếu không sẽ hại chết sư huynh của ta.”
Ban Trúc Vân quả thật đang định dùng máu của mình cho bọn họ, xem có thể giúp bọn họ mau tỉnh lại không. Kết quả nghe Kiều Hàm nói vậy, nàng lập tức gật đầu: “Ta biết rồi, tuyệt đối sẽ không cho Tiêu Tiên trưởng uống.”
Kiều Hàm vẫn tin tưởng Ban Trúc Vân, dù sao cũng là nữ phụ trong nguyên tác. Cho nên sau khi dặn dò xong mọi thứ, Kiều Hàm không trì hoãn nữa, nhanh chóng đuổi theo vào trong.
Bên trong quả nhiên tràn ngập các loại linh khí nồng đậm hơn bên ngoài. Kiều Hàm đuổi theo một tia huyết khí còn sót lại, rất nhanh đã đuổi kịp tên tà tu.
Tên tà tu dường như đã trải qua mấy trận pháp bên trong, bây giờ còn thảm hơn lúc vừa chạy trốn. Nhưng hắn đã phát hiện có thể đi ra ngoài trực tiếp thông qua bức tường ánh sáng không ổn định ở vách bên cạnh. Lúc này hắn đang định bỏ chạy, kết quả bị một sợi dây leo cản đường.
Tên tà tu không kịp phản ứng, lại một lần nữa bị đóa hoa ăn thịt từ dưới đất chui lên nuốt chửng.
Trận chiến kết thúc.
Kiều Hàm thở phào một hơi, đi đến trước đóa hoa ăn thịt, cảm nhận động tĩnh bên trong. Vốn dĩ đã là nỏ mạnh hết đà, cộng thêm việc hoa ăn thịt nuốt chửng linh khí, bên trong đã không còn phản ứng gì.
Để tránh hắn chết ở bên trong, Kiều Hàm đành phải thả người ra, sau đó dùng dây leo trói lại, chuẩn bị kéo ra ngoài.
Nhưng ngay khoảnh khắc dây leo trói lại, tên tà tu đột nhiên mở mắt, lại hóa thành vô số cánh hoa.
Hắn dùng đến thủ pháp giữ mạng sở trường nhất của mình.
Kiều Hàm liền thấy tên tà tu lại hóa thành vô số cánh hoa, dường như còn có thể thấy cả phấn hoa. Kiều Hàm vẫn nhớ lời dặn của sư huynh, lập tức định lùi xa.
Lại không ngờ đối phương dùng cái giá là tiêu hao tu vi, bộc phát ra Vạn Hoa Lệnh ập thẳng vào mặt, khiến Kiều Hàm căn bản không kịp phản ứng.
Kiều Hàm chỉ cảm thấy mặt mình bị một lớp phấn hoa phủ lên.
Phấn hoa phớt lờ tác dụng của Nhân Hoàng Huyết trong cơ thể Kiều Hàm, lập tức khiến hai chân cậu mềm nhũn, toàn thân như bị lửa đốt.
Nhân lúc Kiều Hàm bị ảnh hưởng, cơ thể cánh hoa của tên tà tu bay về phía bức tường ánh sáng, khôi phục lại thực thể, đang định bỏ chạy.
Trong nháy mắt, một mũi tên băng b*n r*. Với cơ thể hiện tại của tên tà tu, hắn không thể chịu đựng thêm bất kỳ đòn tấn công nào nữa.
Ngay khoảnh khắc mũi tên băng xuyên qua, còn chưa kịp đóng băng, tên tà tu đã chết ngay tại chỗ, kẹt cứng trên bức tường ánh sáng.
Mà Kiều Hàm lại nửa quỳ trên đất, căn bản không thể động đậy. Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Kiều Hàm cố gắng lắm mới ngẩng đầu lên nhìn thấy Tiêu Cửu Từ.
Nhìn vẻ mặt gấp gáp của Tiêu Cửu Từ, đồng tử Kiều Hàm co rút lại, phản ứng đầu tiên là sao y lại vào đây? Lẽ nào y đã uống Nhân Hoàng Huyết?
“Nhân Hoàng Huyết?” Sắc mặt Kiều Hàm vì kinh hãi mà lập tức bay hết sắc đỏ, chỉ còn lại vẻ trắng bệch.
Tiêu Cửu Từ đang lo lắng, nghe Kiều Hàm nói vậy, y sững sờ, nhớ lại lời Ban Trúc Vân nói.
Lúc y tỉnh lại, thấy Ban Trúc Vân đang cho Nguyên Hội uống Nhân Hoàng Huyết. Sau khi biết tình hình tiếp theo, Tiêu Cửu Từ lập tức mở miệng xin Nhân Hoàng Huyết, nhưng Ban Trúc Vân lại nói ra lời dặn dò của Kiều Hàm.
Có điều cũng không sao, Ban Trúc Vân vốn dĩ có thể dẫn bọn họ mở đường đi vào.
Cho nên y là được Ban Trúc Vân đưa vào. Chỉ là y không hiểu, tại sao Kiều Hàm lại không cho y tiếp xúc với Nhân Hoàng Huyết. Nhưng bây giờ những điều này cũng không quan trọng nữa.
Tiêu Cửu Từ lập tức nói: “Không uống.”
Kiều Hàm nghe vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm, không thể khống chế được nữa mà ngã xuống, nhưng đã được Tiêu Cửu Từ đỡ lấy.
Kiều Hàm toàn thân nóng ran, bắt đầu run rẩy, cơ thể đã có phản ứng rõ rệt. Trải nghiệm này Tiêu Cửu Từ đã từng có, y không nói nhiều lời, lập tức mang theo Kiều Hàm bay vút đi.
Hoàng lăng vốn nằm trong núi, y xông thẳng vào rừng sâu, trực tiếp đánh ra một cái hang động, đặt Kiều Hàm vào trong.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc đặt Kiều Hàm xuống, y liền bị Kiều Hàm đẩy một cái: “Sư huynh, ra ngoài.”
Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn, làn da trắng như tuyết của Kiều Hàm đã ửng lên màu hồng, cơ thể co ro run rẩy, tay đã không khống chế được mà đưa xuống dưới. Đôi mày mắt thanh tú tràn ngập vẻ khó xử, dường như không muốn y nhìn thấy, cậu liền vùi mặt vào tấm chăn lông thú mà y vừa trải ra, mái tóc xanh hoàn toàn rối tung.
Yết hầu Tiêu Cửu Từ chuyển động: “Sư đệ…” Mở miệng rồi, lại không biết nói gì.
Kiều Hàm gần như gầm lên khàn khàn: “Mau ra ngoài!”
Tiêu Cửu Từ như bừng tỉnh, lập tức đứng dậy, đi đến cửa hang.
Khi y đi ra, đường băng lan tràn, phong kín cửa hang, ngăn cách mọi hình ảnh.
Tiêu Cửu Từ biết mình không cần lo lắng. Thứ đó chỉ kích phát phản ứng bản năng của cơ thể, vô hại với cơ thể, tự mình giải tỏa một chút là được.
Mà Kiều Hàm lúc này lại sắp phát điên rồi. Cậu vừa cố dùng linh phù hệ thống cho mình, lại phát hiện hễ sử dụng, liền bị Nhân Hoàng Huyết vẫn còn tác dụng trong cơ thể phản đòn lại, căn bản không dùng được.
Trong lòng Kiều Hàm đã chất đầy một xe chửi bậy. Trước đây chỉ từng xuất hiện tình huống cậu ý thức không rõ ràng nên không thể dùng “hack” hệ thống, lại không ngờ còn có thể bị cái thiết lập trong thế giới tiểu thuyết này hố.
Cái Nhân Hoàng Huyết này là thứ quỷ gì vậy, phấn hoa không cản được, mà cản linh phù thì lại hăng hái thế. Lẽ nào nó chỉ có thể cản những thứ liên quan đến linh lực thôi sao? Thứ rác rưởi!!!!
Toàn thân Kiều Hàm sắp nổ tung, dù biết Tiêu Cửu Từ đang ở ngay bên ngoài, cậu cũng không nhịn được nữa.
Mặc Ngân rơi xuống, y phục bung ra.
Kiều Hàm cuối cùng vừa cắn răng chịu đựng sự xấu hổ, vừa tự mình giải cứu.
Một lần, hai lần… không đủ, vẫn là không đủ…
Thế nhưng phản ứng quá kịch liệt đã rút cạn hoàn toàn sức lực của cậu. Tư duy Kiều Hàm bắt đầu hỗn loạn, không được giải thoát, thậm chí không có cách nào lấy đan dược ra để hồi phục sức lực.
Nhưng cậu chỉ có thể run rẩy tay tiếp tục. Mãi cho đến khi nội tâm đã hoàn toàn không còn cảm giác, cơ thể lại không phối hợp, dẫn đến Kiều Hàm trực tiếp bị phân tách.
Để phối hợp với cơ thể, Kiều Hàm chỉ đành liều mạng suy nghĩ, nghĩ rồi lại nghĩ… từng màn từng màn trong bồn tắm thuốc hiện ra…
Lúc này bên ngoài hang trời đã tối, Tiêu Cửu Từ nhíu chặt mày, không yên tâm nhìn cửa hang.
Rõ ràng một lần là được, sao lại lâu như vậy?
Tiêu Cửu Từ dần dần phản ứng lại, là do lượng phấn hoa khác nhau?
Lúc đó y chỉ dính một chút thôi. Mà tình hình của Kiều Hàm có thể nghiêm trọng hơn y.
Tiêu Cửu Từ lập tức tiến lên, định mở miệng hỏi, nhưng giây tiếp theo, y lại nghe thấy bên trong truyền ra giọng nói đè nén mê ly, thậm chí còn mang theo tiếng khóc nấm nở.
“Sư huynh…”
Toàn thân Tiêu Cửu Từ run lên, bức tường băng lập tức vỡ vụn thành bột không một tiếng động. Cùng lúc y xông vào hang, tường băng lại một lần nữa phong kín cửa hang.
Mà Tiêu Cửu Từ sau khi tiến vào sơn động, liền bị cảnh tượng bên trong và mùi hương thoang thoảng trong không khí tác động đến suýt nữa mất kiểm soát.
Chỉ thấy Kiều Hàm vì quá nóng mà đã cởi hết y phục, nằm trên tấm chăn lông màu trắng tuyết. Làn da vốn dĩ còn trắng hơn cả chăn lông, lúc này lại nhuộm hết một lớp màu hồng đào. Các khớp xương lại càng đỏ hơn, hệt như trái cây chín mọng. Mà tất cả những điều này đều bị một lớp ánh nước bao phủ. Đó là mồ hôi rịn ra, lại tựa như ánh trăng rắc lên người, vừa thần thánh lại vừa… khiến người ta khát khô.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ không khống chế được mà lướt qua tay Kiều Hàm, có thể thấy được những gì còn sót lại chưa kịp dọn dẹp.
Trong hang thoang thoảng mùi hương thuộc về Kiều Hàm, và cả khí tức khiến đầu óc người ta quay cuồng.
Tiếng khóc nỉ non, và tiếng nỉ non “sư huynh” gần như khiến Tiêu Cửu Từ mất kiểm soát mà bước về phía người thương đang nằm ngang trên chăn lông.
“Kiều Hàm.” Giọng nói Tiêu Cửu Từ thốt ra gần như bỏng rát.
Nhưng lại lập tức đánh thức Kiều Hàm. Kiều Hàm dường như dùng hết toàn bộ sức lực, lập tức co người quay lưng lại: “Đừng!”
Bước chân Tiêu Cửu Từ khựng lại. Y nhìn thấy tấm lưng tr*n tr** mịn màng của Kiều Hàm, mỗi một đường cong dường như đều trùng khớp với những gì y đã từng chạm qua.
Hai mắt Tiêu Cửu Từ nóng lên, nhưng lại thấy cơ thể Kiều Hàm đang run rẩy.
“Đệ gọi ta.”
“Không phải, không có… Ra ngoài, sư huynh… ra ngoài.”
Kiều Hàm không biết mình đang nói gì, tóm lại cậu không muốn để Tiêu Cửu Từ thấy mình như vậy. Lý trí của cậu đang kháng cự, nhưng lại sắp sụp đổ đến nơi.
Vài giây sau, cậu vẫn bị một cơ thể rắn chắc ôm lấy từ phía sau, kéo vào lòng. “Đừng sợ, đừng sợ. Có sư huynh ở đây.”
Giọng nói dịu dàng lập tức đánh sập phòng tuyến còn sót lại của Kiều Hàm.
Một tay của Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ nắm lấy, đan vào nhau, vận hành công pháp song tu. Mặc dù không thể giải quyết vấn đề, nhưng có thể khiến Kiều Hàm dễ chịu hơn một chút.
Nhưng Kiều Hàm biết mình vẫn cần tiếp tục chuyện kia. Mà thứ thay thế cho tay cậu, lại là tay của Tiêu Cửu Từ. Cái xúc cảm hoàn toàn khác biệt đó, dường như lập tức giải quyết được vấn đề mà tự cậu không thể giải quyết.
Thế nhưng, như vậy, không đúng.
Kiều Hàm tỉnh táo lại trong giây lát, cậu muốn cuộn người lại. Dù cho bản năng sinh tồn mách bảo cậu rằng Tiêu Cửu Từ có thể cứu cậu, có thể giải quyết mọi vấn đề, nhưng…
Kiều Hàm gần như ấm ức nói: “Sư huynh, khó chịu… nhưng… nhưng không thể… không thể là huynh.”
Động tác của Tiêu Cửu Từ cứng lại. Y nhìn nước mắt lướt qua khóe mắt Kiều Hàm, thấy cậu thật sự không muốn, Tiêu Cửu Từ liền từ từ dừng lại, buông tay ra.
Ngay lúc Kiều Hàm không nhịn được mà thoáng hối hận, trước mắt cậu đột nhiên tối sầm.
Dường như có thứ gì đó đã che mắt cậu lại.
“Như vậy thì không phải là ta nữa rồi. Không sao đâu.” Giọng nói trầm thấp lại truyền đến, dung túng cho đủ loại yêu cầu kỳ quái của Kiều Hàm. Từ đó, y không lên tiếng nữa, như thể thật sự không có sự tồn tại của y ở đó.
Đợi đến khi tay Tiêu Cửu Từ lại phủ lên, Kiều Hàm mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn bại bởi hiện thực, không thể kháng cự được nữa.
Cậu không chút sức lực, tựa ngồi trong lòng Tiêu Cửu Từ, mặc cho người mình sùng bái nhất, nhuốm lấy hơi thở thuộc về mình. Rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên, rõ ràng cũng không thân mật như những lần trước, nhưng lại đáng sợ hơn xưa bội phần.
Bởi vì cả hai đều đang tỉnh táo, và cũng biết rõ đối phương đang tỉnh táo.
Kiều Hàm cố nhịn không ngửa cổ ra sau, gần như tựa hẳn vào bờ vai rộng của Tiêu Cửu Từ, yết hầu chuyển động, gò má nhuốm một vầng hồng khác thường.
Đôi mày mắt vốn nên sinh động xinh đẹp lúc này đang bị sợi dây buộc tóc màu lam khói đã đứt che lại, không hề lộ ra chút nào. Cậu vốn tưởng làm vậy cũng có thể khiến mình tự chủ hơn một chút, nào ngờ chỉ là muối bỏ biển.
Đôi mắt sáng như sao dưới hàng mi đen của Tiêu Cửu Từ như được phủ một lớp màu kỳ dị, phản chiếu một mảng trắng hồng, lồng ngực phập phồng, đầu gối run rẩy. Y không mạo phạm nhìn xuống nơi sâu nhất, nhưng cũng không cách nào thuyết phục mình nhắm mắt lại.
Tầm mắt mê ly, mất đi tiêu cự, tựa như người trúng chiêu chính là y.
Hương thơm càng lúc càng nồng, khiến đầu óc Tiêu Cửu Từ càng lúc càng mơ hồ.
Cánh môi đỏ mọng dường như vì chủ nhân giãy giụa nghiêng đầu mà vô tình cọ vào cằm Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ không chút do dự cúi đầu phủ lên.
Giữa môi răng, dường như không có linh khí lưu chuyển, nhưng Kiều Hàm đã không còn phân biệt được nữa. Lúc này cậu cũng đã ngoan ngoãn, mặc cho người ta sắp đặt.
Ngoại trừ vô thức phát ra vài tiếng r*n r*, cậu không còn động tĩnh nào khác.
Trong lòng chỉ có một suy nghĩ, hoàn toàn đi theo sư huynh, biết sư huynh sẽ giúp cậu, cứu cậu. Dù có khó xử đến đâu, cậu cũng chỉ đành làm phiền sư huynh.
Đợi đến khi Kiều Hàm tỉnh lại, đã là ba ngày sau. Lúc này cậu đang ở trong Hoàng cung.
Kiều Hàm ngơ ngác ngồi trên giường một lúc, vẻ mặt đầy mờ mịt và hoang mang. Ký ức cuối cùng trong đầu cậu là mình bị bịt mắt, trên người không một mảnh vải, ngồi trong lòng Tiêu Cửu Từ vẫn y phục chỉnh tề, sau đó Tiêu Cửu Từ đang giúp cậu…
Á á á á á!!!!
Kiều Hàm quyết định lấy chăn bông trùm kín đầu cho chết ngạt luôn!!!!
Cậu không biết mình đã làm phiền Tiêu Cửu Từ bao nhiêu lần nữa, quả thực là muốn khóc chết đi được.
Vốn dĩ đã mang “thiết lập” yêu thầm rồi, phen này lại còn vì sai lầm của mình mà khiến nam chính đại nhân phải giúp cậu làm chuyện này.
Cậu lần đầu tiên hận Tiêu Cửu Từ tốt bụng như vậy, tình huống thế này mà cũng ra tay giúp đỡ.
Y không cảm thấy ghê tởm, không cảm thấy kỳ quái, không cảm thấy…
Lẽ nào là vì y nghĩ mình thích y, cho nên lúc này nên giúp đỡ?
Hay là vì mình là sư đệ của y, nên không thể bỏ mặc?
Nhưng cậu thà rằng Tiêu Cửu Từ đối xử với cậu lạnh lùng vô tình trong chuyện này, giống như cách y đối xử với các nữ chính trong nguyên tác còn hơn!
Nhiều nhất là khó chịu, nhiều nhất là dày vò, chứ cũng đâu có chết người, cần gì phải giúp cậu chứ!
Không! Không thể nghĩ như vậy, giống như được hời rồi còn khoe mẽ! Dù sao người ta cũng có ý tốt.
Nhưng đây mà gọi là hời cái nỗi gì chứ? Trước kia vì Băng Hồn Thảo thì thôi đi, Tiêu Cửu Từ là vô thức. Còn tình huống bây giờ! A a a! Cậu không thể chấp nhận, không thể chấp nhận được!
Không phải, là nam chính không nên chấp nhận, không nên chấp nhận mới đúng!
Dòng suy nghĩ hỗn loạn đã hoàn toàn khiến Kiều Hàm nảy sinh tâm lý đà điểu. Rõ ràng đã tỉnh lại, nhưng cậu vẫn cứng rắn ở lỳ trong phòng, mãi đến khi Tiêu Cửu Từ vào thăm.
Đợi tiếng bước chân quen thuộc truyền đến, Kiều Hàm gần như theo bản năng mà rúc lại vào trong chăn.
Rõ ràng là cách che giấu ấu trĩ, nhưng Kiều Hàm lại không thể kiểm soát được.
Tiếng bước chân dừng lại một chút, ngay sau đó truyền đến tiếng cười nhạt: “Đệ ngại ngùng à?”
Gò má Kiều Hàm lập tức nóng bừng. Cậu không thể hiểu nổi tại sao Tiêu Cửu Từ có thể bình tĩnh đến vậy. Cậu cảm thấy… cảm thấy sắp hỗn loạn cả rồi.
Nhưng… đấng nam nhi dám làm dám đối mặt với khó khăn.
Kiều Hàm đột ngột vung chăn ra, quỳ thẳng người trên giường, nhắm mắt nói: “Sư huynh, xin lỗi, huynh đánh ta đi. Ta đã hại huynh.”
Vẻ mặt dịu dàng của Tiêu Cửu Từ hơi khựng lại. Y đánh giá kỹ nét mặt của Kiều Hàm, thấy cậu ra cái vẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, không dám đối mặt với y, không biết nên thấy buồn cười hay là nên đau lòng đây.
Tiêu Cửu Từ mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn Băng Hồn Thảo trong tay, y lại ngập ngừng, ánh mắt xẹt qua một tia gấp gáp, nhưng rồi vẫn nhẫn nại.
Y đi đến bên giường, vỗ vỗ đầu Kiều Hàm, thái độ vẫn như mọi khi.
“Để ý vậy à? Ta còn tưởng đệ sẽ thích chứ.” Giọng nói mang theo ý cười khiến thần kinh người ta thả lỏng.
Kiều Hàm nghẹn họng. Đây là lời gì vậy! Cậu sao có thể…
Không đúng, “thiết lập” của cậu nên thích!
Hơn nữa… Kiều Hàm không thể phủ nhận, cảm giác lúc đó, cậu đã được cứu rỗi. Thậm chí cơn hỗn loạn sau đó, cậu cũng có chút không phân biệt rõ, đó là tác dụng của phấn hoa, hay là cậu đang tham lam sự đối đãi dịu dàng này.
Đương nhiên, Kiều Hàm kiên quyết phủ nhận đó là sự tham lam của mình, nếu không thì cũng quá có lỗi với sư huynh rồi.
Chắc chắn là ngoại vật, chắc chắn là do ngoại vật gây ra. Cậu đối với Tiêu Cửu Từ, đối với sư huynh, vẫn là… vẫn là…
Đừng để bản năng động vật ảnh hưởng a!!!!
Cậu cẩn thận hé mắt nhìn Tiêu Cửu Từ. Có lẽ là vì lúc đó cậu bị bịt mắt, cũng có lẽ là đã thật sự quen rồi, nên bây giờ đối diện với Tiêu Cửu Từ, ngược lại không lúng túng như trong tưởng tượng.
“Ta… ta… cảm thấy không phải là lưỡng tình tương duyệt, làm chuyện này không tốt.” Kiều Hàm đành lúng túng nói.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ sâu thẳm, y gật đầu: “Ta cũng thấy vậy. Cho nên… lần này chỉ là tình huống ngoài ý muốn, lần sau không tái phạm… trừ phi là lưỡng tình tương duyệt.”
Kiều Hàm sững sờ, có chút không hiểu rõ. Ý là lần này thì thôi, sau này chỉ có thể làm chuyện này với người mình lưỡng tình tương duyệt thôi sao?
Kiều Hàm cũng không nghĩ sâu xa. Dù sao chuyện này càng nghĩ càng mất mặt. Nếu Tiêu Cửu Từ chỉ xem đây là một lần giúp đỡ sư đệ, mà mình cứ bám riết không buông, cứ nhắc đi nhắc lại, ngược lại giống như đang cố ý ám chỉ gì đó. Cái thiết lập này của cậu, vẫn là nên cẩn thận một chút thì hơn.
Trong lúc mắt đảo lia lịa, cậu vui mừng khi thấy thứ có thể chuyển sang chủ đề nghiêm túc: “Băng Hồn Thảo!”
“Ừm, ta thấy hay là mau chóng hấp thụ đi. Ta… không muốn đợi nữa.” Giọng Tiêu Cửu Từ trầm xuống, ánh mắt sâu thẳm. Y đợi không nổi nữa rồi…
Kiều Hàm dĩ nhiên không có ý kiến, nhưng lại nghĩ đến một vài chuyện, lập tức nói: “Lần này, ta nhất định sẽ giúp huynh khống chế tốt liều lượng, không… không để huynh phải chịu khổ.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y cười nhạt: “Được.”
Đúng là phải khống chế liều lượng. Nếu không, y thật sự không đảm bảo, mình còn có thể kìm chế được lần sau hay không. Dù sao lần này, y thật sự đã đến giới hạn rồi.
Đợi khi lấy được Băng Hồn Thảo ở Lạc Hà Tiên Phủ, y có thể hoàn toàn khôi phục tu vi. Hơn nữa, theo cảm ứng của y đối với kim đan của mình, hẳn là ngay khoảnh khắc hồi phục, y sẽ đột phá lên Nguyên Anh kỳ.
Sau này dù có chuyện khó khăn hơn nữa, y đều có tự tin… tự tin có thể bảo vệ được Kiều Hàm. Y cũng không muốn Kiều Hàm phải chờ đợi thêm nữa.
Băng Hồn Thảo được chia làm ba phần, tốn mất ba tháng để hấp thụ hoàn toàn.
Hồi phục đến thực lực Kim Đan hậu kỳ.
Còn thiếu một bước.
Cùng lúc đó, trong một mật thất nào đó, tà trận khởi động, vong hồn được triệu đến. Một khắc sau, hồn phi phách tán.
Một tiếng kinh ngạc vang lên.