Nguyên Hội bên cạnh nhìn ngây cả người, khóe miệng co giật lẩm bẩm: Phật của con ơi!
Ánh mắt sững sờ của Ban Trúc Vân lướt qua Tiêu Cửu Từ, rồi lại nhìn sang Kiều Hàm, bụng bảo dạ chắc không đến nỗi đó chứ. Chưa nói đến việc một đại nam nhân mà cũng sợ bị nhìn à? Huống chi đối phương là tu sĩ vô cùng lợi hại, nhị muội của nàng ta cũng chẳng thể làm gì được.
Xem ra đàn ông mà ghen lên thì cũng không thể xem thường.
Ánh mắt Ban Trúc Vân lại hướng về phía nhị muội. Quả nhiên, Nhị Hoàng nữ thấy Tiêu Cửu Từ đeo mặt nạ, sắc mặt lập tức vặn vẹo, còn hung hăng trừng mắt về phía Kiều Hàm. Dù bọn họ có Nhân Hoàng Huyết bảo vệ cơ thể cũng không có tư cách vênh váo với người tu tiên. Đứa nhị muội này của nàng vừa vô tri vừa ngang ngược đáng sợ, quả nhiên là bị phụ thân dạy dỗ làm hư rồi.
“Cái tên chết tiệt này!” Nhị Hoàng nữ hung hăng mắng, dựa vào quyền thế và nhan sắc, nàng ta muốn loại đàn ông nào mà chẳng được. “Đạo trưởng, ngươi có thể g**t ch*t tên nhãi thối cản đường bên cạnh kia không?”
Tà tu co giật khóe miệng: “Vẫn không nên đâm cành sinh chuyện thì hơn.”
“Vô dụng vậy sao?!” Nhị Hoàng nữ lập tức tỏ vẻ không vui.
Sát khí xẹt qua đáy mắt tà tu, hắn thật sự lười đến mức không thèm đối phó với con ngốc dâm dật vô độ này nữa.
Mặc dù hắn đúng là có cách để đấu với ba người kia một trận, nhưng hoàn toàn không đáng để lãng phí át chủ bài của mình. Có thể nói, nếu thật sự ra tay đánh nhau quang minh chính đại, ba người bên kia, hắn một người cũng đánh không lại. Nếu không phải bọn họ không nắm được thóp của hắn, thì ba người đó đã sớm liên thủ đến diệt hắn rồi. Chỉ có thể nói là vận may tốt, bọn họ đều xuất thân từ đại tông môn, trong cốt tủy đều là chính đạo, nếu địch không động, ta tự nhiên không động.
Bây giờ nhiệm vụ hàng đầu vẫn là hoàn thành căn dặn của chủ tử. Gặp được Tiêu Cửu Từ là ngoài dự liệu của hắn, nhưng nếu đã gặp rồi, vậy hắn cũng không ngại lập thêm công, giúp chủ tử thăm dò một chút thực hư hiện tại của Tiêu Cửu Từ, để còn báo cáo với chủ tử.
Quốc yến rất nhanh đã kết thúc. Theo kế hoạch, Ban Trúc Vân “bắt cóc” những người cần trị liệu qua đây, trói lại, sau đó phân chia mức độ, đưa vào trận pháp trị liệu theo từng đợt.
Kiều Hàm ở bên cạnh trận pháp truyền linh lực hệ Mộc vào, duy trì trận pháp vận hành. Như vậy nhanh hơn và nhẹ nhàng hơn so với việc cậu trị liệu từng người một.
Ban Trúc Vân căng thẳng canh giữ trong điện, đột nhiên có người đến truyền tin. Ban Trúc Vân vừa nghe nội dung, liền vội vàng đi tìm Tiêu Cửu Từ và Nguyên Hội đang canh giữ trong tiểu đình.
“Muốn gặp ta?” Tiêu Cửu Từ hơi ngạc nhiên.
Ban Trúc Vân nhíu mày: “Sẽ không có bẫy chứ.”
Nguyên Hội lập tức cười nói: “Ta thấy tám phần là tên tà tu kia sợ rồi. Hắn chắc chắn đã nhận ra thân phận của Cửu Từ và Kiều Hàm, biết hai người các ngươi một người thông minh, một người là y tu, hắn khẳng định không có phần thắng. Cho nên muốn tỏ ý tốt đó mà.”
Tiêu Cửu Từ nghĩ ngợi rồi nói: “Đi xem thử.”
Nguyên Hội cũng cảm thấy có thể đi gặp mặt chính thức một lần. Dù sao bọn họ vẫn hoàn toàn không rõ về thuật pháp của đối phương, loại người này không thể để mặc được. Chỉ cần chứng minh được hắn có liên quan đến triệu chứng của những người kia, là có thể trực tiếp bắt người, giao cho Tiên Minh.
Nguyên Hội đang hăng hái, kết quả bị Tiêu Cửu Từ đè bả vai lại, ra hiệu về phía Kiều Hàm: “Huynh ở lại đây canh giữ.”
Nguyên Hội co giật khóe miệng: “Cậu ấy đâu cần ta bảo vệ chứ, huynh cũng cưng cậu ấy quá rồi đấy.”
Tiêu Cửu Từ cười nói: “Đối phương nhấn mạnh muốn gặp ta, không có người khác, hẳn là chỉ muốn ta một mình qua đó, huynh đi ngược lại có thể sẽ hỏng việc. Hơn nữa nơi này còn có Đại điện hạ, đề phòng người ta giương đông kích tây. Càng là lúc đối phương muốn chúng ta thả lỏng cảnh giác, thì càng phải cẩn thận.”
Não Nguyên Hội không xoay nhanh bằng Tiêu Cửu Từ, nếu Tiêu Cửu Từ đã nói vậy, hắn tự nhiên sẽ nghe.
“Vậy được rồi, dù sao một mình huynh cũng sẽ không xảy ra chuyện.” Nguyên Hội thản nhiên nói.
Linh căn của Tiêu Cửu Từ hiện tại tuy chưa hồi phục hoàn toàn, nhưng dựa vào tố chất chiến đấu của y, ngay cả Nguyên Hội cũng không dám nói mình có thể áp chế được Tiêu Cửu Từ lúc này. Tựa như người này chỉ là tạm thời yếu đi một chút mà thôi. Cho nên Nguyên Hội căn bản không lo lắng cho an nguy của Tiêu Cửu Từ, cũng cảm thấy đối phương trừ phi là kẻ điên, nếu không thì không thể nào mưu hại Tiêu Cửu Từ được.
Tiêu Cửu Từ nói xong với Nguyên Hội, liền đi đến bên cạnh trận pháp trị liệu. Kiều Hàm vừa truyền linh lực, vừa ngẩng đầu nhìn qua, liền nghe Tiêu Cửu Từ dặn dò cậu: “Tên tà tu kia hẹn ta gặp mặt, ta ra ngoài gặp hắn một chút.”
Kiều Hàm vừa định nhíu mày, Tiêu Cửu Từ đã lên tiếng: “Không cần lo lắng, đi rồi sẽ về ngay.”
Kiều Hàm sững sờ, nghĩ lại cũng phải. Đây đâu phải tình huống trong nguyên tác nữa. Tuyến cốt truyện ở đây đối với Tiêu Cửu Từ hiện tại hoàn toàn là trò trẻ con.
Kiều Hàm an tâm ở lại tiếp tục hoàn thành trị liệu, Tiêu Cửu Từ liền đi theo cung nhân đến nơi hẹn.
Cung nhân đưa Tiêu Cửu Từ đến một cung điện.
Tiến vào cung điện, đi lên quảng trường bên trong, lông mi dài của Tiêu Cửu Từ cụp xuống, y đứng yên không động đậy. Tà tu đang trốn trong bóng tối quan sát vừa định nhíu mày, liền thấy dưới chân Tiêu Cửu Từ lóe lên ánh lam, đường băng nhanh chóng lan ra, đóng băng toàn bộ mặt đất. Trận pháp vốn được bố trí trên mặt đất, dưới sự k*ch th*ch của cái lạnh cực độ, chỉ lóe lên một cái, rồi lập tức vỡ tan.
Đồng tử tà tu co rút lại, trong lòng gần như đã xác định được thực lực của đối phương.
Đang nghĩ ngợi, hắn liền cảm thấy sau lưng đột nhiên lạnh buốt. Vừa định quay đầu lại, một thanh kiếm đã xuất hiện bên cổ hắn, tựa như mang theo hàn khí của tử vong. Hắn thậm chí cảm thấy cổ mình bắt đầu đóng băng.
“Tiêu công tử, ta không có ác ý.” Tà tu lúng túng cười nói: “Trận pháp này chỉ là trận pháp bảo vệ Nhị Hoàng nữ, không có ý định khởi động với ngài.”
“Hẹn ta đến, rồi trốn trong bóng tối?”
“Không phải do ta lo Tiêu công tử vừa gặp mặt đã đòi đánh đòi giết ta cái tên tà tu này sao. Tiểu nhân tuy tu không phải là chính đạo gì, nhưng cũng chưa từng hại ai.”
“Vậy những người bị ác mộng quấn thân kia thì sao?”
“Ta thật sự không làm phép với bọn họ. Nếu có làm phép, ắt sẽ có pháp ấn. Ba vị đều là cao nhân, hoàn toàn có thể lợi dụng pháp ấn phản phệ lên người ta.”
Tà tu nói đầy tự tin, Tiêu Cửu Từ lại cười khẽ một tiếng: “Ai nói làm phép là ắt có pháp ấn, có pháp ấn là ắt có thể phản phệ?”
“Loại pháp thuật cao thâm đó ta chắc chắn không biết rồi.” Tà tu buột miệng.
Tiêu Cửu Từ lại nói: “Xem ra ngươi đúng là có nghiên cứu.”
Tà tu nghẹn họng.
“Biết đâu ngươi là thiên tài, nghiên cứu ra thuật pháp mới nào đó, cũng không chừng.” Tiêu Cửu Từ thản nhiên nói.
Tà tu lập tức thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh vã ra. Thiếu chủ nói Tiêu Cửu Từ khó đối phó, quả nhiên là vậy. Rõ ràng là chuyện không thể nào như thế, đối phương lại dám đoán theo hướng này.
“Tiêu công tử thật biết nói đùa.” Giọng tà tu có hơi căng thẳng. “Tại hạ thật sự không làm hại người. Nếu không đã sớm có người chết rồi đúng không? Ta chỉ trà trộn trong hoàng gia ở nhân gian kiếm miếng cơm ăn, chọn một đối tượng để hỗ trợ mà thôi, không muốn đắc tội các vị.”
“Ngươi hẹn gặp ta, chính là để bày tỏ ý này?” Tiêu Cửu Từ hỏi.
Tà tu lập tức cười nói: “Sao có thể chứ. Tại hạ là thay Nhị Hoàng nữ hẹn gặp Tiêu công tử.”
“Cái gì?” Tiêu Cửu Từ sững sờ.
“Nhị Hoàng nữ có chuyện liên quan đến việc kế thừa ngôi vị muốn thương nghị cùng Tiêu công tử.” Tà tu nói xong, liền cẩn thận tránh kiếm Băng Phách, lùi lại một bước, khom người làm động tác mời: “Ta đã nói với cô ấy về sự lợi hại của các vị rồi, nói không chừng Nhị Hoàng nữ đã nghĩ thông, không muốn làm địch với các vị nữa.”
Tiêu Cửu Từ không hiểu gì, nhưng việc kế thừa ngôi vị quả thực có liên quan đến Băng Hồn Thảo, mục đích của chuyến đi này, cho nên Tiêu Cửu Từ cũng không sợ lãng phí một chút thời gian.
Cửa phòng mở ra, ra hiệu y đi vào.
Tiêu Cửu Từ cảm thấy bên trong không có dao động linh lực, chứng tỏ không có cạm bẫy. Y bước vào, nhưng ngay khoảnh khắc tiến vào, một luồng hương thơm ập tới, vô số cánh hoa bay thẳng vào mặt. Vì chỉ là cánh hoa bình thường, dưới ánh đèn tựa như một nghi thức chào đón, Tiêu Cửu Từ không làm gì cả, chỉ là ánh mắt lóe lên.
Ngay khoảnh khắc đó, trực giác của Tiêu Cửu Từ cho biết phấn hoa không ổn, nhưng lại không cảm nhận được uy h**p linh lực nào. Điều này khiến Tiêu Cửu Từ lập tức nghĩ đến, lẽ nào tà thuật mà tà tu giữ bí mật lại liên quan đến phấn hoa? Nếu chỉ là như vậy, đối phương lại đang thăm dò y?
Trong đầu Tiêu Cửu Từ nhanh chóng hồi tưởng lại các loại thuật pháp và nguyên lý tương tự.
Lúc này, sau một tấm rèm lụa trong phòng, ánh đèn lay động, rất nhanh một bóng dáng nữ tử bước ra.
Tiêu Cửu Từ nhíu mày, liền nghe thấy giọng của Nhị Hoàng nữ: “Tiên trưởng, ngài đến rồi?”
Thấy Nhị Hoàng nữ sắp vén rèm lụa bước ra, Tiêu Cửu Từ lại xoay người bỏ đi.
Nhị Hoàng nữ lập tức lên tiếng: “Bất kể đại tỷ đã cho ngài điều kiện gì, ta đều có thể cho ngài gấp đôi, chỉ cầu tiên trưởng một đêm xuân.”
Tiêu Cửu Từ thật sự không ngờ tên tà tu kia bảo mình qua đây, lại là để giúp Nhị Hoàng nữ làm ra chuyện này. Dù sao chỉ cần liếc mắt là có thể thấy bóng dáng sau rèm lụa kia không một mảnh vải che thân, thật sự là cạn lời đến mức buồn cười.
Tiêu Cửu Từ không dừng bước, nhưng lại nghe thấy: “Nghe đồn các vị tu đạo kết hợp với Hoàng nữ có Nhân Hoàng Huyết như bọn ta sẽ có lợi ích. Tiên trưởng, ta tuyệt đối hiểu rõ cách làm đàn ông thoải mái hơn tỷ tỷ của ta.”
Nhị Hoàng nữ vừa nói đã xông ra, trên người không một mảnh vải, còn cố xông lên ôm lấy Tiêu Cửu Từ.
Thân hình Tiêu Cửu Từ lóe lên, người đã biến mất tại chỗ. Để lại Nhị Hoàng nữ bổ nhào một cú ngã sấp mặt.
Lúc Tiêu Cửu Từ đi ra, tà tu đang định rời đi, kết quả là chân liền bị đóng băng.
Hắn không ngờ với nhan sắc của Nhị Hoàng nữ như vậy, dù không thành công, nhưng kết hợp với bí thuật của hắn, đáng lẽ cũng có thể kéo chân Tiêu Cửu Từ một lúc. Lại không ngờ Tiêu Cửu Từ vậy mà không chút trở ngại nào đi ra.
Bí thuật của hắn ngoài việc khiến người ta mơ mộng, thì chiêu lợi hại nhất, cũng là chiêu giữ mạng của hắn chính là Vạn Hoa Lệnh. Đó là thứ hắn luyện chế từ phấn của vạn đóa hoa, vừa giống thuật pháp lại vừa giống thuốc, khiến người trúng chiêu giống như kỳ mưa móc của Yêu tộc, không thể tự khống chế, không thể giải được, kích phát d*c v*ng từ bên trong cơ thể, chỉ có thể phát tiết.
Bởi vì không phải là bệnh, tự nhiên thuật trị liệu của y tu và đan dược đều vô dụng. Nhưng đối với bản thân người trúng chiêu cũng xem như không có tổn hại gì, xét từ góc độ nào đó còn là trợ hứng song tu nữa.
Bất kể là tu sĩ lợi hại cỡ nào, chỉ cần trúng chiêu này, ít nhiều đều sẽ bị ảnh hưởng. Một khi đã bị ảnh hưởng, tự nhiên chính là cơ hội chạy trốn của hắn. Mặc dù cách chạy trốn này bị người khác khinh thường, nhưng đối với hắn, miễn là dùng tốt là được.
Chỉ là dùng lượng khác nhau, hiệu quả sẽ khác nhau. Hơn nữa đối phương bắt buộc phải dính phải phấn hoa. May mà chiêu này chỉ cần ra tay bất ngờ, bất kỳ tu sĩ nào cũng sẽ không đề phòng phấn hoa bình thường.
Để thăm dò Tiêu Cửu Từ, hắn đã thận trọng dùng liều lượng đối phó với Kim Đan kỳ, lại không ngờ đối phương hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Khiến tà tu cũng bắt đầu hoài nghi pháp bảo giữ mạng cuối cùng của mình.
Ngay khi hắn cảm nhận được Tiêu Cửu Từ sắp đến gần, tà tu vội vàng nói: “Tiêu công tử cũng quá bắt nạt người rồi. Dù không muốn nhận lời hẹn của Nhị Hoàng nữ, thì cứ đi là được, sao phải ra tay với ta. Nhị Hoàng nữ cũng là hảo ý muốn kết giao, không cần phải như vậy chứ.”
“Phấn hoa vừa rồi là gì?” Giọng của Tiêu Cửu Từ truyền đến.
Tim tà tu thắt lại, không ngờ Tiêu Cửu Từ thật sự nhạy bén như vậy. Lẽ nào y trúng chiêu rồi? Nhưng giọng nói rất bình thản mà. Tà tu không khỏi nảy sinh vài phần e sợ với Tiêu Cửu Từ. Hắn đang định ngụy biện vài câu, kết quả toàn thân liền đau đớn dữ dội. Cảm giác đó giống như từ bên trong tất cả các mạch máu mọc ra gai băng đâm thủng mạch máu, rồi lại đâm vào da thịt. Hắn đau đến mức ngay lập tức hận không thể quỳ xuống đất cầu xin tha mạng.
“Nói!” Tiêu Cửu Từ quát lên.
Tà tu chỉ đành khóc mếu nói: “Thật sự không có ý định hại ngài, đó chỉ… chỉ là thứ trợ hứng mà thôi. Nhị Hoàng nữ của chúng ta uy h**p ta làm, ta đâu dám chứ! Ngài xem ngài không phải vẫn không sao sao? Chút mánh khóe nhỏ đó của ta vô dụng với ngài mà.”
“Không phải lời thật! Nói lại!” Tiêu Cửu Từ thật ra cũng không biết hắn nói thật hay không, nhưng trực giác của y cho biết không đơn giản như vậy. Vừa rồi nếu không phải y đã sớm dựng một lớp rào chắn, có lẽ đã trúng chiêu rồi. Loại chiêu thức mà y hoàn toàn không phân tích ra được này, bắt buộc phải biết rõ tình hình, để tránh đối phương có cơ hội ra tay với người khác.
Tiêu Cửu Từ gia tăng linh lực, tà tu liền như rơi vào vực băng, lạnh đến mức hơi thở cũng hóa thành sương trắng, não cũng bị đông đến không nghĩ được gì, nhưng vẫn nghiến răng nói: “Ta nói thật mà!”
Tiêu Cửu Từ khẽ híp mắt: “Nhưng ta trúng chiêu rồi, bây giờ cảm thấy rất không ổn, còn muốn nói dối ta?!”
Trúng chiêu rồi?
Đợi đã? Trúng chiêu mà còn cử động được?
Tà tu cũng không dám nghi ngờ gì nhiều, chỉ đoán người như Tiêu Cửu Từ có thể nhẫn nhịn những gì người thường không thể. “Thật sự chỉ là xuân dược bình thường, chỉ là… thuật trị liệu và đan dược đều không thể giải trừ hiệu quả mà thôi, chỉ có thể dùng cách nguyên thủy, ngài hiểu mà, ha ha… hay là ngài cứ thuận theo ý Nhị Hoàng nữ đi, Nhị Hoàng nữ cũng là một mỹ nhân.”
Vừa nói xong liền cảm thấy lại lạnh thêm một độ, hắn vội vàng cầu xin: “Vậy… vậy chỉ có thể tự mình giải quyết? Cái này thật sự không có cách nào, chính ta cũng không giải được, thật đó, ta thề!”
Mặc dù không phải là đáp án mà Tiêu Cửu Từ muốn, nhưng bí thuật của người ta, thường thì chết cũng không nói. Có điều đại khái biết được cách ứng phó là được. Lại là loại thuật pháp nhàm chán như vậy, cũng khiến Tiêu Cửu Từ cạn lời. Cùng với tiếng gào thét của Nhị Hoàng nữ truyền đến từ phía sau, Tiêu Cửu Từ không thể không rời đi.
Tà tu bị Tiêu Cửu Từ đóng băng hoàn toàn, cũng xem như là một bài học. Mà tà tu biết bọn họ sẽ không vô cớ giết người ở đây, cho nên đã bắt đầu suy nghĩ xem có phải liều lượng mình dùng cho tu sĩ Kim Đan kỳ là quá ít hay không.
Cùng lúc đó, Kiều Hàm chia làm ba đợt, vừa chữa trị xong cho đợt cuối cùng, đang định đứng dậy đi tìm Tiêu Cửu Từ. Chỉ là theo bản năng dùng thuật pháp định vị trên cổ tay cảm ứng một chút, lại cảm ứng được sư huynh đã quay về.
Ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên sư huynh đã bay về. Nhìn thấy vết tích rõ ràng là đã giao đấu trên người sư huynh, mọi người đều kinh ngạc, hỏi thăm tình hình.
Tiêu Cửu Từ ngược lại còn quan tâm Kiều Hàm có mệt không trước.
Kiều Hàm vội nói: “Ta thì có gì mà mệt. Lẽ nào huynh đã đánh nhau với tà tu? Hắn dám sao?” Bây giờ Tiêu Cửu Từ chưa hồi phục hoàn toàn, nên Kiều Hàm vẫn không nhịn được mà lo lắng.
“Chiêu thức của hắn rất đặc biệt, cho nên…” Không đợi Tiêu Cửu Từ nói xong, Ban Trúc Vân vừa hay đi tới.
Sắc mặt Ban Trúc Vân vội vã, thấy Tiêu Cửu Từ bình an vô sự, nàng lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó vẻ mặt có chút không tự nhiên nói: “Tiên trưởng Tiêu không sao chứ, ta nghe nói…”
Nguyên Hội nghi hoặc nhìn Ban Trúc Vân. Vừa nãy Ban Trúc Vân không phải là đi gặp thuộc hạ sao?
Ban Trúc Vân lúng túng ho khan hai tiếng: “Vừa nãy thuộc hạ của ta báo lại, dò la được tin tức từ cung của nhị muội, nàng ta và tà tu phối hợp muốn ra tay với Tiên trưởng Tiêu, chính là định… khụ khụ. Có điều xem bộ dạng của Tiên trưởng Tiêu, là hoàn toàn không cần ta lo lắng rồi.”
Nguyên Hội ngạc nhiên: “Hả?” Rồi lập tức nhìn sang Kiều Hàm.
Kiều Hàm lập tức dùng vẻ mặt kỳ quái nhìn Tiêu Cửu Từ, âm mưu của Nhị Hoàng nữ, không phải của tà tu, cho nên là…
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ cũng hơi lúng túng, nhưng y vẫn kể lại chuyện đã qua.
“Tuy ta không trúng chiêu, nhưng chiêu thức của tên tà tu kia khá phiền phức, hẳn là lợi dụng phấn hoa để k*ch th*ch phản ứng bản năng nguyên thủy của cơ thể. Tạm thời chưa rõ quá trình thi triển, không thể trị khỏi, đan dược vô dụng, nhưng đối với cơ thể xem như vô hại, chỉ là sẽ gây nhiễu loạn cho người ta nhất thời. Cho nên lần sau gặp phải, nhất định phải cẩn thận ứng phó, tránh để trúng chiêu, sẽ… sẽ phiền phức lắm.”
Sắc mặt Ban Trúc Vân lúng túng: “Không ngờ nhị muội của ta lại to gan đến vậy, ngay cả tiên trưởng cũng dám đối phó, đúng là háo sắc đến liều mạng.” Ban Trúc Vân đau đầu lắc lắc, dường như hoàn toàn bị cái não heo của Nhị Hoàng nữ chọc tức. Nếu quốc gia mà rơi vào tay loại người này, thật sự là hoàn toàn không dám tưởng tượng.
Nguyên Hội cũng vừa lúng túng vừa tức giận: “Đây là thuật pháp quỷ quái gì vậy, tà tu quả nhiên là tà tu, não cũng không bình thường à!” Đối với Phật tu mà nói, nếu trúng phải loại thuật pháp này, quả thực là sét đánh ngang tai. May mà người trúng chiêu trước là Tiêu Cửu Từ, huynh ấy đủ cẩn thận, nếu là mình, vậy thì… Nguyên Hội không dám nghĩ, run rẩy một cái, vội vàng niệm thêm mấy tiếng A Di Đà Phật, xua đi uế khí.
Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm nãy giờ vẫn im lặng, thấy sắc mặt cậu lúc xanh lúc trắng, tay nắm chặt thành quyền, nghiến răng không nói tiếng nào. Tiêu Cửu Từ biết nhóc con đang ghen, trong lòng ngọt ngào, nhưng lại đau lòng cậu hờn dỗi, đành phải đưa tay vỗ vỗ: “Đừng giận, không phải ta không sao rồi sao?”
Kiều Hàm hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy có một ngọn lửa tà ác không thể kiềm chế, không có chỗ phát tiết. Cậu cũng không ngờ Nhị Hoàng nữ ngoài việc dám nhìn thêm vài cái mà còn dám dùng cường. Tên tà tu kia còn giúp kẻ xấu làm điều ác, đúng là điên rồi. Cậu thật sự nổi giận: “Dùng loại thủ đoạn này đối phó huynh chính là sỉ nhục huynh, bọn chúng đáng chết!” Kiều Hàm nói lời tàn nhẫn, khiến Ban Trúc Vân và Nguyên Hội đều sững sờ.
Mà Tiêu Cửu Từ biết bản tính Ma tộc của Kiều Hàm nên không ngạc nhiên trước phản ứng của cậu. Y chỉ đành vỗ vỗ cánh tay cậu, như thể dỗ dành một chú mèo nhỏ đang xù lông.
Nguyên Hội cũng lên tiếng: “Yên tâm, sau này đợi chúng ta xử lý xong mọi việc, tuyệt đối không để bọn họ sống tốt!”
Tiêu Cửu Từ cũng khuyên Kiều Hàm nghỉ ngơi một chút. Bản thân y vì vừa giao đấu với tà tu nên có một vài cảm ngộ, muốn thử nghiên cứu công pháp của tà tu một chút, cũng đi vào phòng. Mà Kiều Hàm thì định đi xác nhận tình hình bệnh nhân một lần nữa rồi mới nghỉ.
Kết quả, cậu vừa xác nhận xong rời đi, bước ra ngoài, liền nghe thấy giọng nói bất mãn của Ban Trúc Vân, dường như nàng đang nói chuyện với ai đó ở cửa.
Lúc Kiều Hàm đi qua, vừa hay Nguyên Hội cũng bị thu hút tới.
Liền thấy một vị đại cung nữ mặc cung trang bày ra bộ mặt ‘lợn chết không sợ nước sôi’, vênh váo nói với Ban Trúc Vân: “Đại Hoàng nữ thân là tỷ tỷ của Nhị Hoàng nữ, sao có thể hùa với người ngoài mà không bênh em gái mình chứ? Tiên trưởng mà tỷ mời về đã thấy ngọc thể của Nhị Hoàng nữ, y không cần chịu trách nhiệm sao? Bây giờ cũng đâu phải bắt y thật sự cưới Nhị Hoàng nữ, chẳng qua là bảo y tối nay qua đây một chuyến, nói rõ ràng mọi chuyện. Cần bồi lễ thì bồi lễ, cần xin lỗi thì xin lỗi, sao lại thành ra ngang ngược vô lý? Sao nào? Bọn họ là tiên nhân thì có thể muốn làm gì thì làm sao? Chúng ta dù gì cũng là hoàng gia! Hoàng thất tôn nghiêm, chẳng lẽ tỷ không cần bảo vệ sao?”
Kiều Hàm và Nguyên Hội nghe mà sững sờ.
Ban Trúc Vân lại lên tiếng: “Đừng có ngậm máu phun người, cút ngay cho ta!”
“Sao nào? Người mà Đại Hoàng nữ tìm về làm ra chuyện như vậy, ngươi định giúp che giấu đến cùng à? Hóa ra Đại Hoàng nữ lấy lòng các vị tiên trưởng này bằng thủ đoạn như vậy, lại còn hy sinh cả em gái mình!”
“Ngươi! Vả miệng!” Ban Trúc Vân quát lên. Lập tức có thuộc hạ tiến lên, nhưng người mà vị đại cung nữ kia mang đến cũng không ít, hơn nữa vì Nhị Hoàng nữ đang đắc thế, người của bọn họ càng thêm uy vũ, khí thế mười phần. Chỉ một lúc, vậy mà ngay cả Đại Hoàng nữ cũng rơi vào thế yếu, tình cảnh thật sự khó khăn.
Ngay lúc đang giằng co, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng truyền đến.
“Ngươi nói ai thấy ai?” Kiều Hàm bước ra, ánh mắt âm u. Đám phàm nhân kia suýt nữa bị khí thế đáng sợ trên người Kiều Hàm dọa cho quỳ xuống đất. Tuy chân đã mềm nhũn nhưng vẫn cố gượng.
Vị đại cung nữ kia đánh giá Kiều Hàm một lượt, biết đây không phải là vị Tiên trưởng Tiêu kia: “Tất nhiên là Tiêu tiên trưởng của các ngươi đã thấy Nhị Hoàng nữ của chúng ta rồi. Nô tỳ nói thật, Nhị Hoàng nữ của chúng ta tuyệt đối không dùng chuyện này để nói dối. Phàm nhân chúng ta không như tiên nhân các vị, chúng ta rất coi trọng trong sạch.”
Nguyên Hội thân là một đại hòa thượng mà cũng suýt bật cười. “Người là do các ngươi mời đến, lẽ nào còn là y bảo Nhị Hoàng nữ của các ngươi c** đ* chắc? Sợ không phải là tự mình c** đ*, ép người khác xem đó chứ.” Nguyên Hội nói xong chính mình cũng sững lại, lập tức chắp tay niệm A Di Đà Phật. Đám người ngu ngốc này hại hắn cũng phải nói ra lời ô uế, tội lỗi tội lỗi.
Ban Trúc Vân bất đắc dĩ liếc Nguyên Hội một cái, nói: “Đủ rồi, nói năng hồ đồ! Nhị muội là người thế nào, ngươi và ta đều rõ. Cút về đi, bảo nó an phận cho ta, nếu không thì đừng trách ta lòng dạ độc ác!”
Cung nữ hiển nhiên dạo này vô cùng huênh hoang, cho nên không hề sợ hãi. Nàng ta nói thẳng: “Tiêu tiên trưởng tối nay nếu không qua đây một chuyến, vậy ngày mai Điện hạ sẽ khóc lóc với Nữ hoàng Bệ hạ, nói Đại Hoàng nữ tỷ dung túng thuộc hạ làm bậy!”
Kiều Hàm đột nhiên bật cười. Cung nữ nghi ngờ nhìn Kiều Hàm, chỉ thấy Kiều Hàm ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ âm u: “Tốt, đã là ‘quay lại thăm’, vậy mời Nhị Hoàng nữ chuẩn bị cho kỹ.”
Cung nữ cười khẩy một tiếng. Xoay người dẫn người rời đi.
“Không cần như vậy, nó không dám tố cáo với mẫu thân đâu. Một khi tố cáo, những chuyện xấu xa nó tự làm căn bản không giấu được.” Ban Trúc Vân lên tiếng.
“Kiều Hàm, ngươi… ngươi muốn làm gì?” Nguyên Hội vẫn có chút hiểu Kiều Hàm. Thấy vẻ mặt kh*ng b* kia của cậu, hắn liền có cảm giác không hay.
Kiều Hàm quả thực lửa giận ngút trời. Nhị Hoàng nữ và tên tà tu kia to gan thật, trong nguyên tác bắt nạt nam chính, bây giờ còn dám để nam chính đại nhân chịu sự sỉ nhục này. Cậu chưa đi tìm bọn chúng gây sự, bọn chúng lại dám mò tới cửa, đúng là tìm chết! Nói cái gì mà thấy cơ thể, đó là bẩn mắt ai, ai mới là kẻ xui xẻo chứ!
Chỉ thấy Kiều Hàm đột nhiên sa sầm mặt, vẻ mặt đầy giận dữ, gần như nghiến răng nghiến lợi, hung hăng nói: “Nguyên sư huynh, đừng để sư huynh biết, ta đi rồi về ngay.”
“Chờ đã, ngươi không phải là định đi gây sự với bọn họ đó chứ?” Nguyên Hội vội kéo người lại.
Kiều Hàm toàn thân tràn ngập lệ khí: “Ha ha!”
Tiếng nói vừa dứt, các loài thực vật bình thường xung quanh như cảm ứng được gì đó, không gió mà run rẩy.
Nguyên Hội lập tức nói: “Hay là ta đi dạy dỗ tên tà tu kia một chút, cảnh cáo Nhị Hoàng nữ, ngươi ở lại…”
“Không được!” Kiều Hàm hét lên một tiếng, tức giận bắt cóc một tiểu thái giám dẫn đường, bay đi. Nguyên Hội ngăn cũng không ngăn được.
“Ôi chao, phiền chết đi được! Sao cả hai người đều cứ bắt ta ở lại thế này!” Nguyên Hội tức đến mức trán nổi gân xanh.
Ban Trúc Vân nghĩ ngợi, liền gọi tới một tiểu đội, bảo họ đến gần cung của Nhị Hoàng nữ để theo dõi.
Lúc này trong cung của Nhị Hoàng nữ, sau khi nhận được hồi âm từ cung nữ, Nhị Hoàng nữ vênh váo đắc ý nhìn tà tu: “Ta đã nói ta có cách mà.”
Tà tu nghi ngờ mình nghe nhầm? Tên đó còn dám quay lại sao? Không phải là quay lại báo thù đó chứ? Hơn nữa, hắn không phải trúng chiêu rồi à? Nhanh vậy đã tự giải quyết xong rồi? Tà tu đầy đầu dấu chấm hỏi: “Nhị Hoàng nữ, cô thật sự không cần điều động thêm thủ vệ à? Lỡ như đối phương mang ác ý đến, vậy thì…”
“Không phải còn có ngươi sao?” Nhị Hoàng nữ không thèm để ý, vẫn còn đang tự mãn vì sự thông minh của mình. Nàng ta cảm thấy bọn họ đã phục vụ cho đại tỷ, hẳn là cũng sẽ lo lắng cho tình hình bên chỗ đại tỷ. Mình dùng sự trong sạch để uy h**p, chắc chắn là được.
“Nhị Hoàng nữ, ta thấy không ổn. Hôm nay thật ra đã đắc tội Tiêu Cửu Từ rồi, y nếu có đến, chắc chắn không phải chuyện tốt. Dù không đánh nhau, e là cũng sẽ không ngoan ngoãn khuất phục. Ngươi vẫn sẽ công dã tràng mà thôi.” Tà tu nói: “Ta cũng phải tạm thời lánh đi. Nhị Hoàng nữ, sau này tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của ta mà hành động, nếu không…”
“Ta không quan tâm, ta không có được hắn, ta sẽ không giúp ngươi.” Nhị Hoàng nữ tức đến giậm chân, hoàn toàn giở thói ngang ngược. “Ngươi không thể dùng thêm chút phấn hoa của ngươi à? Chắc chắn là ngươi dùng liều ít quá.”
Tà tu không ngờ có ngày mình lại bị phàm nhân chọc tức đến co giật khóe miệng: “Yên tâm, ngày đại sự thành, nhất định sẽ để tâm tưởng sự thành.”
“Thật không?” Nhị Hoàng nữ nghi ngờ.
Tà tu vừa định gật đầu, đột nhiên cảm thấy một luồng sát khí ập tới.
Đợi đã, lòng dạ báo thù của bọn họ mạnh đến vậy sao? Nhanh vậy đã tới rồi.
Tà tu sở dĩ không vội vàng bỏ chạy, là vì hắn cảm thấy việc hắn làm với Tiêu Cửu Từ chưa đến mức đại ác. Bởi vì thuật pháp của hắn bề ngoài sẽ không gây hại cho cơ thể. Mặc dù là để thăm dò Tiêu Cửu Từ, nhưng nếu nói với bên ngoài, thì chẳng qua chỉ là giúp Hoàng nữ có được một đêm xuân, trợ hứng mà thôi. Đối phương thân phận gì chứ, một đại nam nhân, lại không cần y chịu trách nhiệm, không thành công thì thôi, hẳn là cũng ngại rêu rao khắp nơi. Quang minh chính đại chạy tới báo thù, làm ra cái vẻ trinh tiết liệt nam, chẳng phải rất nực cười sao?
Vội vàng chạy tới báo thù cho một người đàn ông bị khơi gợi t*nh d*c, tà tu thân là đàn ông tỏ vẻ không thể nào hiểu nổi.
Trong khoảnh khắc đang định cảnh giác, một sợi roi mây màu xanh mực đã quất tới.
Trong nháy mắt, lá trúc như lưỡi dao sắc bén bay đầy trời, cánh hoa kèm theo sương độc ập tới, dọa Nhị Hoàng nữ hét lên chói tai.
Mặc dù tà tu tu luyện hệ Mộc cũng là dùng để chiến đấu, nhưng so với linh lực hệ Mộc đầy sát khí mãnh liệt trước mắt, quả thực là khác biệt một trời một vực giữa hổ và chuột.
Chỉ thấy một bóng người màu xanh như cơn lốc xuất hiện, roi mây múa lượn như rắn linh.
Hơn nữa, đối phương dường như hoàn toàn không có chỗ thương lượng để giao lưu như Tiêu Cửu Từ và Nguyên Hội, mà là ra tay tàn nhẫn.
Tà tu không ngờ trong nháy mắt mình đã phải liều mạng chiến đấu với đối phương, hắn hoàn toàn không hiểu nổi cái lộ trình này.
Linh quang b*n r* tứ phía, khắp nơi trong nhà đều vang lên tiếng “kẽo kẹt”, dường như sắp lật cả nóc nhà đến nơi.
Chẳng mấy chốc, tà tu đã bị thương vài chỗ. Quả đúng là tu sĩ hệ Mộc hung tàn nhất trong truyền thuyết, người nổi tiếng của Đại Hội Tiên Môn. Hắn vội vàng định thả phấn hoa, nhưng đột nhiên bị một đóa hoa ăn thịt từ dưới đất chui lên nuốt vào bụng.
Tà tu nào đã thấy qua chiêu thức thế này, hắn liều mạng phá hoại bên trong, nhưng tiến độ chậm chạp, chỉ đành hét lên: “Kiều công tử, ngươi dựa vào đâu mà giết ta, ta lại không hại người. Lẽ nào là vì chuyện của Tiêu công tử? Vậy ta cũng là vâng mệnh làm việc, chẳng qua chỉ là mời thôi, không đến mức ngươi chết ta sống.”
Kiều Hàm đứng trước đóa hoa, cười lạnh một tiếng: “Dựa vào đâu à? Dựa vào việc ngươi dám dùng thủ đoạn bẩn thỉu đó đối phó sư huynh của ta.”
“Ngươi… rốt cuộc ngươi muốn làm gì!” Một giọng nữ chói tai từ phía sau truyền đến.
Kiều Hàm quay đầu nhìn Nhị Hoàng nữ: “Còn ngươi nữa, đừng tưởng mình là bên yếu thế, bày mưu tính kế người khác là không cần trả giá! Nói sư huynh ta thấy ngươi à, ngươi có điểm nào đáng để người ta nhìn, ngươi không tự đi soi gương đi, đúng là bẩn mắt sư huynh của ta!”
Nhị Hoàng nữ còn muốn nói gì đó, nhưng đồng tử co rút lại, chỉ thấy một sợi roi mây quất thẳng tới.
Nhưng giây tiếp theo, roi mây còn chưa chạm vào người, ánh sáng đã tan đi trước mặt nàng ta, roi mây như không có linh lực chống đỡ, lập tức héo tàn.
Kiều Hàm sững sờ, đột nhiên phản ứng lại, đây chính là sức mạnh của Nhân Hoàng Huyết?
Nhị Hoàng nữ phát hiện chiêu thức của đối phương vô dụng, lập tức cười ha hả: “Ta còn tưởng ghê gớm lắm cơ, hóa ra chỉ có vậy. Có bản lĩnh thì ra tay đi! Ta nói cho ngươi biết, nam nhân mà bổn Hoàng nữ này muốn, nhất định sẽ có được. Hắn, sớm muộn gì cũng phải lên giường của ta!”
Dường như nàng ta tưởng rằng chỉ cần mình có Nhân Hoàng Huyết, là có thể hoàn toàn không coi đám người tu đạo này ra gì.
Kết quả, vừa nói xong, liền thấy Kiều Hàm im lặng bước về phía nàng ta.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Nhị Hoàng nữ không khỏi bị khí thế của Kiều Hàm dọa cho lùi lại một bước.
Mãi đến khi Kiều Hàm đi đến trước mặt, cậu mới ngước mắt lên mỉa mai một câu: “Có thể che chắn linh lực, vậy có thể… che chắn nắm đấm không?”
Nhị Hoàng nữ sững sờ, còn chưa kịp phản ứng, Kiều Hàm đã đấm một phát qua.
Bản thân cậu cũng là người luyện võ, một quyền tung ra, trực tiếp đấm văng Nhị Hoàng nữ bay xa ba bốn mét. Răng cũng rụng mất mấy cái, gò má sưng vù một nửa, nàng ta còn trợn trắng mắt, sùi bọt mép ngất đi.
Nếu Ban Trúc Vân đã có thể bị truy sát, vậy chứng tỏ Nhân Hoàng Huyết của bọn họ cũng khó mà miễn dịch được tấn công vật lý, không phải sao.
Chỉ cần không ra tay dính vào nợ sinh tử, Thiên Đạo sẽ không phạt đến đầu mình. Dám tơ tưởng nam chính đại nhân như vậy, ả ta cũng xứng sao?
Kiều Hàm thật ra biết không cần phải so đo với một nữ pháo hôi phàm nhân vô tri, nhưng không hiểu sao khí huyết lại cứ cuồn cuộn.
Sau lưng truyền đến động tĩnh, ánh mắt sắc bén của Kiều Hàm quét qua. Không đợi đóa hoa ăn thịt mà cậu triệu hồi ra bị tên tà tu phá vỡ, Kiều Hàm dậm chân xuống đất, ánh sáng xanh lục lan ra trên mặt đất.
Trong nháy mắt, gạch lát nền bị hàng chục chiếc gai đất đâm xuyên. Ngay lúc tên tà tu trốn thoát ra ngoài, hắn liền bị đâm xuyên qua cơ thể.
Tà tu hộc máu tươi, trợn mắt không dám tin. Hắn bị gai đất đâm xuyên treo lơ lửng giữa không trung, khó khăn quay đầu nhìn về phía Kiều Hàm, đang định tung ra tuyệt chiêu phản kích, lại phát hiện người đã biến mất.
Tà tu tức đến hộc thêm một ngụm máu, nhưng trong lòng cũng sợ hãi.
Tên tà tu khó khăn bẻ gãy gai đất, kéo lê thương thế, chật vật rơi xuống đất. Vết thương này tuy nặng, nhưng cũng không chí mạng. Đối phương người tàn nhẫn mà nói không nhiều, khí thế hung hãn, không cho người ta chút cơ hội phản ứng nào. Ra tay báo thù một cách tàn nhẫn, rồi xoay người bỏ đi không chút lưu luyến. Hắn vốn tưởng rằng cùng một sư môn, sư phụ dạy dỗ ra thì nguyên tắc làm việc cũng sàn sàn nhau, không ngờ lại vớ phải một kẻ cứng rắn, đúng là xui xẻo tận mạng.
Mãi đến khi tự chữa thương cho mình, tên tà tu dường như lúc này mới phản ứng lại một chuyện, Kiều Hàm đằng đằng sát khí đến báo thù bọn họ dường như cũng hợp lý, dù sao người ta hình như còn là đạo lữ mà.
Đợi đến lúc Tiêu Cửu Từ trong phòng đi ra, Nguyên Hội đã sốt ruột không chịu nổi. Thấy người, hắn vội vàng tiến lên báo cáo tình hình.
Tiêu Cửu Từ sững sờ, cảm ứng vị trí một chút rồi nói: “Đệ ấy đang quay về.”
“Hả? Cho nên… báo thù xong rồi?” Nguyên Hội hỏi.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ có chút lúng túng: “Đệ ấy giận lắm à?”
“Chứ còn gì nữa.” Nguyên Hội lo lắng: “Cậu ta… cậu ta không phải là ra tay giết người rồi chứ? Với tà tu? Với Nhị Hoàng nữ? Ta hơi lo cậu ta kích động làm bừa.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, bất đắc dĩ nói: “Nếu giận quá, thì cũng khó nói đệ ấy sẽ làm gì lắm.”
Nguyên Hội lập tức sốt ruột: “Vậy… huynh không quản một chút sao?”
Tiêu Cửu Từ cười nuông chiều: “Nếu đệ ấy thật sự không vui, ta cũng đành mặc kệ đệ ấy thôi.”
Nguyên Hội sững sờ, nhất thời có chút kinh ngạc. Tiêu Cửu Từ của trước đây không phải rất có nguyên tắc, sẽ kiềm chế người bên cạnh mình sao? Bây giờ sao lại tùy ý với Kiều Hàm như vậy, tựa như chỉ cần Kiều Hàm vui vẻ, dù có lên trời xuống đất, long trời lở đất, y cũng sẽ mỉm cười cho qua.
Đang kinh ngạc, liền thấy bóng người lóe lên, Tiêu Cửu Từ đã lách mình ra giữa sân, vừa hay Kiều Hàm đáp xuống, suýt nữa thì đâm đầu vào lòng Tiêu Cửu Từ.
Vừa nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, cái vẻ đằng đằng sát khí kia lập tức tan biến không còn tăm hơi, hệt như kẻ vừa xách đao đi chém người không phải là cậu vậy.
Giờ đây, cậu chỉ là một đứa trẻ bất an lúng túng, vẻ mặt không tự nhiên nói: “Sư huynh, sao huynh lại ra đây?”
Ai ngờ hỏi xong, người lúng túng trước lại chính là Kiều Hàm.
Tiêu Cửu Từ cười nói: “Nghiên cứu không có tiến triển gì nên ra ngoài. Kết quả vừa ra đã nghe nói đệ hùng hùng hổ hổ đi báo thù giúp ta rồi à? Giận đến thế sao? Ra tay nặng lắm à? Có gặp chuyện gì ngoài ý muốn không?”
Kiều Hàm lập tức nói: “Ta không giết bọn họ, ta biết huynh không thích. Ta chỉ dạy dỗ bọn họ một trận thôi.”
Tiêu Cửu Từ sững sờ, rồi cười dịu dàng: “Ta hỏi đệ có bị thương không.”
Lòng Kiều Hàm nhẹ nhõm: “Hắn sao phải là đối thủ của ta, ngay cả vạt áo của ta cũng không chạm vào được.”
Tiêu Cửu Từ bị chọc cười: “Vậy sao? Cho nên đã hả giận rồi?”
“Đâu có… cũng không giận đến thế.” Kiều Hàm nói xong liền có chút chột dạ. Cậu nghĩ mình tức giận như vậy, có lẽ là vì tâm lý của fan thấy thần tượng nhà mình bị người khác bôi đen, ăn vạ thôi, chắc… chắc không phải là vì lý do gì khác đâu nhỉ. Nhưng tại sao cậu lại chột dạ thế này, thậm chí không dám nhìn vào đôi mắt chứa ý cười của Tiêu Cửu Từ.
Tiêu Cửu Từ cười cười, kéo Kiều Hàm về tiểu đình, vừa kéo vừa nói: “Tuy đệ đã ra tay rồi, nhưng ta vẫn phải thanh minh một chút, ta không có thấy hết, mắt của ta không có bị bẩn. Đệ phải tin ta, không thể hiểu lầm ta.”
Giọng điệu của Tiêu Cửu Từ mang theo ý cười, khiến tim Kiều Hàm không hiểu sao lại đập nhanh. Cần gì phải giải thích kỹ càng như vậy, thật ra… thật ra đây cũng đâu phải trọng điểm.
Đợi Tiêu Cửu Từ ‘hiên ngang’ chứng minh sự trong sạch của mình xong, y mới nói sơ qua với mọi người về vấn đề thuật pháp của đối phương, bàn bạc xem nên xử lý tên tà tu này thế nào. Dù sao thì tội danh thật sự rất khó xác định.
Ai ngờ sáng sớm hôm sau, Ban Trúc Vân đã vội vã chạy về, vẻ mặt hoảng hốt: “Nhị muội… nhị muội tuyên bố rút khỏi cuộc tuyển chọn ngôi vị, tên tà tu kia cũng đi rồi. Mẫu thân bảo ta ba ngày nữa chuẩn bị nghi thức tế trời. Chúng ta… có thể đến Hoàng lăng dưới lòng đất rồi.”
________
blues: raw đã có thay đổi so với bản convert nha, mặc định edit theo raw.