Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 113

Đại Hoàng nữ Ban Trúc Vân tự mình bước vào, không cho thuộc hạ đi theo.

Thông thường, dung mạo của nữ tử phàm trần không thể nổi bật bằng nữ tử có linh khí. Nhưng khi Ban Trúc Vân tháo mặt nạ cầu phúc ra và xuất hiện, nàng lập tức khiến người ta cảm thấy một vẻ đẹp rực rỡ, khí chất, đúng là quốc sắc thiên hương. Đôi mắt phượng của nàng toát lên vẻ sắc sảo của bậc thượng vị. Dù thân hình không mấy cao ráo, nhưng lại cân đối, khoác trên mình bộ hoàng phục cầu kỳ, càng tôn lên vẻ tôn quý, ung dung đài các, hoàn toàn không thua kém các tiên tử của Tu Chân Giới.

Đối với một nữ nhân vật có khả năng phát triển tuyến tình cảm với nam chính trong nguyên tác, Kiều Hàm dĩ nhiên không nhịn được mà quan sát tỉ mỉ. Cậu nhanh chóng rút ra một kết luận: những nữ tử thích Tiêu Cửu Từ quả nhiên đều là người ưu tú nhất.

Hơn nữa, dưới linh thị của tu sĩ, trên người Ban Trúc Vân đang phảng phất một lớp vi quang nhàn nhạt, đó chính là Nhân Hoàng Huyết trong cơ thể nàng.

Tương truyền, thời thượng cổ, có một vị anh hùng đã dẫn dắt Nhân tộc giành lấy độc lập, được xem là lãnh tụ của tất cả phàm nhân. Vì vậy, người đó được Thiên Đạo ưu ái, ban cho huyết mạch đặc biệt.

Nhưng theo sự kế thừa của huyết mạch, Nhân Hoàng Huyết dần trở nên loãng đi. Ngày nay, chỉ còn một mạch của Tây Phong Tuyết Quốc là còn lưu truyền được. Mà sở dĩ bọn họ có thể lưu truyền được là nhờ có cao nhân chỉ điểm, và luôn tiến hành một nghi thức truyền thừa đặc biệt.

Ví dụ như hiện tại, người có công hiệu Nhân Hoàng Huyết mạnh nhất chính là Nữ hoàng đương nhiệm. Còn Ban Trúc Vân và muội muội của nàng, tuy trong cơ thể cũng chảy dòng Nhân Hoàng Huyết nhưng hiệu quả rất có hạn, tựa như chưa được đánh thức vậy.

Khi sức khỏe của Nữ hoàng đương nhiệm ngày càng sa sút, họ cần phải tuyển chọn Nữ hoàng mới. Sau khi đã chọn được, và hoàn thành nghi thức tế trời, Nhân Hoàng Huyết của tân Nữ hoàng mới thật sự được đánh thức. Cùng lúc đó, Nhân Hoàng Huyết của cựu Nữ hoàng sẽ mất đi hiệu lực, và Nhân Hoàng Huyết của những người cạnh tranh đồng lứa cũng vậy. Quá trình này cứ lặp đi lặp lại cho đến thế hệ sau.

Chính nhờ sự hạn chế phức tạp như vậy mà Nhân Hoàng Huyết mới có thể lưu truyền đến nay.

Tác dụng của Nhân Hoàng Huyết đối với bản thân họ, có lẽ chỉ là đảm bảo rằng ngoài việc sinh lão bệnh tử thông thường, họ sẽ không bị bất kỳ tà ma ngoại đạo nào làm hại. Trong thế giới tràn ngập linh khí và ma khí này, đó quả thực là nền tảng để đảm bảo họ có thể dùng thân phận phàm nhân mà vận hành một quốc gia một cách thuận lợi.

Ở những khu vực phàm nhân bên ngoài Tây Phong Tuyết Quốc, đa phần đều phải nương nhờ, nhìn sắc mặt của Tu Chân Giới để sinh tồn. Hầu hết các nơi đều hoàn toàn dựa vào linh căn tu vi để phân chia đẳng cấp. Phàm nhân không có gì cả, trong mắt bọn họ, còn không bằng linh thú và linh thực có linh khí.

So sánh tương đối, Tây Phong Tuyết Quốc thật sự được xem là một vương quốc không tệ.

Cũng không biết có phải là cái giá cho sự bảo hộ của Nhân Hoàng Huyết hay không, mà bách tính của Tây Phong Tuyết Quốc gần như không sinh ra được đứa trẻ nào có linh căn.

Kiều Hàm nhìn Ban Trúc Vân đang bước vào, trong đầu hồi tưởng lại các thông tin liên quan. Cậu nghĩ đến lúc trước khi đọc đến đoạn cốt truyện này, cậu đã thật sự không mong Tiêu Cửu Từ ở lại, sa vào chốn dịu dàng, trở thành một phàm nhân bình thường. Cảm giác như thể y đã nhận thua vậy. Thân là fan, dĩ nhiên cậu hy vọng y có thể lật ngược tình thế, một lần nữa đứng ở nơi chói lọi nhất.

Nhưng về sau, Kiều Hàm khi đã đọc hết toàn bộ cốt truyện lại không nhịn được mà nghĩ, nếu trong nguyên tác Tiêu Cửu Từ cứ ở lại Tây Phong Tuyết Quốc làm một phàm nhân bình thường, có lẽ y đã có được vài chục năm hạnh phúc ngắn ngủi, còn hơn là vô vàn trắc trở sau này.

Kiều Hàm có lòng riêng rất nặng. Cậu chẳng quan tâm thế giới có bị hủy diệt hay không. Nghĩ đến những ngày tháng khổ cực của nam chính trong nguyên tác, thà rằng cứ chọn hưởng thụ trước rồi hẵng bị hủy diệt còn hơn.

Chỉ tiếc là, Tiêu Cửu Từ cuối cùng vẫn là người mang trong lòng thiên hạ thương sinh, không phải kiểu người chịu yên phận ở một góc trời.

Nếu không thì, vương quốc yên bình thế này, Nữ hoàng ưu tú xinh đẹp thế này, sao nam chính lại không động lòng chứ? Quả nhiên là trong tim chỉ có thể chứa đựng đại sự thiên hạ, không chút vướng bận nhi nữ thường tình.

Đang mải nghĩ, d** tai đột nhiên bị ai đó véo một cái. Kiều Hàm vốn nhạy cảm lập tức hoàn hồn, liền thấy cả ba người đều đang nhìn cậu.

Nguyên Hội nhìn cậu đầy nghi hoặc, Ban Trúc Vân thì giữ vẻ mặt giữ kẽ.

Tiêu Cửu Từ buông d** tai của Kiều Hàm ra, mỉm cười nói: “Ngẩn ra gì thế, Đại điện hạ đang chào đệ đấy.”

Bị người ta véo d** tai giữa chốn đông người, mình lại chẳng phải trẻ con.

Kiều Hàm cảm thấy d** tai nóng bừng, có chút mất mặt, nhưng lại không dám trừng Tiêu Cửu Từ. Cậu cứ có cảm giác tuy Tiêu Cửu Từ vừa cười vừa nói, nhưng lại phảng phất một tia hàn khí.

Kiều Hàm vội vàng đáp lễ.

Ai ngờ Ban Trúc Vân lại nói thẳng: “Kiều tiên trưởng nhìn ta hồi lâu, chẳng lẽ trên người ta có gì bất thường sao? Có kẻ nào đã ra tay làm phép với ta?”

“Cái này chắc chắn không có.” Nguyên Hội nói ngay.

Ban Trúc Vân lại không nói gì, chỉ nhìn Kiều Hàm, hiển nhiên là đang suy nghĩ thêm về hành vi vừa rồi của cậu.

Kiều Hàm lúng túng, đành phải viện cớ: “Chỉ là thấy trên người Đại điện hạ có một vầng sáng.”

Ban Trúc Vân sững sờ, liền nghe Tiêu Cửu Từ nói: “Đó là ánh sáng của Nhân Hoàng Huyết, đệ không biết à?”

Kiều Hàm dĩ nhiên là biết. Dù sao trước khi đến Tây Phong Tuyết Quốc, Tiêu Cửu Từ đã phổ cập kiến thức này cho cậu rồi. Kiều Hàm nghi ngờ Tiêu Cửu Từ lo lắng rằng, với tính cách của cậu, nếu việc đàm phán về Băng Hồn Thảo không thuận lợi, cậu có thể sẽ dùng đến thủ đoạn mạnh. Vì vậy y mới cố ý nhấn mạnh lai lịch của Nhân Hoàng Huyết với cậu, sợ cậu làm bừa.

Kiều Hàm nói: “Đây chẳng phải là lần đầu ta thấy sao. Xin lỗi, thất lễ rồi.”

Ban Trúc Vân nhìn dáng vẻ tiểu công tử trẻ trung tuấn tú của Kiều Hàm, thầm nghĩ đối phương tuổi còn nhỏ, như vậy cũng là bình thường, nên cũng không thấy cậu thất lễ. “Không sao.”

“Ta đã nói mà, Nhân Hoàng Huyết đâu có dễ bị người khác làm phép như vậy.” Nguyên Hội vô tư nói.

“Ta chưa kế vị, huyết mạch của ta cũng chưa lợi hại đến thế. Nếu là kẻ có bản lĩnh muốn dùng tà thuật hại ta, cũng không khó để làm được.” Ban Trúc Vân nói thẳng.

“Có ta ở đây mà.” Nguyên Hội không phục. Tuy điều tra không hiệu quả, nhưng hại người ngay dưới mí mắt hắn thì cũng không thể nào. Cây Phục Ma Trượng của hắn không phải để trang trí.

Ban Trúc Vân liếc nhìn Nguyên Hội với vẻ hơi bất mãn. “Đại sư nhiều quy củ, lại không thể hộ vệ bên người, ngay cả ở chung một phòng cũng không được. Nếu bị tà tu chui vào kẽ hở cũng không phải không có khả năng. Ta tự nhiên không phải đang trách Đại sư, chỉ là muốn tìm chút an tâm mà thôi. Nếu ngay cả ta cũng bị tà tu hãm hại, vậy quốc gia này e là xong rồi.”

Gương mặt thô kệch của Nguyên Hội lập tức trở nên lúng túng, nhưng cũng không tiện phản bác điều gì. Dù sao, so với tu sĩ bình thường, Phật tu bọn họ đúng là có nhiều quy củ hơn.

Kiều Hàm cũng nhớ ra, trong nguyên tác, nam chính đã theo Ban Trúc Vân trở về. Để bảo vệ an toàn cho nàng, y quả thực có ở chung một nhà, chỉ là nam chính sẽ chọn ở trên xà nhà, hoặc bệ cửa sổ.

“Bên ngoài tẩm điện của ngươi, ta đã đặt kết giới rồi.” Nguyên Hội nói.

“Ta không nhìn thấy, không sờ được, thật sự khó mà an tâm.” Ban Trúc Vân lạnh lùng lên tiếng.

Nguyên Hội gãi tai gãi đầu, ra vẻ hết cách, đành phải nhìn sang Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ lại nhìn Ban Trúc Vân, nói: “Đại điện hạ cứ luôn nói, tà tu kia sẽ hại ngươi, thậm chí đã gây nguy hại cho quốc gia của ngươi. Nhưng Nguyên Hội lại không phát hiện điều gì bất thường. Ngươi dựa vào đâu mà khẳng định như vậy? Lẽ nào chỉ vì người hắn ta giúp là đối thủ cạnh tranh của ngươi?”

Mặc dù lúc đi vào, Ban Trúc Vân quả thực đã bị chấn động bởi dáng vẻ thanh cao thoát tục của Tiêu Cửu Từ, nhưng mãi đến bây giờ, Ban Trúc Vân mới thật sự nghiêm túc nhìn Tiêu Cửu Từ. Nàng biết y không phải là người đầu óc đơn giản như Nguyên Hội, cũng không phải kẻ chỉ biết trục lợi. Dù sao, chính nàng đã ám chỉ rằng chỉ khi nàng trở thành Nữ hoàng, mới có thể đưa Băng Hồn Thảo mà họ muốn cho họ. Nếu là kẻ bất chấp thủ đoạn vì mục đích, ắt hẳn sẽ bàn điều kiện về Băng Hồn Thảo trước, chứ không phải hỏi những chuyện khác.

Quả nhiên là huynh đệ tốt mà Nguyên Hội đã nói, đúng là “vật họp theo loài, người tụ theo nhóm”. Không phải kiểu người tu đạo cao cao tại thượng. Đối tượng hợp tác như vậy mới có thể khiến Ban Trúc Vân an tâm.

Ban Trúc Vân nói thẳng: “Chuyện này phải nói từ những điều bất thường của nước ta trong mấy tháng gần đây.”

Nói xong, Ban Trúc Vân liền mời mọi người ngồi xuống từ từ nói, còn tự mình rót trà cho cả ba.

Vì cuộc tuyển chọn Nữ hoàng mới, nên từ nửa năm trước, hai ứng cử viên đã bắt đầu các bài thi. Đều do Nữ hoàng đương nhiệm ra đề, để hai người lần lượt hoàn thành, khảo sát từ nhiều góc độ như dân sinh, quốc tình, để xem ai có thể làm tốt vai trò Nữ hoàng.

Ban đầu, Ban Trúc Vân hoàn toàn vượt trội so với Nhị Hoàng nữ. Dù sao nàng vẫn luôn nghiêm khắc yêu cầu bản thân, từ nhỏ đã lấy mình làm gương, vì nước vì dân, xem Tây Phong Tuyết Quốc như trách nhiệm của mình. Ngược lại, Nhị Hoàng nữ thì tương đối ham ăn biếng làm, thích dùng mưu mẹo vặt.

Ngay từ đầu, hai người đã có chênh lệch rất lớn, nên cuộc cạnh tranh không có gì hồi hộp, chỉ là làm cho đúng hình thức mà thôi.

Thế nhưng, từ mấy tháng trước, sau khi bên cạnh Nhị Hoàng nữ xuất hiện thêm một người ăn mặc như tu sĩ, mọi chuyện đã đảo ngược.

Vốn dĩ Nhị Hoàng nữ có người tu đạo giúp đỡ cũng không sao, dù sao Nữ hoàng cũng cho phép bọn họ tìm người trợ giúp, biết dùng người cũng là bản lĩnh. Hơn nữa, phép thuật, có thể thay đổi được nhất thời, chứ không thể thay đổi cả đời. Việc thay đổi dân sinh quốc kế là chuyện cần tích lũy qua ngày tháng, không phải cứ dựa vào linh lực là được.

Cho nên trong mắt mọi người, dù có tiên trưởng tương trợ thì cũng chỉ là giúp đỡ đơn giản, chủ yếu vẫn là khảo nghiệm năng lực mưu trí của các Điện hạ.

Đúng là, người tu đạo kia giúp Nhị Hoàng nữ giải quyết đều là những vấn đề ngắn hạn, như diệt phỉ, thuần hóa thú, cứu trợ thiên tai, đều có thể giành được danh tiếng và lòng dân trong thời gian ngắn. Chỉ cần Ban Trúc Vân không để xảy ra sai sót trong những việc lớn, thì triều thần và Nữ hoàng vẫn có thể nhìn ra sự khác biệt.

Nhưng vấn đề nằm ở chính chỗ này.

Những việc Ban Trúc Vân làm không chỉ thường xuyên gặp vấn đề, mà thỉnh thoảng còn xuất hiện chuyện nguy hiểm đến tính mạng, vậy mà lại không tìm được bất kỳ bằng chứng nào. Về sau phát hiện, gần như đều là do người trực tiếp làm việc xảy ra sơ suất.

Ban đầu Ban Trúc Vân không tin em gái ruột của mình lại vì tranh giành ngôi vị mà giở thủ đoạn bỉ ổi như vậy, mãi cho đến khi những thân tín bên cạnh bắt đầu phản bội nàng như thể mất trí. Các triều thần trước kia ủng hộ nàng cũng đột ngột thay đổi thái độ, khắp nơi đều bắt bẻ, hạ thấp nàng. Dù em gái nàng có tài giỏi đến đâu cũng không thể đột ngột mua chuộc được tất cả mọi người.

Vì vậy Ban Trúc Vân nghi ngờ trong chuyện này có tà thuật khống chế lòng người.

Và quan trọng nhất là, Ban Trúc Vân phát hiện những người bất thường đó ngày càng gầy gò. Kẻ nghiêm trọng nhất đã đến mức thân hình khô héo, nằm liệt giường, tựa như sinh mệnh đang tan biến với tốc độ chóng mặt.

Theo thống kê của Ban Trúc Vân, nếu những người xuất hiện tình trạng bất thường đều có chung kết cục như vậy, thì chẳng bao lâu nữa, Tây Phong Tuyết Quốc sẽ không thể vận hành nổi.

“Về những người đó, đại phu nói sao?” Tiêu Cửu Từ nhíu mày trầm tư một lát, rồi lên tiếng hỏi.

“Làm việc quá sức, nghỉ ngơi không đủ.” Ban Trúc Vân nói: “Nhưng dù có cho họ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tình hình vẫn cứ xấu đi.”

“Ta đã xem qua, không thấy trên người họ có tà thuật hay chú ấn gì, đúng là rất bất thường.” Nguyên Hội nói: “Ta còn theo dõi tà tu kia một thời gian. Hắn tuy là Kim Đan sơ kỳ, nhưng thuộc loại chủ tu hệ Mộc, cho nên rất yếu.”

Nguyên Hội vừa dứt lời, liền thấy Kiều Hàm quay đầu nhìn sang.

Nguyên Hội nói ngay: “Ngươi không thuộc loại tu sĩ hệ Mộc thông thường, không thể so sánh gộp.”

Kiều Hàm bĩu môi.

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Ừm, sư đệ là tu sĩ hệ Mộc đặc biệt nhất, người khác không thể so bằng.”

Kiều Hàm lúc này mới nhếch mép cười.

Nguyên Hội nhìn cái vẻ cưng chiều đó của Tiêu Cửu Từ, thật sự là không nỡ nhìn. Chuyện này cũng cần phải dỗ à? Hắn cảm thấy người huynh đệ này của mình thay đổi ngày càng nhiều.

Nhưng mà nhìn Kiều Hàm không rời không bỏ Tiêu Cửu Từ, còn cùng y đi đến tận bây giờ, hắn thật sự cảm thán là huynh đệ mình chọn đạo lữ quá chuẩn.

Nguyên Hội nói tiếp: “Pháp môn tu luyện của tà tu đó là rút tinh hoa từ trong hoa. Trông như là hút hoa cỏ vậy, hút xong thì hoa cỏ biến thành tro đen. Nếu công pháp này mà hắn dùng trên người, thì ta đã có thể thu phục hắn rồi. Nhưng công pháp chỉ hơi tà tính một chút, chứ chưa hại người, nên ta không thể ra tay.”

Ban Trúc Vân nghe Nguyên Hội nói vậy, đôi mày liễu nhíu chặt: “Nhất định phải có bằng chứng xác thực mới được sao? Rõ ràng biết hắn có vấn đề, còn phải để mặc hắn tiếp tục làm hại thần dân của nước ta sao?”

Nguyên Hội nói thẳng: “Không có chứng cứ, sao có thể tùy tiện định đoạt tính mạng của người khác? Phật dạy chúng sinh bình đẳng.”

Ban Trúc Vân dường như bị chọc tức, hiếm hoi lộ ra cảm xúc, trừng mắt giận dữ nhìn Nguyên Hội: “Ngu muội cố chấp.”

Trán Nguyên Hội nổi gân xanh: “Người xuất gia không tranh cãi hơn thua với ngươi!”

“Ngươi! Bọn họ rõ ràng đầy ác ý với ta, chính là bọn họ làm. Ngươi mù à? Không nhìn ra sao?” Ban Trúc Vân cuối cùng không nhịn được, giận dữ nói: “Nếu ngươi đã lợi hại hơn tà tu kia, thì nên trực tiếp ra tay, dùng nghiêm hình ép cung. Tu sĩ các ngươi không phải có rất nhiều cách tra khảo người khác sao?”

Nguyên Hội nói ngay: “Chúng ta là danh môn chính phái, cho dù có bản lĩnh cũng không thể dùng bừa. Tư tưởng của ngươi rất không đúng đắn.”

Ban Trúc Vân tức đến nỗi đứng bật dậy, trừng mắt nhìn Nguyên Hội.

Kiều Hàm thấy miệng nàng mấp máy, rõ ràng là rất muốn chửi người, nhưng đối mặt với dáng vẻ cố chấp kia của Nguyên Hội, cuối cùng nàng vẫn không nói ra lời nào.

Thật ra, cách làm của Ban Trúc Vân lúc này có hơi khác so với trong nguyên tác. Nguyên tác là nàng dẫn theo Tiêu Cửu Từ cùng nhau từ từ điều tra. Có lẽ là vì Tiêu Cửu Từ lúc đó không có tu vi, nên không nắm chắc tuyệt đối việc đối phó với tà tu. Không giống như bây giờ, Nguyên Hội đã đủ sức xử lý tà tu kia, nên cách giải quyết mà Ban Trúc Vân mong chờ cũng hoàn toàn khác. Chỉ có điều, Nguyên Hội rốt cuộc cũng không phải là thuộc hạ của nàng, nên sẽ không mù quáng tuân lệnh.

Thật ra, nếu xét theo tính cách của Kiều Hàm, cậu cũng tán đồng suy nghĩ của Ban Trúc Vân. Ban Trúc Vân chắc chắn đã nhận được lời khiêu khích, ám chỉ đầy ác ý của đối phương ở đâu đó, nên mới dám chắc chắn trăm phần trăm đối phương có vấn đề. Gặp tình huống này, ra tay trực tiếp để giảm thiểu tổn thất mới là đúng đắn.

Nhưng tiền đề là, Kiều Hàm vốn biết toàn bộ câu chuyện, biết Ban Trúc Vân đã đúng. Thế nhưng, đối với Nguyên Hội và Tiêu Cửu Từ, Ban Trúc Vân vẫn là người lạ, độ tin cậy có hạn. Rất khó nói liệu nàng có đang lợi dụng họ để loại bỏ đối thủ hay không.

Vì vậy, muốn họ ra tay thì bắt buộc phải có chứng cứ. Dù sao, người họ giúp đỡ rất có thể là lãnh tụ tương lai của một quốc gia, liên quan đến vận mệnh của rất nhiều người, nhân quả trong đó không phải muốn thay đổi là thay đổi được. Bắt buộc phải thuận thế mà làm, nếu không đến lúc độ kiếp, thiên lôi giáng xuống, sẽ biết nó đau đến mức nào.

Hơn nữa, Nguyên Hội lại càng cố chấp hơn trong các vấn đề đúng sai, nếu không thì trong nguyên tác, hắn đã chẳng vì những biến cố mà Tiêu Cửu Từ gặp phải mà rơi vào tâm ma. Đó là vì hắn nghĩ mãi không thông.

Nếu trước mắt là kẻ ác rành rành, hắn ra tay tuyệt không nương tình, nhưng nếu không rõ ràng, hắn sẽ do dự không quyết.

Có điều, Tiêu Cửu Từ ngược lại biết ứng biến hơn rất nhiều. Thấy hai người sắp cãi nhau, y vội vàng ngắt lời: “Không cần tranh luận nữa. Đại điện hạ, chúng ta cần xem qua người có triệu chứng, cũng cần gặp mặt tà tu kia. Nếu ngươi gấp, thì hãy mau chóng sắp xếp.”

Nguyên Hội lập tức nói: “Đúng đúng đúng, nghe huynh ấy đi, Cửu Từ nhất định có cách.”

Sự lý trí và điềm tĩnh của Tiêu Cửu Từ khiến Ban Trúc Vân hơi nguôi ngoai, nhưng nàng vẫn bất mãn lườm cái đầu trọc của Nguyên Hội.

“Người có triệu chứng có thể lập tức đưa tới. Còn về tà tu, tối nay là có thể gặp. Sau khi diễu hành là quốc yến, đến lúc đó tà tu và nhị muội của ta đều sẽ có mặt.” Ban Trúc Vân vô cùng quyết đoán, nói xong liền lập tức ra ngoài hạ lệnh cho người đưa bệnh nhân tới.

Sau khi quay lại, nàng liền nói thẳng với Tiêu Cửu Từ: “Ta muốn xác nhận lại một lần nữa, các vị chỉ cần Băng Hồn Thảo, đúng không?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu.

Ban Trúc Vân nói: “Được. Ta lấy danh nghĩa hoàng tộc ra thề, chỉ cần các vị điều tra ra chân tướng, giúp chúng ta trừ khử tà túy, cho dù ta tạm thời chưa thể kế vị, ta cũng sẽ bẩm báo tình hình với mẫu thân, lấy Băng Hồn Thảo cho các vị.”

Hoàng lăng dưới lòng đất chỉ có Nữ hoàng mới có tư cách tiến vào, dù sao bên trong cũng cất giữ rất nhiều trân bảo truyền đời. Lẽ ra, phải là sau khi chọn được Nữ hoàng mới, cử hành điển lễ bên trên Hoàng lăng, kế thừa ngôi vị, rồi mới xuống Hoàng lăng tế bái tiên tổ, lúc đó mới có thể vào lấy đồ.

Nhưng Ban Trúc Vân lo lắng bọn họ sẽ hiểu lầm mình đang lợi dụng họ để mưu đoạt ngôi vị, cho nên tạm thời không lấy việc này làm tiền đề.

Một lát sau, bệnh nhân được đưa tới. Đó là một cung nữ trẻ tuổi, nghe nói vốn là đại cung nữ thân cận của Ban Trúc Vân, quan hệ vô cùng tốt. Kết quả, nàng ta dần dần nảy sinh thái độ mất kiên nhẫn, thậm chí mang theo ác ý với Ban Trúc Vân, nên đã bị Ban Trúc Vân điều đi nơi khác.

Lúc người được đưa tới, vô cùng gầy gò, sắc mặt vàng vọt, hốc mắt trũng sâu, ánh mắt vẩn đục pha lẫn lệ khí.

Có lẽ Ban Trúc Vân cũng đã mấy ngày không gặp vị đại cung nữ này, khi thấy lại bộ dạng của nàng ta, chính Ban Trúc Vân cũng phải hít hà một hơi.

Ban Trúc Vân vừa định nói, đối phương đã ngáp một cái, dường như vô cùng mệt mỏi buồn ngủ, ngay cả đứng cũng không vững.

“Thế nào? Nhìn ra được gì không?” Nguyên Hội trước đó cũng đã thăm dò vị đại cung nữ này, thật sự là không nhìn ra được gì.

Tiêu Cửu Từ lại cười nói: “Phải hỏi sư đệ.”

Tiêu Cửu Từ nói xong liền nhìn về phía Kiều Hàm.

Kiều Hàm sững sờ, chưa kịp phản ứng.

Tiêu Cửu Từ cười nói: “Nếu không biết chữa trị thế nào, vậy dĩ nhiên phải điều tra xem đó là tà thuật gì, giải thuật ra sao trước đã. Còn nếu vốn dĩ có thể trị được, thì không cần phiền phức như vậy. Cứ chữa cho mấy người quan trọng trước, để cuộc thi của các Hoàng nữ quay về thế công bằng, tiết kiệm thời gian. Đối phương vốn là giúp đoạt vị, tự nhiên sẽ ra tay lần nữa, đến lúc đó phái người theo dõi cũng có thể bắt được tại trận.”

Một đoạn nói vừa dứt, vừa giải quyết được cái khó trước mắt, lại vừa sắp xếp ổn thỏa vấn đề sau đó.

Ngay cả Ban Trúc Vân cũng phải kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm ngây ngốc nhìn Tiêu Cửu Từ, bị Tiêu Cửu Từ vỗ vỗ đầu: “Vậy làm phiền sư đệ rồi.”

Trái tim Kiều Hàm suýt nữa thì lỡ nhịp.

Trong nguyên tác, tà thuật này quả thực ngay cả Tiêu Cửu Từ cũng không biết. Bởi vì đó là thuật pháp mới do tà tu tự mình nghiên cứu ra, chưa hề được ghi lại trong Tu Chân Giới. Vì vậy, “cuốn bách khoa toàn thư” Tiêu Cửu Từ đã phải tốn không ít công sức mới nghiên cứu ra được cách giải, sau đó lại bày bẫy mới khiến tà tu bị phản phệ. Tên tà tu kia cũng không bị giết, chỉ là vì phản phệ mà bị trọng thương, rời khỏi Tây Phong Tuyết Quốc. Toàn bộ kế hoạch trước sau lãng phí rất nhiều thời gian, có vài người vì không chờ được chữa trị mà đã chết.

Kiều Hàm dựa theo cốt truyện, vốn tưởng rằng sẽ phải đi theo trình tự nghiên cứu tà thuật rồi mới giải quyết. Đối với bọn họ bây giờ, việc đó cũng không khó. Mặc dù cậu càng muốn đi giải quyết tên tà tu kia trực tiếp hơn, nhưng cậu chắc chắn vẫn sẽ nghe lời sư huynh.

Nào ngờ Tiêu Cửu Từ lại trực tiếp dựa vào tình hình hiện tại mà đưa ra cách làm tốt nhất. Hẳn là sau khi y nghe xong các triệu chứng, liền biết không thể xác định đây là vấn đề do tà thuật gì gây ra. Vì vậy, y lập tức thay đổi tư duy.

Kiều Hàm đã quên mất thân phận y tu của mình hoàn toàn có thể giải quyết vấn đề này, đúng là rơi vào lối mòn tư duy rồi.

Thế là, Kiều Hàm lập tức xắn tay áo xông lên kiểm tra bệnh nhân, quyết tâm phải giành thời gian cho nam chính đại nhân. Đúng vậy, thời gian quý báu của bọn họ không thể lãng phí vào việc nghiên cứu tà thuật vớ vẩn gì được.

Kiều Hàm vừa giơ tay, ánh huỳnh quang màu lục đã bay về phía cung nữ. Cung nữ ban đầu giật nảy mình, vừa định la lên, kết quả vừa tiếp xúc liền thoải mái đến híp cả mắt. Tay của Kiều Hàm lại không ngừng tiến đến gần mặt cung nữ, mấy sợi chỉ lấp lánh linh quang chui sâu vào đầu nàng ta.

Một lát sau, Kiều Hàm cười khẽ một tiếng rồi thu tay về. Ngay lập tức, cung nữ liền mềm nhũn ra, được linh lực đưa đến chiếc sập nhỏ bên cạnh. Ban Trúc Vân tiến lên xem, liền thấy cung nữ đã ngủ say sưa, sắc mặt trông khá hơn rất nhiều.

“Đây là?” Ban Trúc Vân hỏi.

“Linh thức hỗn loạn. Tuy không biết làm sao mà bị, nhưng đã chữa khỏi rồi.” Kiều Hàm nói thẳng, quay đầu cười nhìn Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm không biết vẻ mặt đắc ý của mình, trông giống hệt như đang chờ được khen.

Tiêu Cửu Từ cười gật đầu: “Giỏi quá.”

Khóe miệng Kiều Hàm càng nhếch cao hơn. “Trị liệu này không khó, ta có thể trực tiếp bày một trận pháp trị liệu, để những bệnh nhân đó vào trận pháp tiếp nhận trị liệu luôn. Một đêm chữa một trăm người cũng được.”

Ý cười trong mắt Tiêu Cửu Từ càng sáng hơn: “Sư đệ quả nhiên lợi hại.”

Kiều Hàm lập tức phản ứng lại, bị khen đến hơi ngượng ngùng. Sao cậu lại vô thức khoe khoang thế nhỉ.

Nguyên Hội ở bên cạnh lại run rẩy: “Xem ra y thuật của Kiều Hàm ngày càng cao siêu rồi.”

Kiều Hàm rất lạnh nhạt đáp lại “Cũng thường thôi.”

Nguyên Hội: …

Nhưng Ban Trúc Vân nghe được đoạn đối thoại của họ lại vô cùng kích động: “Vậy… vậy hôm nay có thể làm luôn không? Sau quốc yến, ta có thể để các đại thần có vấn đề đó đều qua đây một chuyến, để ngươi trị liệu được không?”

Kiều Hàm gật đầu: “Được.”

“Có vất vả không?” Tiêu Cửu Từ khẽ hỏi.

Kiều Hàm lắc đầu: “Không đâu.”

Như vậy, Tiêu Cửu Từ mới yên tâm để Kiều Hàm đi chuẩn bị.

Kiều Hàm liền bắt đầu vẽ trận pháp ngay tại quảng trường bên ngoài chính điện của Ban Trúc Vân.

Tiêu Cửu Từ ở bên cạnh bầu bạn. Nguyên Hội hiếm khi gặp được Tiêu Cửu Từ, dĩ nhiên phải hàn huyên cho thỏa thích. Hắn kéo Tiêu Cửu Từ đến tiểu đình gần đó ngồi xuống nói chuyện.

Nhưng người huynh đệ mấy năm không gặp này dường như hoàn toàn không có chút phấn khích nào của việc cửu biệt trùng phùng.

Trái tim đó, đôi mắt đó, gần như phần lớn thời gian đều đặt trên người Kiều Hàm đang bận rộn. Nhìn người ta vẽ trận pháp, thú vị đến thế sao?

Nguyên Hội cảm thấy rất tổn thương. “Này, huynh đệ, nhìn ta này, ta đang ở đây.”

“Huynh cứ nói tiếp đi, ta đang nghe.” Tiêu Cửu Từ thu hồi ánh mắt, cúi đầu uống trà, nhưng lúc ngẩng lên, y luôn tự động liếc mắt sang bên kia trước.

Nguyên Hội đã chẳng còn muốn nói gì nữa. Tuy Tiêu Cửu Từ có thể một lòng hai việc mà nói chuyện với hắn, nhưng nói chuyện kiểu này thì còn gì thú vị nữa! Vừa hay thấy Ban Trúc Vân xử lý xong công vụ sắp ra ngoài, hắn liền tự giác đi theo.

Ban Trúc Vân thấy Nguyên Hội thì có chút bất ngờ: “Ta tưởng các vị sẽ ôn chuyện cũ.”

“Ôn chuyện cũ thì ôn chuyện cũ, nhưng chuyện đã hứa vẫn phải làm. Hơn nữa không phải ngươi sợ hãi sao?” Nguyên Hội đã hứa, trừ những nơi không hợp quy củ, những lúc khác hắn sẽ cố hết sức bảo vệ an toàn cho nàng.

“Ai sợ?!” Ban Trúc Vân lập tức phản bác: “Chỉ là cảm thấy không an toàn.”

Nguyên Hội tỏ vẻ lười đấu võ mồm với Ban Trúc Vân, khiến Ban Trúc Vân khó mà duy trì được tư thái cao quý lạnh lùng. Nhưng Ban Trúc Vân cũng nhìn ra Nguyên Hội có chút buồn bực, liền nói: “Sao thế? Huynh đệ gặp nhau mà không vui à?”

“Tình ái sinh ra tham, sân, si, bất lợi cho việc tu hành.” Nguyên Hội đột nhiên cảm thán một câu.

Sắc mặt Ban Trúc Vân sững lại, nàng liếc nhìn Nguyên Hội: “Ngươi nói huynh đệ của ngươi à? Ta thấy quan hệ của hắn và sư đệ hắn có vẻ không bình thường. Tuy thế giới phàm nhân của chúng ta rất ít, nhưng nghe nói trong giới tu sĩ các ngươi, đạo lữ đồng giới cũng rất nhiều?”

“Bọn họ chính là vậy đó!” Nguyên Hội lập tức không nhịn được nói: “Ngươi cũng dễ dàng nhìn ra thế à?”

Ban Trúc Vân nói: “Nhìn ánh mắt của họ là dễ dàng nhận ra rồi. Dường như họ cũng không có ý định che giấu, rõ ràng như vậy mà.”

Nguyên Hội “chậc chậc” hai tiếng: “Trước đây, mà nói theo cách của người tu đạo chúng ta thì cũng chưa lâu lắm đâu, Tiêu huynh đệ của ta vẫn còn ‘lục căn thanh tịnh’, không vướng bụi trần giống như ta vậy. Sư phụ ta còn nói y có tuệ căn hơn ta, thích hợp nhập Phật môn.”

Ban Trúc Vân kinh ngạc: “Hoàn toàn không nhìn ra. Có điều, y đúng là người vô cùng ưu tú. Hẳn là ở Tu Chân Giới của các vị cũng là thiên chi kiêu tử, tồn tại được vô số người theo đuổi nhỉ.”

Nguyên Hội sững sờ, nhớ lại những gì Tiêu Cửu Từ đã trải qua, liền nói: “Thiên chi kiêu tử thì có gì hay. Có điều y có được lương nhân bầu bạn thì đúng là thật. Thôi, nghĩ vậy rồi, bọn họ có dính nhau thêm nữa, ta cũng chẳng có gì để nói.”

“Bọn họ đúng là vô cùng xứng đôi. Dù là hai nam tử, nhưng nhìn vào cũng khiến người ta thấy đẹp mắt.” Ban Trúc Vân đột nhiên lên tiếng: “Ngươi mà ghen tị, đố kỵ, thì ngươi cũng tìm một người đi. Phật tu và hòa thượng, cuối cùng vẫn có khác biệt mà, đúng không?”

Nguyên Hội giật mình, lập tức chắp tay niệm “A Di Đà Phật”, tỏ vẻ cạn lời nhìn Ban Trúc Vân, tựa như nàng vừa nói điều gì đó vô cùng mạo phạm.

Lông mi Ban Trúc Vân khẽ run, nàng thu lại vẻ mặt nửa đùa nửa thật: “Xin lỗi, không hiểu quy củ của các vị.”

Nguyên Hội xua tay, ra vẻ không thèm chấp nhặt với nàng.

Ban Trúc Vân sửa lại trâm cài tóc, cụp mắt xuống, không nói thêm gì nữa.

Một canh giờ sau, Ban Trúc Vân cùng Nguyên Hội quay lại. Trận pháp trị liệu của Kiều Hàm đã được bố trí xong xuôi. Ban Trúc Vân lập tức cho tất cả người trong cung của mình đi qua trận pháp trị liệu một lượt.

Trong số họ, người bị nhẹ chỉ cần hôn mê một canh giờ là khỏe lại, người bị nặng thì phải ngủ li bì cả đêm. Ban Trúc Vân đều đã sắp xếp người chăm sóc chu đáo.

Vị đại cung nữ lúc nãy đã tỉnh lại. Nàng ta quỳ rạp trước mặt Ban Trúc Vân, khóc lóc thảm thiết không chịu đứng lên. Vì ký ức vẫn còn, nên nàng biết rõ khoảng thời gian vừa qua mình đã bất thường đến mức nào.

Khi được hỏi, vị đại cung nữ chỉ nói rằng dạo gần đây đêm nào nàng cũng gặp ác mộng. Trong mơ đều xuất hiện cảnh Ban Trúc Vân đối xử tệ bạc với mình, thậm chí nàng còn mơ thấy Ban Trúc Vân hạ lệnh giết cả nhà mình. Cảm xúc đó vô cùng mãnh liệt, mỗi khi tỉnh dậy đều rất mệt mỏi, như thể chưa hề nghỉ ngơi. Dần dần, nàng không phân biệt được đâu là thực, đâu là mơ, nên mới mang cảm xúc tiêu cực khi đối mặt với Ban Trúc Vân.

Loại tình trạng này, đối với phàm nhân mà nói là bị nhiễu loạn tinh thần. Đối với người tu luyện thì có chút giống với linh thức rối loạn. Nhưng đối phương không có bản lĩnh gì lớn, chỉ có thể can nhiễu một chút. Với phàm nhân, đây là lợi dụng mộng mị để hù dọa họ, cố gắng điều khiển cảm xúc căm hận của họ đối với Ban Trúc Vân, khiến họ dần hỗn loạn. Cuối cùng, nếu không phải vì nghỉ ngơi không đủ mà kiệt sức chết, thì cũng là tinh thần bất ổn, nửa điên nửa dại.

Chỉ là không biết tà thuật này cụ thể được thực hiện ra sao. Nhưng nếu đã dễ dàng giải quyết, vậy thì nguyên lý cũng không còn quan trọng nữa.

Rất nhanh, đã đến giờ Quốc yến.

Ban Trúc Vân dẫn thẳng ba người cùng vào.

Tiếng tơ tiếng trúc vang lên, các quần thần lần lượt vào vị trí, có nam có nữ. Chỉ là không khí có chút kỳ lạ, bởi lẽ một nửa trong số họ đều mang vẻ u ám vì bị mộng mị hành hạ, thỉnh thoảng lại ném về phía Ban Trúc Vân những ánh mắt khác thường.

Ban Trúc Vân dẫn người vào từ sớm, nhưng chỉ lặng lẽ uống trà, không có ai tiến lên bắt chuyện.

Mãi cho đến khi Nhị Hoàng nữ tiến vào, không khí mới xem như náo nhiệt hẳn lên, ra cái vẻ được quần thần vây quanh ủng hộ.

Kiều Hàm trông thấy vị Nhị Hoàng nữ kia từ xa xa mà suýt rớt cả cằm. Khác hẳn với vẻ đoan trang của Ban Trúc Vân, vị Nhị Hoàng nữ nọ tuy trẻ trung xinh đẹp, nhưng cách ăn mặc lại có phần lẳng lơ, ra cái điều chìm đắm trong tửu sắc.

Nàng ta một tay được người đỡ, làm ra vẻ ta đây là Hoàng nữ. Phía sau là một nam tử mặc áo choàng đen.

Nam tử kia dường như cảm ứng được gì đó, liền ngẩng đầu nhìn sang. Một Kim Đan kỳ, bỗng chốc đối mặt với ba Kim Đan kỳ, thân hình hắn tự nhiên cứng đờ. Hắn hình như đã nói gì đó với Nhị Hoàng nữ.

Nhị Hoàng nữ lúc này mới ngẩng đầu nhìn sang, và ngay khi vừa nhìn thấy, nàng ta liền sững sờ.

Mà ánh mắt đó, Kiều Hàm đã bắt trọn rất rõ ràng, là đang nhìn Tiêu Cửu Từ.

Không phải là nàng ta nhìn ra bọn họ là cao nhân gì, mà đó là ánh mắt tham lam thèm muốn, rõ ràng đã bị dung mạo của Tiêu Cửu Từ hút hồn.

Ánh mắt như vậy, dĩ nhiên Tiêu Cửu Từ cũng cảm nhận được, nhưng y xưa nay vốn điềm tĩnh, hoàn toàn không để tâm. Tầm mắt của y trái lại rơi vào tên tà tu kia. Đó không phải người y quen biết, nói cách khác là trước đây chưa từng phạm đại sự gì, nếu không đã xuất hiện trên lệnh truy nã của Tiên Minh. Những tà tu trên đó, Tiêu Cửu Từ chắc chắn đều biết thân phận.

Vốn tưởng chỉ là xa xa liếc một cái là xong, ai ngờ Nhị Hoàng nữ lại hùng hổ xông thẳng về phía bọn họ. Dường như tên tà tu kia đã cố kéo nàng ta lại, nhưng không kéo được.

Vị Nhị Hoàng nữ kia hùng hổ đi tới, đứng thẳng trước mặt Tiêu Cửu Từ, ánh mắt cũng dán chặt vào người Tiêu Cửu Từ, tham lam đánh giá từ trên xuống dưới. Miệng thì lại chào hỏi Ban Trúc Vân, ra vẻ tìm đề tài.

“Đại tỷ, đây là ai vậy, giới thiệu chút đi?”

Ban Trúc Vân biết đứa em gái này của mình lại nổi thói mê sắc, nàng cười lạnh một tiếng: “Người ta là tu sĩ, ta không có tư cách giới thiệu. Nếu người ta muốn kết giao, tự nhiên sẽ mở lời.”

Sắc mặt Nhị Hoàng nữ trầm xuống, nhưng lập tức lại cười toe toét với Tiêu Cửu Từ: “Vị tiên trưởng này, ta là Nhị Hoàng nữ của Tây Phong Tuyết Quốc, ngài xưng hô thế nào?”

Tiêu Cửu Từ liếc Nhị Hoàng nữ một cái, đang định mở miệng, thì nghe thấy Kiều Hàm bên cạnh lên tiếng: “Sư huynh ta không muốn kết giao với ngươi, ngươi có thể đi rồi.”

Tiêu Cửu Từ sững sờ, có chút buồn cười mà nhìn sang Kiều Hàm.

Thấy Kiều Hàm mặt mày cau có, ra vẻ mất kiên nhẫn.

Thật đáng yêu khôn tả.

Nhị Hoàng nữ ngẩn ra, quay đầu nhìn Kiều Hàm. Vừa rồi nàng ta hoàn toàn bị dung mạo của Tiêu Cửu Từ làm choáng ngợp, không để ý người bên cạnh. Không ngờ lại là một nam tử tuyệt sắc nữa, có điều không hợp gu của nàng ta bằng Tiêu Cửu Từ.

Nhị Hoàng nữ đang định nói gì đó, thì nghe Ban Trúc Vân cất tiếng: “Mẫu thân đến.”

Nhị Hoàng nữ lúc này mới chịu thôi, lưu luyến nhìn Tiêu Cửu Từ một hồi, rồi mới xoay người về chỗ của mình. Mà tên tà tu kia đã sớm chờ nàng ta ở đó.

“Nhị Hoàng nữ, những người đó không phải ta có thể đối phó được đâu, tốt nhất đừng đắc tội.” Tà tu nói với sắc mặt hơi tệ.

“Sao thế? Ngươi quen à?”

“Thiên chi kiêu tử Tiêu Cửu Từ, thiên tài hệ Mộc Kiều Hàm, đều là những nhân vật khó nhằn mà trong Tu Chân Giới không ai không biết.” Tà tu nói: “Kế hoạch của chúng ta e là phải thay đổi.”

“Ta không quan tâm, ngươi phải giúp ta.” Nhị Hoàng nữ đột nhiên ngang ngược.

Tà tu kinh ngạc nhìn Nhị Hoàng nữ, cạn lời: “Hắn ta không phải phàm nhân, ngươi còn muốn chiếm được hắn hay sao?”

Nhị Hoàng nữ sờ sờ môi, cười nói: “Ta nhìn trúng rồi, nhất định phải có được. Nếu không, ta sẽ không giúp ngươi nữa.” Đây chính là cực phẩm mà cả đời chưa chắc đã gặp được, sao nàng ta có thể bỏ qua. Dù chỉ ngủ một lần cũng được.

Tà tu nghĩ ngợi, dường như đã có tính toán: “Được, tối nay, ta sẽ giúp Điện hạ thử xem.”

Nhị Hoàng nữ lúc này mới hài lòng. Nàng ta chống cằm, si mê nhìn, ngay cả khi Nữ hoàng đương nhiệm đến, cũng tỏ ra lơ đãng.

Nữ hoàng sức khỏe không tốt, phải nằm trên một thứ giống như kiệu, cố gắng tham dự quốc yến, hỏi thăm tiến độ các bài thi gần đây của hai vị Hoàng nữ, rồi tiện thể khảo nghiệm thêm.

Từ thái độ của Nữ hoàng có thể thấy, bà rất coi trọng Ban Trúc Vân. Nhưng không hiểu sao đám quần thần lại thấy Nhị Hoàng nữ tốt hơn. Chỉ vì lý do sức khỏe, bà không thể suy nghĩ quá nhiều, đành phải từ từ chờ đợi tất cả các bài thi kết thúc.

Sau khi hỏi han xong, liền bắt đầu xem các tiết mục biểu diễn nhàm chán.

Ban Trúc Vân thì lại quay sang xác nhận với Kiều Hàm xem lát nữa cần “bắt cóc” bao nhiêu người đi trị liệu.

Kiều Hàm vừa trả lời, vừa liếc mắt về phía Nhị Hoàng nữ. Thấy nàng ta cứ nhìn Tiêu Cửu Từ chằm chằm, ánh mắt kia hận không thể hóa thành vật chất mà s* s**ng từ trên xuống dưới. Cậu chưa từng thấy nữ tử nào mê Tiêu Cửu Từ mà lại trơ trẽn đến vậy.

Kiều Hàm đột nhiên có chút ý kiến với Ban Trúc Vân. Bởi vì trong nguyên tác, lúc Ban Trúc Vân đưa Tiêu Cửu Từ về, ngay từ đầu đã để Tiêu Cửu Từ đeo mặt nạ, nên căn bản không có đoạn Nhị Hoàng nữ thèm nhỏ dãi Tiêu Cửu Từ. Hẳn là nàng biết tỏng đức hạnh của muội muội mình, nên đã phòng bị ngay từ đầu.

Nhưng bây giờ, Ban Trúc Vân dường như hoàn toàn không nghĩ tới, có lẽ cũng cảm thấy Nhị Hoàng nữ không dám làm gì Tiêu Cửu Từ, nên mới không làm chuyện thừa thãi đó.

Nhưng cậu cứ có cảm giác, chính sự khác biệt giữa “yêu” và “không yêu” đã dẫn đến việc Tiêu Cửu Từ bị một ả háo sắc nhìn chằm chằm. Mặc dù ả ta chỉ là phàm nhân, nhưng Kiều Hàm thật sự không nhịn được mà nghiến răng.

Tiêu Cửu Từ đang nói chuyện với Nguyên Hội, căn bản không để ý ánh mắt gì sất.

Kết quả, ống tay áo bên cạnh bị giật giật. Y quay đầu nhìn lại, liền thấy Kiều Hàm đưa tới một chiếc mặt nạ.

Tiêu Cửu Từ lập tức phản ứng lại. Y nhướng mày, không nhịn được mà nhếch môi, giả vờ không hiểu: “Sao thế?”

Kiều Hàm bĩu môi: “Ánh mắt của vài người sắp thiêu cháy huynh rồi kìa, không thể để cô ta nhìn không công như vậy.”

Tiêu Cửu Từ nói: “Việc này thì có gì, mặt của ta không thể để người khác nhìn à?”

Kiều Hàm mím môi, hệt như đang hờn dỗi: “Không được.”

“Tại sao?” Tiêu Cửu Từ khẽ híp mắt, nhưng lại tựa như đã say. Thật ra rượu của phàm nhân sao có thể làm say bọn họ, nhưng y vẫn tỏ ra hơi chuếnh choáng: “Ghen à?”

Mặt Kiều Hàm “roạt” một cái đỏ bừng, bị giọng nói trầm thấp đầy từ tính kia làm cho nhịp thở cũng rối loạn theo.

Làm gì có. Chỉ là không chịu nổi thần tượng của mình bị loại người này nhìn chằm chằm bằng ánh mắt thèm thuồng thôi.

Nhưng nghĩ đến thiết lập nhân vật của mình, Kiều Hàm lại không tiện phủ nhận, dù sao bị Tiêu Cửu Từ hiểu lầm như vậy cũng rất hợp lý. Cậu đành nói: “Lẽ nào huynh muốn cho cô ta xem à!”

Tiêu Cửu Từ cười như không cười nhìn Kiều Hàm một lúc, đợi đến khi đối phương sắp xù lông, y mới trực tiếp ghé mặt qua.

Kiều Hàm ngơ ra.

Giọng Tiêu Cửu Từ thanh thoát vang lên: “Nếu không muốn ta cho người khác nhìn, vậy đệ đeo lên giúp ta đi.”

Gió đêm thổi qua, Kiều Hàm nuốt nước bọt, nhìn gương mặt Tiêu Cửu Từ đang nhắm mắt, ra vẻ mặc cho cậu xử lý ở ngay trước mắt. Dung nhan thần tiên tuấn mỹ như mơ như ảo đó khiến Kiều Hàm không hiểu sao lại nghiến chặt răng. Cậu không chỉ muốn đeo mặt nạ cho y, mà còn muốn, còn muốn… giấu y đi.

No! Cái suy nghĩ điên rồ của fan cuồng gì vừa lướt qua vậy.

Kiều Hàm trấn tĩnh nội tâm, từ từ đeo mặt nạ cho y. Mãi đến khi tay cậu vô tình lướt qua gò má hơi lành lạnh của Tiêu Cửu Từ, rồi mới rụt về.

Kiều Hàm nắm chặt ngón tay, cảm thấy hơi nóng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn