Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 112

Sau khi Tiêu Cửu Từ nói tiếng ‘ngoan’, uy áp vô hình mà y tỏa ra cuối cùng cũng dịu đi, trong nháy mắt, y lại trở về là vị sư huynh mà Kiều Hàm quen thuộc.

Kiều Hàm đè nén muôn vàn suy nghĩ kỳ quái trong lòng, không nghĩ nhiều nữa, vội vàng ngồi dậy.

Cậu co đuôi cá lại, cố hết sức tránh vô tình chạm vào chiếc đuôi cá màu xanh băng đang tùy ý đặt trên giường trân châu.

Nhưng không khí đột nhiên yên tĩnh trong phòng vẫn khiến tim Kiều Hàm đập như trống. Kiều Hàm vội vàng mở chủ đề mới để khỏi lúng túng, hỏi thăm tình hình hồi phục linh căn.

Tiêu Cửu Từ phối hợp để Kiều Hàm kiểm tra.

Ánh huỳnh quang màu lục dung nhập vào cơ thể Tiêu Cửu Từ, khiến Tiêu Cửu Từ bất giác nhớ lại chuyện trong quả cầu mây, ánh mắt lóe lên.

“Hoàn toàn ổn định rồi, linh căn của sư huynh bây giờ sắp giống như của ta rồi, phong ấn trên kim đan cũng lỏng ra rất nhiều.” Vẻ mặt Kiều Hàm không giấu được vui mừng. Cậu có cảm giác như sau bao vất vả cực nhọc, cuối cùng cũng đã có thu hoạch.

Kiều Hàm không khỏi đắc ý dào dạt. Thiên Đạo muốn cản cậu, chẳng phải vẫn thất bại rồi sao? Quả nhiên nhân định thắng thiên. Tiêu Cửu Từ của hiện tại dù chưa hồi phục hoàn toàn, cũng đã triệt để tránh được tuyến cốt truyện phàm nhân ai cũng có thể bắt nạt trong nguyên tác.

Trong nguyên tác, đoạn đó thật sự làm Kiều Hàm tức chết. Bỏ đá xuống giếng, gió chiều nào theo chiều nấy quá nhiều, rất nhiều kẻ thù xưa kia lũ lượt kéo đến gây phiền phức, dường như chỉ muốn xem dáng vẻ chật vật của thiên chi kiêu tử. Mà Tiêu Cửu Từ lại không sức phản kháng, chỉ đành hết lần này đến lần khác may mắn tránh được, những lời mỉa mai châm chọc lại càng nhiều không kể xiết.

Mà bây giờ Tiêu Cửu Từ sẽ không phải trải qua bất cứ điều gì, sắp khôi phục lại sức chiến đấu mà người khác chỉ có thể hít khói sau lưng. Kiều Hàm rất vui mừng, rất thỏa mãn, rất đắc ý. Đây mới là con đường nam chính nên đi.

Tiêu Cửu Từ thấy khóe miệng Kiều Hàm không ngừng nhếch lên, trong mắt y cũng ánh lên ý cười, giọng nói trầm thấp mang theo sự kiên định nào đó: “Còn hai cây nữa là có thể hồi phục hoàn toàn, đến lúc đó…”

Kiều Hàm ngước mắt nhìn qua, liền thấy ánh mắt Tiêu Cửu Từ đang nhìn cậu chăm chú: “Đến lúc đó là có thể yên tâm rồi.”

Tuy không biết “yên tâm” mà Tiêu Cửu Từ nói là gì, nhưng nếu hồi phục hoàn toàn, đi trên con đường hoàn toàn khác với nguyên tác, vậy Kiều Hàm mới thật sự yên tâm.

Kiều Hàm đang định mở miệng nói gì đó, kết quả liền cảm thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên sáp lại gần.

Lúc này Kiều Hàm mới ý thức được hai người vẫn còn ở trên giường trân châu, cảnh này ít nhiều có chút không tự nhiên.

Kiều Hàm lập tức căng cứng toàn thân.

“Thật sự có mùi thơm.” Tiêu Cửu Từ nói một câu không đầu không đuôi.

Khi cách Kiều Hàm một cánh tay là y đã có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng.

Trước đây, trên người Kiều Hàm có khí tức tựa như sương mai buổi sớm, bây giờ lại như nụ hoa vừa chớm nở trên cành lá non, cụ thể không nói rõ được là mùi thơm gì, nhưng rất dễ chịu. Nếu tới gần, mùi hương sẽ càng rõ ràng hơn, mang theo sự mê hoặc nào đó, khiến người ta không nhịn được mà muốn hít thêm mấy hơi.

Vì hơi thở của Tiêu Cửu Từ phả vào, cổ Kiều Hàm lập tức đỏ lên một mảng: “Sư huynh, ta đã nói chuyện của Hoa Trung Hải là hiểu lầm rồi, sao huynh còn trêu ta!”

Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ lại hơi nghiêm túc: “Đệ không tự ngửi thấy à?”

Thấy Tiêu Cửu Từ nghiêm túc, Kiều Hàm mới phản ứng lại, rằng y đang nói thật. Cậu vội vàng cúi đầu ngửi ngửi người mình, hoàn toàn mơ hồ.

Tiêu Cửu Từ nhíu mày, tuy dễ ngửi thật, nhưng tình trạng không rõ lý do này vẫn khiến Tiêu Cửu Từ lo lắng: “Trước đây hẳn là không có, cơ thể đệ cảm thấy thế nào? Vết thương ở Đông Hải Chi Uyên ra sao rồi?”

Kiều Hàm lắc đầu: “Cơ thể ta sớm đã hồi phục hoàn toàn, còn trong họa có phúc đột phá trung kỳ, không có vấn đề gì hết.”

Thật ra những điều này Tiêu Cửu Từ đều có thể cảm nhận được, chỉ là vẫn không yên tâm mà hỏi lại. Bản thân Kiều Hàm là y tu, hẳn là rất hiểu rõ tình trạng của mình. Nếu chính cậu cũng không phát hiện vấn đề gì, vậy mùi hương này là sao?

Kiều Hàm cũng không hiểu gì, chính cậu lại không ngửi thấy. Lần đầu nghe Hoa Trung Hải nói cậu thơm, cậu còn tưởng tên đó đang trêu mình.

Tiêu Cửu Từ không yên tâm, liền dắt Kiều Hàm ra ngoài.

Đợi đến sân, liền thấy cả ba người đều ở đó. Mạnh Cận đang vây xem Thương Trạch giải đông cho Hoa Trung Hải.

Thấy hai người ra, Mạnh Cận nhướng mày, cười mà không nói.

Hoa Trung Hải run rẩy toàn thân, trừng mắt nhìn về phía họ.

Tiêu Cửu Từ lờ đi ánh mắt của Hoa Trung Hải, kéo Kiều Hàm đến trước mặt, nói với Mạnh Cận: “Mạnh Cận, ngươi ngửi thử xem, trên người Kiều Hàm có mùi gì đặc biệt không?”

Mạnh Cận ngơ ngác, nhưng thấy Tiêu Cửu Từ nghiêm túc như vậy, đành phải phối hợp sáp lại ngửi ngửi, sau đó lắc đầu: “Không có gì cả.”

Một người không thể làm tiêu chuẩn đo lường. Mặc dù cực kỳ không tình nguyện, nhưng vì sự an toàn của Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ vẫn phải nhờ Thương Trạch tìm thêm nhiều Giao nhân đến thử, nhưng phát hiện bất kể là nam nữ già trẻ đều không ngửi thấy.

Chỉ có y và Hoa Trung Hải là có thể.

Thương Trạch còn giúp họ tìm đại phu có địa vị nhất của Giao nhân tộc đến kiểm tra cho Kiều Hàm.

“Các ngươi thật sự ngửi thấy à, không đùa chứ?” Mạnh Cận không tài nào hiểu được.

Tiêu Cửu Từ gật đầu, cùng Mạnh Cận đứng chờ bên ngoài cửa, đợi Kiều Hàm kiểm tra.

Mạnh Cận nghĩ ngợi rồi nói: “Các ngươi có thể có điểm chung gì chứ, cả chủng tộc cũng không giống nhau.”

Tiêu Cửu Từ nghĩ, điểm chung duy nhất, có lẽ là họ đều thích Kiều Hàm.

Có lẽ là vì La Yên Huyền Thể, người thích Kiều Hàm đều sẽ ngửi thấy mùi hương trên người cậu. Nhưng trước đây y chưa từng ngửi thấy, dường như chỉ mới bắt đầu gần đây. Cho nên phỏng đoán tùy tiện nảy ra này cũng không mấy đứng vững.

Hơn nữa y cũng nhớ ra, lúc song tu trong quả cầu mây, y cũng ngửi thấy mùi hương. Y cứ tưởng đó là hương hoa do linh lực hệ Mộc khiến quả cầu mây nở hoa tỏa ra, nhưng thực tế đó chính là mùi hương trên người Kiều Hàm, chỉ là lúc đó đậm hơn bây giờ rất nhiều.

Tiêu Cửu Từ không quan tâm đến những thứ khác, chỉ lo lắng cho Kiều Hàm.

Nhưng trên thực tế, vị đại phu có địa vị nhất Giao nhân tộc cũng không kiểm tra ra được gì. Rõ ràng cơ thể Kiều Hàm vô cùng khỏe mạnh, không có bất kỳ điều gì bất thường.

Kiều Hàm cảm thấy bản thân là một thằng đàn ông mà trên người lại có mùi thơm thì thật sự không thoải mái, nhưng khi phát hiện ra những người khác đều không ngửi thấy, cậu cũng yên tâm hơn một chút. Còn về việc tại sao chỉ có Tiêu Cửu Từ và Hoa Trung Hải ngửi thấy, Kiều Hàm cũng không hiểu gì.

Kiều Hàm không mấy để tâm đến tình hình của bản thân, Tiêu Cửu Từ đành nghĩ sau này tìm được Vạn Mộc Xuân sẽ để hắn xem cho Kiều Hàm.

Chuyện này tạm thời gác lại.

Tiêu Cửu Từ sau khi hồi phục, lại hợp tác với Thương Trạch giúp tìm kiếm khe nứt không gian trong cả vùng biển, nhưng không tìm thấy một cái nào.

Rõ ràng Ma tộc muốn mở khe nứt cũng không đơn giản như vậy, vùng biển hiện giờ mới xem như khôi phục lại yên bình.

Lẽ ra bọn họ nên đến chặng tiếp theo rồi, nhưng đối với Kiều Hàm, vẫn còn một mối họa tâm phúc, đó chính là Uyên Tuyền Thủy.

Trong nguyên tác, Uyên Tuyền Thủy và Nhân Hoàng Huyết đều là mấu chốt để giải trừ phong ấn huyết mạch của Tiêu Cửu Từ. Để đề phòng bất trắc, Kiều Hàm cảm thấy trực tiếp hủy đi Uyên Tuyền Thủy là một lựa chọn không tồi. Tránh bị kẻ có ý đồ mang ra ngoài, đến lúc đó lại vô tình cho Tiêu Cửu Từ uống phải.

Nhưng ý nghĩ nguy hiểm này của cậu vừa mới nảy ra, liền nhận được nhắc nhở của hệ thống, bảo cậu đừng làm chuyện vô ích, thứ đó không hủy được đâu.

Đang rầu rĩ, thì Thương Trạch lại mang đến một tin tốt.

Hắn đến tìm Tiêu Cửu Từ để nhờ giúp đỡ.

“Dựng kết giới phong ấn?” Tiêu Cửu Từ ngạc nhiên.

Mạnh Cận sáp lại cười nói: “Ta nói với sư phụ rồi, luận về thuật kết giới, ngươi là người xuất sắc nhất, tìm ngươi giúp đỡ là vừa khéo.”

Thương Trạch gật đầu: “Sau trận chiến đó, chúng ta phát hiện linh khí bên trong Đông Hải Chi Uyên giảm mạnh, ma khí cũng không còn. Để bên trong chậm rãi hồi phục lại sinh khí, phong ấn lại là cách tốt nhất. Chúng ta định dựa theo thuật pháp của Giao nhân để phong ấn mấy lớp, nếu lại hòa thêm thuật pháp của Nhân loại các ngươi, hẳn là sẽ vẹn toàn không chút sơ hở.”

Kiều Hàm nghe mà mắt sáng rỡ: “Vậy sau này dù có người đi qua Nhược Thủy cũng không thể tiến vào không gian trong cùng được nữa?”

Thương Trạch gật đầu: “Chỉ có dòng sông linh thể là có thể đi qua, những người khác đều sẽ không vào được nữa.”

Khóe miệng Kiều Hàm suýt nữa thì ngoác ra. Như vậy chẳng phải là không ai lấy được Uyên Tuyền Thủy nữa sao?

“Ta không có vấn đề gì, chỉ là trước khi phong ấn, có thể phái người đi thăm dò Uyên Tuyền Thủy một chút không?” Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng.

Tim Kiều Hàm thắt lại, lập tức đưa tay nắm lấy Tiêu Cửu Từ: “Quan tâm gì Uyên Tuyền Thủy chứ?”

Tiêu Cửu Từ biết nỗi lo của Kiều Hàm, cười nói: “Ta không đi, là nhờ Giao nhân tộc đi xem giúp.”

Kiều Hàm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, liền nghe Tiêu Cửu Từ lên tiếng: “Đệ quên rồi à, lúc chúng ta rơi xuống đáy suối, dường như đã nhìn thấy gì đó.”

Kiều Hàm sững sờ, lúc này mới nhớ ra cái bóng đen kia. Dù sao tình hình lúc đó quá hỗn loạn, sau đó cậu cũng quên bẵng đi.

Thương Trạch nhíu mày: “Nhìn thấy gì?”

Tiêu Cửu Từ giải thích sơ qua tình hình.

“Không thể nào, chúng ta luôn có Giao nhân canh gác ở lối ra vào, căn bản không thấy ai ra vào cả. Có phải các ngươi nhìn nhầm rồi không?” Thương Trạch nhíu mày nói.

“Cho nên đi kiểm tra một chút vẫn tốt hơn.” Ánh mắt Tiêu Cửu Từ xẹt qua một tia nghi ngờ: “Ta nghe nói Uyên Tuyền Thủy có công hiệu giải trừ phong ấn.”

Sắc mặt Thương Trạch khẽ biến, rồi lại nhanh chóng khôi phục, nhưng không qua được ánh mắt Tiêu Cửu Từ.

“Tin đồn thôi, cũng chưa ai từng xác minh.”

Kiều Hàm nghe mà tim đập thình thịch, người xác minh đầu tiên chính là trên người Tiêu Cửu Từ.

Thật ra đoạn cốt truyện đó, Kiều Hàm vẫn luôn cảm thấy rất kỳ quái. Về lý mà nói, trình tự là Tiêu Cửu Từ biến thành phàm nhân, phong ấn sức mạnh bị chấn động mà yếu đi, lại uống phải Nhân Hoàng Huyết, phong ấn bị giải một ít, dẫn đến sau này khi đến Lạc Hà Tiên Phủ đã bị kẻ có ý đồ nhìn thấu thân phận, lúc này mới bị người ta đổ Uyên Tuyền Thủy vào miệng để vạch trần thân phận.

Uyên Tuyền Thủy hiếm thấy kia tại sao lại vừa khéo xuất hiện ở đó? Dù là gài bẫy Tiêu Cửu Từ thì cũng phải phù hợp logic cơ bản chứ.

Đang nghĩ ngợi, Mạnh Cận đã ở bên kia bất mãn nói: “Sư phụ, trước đó người đâu có nói vậy với ta.”

Thương Trạch thiếu kiên nhẫn liếc Mạnh Cận một cái: “Ta nói bừa thôi, cũng chỉ có ngươi là cái gì cũng tin.”

Mạnh Cận híp mắt nhìn Thương Trạch.

Liền nghe Tiêu Cửu Từ thản nhiên nói: “Giao nhân vương đã đến tìm ta giúp đỡ, ít nhất có một số chuyện không nên giấu giếm.”

Thương Trạch toàn thân chấn động: “Lời này là có ý gì?”

“Uyên Tuyền Thủy có ẩn tình khác, e là việc phong ấn Đông Hải Chi Uyên cũng liên quan đến Uyên Tuyền Thủy.” Tiêu Cửu Từ dựa vào phản ứng của Thương Trạch, trực tiếp trầm giọng nói: “Chuyện chưa rõ ràng, ta không thể làm.”

Kiều Hàm cũng nhìn về phía Thương Trạch.

Biểu cảm trên mặt Thương Trạch có chút cứng đờ, nhưng cuối cùng vẫn bại trận dưới ánh mắt gần như nhìn thấu mọi thứ của Tiêu Cửu Từ. Hắn bực bội quẫy chiếc đuôi cá màu đen.

“Thật ra ta cũng không chắc chắn chuyện này là thật hay giả, có điều nếu các ngươi muốn biết, thì phải lập huyết thệ, không được truyền ra ngoài.” Thương Trạch nghiêm túc nói: “Dù sao, nếu là thật, thì chuyện này liên quan vô cùng trọng đại.”

“Thật sự có ẩn tình à!” Mạnh Cận lập tức nói.

Tiêu Cửu Từ lại không ngờ Thương Trạch còn muốn bọn họ lập huyết thệ, xem ra vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Lẽ nào là…

“Liên quan đến Ma tộc?”

Thương Trạch gật đầu: “Các ngươi lập thệ trước, nếu không…”

Kết quả không đợi Thương Trạch nói xong, liền nghe Tiêu Cửu Từ nhíu mày nói: “Phong ấn Ma Giới.”

Chỉ bốn chữ đã khiến người ta rùng mình.

Thương Trạch phản ứng lại đầu tiên, gương mặt tuấn mỹ phủ đầy hàn ý, trợn to hai mắt: “Ngươi!”

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ dần trở nên sâu thẳm, biểu cảm cũng càng lúc càng nghiêm túc: “Uyên Tuyền Thủy có thể có tác dụng với phong ấn Ma Giới?”

Lần này mỹ nam ngư cao lãnh thật sự không giữ nổi bình tĩnh, gầm nhẹ: “Sao ngươi biết?”

Suy nghĩ của Kiều Hàm chậm mất nửa nhịp mới theo kịp Tiêu Cửu Từ, nhất thời sống lưng run rẩy.

Cho nên Uyên Tuyền Thủy quả thật có thể là thứ được chuẩn bị để thu thập nhằm giải trừ phong ấn Ma tộc.

Chỉ là vô tình gặp phải Tiêu Cửu Từ, nên dùng trên người y trước mà thôi. Dù sao so với phong ấn Ma tộc, phong ấn huyết mạch trên người Tiêu Cửu Từ tự nhiên là thấp hơn rất nhiều.

Tiêu Cửu Từ thấy sắc mặt Thương Trạch khó coi, liền nói: “Ta chỉ đoán vậy. Gần đây Ma Giới hoạt động thường xuyên, ngoài việc quấy rối làm suy yếu Tu Chân Giới, bọn chúng chắc chắn vẫn muốn tìm cách phá vỡ phong ấn. Mà truyền thuyết về Uyên Tuyền Thủy lại thần bí như vậy, khe nứt không gian lại còn mở ngay bên cạnh Uyên Tuyền Thủy, thật sự khiến người ta không thể không liên tưởng.”

Thương Trạch đã trợn mắt há mồm, vốn còn định chờ bọn họ lập huyết thệ xong mình mới nói, kết quả đã bị người ta đoán ra gần hết, không thể không cảm thán phản ứng nhanh nhạy của Tiêu Cửu Từ.

Mạnh Cận lại lập tức nói: “Sao có thể chứ, đó là phong ấn đã hao tổn tâm huyết của vô số đại năng Nhân tộc và Yêu tộc mới thiết lập được, sao có thể chỉ dựa vào Uyên Tuyền Thủy là giải được?”

“Chỉ dựa vào Uyên Tuyền Thủy chắc chắn không đủ, hẳn là còn cần những thứ khác, nếu không Ma Giới đã sớm có thể nghĩ cách thoát ra rồi.” Tiêu Cửu Từ phân tích.

Rõ ràng đang ở trong cuộc, nhưng lại nắm được mấu chốt ngay lập tức. Ngay cả Kiều Hàm cũng nghe mà tim đập thình thịch.

Nguyên tác xuất phát từ góc nhìn của Tiêu Cửu Từ, đối với miêu tả về việc giải trừ phong ấn Ma tộc, chỉ biết là đã lợi dụng sự không tin tưởng lẫn nhau và chiến đấu giữa Nhân tộc và Yêu tộc để tập hợp đủ một số thứ. Nhưng trong truyện không nói rõ toàn bộ điều kiện, chỉ miêu tả việc Tiêu Cửu Từ phát hiện tất cả đều là âm mưu của Ma tộc, cố gắng ngăn cản mâu thuẫn giữa hai thế lực, nhưng không ai tin y.

Cho nên ngay cả độc giả như Kiều Hàm cũng không biết Uyên Tuyền Thủy còn có thiết lập này.

Hơn nữa Uyên Tuyền Thủy không người canh giữ, cũng không ai để ý, thu thập lại có thể làm trong âm thầm, không gây chú ý cho bất kỳ ai. Trong nguyên tác chắc chắn đã bị bọn Ma tu dễ dàng thu thập rồi, cho nên không thèm nhắc tới, chỉ đột ngột xuất hiện trở thành cái hố trên con đường của nam chính.

Mà nay vì khe nứt không gian bị phát hiện sớm, Thương Trạch ý thức được sự không ổn, mới định áp dụng biện pháp.

Thương Trạch nghe Tiêu Cửu Từ phân tích, sắc mặt đen hết lần này đến lần khác, cuối cùng đành phải chịu thua, cũng không ép bọn họ lập huyết thệ nữa, mà nói rõ tình hình luôn.

Thật ra Thương Trạch cũng chỉ nghe trưởng bối trong tộc nói. Vì chuyện khe nứt không gian và lão Giao nhân vương nhập ma, có trưởng bối đã tìm đến Thương Trạch để nói ra nỗi lo lắng.

Trưởng bối trong tộc cũng nghe được từ các bậc tiền bối đã qua đời, rằng Uyên Tuyền Thủy trong Đông Hải Chi Uyên bên này của họ là một trong những mấu chốt để giải phong ấn Ma tộc.

Lời tuyên truyền năm đó rằng phong ấn Ma tộc không thể giải được thật ra là giả, chỉ là cách giải phong ấn đã bị che giấu đi, theo thời gian trôi qua, dần dần bị người đời quên lãng mà thôi.

Trưởng bối lo lắng Ma Giới nhắm vào Uyên Tuyền Thủy, cảm thấy không thể để Ma tộc đạt được mục đích, cho nên đã nói bí mật này cho Thương Trạch.

Thương Trạch không biết thật giả, chỉ có thể nghĩ đến việc phong ấn trước, không cho Ma tu có cơ hội ra vào.

“Sư phụ, ngoài Uyên Tuyền Thủy ra còn cần thứ gì khác không?” Mạnh Cận thật sự không nhịn được tò mò.

Thương Trạch lườm Mạnh Cận một cái: “Chưa nói đến việc ta không biết, cho dù có biết, cũng là đánh chết cũng không thể nói.”

Có lẽ là vì biện pháp bảo mật, các trưởng bối Giao nhân nhiều nhất cũng chỉ biết bên phía mình có Uyên Tuyền Thủy là vô cùng mấu chốt, nhưng không biết các điều kiện khác.

Mạnh Cận không nhịn được thầm phàn nàn: “Nhưng bây giờ làm có phải là quá muộn rồi không? Biết đâu đã sớm có người mang Uyên Tuyền Thủy đi rồi.”

Thương Trạch bực bội nói: “Vậy thì biết làm sao?”

Mạnh Cận hết lời để nói.

Nội tâm Kiều Hàm cũng không thoải mái. Nếu đã liên quan đến phong ấn Ma Giới, chứ không phải chuyên nhằm vào Tiêu Cửu Từ, vậy thì Uyên Tuyền Thủy rất có khả năng đã sớm bị lấy đi, thật sự là khó lòng phòng bị.

Chuyện này quá lớn, không phải mấy người bọn họ nói dăm ba câu là có thể giải quyết. Hiện tại cũng chỉ đành đi một bước tính một bước, trước mắt cứ phong ấn Đông Hải Chi Uyên đã.

Trước khi phong ấn, các Giao nhân đã đi thăm dò đáy Uyên Tuyền Thủy, chứng minh là không có gì cả.

Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm cũng không thể nói gì.

Đợi sau khi phong ấn hoàn tất, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ liền dự định rời đi.

Mà Mạnh Cận thì định ở lại. Cô không mấy để tâm đến phân tranh bên ngoài, trước đó cũng chỉ là lo lắng cho tình hình của Tiêu Cửu Từ, bây giờ thấy Tiêu Cửu Từ hồi phục thuận lợi, tự nhiên cũng sẽ không nhúng tay vào nữa.

Cho nên Mạnh Cận chỉ cùng Thương Trạch bọn họ tiễn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm lên. Thương Trạch tặng bọn họ một chiếc thuyền nhỏ, hai người hồi phục lại dáng vẻ Nhân tộc, đứng trên thuyền tạm biệt các Giao nhân dưới đáy biển.

Hoa Trung Hải vẫn lưu luyến Kiều Hàm không rời, nhưng hễ gã vừa đến gần, liền cảm thấy nước biển nơi mình ở trở lạnh, lại gần thêm chút nữa, đuôi cá kia lại sắp đông cứng. Hoa Trung Hải thầm mắng trong lòng, nhưng cũng chỉ đành liên tục ném hải sản lên thuyền, xem như quà chia tay. Dù sao đây cũng là một đoạn thanh xuân của hắn.

Bên này Mạnh Cận lại nhớ ra chuyện chính: “Quên hỏi, hai người sau đó định đi đâu?”

Tiêu Cửu Từ nói: “Tây Phong Tuyết Quốc, hoàng thất ở đó có giữ một cây Băng Hồn Thảo.”

Mạnh Cận nghĩ ngợi rồi nói: “Ta từng đến đó rồi, Tây Phong Tuyết Quốc cơ bản đều là phàm nhân, hẳn là không khó lấy được.”

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nói: “Nghe Vạn tiền bối nói, Băng Hồn Thảo đối với hoàng thất Tây Phong Tuyết Quốc là thánh vật biểu tượng vô cùng quý giá, sẽ không dễ dàng đưa cho người khác. Nếu không ông ấy đã sớm lấy được rồi.”

Mặc dù tu sĩ muốn lấy thứ gì từ tay phàm nhân thì vô cùng dễ dàng, nhưng kiểu người như Tiêu Cửu Từ thì tuyệt đối sẽ không làm vậy.

Kiều Hàm lại rất muốn thầm phàn nàn, thật ra không khó chút nào.

Dù sao thì Nữ hoàng tương lai của Tây Phong Tuyết Quốc cũng là một trong những nữ phụ thầm mến Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác. Khi Tiêu Cửu Từ trở thành phàm nhân lưu lạc khắp nơi, y từng đến Tây Phong Tuyết Quốc, anh hùng cứu mỹ nhân, giải cứu đất nước. Nữ hoàng vì cảm kích y, tự nhiên mặc y đòi hỏi báo đáp, lúc đó còn trực tiếp ám chỉ y, làm Hoàng phu cũng được, hứa cho y cùng hưởng thiên hạ.

Nhưng Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên là từ chối không chút do dự, chỉ muốn rời đi. Nữ hoàng không thể vì y mà vứt bỏ con dân, chỉ đành nén tình tương tư một mình ở lại. Hơn nữa trong lòng còn thầm hứa hẹn phi quân bất giá (không phải chàng thì không gả).

Cuối cùng thật sự làm Nữ hoàng nhiều năm, chỉ là tuổi thọ phàm nhân có hạn. Đợi đến lúc Tiêu Cửu Từ phải cứu thế, Nữ hoàng đã sớm qua đời. Đến lúc chết, Nữ hoàng cũng không được gặp lại Tiêu Cửu Từ lần nào. Mặc dù lúc đó Tiêu Cửu Từ cái gì cũng không biết, nhưng với tư cách là độc giả, khi thấy đoạn đó vẫn vô cùng đồng cảm.

Mà vị Nữ hoàng này chính là người kế thừa Nhân Hoàng Huyết, Tiêu Cửu Từ cũng là lúc nguy nan, nuốt phải máu của nàng mới dẫn đến phong ấn lỏng ra.

Giờ đây, Tiêu Cửu Từ đã không còn là thân phàm nhân, tự nhiên không có nỗi lo này. Có điều Kiều Hàm vẫn cảm thấy phải đề phòng.

Hai người thuận lợi rời khỏi hải vực, sau khi lên bờ liền dự định nghỉ ngơi một ngày, rồi hẵng lên đường đến Tây Phong Tuyết Quốc.

Dù sao bọn họ cũng rời khỏi đại lục quá lâu, cần biết một vài tin tức gần đây.

Sau khi dò hỏi, bọn họ biết được tin tức về Ma Giới gần đây là vô cùng ít ỏi. Lần cuối cùng vẫn là sự kiện bọn họ cùng Vạn Mộc Xuân bị ma thú tấn công ở Hồ Lăng Long. Dường như xung đột trước đó chỉ là thoáng qua, lập tức lại biến mất. Chẳng trách trong nguyên tác rất khó gây được sự chú ý, mọi người đều xem tất cả chuyện này là tai nạn ngẫu nhiên.

Dù sao thì đề tài nóng hổi mà mọi người đang bàn tán bây giờ đều là sự kiện xung đột giữa Tu Chân Giới và Yêu Giới. So với mối quan hệ như đi trên băng mỏng trước kia, thì hiện tại đã nồng nặc mùi thuốc súng, xung đột nhỏ không ngừng, khắp nơi đều mang tư thế oan oan tương báo.

Những nơi vốn dĩ Nhân tộc và Yêu tộc có thể sống chung dần dần cũng bị cách ly, tình hình vô cùng tồi tệ.

Tiêu Cửu Từ nghe mà nhíu mày, cảm thấy mọi người đều quan tâm sai trọng điểm.

“Sư huynh, đừng phiền lòng vì bọn họ. Những gì có thể làm đều đã làm rồi, bọn họ tự mình làm kẻ ngu, không phân biệt được nặng nhẹ nhanh chậm, ai cũng hết cách.” Kiều Hàm bực bội nói.

Cảnh Giới Ứng Long, Thanh Vân Tông, sau đó lại đưa đi mấy tên gian tế Ma tu. Tổng thể còn rõ ràng hơn nguyên tác rất nhiều, vậy mà vẫn đi đến cục diện của nguyên tác.

Cũng không biết những người đó thiển cận chỉ thấy cái trước mắt, hay là chỉ muốn mưu đồ quyền thế lợi ích trong tay, căn bản không màng đại cục.

Tóm lại, cũng giống như nguyên tác, cục diện này không phải Tiêu Cửu Từ hiện tại có thể dễ dàng thay đổi, chỉ đành lo cho tình hình của mình trước đã.

Sau đó lại nghe thêm một vài tin tức của những người khác, ví dụ như Tần Tu Trọng hiện tại ở Bất Niệm Cung sống rất tốt, nổi bật khắp nơi, nghe nói đã đến Kim Đan đỉnh phong. Tin tức lá cải bên cạnh hắn càng như hình với bóng.

Hai người nghỉ ngơi một ngày, liền nhanh chóng chạy tới Tây Phong Tuyết Quốc.

Tây Phong Tuyết Quốc được xem là một vương quốc phàm nhân không dựa vào tu sĩ mà vẫn có thể xây dựng phồn vinh. Chủ yếu là vì hoàng thất của họ kế thừa huyết mạch Nhân Hoàng, giống như được buff thêm vận may, nếu ra tay với họ sẽ phải chịu báo ứng. Tu sĩ sợ nhất nhân quả báo ứng, cho nên Tây Phong Tuyết Quốc xem như là nơi mà các tu sĩ không thích đến nhất.

Kiều Hàm tính toán thời gian, mặc dù không phải cố ý, nhưng đây gần như là cùng thời điểm Tiêu Cửu Từ trong nguyên tác đến đây.

Cũng có nghĩa là, cuộc tuyển chọn Nữ hoàng mới đang diễn ra vô cùng sôi nổi.

Mà Ban Trúc Vân sẽ bị hoàng muội đánh lén trong khoảng thời gian này, lưu lạc bên ngoài, được Tiêu Cửu Từ cứu. Sau đó Ban Trúc Vân sẽ dẫn Tiêu Cửu Từ giết trở về, vạch trần âm mưu của đối phương hợp tác với tà tu khống chế triều thần và bá tánh, cứu lê dân bá tánh từ tay tà tu.

Nếu lần này Tiêu Cửu Từ vẫn cứu Ban Trúc Vân, vậy là có thể dùng việc này làm giao dịch để lấy Băng Hồn Thảo rồi.

Không biết kịch bản sẽ sắp xếp thế nào, dù sao Kiều Hàm từ lúc tiến vào Tây Phong Tuyết Quốc, liền không nhịn được mà liên tục quan sát tất cả các con sông đi ngang qua, ngắm nghía những cô gái có khả năng xuất hiện bên bờ sông, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng để “nhặt người”.

Nhìn lâu, cậu không hề chú ý đến sắc mặt của Tiêu Cửu Từ bên cạnh đã sa sầm xuống.

Trong xe ngựa, Tiêu Cửu Từ nói câu gì đó, lại phát hiện sự chú ý của Kiều Hàm hoàn toàn không ở trên người y, thậm chí không nghe y nói gì, chỉ “ừm” một tiếng cho qua loa.

Mấy ngày rồi, đã nhìn mấy ngày rồi?!

Tầm mắt của Tiêu Cửu Từ quét ra ngoài. Tây Phong Tuyết Quốc, đông lạnh hè nóng, bây giờ vừa khéo là mùa hè, phụ nữ ở đây nhiều, dân phong lại tương đối cởi mở, ăn mặc mát mẻ. Họ đến bờ sông hóng mát, oanh oanh yến yến, có thể thấy một mảng bắp chân và cánh tay trắng nõn, còn có người dạn dĩ đang vẫy vùng trong nước, dáng người uyển chuyển hoàn toàn lộ rõ.

Ngay cả tầm mắt của Tiêu Cửu Từ lướt qua, cũng cảm thấy phi lễ chớ nhìn.

Thế nhưng con ma nào đó lại nhìn vô cùng say sưa, nhìn không ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm, thậm chí chẳng mấy đoái hoài đến y.

Mặc dù biết con ma này chắc chắn không có loại suy nghĩ kia, nhưng…

Tiêu Cửu Từ đột nhiên vươn tay kẹp lấy cằm Kiều Hàm, xoay mặt cậu lại: “Phong cảnh bên bờ sông đẹp đến vậy sao?”

Kiều Hàm bị kẹp cằm, sững sờ: “A, cũng tạm.”

“Là phong cảnh đẹp, hay là người đẹp?” Ánh mắt Tiêu Cửu Từ buồn bã nói.

Kiều Hàm nghẹn họng, lúng túng cười nói: “Chỉ là nhìn lung tung thôi.” Vừa nói, cậu vẫn thỉnh thoảng liếc ra ngoài, chỉ sợ bỏ lỡ.

Kiều Hàm như vậy căn bản chính là đang đổ dầu vào lửa.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại có chút không biết phải làm sao với cậu? Ra lệnh cho cậu chỉ được nhìn mình ư? Y thật sự rất muốn làm vậy, nhưng nghẹn nửa ngày cũng không nói ra được.

Đột nhiên xe ngựa dường như cán phải vật gì, xóc nảy một cái.

Vốn dĩ dựa vào tình trạng của hai người, chắc chắn sẽ vững như núi. Kết quả, trong tầm mắt Kiều Hàm liền cảm thấy một bóng người chao đảo, cậu còn chưa kịp phản ứng, người nào đó đã thuận theo cú xóc nảy của xe ngựa mà ngã sập tới.

Vị tu sĩ hệ Băng với thực lực Kim Đan kỳ đã hồi phục, lại giống như một kẻ ngốc tự vấp ngã trên đất bằng, đè thẳng người ta ngã xuống xe ngựa.

Kiều Hàm bị đè một cái thật chặt, tầm mắt không thể nhìn ra ngoài xe ngựa nữa, chỉ có thể nhìn người phía trên.

Mà Tiêu Cửu Từ lúc này lại cười vô cùng dịu dàng, mày mắt như tranh vẽ, đôi mắt kia tựa như cất giấu cả trời sao: “Xin lỗi, không đụng trúng đệ chứ.”

Lồng ngực vốn đã áp sát vào nhau, vì y nói chuyện mà lồng ngực khẽ rung, truyền đến chỗ Kiều Hàm, dường như ngay cả nhịp tim cũng bị ảnh hưởng.

Chính Kiều Hàm không biết, nhưng Tiêu Cửu Từ lại nhìn thấy rõ ràng. Y nhìn con ma này mặt đỏ bừng lên vì mình, một đôi mắt long lanh ánh lưu ly chỉ phản chiếu bóng hình y, ngoan ngoãn đến khó tả, khiến người ta rung động, ngứa ngáy trong lòng.

Chỉ một cái chớp mắt này đã khiến cơn giận ba ngày nay của Tiêu Cửu Từ dịu đi.

Nhưng dần dần, Tiêu Cửu Từ cảm thấy mình đã đánh giá quá cao sức tự chủ của bản thân. Đối mặt với Kiều Hàm đang bị mình đè dưới thân, mùi hương độc đáo kia lượn lờ quanh chóp mũi, sao có thể nhịn được mà không cúi đầu hôn lên.

Dường như cùng với tu vi đang hồi phục, và cả lần thân mật vượt qua giới hạn lần trước, Tiêu Cửu Từ cảm thấy mình ngày càng không thể tự khống chế được nữa.

Mà Kiều Hàm lúc này đang quay cuồng chóng mặt bởi thần thái đầy quyến rũ của Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ bình thường cấm dục quy củ, không dễ khiến người ta nảy sinh chút tà niệm nào, nhưng Tiêu Cửu Từ lúc này lại toát ra một vẻ quyến rũ, khiến Kiều Hàm nhìn đến ngây cả người.

Kiều Hàm không phân biệt rõ là vấn đề của Tiêu Cửu Từ, hay là tâm thái của mình có vấn đề, tóm lại cậu cứ thế nhìn ngây ra.

Mãi đến khi xe ngựa dừng lại, phía trước có người hô: “Vào Hoàng thành.”

Hai người dường như mới hoàn hồn, Tiêu Cửu Từ đứng dậy, thản nhiên kéo Kiều Hàm dậy.

Kiều Hàm hoảng hốt một trận, rồi đột nhiên phản ứng lại.

Đợi đã, đều vào Hoàng thành rồi, mà vẫn chưa “nhặt” được Ban Trúc Vân bị thương, lẽ nào thời gian vẫn có chênh lệch?

Đang nghĩ ngợi, liền nghe thấy giọng của phu xe phía trước truyền đến: “Xe ngựa không thể đi tiếp, phải tấp vào lề. Hai vị công tử thật may mắn, vừa khéo gặp được đoàn diễu hành của các Hoàng nữ, vừa đến là có thể chiêm ngưỡng phong thái của các Hoàng nữ rồi.”

Hai người xuống xe ngựa, Kiều Hàm thật sự là vẻ mặt mờ mịt, liền thấy đường phố chính đã bị dọn sạch, một đoàn xe hoa diễu hành rầm rộ đi tới.

Bách tính xung quanh hô lên: “Nhìn kìa, đó là Đại Hoàng nữ.”

Đại Hoàng nữ, Ban Trúc Vân?

Đợi đã, đáng lẽ Ban Trúc Vân phải bỏ lỡ cuộc diễu hành này mới đúng chứ.

Kiều Hàm đang ngây người thì bị Tiêu Cửu Từ kéo sang một bên vây xem diễu hành, đột nhiên liền nghe Tiêu Cửu Từ “Hử?” một tiếng.

Ngay sau đó, tiếng nghị luận xung quanh vang lên.

“Nghe nói lần này Đại Hoàng nữ đã tìm được một vị đại sư tương trợ.”

“Đại Hoàng nữ tìm đại sư, Nhị Hoàng nữ tìm đạo trưởng, đều là kỳ nhân dị sĩ, người tu tiên, giám sát lẫn nhau, cạnh tranh công bằng.”

“Ta chẳng thấy vị đại sư kia có trình độ gì, ngược lại đạo trưởng thì tiên phong đạo cốt, vô cùng lợi hại, đã giúp bách tính giải quyết không ít vấn đề rồi. Phải ta nói, Đại Hoàng nữ chọn nhầm người giúp đỡ, ngôi vị Hoàng đế lung lay rồi.”

“Thời gian trước Đại Hoàng nữ suýt xảy ra chuyện, chính được đại sư cứu đó, cho nên Đại Hoàng nữ mới chọn đại sư trợ giúp. Hơn nữa đại sư trông còn trẻ mà tài cao, các ngươi mau nhìn, đại sư cũng ở trên xe ngựa của Đại Hoàng nữ kìa.”

Đại sư? Đại sư ở đâu ra? Kiều Hàm đầu óc mơ hồ, không nhịn được mà vươn dài cổ ngó qua.

Ngay khoảnh khắc xe ngựa lắc lư đi qua, đầu tiên là nhìn thấy một nữ tử cao quý đeo mặt nạ cầu phúc. Nữ tử trẻ tuổi, da trắng, khí chất cao quý, tuy vóc dáng hơi nhỏ bé một chút, nhưng tư thế ngồi ngay ngắn lại toát ra vẻ uy nghiêm, quả thực có phong thái của Đại Hoàng nữ.

Xe ngựa có hai chỗ ngồi trước sau, phía trước là Đại Hoàng nữ, còn phía sau có một người ngồi. Đột nhiên nhìn sang, chỉ có thể thấy thân hình cao lớn vạm vỡ kia, tương phản rõ rệt với Đại Hoàng nữ gầy gò phía trước.

Nếu xét người qua vẻ bề ngoài, thì đó căn bản không giống đại sư, mà giống hộ vệ hay vệ sĩ hơn.

Kiều Hàm vừa muốn nhìn rõ vị đại sư có vóc dáng như gấu này là nhân vật phương nào, kết quả giây tiếp theo liền trợn mắt há mồm.

Một thân cà sa màu vàng kim, một cái đầu trọc láng như gương, còn có một thân cơ bắp cuồn cuộn, mày rậm mắt to, giống như Nộ Mục Kim Cang…

“Nguyên Hội!” Kiều Hàm suýt nữa thì hét lên.

Tiêu Cửu Từ sớm đã nhận ra hơi thở của Nguyên Hội, cho nên lúc thật sự nhìn thấy người cũng không quá kinh ngạc, chỉ là có cảm giác hơi mờ mịt.

Mà lúc này Nguyên Hội dường như cũng có cảm giác, vốn đang là một vị cao tăng ngồi ngay ngắn vẻ cao thâm khó dò, sau khi liếc mắt một cái, lập tức cặp mày rậm mắt to kia liền trở nên sinh động.

Hắn trợn tròn mắt nhìn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, dù xe ngựa đi về phía trước, mắt hắn cũng không thèm dịch chuyển.

Đợi đến khi không nhìn thấy người nữa, hai người vẫn còn đang ngơ ngác, liền cảm thấy xe ngựa rung lên một cái, khiến người xung quanh kinh ngạc không thôi, nhưng rất nhanh xe ngựa lại khôi phục bình tĩnh, tiếp tục tiến về phía trước.

Chỉ là có một người trông như đội trưởng thị vệ đi đến trước mặt Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ nói: “Hai vị công tử, đại sư mời, xin mời hai vị vào Hoàng cung làm khách.”

Tiêu Cửu Từ đang nghĩ cách làm sao để tiếp xúc với hoàng thất: …

Kiều Hàm đang nghĩ tại sao Nguyên Hội lại ở đây: …

Hai người ngồi lên xe ngựa đi đến Hoàng cung, Kiều Hàm cuối cùng không nhịn được mở miệng: “Sư huynh, Nguyên sư huynh định làm Quốc sư cho người ta à?”

Tiêu Cửu Từ cười khan: “Nguyên Hội tám phần là sẽ không làm vậy, chắc là nhiệm vụ sư môn.”

Nhiệm vụ sư môn gì chứ, trong nguyên tác không có. Trong nguyên tác Tiêu Cửu Từ thành phàm nhân bắt đầu lưu lạc, Nguyên Hội tuy có tìm Tiêu Cửu Từ, nhưng sau khi bị Tiêu Cửu Từ từ chối giúp đỡ, liền về sư môn tĩnh tâm tu luyện, mãi đến Lạc Hà Tiên Hội mới xuất hiện. Chỗ này hoàn toàn không có đất diễn cho Nguyên Hội mới đúng.

Cho nên cốt truyện vốn là nam chính cứu Ban Trúc Vân đã bị Nguyên Hội “nẫng” mất, Nguyên Hội còn hỗ trợ bên cạnh Ban Trúc Vân, ái chà… không ngờ Nguyên Hội mày rậm mắt to kia, vậy mà cũng cướp đất diễn?????

Nhưng mà nghĩ lại cảnh tượng vừa rồi lại thấy buồn cười không tả được là sao.

“Nếu Nguyên Hội đã thân quen với Đại Hoàng nữ, vậy đúng là giúp ích rất nhiều.” Tiêu Cửu Từ lẩm bẩm.

Kiều Hàm cũng thấy vậy, như thế thì càng không cần lo lắng sẽ tiếp xúc với Nhân Hoàng Huyết.

Hai người được đưa đến một cung điện nghỉ ngơi, chờ đợi.

Mà Tiêu Cửu Từ thì tranh thủ cảm ứng vị trí của Băng Hồn Thảo, nhưng kỳ lạ là không cảm ứng được gì cả, không biết là không có ở đây, hay là đã bị thứ gì đó che mất.

Chẳng mấy chốc, bên ngoài đã truyền đến động tĩnh ồn ào vội vã.

Đợi đến khi tiếng bước chân truyền đến, một bóng người cao lớn đã bổ nhào tới, ôm chầm lấy Tiêu Cửu Từ: “Ta đã biết mà, huynh đệ huynh sẽ không sao đâu.”

“Nguyên Hội, lâu rồi không gặp.” Tiêu Cửu Từ cười nói.

“Không ngờ thật sự đã hồi phục nhiều như vậy.” Nguyên Hội cười hì hì buông Tiêu Cửu Từ ra, lại nhìn sang Kiều Hàm, cười chào hỏi: “Kiều Hàm cũng đột phá rồi, không tệ không tệ.”

Kiều Hàm thật sự không nhịn được tò mò hỏi: “Nguyên sư huynh, sao ngươi lại ở đây?”

Nguyên Hội lúc này mới lên tiếng: “Ta vốn định đi tìm Cửu Từ, xem có thể giúp được gì không, kết quả giữa đường nghe Lục Truy nói các ngươi đã tìm được cách chữa trị rồi, lại không biết tung tích của các ngươi nên đành tự mình đi du ngoạn.”

Xem ra trong nguyên tác Nguyên Hội là vì chuyện của Tiêu Cửu Từ mà tâm trạng không tốt, nên mới về tĩnh tâm tu luyện. Tình huống bình thường thì với tính cách của hắn sẽ chọn đi du ngoạn.

Kết quả không ngờ hắn vừa hay du ngoạn đến gần đây, liền “cẩu huyết” cứu được Ban Trúc Vân đang bị truy sát.

Dù sao Nguyên Hội cũng khác với Tiêu Cửu Từ trở thành phàm nhân trong nguyên tác, tu vi của Nguyên Hội vẫn còn đó, bảo vệ Ban Trúc Vân là chuyện dễ như trở bàn tay, cho nên đã đưa người về Hoàng cung với tốc độ nhanh hơn trong nguyên tác.

“Huynh… giúp cô ấy đoạt vị?” Tiêu Cửu Từ ngạc nhiên nói.

Nguyên Hội lập tức nói: “Đâu có, là cô ấy nói với ta, cái vị đang hỗ trợ nhị muội của cô ấy có chút cổ quái, không giống người tu đạo chân chính, ta bèn tò mò qua xem thử, kết quả phát hiện quả nhiên hắn tu luyện tà thuật. Nhưng mà Phật tu chúng ta đối với tà tu không phải là cứ thấy liền diệt, mà phải xem hắn có hại người hay không, cho nên ta mới ở lại quan sát.”

“Vậy quan sát được gì rồi?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Nguyên Hội lúng túng nói: “Ta không hiểu rõ tà pháp của tà tu lắm, cái loại lắt léo vòng vo đó, ta cũng không phân biệt được. Vừa hay các ngươi đến. Đúng rồi, sao các ngươi lại đến đây?”

Tiêu Cửu Từ nói thẳng: “Chúng ta đến tìm Băng Hồn Thảo.”

“Băng Hồn Thảo?” Nguyên Hội hỏi.

“Ừm, là báu vật của hoàng thất nơi đây, chúng ta muốn thương lượng trao đổi với hoàng thất một chút, xem có thể…” Kiều Hàm đang nói.

Bên ngoài liền truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó là một giọng nữ thanh lệ truyền vào: “Băng Hồn Thảo ở dưới Hoàng lăng, chỉ có Nữ hoàng mới kế vị mới có thể mở Hoàng lăng, lấy Băng Hồn Thảo. Các vị tiên trưởng, ta biết các vị đều là người có bản lĩnh, hiện nay Tây Phong Tuyết Quốc của chúng ta đang lúc nguy nan, mong các vị ra tay tương trợ, sau khi thành sự, xin dâng lên Băng Hồn Thảo bằng hai tay!”

Lòng Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ lắng lại. Chỉ cần Băng Hồn Thảo tồn tại, và có thể thương lượng, thì mọi chuyện đều dễ nói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn