Dần dần, Kiều Hàm hồi phục ý thức. Cậu đột nhiên cảm thấy một trận ngạt thở, mở mắt ra liền thấy Tiêu Cửu Từ ngay trong gang tấc.
Đồng tử Kiều Hàm khẽ run, não bộ chậm rãi suy nghĩ một chút. Cậu hiện đang bị Tiêu Cửu Từ ôm chặt trong lòng, vô thức hôn sâu. Giống như những lần song tu trước đây, bị đòi hỏi hơi ấm.
Hơi thở quen thuộc, nhiệt độ quen thuộc, nhịp tim quen thuộc.
Giây phút đó, Kiều Hàm suýt nữa thì òa khóc. Nỗi sợ hãi và kinh hoàng chợt nhận ra muộn màng khiến cậu gần như không thể kiểm soát cảm xúc, thật sự dọa chết cậu rồi.
May mà, Tiêu Cửu Từ không sao, may mà…
Nước mắt kinh hãi của Kiều Hàm rơi xuống, thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, dường như cái gì cũng không quan trọng nữa, cậu không hề kháng cự mà mặc cho Tiêu Cửu Từ vô thức thân mật với mình.
Thuốc tắm trong quả cầu mây sớm đã vì không có pháp lực chống đỡ mà chảy đi qua khe hở. Hai người ngồi bên trong quả cầu mây khô ráo, không còn nước ngăn cách, chỉ có quần áo ướt sũng.
Có lẽ quần áo ướt đẫm hơi lạnh khiến Tiêu Cửu Từ không thoải mái, nên y theo bản năng muốn xua đi cái lạnh này.
Đợi đến khi lồng ngực nóng rẫy áp tới, Kiều Hàm vẫn chưa phản ứng kịp. Mãi cho đến khi Mặc Ngân bị rút ra, đai lưng bị kéo lỏng, Kiều Hàm mới đột nhiên tỉnh táo lại, lập tức nắm lấy tay Tiêu Cửu Từ.
Cổ và mặt cậu đột nhiên đỏ bừng, dần dần có xu hướng đỏ đến rỉ máu. Khí huyết dâng trào như vậy lập tức xua tan đi sự hỗn loạn sau kiếp nạn.
Kiều Hàm cực kỳ bối rối, sao Tiêu Cửu Từ lại… Mấy lần trước, lúc Tiêu Cửu Từ vô thức cũng chỉ theo bản năng động đậy vài cái, căn bản không biết chuyện c** q**n áo này!
Tay Tiêu Cửu Từ vẫn đang dùng sức kéo xuống, cố gắng vật lộn với quần của hai người. Một tay không đủ, liền dùng cả hai tay.
Kiều Hàm sắp ngượng chết mất. Vốn dĩ hai gã đàn ông cùng nhau tắm cũng chẳng sao cả, nhưng với tình huống của bọn họ, Kiều Hàm tuyệt đối không thể chấp nhận việc “thẳng thắn đối diện” với Tiêu Cửu Từ.
Chưa kể đến việc cơ thể hai người bây giờ lại theo bản năng mà nảy sinh phản ứng kia. Nếu lúc này mà thẳng thắn, cái viễn cảnh đó Kiều Hàm không dám tưởng tượng. Lúc còn cách lớp quần, Kiều Hàm còn có thể tự lừa mình dối người, dù Tiêu Cửu Từ có vô thức cử động loạn xạ, cậu vẫn có thể tự an ủi.
Nhưng bây giờ nếu mất đi tấm vải che xấu hổ, aaaaaa, không được! Kiên quyết không được!
Mặc dù bộ dạng trước đó của Tiêu Cửu Từ khiến Kiều Hàm đã chuẩn bị tâm lý song tu triệt để để cứu người, hiến tế cơ thể cũng không sao cả, chỉ cần cứu được người, cậu đã không quan tâm được nhiều như vậy, thậm chí không kịp nghĩ nhiều xem mình có thể sẽ phải chịu đựng những gì.
Nhưng nếu bây giờ không cần nữa, vậy chắc chắn không thể để tình hình tệ hại này phát triển lung tung được.
Nhưng không biết có phải vì trước đó đã hao hết linh lực khi chống lại linh lực hệ Băng mạnh mẽ kia không, Kiều Hàm bây giờ không dùng được chút sức nào, sức lực càng không bằng Tiêu Cửu Từ, hoàn toàn không giữ được tay y.
Kiều Hàm vặn vẹo vòng eo, cắt ngang hành vi phá hoại của Tiêu Cửu Từ, nhưng lại vì vậy mà chọc giận người nào đó. Đầu lưỡi truyền đến cơn đau, lại khiến Kiều Hàm toàn thân cứng đờ, cậu dường như thật sự không thể chống cự lại sự k*ch th*ch trong miệng.
Cậu rưng rưng nước mắt mở to mắt, nhìn kỹ.
Ánh huỳnh quang màu lục lấp lánh trong quả cầu mây lướt qua mày mắt Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm nhìn rõ vẻ mặt của y lúc này.
Tuy y không hề mở mắt, nhưng Kiều Hàm có thể phân biệt rõ ràng, hàng mày kiếm hơi nhíu lại cho thấy sự không vui của đối phương, dường như rất bất mãn với sự phản kháng của Kiều Hàm, mang theo sự uy h**p nguyên thủy nhất, và một chút cảm giác răn dạy.
Kiều Hàm sao chịu nổi dáng vẻ này của Tiêu Cửu Từ, tim cậu run lên, nội tâm phản kháng lập tức yếu đi, hệt như một đứa trẻ phạm lỗi.
Ngay lúc cậu sững sờ, chuyện không nên xảy ra đã xảy ra.
Đồng tử Kiều Hàm đột ngột co rút, ngay sau đó, vệt đỏ trên má lại chồng thêm một lớp nữa, dường như sắp cháy lên. Tiếp đó, giữa mày mắt cậu đều là sự yếu đuối và hoang mang, như thể không dám tin. Tròng mắt cậu cũng không dám đảo xuống, chỉ sợ nhìn thấy chuyện mình không thể chấp nhận được.
Cậu cũng không dám cảm nhận, nhưng cũng biết điều đó dường như khác với cảm giác khi tự mình làm, sự khác biệt đó k*ch th*ch từng dây thần kinh của Kiều Hàm.
Nội tâm Kiều Hàm bị đả kích, đầu óc từng cơn mơ màng, nhưng cơ thể lại như không phải của mình. Đáng lẽ cậu phải mau chóng trốn đi mới đúng, nhưng lại không hề nhúc nhích.
Một bên là lý trí, một bên là bản năng, nội tâm Kiều Hàm đang sụp đổ.
Đừng hồ đồ, đừng phạm sai lầm, đó là Tiêu Cửu Từ, đó là nam chính đại nhân, đó là nam thần thần tượng của cậu.
Tuyệt đối không thể nhân lúc người ta ý thức không rõ ràng, mà để mặc người ta phạm lỗi, còn không ngăn cản.
Có thể nói, trong tiềm thức của Kiều Hàm, cậu chính là cảm thấy Tiêu Cửu Từ bắt nạt cậu thế nào cũng được, nhưng ngược lại thì không được.
Dù sao Tiêu Cửu Từ cũng đâu thích cậu, chắc chắn không phải tự nguyện, nếu như thích cậu… không không không! Cậu đang nghĩ vớ vẩn gì vậy!
Bất luận lý do gì, cậu không thể để Tiêu Cửu Từ làm chuyện này cho mình!
Mà tay của người kia cũng khựng lại, dường như không biết nên làm gì tiếp theo.
Thật ra Tiêu Cửu Từ cũng chỉ theo bản năng muốn xua đi cái lạnh, nhưng trong quá trình đó đột nhiên tìm được một nguồn nhiệt. Cảm giác quen thuộc khiến y quên đi những thứ khác.
Nhưng đó là Tiêu Cửu Từ trong vô thức.
Không biết là vốn dĩ sắp hồi phục, hay là do bị k*ch th*ch nào đó, dần dần, ý thức của y hồi phục.
Tiêu Cửu Từ cảm nhận được mọi thứ quen thuộc, y hiểu rằng mình đã vượt qua ải kia, cũng biết là người trong lòng lại dùng công pháp song tu cứu y.
Nhưng giây tiếp theo, não y ngưng đọng.
Y phát hiện cơ thể Kiều Hàm đang run rẩy nhẹ, thậm chí có thể nói là run lẩy bẩy.
Trong cổ họng cậu phát ra tiếng “ư ư” cầu xin tha thứ, mặc dù phần lớn đã bị công pháp song tu đang vận hành trong miệng chặn lại.
Y cảm nhận được một tay của mình đang đặt trên tấm lưng căng cứng của Kiều Hàm, trên xương bướm cứng ngắc.
Áo trên đâu? Bản thân y dường như cũng không mặc, có thể cảm nhận được nhiệt độ lồng ngực của nhau.
Lòng bàn tay men theo sống lưng, đi xuống dưới, vượt qua vòng eo, vẫn còn có thể đi xuống.
Mãi đến khi chạm vào lớp vải chưa kịp cởi ra, đang chất đống ở đó. Xúc cảm đã không còn là vòng eo thon gọn săn chắc nữa, vùng da thịt đó càng thêm mềm mại.
Lòng bàn tay Tiêu Cửu Từ nóng lên.
Dường như vì cái chạm của y, Kiều Hàm run rẩy lợi hại hơn, cố gắng nghiêng người về phía trước, muốn né tránh, nhưng giây tiếp theo, toàn thân cậu cứng đờ.
Tựa như trước sau đều có địch, cậu chỉ có thể cứng ngắc cơ thể, không dám nhúc nhích.
Dù sao thì cử động của Kiều Hàm quá giống như đang chủ động đưa vào một tay khác của Tiêu Cửu Từ…
Mà đây chính là chỗ khiến Tiêu Cửu Từ tê dại cả da đầu, tay kia của y đang làm gì?
Lúc y vô thức mà cũng sẽ làm vậy với Kiều Hàm sao?
Mặc dù y biết Kiều Hàm sẽ nhân lúc song tu giúp y mà lén lút chủ động tiếp cận, thân mật với y, nhưng y không cho rằng Kiều Hàm sẽ lợi dụng y để làm chuyện này. Cho nên, hẳn là lúc Kiều Hàm thân mật, chính y đã mất kiểm soát.
Mặc dù y không phải lần đầu giúp Kiều Hàm như vậy, nhưng lần này Kiều Hàm đang tỉnh táo mà.
Yết hầu Tiêu Cửu Từ chuyển động. Lông mi y khẽ run, nhưng không dám mở mắt, chỉ thương tiếc khiến việc song tu trong miệng trở nên dịu dàng quấn quýt hơn, như thể đang dỗ dành Kiều Hàm đang bất an sợ hãi.
Mà Kiều Hàm đang giằng xé nội tâm, khó khăn lắm mới đè nén được phần mất lý trí, chuẩn bị dồn sức trốn đi, kết quả là sau lưng được v**t v*, trong miệng bị k*ch th*ch, giống như mèo con bị túm gáy, lập tức mất hết sức lực, non nớt, thiếu kinh nghiệm mà mặc cho người ta nắm giữ.
Dường như cảm nhận được người trong lòng lập tức ngoan ngoãn.
Tim Tiêu Cửu Từ khẽ rung rinh, thương tiếc vô ngần. Dù sao cũng đã thế này rồi, y không thể để con ma nhỏ này đáng thương nín nhịn trở về được, y phải chịu trách nhiệm mới đúng…
Kiều Hàm còn chưa kịp khôi phục ý muốn kháng cự, ngay trong khoảnh khắc đó, cậu cảm thấy trời đất quay cuồng, thế giới sụp đổ.
…
Khoảng thời gian này, Kiều Hàm không biết mình đã trải qua như thế nào, chỉ cảm thấy như vừa lén lút làm chuyện gì xấu xa, vừa sợ hãi hoang mang nhưng lại… nảy sinh sự tham lam đến từ cơ thể.
Kiều Hàm không cách nào phản kháng mọi thứ Tiêu Cửu Từ mang đến cho cậu. Mọi suy nghĩ trong não liều mạng đánh nhau, cuối cùng Kiều Hàm chỉ có thể theo bản năng nắm lấy cổ tay Tiêu Cửu Từ, như thể vớ được cọng cỏ cứu mạng.
Đợi mọi thứ kết thúc, nước mắt thuận theo khóe mắt chảy xuống, toàn thân cậu không còn chút sức lực, não cũng trống rỗng.
Nhưng điều Kiều Hàm không ngờ tới là, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Mọi thứ tiếp theo, càng thêm mơ màng, khiến Kiều Hàm thậm chí nghi ngờ mình có phải đang nằm mơ hay không.
Não của cậu chắc là hỏng rồi, mới có thể thuận thế làm như vậy.
Không biết qua bao lâu, thế giới bên ngoài quả cầu mây cũng đã khôi phục lại sức sống, không còn ý lạnh nữa.
Linh thực tỏa ra linh khí, Uyên Tuyền Thủy róc rách chảy.
Lòng sông khô cạn lại một lần nữa tuôn chảy vì tiếng hát.
Quả cầu mây tan ra, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ xuất hiện trên đồng cỏ trong trang phục chỉnh tề.
Kỳ lạ là, bất kể là quả cầu mây hay đồng cỏ, đều nở đầy những bông hoa nhỏ không biết tên. Đó là những thứ vốn không có.
Chỉ có Kiều Hàm ngơ ngác ngồi đó, đờ đẫn nhìn bàn tay đang run rẩy của mình. Rõ ràng đã dùng thuật làm sạch vô số lần, nhưng vẫn luôn cảm thấy có gì đó còn sót lại.
Mà Tiêu Cửu Từ vì trọng thương chưa lành, chỉ tỉnh lại trong một thời gian ngắn, sau đó lại ngủ mê man.
Bên ngoài lối vào Vực Đông Hải, Mạnh Cận cuối cùng cũng đợi được lớp băng lan ra ngoài tan chảy hoàn toàn, hàn khí đáng sợ kia dần dần lui đi.
Hoa Trung Hải và một số tâm phúc của Thương Trạch ở lại đây chờ cùng Mạnh Cận. Thấy tình hình, họ liền bắt đầu ca hát dẫn dòng sông tới. Sau khi vượt sông đi vào, họ liền nhìn thấy hai người trên đồng cỏ, có vẻ vẫn bình an vô sự.
Chỉ là xung quanh từ khi nào đã nở nhiều hoa như vậy, ngay cả Giao nhân đi vào cũng liên tục tấm tắc lấy làm lạ.
Mạnh Cận vội vã xông lên hỏi: “Kiều Hàm, ngươi và Cửu Từ thế nào rồi?”
Kiều Hàm dường như vừa mới bị đánh thức, “Không… không sao.” Chỉ là mặt vẫn đỏ lên không kiểm soát được.
“Nhưng mặt ngươi đỏ quá! Đợi đã, ngươi đột phá rồi sao?” Mạnh Cận kinh ngạc nói.
Kiều Hàm sững sờ, lúc này mới phản ứng lại, không biết từ lúc nào, cậu vậy mà đã đột phá đến Kim Đan trung kỳ. Không biết là do bị đả kích, hay là vì song tu…
Nhưng Kiều Hàm hoàn toàn không có tâm trí để ý đến những chuyện này, chỉ gật đầu qua loa.
“Cửu Từ sao rồi? Cứ hôn mê suốt à?”
Kiều Hàm sợ đến tim run lên. Chắc là vậy, chắc là hôn mê suốt nhỉ. Vốn dĩ là bị chấn động, may mắn không xảy ra chuyện, nhưng cơ thể vẫn bị nội thương.
Nếu Tiêu Cửu Từ từng tỉnh lại, mình thật sự không cần sống nữa.
Nhưng nghĩ đến đoạn sau Tiêu Cửu Từ nắm tay mình đi…
Lòng bàn tay dường như lại truyền đến cảm giác nóng bỏng quen thuộc.
Kiều Hàm lập tức không dám nghĩ kỹ. Đó hẳn là vô thức nhỉ.
Y giúp mình, mình đương nhiên phải giúp y, cho nên hợp lý, hợp lý.
Vốn dĩ đàn ông mà, nhưng… nhưng lý trí sẽ bị loại chuyện này dắt mũi.
Đó là ngoài ý muốn, tuyệt đối là ngoài ý muốn, chắc chắn là ngoài ý muốn!
Dù sao cuối cùng Tiêu Cửu Từ cũng thoát khỏi công pháp song tu, ngã xuống. Mình cũng tỉnh táo lại, thi pháp xóa đi mọi thứ, mặc quần áo chỉnh tề là coi như không có chuyện gì xảy ra. Đúng, không có xảy ra!
“Các ngươi đã làm gì vậy!” Mạnh Cận đột nhiên hét lên.
Kiều Hàm chột dạ suýt nữa quỳ xuống tại chỗ. Cậu vừa định hét lên bọn họ không làm gì cả!
Kết quả là bị Mạnh Cận vui vẻ nắm lấy tay nói: “Linh căn của Cửu Từ có phải đã hồi phục rất nhiều không, ta cảm thấy phong ấn trên kim đan của hắn cũng lỏng ra rồi, tu vi hiện tại gần như bằng với lúc hắn ở Kim Đan sơ kỳ rồi.”
Kiều Hàm nuốt nước bọt vì chột dạ căng thẳng, gật đầu.
Cả một cây Băng Hồn Thảo đấy, đương nhiên là có hiệu quả như vậy. Có điều bây giờ nghĩ lại, có thể nói là không xảy ra chuyện gì đã là kỳ tích rồi. Lúc đó Kiều Hàm còn lo lắng lần song tu cuối cùng cũng không cứu nổi Tiêu Cửu Từ. Mà tình hình hiện tại về lý thuyết là không thể xảy ra, chỉ có thể nói là hào quang nhân vật chính thôi.
Có lẽ là nhờ huyết mạch đã cứu Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ quả thực có thể chịu đựng được nhiều Băng Hồn Thảo hơn.
Nhưng di chứng cũng rất phiền phức.
Ví dụ như hiện tại, Tiêu Cửu Từ đúng là bị trọng thương, cần rất nhiều thời gian để tu dưỡng hồi phục, nếu không thì cây Băng Hồn Thảo tiếp theo căn bản không thể hấp thụ được.
Còn về tình huống kia, Kiều Hàm chỉ có thể rút ra một quy luật, một lần hấp thụ lượng Băng Hồn Thảo càng nhiều, một vài chuyện sẽ càng mất kiểm soát. Mặc dù hoàn toàn không hiểu quy luật này được thiết lập thế nào, nhưng Kiều Hàm đã ghi nhớ. Lần sau tuyệt đối không thể để xảy ra nữa, phải tìm một giá trị cân bằng, vừa đảm bảo hấp thụ, lại không để mọi chuyện mất kiểm soát.
Kiều Hàm ấm ức thề, nhất định phải nghiên cứu thêm thật nhiều, chắc chắn là do cậu nghiên cứu chưa đủ nhiều, mới có thể lần nào cũng thất bại.
“Cũng coi như trong họa có phúc.” Nỗi lo của Mạnh Cận cuối cùng cũng được buông xuống, cô thở phào nhẹ nhõm. Nhưng thấy bộ dạng hoàn toàn ngoài cuộc của Kiều Hàm, cô liền tưởng là cảnh giới mới của cậu không ổn định, cộng thêm Tiêu Cửu Từ còn trọng thương hôn mê.
Vì vậy Mạnh Cận liền nhờ các Giao nhân mau chóng hộ tống hai người ra ngoài.
Lúc quay về Giao nhân tộc, Giao nhân tộc đang cử hành tang lễ cho Vương. Không ai chú ý đến đám Nhân tộc đã làm Giao nhân vương bị thương lúc đó lại được lén lút đưa về hoàng cung tu dưỡng.
Thương Trạch nói thẳng: “Cần một phòng không?”
Kiều Hàm lắc đầu như trống bỏi. Cậu muốn hai phòng, thậm chí muốn hai cung điện, nhưng… không yên tâm về an nguy của Tiêu Cửu Từ, nên vẫn là chọn ở chung một cung điện.
Cửa phòng vừa đóng.
Kiều Hàm tự bế… hệ thống lại nhảy ra tung hoa.
Kiều Hàm nhìn nhiệm vụ đã hoàn thành, và hơn một trăm điểm cảm xúc đột nhiên tăng vọt, đã chẳng còn cảm xúc gì.
Dù sao thì những thứ này cũng không đáng sợ bằng trải nghiệm trong quả cầu mây kia. Kiều Hàm thậm chí còn đòi hệ thống linh phù có thể quên đi, nhưng không có kết quả.
Rõ ràng muốn quên đi, nhưng lại càng khắc sâu. Trước đây chỉ là biết đại khái, bây giờ lại là tự tay trải nghiệm.
Dù lúc đó cậu không hề mở mắt, tất cả chỉ là cảm nhận mà thôi. Vậy mà bây giờ ký ức của cậu lại tự động thêm vào những hình ảnh tưởng tượng, quả thực không thể nào xấu hổ hơn.
Bẩn rồi, tim bẩn rồi, tư tưởng càng bẩn hơn. Mau ngừng tưởng tượng, hồi tưởng lại tâm nguyện ban đầu của mình đi!!!!!
Đừng xúc phạm nam chính đại nhân!
Và ngay lúc Kiều Hàm húc đầu vào tường lần thứ một trăm lẻ một, cố gắng xua đuổi ký ức.
Trong căn nhà trân châu ở phía bên kia, được linh lực tỏa ra từ trân châu khắp phòng nuôi dưỡng, Tiêu Cửu Từ cuối cùng cũng hồi phục ý thức.
Y nằm trên giường, đột ngột mở mắt, ký ức vẫn còn dừng ở lúc cuối cùng.
Y nhớ mình vốn định dỗ dành Kiều Hàm xong, sẽ tự mình nhẫn nhịn cho qua. Dù sao Kiều Hàm cũng đã khóc rồi, y thương tiếc vô cùng, biết Kiều Hàm không quen làm chuyện này trong trạng thái tỉnh táo.
Thế nhưng, bàn tay thỉnh thoảng cử động loạn xạ của Kiều Hàm lại luôn vô tình chạm phải…
Ý thức vốn đã dần mất kiểm soát của Tiêu Cửu Từ bị k*ch th*ch không nhẹ. Y không phân biệt rõ được con ma nhỏ này rốt cuộc là vô thức, hay là đang muốn thử làm gì đó.
Y suy bụng ta ra bụng người, cảm thấy Kiều Hàm chính là muốn chạm vào y, cũng giống như chính y muốn chạm vào cậu.
Chẳng qua là cậu không dám mạo phạm y khi chưa có sự đồng ý của y mà thôi.
Nếu Kiều Hàm đã muốn… vậy sao y có thể không đồng ý chứ. Dù sao y cũng thật sự sắp bị con ma nhỏ này dày vò đến phát điên rồi.
Càng nghĩ càng mơ hồ, sức tự chủ cũng dần dần sụp đổ. Sắc màu u tối trong đáy mắt Tiêu Cửu Từ trào dâng mãnh liệt, nhưng lại bị lý trí đè nén xuống.
Muốn chạm vào, nhưng lại nhẫn nhịn kiềm chế.
Nếu thật sự không nhịn được, y sẽ như lần đó, tự mình giải quyết. Bởi vì sâu trong xương tủy y vẫn giữ lại giới hạn cuối cùng. Y cảm thấy không thể vượt qua giới hạn trước khi tình cảm chưa được bày tỏ rõ ràng, như vậy là hành vi vô trách nhiệm, là không tôn trọng tấm lòng của Kiều Hàm đối với mình.
Thế nhưng, khi y hơi mở mắt trộm nhìn Kiều Hàm, lại thấy quả cầu mây xanh biếc phát huỳnh quang, nở đầy hoa nhỏ màu trắng tinh.
Nơi khóe mắt Kiều Hàm, ngoài nước mắt, còn có sự yếu đuối và dựa dẫm không tan đi trên đuôi mắt ửng hồng.
Đó mới là thứ chí mạng nhất.
Dù sức tự chủ mạnh như Tiêu Cửu Từ cũng sụp đổ hoàn toàn.
Tiêu Cửu Từ lại một lần nữa phá vỡ giới hạn cuối cùng của mình, thừa nhận y cũng chỉ là một người đàn ông bình thường. Sự bất mãn dồn nén mỗi một lần phải dừng lại đột ngột trước đây hóa thành dã thú nuốt chửng lý trí, cuối cùng cũng xông ra khỏi lồng giam.
Bàn tay luống cuống của Kiều Hàm bị giữ lấy, Tiêu Cửu Từ có thể cảm nhận được sự cứng đờ của đối phương trong khoảnh khắc đó, tựa như đã ngốc hoàn toàn, cử động cũng không cử động nữa.
Y chỉ có thể dẫn dắt Kiều Hàm, dẫn lối cho Kiều Hàm.
Những bông hoa trên quả cầu mây càng nở càng nhiều, tỏa ra mùi hương kỳ lạ.
Cuối cùng, y dường như đã nếm trải được hương vị tuyệt đỉnh, nhưng giây tiếp theo lại cảm thấy căn bản là không đủ. Y dường như muốn ôm Kiều Hàm đè xuống, dùng thân hình cao lớn của mình bao phủ lấy, tuân theo một loại bản năng nào đó. Thế nhưng cơ thể cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi, ngất đi.
Tiêu Cửu Từ cảm thấy hơi mất mặt, đồng thời lại có chút may mắn vì mình bị trọng thương. Bởi vì y thật sự không dám nghĩ, cái con người gần như mất kiểm soát lúc đó của mình liệu có thật sự tiếp tục hay không.
Nếu thật sự cứ thế tiếp diễn, vậy lần này tuyệt đối không thể mập mờ cho qua được. Y không thể vừa mặc cho d*c v*ng của mình chiếm hữu Kiều Hàm, lại vừa phụ bạc tình cảm của cậu.
Như vậy thì thật sự không còn đường lui nữa.
Y có thể không còn đường lui, nhưng không thể để Kiều Hàm không còn đường lui.
Nhưng Tiêu Cửu Từ vẫn thấy sợ hãi muộn màng, bởi vì y cảm thấy mình ngày càng không có cách nào với Kiều Hàm. Giới hạn nói đổi là đổi, nguyên tắc nói thay là thay, y cũng chẳng thể làm gì trước sự thân mật của Kiều Hàm, rõ ràng biết là không nên, nhưng lại không nhịn được.
Chỉ riêng trải nghiệm đó, cũng khiến linh hồn Tiêu Cửu Từ run rẩy. Bảo y làm sao để không hồi tưởng, không tham luyến cơ chứ? Cho đến bây giờ khi nhớ lại, cơ thể vẫn dâng lên cảm giác từng cơn kích động, rất muốn lập tức ôm Kiều Hàm vào lòng.
Có thể nói, nếu bây giờ Kiều Hàm ở ngay trước mặt y, y chắc chắn sẽ mất kiểm soát, hoàn toàn đánh mất mọi lý trí thuộc về Tiêu Cửu Từ, sẽ quên đi tất cả mọi lo lắng, chỉ mong cầu ôm được người mình yêu nhất.
Nói với cậu, rằng mình cũng yêu mến cậu sâu sắc, muốn ở bên cậu mãi mãi, sau đó quang minh chính đại chiếm hữu cậu.
Nhưng Kiều Hàm không có ở đây, y chỉ đành ép buộc bản thân dần bình tĩnh lại.
Tiêu Cửu Từ uể oải ngồi dậy, trấn tĩnh bản thân, để mình tĩnh tâm lại. Rất nhanh, y đã khoanh chân ngồi xuống, nhanh chóng vận chuyển linh lực.
Vẫn nên mau chóng hồi phục thực lực thì hơn. Lần ngoài ý muốn mất kiểm soát này cũng là do y hấp thụ toàn bộ Băng Hồn Thảo cùng một lúc gây ra. Vốn một lòng cứu người, lại suýt nữa liên lụy Kiều Hàm cùng bị đóng băng. Y cảm thấy mình quá vô dụng.
Đồng thời, nội tâm y cũng dấy lên một trận bất an.
Gian nan khổ nạn dường như thật sự bám theo y như hình với bóng, mà người ở bên cạnh y cũng luôn bị liên lụy.
Lần này chuyển nguy thành an, thuận lợi như vậy, ngay cả y cũng nghĩ không thông. Điều duy nhất có thể nghĩ đến chính là Kiều Hàm chắc chắn đã hy sinh rất nhiều vì y.
Nghĩ đến đây, Tiêu Cửu Từ nghiến chặt răng, chịu đựng dư chấn thương thế còn sót lại trong cơ thể, nhanh chóng nhập định.
Lần bị thương cộng thêm việc ổn định sau khi linh căn hồi phục này, tốn trọn ba tháng.
Kiều Hàm sau khi bình tĩnh lại, thỉnh thoảng sẽ vào nhà thi triển thuật trị thương cho Tiêu Cửu Từ, giúp nội thương của y hồi phục, rồi lại lặng lẽ rời đi.
Cũng may là Tiêu Cửu Từ đã nhập định, nếu không Kiều Hàm cũng không biết lần đầu tiên đối mặt với Tiêu Cửu Từ, mình nên dùng biểu cảm gì.
Ba tháng thoáng chốc trôi qua.
Giao nhân tộc có vua mới kế vị, Kiều Hàm trong khoảng thời gian này cũng đã quen thuộc hơn với các Giao nhân khác. Nhưng một nam Giao nhân tên Hoa Trung Hải trong đó thật sự làm Kiều Hàm đau đầu.
Đợi đến khi đối phương lại một lần nữa mang hải sản đến cho Kiều Hàm ăn.
Kiều Hàm không nhịn được lại mở miệng nhấn mạnh: “Ta là nam Giao… phì, là đàn ông.”
Hoa Trung Hải bị chọc thủng tâm tư lúng túng nói: “Ta lại không muốn làm gì, chẳng phải các ngươi cũng không ở lại đây được bao lâu sao? Ta tự mình lưu lại chút ký ức tốt đẹp không được à?”
Kiều Hàm híp mắt, nhìn Hoa Trung Hải đầy nguy hiểm. “Giao nhân các ngươi không phải bài xích Nhân tộc sao?”
“Nếu ta biết ngươi là Nhân tộc ngay từ đầu, ta cũng đâu có hồ đồ. Nhưng ai bảo ngay từ đầu ta đã nhìn trúng bộ dạng nam Giao của ngươi chứ, haiz!” Hoa Trung Hải tủi thân vẫy đuôi cá, cơ thể vẫn không nhịn được mà sáp lại gần Kiều Hàm.
“Haiz, ta thật sự rất thích ngươi đó.” Hoa Trung Hải lại than thở.
Sự thẳng thắn của Giao nhân tộc, Kiều Hàm đã không muốn bình luận nữa. Nhưng nghe phiền rồi, Kiều Hàm liền trở nên xấu tính, cười nói: “Vậy à? Vậy chẳng phải ngươi vẫn ngại ta là Nhân tộc sao. Nếu thật sự thích, thì còn quan tâm gì đến chủng tộc chứ. Không phải ta không cho ngươi cơ hội, mà là tự ngươi không có gan. Chỉ biết nói mồm, đồ nhát gan.”
Hoa Trung Hải sững sờ một lúc, sau đó nói đầy gian nan: “Ngươi không phải… không phải đã có nửa kia rồi sao? Còn Niết Nhĩ Vi Minh rồi, sao còn nói vậy?”
“Cái gì? Niết Nhĩ Vi Minh?” Kiều Hàm sững sờ. Cậu biết “nửa kia” mà hắn nói, chắc là chỉ Tiêu Cửu Từ, dù sao chuyện đuôi cá lần đó khiến người ta hiểu lầm, cũng không có cơ hội giải thích. Nhưng mà Niết Nhĩ Vi Minh là cái quái gì?
Hoa Trung Hải ngẩn ra nói: “Ngươi không biết? Ta còn tưởng các ngươi đã điều tra rồi mới làm vậy chứ?”
“Hả?”
“Lúc đó các ngươi giả làm Giao nhân, không phải hắn đã cắn tai ngươi sao?”
Kiều Hàm lập tức nhớ lại chuyện lúc đó, nhất thời lúng túng không biết nói gì cho phải, bởi vì hành động đó cũng khiến cậu vô cùng bất ngờ.
“Là để giấu thân phận.” Kiều Hàm lắp bắp.
“Đúng vậy, trong tình huống đó, bất kỳ Giao nhân nào cũng sẽ không dám đến gần các ngươi nữa.” Điểm này, Hoa Trung Hải lại vô cùng tán đồng, sau đó nghiêm túc giải thích.
“Giao nhân tộc chúng ta, nam Giao và nữ Giao ở bên nhau mục đích chủ yếu là vì sinh sôi, cho nên đối tượng giao phối không cố định, vừa mắt là được. Thế nhưng cũng có loại thật lòng yêu nhau, là bạn đời thề non hẹn biển.”
“Niết Nhĩ Vi Minh, đó là lời thề một đời một kiếp, khắc sâu ấn ký biển sâu, thề với biển cả, vĩnh viễn không bội bạc. Cho nên Giao nhân tộc chúng ta chỉ có bạn đời thật sự mới có thể cắn tai đối phương. Đây là hành vi còn thân mật hơn cả giao phối. Một khi Giao nhân khác nhìn thấy, thì tuyệt đối không được đến quấy rầy nữa, nếu không bị đánh chết cũng không ai lo.”
Kiều Hàm đơ người, không nhịn được giơ tay véo véo d** tai đã không còn cảm giác gì.
Chắc chắn là Tiêu Cửu Từ biết Giao nhân tộc bọn họ có quy tắc này, nên cố ý lợi dụng điểm này để cảnh cáo những Giao nhân không biết tiết tháo kia, rằng chỗ này đã có chủ, đừng đến gần nữa, như vậy là có thể ngăn bọn họ bại lộ thân phận.
Ừm, không sai, đây là biện pháp một lần làm xong, vô cùng sáng suốt.
“Tai ngươi đỏ quá, không sao chứ.” Hoa Trung Hải mờ mịt nói.
Kiều Hàm vội vàng dùng tay quạt gió, “Ha ha, không sao, không sao.”
Trời ơi, sao tự dưng tim đập nhanh thế này.
Chắc là bị vẻ ngầu của y làm cho rung động rồi.
Nếu là các cô gái khác cùng nam chính gặp phải tình huống này, chắc là đã chìm đắm tại chỗ. Có điều nam chính cũng sẽ không làm hành vi l* m*ng này với các cô gái khác, chắc chắn sẽ nghĩ cách khác. Hả? Chờ đã, sao đối với mình thì lại được!
Ừm… vì mình là nam? Nhưng chẳng phải mình đang ‘yêu thầm’ nam chính sao? Nam chính cũng không kiêng dè chút nào à?
Không đúng không đúng, lúc đó là tình thế bắt buộc, nam chính vừa cơ trí lại quả đoán, diễn xuất còn tuyệt vời nữa, ha ha… ha ha!
Đù! Chột dạ cái quái gì chứ!
Kiều Hàm cảm thấy dạo này mình chắc chắn không bình thường. Có lẽ là vì thật sự đã “giúp đỡ” lẫn nhau một lần, khiến một người chưa từng có quan hệ thân mật với ai như cậu giống như con ếch bị nước ấm luộc đến sôi trào, suýt nữa thì biến chất.
Mình lại không phải gay, nhất thời * l**n t*nh m*, rối loạn mà thôi, không có gì to tát.
Đúng, mình là trai thẳng, là…
“Này, ngươi nghĩ gì đấy, sắc mặt biến đổi liên tục.” Hoa Trung Hải đột nhiên lên tiếng: “Cái đó… rốt cuộc các ngươi có phải quan hệ đó không? Ta thấy biểu cảm của ngươi hình như có hơi không đúng, lẽ nào ta vẫn còn cơ hội?”
Kiều Hàm giật mình, quay đầu nhìn Hoa Trung Hải, đột nhiên sững sờ.
Tên này, cũng rất đẹp trai, thân hình cũng không tệ, theo tiêu chuẩn của Giao nhân, hẳn là rất có sức hút nhỉ. Hắn dường như cũng không ngại mình là nam.
Kiều Hàm nghĩ nghĩ rồi sáp lại gần Hoa Trung Hải, đối mặt với hắn.
Hoa Trung Hải lập tức bị Kiều Hàm đột ngột áp sát làm cho mê mẩn. Đôi mắt đào hoa kia, khuôn mặt tuấn tú, hơi thở như lan, khiến Hoa Trung Hải lập tức hóa mê trai, không nhịn được mà vẫy đuôi cá.
“Các ngươi… Nhân tộc các ngươi không có quy tắc Niết Nhĩ Vi Minh, vậy ta theo đuổi ngươi cũng không sao nhỉ? Hay là… hay là chúng ta thử xem?” Hoa Trung Hải đột nhiên gân cổ hét lớn, tựa như đã hạ quyết tâm.
Đuôi vẫy một cái, mãnh liệt sáp lại gần.
Hắn mê đắm mở miệng: “Nhân tộc các ngươi rõ ràng là không thơm mới đúng, sao ngươi lại thơm như vậy chứ, Kiều Hàm… ta thích ngươi.”
Kiều Hàm còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên nhiệt độ nước biển họ đang ở giảm thẳng tắp.
Mặc dù có linh lực cách ly, nhưng vẫn khiến Kiều Hàm đông cứng đến run rẩy toàn thân.
Mà chiếc đuôi cá màu đỏ tươi của Hoa Trung Hải đã trực tiếp biến thành đuôi cá đông lạnh.
Hình ảnh này khiến Kiều Hàm đột ngột ngẩng đầu nhìn qua, chỉ thấy một chiếc đuôi cá màu xanh băng lấp lánh ánh sáng đang lộng lẫy bay nhanh tới.
Chiếc đuôi cá màu xanh ngọc của cậu bị màu xanh băng quấn lấy ngay lập tức, cái xúc cảm khiến người ta mặt đỏ tai hồng kia lại ập tới.
Không đợi Kiều Hàm phản kháng, cậu đã bị Tiêu Cửu Từ ôm vào lòng, đuôi cá quấn quýt.
Cùng lúc đó, Hoa Trung Hải đã bị đánh bay, nước bắn tung tóe ra xung quanh.
Nếu không phải có Thương Trạch ở đó, chắc là đã bay đi rất xa.
Mạnh Cận đi cùng Thương Trạch đến đây liền bật cười thành tiếng.
Vừa rồi bọn họ đến đây, đúng lúc nhìn thấy Tiêu Cửu Từ xuất quan.
Tiêu Cửu Từ vừa ra ngoài đã hỏi Kiều Hàm.
Mạnh Cận lập tức mách lẻo, cảm thấy Giao nhân nào đó quá ân cần, đây là đang giành người với huynh đệ của mình, tuyệt đối không cho phép.
Quả nhiên, Tiêu Cửu Từ vừa nghe Kiều Hàm bị Hoa Trung Hải gọi đi, sắc mặt liền không tốt.
Trước đó, vì hình ảnh Kiều Hàm làm Giao nhân vương bị thương, nên dù sau đó Thương Trạch có giải thích thế nào, trong lòng các Giao nhân vẫn vô cùng nghi ngờ. Dù sao đó cũng là chuyện họ tận mắt chứng kiến, hơn nữa bọn họ còn là Nhân tộc, mâu thuẫn giữa các tộc rất khó xóa bỏ. Vì vậy, để đề phòng tai nạn ngoài ý muốn, họ đành phải để ba người tiếp tục giả làm Giao nhân và nhận sự chăm sóc.
Mạnh Cận và Kiều Hàm khi bắt đầu ra ngoài hoạt động liền biến trở lại dáng vẻ Giao nhân.
Tiêu Cửu Từ muốn ra ngoài tìm người, tất nhiên cũng phải biến hình trước. Y còn chưa kịp tìm đồ trang trí phù hợp cho phần thân trên, đành phải dùng cái cũ, rồi vội vã đi tìm người.
Kết quả, y vừa mới ra ngoài đã nhìn thấy hai người gần như đầu kề bên đầu, dáng vẻ thâm tình nhìn nhau. Tên Hoa Trung Hải kia không chỉ lớn mật phát ngôn, mà còn bạo gan đang định dùng đuôi cá để quấn lấy đuôi cá của Kiều Hàm. Vậy mà Kiều Hàm lại không hề phản ứng. Theo tính cách của Kiều Hàm, đó gần như là đang dung túng cho đối phương đến gần.
Mạnh Cận còn sững sờ, huống chi là Tiêu Cửu Từ. Mạnh Cận đây là lần đầu tiên nhìn thấy cơn giận gần như mất kiểm soát trên gương mặt Tiêu Cửu Từ.
Vùng biển này không chỉ bắt đầu trở lạnh, mà còn dần dần trôi nổi vụn băng.
Nếu nếm thử một miếng, e là sẽ thấy vụn băng có vị chua.
Tiêu Cửu Từ sao có thể không mất kiểm soát cho được.
Y đã nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, tự đấu tranh tư tưởng hết lần này đến lần khác, khó khăn lắm mới kiềm chế được, không buông thả cho sự hèn hạ của bản thân tiếp tục hưởng thụ sự gần gũi của Kiều Hàm, không lợi dụng tình cảm mà đối phương đã bày tỏ nhưng lại chẳng hề đáp lại. Y lựa chọn ẩn nhẫn hết mức có thể, chân thành bảo vệ tấm lòng của Kiều Hàm.
Kết quả lại nhìn thấy cảnh tượng thế này.
Đó là con ma của y, sao có thể để thứ khác chạm vào.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện đuôi cá quấn nhau là hành vi thân mật đến nhường nào, mà vừa rồi suýt chút nữa là… Tiêu Cửu Từ quả thực cảm thấy lý trí trong đầu mình đang đứt đi từng sợi.
Tiêu Cửu Từ cúi đầu nhìn chằm chằm con ma của mình.
Ánh mắt y tràn ngập sự đè nén một loại xung động nào đó.
Tất cả phân tích lý trí và tính toán đều sai lệch ngay trong khoảnh khắc.
Mà Kiều Hàm vẫn là lần đầu tiên đối mặt với Tiêu Cửu Từ sau chuyện đó, vừa lúng túng lại vừa hoảng hốt. “Sư huynh, huynh ra rồi, huynh khỏe rồi, ha ha ha…”
Vừa rồi đến gần Hoa Trung Hải, nghe hắn nói cái gì mà thơm quá.
Kiều Hàm nổi hết cả da gà, nếu không phải đối phương thật sự không có ác ý, cậu đã thật sự ra tay rồi.
Sự thật chứng minh, cậu không thể cong được.
Thế nhưng bây giờ, Tiêu Cửu Từ không nói lời nào, cứ quấn lấy đuôi cá của cậu, cảm giác đó khiến cậu hoảng hốt bối rối.
Kiều Hàm lúng túng muốn gỡ đuôi cá ra, dù sao bây giờ cũng không cần diễn kịch nữa, làm vậy để làm gì chứ.
Tiêu Cửu Từ lại vì hành động cố gỡ đuôi cá ra của Kiều Hàm mà hơi thở càng thêm ngưng trệ. Vừa rồi đuôi cá của Kiều Hàm không phải đang ung dung phe phẩy, mặc cho cá tạp đến gần sao? Sao lúc này lại đối xử khác biệt vậy.
Là do lần trước mình không làm cậu hài lòng, nên có ý kiến với mình? Chẳng phải cậu thích mình nhất sao? Chẳng phải chỉ nên quấn quýt đuôi cá với mình thôi sao?
Dòng suy nghĩ của Tiêu Cửu Từ mất kiểm soát mà nảy nở, dường như chính y cũng không thể khống chế nổi mình.
Kiều Hàm không nhận ra cái hành động tùy ý tự mình cảm nhận thăm dò kia, trong mắt người khác lại là dung túng cho kẻ ái mộ đến gần, là trêu ghẹo, là mờ ám. Cậu còn ngốc nghếch hỏi một câu: “Sư huynh, huynh sao vậy? Với lại, sao lại đánh người, Hoa Trung Hải không có ác ý mà.”
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ trầm xuống, ánh mắt sâu hơn. Y quấn lấy đuôi cá của Kiều Hàm, thân hình lóe lên đã đưa người trở về nhà trân châu.
“Rầm” một tiếng, Kiều Hàm bị đè ngã xuống giường.
Vì lúc bơi về, đuôi cá cọ tới cọ lui, cả đuôi cá của Kiều Hàm đều cứng đờ, má đỏ bừng.
Đuôi cá của bọn họ vẫn đang trong trạng thái quấn quýt. Kiều Hàm nằm trên giường trân châu, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn sư huynh của mình đang chống tay bên trên, ánh mắt nguy hiểm từ trên cao nhìn xuống cậu.
Cảm giác xa lạ trong khoảnh khắc đó khiến Kiều Hàm sợ hãi.
Tựa như mình là con mồi đang bị kẻ săn mồi nhìn chằm chằm.
“Sư huynh!” Kiều Hàm đẩy đẩy người nào đó đang gây áp lực cho mình. Cậu cảm thấy có gì đó không đúng. Như vầy có phải hơi kỳ lạ không.
“Các ngươi vừa nói gì? Tại sao lại để hắn đến gần như vậy? Hắn muốn quấn lấy đuôi đệ, đệ không thấy sao?” Giọng điệu của Tiêu Cửu Từ gần như mang theo một tia nghiêm khắc không thể kiềm chế.
Kiều Hàm sững sờ, lúc này mới phản ứng lại là Tiêu Cửu Từ đã hiểu lầm.
“Cái đó… Sư huynh hiểu lầm rồi, thật ra… chỉ là nói chuyện phiếm thôi. Là đệ không quen dùng đuôi cá, nên không để ý.”
“Nói chuyện gì?” Tên Giao nhân đó thích Kiều Hàm, mà Kiều Hàm còn nói chuyện với gã. Ba tháng không gặp, rốt cuộc đã nói bao nhiêu chuyện rồi, lần nào cũng đến gần như vậy sao?
Kiều Hàm hoảng quá nói bừa: “Hắn nói trên người ta có mùi thơm, ta tò mò thôi, ha ha ha.”
Vừa dứt lời, ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y đột nhiên cúi người xuống, áp sát cả người vào cổ Kiều Hàm.
Kiều Hàm cứng đờ, đồng tử co rút, gần như có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực phả vào cổ mình.
“…Ừm, quả thật có mùi thơm, rất thơm.” Tiêu Cửu Từ khàn giọng nói: “Nhưng chỉ có ở gần mới ngửi thấy. Khoảng cách này, đệ không nên cho hắn.”
Đầu óc Kiều Hàm đã ong ong cả lên.
Sư huynh nói cậu thơm… thơm?
Kiều Hàm chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như mềm nhũn ra.
Đùa gì vậy! Cậu một thằng đàn ông đích thực sao có thể thơm được! Sư huynh đang trêu cậu, chắc chắn là đang trêu cậu!
Nhưng sư huynh lạ quá đi!
Kiều Hàm ngây ra một lúc, đột nhiên nói: “Sư huynh, huynh đang… ghen à?”
Người đang đè hờ trên người cậu cứng lại, thậm chí không ngẩng đầu nhìn cậu.
Mà Kiều Hàm sau khi thốt ra lời đó, não như bị sét đánh mà lập tức tỉnh táo lại, cậu hít vào một hơi khí lạnh. Cậu điên rồi sao? Cậu đang hỏi cái gì vậy?
“…Ừm, có chút không vui.”
Một câu nói bất ngờ khiến Kiều Hàm tắt thở ngay tại chỗ.
“…Cái… cái gì… Sư huynh, lẽ nào huynh… ta…” Não Kiều Hàm như ngừng hoạt động, cậu cảm thấy mình quên cả cách nói chuyện.
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ xao động, tim đập loạn xạ, nhưng lời đến bên miệng vẫn bị nuốt trở vào. Một nụ cười khổ không thành tiếng lan ra chua xót trong lồng ngực.
Y quả nhiên không cao thượng đến thế. Dù không đáp lại, y vẫn muốn Kiều Hàm luôn chờ đợi y, không thể chấp nhận Kiều Hàm có dù chỉ một chút tâm tư không kiên định. Rõ ràng ban đầu còn không nỡ để cậu đi mạo hiểm cùng mình, vậy mà bây giờ lại không thể chịu đựng được việc cậu hướng về người khác dù chỉ một giây một phút.
Dù đã lấy lại lý trí, y biết con ma này chỉ thích y, vừa rồi chỉ là hiểu lầm, là tự mình ghen tuông bậy bạ. Thế nhưng y vẫn bất an, muốn được chứng minh, muốn con ma này tự mình nói rõ.
Chỉ có Kiều Hàm, y không thể hoàn toàn lý trí, hoàn toàn kiềm chế. Y cũng có lúc nhỏ nhen, ích kỷ, tùy hứng ngang ngược, cố chấp và mất kiểm soát. Tất cả những điều này khiến y bắt đầu tuân theo tiếng nói nguy hiểm nhất, sâu thẳm nhất trong nội tâm mình.
“Đệ nói… đệ thích ta, muốn theo đuổi ta, bảo ta cho đệ cơ hội.” Tiêu Cửu Từ trầm giọng nói: “Ta đã đồng ý để đệ ở bên cạnh ta, vậy mà đệ lại cho người khác cơ hội thân mật với đệ, đệ bảo ta nghĩ thế nào?”
Kiều Hàm: …Ơ?
“Kiều Hàm, là đệ bắt đầu trước. Trừ phi có một ngày, đệ không thích ta nữa, thì hãy nói thẳng với ta, không thể như vậy… Đây là bắt cá hai tay, rất không tốt.” Tiêu Cửu Từ nói với một chút ấm ức, y ngẩng đầu, ánh mắt u uất nhìn Kiều Hàm, tựa như đang âm thầm trách cứ hành vi vô trách nhiệm này của cậu.
Kiều Hàm ngây dại, đối mặt với ánh mắt sáng tựa sao trời, nhưng lại ánh lên vẻ yếu đuối kia, cậu hoàn toàn đơ máy, theo bản năng hét lên: “Ta không có, ta chỉ thích huynh…”
Kiều Hàm buột miệng thốt ra, rồi sững lại một chút, não bắt đầu vận hành: “Ừm, khụ khụ, ta chỉ thích huynh mà thôi, ta đã nói rồi, chấp niệm của Ma tộc sao có thể dễ dàng thay đổi được. Không có người khác, không có bắt cá hai tay, huynh đừng hiểu lầm ta.”
Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lấp lánh, y khẽ nhướng mi: “Vậy sao? Ta cũng không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy nếu đệ đã khôi phục lại tình cảm sư huynh đệ với ta, thì cứ nói thẳng cho ta biết, đừng dùng cách này, sẽ khiến người khác khó chịu.”
Kiều Hàm tự kiểm điểm một chút, cũng cảm thấy việc mình làm là không thỏa đáng. Dù sao mình cũng đang mang hình tượng yêu thầm rõ rành rành, quay đầu lại quá thân cận với người khác, Tiêu Cửu Từ dù không thích cậu, cũng sẽ thấy lấn cấn trong lòng, cảm giác như bị đùa bỡn tình cảm.
Huống chi tình hình của Tiêu Cửu Từ bây giờ rất phức tạp, đối với những người xung quanh ít nhiều cũng sẽ có chút cảm giác lo được lo mất. Không thích là thật, nhưng để tâm cũng là thật, mối quan hệ thân thiết như vậy của hai người không thể nói đơn giản là xong.
Tiêu Cửu Từ đã thừa nhận “sự yêu thích” đó, tự nhiên sẽ để ở trong lòng. Có lẽ Tiêu Cửu Từ thỉnh thoảng cũng sẽ phiền não về việc sắp xếp cho cậu. Đương nhiên là không thể đối mặt với hành vi đột nhiên gây hiểu lầm của cậu.
Ừm, sư huynh là người quang minh lỗi lạc, về mặt tình cảm cũng yêu cầu rõ ràng rành mạch. Sư huynh dạy phải.
“Lần này thật sự là hiểu lầm, ta tuyệt đối là một lòng một dạ với huynh!” Kiều Hàm vội vàng thề thốt. Cậu đúng là dám nói như vậy, có điều “một lòng một dạ” này là chỉ việc phò tá nam chính, chỉ là bây giờ không thể nói rõ, cậu vẫn lo lắng sẽ bị nam chính đá văng.
Tiêu Cửu Từ lúc này dường như mới hài lòng, y nới lỏng đuôi cá của Kiều Hàm ra, nâng người dậy, xoa đầu cậu: “Ngoan.”
Kiều Hàm ngẩng đầu nhìn dáng vẻ hết buồn chuyển sang vui của Tiêu Cửu Từ, đầu óc thật ra có chút mơ màng. Rất nhiều điều nghĩ không thông, lại không dám nghĩ tới, bỗng dưng trào ra.
Dù sao thì đây cũng không giống lắm với những việc mà sư huynh bình thường sẽ làm.
Trong lòng cậu không hiểu sao lại dâng lên một cảm xúc phức tạp, nhất là khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của Tiêu Cửu Từ trước mắt, trong đó hoàn toàn phản chiếu hình ảnh của cậu. Dường như… đã không còn giống trước nữa.