Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 110

Nếu không có màn sương mù đen kịt hiện hữu khắp nơi kia, thì nơi này đáng lẽ ra phải là một vùng đất ngập trời sao.

Bên trên là bầu trời sao lấp lánh linh quang, bên dưới là một thảm cỏ mọc đầy linh thực, giữa thảm cỏ có một con sông nhỏ chảy ngang, linh thể trong sông dần biến thành sương trắng tan biến vào bầu trời sao xa xăm.

Mà hiện tại sương mù đen kịt bao trùm, mọi cảnh vật dường như đều khoác lên một lớp lụa đen.

Nguồn gốc của sương mù đen nằm ở một đống đá lởm chởm trên đồng cỏ đằng xa, mà cách đống đá không xa có một con suối đang không ngừng tuôn ra dòng nước lấp lánh ánh bạc.

Đó hẳn là Uyên Tuyền Thủy trong truyền thuyết.

Thương Trạch dẫn thuộc hạ của hắn nhanh chóng lên bờ, tốc độ trườn đi trên mặt đất của đuôi cá cũng rất nhanh, còn ba người Kiều Hàm đã biến về dáng vẻ ban đầu để tiện hành động.

Ánh mắt Kiều Hàm lướt qua dòng suối, rồi lại bắt đầu nhìn quanh, nhưng không phát hiện ra bóng dáng của Băng Hồn Thảo. Hiển nhiên, ngọn cỏ nhỏ kia dưới lớp sương mù đen này, giữa muôn vàn linh thực, thật sự không dễ tìm. Chỉ có Tiêu Cửu Từ dùng linh lực hệ Băng đi cảm ứng mới có thể cảm nhận được phương hướng.

Hiện giờ cũng đành giải quyết vấn đề ma khí trước đã.

Kết quả, vừa mới đến gần khe nứt không gian, mấy Giao nhân xung quanh và Mạnh Cận đều cảm thấy cơ thể vô cùng khó chịu, lần lượt dừng lại, dùng linh lực chống cự sự xâm thực của ma khí. Hiển nhiên ma khí ở đây đã đậm đặc đến mức khiến cho cả những người có tâm chí kiên định như họ cũng bị ảnh hưởng.

Mà người có trạng thái tương đối tốt là Kiều Hàm và người hoàn toàn không bị ảnh hưởng là Tiêu Cửu Từ đã trở thành hy vọng duy nhất của mọi người.

Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhanh chóng đến bên khe nứt.

Miệng vết nứt đó gần như lớn bằng cái mà họ đã đóng ở Cảnh Giới Ứng Long, mà Tiêu Cửu Từ hiện tại chỉ có thực lực Trúc Cơ kỳ. Tuy y không bị ma khí ảnh hưởng, nhưng muốn đóng nó lại cũng phải tốn không ít công sức.

Rất nhanh, Tiêu Cửu Từ ngồi xuống bên cạnh khe nứt, vận chuyển linh lực, bắt đầu phong ấn.

Kiều Hàm thì bố trí kết giới phòng hộ cho y, lại cẩn thận nhìn vào sâu trong khe nứt, xác định sẽ không có tên của nợ nào lại chui ra, lúc này mới yên tâm đi về bên cạnh mấy người đã ngã gục.

Kiều Hàm thi triển thuật trị thương cho Mạnh Cận trước, hòa thêm một ít bột dược liệu linh thực có tác dụng xua tan ma khí. Cộng thêm tâm tính của Mạnh Cận vốn không dễ bị ma khí xâm nhiễm, nên rất nhanh Mạnh Cận đã hồi phục.

Mạnh Cận vừa hồi phục liền nói với Kiều Hàm: “Ngươi thử cứu bọn họ xem, ta ra xung quanh xem có nguy hiểm gì không.”

Kiều Hàm gật đầu, lập tức thi triển thuật trị thương cho đám người Thương Trạch. Nhưng họ là Giao nhân, khác với Nhân tộc, bản thân thuật trị thương tác dụng không lớn. May mà tiến triển bên phía Tiêu Cửu Từ rất thuận lợi, nên ma khí sẽ không tăng thêm nữa.

Rất nhanh, các Giao nhân dần ổn định lại, có thể tự chữa lành. Thương Trạch gật đầu với Kiều Hàm nói: “Đa tạ các vị, ân tình này, Giao nhân tộc chúng ta sẽ ghi nhớ.”

Kiều Hàm không dám nói đây là ân tình. Cậu không rõ có phải vì hiệu ứng cánh bướm của mình đã gây ra tình huống ngoài ý muốn này cho Giao nhân tộc hay không. Trong nguyên tác, ít nhất là lúc Tiêu Cửu Từ trở thành bán yêu, Mạnh Cận ra mặt tương trợ, Giao nhân tộc vẫn chưa xảy ra vấn đề gì. Lão Giao nhân vương phần lớn khả năng là đã qua đời, Thương Trạch cũng thuận lợi kế vị.

Kiều Hàm đang định hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì Mạnh Cận ở đằng xa bỗng kinh hô lên.

“Ui, linh thú lớn quá!” Mạnh Cận đứng gần chỗ Uyên Tuyền Thủy, ngỡ ngàng nhìn dưới chân mình.

Vì linh thực um tùm, ban đầu đã che khuất khiến người ta không nhìn rõ, mãi đến khi Mạnh Cận chỉ rõ, Kiều Hàm mới phát hiện ra trong đám linh thực vậy mà lại ẩn giấu một thi thể linh thú khổng lồ.

Đó là một con linh thú hình bạch tuộc gần như chiếm hết nửa bãi cỏ. Song, con linh thú đó đã chết, xúc tu gãy vương vãi khắp nơi, rõ ràng trước đó đã trải qua một trận đại chiến.

“Đó là Thú Thủ Hộ của Đông Hải Chi Uyên.” Thương Trạch lên tiếng: “Vốn dĩ chịu trách nhiệm canh gác nơi này, không cho các sinh linh khác tùy ý ra vào. Giao nhân tộc bình thường khi đưa tiễn vong linh cũng sẽ không tiến vào đây.”

Kiều Hàm cũng nghĩ vậy, một nơi như Đông Hải Chi Uyên, nếu không có thứ gì lợi hại canh giữ, chẳng phải ai cũng có thể ra vào lấy đồ rồi sao.

“Nhìn cấp bậc rất cao, sao lại chết vậy?” Mạnh Cận hỏi.

Mấy Giao nhân lộ vẻ lúng túng, sắc mặt Thương Trạch khó coi nói: “Là phụ vương ta giết.”

Lúc này Thương Trạch mới bắt đầu chậm rãi kể lại sự tình. Hóa ra sau khi được Tiêu Cửu Từ nói cho biết về khả năng tồn tại của khe nứt không gian, Thương Trạch trở về liền vừa dưỡng thương vừa phái binh lính đi tìm khe nứt. Nhưng Giao nhân tộc bọn họ bẩm sinh không nhạy cảm với ma khí, nên tìm kiếm vô cùng gian nan. Mãi đến khi Thương Trạch dưỡng thương xong, tự mình dẫn đội đi, cuối cùng mới tìm thấy manh mối ở Đông Hải Chi Uyên.

Nhưng Đông Hải Chi Uyên là tuyến phòng thủ cuối cùng này, ngoại trừ xông vào, thì chỉ có Giao nhân vương mới không bị Thú Thủ Hộ tấn công. Vì vậy Thương Trạch không thể không mời người cha già nua của mình dẫn họ cùng vào, tránh những trận chiến không cần thiết.

Giao nhân vương đã sắp hết tuổi thọ, cũng rất vui vẻ được dẹp bỏ nguy hiểm cho con dân trước lúc lâm chung.

Sau khi vào trong, họ nhanh chóng phát hiện ma khí ở đây vô cùng nhiều, hơn nữa còn phát hiện căn bản không cần chiến đấu, vì Thú Thủ Hộ đã bị ảnh hưởng của ma khí làm cho không thể động đậy. Dù sao với cấp bậc của nó, nếu không bị ma khí xâm nhiễm, thì cũng sẽ bị ma khí khiến cho sinh tồn khó khăn.

Họ rất nhanh đã tìm thấy khe nứt không gian, Thương Trạch đang định liên thủ với thuộc hạ để cùng phong ấn, lại không ngờ đúng lúc tiếp xúc với ma khí cường độ cao này, Giao nhân vương cuối cùng vẫn loạn tâm tính, bị ma khí mê hoặc.

Trận pháp phong ấn của họ vì Giao nhân vương tấn công mà thất bại, linh lực phản phệ trực tiếp hất văng đám người Thương Trạch, khiến họ bị trọng thương.

Sau đó, Giao nhân vương bắt đầu điên cuồng hấp thụ ma khí, hai mắt đỏ ngầu hét lớn: “Ta không muốn chết, ta còn muốn tiến hóa! Dựa vào đâu Giao nhân chúng ta sống không quá ngàn năm, còn đám Nhân tộc và Yêu tộc bẩn thỉu bên ngoài lại có thể! Là chúng ta nhầm cách rồi, chúng ta nên tu ma, không nên tu linh! Thần Long thượng cổ vốn dĩ không phải chỉ sống dựa vào linh khí, đúng, không sai, linh khí và ma khí vốn là một thể, vốn là một thể!”

Giao nhân vương điên cuồng rất nhanh đã thật sự hóa thân thành một con rồng màu xanh đen, chỉ là con rồng đó toàn thân tỏa ra khí tức tà ác, hoàn toàn trái ngược với đạo Chân Long mà họ tuân theo. Sự xuất hiện của con rồng này lập tức k*ch th*ch Thú Thủ Hộ, hai bên không hiểu sao lại lao vào chiến đấu.

Giao nhân vương sau khi hấp thụ ma khí, thực lực tăng mạnh, trực tiếp g**t ch*t Thú Thủ Hộ, quay đầu lại liền ép các Giao nhân khác hấp thụ ma khí, vừa ép vừa gào: “Đợi chúng ta đều tiến hóa, là có thể rời khỏi đáy biển ngột ngạt này! Chúng ta mới là tồn tại cao đẳng nhất trong mọi sinh linh, bọn họ dựa vào cái gì mà bắt bớ, săn giết chúng ta! Chúng ta phải đứng trên tất cả sinh linh!”

Thương Trạch chưa bao giờ biết nội tâm phụ vương mình lại ẩn giấu nhiều bất mãn đến vậy, mới có thể bị ma khí mê hoặc đến thế. Rốt cuộc Giao nhân vương trước giờ luôn ôn hòa, lương thiện, không muốn xung đột với bên ngoài, chủ trương mọi người khoanh vùng ẩn cư.

Thương Trạch cố gắng lay tỉnh phụ vương, nhưng Giao nhân vương đã mất kiểm soát, vì các Giao nhân trẻ tuổi không chịu nhập ma mà ra tay sát hại tàn nhẫn.

Mọi người miễn cưỡng đánh một trận, nhưng thảm bại, cuối cùng bị cầm tù giam giữ.

Thương Trạch hít sâu một hơi, nén bi thương nói: “Ta biết ông ấy không trụ được bao lâu nữa. Ông ấy bị ma khí mê hoặc lừa gạt, tưởng rằng có thể tiến hóa thành rồng, lại không ngờ tất cả chỉ là giả tưởng mà thôi. Ông ấy còn muốn dẫn dắt thêm nhiều tộc nhân trở thành con rối của Ma tộc, chúng ta phải ngăn cản chuyện này.”

Các Giao nhân sau lưng Thương Trạch đều lộ vẻ đau buồn, rõ ràng họ từng rất kính yêu vị vua của mình, lại không ngờ một vị vua nhân từ như vậy anh minh cả đời, cuối cùng lại rơi vào kết cục bị ma khí mê hoặc.

Kiều Hàm cảm thấy trong nguyên tác, Giao nhân vương hẳn là chết già vì hết tuổi thọ, khe nứt không gian cũng chỉ đang phát triển chậm rãi. Nhưng vì Giao nhân vương ma hóa, đã dẫn đến biến cố ở nơi này.

Giao nhân tộc kỳ thực tương đối đơn thuần, không dễ bị ma hóa, trừ phi nồng độ ma khí đủ lớn. Nhưng nơi này có dòng sông lưu động, sẽ liên tục mang ma khí ra ngoài, nồng độ ở đây sẽ luôn được duy trì. Vì vậy Giao nhân vương đã hạ lệnh không cho Giao nhân dẫn đường cho vong linh, cắt đứt dòng sông ở đây, khiến không gian nơi này bị đóng kín, dùng để tích trữ ma khí.

Ma khí càng đậm đặc, khe nứt không gian tự nhiên sẽ càng dễ mở rộng, tạo thành vòng tuần hoàn ác tính, mới dẫn đến tình trạng như hiện nay.

Đám người Thương Trạch cũng phải mất một lúc thích ứng mới đứng dậy, muốn đến giúp phong ấn, nhưng bị Kiều Hàm ngăn lại. Lỡ như trong bọn họ có người tâm trí không kiên định, đột nhiên ra tay đối phó Tiêu Cửu Từ, vậy thì Kiều Hàm biết khóc ở đâu. Vì vậy Kiều Hàm không cho phép bất kỳ ai đến gần kết giới cậu dựng lên, thà để Tiêu Cửu Từ vất vả một chút, còn hơn là không an toàn.

Đám người Thương Trạch cũng hiểu nỗi lo của Kiều Hàm, đành không đến gần nữa.

Kiều Hàm nghĩ ngợi rồi nói: “Nếu sư huynh ta đã giúp các ngươi, thì các ngươi cũng phải giúp chúng ta.”

Sự thẳng thắn của Kiều Hàm không khiến các Giao nhân đơn thuần phản cảm, họ lần lượt gật đầu.

“Ta cần một loại cỏ màu trắng tuyết.” Kiều Hàm mô tả sơ qua hình dáng của Băng Hồn Thảo cho mọi người, huy động tất cả, tạm thời giúp tìm kiếm trên diện rộng.

Còn Kiều Hàm thì canh giữ Tiêu Cửu Từ, quan sát mọi người.

Rất nhanh, một Giao nhân hét lên: “Ở đây!”

Kiều Hàm lập tức bay qua, quả nhiên phát hiện một cây Băng Hồn Thảo đang sinh trưởng tốt trên một sườn dốc nhỏ.

Kiều Hàm mừng rỡ, đang định qua hái.

Trong chốc lát, cả không gian này rung chuyển dữ dội. Dòng sông vốn đã khô cạn vì Giao nhân ngừng ca hát, đột nhiên ào ạt nước lớn tràn vào. Cùng với tiếng rồng ngâm từ bên ngoài, một con rồng màu xanh đen dẫn theo một đám Giao nhân thần trí không tỉnh táo bơi vào.

Nước ập vào quá mạnh, tràn thẳng lên bờ. Chuông báo động trong lòng Kiều Hàm vang lên, cậu không còn để ý được gì khác, nhanh như chớp quay về trước mặt Tiêu Cửu Từ. Giây tiếp theo, một luồng sát khí bọc trong ma khí ập tới.

Cùng lúc đó, trong đầu vang lên tiếng “ting”.

[Phát hành nhiệm vụ nhân vật: Nhân vật phản diện Kiều Hàm ngộ thương Giao nhân vương, liên lụy nam chính cùng đắc tội Giao nhân tộc, đếm ngược một canh giờ.]

Đồng tử Kiều Hàm co rút, còn chưa kịp phản ứng, ngay lúc âm thanh hệ thống biến mất, đầu rồng đã xông tới, há cái miệng đen ngòm về phía Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, như muốn nuốt chửng họ vào bóng tối vô tận.

Roi mây màu lục lóe lên, hung hăng quất về phía mắt rồng, nhưng bị hắc khí đánh bật ra.

Cùng lúc đó, mặt đất nơi thân rồng trườn qua mọc lên những chiếc gai đất bọc đầy bụi gai, đâm thẳng về phía thân rồng. Nhưng thân rồng kia tựa như mình đồng da sắt, ngay cả những chiếc gai đất còn cứng hơn cả binh khí cũng đều gãy nát ngay khoảnh khắc đâm trúng.

Kiều Hàm chỉ đành lập tức dùng lượng lớn dây leo và cây cối làm lá chắn, cản lại cú va chạm của đầu rồng.

Nhưng những pháp thuật hệ Mộc này của Kiều Hàm ở trước mặt cự long cứ như đâm vào đậu hũ, dù có tẩm độc vào cũng dường như không phát huy được tác dụng trong trạng thái cuồng bạo.

Cậu bây giờ chỉ có thể dựa vào linh phù của hệ thống để tạm thời tăng cường thực lực, mới có thể miễn cưỡng bảo vệ được mình và Tiêu Cửu Từ phía sau.

Vì chấn động bên ngoài, tiến trình phong ấn khe nứt của Tiêu Cửu Từ cũng có chút không thuận lợi. Kiều Hàm lo lắng quay đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, thấy y nhíu mày, sắc mặt trở nên tệ hơn, liền lập tức phóng ra một ít linh khí hệ Mộc để trấn an.

Ngay sau đó, cậu nghiến răng nhìn chằm chằm cự long phía trước, hận không thể tại chỗ hóa thân thành Na Tra mà đánh cho con rồng này một trận.

Hiển nhiên, mục đích của Giao nhân vương hóa thành Ngụy Long là ngăn cản khe nứt bị phong ấn, vì vậy lão hoàn toàn không quan tâm đến thứ khác, chỉ nhắm vào nơi này.

Mà đám Giao nhân lão mang đến đã bị tiếng rồng ngâm của lão mê hoặc, hoàn toàn lao vào chiến đấu với Thương Trạch và thuộc hạ của gã.

Mạnh Cận bay tới, nhấc đàn tỳ bà lên bắt đầu gảy. Âm sát của cô vô cùng mạnh mẽ, miễn cưỡng chuyển dời được một chút sự chú ý của Giao nhân vương.

Kiều Hàm lại vội vàng bổ sung thêm mấy lớp kết giới phòng hộ cho Tiêu Cửu Từ, cách ly mọi thứ bên ngoài, sau đó lập tức rút lui hỗ trợ Mạnh Cận cùng chiến đấu, rồi lén lút buff thêm linh phù cho mình, tăng sức sát thương.

Giao nhân vương bị họ quấn lấy, không thể đến gần khe nứt.

Tình hình bên phía Thương Trạch lại không ổn lắm. Vì số Giao nhân bị mê hoặc đông đảo, mà khi đối mặt với những tộc nhân này, họ lại không thể xuống tay quá nặng, vô cùng bị động.

Ngay lúc cục diện ngày càng bất lợi, viện quân đã đến.

Lối vào lại có một tốp Giao nhân khác ùa vào.

“Tiểu gia đến rồi!” Người dẫn đầu chính là Hoa Trung Hải, gã mang theo một số thế lực thân tín thuộc về Thương Trạch xuất hiện. Chiếc đuôi cá màu đỏ tươi vô cùng phô trương, lập tức cân bằng lại thế trận.

“Thiếu chủ, ta đến kịp lúc không?” Hoa Trung Hải kìm chân một Giao nhân đang mê muội, quay sang Thương Trạch cầu khen ngợi.

Thương Trạch không để ý đến gã, vội vàng dẫn theo các tướng lĩnh chủ chốt xông về phía Giao nhân vương. Dù sao cũng là người nhà mình, cũng nên do chính họ ra tay, chứ không phải hoàn toàn trông cậy vào ngoại tộc.

Mà tầm mắt của Hoa Trung Hải cũng thuận theo họ nhìn qua, lập tức thấy Kiều Hàm đang chiến đấu. Gã sững sờ một lúc, sau đó đồng tử co rút. “Trời ạ, lại là Nhân tộc!”

Hoa Trung Hải tuy nhìn ra đám người Kiều Hàm có vấn đề, nhưng chỉ nghĩ là thân tín gì đó mà Thiếu chủ ngầm bồi dưỡng mà thôi. Hóa ra tình yêu của gã thật sự đã trao nhầm. Dù cho có hợp gu gã đến đâu, gã cũng không thể… không thể… sao Nhân tộc này biến về dáng vẻ ban đầu cũng đẹp đến thế chứ!

Kiều Hàm vì đám người Thương Trạch đã đến, nên lùi về tuyến hai, quay lại bên cạnh Tiêu Cửu Từ, chủ yếu là bảo vệ nam chính, thỉnh thoảng giúp hỗ trợ Mạnh Cận, cảnh giác tình hình xung quanh.

Lúc này Kiều Hàm mới có thời gian rảnh để suy nghĩ kỹ xem làm thế nào hoàn thành cái nhiệm vụ đột ngột nhảy ra kia. Dù sao thì nhiệm vụ này xem ra cũng không đáng để lãng phí Thẻ Bỏ Qua.

Tình trạng của Giao nhân vương hiện giờ gần như không có khả năng sống sót, không chết thì sẽ không tỉnh lại. Nhìn Thương Trạch ra tay, dường như hắn cũng định để phụ vương mình được giải thoát.

Mà nhiệm vụ có hai yêu cầu, một là “ngộ thương”, hai là “đắc tội Giao nhân tộc”.

Nghĩ kỹ thì nhiệm vụ thật ra cũng không khó. Dù sao thì vốn dĩ đang chiến đấu, hơn nữa còn là nội bộ Giao nhân tộc tự chiến đấu, mình chỉ cần tìm cách bồi thêm một nhát dao lúc Giao nhân vương bại trận, “ngộ thương” rất dễ đạt thành.

Cộng thêm Giao nhân tộc vốn dĩ rất bài xích Nhân tộc, nếu thấy Nhân tộc làm vua của họ bị thương, bất kể vua của họ trước đó đã làm gì, cũng sẽ khiến họ cảm thấy rất khó chịu, thế là đạt thành vế “đắc tội”.

Có điều, thao tác thực tế cần phải hết sức cẩn thận, lỡ như không đạt được hiệu quả, hệ thống chắc chắn sẽ phán là không được, còn có thể sẽ điều khiển cậu làm ra những chuyện quá đáng hơn.

Kiều Hàm vừa suy nghĩ phạm vi thao tác trong đó, vừa tìm kiếm thời cơ.

Nhưng hiển nhiên Kiều Hàm đã xem thường sức chiến đấu của Giao nhân vương khi bị ma khí mê hoặc. Quả nhiên dính dáng một chút đến rồng, dù là Ngụy Long, sức chiến đấu cũng vô cùng đáng kinh ngạc.

Vốn tưởng rằng theo lời Thương Trạch nói thì thực lực của Giao nhân vương sẽ từ từ suy yếu, vì ma khí đang không ngừng nuốt chửng lão. Nhưng không ngờ vì ma khí nồng đậm ở đây liên tục bị Giao nhân vương hấp thụ, ngược lại trong nhất thời khiến thực lực của lão tăng vọt.

Hình thái rồng đen mắt đỏ càng lúc càng lớn, cuối cùng một tiếng rồng ngâm đã có thể hất văng đám người Thương Trạch.

Giao nhân vương lại xông về phía khe nứt, tốc độ nhanh đến mức Kiều Hàm không kịp suy nghĩ xem nên đổi loại linh phù nào để dùng. Đột nhiên, không gian dấy lên một làn sóng linh lực đánh thẳng vào Giao nhân vương.

Dường như nghe thấy tiếng “rắc rắc” của không gian đang đóng lại. Kèm theo tiếng gầm giận dữ của Giao nhân vương, khe nứt không gian không ngừng cung cấp ma khí ở phía sau cuối cùng đã bị đóng lại.

Kiều Hàm mừng rỡ quay đầu lại, liền thấy Tiêu Cửu Từ phi thẳng ra ngoài. Y một tay cầm kiếm, vạch ra một đường băng thẳng về phía cự long đang bay tới. Từ đường băng vươn ra hàng chục mũi băng trùy bay về phía đầu cự long, nhưng ngay khoảnh khắc va chạm, chúng liền vỡ tan tành thành những hạt băng li ti.

Một tiếng rồng ngâm vang lên, lại một lần nữa làm chấn động cả không gian.

Tiêu Cửu Từ dùng thân pháp quỷ mị đến cực hạn, mang theo Kiều Hàm bay nhanh né tránh các đòn tấn công pháp thuật của Giao nhân vương, không ít lần suýt bị dính đòn.

Mặc dù khe nứt không gian đã được phong ấn, cự long không thể tiếp tục lớn mạnh, nhưng thực lực của nó cũng đã đủ để nghiền ép chúng sinh nơi đây. Cách tự cứu duy nhất chính là chờ cho cơ thể của Giao nhân vương không trụ nổi nữa, bọn họ mới có con đường sống.

Thương Trạch lập tức dẫn thuộc hạ xông lên quấn lấy, cứu được Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm suýt bị đánh trúng.

Nhưng vì đã đóng khe nứt, giá trị thù hận đều đổ dồn lên người bọn họ, nên Giao nhân vương cứ đuổi theo bọn họ mà đánh, khiến họ chật vật không thôi.

Một cái đuôi cuối cùng quật tới, Tiêu Cửu Từ ôm lấy Kiều Hàm, dùng lưng để đỡ đòn, lực xung kích trực tiếp hất bay hai người.

Ngay khoảnh khắc bị thương rơi xuống, Kiều Hàm cố gắng mở mắt tìm nhanh bóng dáng của Tiêu Cửu Từ, lại bất ngờ nhìn thấy nơi Tiêu Cửu Từ đang hôn mê rơi xuống chính là miệng Uyên Tuyền Thủy.

Nơi đó giống như một vũng nước không đáy, nếu rơi xuống, chắc chắn sẽ vô ý uống phải một ngụm nước suối.

Chết tiệt!

Vốn dĩ Tiêu Cửu Từ vì vấn đề linh căn và kim đan, phong ấn huyết mạch bán yêu đã có chút không ổn định, nếu lại uống thêm Uyên Tuyền Thủy, chẳng khác nào lại mở thêm một khóa phong ấn nữa.

Bọn họ liều mạng đến đây là để lấy Băng Hồn Thảo khôi phục linh căn, chứ không phải để Thiên Đạo dắt mũi nam chính đi theo con đường khôi phục huyết mạch.

Kiều Hàm thầm mắng trong lòng, Bích Huyền trên cổ tay xoay chuyển, dây leo bay ra, quấn lấy eo Tiêu Cửu Từ, muốn kéo người về phía mình. Nhưng lực rơi quá mạnh khiến kế hoạch của Kiều Hàm thất bại, cả hai đều bị kéo đi một đoạn.

Mặc dù bị dây leo siết lại quấn vào nhau, nhưng vẫn không rời khỏi phạm vi vũng nước.

Cơ thể hai người cùng nhau rơi xuống.

Ngay khoảnh khắc nước sắp ngập qua cổ, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, não Kiều Hàm như ngừng hoạt động, chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: không thể để Tiêu Cửu Từ uống Uyên Tuyền Thủy.

Mà Tiêu Cửu Từ tuy bị va đập mạnh, nhưng y đã quen với việc nhanh chóng tỉnh lại trong hoàn cảnh nguy hiểm, dù sao bên ngoài vẫn còn người mà y vô cùng lo lắng.

Ngay khoảnh khắc tỉnh lại, y liền thấy Kiều Hàm ở ngay trước mắt, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Y còn chưa kịp để ý đến tình hình của cả hai, thì đã thấy ánh mắt Kiều Hàm đột nhiên mất tiêu cự, rồi mãnh liệt sấn tới, hai tay giữ lấy sau gáy y, hôn y không chừa một kẽ hở.

Đồng tử Tiêu Cửu Từ co rút lại, y chỉ cảm thấy Kiều Hàm dùng sức xâm nhập.

Trong nháy mắt, hai người hoàn toàn chìm vào trong nước.

Khi Tiêu Cửu Từ vì ngạt thở mà theo bản năng muốn hít thở, Kiều Hàm liền trực tiếp độ khí qua.

Tiêu Cửu Từ muốn lùi về sau, nhưng lại cảm nhận được môi lưỡi quấn quýt, sau gáy bị giữ chặt, không cho y một cơ hội trốn thoát nào. Mặt y đỏ bừng lên ngay lập tức.

Hoàn cảnh này, tình huống này, cậu đang làm gì vậy chứ!

Đầu óc Tiêu Cửu Từ thật sự rối như tơ vò, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, cho dù có muốn thân mật thì cũng nên chọn lúc bình thường chứ.

Vừa rồi còn ở ranh giới sinh tử, bên ngoài vẫn đang giao chiến.

Chẳng lẽ đòn đánh vừa rồi đã dọa Kiều Hàm sợ, nên cậu mới mất kiểm soát như vậy?

Vừa nghĩ vậy, y dường như cảm nhận được tim đối phương đang đập loạn xạ, hoàn toàn là do bị dọa sợ. Vẻ mặt Tiêu Cửu Từ dịu lại, y muốn đẩy ra một chút để nói mình không sao, nhưng căn bản không có cơ hội.

Tiêu Cửu Từ bị nụ hôn mãnh liệt của Kiều Hàm làm cho vừa căng thẳng vừa rung động, đến mức không còn bận tâm đến tình hình bên ngoài, y từ bỏ giãy giụa, cảm nhận được sự căng cứng của đối phương, chỉ đành ôm chặt lấy. Y khẽ vuốt tấm lưng Kiều Hàm, để cậu dần thả lỏng.

Kiều Hàm lúc này mới hoàn hồn, phát hiện mình đang cùng nam chính mắt to trừng mắt nhỏ.

Tiêu Cửu Từ tỉnh rồi.

Kiều Hàm giật mình suýt nữa buông ra ngay, nhưng khi ý thức được điều gì đó, cậu lại đột ngột mím chặt môi, hai tay đang giữ Tiêu Cửu Từ cũng dùng sức hơn.

Cú này của cậu trực tiếp khiến trong miệng tràn ngập mùi máu tanh, rõ ràng là răng nanh sắc nhọn của cậu đã cắn rách môi Tiêu Cửu Từ, dường như khiến ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên một tia kinh ngạc.

Mà lúc này Kiều Hàm mới nhận ra muộn màng rằng nước xung quanh không hề chạm vào người, không biết từ lúc nào, Tiêu Cửu Từ đã dùng linh lực bao bọc hai người, ngăn cách với Uyên Tuyền Thủy, cũng có thể hít thở bình thường.

Não Kiều Hàm chậm một nhịp, như vậy có phải là sẽ không uống phải Uyên Tuyền Thủy nữa không?

Tay Tiêu Cửu Từ vẫn đang khẽ vuốt tấm lưng căng cứng của Kiều Hàm. Mãi cho đến khi người trong lòng chợt run lên, lập tức bật ra, hệt như người bị giật mình là cậu vậy. Cậu vừa lúng túng lau miệng, vừa liếc trộm qua.

Tiêu Cửu Từ sững sờ, nhướng mày. Y vừa định mở miệng, lại vì kéo động khóe môi mà “hít” một tiếng.

Tiêu Cửu Từ vươn lưỡi l**m l**m vết rách, lập tức nếm được mùi máu, liền giơ tay sờ sờ khóe môi.

Mà Kiều Hàm ở đối diện nhìn hành động l**m vết thương của Tiêu Cửu Từ, toàn thân cứ như bị đặt trên lửa nướng.

Cậu đã không dám nhớ lại mình vừa làm gì nữa rồi. Lúc đó cậu chỉ có một mục đích duy nhất là ngăn không cho nước vào thôi.

Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, thì lại… thì lại… Aaaaa đừng nghĩ nữa! Dù sao cũng không phải lần đầu, tình huống quá đáng hơn cũng từng có rồi, không cần để ý!

Kiều Hàm vội vàng vừa giơ tay phóng thuật trị thương chữa vết thương cho Tiêu Cửu Từ, vừa nhanh chóng thi triển pháp thuật, đưa hai người bay vọt ra ngoài.

Tiêu Cửu Từ cảm thấy ngoài nội thương đang nhanh chóng hồi phục, khóe môi y cũng được linh khí hệ Mộc dịu dàng hôn lên một cái. Tựa như một con ma nhỏ nào đó biết mình sai, lại lén lút l**m l**m thổi thổi vết thương của y, khiến Tiêu Cửu Từ không nhịn được mà muốn cười.

Lúc làm thì lớn mật thật, xong chuyện lại cứ trốn trốn tránh tránh, đúng là…

Tiêu Cửu Từ nhìn Kiều Hàm, đáy mắt xẹt qua ý cười.

“Ta… ta vừa rồi là sợ huynh vô tình uống phải Uyên Tuyền Thủy, đầu óc nóng lên mới làm vậy, ta không muốn… không muốn xơ múi của huynh.”

Đối mặt với ánh mắt của Tiêu Cửu Từ, tim Kiều Hàm run lên. Dù sao cũng là quang minh chính đại làm chuyện này, không thể giấu giếm được nữa. Kiều Hàm cảm thấy mình không giải thích thì không được, nếu không cậu cũng quá b**n th** rồi, nhân lúc người ta hôn mê, lại còn làm ra chuyện này vào lúc này. Phải giải thích cho rõ.

“Uyên Tuyền Thủy không tốt cho huynh, là Vạn Mộc Xuân nói!”

Tiêu Cửu Từ liếc nhìn vẻ mặt lúng túng của Kiều Hàm. Ban đầu y đúng là có chút hoảng hốt vì Kiều Hàm. Nhưng vừa rồi Kiều Hàm phát hiện y đã tỉnh mà vẫn dám tiếp tục, còn dùng sức như vậy, như thể liều mạng, khiến y phải suy nghĩ thêm. Lại nhìn hoàn cảnh xung quanh, dường như chỉ có một khả năng. Họ đã rơi vào trong nước suối.

Mặc dù không biết Uyên Tuyền Thủy bị làm sao? Nhưng Kiều Hàm kiên trì như vậy chắc chắn có lý do. Thấy cậu căng thẳng đến mức hoảng hốt không chọn đường, Tiêu Cửu Từ trong lòng cảm động, mới vội vàng dùng linh lực che chắn nước suối.

“Ừm, ta biết rồi, cảm ơn đệ.” Tiêu Cửu Từ cười nói. Cách bảo vệ y như vậy, bảo y phải nói sao đây? Chỉ đành nói cảm ơn thôi.

Ý cười trầm thấp kia không hiểu sao khiến tai Kiều Hàm nóng lên. Rốt cuộc là tin hay không tin! Cậu cảm thấy lời giải thích của mình quá lúng túng, chẳng hợp lý chút nào! Vậy mà nam chính còn cảm ơn cậu.

Kiều Hàm ủ rũ không thôi, cảm thấy hình tượng si mê điên cuồng này của mình xem như đã ngồi vững rồi. Cũng may là Tiêu Cửu Từ đủ tốt tính, chứ nếu là đàn ông bình thường, bị một gã đàn ông thèm muốn mình dùng lý do vô lý như vậy cường hôn, thì đừng nói đến tin tưởng, sớm đã ghê tởm đến mức đấm cho một phát rồi.

Đang suy nghĩ miên man thì nghe Tiêu Cửu Từ “Hử?” một tiếng, “Kia là cái gì?”

Kiều Hàm sững sờ, nghe giọng nói nghiêm túc, cậu lập tức nhìn theo tầm mắt của Tiêu Cửu Từ. Hai người vốn dĩ rơi xuống rất sâu, bây giờ bay nhanh lên cũng cần thời gian. Nhưng khi họ nhìn xuống, lại cảm thấy dưới đáy nước suối sâu thẳm u tối, hình như có một cái bóng.

Trông giống như một người đang ngồi khoanh chân, nhưng nhìn kỹ lại, hình như là ảo giác.

“Có thứ gì sao?” Kiều Hàm không chắc chắn nói.

Tiêu Cửu Từ nhíu mày, hiển nhiên y cũng không chắc lắm. Nhưng nói thế nào nhỉ, dù bên dưới có thứ gì, cảm giác nó mang lại cho Tiêu Cửu Từ cũng không phải là uy h**p. Mối đe dọa thực sự bây giờ là ở bên trên.

Đợi đến khi họ bay lên, cũng vừa lúc thấy Giao nhân vương sắp sửa khiến Mạnh Cận và Thương Trạch trọng thương.

Hai người nhanh chóng tiến lên giúp đỡ, miễn cưỡng cứu được mọi người. Dù vô cùng ăn ý, nhưng Giao nhân vương đã vì trận chiến vừa rồi mà tiến đến bờ vực phát cuồng, là lúc nguy hiểm nhất.

Nhưng cũng chỉ cần vượt qua được giai đoạn này, đối phương sẽ nhanh chóng suy bại.

Cùng với sự tham gia của Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, một trận chiến nhiều chọi một lại tiếp tục diễn ra. Dây leo, băng khối, sóng âm, tiếng hát, vũ khí, không ngừng giáng xuống thân rồng màu xanh đen.

Thân rồng cũng dần dần bị thương tổn.

Nhưng bọn họ cũng bị phản kích, cuối cùng lưỡng bại câu thương.

Có lẽ biết mình đã là nỏ mạnh hết đà, nên hai mắt Giao nhân vương hoàn toàn biến thành màu đỏ ngầu. Thân rồng giả tạo cũng bốc lên hắc khí, ma khí còn sót lại trong không gian xung quanh không ngừng tụ lại về phía miệng lão.

Vừa nhìn thấy uy lực đó, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Khi luồng hắc quang b*n r*, mọi người cùng liên thủ ngăn cản, linh quang b*n r* tứ phía, dường như cả biển lớn bên ngoài không gian cũng phải run rẩy.

Kiều Hàm còn lén dùng linh phù hệ thống, nhưng vẫn bị đánh bay ra ngoài.

Hiện trường tan hoang khắp nơi hắc quang đi qua, máu bắn tung tóe, tiếng hét thảm vang lên không ngớt.

Cảnh tượng và không khí thê thảm đó khiến Kiều Hàm lạnh gáy, tựa như lại quay về ngày bị con rối của Ma Vương nghiền ép.

Hai người ngã xuống, Tiêu Cửu Từ vẫn là người cuối cùng kéo Kiều Hàm vào lòng, đập mạnh xuống đất, miệng phun ra máu tươi.

Cơ thể hai người liên tiếp bị trọng thương, đã khó lòng chịu nổi, nhưng lại trơ mắt nhìn miệng rồng lại một lần nữa ngưng tụ hắc quang, một luồng uy áp còn mạnh hơn vừa rồi phóng ra.

Đồng tử Kiều Hàm co rút, trận chiến kịch liệt khiến não cậu nhanh chóng phán đoán, Giao nhân vương kia là muốn tung thêm một đòn nữa về phía bọn họ.

Nếu Tiêu Cửu Từ còn ở Kim Đan kỳ, tất nhiên có thể thử cản một chút, nhưng Tiêu Cửu Từ hiện giờ sẽ chỉ bị luồng uy áp này đè đến mức không thể động đậy.

Trong thời khắc nguy cơ này, không cho phép do dự chút nào, Kiều Hàm chỉ đành cược một phen. Cậu nhanh chóng tự chữa trị, trước khi Tiêu Cửu Từ kịp cử động, cậu đã đột ngột đứng dậy, lao về phía đầu rồng.

Cậu là y tu, cậu có thể cảm nhận được đây có thể là đòn đánh cuối cùng của thân rồng yếu ớt kia.

Chỉ cần cậu gắng gượng qua là được! Nhưng đòn đánh này tuyệt đối không thể rơi xuống người Tiêu Cửu Từ một lần nữa.

Mà Tiêu Cửu Từ cũng lập tức phát hiện ra ý đồ của cậu, y vô cùng kinh hãi, muốn vươn tay ra tóm lấy, “Kiều Hàm, đừng!”

Nhưng tu vi của y căn bản không đuổi kịp tốc độ của Kiều Hàm.

Trong nháy mắt, Tiêu Cửu Từ bị cảm giác bất lực đè nén đến gần như không thở nổi. Y vừa tức giận vừa bất lực nhìn bóng lưng Kiều Hàm xa dần. Ngay lúc đang khao khát sức mạnh, một luồng hàn khí mạnh mẽ đã bị y bắt được.

Y quay đầu nhìn lại, một cây Băng Hồn Thảo.

Kiều Hàm xông lên đón đầu, cậu định đổi tất cả linh phù hộ thân, cứng rắn chống đỡ đòn này. Nhưng trong khoảnh khắc, cậu cảm nhận được một luồng hàn ý mạnh mẽ ập tới. Trong nháy mắt, dường như toàn bộ hơi nước trong không khí đều ngưng tụ thành băng.

Chỉ nghe thấy tiếng “rắc rắc” vang lên trong không khí.

Dòng sông ngưng trệ, Uyên Tuyền Thủy đóng băng.

Cả không gian bắt đầu có tuyết rơi.

Hắc quang trong miệng Giao nhân vương cũng ngưng đọng thành sương lạnh trong nháy mắt, không thể phun ra được.

Kiều Hàm dường như cảm thấy động tác của chính mình đã bị đông cứng lại.

Tầm nhìn chậm rãi xoay chuyển trong giá lạnh, một bóng người màu xanh thẳm từ phía sau ập tới, mang theo sức mạnh cực hàn. Một tay ôm lấy eo cậu, suýt nữa khiến Kiều Hàm đông cứng đến tận xương tủy, tay kia cầm kiếm Băng Phách đang tỏa ra ánh sáng chói lòa nhất.

Mọi thứ tựa như thước phim quay chậm giữa kỷ băng hà, thân kiếm xé toang bầu trời, một kiếm sương hàn kinh thiên động địa.

Ngay khoảnh khắc kiếm khí mạnh mẽ đâm xuyên qua miệng, thân rồng khổng lồ dần ngưng kết, đóng băng từ trong ra ngoài.

Lớp băng tinh khiết trong suốt, mỗi một góc cạnh đều lấp lánh ánh quang rực rỡ, vừa đẹp đẽ thanh khiết lại vừa nguy hiểm. Ngay lúc nó vỡ tan, thân rồng cũng hóa thành bột phấn.

Trong nháy mắt, đám Giao nhân bị mê hoặc đã tỉnh táo lại. Họ còn chưa kịp phản ứng vì sao mình lại ở đây, vì sao lại bị thương, thì đã thấy con rồng mà họ vừa mới lấy làm kiêu hãnh bị đóng thành tượng băng, vỡ nát rồi rơi xuống.

Cuối cùng, chỉ còn lại bóng dáng Giao nhân vương đang lảo đảo chực ngã.

Mọi người trợn tròn hai mắt, không thể tin nổi.

Họ trơ mắt nhìn Giao nhân vương lao về phía hai bóng người, một xanh lam một xanh lục, đang lơ lửng phía trước.

Mà bóng người màu xanh thẳm kia dường như toàn thân đã đóng băng, rơi thẳng xuống, được bóng người màu xanh lục ôm lấy. Một sợi roi mây quất ra, đánh văng Giao nhân vương đang bổ nhào tới.

Đám Giao nhân sững sờ một lúc, sau đó kinh hô gào thét: “Nhân tộc đáng chết, ngươi đang làm gì vua của chúng ta!”

Những Giao nhân vốn đã tỉnh táo khác dĩ nhiên lập tức ngăn cản đám Giao nhân đang phẫn nộ.

Nào ngờ giây tiếp theo, nơi này càng lúc càng lạnh, dường như mất kiểm soát, những đường băng bắt đầu lan về phía đám Giao nhân, tựa như muốn đóng băng bọn họ cùng với cả thế giới này.

“Cửu Từ, Kiều Hàm!” Mạnh Cận bay vọt lên. Thương Trạch đỡ lấy Giao nhân vương đang rơi xuống, phát hiện phụ vương đã như ngọn đèn cạn dầu, sắp không qua khỏi.

Thương Trạch lặng lẽ chấp nhận tất cả, hắn ngẩng đầu lo lắng nhìn về phía Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.

Kiều Hàm ôm Tiêu Cửu Từ, trên người chính mình cũng đã kết một lớp băng. Linh lực hệ Mộc nồng đậm đang phát huy tác dụng, nhưng chỉ như muối bỏ biển. Sắc mặt Kiều Hàm khó coi, cậu hét lên với mọi người: “Mau rời khỏi đây, tất cả rút lui, nơi này giao cho ta!”

“Kiều Hàm?” Mạnh Cận ngỡ ngàng.

“Sư huynh hấp thụ cả cây Băng Hồn Thảo một lúc, vô cùng nghiêm trọng, đừng làm lỡ ta cứu sư huynh!” Kiều Hàm gần như gào thét.

Mạnh Cận rất muốn hỏi cứu thế nào. Ngay cả cô cũng cảm nhận được hàn ý bộc phát từ trong cơ thể Tiêu Cửu Từ đã mất kiểm soát, cho dù Kiều Hàm là thiên tài cũng không cứu được, ngược lại còn tự đưa mình vào chỗ chết.

Nhưng dưới vẻ mặt khẩn thiết của Kiều Hàm, Mạnh Cận cắn răng, chọn tin tưởng Kiều Hàm. Cô lập tức lao về phía Thương Trạch, ngay lúc Thương Trạch định giúp đỡ, cô liền kéo hắn bay ra ngoài.

Thương Trạch thấy Mạnh Cận như vậy cũng đành hạ lệnh.

Lệnh vừa ban ra, tất cả Giao nhân rút khỏi không gian trong cùng, ra đến tầng ngoài.

Cùng với việc dòng sông khô cạn, không gian lại một lần nữa đóng kín.

Mà lúc này bên trong đã là trời băng đất tuyết. Tiêu Cửu Từ đã hoàn toàn bị đóng băng, không một hơi thở, tựa như y đã hiến tế bản thân cho băng tuyết mới đổi lại được chiêu vừa rồi.

Hốc mắt Kiều Hàm hơi đỏ, cậu không dám tưởng tượng Tiêu Cửu Từ giờ phút này đang phải chịu đựng nỗi đau đớn gì. Từng lớp băng chồng chất lên nhau khiến Kiều Hàm không thể nhìn thấy mặt y nữa.

Cậu tự trách mình đã không chăm sóc tốt cho Tiêu Cửu Từ, để y phải liều mạng đến mức bị thương.

Tiêu Cửu Từ không biết mình có linh phù có thể chống đỡ đòn đánh kia, dù bị thương cũng sẽ không sao, nên mới liều mạng muốn cứu cậu như vậy.

Oái oăm là cậu lại không thể nói bất cứ điều gì, quá tức chết người mà.

Kiều Hàm nghiến răng nuốt linh đan, dán linh phù, để thuật trị thương phát huy tác dụng. Dường như có thể thấy băng đang dần tan ra, nhưng rồi lại đóng lại ngay lập tức.

Đợi liệu trình trị thương kết thúc, sẽ cần phải tắm thuốc. Nhưng không có thùng tắm, chỉ có bột thuốc.

Ánh mắt Kiều Hàm lóe lên, hai tay kết ấn. Trong nháy mắt, linh quang màu lục chợt hiện, vô số dây leo và cành lá vươn lên từ lòng đất, quấn lấy và bao bọc hai người.

Không lâu sau, bên trong một quả cầu mây màu lục lấp lánh huỳnh quang, hai người đang ngâm mình trong bồn tắm thuốc.

Song tu công pháp vận hành, Kiều Hàm không còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác, liền hôn lên.

Và ngay khoảnh khắc Kiều Hàm cảm nhận tình hình trong cơ thể đối phương, Kiều Hàm đã bị đóng băng ngay lập tức, ngay cả quả cầu mây bên ngoài cũng dần bị băng phong.

Hệ thống phát hiện Ký chủ mất ý thức, bắt đầu kích hoạt chương trình tự cứu.

Giây tiếp theo, trong thế giới băng tuyết tĩnh lặng, vang lên tiếng đập băng.

Cùng với một tràng tiếng vỡ nứt, một bóng người thon dài từ trong Uyên Tuyền Thủy bò lên.

Người đó nhìn trái nhìn phải, rồi lại nhìn về phía quả cầu mây bị đóng băng cách đó không xa.

“A, thật sự là các ngươi à.”

Thịnh Giác mặc cẩm y, ung dung bước tới. Dù ở trong thế giới băng phong, nhưng áo không vương tuyết, chân không đóng băng.

Mãi đến khi đi tới bên quả cầu mây, hắn đưa tay chạm vào nó, mới hơi nhướng mày.

“Sao lại làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa rồi, đúng thật là… phong cách của ngươi.” Thịnh Giác cười nhạt, ngay sau đó ánh mắt lóe lên, khẽ cau mày. “Vậy mà là bán yêu? Tất cả mọi người đều rất coi thường bán yêu, hệt như coi thường phàm nhân không có linh lực vậy. Thiên chi kiêu tử biến thành phàm nhân còn có người sống chết đi theo, không biết biến thành bán yêu thì sẽ thế nào nhỉ?”

Thịnh Giác nhắm mắt trầm tư, một khối Uyên Tuyền Thủy được hắn triệu hồi tới.

Nhưng khi đối mặt với quả cầu mây, ánh mắt Thịnh Giác lại thoáng qua một tia do dự, cuối cùng Uyên Tuyền Thủy vẫn văng xuống.

Thịnh Giác khẽ lắc đầu, “Ta đang làm gì vậy? Thôi bỏ đi, dù sao ngày tháng thoải mái cũng không còn bao lâu, cứ tạm thời để các ngươi hạnh phúc một chút vậy.”

Trong lúc lẩm bẩm tự nói, Thịnh Giác liền ngồi khoanh chân bên ngoài quả cầu mây, hai luồng ánh sáng một đen một trắng bắt đầu tỏa ra từ ngực hắn, quấn lấy quả cầu mây.

Ba ngày sau, lớp băng trên quả cầu mây tan ra, linh lực hệ Băng bên trong không còn cuộn trào dữ dội mà trở nên ôn hòa, cơ thể của hai người cũng dần khôi phục lại sinh khí.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn