Từ lối vào đến nơi dự tiệc đều có Giao nhân hộ vệ canh gác, họ không thể nhân cơ hội tách ra, chỉ đành tạm thời đi theo đám đông Giao nhân đến nơi dự tiệc.
Đại sảnh sáng ngời được đục đẽo từ bên trong một viên trân châu khổng lồ, cả vách tường đều tỏa ra ánh sáng dịu. Ba người cố gắng hết sức dựa sát vách tường, thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình, rồi quan sát tình hình xung quanh.
Giao nhân đi qua từng tốp ba tốp năm, dường như đây là cảnh náo nhiệt hiếm thấy của tộc này.
“Vốn tưởng sẽ được tham gia lễ kế vị của thiếu chủ trước, không ngờ lại là tiệc mừng thọ của Vương.”
“Tiệc mừng thọ này đúng là trước không có ai, sau không có ai. Vương tộc vốn đã là người sống thọ nhất trong tộc Giao nhân chúng ta, nhưng đây là lần đầu tiên có Vương sống đến một ngàn tuổi.”
“Đúng thế, dạo trước, Vương điên cuồng phái người đi tìm tung tích của vương tử, chẳng phải là lo mình không trụ nổi, muốn mau chóng giao lại vương vị sao?”
“Không ngờ điện hạ đã về, Vương lại vượt qua ải ngàn tuổi, trở thành kỳ tích của tộc Giao nhân chúng ta.”
“Quan trọng nhất là, nghe đồn Giao nhân ngàn tuổi có thể tiến hóa thành Thương Long!”
“Lẽ nào chúng ta sắp được vinh hạnh diện kiến Thương Long?!”
“Nếu thật là vậy, tộc Giao nhân chúng ta còn sợ Nhân tộc và Yêu tộc sao? Cũng không cần suốt ngày co đầu rụt cổ ở đây, khoanh vùng tự bảo vệ nữa.”
Mấy Giao nhân càng nói càng kích động, ba người Kiều Hàm nhìn nhau.
“Thật sao?” Mạnh Cận kinh ngạc: “Trên đời này còn có sinh linh tiến hóa thành rồng được à?”
Tiêu Cửu Từ lắc đầu: “Thời thượng cổ kết thúc, đã không còn ghi chép nào về Chân Long nữa, chỉ còn lại các loại hài cốt.”
Kiều Hàm lén liếc Tiêu Cửu Từ một cái, rồi nói: “Đương nhiên là không thể! Đó là sinh linh ở đẳng cấp khác hoàn toàn, chắc chắn là giả.”
Trong thiết lập của nguyên tác, thứ thuộc về thượng cổ không thể xuất hiện ở hiện tại, nếu không hệ thống chiến lực sẽ mất cân bằng hoàn toàn.
Huống hồ là Chân Long. Rồng là tồn tại còn cao cấp hơn cả thần thú, thần tiên thượng cổ, là sinh linh kết hợp ý thức thế giới và sức mạnh hỗn độn mà diễn hóa thành. Sự tồn tại và biến mất của họ đều do trời định, đều mang theo sứ mệnh, không thể trở thành một loại sức chiến đấu.
Một số hậu duệ tuy có sức mạnh Chân Long lưu lại, cũng không phải là truyền thừa sinh mệnh. Trải qua tuế nguyệt, sức mạnh cũng dần tiêu biến. Nói Giao nhân Vương kia có thể tiến hóa thành rồng, vậy quyển sách này nên đổi tên đi, Yêu Hoàng Ma Tôn cũng khỏi cần làm gì nữa. Dù sao thì Kiều Hàm không tin một trăm phần trăm.
Tiêu Cửu Từ cũng không nặng lòng tò mò, chỉ muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ, ba người dự định tách ra hành động.
Tiêu Cửu Từ đi xem xét tình hình phòng ngự. Mạnh Cận đã quen thuộc với Giao nhân, cô đi dò la tin tức ở cự ly gần. Kiều Hàm thì đi theo Mạnh Cận, phối hợp với cô.
Các Giao nhân khác đang trò chuyện sôi nổi, một mỹ nhân ngư đuôi vàng sáp lại hỏi: “Này, các ngươi có biết thiếu chủ đi đâu không? Sao dịp thế này mà ngài ấy không ra?”
Có người thấy Mạnh Cận xinh đẹp, lập tức thân thiện: “Chắc ngươi đến từ vùng biển khác nhỉ, thiếu chủ dạo này đang bế quan, chắc hôm nay cũng không ra đâu.”
“Lạ vậy, ngày quan trọng thế này mà còn bế quan?” Mạnh Cận vờ không hiểu.
“Nghe nói là bị thương.” Có Giao nhân hóng hớt.
“Ừ ừ, dạo trước ngài ấy ra ngoài điều tra chuyện hải vực xuất hiện quái vật, trở về liền bế quan.”
Mạnh Cận và Kiều Hàm nhìn nhau, xem ra thật sự là lúc ra ngoài điều tra khe nứt không gian đã xảy ra chuyện.
“Không chỉ thiếu chủ, hộ vệ thân cận của ngài ấy cũng bế quan hết, xem ra bị tấn công nghiêm trọng. Nghe nói là Vương ra tay mới cứu họ về được.”
Giao nhân Vương và thiếu chủ là cha con ruột, tự nhiên không ai nghi ngờ.
Nhưng Kiều Hàm lại dựa vào nguyên tác để phán đoán, Giao nhân Vương này chắc chắn có vấn đề.
Kiều Hàm chọc chọc Mạnh Cận, bảo cô đừng lạc đề. Mạnh Cận lúc này mới nhớ ra vấn đề then chốt: “Thiếu chủ bế quan trong cung điện của mình à?”
Có người tò mò: “Ngươi hỏi mấy cái này làm gì?”
Cuối cùng cũng có người hỏi vặn lại, Mạnh Cận lại hơi cứng họng. Kiều Hàm vội nói đỡ: “Tỷ tỷ của ta thầm mến thiếu chủ, khó khăn lắm mới tới đây, muốn gặp một lần rồi đi.”
Mạnh Cận lập tức lườm Kiều Hàm. Kiều Hàm đành cười trừ. Nhưng cậu nói vậy xong, mấy Giao nhân đối diện lại trở nên nhiệt tình.
“Ha ha ha, thiếu chủ vẫn có sức hút như vậy.”
“Tuy muốn chúc ngươi may mắn, nhưng thiếu chủ vẫn luôn bế quan trong cung điện, cửa lớn khóa chặt, chắc là không gặp được đâu.”
“Cung điện ở phía Đông đó, hay là ngươi bơi một vòng xem sao.”
Tin tức đã thu thập kha khá, hai người lập tức rút lui.
Kết quả một nam Giao nhân trông khá tuấn tú ở bên cạnh đột nhiên vươn đuôi muốn quấn lấy Mạnh Cận, nhưng bị Mạnh Cận linh hoạt né được.
Thấy cảnh này, Kiều Hàm giật nảy mình. Dù sao Mạnh Cận từng nhắc, nếu bị Giao nhân khác chạm vào đuôi cá sẽ bị phát hiện bất thường.
Nhưng không phải nói thường sẽ không chạm sao? Đối phương sao lại như cố ý? Lẽ nào họ bị nghi ngờ rồi?
Kiều Hàm lập tức cảnh giác. Chỉ thấy nam Giao nhân kia nói với Mạnh Cận: “Bên thiếu chủ chắc chắn là không thể rồi, hay là xem ta đây, ta cũng rất mạnh, sinh sôi hậu duệ tuyệt đối không thành vấn đề!”
Mạnh Cận nói thẳng: “Không hứng thú.”
Rồi cô kéo Kiều Hàm đang đầy dấu chấm hỏi rời đi.
Lúc này Kiều Hàm mới để ý, trong điện có rất nhiều Giao nhân trẻ tuổi đang quẫy đuôi với nhau, thử quấn lấy đối phương. Có người né đi, có người thăm dò quấn lại, có người còn quấn chặt lấy nhau.
“Đây… lẽ nào là ý theo đuổi người yêu của họ?” Kiều Hàm lập tức hỏi.
Mạnh Cận nói: “Ừm, quan niệm của Giao nhân bọn họ khác với Nhân tộc chúng ta. Nam Giao nhân mạnh mẽ muốn tùy ý lưu lại con nối dõi, nữ Giao nhân thì hy vọng tìm được nam Giao nhân lợi hại giúp mình sinh sôi nhiều hơn. Rất tự do phóng khoáng, không có chế độ hôn nhân gì cả. Kiểu chung thủy một đời một kiếp cũng có, nhưng đa phần là tùy hứng. Dù sao tỷ lệ sống sót của hậu duệ Giao nhân rất thấp, chỉ có cách này mới đảm bảo chủng tộc tồn tại.”
Kiều Hàm nghe mà cảm thán, đang định quay về, thì từ xa thấy mấy nữ Giao nhân tụ lại phía Tiêu Cửu Từ vừa đi do thám về.
Kiều Hàm sững sờ, liền nghe Mạnh Cận bên cạnh cười: “Xem ra có nhiều nữ Giao nhân muốn Cửu Từ để lại hậu duệ cho họ rồi. Ngươi còn không mau qua, kẻo phu quân bị cướp mất.”
Nói rồi, Mạnh Cận đẩy Kiều Hàm một cái.
Kiều Hàm quên nói với Mạnh Cận về mối quan hệ phức tạp của họ, khiến Mạnh Cận vẫn tưởng họ là đạo lữ.
Lực đẩy trong nước rất lớn, Kiều Hàm thuận dòng lướt tới bên cạnh Tiêu Cửu Từ. Cậu không kịp quẫy đuôi dừng lại, liền bị Tiêu Cửu Từ giơ tay ra chặn ngang eo.
Vòng eo trắng nõn được trang trí bằng dây xích, bị một cánh tay của Tiêu Cửu Từ ôm trọn. Viên trân châu treo trên dây xích lăn một đoạn dọc theo bắp tay săn chắc của Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm lại chỉ cảm thấy pha lê điêu khắc trên vòng tay của Tiêu Cửu Từ cấn vào xương sườn mình.
Đợi Kiều Hàm được Tiêu Cửu Từ thả ra, mấy nữ Giao nhân xung quanh lại sáng mắt lên, cảm thấy Kiều Hàm có vẻ cũng không tệ, nhưng họ vẫn hứng thú với Tiêu Cửu Từ cường tráng, cao lớn và xinh đẹp hơn.
Mấy nữ Giao nhân cười tủm tỉm hỏi Tiêu Cửu Từ từ đâu tới, tên gì, vừa nói vừa ra hiệu, dùng đuôi cố gắng chạm vào đuôi cá của Tiêu Cửu Từ.
Kiều Hàm vốn đang ngơ ngác, thấy có đuôi cá sắp quấn lấy Tiêu Cửu Từ, đầu cậu liền trống rỗng, tay nhanh hơn não, vội giơ tay ấn lên mặt trước đuôi cá của Tiêu Cửu Từ, kéo ra sau, tránh xa đuôi của mấy nữ Giao nhân kia.
Xúc cảm vảy cá lành lạnh không khiến Kiều Hàm thấy sao cả, trái lại làm Tiêu Cửu Từ toàn thân run lên, y gần như lập tức trợn mắt nhìn Kiều Hàm bên cạnh.
Vị trí Kiều Hàm ấn là…
Tai của Tiêu Cửu Từ lập tức đỏ bừng, hơn nữa còn có xu hướng lan xuống cổ.
Kiều Hàm dùng sức gạt cái đuôi cá nặng trịch của Tiêu Cửu Từ ra. Bị Kiều Hàm xen vào như vậy, mấy nữ Giao nhân lập tức lộ vẻ bất mãn nhìn Kiều Hàm. Kết quả khi họ thấy vị trí tay Kiều Hàm đang đặt, ai nấy đều hoa dung thất sắc, sau đó từng người một căm phẫn quay đầu bỏ đi, trước khi đi còn liếc một cái đầy khinh bỉ.
Kiều Hàm: ?
Kiều Hàm thấy nguy cơ đã giải trừ, liền buông tay, lúc này mới nhận ra chỗ mình vừa ấn có hơi nhô lên, chắc là một nhóm cơ bắp nào đó.
“Sư huynh, phải chú ý, lỡ bị chạm vào thì sao?” Kiều Hàm vội kể lại chuyện nghe được từ Mạnh Cận.
Tiêu Cửu Từ hơi oán trách liếc Kiều Hàm một cái: “Mấy cái này ta đều biết, vả lại ban nãy ta tự né được.”
Kiều Hàm nghĩ lại cũng phải, mình quan tâm nên bị loạn. Thấy Tiêu Cửu Từ nhìn mình bằng ánh mắt hơi lạ, cậu lập tức phản ứng lại, kẻ ái mộ là mình làm vậy, có phải là có ý ghen tuông, chặn đào hoa của người ta không.
Cậu oan quá, cậu lo bị lộ thân phận mà.
Nhưng nếu đã mang cái “thiết lập nhân vật” này, hiểu lầm kiểu này, giải thích cũng vô dụng, Kiều Hàm đành cười gượng.
Đúng lúc này Mạnh Cận cũng qua đây. Vẻ mặt trêu chọc của Mạnh Cận khiến Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đều có tâm tư riêng.
Xác định vị trí, xác định tình hình hộ vệ, tiếp theo là chờ thời cơ.
Thời cơ này chỉ có thể đợi. Mạnh Cận không ở yên được, thấy gần đó có Giao nhân đánh đàn, liền sáp lại nghe.
Kiều Hàm nhìn Mạnh Cận, đột nhiên nhớ ra, liền nói với Tiêu Cửu Từ bên cạnh: “Sư huynh, Mạnh sư tỷ còn chưa biết chuyện chúng ta giải trừ hôn ước đâu.”
Tiêu Cửu Từ đang lặng lẽ quan sát xung quanh, nghe cậu nói vậy, y lập tức sững sờ, quay đầu nhìn, không biết Kiều Hàm đang thăm dò, hay là đang nhắc nhở.
Chắc là thăm dò rồi. Nếu y không nói, Kiều Hàm chắc sẽ vui lắm. Nhưng tên ngốc này nói huỵch ra, chẳng phải y nhớ ra rồi sao? Vậy bảo y trả lời thế nào?
Tiêu Cửu Từ hơi buồn cười, chỉ đành nói: “Chính sự quan trọng.”
Thành ra là lỗi của cậu à? Kiều Hàm bị nghẹn họng.
Cậu cứ thấy nên để người xung quanh biết, Mạnh Cận dù sao cũng là bạn thân của Tiêu Cửu Từ, cũng nên để Tiêu Cửu Từ đi nói. Lẽ nào Tiêu Cửu Từ sợ cậu mất mặt, nên giữ thể diện cho cậu? Cũng không đúng, đây là chuyện lớn cả đời của Tiêu Cửu Từ mà.
Lạ thật, lần trước Bạch Kha cũng là cậu nói. Tiêu Cửu Từ hình như chưa bao giờ chủ động nói với ai chuyện họ giải trừ hôn ước. Nhưng y vốn cũng không phải người thích phơi bày chuyện riêng tư.
Kiều Hàm nghĩ, trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ kỳ lạ. Lẽ nào Tiêu Cửu Từ giải trừ hôn ước với cậu, mục đích chỉ là giải khế ước, sợ liên lụy cậu, thật ra chuyện hôn ước, Tiêu Cửu Từ không thật lòng muốn giải trừ.
Kiều Hàm nghĩ đến đây, lập tức lắc đầu, mình đang nghĩ vớ vẩn gì thế! Không có “cha mẹ đặt đâu con ngồi đó” ép buộc, Tiêu Cửu Từ dù không nghĩ cho mình, cũng nên nghĩ đến việc giải trừ hôn ước chứ. Huống hồ y còn tưởng cậu là Ma tộc, càng không thể duy trì cái hôn ước giả tạo này.
“Nghĩ gì thế?” Tiêu Cửu Từ thấy cậu sắc mặt phức tạp, lo cậu nghĩ bậy đau lòng, vội ngắt lời.
Kiều Hàm suýt buột miệng: “Nghĩ…” chữ “huynh” chưa kịp nói ra, liền bẻ lái: “Nghĩ món kia trông có vẻ ngon.”
Tiêu Cửu Từ nhìn theo tầm mắt của Kiều Hàm, chỉ thấy đó là linh thực đặt trên bàn tiệc.
Kiều Hàm nói xong suýt cắn phải lưỡi, đang làm chuyện quan trọng, cậu lại nói chuyện ăn uống, đúng là không đáng tin hệt Mạnh sư tỷ, chắc sư huynh cạn lời rồi.
Kết quả không đợi Kiều Hàm chữa cháy, đuôi cá màu xanh biển của Tiêu Cửu Từ quẫy một cái, bóng y liền bơi vút tới bên bàn, chỉ vào linh thực, ra hiệu với Kiều Hàm ở xa, như đang hỏi có phải món này không.
Kiều Hàm sững sờ, mới phản ứng lại, Tiêu Cửu Từ đi lấy đồ ăn cho cậu. Lòng Kiều Hàm rung động, ngẩn ngơ gật đầu.
Tiêu Cửu Từ lấy cho cậu một đĩa, lúc cầm thức ăn bơi về, y liền bơi chậm lại.
Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ từ từ bơi lại, không kìm được muốn bơi lên đón.
Kết quả vừa định động, trước mặt liền bị mấy nam Giao nhân chặn lại. Nam Giao nhân dẫn đầu trẻ tuổi anh tuấn, gã sáp lại đánh giá Kiều Hàm từ trên xuống dưới, rồi lại hít hít mũi.
Kiều Hàm lập tức đề phòng, vì cậu cảm nhận được uy áp trên người đối phương, thực lực rất mạnh. Lẽ nào mình bị phát hiện rồi?
“Ngươi thơm thật.” Đột nhiên, nam Giao nhân dẫn đầu lên tiếng.
Kiều Hàm vừa nghe, dường như có một sợi dây thần kinh nào đó đứt phựt, cậu lập tức nhìn gã trước mắt với ánh mắt đầy lệ khí.
Nam Giao nhân kia như một gã lãng tử chơi bời lêu lổng đang trêu chọc người khác. “Mỹ nhân khu này ta đều gặp qua, hợp khẩu vị của ta như ngươi, sao ta chưa từng thấy nhỉ. Ngươi từ vùng biển nào tới? Tên gì?”
Kiều Hàm lại không hề sợ hãi: “Ngươi là ai?”
“Ta là cánh tay đắc lực của thiếu chủ, Hoa Trung Hải, ngươi chưa nghe đại danh của ta à? Tới từ vùng biển hẻo lánh?” Hoa Trung Hải vênh váo nói.
Kiều Hàm nghĩ rồi nói: “Ta nghe nói thủ hạ của thiếu chủ đều bế quan rồi, sao ngươi lại ở đây? Lẽ nào thiếu chủ xuất quan rồi?”
Hoa Trung Hải cười: “Biết cũng không ít nhỉ. Trước đó ta không đi cùng thiếu chủ, tự nhiên không xảy ra chuyện, không cần bế quan.”
Kiều Hàm nhìn gã từ trên xuống dưới, thầm tính toán xem có lợi dụng được gã này không.
Kết quả Hoa Trung Hải cũng đang đánh giá Kiều Hàm, ánh mắt kia mờ ám hơn nhiều, đuôi cá cũng quẫy quẫy tiến lại gần đuôi cá màu xanh ngọc của Kiều Hàm.
Nhưng Kiều Hàm phản ứng vô cùng nhạy bén, đối phương chưa kịp lại gần, cậu đã né ra, ánh mắt cảnh cáo nhìn Hoa Trung Hải, không khách khí: “Ngươi không thấy ta là nam Giao nhân à?”
“Ta nhìn là biết ngươi chưa giao phối với ai, vậy ngươi vẫn còn cơ hội chuyển thành nữ Giao nhân đó.” Hoa Trung Hải nói thẳng: “Gương mặt xinh đẹp mời gọi thế này, cái đuôi đẹp thế này, biến thành nữ Giao nhân, chắc chắn sẽ có rất nhiều nam Giao nhân xếp hàng sinh con với ngươi.”
Kiều Hàm chết lặng, vừa ớn lạnh vừa sốc, bất kể là vế trước hay vế sau đều vượt xa sức chịu đựng của cậu.
Cứng rồi, nắm đấm cứng rồi.
Nếu không phải không đúng lúc, cậu rất muốn độc chết con cá b**n th** này.
“Cút.” Kiều Hàm lạnh lùng cảnh cáo, toàn thân như xù gai, lệ khí ngang dọc, trông rất khó chọc.
Nhưng dáng vẻ này của Kiều Hàm, lại càng k*ch th*ch Hoa Trung Hải run rẩy toàn thân, thật sự quá hợp khẩu vị của gã.
Giao nhân đều thích kẻ mạnh hơn mình. Hoa Trung Hải hơi ép tới, như con công xòe đuôi, nói: “Cho cơ hội đi, biết đâu ngươi sẽ thích. Đến lúc đó chúng ta sẽ có rất nhiều con nối dõi xinh đẹp, mạnh mẽ. Ta cưới ngươi cũng được.”
Kiều Hàm vốn đã dựa lưng vào tường, Hoa Trung Hải vừa ép tới, Kiều Hàm liền khó lùi. Nếu bơi sang bên, cậu sợ đối phương quấn lấy đuôi mình thì sẽ bị phát hiện. Cậu đành lên tiếng quát: “Ta không muốn!”
Hoa Trung Hải chắc chưa bị ai từ chối bao giờ, nên vô cùng tự tin, vẫn cứ sáp tới, định dùng cái đuôi cá thô tráng của gã thử quấn lấy đuôi Kiều Hàm.
Đột nhiên một luồng khí lạnh ập tới, gã chưa kịp phản ứng, một cái đuôi cá màu xanh đậm đã xen ngang, mạnh mẽ quấn lấy cái đuôi màu xanh ngọc.
Hai cái đuôi cá quấn vào nhau, Kiều Hàm cũng thuận thế bị kéo vào lòng Tiêu Cửu Từ.
Chỉ một cái này, xúc cảm truyền đến từ đuôi cá khiến Kiều Hàm ngây dại.
Khoan! Tại sao… cảm giác như phần dưới không mặc gì đang quấn lấy nhau vậy, rõ ràng là đuôi cá, sao lại có cảm giác như hai đôi chân đang quấn lấy nhau.
Rõ ràng lúc trước tay cậu sờ vào là vảy cứng mà!
Lẽ nào tay chạm vào đuôi cá và đuôi cá chạm vào nhau cảm nhận khác nhau? Nhưng cậu cũng tự sờ mình rồi mà!
Khoan, cậu tự sờ đuôi mình giống như sờ chân, lúc đó cậu không nghĩ nhiều, dù sao cũng là tự sờ mình. Nhưng nếu sờ người khác hoặc bị người khác sờ, vậy chẳng phải là…
Kiều Hàm bị xúc cảm này làm cho mặt “xoạt” một cái đỏ bừng, lệ khí đầy mặt ban nãy lập tức tan biến, chỉ còn lại sắc đỏ ửng trên nền da trắng, như đóa hoa đào sắp chín, mềm mại ngon miệng, khiến người ta hận không thể cắn một cái.
Đuôi cá quấn vào nhau, đó là hành động cực kỳ thân mật, chứng tỏ hai Giao nhân này chắc chắn có mối quan hệ đó, lập tức khiến mấy Giao nhân trước mắt hiểu ra.
Hoa Trung Hải càng ngơ ngác nhìn cái đuôi cá đang quấn chặt, rồi nhìn lên, tiểu mỹ nhân vừa hung dữ với gã ban nãy lập tức cúi mắt thẹn thùng, dáng vẻ mặc người hái.
Vì ánh mắt của gã, Tiêu Cửu Từ híp mắt, trực tiếp ấn Kiều Hàm đang ôm trong lòng vào ngực mình, một tay ôm lấy bờ vai trắng nõn bọc trong sa Giao, tay kia đặt lên dây xích bạc, bàn tay to nắm chặt bên eo, hoàn toàn kiểm soát vòng eo thon thả trong tay mình.
Lưng của Kiều Hàm gần như bị cánh tay của Tiêu Cửu Từ chiếm một phần ba, phía trước càng dán chặt vào lồng ngực Tiêu Cửu Từ, không để nơi hồng hào ẩn hiện dưới lớp sa Giao bị bất kỳ kẻ nào thèm muốn nhìn thấy.
Cằm y gần như đặt bên tai Kiều Hàm, mắt dán chặt vào Hoa Trung Hải, tư thế chiếm hữu hoàn toàn.
Nhưng Kiều Hàm lại vì tư thế này mà bị dây pha lê trước ngực Tiêu Cửu Từ cấn vào người, vừa đau vừa xấu hổ. Nhưng cậu đã không để ý được mấy thứ này nữa, vì đổi thành tư thế mặt đối mặt, cộng thêm đuôi cá quấn chặt.
Một nơi nào đó dán vào nhau, gần như khiến não Kiều Hàm nổ tung.
Còn tệ hơn cả lúc tắm thuốc, lúc đó còn mặc mấy lớp quần áo.
Cái đuôi cá này không biết sao nữa, rõ ràng là biến đi cả quần áo, sao vừa chạm vào đã là “chế độ tr*n tr**” rồi. Tuy vẫn hơi khác một chút, không phải xúc cảm chính xác, nhưng cũng đủ khiến Kiều Hàm mặt nóng bừng, toàn thân cứng đờ.
Huống hồ còn là trước mặt người khác, cứ có cảm giác như đang lén lút làm chuyện mờ ám dưới mí mắt mọi người, đúng là hận không thể phát điên vạch trần ngay tại chỗ cho xong.
Mạnh Cận hại chúng ta aaaaaa! Cũng không nói trước!
Đột nhiên Kiều Hàm nghĩ tới, ban nãy mình dùng tay ấn đuôi cá của Tiêu Cửu Từ, không chú ý vị trí và khoảng cách, lẽ nào… vừa hay là… vị trí kia!!!!
Aaaa, chôn ta đi! Mất mặt không sống nổi!!!
Cậu bây giờ ốc còn không mang nổi mình cậu, tự nhiên cũng không để ý mức độ cứng đờ của Tiêu Cửu Từ cũng không khá hơn cậu là bao.
Tuy lúc Kiều Hàm lần đầu sờ đuôi cá của y, y đã phát hiện vấn đề xúc cảm, nên cũng đoán được đuôi cá quấn nhau chắc sẽ hơi… quá thân mật, nhưng vấn đề không lớn.
Nhưng rõ ràng y đã đánh giá cao mình, khi y ôm trọn người vào lòng, đề phòng kẻ khác, những tiếp xúc kia khiến máu toàn thân y bắt đầu sôi trào.
Y chỉ đành miễn cưỡng âm thầm vận chuyển pháp lực hệ băng ép mình bình tĩnh.
Nhìn Kiều Hàm bị người ta ngoan ngoãn ôm vào lòng, đuôi cá quấn nhau cũng không kháng cự, dáng vẻ hoang dã bị thuần phục này khiến Hoa Trung Hải càng thèm.
“Thảo nào ngươi từ chối ta, ra là ngươi muốn vì hắn biến thành nữ Giao nhân? Các ngươi… sắp giao phối? Chuẩn bị sinh con?” Hoa Trung Hải vội vã hỏi.
Giữa Giao nhân sẽ không cướp đoạt bạn tình, trừ phi lần giao phối sinh con trước đó kết thúc, mới được phép theo đuổi lại.
Tiêu Cửu Từ tuy không biết ý đối phương là gì, nhưng dựa vào các ghi chép truyền thuyết y từng đọc, cũng đoán được đôi chút. Vừa nghĩ đến gã này nói với Kiều Hàm yêu cầu như vậy, lồng ngực y liền nghẹn một cục tức.
“Đúng, cậu ấy là của ta. Đợi cậu ấy biến thành nữ Giao nhân, sẽ vì ta sinh sôi hậu duệ.”
Không biết tại sao, Kiều Hàm nghe thấy giọng nói ngay bên tai, cứ cảm thấy trong đó có một thanh điệu khó tả, đầy từ tính, khiến cậu run lên.
Tiêu Cửu Từ ôm chặt như vậy, tự nhiên cảm nhận được thay đổi của Kiều Hàm, lòng y mềm nhũn, y thầm nghĩ chắc là ma nhỏ này rất thích nghe.
Mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y nhớ tới Hải Chí từng đọc, đột nhiên nói với Hoa Trung Hải đang vẻ mặt thất tình muốn khóc, chuẩn bị rút lui: “Ta chứng minh cho ngươi xem.”
Hoa Trung Hải: ?
Tiêu Cửu Từ nghiêng đầu, rũ mắt, há miệng, cắn lên vành tai như ngọc thạch trắng hồng của Kiều Hàm.
Kiều Hàm toàn thân run rẩy, eo cũng mềm nhũn, nhưng cậu bị ôm rất chặt, cũng không khác gì. Chỉ là cậu tự biết mình bị cú đó làm cho toàn thân mất sức, mềm nhũn trong lòng Tiêu Cửu Từ.
Vành tai còn bị răng nanh sắc bén ngậm lấy.
Vừa đau, vừa có một luồng hơi nóng không ngừng phả vào tai cậu, khiến cậu cảm giác như có kiến bò khắp người.
Đợi đến khi vành tai sắp bị những cảm giác này làm cho tê dại, Kiều Hàm đã không phân biệt rõ là ảo giác hay gì, cậu cảm giác vành tai dường như bị □□ một cái.
Cậu không biết vành tai mình sắp rỉ máu, chỉ biết tim mình sắp nổ tung. Nhưng cậu dám chắc là ảo giác, hoặc là nhầm lẫn, nếu không nam chủ đại nhân… Tiêu Cửu Từ, sư huynh của cậu, sao có thể làm vậy với một thằng đàn ông như cậu.
Ngay cả cắn tai chắc chắn cũng là… cũng là “chứng minh” mà Tiêu Cửu Từ vừa nói thôi.
Nhưng Kiều Hàm thật sự không biết mình nhạy cảm đến vậy. Giờ cậu không còn sức, toàn thân nóng ran, hô hấp cũng nhanh hơn, mà trong hơi thở đều là khí tức của Tiêu Cửu Từ, lại khiến Kiều Hàm an lòng hưởng thụ.
Mãi đến khi bên tai truyền đến một câu: “Họ đi rồi.”
Kiều Hàm bừng tỉnh, lập tức thấy không ổn, vội đẩy Tiêu Cửu Từ ra. Chỉ là đuôi cá hai người vẫn quấn nhau, không dễ tách.
Nhưng với Kiều Hàm bây giờ, chỉ cần tách chỗ mấu chốt là được.
Lúc cậu đẩy người, cậu theo bản năng cúi nhìn. May là đuôi cá vốn không bằng phẳng, nên nhìn không có gì lạ. Có vấn đề gì, chỉ mình cậu biết… May mà chỉ mình cậu biết.
Khoan, bên Tiêu Cửu Từ ban nãy có phải… Không không, chắc y vốn đã vậy. Ngược lại là mình suýt nữa thay đổi.
Kiều Hàm cảm thấy mình sắp đổ mồ hôi. Cậu quả nhiên là bị “luộc” đến nhạy cảm, cơ thể cũng phản xạ có điều kiện. Đều là lỗi của cơ thể không đứng đắn này, không liên quan đến ý chí cậu, đấng nam nhi như cậu tuyệt đối không thể cong.
Kiều Hàm cử động, đuôi cá tách ra, hơi lúng túng.
Kết quả Tiêu Cửu Từ đột nhiên lại dùng chóp đuôi cá quấn lấy chóp đuôi Kiều Hàm. Kiều Hàm kinh ngạc ngẩng đầu, liền thấy Tiêu Cửu Từ vẻ mặt không tự nhiên: “Cứ quấn thế này đi, để khỏi bị kẻ có ý đồ lại gần.”
Bọn họ thế này giống như cổ chân quấn cổ chân, cũng không sao.
Kiều Hàm bị Tiêu Cửu Từ quấn lấy, dựa vào tường. Đồ ăn ban nãy bị Tiêu Cửu Từ vứt sang bên, may mà ở đây là nước biển, linh thực được linh quang bao bọc cũng chỉ lơ lửng.
Tiêu Cửu Từ vươn tay lấy, đưa tới trước mặt Kiều Hàm, giọng hơi trầm: “Ban nãy dọa đệ rồi?”
“Đâu có, căng thẳng quá, không cảm nhận được gì, chỉ thấy đuôi quấn nhau cũng vui, ha ha ha!” Kiều Hàm bắt đầu nói năng lộn xộn, giấu đầu hở đuôi, còn liên tục nhét đồ ăn vào miệng.
Tiêu Cửu Từ nhướng mày: “Ta nói chuyện ban nãy mấy nam Giao nhân kia làm khó đệ…”
Kiều Hàm suýt nữa bị thức ăn làm nghẹn, thầm mắng mình ngốc. Tình huống ban nãy là bất đắc dĩ, nói thêm gì cũng kỳ, Tiêu Cửu Từ chắc chắn không nhắc đến chuyện lúng túng kia. Mình sao lại nghĩ lệch đi đâu vậy.
“Khụ khụ khụ, dọa được ta là không thể nào. Chỉ lo lỡ bị lộ thân phận, may mà huynh về kịp.” Kiều Hàm vội nói, mắt không dám nhìn thẳng.
Tiêu Cửu Từ lại thấp giọng nói: “Ta về không kịp, trước đó hắn đã nói gì với đệ sao?”
Kiều Hàm nghĩ ngợi, bỏ qua những lời trêu ghẹo mình, chỉ đơn giản nói sơ qua về thân phận của Hoa Trung Hải. Quả nhiên, cậu vừa dứt lời, ánh mắt Tiêu Cửu Từ liền nheo lại.
“Quen biết Thương Trạch, liệu có thể lợi dụng một chút không?”
Ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lại xuyên qua đám Giao nhân nhìn về phía Hoa Trung Hải đang cà lơ phất phơ. “Có khả năng, hắn cố ý đến tìm chúng ta.”
“Hả?” Kiều Hàm sững sờ.
Tiêu Cửu Từ lại gọi Mạnh Cận về, thương lượng một lát.
Cuối cùng rút ra kết luận, không rõ ý đồ đối phương thì không cần lo nghĩ nhiều, dù sao tạm thời cũng không cần người khác giúp đỡ, bọn họ có thể tự hoàn thành nhiệm vụ.
Rất nhanh, sau từng tràng kinh hô, Giao nhân vương đã lên sân khấu trong ánh linh quang lấp lánh cùng nghi thức trang trọng.
Đó là một Giao nhân già râu tóc bạc trắng, da mặt nhăn nheo, trông đúng là dáng vẻ sắp hết tuổi thọ. Nhưng sức mạnh toát ra từ người lão lại vô cùng mạnh mẽ, gần như vừa xuất hiện, một gợn sóng nước đã lan ra, tựa như cả biển cả cũng rung động vì lão.
Ba người đứng ngoài đám Giao nhân nhìn cảnh tượng náo nhiệt phi thường kia, sắc mặt lại đều nặng nề, vì họ đều cảm nhận được trên người Giao nhân vương có ma khí.
Không biết có phải Giao nhân không nhạy cảm với ma khí hay không, mà tại hiện trường không một Giao nhân nào thấy bất thường. Trước đó xem thái độ của Thương Trạch, đáng lẽ họ cũng chống cự Ma tộc mới phải, vậy mà bây giờ các Giao nhân chỉ đang reo hò ầm ĩ vì vị Giao nhân vương đã sống qua ngàn tuổi này.
Ba người tuy kinh ngạc nhưng cũng không lãng phí thời gian, lập tức nhân lúc sự chú ý của mọi người dời đi, bắt đầu bơi về phía lối ra ở hướng Đông.
Bên đó có hai lính canh, lúc này bọn họ cũng đang nhiệt tình nhìn về vị trí Giao nhân vương ở chính giữa, không hề hay biết có ba Giao nhân khác đang đến gần.
Giọng nói già nua của Giao nhân vương đang nói gì đó, Kiều Hàm không nghe kỹ mà tập trung quan sát tình hình xung quanh, chờ tín hiệu của Tiêu Cửu Từ.
Nhưng vẫn vô tình nghe được một câu: “Bổn vương đã tìm được cách tiến hóa thành rồng. Chúng ta vốn là hậu duệ của Thương Long, tiến hóa thành rồng mới là vận mệnh vốn có của chúng ta. Không lâu nữa, bổn vương sẽ dẫn dắt mọi người cùng nhau tiến hóa, từ đó chúng ta sẽ không còn bị giới hạn bởi tuổi thọ, muốn tu luyện thế nào thì tu luyện thế đó, thiên mệnh cũng không thể làm gì được tộc ta nữa.”
Hùng tâm tráng chí, lời tuyên ngôn bá đạo như vậy lập tức khiến các Giao nhân có mặt đều ngẩn ngơ, trong nháy mắt im phăng phắc, vì ai cũng cảm thấy… quá khó tin.
Mọi người nhìn nhau, dù đây là lời Giao nhân vương nói, dù trước đó cũng có tin đồn, nhưng vẫn cảm thấy chuyện trở thành rồng này quá xa vời với họ.
Có lẽ thấy được sự không tin tưởng của mọi người, Giao nhân vương vẫy chiếc đuôi dài màu xanh đen phát sáng của lão, mở rộng hai tay với chúng nhân nói: “Bổn vương biết các ngươi không tin, bây giờ, bổn vương sẽ cho các ngươi tận mắt chứng kiến ta đã tiến hóa đến bước nào!”
Mọi người lập tức trợn tròn hai mắt. Ngay cả Kiều Hàm cũng phải ngoái nhìn, lão già này không đùa đấy chứ?
Theo một luồng khí tức tựa hồ trộn lẫn linh khí và ma khí khuếch tán ra, tác động thẳng vào linh mạch của tất cả mọi người có mặt, suýt nữa khiến linh khí của họ hỗn loạn. Giây tiếp theo, trong một làn sương mù, một con cự long màu xanh đen bay lượn ra, phát ra tiếng rồng ngâm, chấn động của sóng âm đó trực tiếp khiến những người có mặt đều ngã xuống.
Ngay lúc Kiều Hàm còn đang choáng váng đến đờ đẫn, đuôi cá đột nhiên bị ai đó kéo lấy. Đợi đến khi cậu phản ứng lại, Tiêu Cửu Từ đã nắm lấy Mạnh Cận cũng đang ngây người, lập tức mang theo hai người xuyên qua lính canh.
Mà hai tên lính canh kia vẫn đang kinh ngạc nhìn long thể của Giao nhân vương, không hề phát hiện có người xâm nhập vào cung điện phía Đông.
Đợi đến khi bị đuôi cá kéo đi một đoạn xa, Kiều Hàm mới được Tiêu Cửu Từ dùng tay vớt lên, tốc độ của ba người lúc này mới chậm lại.
Cung điện phía Đông đã không còn ai canh gác, xem như an toàn. Bơi từ trên nhìn xuống có thể thấy cung điện lớn nhất, đó hẳn là nơi ở của Thương Trạch.
Nhưng hiện tại ngoại trừ Tiêu Cửu Từ, cả Kiều Hàm và Mạnh Cận vẫn chưa hoàn hồn.
“Vừa rồi là rồng ư?” Giọng Mạnh Cận có chút run rẩy.
Kiều Hàm há miệng, cũng á khẩu, cảm thấy đầu óc có chút không đủ dùng. Ngay sau đó, cậu nghe thấy Tiêu Cửu Từ đột nhiên lên tiếng: “Là Ngụy Long.”
“Ngụy Long là gì?” Mạnh Cận vội hỏi.
Tiêu Cửu Từ giải thích: “Bị ma khí mê hoặc. Hậu duệ của Chân Long vốn chứa một chút thần lực của rồng, dù vô cùng nhỏ bé, cũng có thể khiến hắn thông qua việc hấp thụ quá mức sức mạnh khắp nơi để huyễn hóa thành thứ mà mình mong muốn nhất, như vậy rất dễ biến thành Ngụy Long. Các ngươi nghĩ xem con rồng vừa rồi lớn cỡ nào?”
Kiều Hàm hồi tưởng lại, lúc này mới phản ứng, quá nhỏ, nhiều nhất cũng không quá mười mét. So với thi thể ở Cảnh Giới Ứng Long hay một vài linh thú còn tồn tại bây giờ đều không thể sánh bằng, sao có thể là rồng thật được.
Mà sức mạnh cảm giác cũng không cường đại như rồng vốn có. Thậm chí nhiều nhất chỉ ở mức Hóa Thần kỳ mà thôi.
“Biết đâu nó sẽ trưởng thành thì sao?” Mạnh Cận nói.
“Vậy thì không biết được, nhưng ta cảm thấy Giao nhân vương hiện giờ chỉ là nỏ mạnh hết đà.” Tiêu Cửu Từ nói: “Tìm được Thương Trạch sẽ biết chân tướng.”
Trong lúc nói chuyện, họ đã đến cung điện lớn nhất phía Đông. Có thể cảm nhận rõ ràng một lớp kết giới, nhưng thứ đó không làm khó được Tiêu Cửu Từ.
Nhưng ngay khi Tiêu Cửu Từ chuẩn bị phá vỡ kết giới, kết giới đột nhiên vang lên tiếng “rắc rắc”. Nhìn kỹ, chỗ cửa lớn lại bắt đầu nứt ra.
Ba người phản ứng kịp, là người bên trong đang phá kết giới.
Ba người lập tức đổi cách, đến trước cửa lớn, tập trung sức mạnh giúp người bên trong phá kết giới.
Người bên trong dường như cũng cảm ứng được, hai luồng sức mạnh hợp tác, rất nhanh sau một tia linh quang lóe lên, “bùng” một tiếng, kết giới hoàn toàn vỡ nát.
“Hoa Trung Hải, tiểu tử ngươi cũng chậm quá đấy… Hử? Các ngươi là ai?!” Đầu tiên là một giọng nói thô kệch truyền đến, ngay sau đó hơn mười bóng người xuất hiện trước cửa.
Mạnh Cận lên tiếng trước: “Sư phụ, người có ở đây không?”
Vừa nghe thấy giọng nói này, một trong những bóng người bị sương mù bao quanh rốt cuộc cũng cử động, bơi vút ra ngoài.
Rất nhanh, mỹ nam ngư đuôi đen quen thuộc đã xuất hiện.
“Sư phụ!” Mạnh Cận vui mừng gọi.
“Ngươi… các ngươi?!” Thương Trạch kinh ngạc tột độ.
Mọi người còn đang ngơ ngác không hiểu gì, đột nhiên đại điện xa xa lại truyền đến một làn sóng linh lực.
Sắc mặt Tiêu Cửu Từ khẽ biến, nhanh chóng kể lại tình hình trên đại điện, nói thẳng với Thương Trạch: “Ta nghi ngờ Giao nhân vương đã nhập ma.”
Sắc mặt Thương Trạch khó coi, hắn nói thẳng: “Không cần nghi ngờ, ông ấy chính là như vậy. Ba vị, nếu rảnh rỗi, xin hãy cùng ta, giúp ta một tay.”
“Muốn đánh nhau?” Mạnh Cận kinh ngạc: “Với cha ngươi?”
Thương Trạch nói: “Không, là đến Vực Đông Hải! Nơi đó có khe nứt không gian, phải đóng khe nứt lại trước, như vậy mới có thể kìm hãm sức mạnh của phụ vương ta. Nếu không, khi Vực Đông Hải tràn ngập ma khí, phụ vương sẽ mang tất cả con dân cùng tiến vào, với nồng độ đó, không một ai có thể thoát khỏi vận mệnh nhập ma! Đối phó với ma khí và Ma tộc, Nhân tộc các ngươi am hiểu hơn! Hy vọng các ngươi có thể giúp đỡ.”
“Chúng ta từng đến đó rồi, không vào được, thiếu dòng sông linh thể.” Tiêu Cửu Từ vội nói.
Thương Trạch lập tức nói với mấy Giao nhân phía sau: “Các ngươi mau đi!”
Các Giao nhân phía sau nhanh chóng tản ra, bơi ngược lên trên.
Còn Thương Trạch thì dẫn những người khác nhanh chóng đến Vực Đông Hải.
Ba người Kiều Hàm lúc này cũng đành thuận thế làm theo. Khó khăn lắm mới quay lại lối vào Vực Đông Hải, dễ dàng vượt qua ải đầu tiên là nước Nhược Thủy, tiếp đó là lòng sông cạn khô.
Nhưng rất nhanh, cùng với tiếng hát du dương của Giao nhân, một dòng sông nhỏ lập tức xuất hiện.
Các Giao nhân lần lượt nhảy xuống sông, Kiều Hàm nhìn linh thể trong nước sông dường như đã nhạt đi rất nhiều, trông không còn đáng sợ nữa, nhưng trong lòng vẫn thấy lấn cấn khó chịu.
Đột nhiên, Tiêu Cửu Từ bên cạnh đưa một tay che mắt cậu, một tay ôm lấy eo cậu, mang cậu cùng nhảy xuống nước.
Kiều Hàm biết ý tốt của Tiêu Cửu Từ, dĩ nhiên cũng thuận theo nhận lấy sự chăm sóc này.
Không biết qua bao lâu, Kiều Hàm cảm thấy mình được Tiêu Cửu Từ bế lên bờ, đặt xuống một mặt đất.
Đợi đến khi mở mắt ra, lại là một thế giới mới biệt lập, chỉ là thế giới này tràn ngập sương mù đen.