Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 108

Kiều Hàm bị tiếng gọi ngoài khoang thuyền đánh thức. Cậu vừa tỉnh lại đã cảm thấy mình lún sâu trong một vòng tay ấm áp, hơi thở quen thuộc khiến cậu an lòng bao bọc lấy cậu. Cậu vừa ngẩng đầu, sống mũi liền cọ phải chiếc cằm kiên nghị.

Cảm xúc tinh tế cộng thêm nhiệt độ quen thuộc khiến Kiều Hàm đang ngái ngủ bỗng hoảng hốt, cậu lại còn bản năng muốn rướn người lên hôn.

Đợi đến khi môi sắp cảm nhận được hơi thở của đối phương, cậu lập tức giật nảy mình tỉnh táo lại!

Kiều Hàm vội chống cằm ngồi dậy, nhìn Tiêu Cửu Từ bên cạnh, cậu bị dọa hết hồn.

Tổn thọ, thói quen đúng là đáng sợ, lỡ một cái là suýt tưởng đang vận hành công pháp song tu nữa rồi.

Con ếch cậu đây chắc là bị nước ấm luộc chín rồi. May mà cậu thắng cương kịp, chứ lỡ hôn thật, cậu có thể tự đào hố chôn mình luôn.

Khoan đã, sao Tiêu Cửu Từ lại ôm cậu ngủ?

Bộ não hỗn loạn của Kiều Hàm dần tỉnh táo, cậu nhớ ra là do mình say sóng quá nặng, Tiêu Cửu Từ đã thả linh lực hệ Băng giúp cậu tỉnh táo.

Hèn gì trong mơ cậu cứ cảm thấy như đang ôm thứ gì đó mát lạnh.

Kiều Hàm thấy cảm động vô cùng. Dù sao thì, trong nhận thức của Tiêu Cửu Từ, mình là kẻ đơn phương thèm muốn y. Đàn ông bình thường gặp tình huống này chắc chắn sẽ tránh xa, sợ bị chiếm tiện nghi, sàm sỡ. Nhưng Tiêu Cửu Từ vì chăm sóc cậu mà không màng những thứ này, y đúng là người quá tốt.

Kiều Hàm hai mắt sáng lấp lánh nhìn thần tượng nhà mình, nhưng vẫn bị tiếng la hét bên ngoài cắt ngang “não fan” của cậu.

Tiếng la kinh hãi của người lái thuyền không ngớt, nhưng Kiều Hàm không căng thẳng, vì cậu không cảm nhận được nguy hiểm.

Cậu nhanh nhẹn sửa soạn, rón rén rời giường.

Mà sau lưng cậu, Tiêu Cửu Từ dĩ nhiên đã tỉnh từ lâu. Y mở mắt, vẻ mặt bất đắc dĩ sờ cằm vừa bị cọ, và cả đôi môi suýt bị hôn trộm. Má y ửng hồng, y kìm nén nhịp tim xao động một lúc rồi mới dậy đi theo.

Kết quả, y vừa ra khỏi khoang thuyền, đã nghe tiếng Kiều Hàm la lên từ boong tàu: “Đệt!”

Tiêu Cửu Từ lập tức xuất hiện sau lưng Kiều Hàm như hình với bóng. Kiều Hàm vừa định chạy về, quay đầu thấy Tiêu Cửu Từ liền lao tới theo bản năng.

Tiêu Cửu Từ thuận thế ôm người vào lòng, nhíu mày: “Sao thế?”

Kiều Hàm cứng đờ, sợ đến trắng bệch mặt, mắt trợn tròn xoe, chớp chớp nhìn Tiêu Cửu Từ, cậu nuốt nước bọt, giơ tay chỉ xuống thuyền.

Lúc này Tiêu Cửu Từ mới để ý, trên thuyền có mấy người ngồi bệt xuống mép thuyền, dường như bị thứ gì đó dưới biển dọa sợ. Còn có không ít người quỳ rạp trên boong, dập đầu lạy biển, miệng lẩm nhẩm gì đó.

Tiêu Cửu Từ muốn ghé qua xem, Kiều Hàm lại kéo y thật chặt.

Tiêu Cửu Từ thật ra cũng không cảm thấy nguy hiểm. Đối với tu sĩ họ mà nói, chỉ cần không phải kẻ địch khó đối phó, thì còn gì đáng sợ chứ?

Tiêu Cửu Từ vỗ vai Kiều Hàm: “Không sao đâu.” Sau đó y buông Kiều Hàm ra, nhưng một tay vẫn bị cậu nắm chặt, y đành mặc cậu nắm tay mình đi theo sau.

Y ghé sát mạn thuyền nhìn, Tiêu Cửu Từ cũng lộ vẻ khác thường.

Chỉ thấy trong nước biển màu xanh đen, vô số linh thể biến dạng lềnh bềnh, trôi theo dòng hải lưu. Cứ như con thuyền không phải đang đi trên biển, mà là đi giữa một đống linh thể. Như thể chúng sẽ đưa họ đến cõi chết, nhìn quả là hãi hùng.

Y nhớ Kiều Hàm sợ ma. Thấy cảnh này, hèn gì cậu sợ đến vậy.

“Không sao đâu, đều là linh thể, sẽ tự tan biến thôi. Đệ quên đệ có một quỷ tỷ tỷ là Lận Linh à?” Tiêu Cửu Từ cười an ủi.

Kiều Hàm mặt mày trắng bệch: “Nếu họ giống Lận Linh, ta đã không sợ.”

Những linh thể đó tụ lại, giống hệt bức tranh ‘Tiếng Thét’ nổi tiếng thế giới. Từng cái chen chúc nhau, trôi về phía trước. Cậu không bị dọa đến mềm chân ngay tại chỗ đã là trưởng thành lắm rồi.

“Rốt cuộc là sao? Chưa nghe nói biển cả có cảnh hãi hùng thế này.” Kiều Hàm nhíu mày.

Tiêu Cửu Từ nói: “Tạm thời đừng nói chuyện này.”

Nói xong Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm đến đuôi thuyền, một vòng sáng xanh nhạt bọc lấy thân thuyền. Ngay sau đó nghe có người la: “Hết rồi, Hải Thần tha cho chúng ta rồi!”

Tiếng cười vui vẻ vang lên, thuyền lúc này mới thuận lợi đi tiếp.

Kiều Hàm liếc mắt nhìn biển, vẫn thấy linh thể chi chít, cậu lập tức không dám nhìn nữa. Vừa nãy Tiêu Cửu Từ đã dùng kết giới ảo thuật che mắt phàm nhân, nếu không cứ thế này, người trên thuyền sẽ suy sụp tinh thần mất.

“Xem ra tộc Giao nhân xảy ra chuyện rồi.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên nói.

“Hả?” Kiều Hàm không hiểu.

Tiêu Cửu Từ giải thích cho Kiều Hàm: “Người chết trên biển, linh hồn tan biến chậm, cũng khó bị âm sai tìm thấy để đầu thai. Nên tộc Giao nhân có một sứ mệnh, là dùng tiếng hát dẫn dắt vong linh chết trên biển đến Đông Hải Chi Uyên, nơi linh hồn quy tụ. Nếu không, họ sẽ cứ trôi nổi thế này đến khi tan biến. Lâu dần, dễ tụ tập lại, tuy bản thân họ không có năng lượng, nhưng tụ nhiều cũng dễ gây ra hải nạn. Tình huống này, tu sĩ chúng ta không xử lý được, vì họ vô hình vô khí, trừ phi là Phật tu, nếu không chỉ đành dựa vào Giao nhân.”

Kiều Hàm nhớ ra Giao nhân đúng là nghe được tiếng vong linh.

Tiêu Cửu Từ nói xong nhìn về phía trước: “Lão lái thuyền nói họ ba tháng ra khơi một lần, nghĩa là ba tháng trước biển chắc chắn không có nhiều linh thể trôi nổi thế này. Chắc chắn trong ba tháng này tộc Giao nhân đã xảy ra chuyện, nên mới không có Giao nhân đến dẫn dắt vong linh.”

Nói đến đây, Tiêu Cửu Từ hơi nhíu mày.

Thấy vẻ mặt này của Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm đoán: “Lẽ nào lại liên quan đến Ma giới?”

Tiêu Cửu Từ nói: “Lúc trước giúp thiếu chủ tộc Giao nhân đi, ta từng nhờ anh ta điều tra đáy biển có khe nứt không gian không. Lúc đó không phải anh ta đã hứa với chúng ta là hễ có tin sẽ dùng trân châu báo tin sao? Nhưng trân châu chưa từng sáng.”

Lòng Kiều Hàm “lộp bộp”.

Tình tiết này hình như bị cậu đổi thành thế này. Vốn Tiêu Cửu Từ sẽ không gặp Thương Trạch.

Trong nguyên tác, tộc Giao nhân không xảy ra chuyện. Thương Trạch được Mạnh Cận liều chết cứu ra, chắc là đã tự về biển, không lâu sau kế vị Giao nhân Vương. Rồi Mạnh Cận tìm đến, nhận đồ đệ. Mạnh Cận liền tu luyện dưới đáy biển mấy năm, trong thời gian đó không xảy ra chuyện gì.

Chuyện dính dáng đến Giao nhân, là trong địa phận Đông Hải Chi Uyên của họ, bên trong có thứ gọi là Uyên Tuyền Thủy.

‘Uyên Tuyền Thủy’ + ‘Nhân Hoàng Huyết’ là mấu chốt giải phong ấn huyết mạch bán yêu của Tiêu Cửu Từ. Có thể nói sức mạnh của hai thứ này vốn dùng để giải các loại phong ấn trận pháp siêu cấp. Chỉ là cực kỳ khó lấy.

Trong nguyên tác, Tiêu Cửu Từ không hề đến Đông Hải Chi Uyên, chỉ đến Tây Phong Tuyết Quốc, ở đó vô tình nuốt Nhân Hoàng Huyết, giải một phần phong ấn, rồi ở Lạc Hà Tiên Phủ bị người ta rót Uyên Tuyền Thủy, cộng thêm vài hành động bẩn của nguyên thân, mới bại lộ thân phận bán yêu.

Cho nên, khi Vạn Mộc Xuân nói với Kiều Hàm ba địa điểm đó là Đông Hải Chi Uyên, Tây Phong Tuyết Quốc và Lạc Hà Tiên Phủ, Kiều Hàm sao có thể không tê dại da đầu.

Vốn cậu nghĩ Đông Hải Chi Uyên tuy có Uyên Tuyền Thủy, chỉ cần không vào miệng là được, an ổn đi lấy Băng Hồn Thảo. Ai ngờ “con đường an toàn” là tộc Giao nhân lại xảy ra chuyện, đúng là cảm giác xuất quân bất lợi.

Hai người chưa có manh mối, chỉ đành nhân lúc thuyền đến gần địa phận Giao nhân, xuống biển xem thử.

Họ nói với lão lái thuyền một tiếng, để không dọa người. Họ trông giống tu sĩ, lão lái thuyền cũng không hỏi việc họ nhảy biển giữa chừng.

Linh quang bao bọc, hai người như vào bong bóng khí, chìm xuống biển sâu.

Lúc đầu đi qua đám linh thể, Kiều Hàm nổi da gà toàn thân. Nhưng hình như chỉ có một lớp mỏng, rất nhanh xung quanh họ đã là nước biển xanh thẳm.

Hai người lặn rất nhanh, qua một vùng tối đen, liền thấy tầng nước biển phân chia rõ rệt.

Tầng đó rõ ràng có linh quang, là pháp trận phòng hộ.

Đang lúc Kiều Hàm bó tay, Tiêu Cửu Từ đã bắt đầu vẽ phù lên người. Y vẽ xong thử một chút, xác định qua được, liền vẽ cho Kiều Hàm một cái.

Kiều Hàm kinh ngạc nhìn Tiêu Cửu Từ: “Sư huynh, còn gì huynh không biết không?”

Đây là “thiết lập” của nam chính sao?

Tiêu Cửu Từ cười: “Đã muốn đến, tất nhiên phải nghiên cứu.”

Kiều Hàm cũng xem qua ghi chép về Giao nhân, nhưng cậu cứ thấy nghiên cứu của nam chính và nghiên cứu của mình không phải là một.

Đợi họ thuận lợi qua pháp trận, họ lập tức rơi xuống, bong bóng linh khí cũng vỡ.

Hai người lập tức phản ứng, tầng nước này là Nhược Thủy.

Quả nhiên, địa phận Giao nhân không dễ vào, nếu không ai cũng đến được.

Giao nhân rất bài ngoại.

Hai người lập tức ngậm trân châu, lúc này mới thi pháp lại, nhanh chóng qua khu Nhược Thủy.

Kết quả qua Nhược Thủy là khu hải thú, từng con linh thú biển cỡ Huyền giai, lững lờ trôi. Vận xui là chui thẳng bụng cá. Đúng là vòng này nối vòng kia. Hèn gì họ sống cách biệt, tình huống này, người thường không vào được.

Ở đây không tiện chiến đấu, dù sao cũng là lẻn vào, nên hai người cẩn thận né từng con hải thú, tốn chín trâu hai hổ, mới qua được.

Đợi họ ra khỏi vòng nước, là thế giới đáy biển rộng mở.

Nền xanh nhạt, nhà bằng trân châu khổng lồ, đất lát vỏ sò, linh thực lay động trong nước, đủ loại hoa cỏ, còn có âm thanh tuyệt diệu vọng tới, có tiếng hát, tiếng đàn, như thế giới trong mơ.

Kiều Hàm ngây cả người. Trân châu tự phát ra ánh sáng dịu, nên cả đáy biển rất sáng.

Xa xa còn thấy Giao nhân bơi qua lại.

Ngoài mỹ nam ngư Thương Trạch, đây là lần đầu Kiều Hàm thấy nhiều mỹ nhân ngư vậy. Tuy chưa nhìn kỹ, nhưng chắc chắn, Giao nhân không ai xấu. Ai cũng dáng chuẩn, da trắng mịn, đuôi cá lớn lấp lánh linh quang, tóc dài như rong biển. Nửa thân trên cũng không mặc mấy, toàn là trang sức đơn giản bằng vỏ sò, trân châu, đá đẹp, trông rất phóng khoáng kiểu dị vực biển cả.

Kiều Hàm ngắm nghía thoải mái. Tiêu Cửu Từ bên cạnh lại hơi không tự nhiên. Tuy y biết đây là trang phục của Giao nhân, nhưng với người trên bờ như họ, vẫn là hở hang quá.

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm nhìn không dứt, vội kéo cậu bơi đi.

Họ vừa bơi đến khu san hô rậm rạp, có thể che thân, thì cảm thấy một luồng uy áp ập tới.

Hai người biến sắc, nhìn nhau, biết là có người phát hiện họ, đang truy lùng, họ vội lặn vào rặng san hô.

Rất nhanh họ thấy nhiều Giao nhân, cầm trường thương, như hộ vệ bơi qua, tuy tu vi hai tộc không đồng nhất, nhưng họ cảm nhận được đối phương gần như đều là Kim Đan kỳ.

Hai người đang cảnh giác, đột nhiên một Giao nhân hình như thấy họ, bơi về phía họ. Hai người đành nín thở, trốn sâu vào rặng san hô.

Tiêu Cửu Từ bản năng che Kiều Hàm sau lưng, lùi về sau, rất nhanh hết đường lùi.

Ngàn cân treo sợi tóc, xa xa đột nhiên vọng tới tiếng đàn tỳ bà, như những nốt nhạc xiêu vẹo đập tới, làm họ chấn động tâm thần.

Tiếng đàn khó nghe quá rõ, Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ lập tức xác định được người đàn.

“Trời ơi, ai vậy, sao đàn khó nghe thế?”

“Không được, ta nhức đầu quá, mau đi, rời khỏi đây.”

“Nhưng ta rõ ràng cảm thấy ở đây có gì mà!”

“Ai mà vừa nghe tiếng đàn này vừa giữ bình tĩnh trốn được chứ!”

“Cũng phải, ta sắp ói rồi.”

Đám Giao nhân hộ vệ vội bơi đi. Phải nói, Kiều Hàm cũng sắp không chịu nổi. Nếu không phải Tiêu Cửu Từ bịt tai cậu, cậu thật sự sắp gây ra tiếng động.

Đợi Giao nhân đi rồi, tiếng tỳ bà ngưng, Tiêu Cửu Từ vội kéo Kiều Hàm ra khỏi rặng san hô.

Họ vừa ra liền bơi về phía tiếng đàn.

Rất nhanh, một Giao nhân bơi vọt ra. Hai người giật mình, tưởng bị lộ. Đợi họ nhìn rõ mặt “mỹ nhân ngư” đó, họ lập tức hít một hơi.

“Mạnh Cận?” Tiêu Cửu Từ ngỡ ngàng.

“Mạnh sư tỷ, ngươi biến thành Giao nhân từ khi nào?” Kiều Hàm cũng kinh hãi.

Chỉ thấy Mạnh Cận nửa th*n d*** biến thành đuôi cá vàng, nửa thân trên là yếm ngực vàng gợi cảm, yếm ngực đính một viên trân châu, bờ vai đẹp và bụng săn chắc đều lộ ra. Tóc cô dài như rong biển, tay thon trắng ôm đàn tỳ bà, hoàn toàn là một “mỹ nhân ngư”.

“Là hai người à, hèn gì ta thấy linh khí hệ băng và hệ mộc quen thuộc!” Mạnh Cận cũng kinh ngạc, cô vẫy đuôi bơi quanh hai người một vòng, rồi nói: “Ở đây không tiện, theo ta!”

Hai người theo Mạnh Cận bơi đến rặng san hô xa hơn. Sau rặng san hô có mấy căn nhà trân châu cũ nát, như bị bỏ hoang.

Mạnh Cận dẫn hai người vào một căn nhà lớn, rồi dừng lại, hỏi ngay: “Cửu Từ, ngươi hồi phục thật à? Sao Lục Truy nói linh căn ngươi chỉ hồi phục một chút, nhiều nhất là Luyện Khí kỳ.”

“Sau khi tách huynh ấy, ta gặp vài chuyện.” Tiêu Cửu Từ kể lại chuyện đi tìm Băng Hồn Thảo.

Mạnh Cận trợn mắt: “Vậy trùng hợp quá, ta cũng định đến Đông Hải Chi Uyên tìm giúp ngươi một thứ khác.”

Tiêu Cửu Từ sững sờ: “Thứ gì?”

Mạnh Cận cười: “Uyên Tuyền Thủy.”

“Cái gì!” Kiều Hàm suýt bùng nổ.

Mạnh Cận và Tiêu Cửu Từ đều bị phản ứng của Kiều Hàm dọa.

Tiêu Cửu Từ kéo Kiều Hàm, lo lắng: “Sao thế?”

Óc Kiều Hàm sắp co giật, cậu vội hỏi: “Mạnh sư tỷ, ngươi tìm Uyên Tuyền Thủy làm gì?”

Mạnh Cận lạ lùng nhìn Kiều Hàm: “Uyên Tuyền Thủy có công hiệu giải phong ấn. Ta định lấy nó về cho Cửu Từ thử xem, có phá được phong ấn trên kim đan của cậu ấy không.”

Vì Giang phu nhân “tìm chết”, hại kim đan của Tiêu Cửu Từ bị phong ấn. Về lý, chỉ có Tiêu Cửu Từ tự hồi phục đến Kim Đan kỳ mới phá được phong ấn. Nhưng thế gian có vài thứ thần kỳ, như Uyên Tuyền Thủy và Nhân Hoàng Huyết, biết đâu có thể giúp Tiêu Cửu Từ giải phong ấn kim đan.

Là bạn tốt, ai cũng muốn giúp. Mạnh Cận tưởng linh căn Tiêu Cửu Từ chỉ hồi phục được bấy nhiêu, nên cô nghĩ nhân tiện đến chỗ sư phụ lấy Uyên Tuyền Thủy giúp Tiêu Cửu Từ phá phong ấn kim đan. Có uy áp Kim Đan kỳ, dù không có tu vi, cũng có thể bảo vệ Tiêu Cửu Từ lúc mấu chốt.

Phải nói ý tưởng này rất nghĩa khí, nhưng cũng rất đòi mạng.

Vạn Mộc Xuân không nói cho bọn họ, cũng là vì hắn biết thứ đó có thể sẽ ảnh hưởng đến phong ấn huyết mạch bán yêu, nên mới không nói.

Thấy Mạnh Cận nói đầy kích động, ánh mắt Tiêu Cửu Từ dường như cũng sáng lên. Kiều Hàm chỉ đành vội vàng lấy thân phận y tu của mình ra, nghiêm túc nói: “Không ổn. Không bằng tự y phá ra thì tốt hơn, nếu không Vạn Mộc Xuân tiền bối chắc chắn đã nói với chúng ta rồi.”

Mạnh Cận bị phủ định cũng không cảm thấy bị dội gáo nước lạnh: “Vậy sao? Ta chỉ tình cờ nghe sư phụ ta nói về Uyên Tuyền Thủy nên mới nghĩ tới. Nhưng các ngươi vốn dĩ đã định đến đó, có thể tự mình quyết định.”

Tiêu Cửu Từ cũng không nghĩ nhiều, y đương nhiên tin Kiều Hàm, nên nói thẳng: “Vậy thôi, hái được Băng Hồn Thảo là đủ rồi. Trái lại là Mạnh Cận ngươi…”

Mạnh Cận dĩ nhiên biết bọn họ đang nói đến bộ dạng Giao nhân này của cô, cô cười nói: “Vì để che giấu thân phận thôi, nếu không ở trong tộc Giao nhân bài ngoại này, thật sự không dễ hành động.”

“Ở đây xảy ra chuyện gì sao?” Tiêu Cửu Từ lập tức hỏi.

Mạnh Cận lắc đầu: “Thật ra ta cũng không rõ xảy ra chuyện gì. Lúc các ngươi đến có thấy linh thể trôi nổi trên biển không?”

Hai người gật đầu.

Mạnh Cận nói: “Lẽ ra là không có. Ta cũng cảm thấy tộc Giao nhân có thể đã xảy ra chuyện. Ta vốn định vào tìm sư phụ, bảo hắn đưa ta đến Đông Hải Chi Uyên. Kết quả vừa vào nói rõ tình hình, liền bị đuổi đi như kẻ xâm nhập. Đợi ta vất vả lắm mới trà trộn vào điều tra, lại nghe Giao nhân bình thường nói sư phụ ta bế quan rồi. Cho nên ta chỉ đành nghĩ cách biến thành Giao nhân, tìm cơ hội vào hoàng cung Giao nhân, xem sư phụ ta rốt cuộc bị làm sao. Nếu thật sự bế quan, ta sẽ không làm phiền hắn.”

“Vậy ngươi nghĩ ra cách chưa?” Kiều Hàm tò mò hỏi.

Mạnh Cận cười nói: “Gần đây Giao nhân Vương của họ hình như tổ chức Đại Lễ Thiên Tuế gì đó, chuẩn bị náo nhiệt lắm. Đến lúc đó đông người, có thể trà trộn vào.”

“Thiên tuế?” Tiêu Cửu Từ sững sờ.

“Lợi hại không, lần đầu tiên ta nghe Giao nhân sống được đến ngàn tuổi đó,” Mạnh Cận nói: “Cứ nghe nói ngàn tuổi là ải khó qua của Giao nhân, bất kể tu vi cao thấp, đến tuổi đó sẽ tự chết, bồi bổ cho biển cả.”

“Cũng có lời đồn, Giao nhân ngàn tuổi có thể tiến hóa thành rồng.” Tiêu Cửu Từ nói.

Mạnh Cận cười: “Biết đâu là thật đó, dù sao họ vốn học truyền thừa của Chân Long mà.”

Kiều Hàm lại không quan tâm lắm mấy chuyện này, cậu chỉ hỏi: “Vậy Mạnh sư tỷ bây giờ có biết vị trí của Đông Hải Chi Uyên không?”

Mạnh Cận lắc đầu.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại nói: “Không khó tìm đâu, chắc là nơi âm hàn nhất gần đây. Dù sao cũng là nơi vong hồn quy tụ, lại còn mọc Băng Hồn Thảo.”

Kiều Hàm nói thẳng: “Vậy chúng ta đi tìm Băng Hồn Thảo trước đi.”

Tiêu Cửu Từ không phản đối, y xoa đầu Kiều Hàm: “Được.”

Mạnh Cận thoáng ngạc nhiên. Dù sao thì, theo thói quen lúc trước, thường thì nói đến đây, Tiêu Cửu Từ sẽ chủ động yêu cầu điều tra tình hình trước, xem có vấn đề gì không. Bởi y vốn là kiểu người luôn đặt chuyện của người khác lên trước chuyện riêng.

Tuy Mạnh Cận cũng thấy đi tìm Băng Hồn Thảo trước là hợp lý, nhưng cô cảm thấy đây không giống lựa chọn mà Tiêu Cửu Từ sẽ ưu tiên.

Kiều Hàm thở phào, cậu thật sự lo Tiêu Cửu Từ bị chuyện khác ngáng chân. Cậu cứ cảm thấy mọi thứ đều là âm mưu, âm mưu của ông trời. Mục đích là ngăn cản tiến trình của họ.

Với Kiều Hàm mà nói, chuyện có nặng có nhẹ, tự nhiên chuyện của Tiêu Cửu Từ là quan trọng nhất.

Còn với Tiêu Cửu Từ, không phức tạp đến thế. Kiều Hàm đã đề nghị, vậy thì cứ làm.

Tiêu Cửu Từ rất nhạy cảm với nơi lạnh lẽo. Y tĩnh tâm cảm nhận một lúc, liền xác định được phương hướng.

Lần này Mạnh Cận cũng gác chuyện sư phụ sang một bên, đi cùng huynh đệ tìm Băng Hồn Thảo quan trọng trước.

Bơi nhanh về phía Đông nửa ngày, cuối cùng họ thấy một cái hố sâu chứa đầy Nhược Thủy màu xanh u, như một vực thẳm không đáy. Khí thế tỏa ra từ vực thẳm khiến tu sĩ cũng cảm thấy mình nhỏ bé.

Khí tức tràn ra đa phần là linh khí, nhưng rất hỗn tạp. Kiều Hàm cảm nhận được thì thấy vô cùng quen thuộc.

Đột nhiên Kiều Hàm lóe lên suy nghĩ, cậu gần như hét lên cùng lúc với Mạnh Cận: “Ứng Long Cảnh?”

Tiêu Cửu Từ cũng gật đầu: “Xem ra, Đông Hải Chi Uyên này từng là nơi chôn xác rồng.”

“Trùng khớp với lời đồn của Giao nhân rồi, xem ra đây là nơi chôn sư tổ của họ.” Mạnh Cận cười nói.

Tiêu Cửu Từ hơi nhíu mày. Chuyện xảy ra ở Ứng Long Cảnh, nhiều thứ vẫn chưa rõ ràng. Y thật sự không có cảm tình với nơi thế này, cứ thấy đến gần là không bảo vệ được Kiều Hàm.

Nhưng Băng Hồn Thảo ở bên trong, vẫn phải vào.

Ba người ngậm trân châu, nhảy vào Nhược Thủy, đi theo Tiêu Cửu Từ tìm nơi lạnh nhất.

Rất nhanh, họ như đi xuyên qua màng nước, đến một không gian vô hình. Ở đây không còn nước biển, xung quanh tối đen, chỉ có một con đường tỏa ánh sáng nhàn nhạt.

Nhưng lại gần xem, con đường đó lõm xuống, một đầu nối với Nhược Thủy, đầu kia là đường cụt, không có lối vào nào khác. Mà trong không gian vô hình này tự nhiên cũng không có Băng Hồn Thảo, đừng nói Băng Hồn Thảo, ngay cả Uyên Tuyền Thủy cũng không thấy.

Mấy người nhìn nhau, không hiểu tình hình.

Mạnh Cận cầm tỳ bà gảy, sóng âm vang vọng, nhưng cuối cùng bị không gian tối đen hấp thụ. “Sao thế này? Hình như cũng không có phong ấn.”

Kiều Hàm thử triệu hồi thực vật, nhưng vô dụng.

Cuối cùng, Tiêu Cửu Từ quan sát một vòng, kết luận: “Thứ dưới chân chúng ta không phải đường, là một con sông cạn.”

Kiều Hàm và Mạnh Cận giật mình, nhìn xuống. Kiều Hàm lập tức phản ứng: “Lẽ nào là… nơi đám linh thể kia chảy qua?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Ta nghĩ phải có đám linh thể đó đi qua con sông này, mới mở được lối vào khác. Mà bây giờ linh thể đều trôi nổi trên biển.”

Kiều Hàm bực bội gãi đầu: “Vậy là phải tìm Giao nhân giúp, dẫn linh thể qua đây mở sông, chúng ta mới vào sâu trong Đông Hải Chi Uyên tìm Băng Hồn Thảo được?”

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ gật đầu.

Mạnh Cận “chậc” một tiếng: “Vẫn phải quay về? Họ không chào đón chúng ta, chúng ta cũng không thể hỏi Giao nhân sao không dẫn linh thể, sẽ bị lộ. Vậy chỉ đành tìm sư phụ ta?”

Kiều Hàm đã muốn chửi thề.

Nhưng dù tức, phân tích thế nào, đây cũng là cách duy nhất. Cuối cùng ba người đành quay về tộc Giao nhân sắp xếp sau.

Về căn nhà trân châu vỡ, Mạnh Cận dạy họ pháp thuật biến thành Giao nhân. Chỉ cần truyền linh lực vào trân châu Thương Trạch tặng, rồi mang trân châu trên người là được. Chỉ cần không bị Giao nhân tấn công, sẽ không biến về nguyên hình. Nhưng nếu bị Giao nhân chạm vào đuôi, vẫn sẽ bị phát hiện.

Nhưng vì lễ tiết, Giao nhân thường không chạm vào đuôi người khác, xem như an toàn.

Hai người cần thời gian hóa thân, Mạnh Cận liền ra ngoài nghe ngóng.

Ánh sáng pháp thuật lóe lên, Kiều Hàm tu vi cao, hóa thân xong trước. Cậu vừa mở mắt, liền thấy ánh vảy lấp lánh.

Kiều Hàm kinh ngạc cúi nhìn đuôi cá của mình. Sống động, linh hoạt, như từng phiến ngọc bích tròn xếp chồng, lấp lánh huỳnh quang xanh nhạt. Chóp đuôi gần như trong suốt, lúc vẫy rất phiêu dật. Cảm giác vẫn là chân mình, nhưng cử động lại như đuôi cá.

Kiều Hàm thấy mới lạ, bơi một lúc, vô cùng thích thú.

Rất nhanh, ánh sáng nơi khác tắt. Kiều Hàm nhìn qua, thấy đôi chân đang xếp bằng của Tiêu Cửu Từ chớp mắt biến thành đuôi cá. Bộ y bào cấm dục lập tức biến mất, lộ ra nửa thân trên rõ từng khối cơ. Những đường nét cơ bắp sắc bén phô trương sự tranh đua giữa sức mạnh và vẻ đẹp. Đó là sự cân bằng tuyệt đối, khiến người ta ngưỡng vọng sức mạnh, cũng chìm đắm trong mỹ học.

Mà bên dưới là đuôi cá dài gần hai mét, toàn thân màu xanh băng, như vảy băng xanh u xếp chồng, bên trên còn lấp lánh linh quang bạc, tựa ánh trăng chiếu trên băng.

Tiêu Cửu Từ vừa cử động, như sao trời lưu chuyển trên bầu trời xanh, đẹp không tả xiết. Tóc đen dài xõa ra, vốn thẳng mượt lại phiêu đãng trong nước, khí chất ngay thẳng đàng hoàng, bỗng mang theo chút khêu gợi, như đang cám dỗ.

Kiều Hàm nhìn đến ngây dại. Cậu không thể không cảm thán, quả nhiên thiết lập của nam chính đều là hàng đỉnh. Điểm này Thiên Đạo hoàn toàn không keo kiệt. Mỹ nam ngư, đây mới là mỹ nam ngư thật sự, mà phải là cấp bậc Vua.

Lúc Kiều Hàm nhìn Tiêu Cửu Từ, Tiêu Cửu Từ cũng đang nhìn Kiều Hàm. Ánh mắt đầu tiên của y không phải là nhìn mình, mà là Kiều Hàm. Y lập tức bị kinh diễm. Cậu như tinh linh xanh của biển cả, sinh động, xinh đẹp. Đuôi cá thon dài vẫy nhẹ, như ngọc thạch cực phẩm.

Vòng eo thon gọn, lồng ngực trắng nõn, eo bụng săn chắc, xương quai xanh tinh tế, khớp xương ửng hồng, gương mặt xinh đẹp, nốt ruồi nhỏ trên chóp mũi, khóe miệng hơi cong và mái tóc dài mềm mại hơn trong nước. Từng chi tiết đều thu hút ánh mắt Tiêu Cửu Từ, khiến y không khỏi nuốt nước bọt.

Y nghĩ, Kiều Hàm nếu không phải là ma, mà là Giao nhân thật, dù không mở miệng cũng đủ mê hoặc lòng người.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, không ai lên tiếng. Mãi đến khi Mạnh Cận tùy tiện đẩy cửa vào, hai người mới giật mình, theo bản năng quay lưng đi. Nửa thân trên tr*n tr**, thật không hay lắm.

Mạnh Cận còn hỏi: “Làm gì đó?”

“Mất quần áo rồi.” Tiêu Cửu Từ lên tiếng, giọng hơi khàn.

Mạnh Cận cười khẩy: “Lúc các ngươi đến có thấy nam Giao nhân nào mặc quần áo không?”

“Cũng không thể ở trần thế được.” Kiều Hàm cố cãi.

Đúng là có nam Giao nhân ở trần, nhưng Kiều Hàm cũng không thích cảm giác quá tùy tiện này.

Mạnh Cận chê họ kiểu cách, nhưng cũng đành đi tìm hai bộ trang sức. May mà hai ngày nay cô bơi lội khắp nơi, nhặt được khá nhiều “đồ bỏ”.

Cô đưa hai bộ cho họ, lại không nhịn được nhìn đuôi cá của Tiêu Cửu Từ, xoa cằm: “Lẽ nào liên quan đến linh căn?”

Cô lẩm bẩm rồi đi ra. Hai người không để ý, bắt đầu chọn trang sức.

Một bộ toàn là trang sức pha lê lấp lánh, bộ còn lại thì có sa Giao, tựa như một lớp lụa mỏng bay phấp phới.

“Sư huynh? Huynh chọn trước đi?” Cậu nhìn bộ lấp lánh kia, áp lực như núi*.

Tiêu Cửu Từ nhíu mày nhìn hai bộ đồ, cuối cùng khó khăn giơ tay cầm lấy bộ có sa Giao. Cậu đang định mếu máo, thì bộ sa Giao được đưa tới. “Đệ mặc cái này đi.”

Cậu lập tức mừng rỡ nhìn Tiêu Cửu Từ: “Thật ạ?”

“Ừm.” Sắc mặt y bình thường, rõ ràng y cũng không muốn mặc bộ kia, nhưng hết cách. Y không thể để người khác nhìn cậu mặc như vậy, y thà tự mình mặc còn hơn.

Cậu đương nhiên vui vẻ, lập tức nhận lấy bộ sa Giao mặc vào. Nhìn thì như trong suốt, nhưng thật ra lại tỏa ra ánh sáng ngũ sắc. Tuy mỏng manh, nhưng cũng coi như một chiếc áo choàng nhỏ, mờ mờ ảo ảo che đi những nơi cần che, để lộ ra một khoảng eo bụng.

Điều duy nhất hơi quá là một sợi dây xích bạc phải thắt ngang eo, bên trên có một vật trang trí, vừa vặn để khảm viên trân châu vào, rũ xuống ngay trên rốn.

Tiêu Cửu Từ nhìn cậu mặc xong. Đợi dây xích được thắt, nó thuận theo sức nặng của trân châu rũ xuống, y nhìn mà đồng tử co rút, lập tức thấy khô miệng khô lưỡi.

Y hơi hối hận vì để cậu mặc thế này. Cái hiệu quả “nửa kín nửa hở” này thật sự thà không mặc còn hơn! Mắt y không biết nên nhìn đi đâu.

“Cảm giác… kỳ kỳ, ha ha ha.” Cậu khó mà diễn tả, chỉ đành nói có còn hơn không. Lúc cậu ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Từ, thì thấy y đã bắt đầu sắp xếp bộ dây pha lê kỳ quái kia.

Nhìn vành tai ửng đỏ của y, có thể thấy y cũng cảm thấy bộ đồ trên tay thật phỏng tay, thật đáng đồng cảm.

“Sư huynh, hay là… huynh cứ mặc tạm, đợi chúng ta trà trộn vào rồi, tìm cơ hội đổi bộ khác?” Kiều Hàm an ủi.

“Không sao, đại trượng phu không câu nệ tiểu tiết.” Tiêu Cửu Từ nói xong, đã sắp xếp xong, cái cần tròng thì tròng, cái cần buộc thì buộc.

Cũng may là đầu óc của Tiêu Cửu Từ, chứ nếu là cậu, chắc không biết mặc thế nào.

Dây chuyền pha lê giống như yếm đeo cổ kéo dài xuống dưới, những viên pha lê đủ hình dạng vừa vặn che đi vài nơi, luồn qua eo, rũ xuống bụng, ánh sáng rực rỡ. Trên cánh tay cơ bắp cuồn cuộn còn có vòng bắp tay pha lê, vòng tay khảm trân châu, trông vừa đậm chất dị vực, vừa toát ra một cảm giác □□ khó tả.

Trong đầu Kiều Hàm chợt lóe lên một suy nghĩ bất kính, cậu thấy Tiêu Cửu Từ như một mỹ nam ngư sắp lên sàn đấu giá, để người ta mua bán ngắm nghía. Sẽ có vô số người nhìn thấy mà phát cuồng, dâng lên vô tận vàng bạc châu báu, chỉ để ôm được mỹ nam ngư về nhà. Cậu có lẽ cũng là một trong số đó, và sẽ dốc hết tất cả, đè bẹp mọi người, giành lấy mỹ nam ngư.

Nuôi trong bể cá trong suốt khổng lồ, có lẽ sẽ ngắm cả ngày lẫn đêm, có lẽ sẽ ôm mãi trong lòng…

Kiều Hàm lập tức giật nảy, đầu óc trống rỗng. Khoan, cậu vừa nghĩ cái gì đại nghịch bất đạo vậy!

Đây là nam chính đại nhân, là nam thần thần tượng của cậu, là Tiêu Cửu Từ, là sư huynh của cậu mà!

Sao có thể nghĩ như vậy, đúng là táng tận lương tâm!

Vừa xấu hổ vừa tức, má cậu đỏ bừng. Y vừa mặc xong, quay đầu liền thấy dáng vẻ đỏ mặt của cậu, cảm giác khó chịu khi mặc bộ đồ này lập tức vơi đi một nửa.

Ra là con ma nhỏ này thích kiểu này?

Y thầm ghi nhớ, nhưng lại thấy vô cùng xấu hổ.

Cuối cùng cả hai đều không dám nhìn đối phương, bước ra khỏi phòng.

Mạnh Cận đợi đến mất kiên nhẫn, thấy hai người ra, cô nhướng mày: “Không tệ, ngoại hình này cầm thiệp mời, trà trộn vào hoàng cung chắc không khó.”

Kiều Hàm nói: “Lẽ nào họ nhìn mặt?”

“Ở đây Giao nhân càng đẹp, địa vị càng cao. Ta kiếm được thiệp mời, cộng thêm mặt của chúng ta, chắc là dễ vào.” Mạnh Cận cười nói xong, kết quả thấy đuôi cá của Tiêu Cửu Từ, cô lại “chậc” một tiếng: “Chỉ là không biết đuôi cá của ngươi có ổn không?”

Cậu lập tức nói: “Sao thế? Đuôi cá của sư huynh ta đẹp thế này.”

Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ liếc cậu một cái. Xem ra con ma này thật sự rất thích tạo hình này của y.

“Các ngươi không để ý à? Giao nhân ở đây đuôi màu gì cũng có, chỉ là không có màu xanh băng này.”

Mạnh Cận vừa nói xong, hai người liền sững sờ. Họ thấy không nhiều, không biết phán đoán thế nào.

“Ta nghĩ liên quan đến linh căn. Băng linh căn vốn dĩ đã hiếm, Giao nhân bên này chắc chưa từng có ai thuộc tính băng, nên chưa có đuôi cá xanh băng. Nếu cứ màu này mà vào, e là phiền phức, hay là ngụy trang chút đi.”

Tiêu Cửu Từ không ý kiến, mặc Mạnh Cận biến đuôi cá của y thành màu xanh biển phổ biến, mộc mạc nhất. Giao nhân nào cũng dính chút thuộc tính thủy, nên đuôi cá màu xanh biển xám xám là thường thấy nhất, gần như hòa làm một với biển cả.

Kiểu Hàm nhìn mà vẻ mặt đầy tiếc nuối. So với màu xanh băng lộng lẫy, màu này bình thường quá.

Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm như vậy, cười khẽ: “Sau này lại biến cho đệ xem.”

Tai Kiều Hàm lập tức đỏ bừng, cậu “ừm” một tiếng mơ hồ.

Trong đầu cậu lại không kìm được mà nghĩ đến suy nghĩ vừa nãy, cậu thấy không xem thì tốt hơn, cứ thấy xem nhiều, suy nghĩ liều mạng có khi lại nhiều thêm.

Không lâu sau, hai người theo Mạnh Cận bơi về phía kiến trúc lớn nhất tộc Giao nhân, dần dần hòa vào đoàn Giao nhân dự tiệc. Ánh mắt xung quanh liên tục liếc tới. Xem ra Mạnh Cận nói đúng, ở đây nhan sắc chính là địa vị, và giờ trong nhóm ba người họ, người địa vị cao nhất là Tiêu Cửu Từ.

Rất nhanh, các Giao nhân đến cổng hoàng cung.

Bên trong vọng ra tiếng nhạc náo nhiệt.

Nhưng mày Tiêu Cửu Từ lại nhíu lại ngay lúc họ bước vào kết giới hoàng cung.

“Có ma khí.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn