Lại tới nữa!
Hệ thống, ngươi mà nhắm trúng mấy điểm tích lũy kia của ta thì cứ nói thẳng, không cần vòng vo đòi đi. Cho ngươi, cho ngươi hết.
Theo lý mà nói, bản chất hệ thống không phải là nhắm vào nam chính, chỉ là dựa theo quỹ đạo của Thiên Đạo để sắp xếp nhiệm vụ, mục đích chính là giúp cậu không bị ý thức thế giới phát hiện ra sự bất thường.
Sở dĩ nó ban bố loại nhiệm vụ có vẻ không thân thiện này, là chứng tỏ Thiên Đạo vẫn không muốn Tiêu Cửu Từ dùng Băng Hồn Thảo hồi phục tu vi, ép y đi con đường cũ.
Còn Vạn Mộc Xuân, rõ ràng sự sống của Vạn Mộc Xuân ảnh hưởng rất lớn đến tương lai, nếu không cũng không nhấn mạnh việc để hắn bỏ mạng.
Vậy thì vấn đề tới rồi, Thiên Đạo càng muốn xảy ra, Kiều Hàm càng phải ngăn cản, chủ trương là phải đi ngược lại.
Vạn Mộc Xuân phải được cứu, Băng Hồn Thảo phải tiếp tục tìm.
Đối mặt với nhiệm vụ, Kiều Hàm thường có hai hướng suy nghĩ: một là hoàn thành gián tiếp, tìm lỗ hổng, tìm kiếm mặt tốt cho nam chính đại nhân; hai là lợi dụng cái BUG nam chính có thể ngăn cản cậu làm nhiệm vụ, để khiến nhiệm vụ thất bại.
Dù sao thì bất kể nhiệm vụ thành công hay thất bại cũng không khác gì, điểm cảm xúc vẫn thu thập được như thường.
Hướng đầu tiên dựa vào bộ não chủ quan và điều kiện khách quan.
Hướng thứ hai hoàn toàn dựa vào vận may, dù sao cậu cũng không thể chủ động yêu cầu nam chính tới ngăn cản, hệ thống sẽ hạn chế cậu.
Nhìn ba đầu ma thú đã liên tiếp phá vỡ hai lớp kết giới, nhiệm vụ lần này không nghi ngờ gì nữa là phải dùng Thẻ Bỏ Qua.
Nhiệm vụ ban bố đột ngột, thời gian không đủ, không kịp sắp xếp kế hoạch khác để hoàn thành gián tiếp. Lại là chế độ chiến đấu, không thể để nam chính phân tâm quản lý cái thân mất kiểm soát của mình, huống hồ bây giờ cậu được coi là sức chiến đấu mạnh nhất ở đây, bắt buộc phải ra tay.
Chỉ tiếc là nhiệm vụ bị bỏ qua không thể thu thập điểm cảm xúc, chỉ đành lãng phí 100 điểm.
Kiều Hàm phân tích một hồi trong nội tâm, đành đau lòng chọn sử dụng Thẻ Bỏ Qua.
Không lâu sau, con ma thú mạnh nhất bên ngoài đã xông ra khỏi kết giới, bị độc trận khống chế.
Dù sao cũng là nơi ở của Vạn Mộc Xuân, không thể hoàn toàn không có phòng hộ, chỉ là Vạn Mộc Xuân là người tùy hứng, cho rằng không ai cố ý đến giết hắn, cùng lắm là uy h**p hắn chữa bệnh cứu người, mà hắn còn không sợ chết, thì sợ gì người ta uy h**p, cho nên việc bảo vệ bản thân làm không tới nơi.
Độc vụ trận đó tác dụng có hạn với ma thú vốn có độc tính, chẳng mấy chốc, ma thú đã xông vào.
“Tại sao lại có ma thú chứ!” Vạn Mộc Xuân ngơ ngác, vội dùng uy áp tu vi chấn nhiếp, nhân cơ hội tấn công ma thú.
Nếu là linh thú hoặc tu sĩ bình thường, đối mặt với uy áp Hóa Thần kỳ, có thể lập tức quỳ xuống không động đậy, nhưng kẻ đến là ma thú, tu luyện chủ yếu bằng ma khí, tự nhiên hiệu quả rất thấp.
Vạn Mộc Xuân chỉ đành vừa chiến đấu vừa dùng linh phù đưa mấy tiểu đồng đi, mình hắn ở lại kháng cự một lúc, huỳnh quang xanh liên tục lóe lên khiến ma thú liên tiếp xuất hiện cũng khó mà đến gần.
Đột nhiên một cái móng vuốt khổng lồ giáng xuống, nhà cửa lập tức bị hất bay. Vạn Mộc Xuân gắng gượng dùng linh quang hệ Mộc làm khiên chống đỡ, nhưng hắn vẫn nghe thấy tiếng khiên sắp vỡ.
Vạn Mộc Xuân mắng to một tiếng, mắt thấy sắp không xong, giây tiếp theo, một sợi dây leo không mấy thuần thục quấn lấy móng vuốt của ma thú, cứu Vạn Mộc Xuân vừa kịp lúc.
Vạn Mộc Xuân tưởng là Kiều Hàm, dù sao người có thể dùng linh thực chiến đấu thuần thục, ở đây Kiều Hàm dám nhận số một, thì không ai dám nhận số hai, ngay cả hắn cũng không rành đường này.
Kết quả đợi hắn trốn thoát, lại phát hiện người điều khiển dây leo là Bạch Kha.
Lúc này Bạch Kha đang đầy mồ hôi, vì không thuần thục, nàng bị đối phương vung móng vuốt kéo dây leo quăng đi, dây leo cũng đứt ngay sau đó.
Vạn Mộc Xuân co rụt đồng tử, tiện tay ngắt một chiếc lá, chiếc lá trong ánh sáng xanh trở nên khổng lồ, bay nhanh ra đỡ lấy Bạch Kha, mang nàng bay về.
Nhưng đòn tấn công của ma thú theo sát ngay sau, ngay lúc Vạn Mộc Xuân sắp đón được người, một ngọn lửa đen ngòm bắn về phía họ.
Vạn Mộc Xuân dùng thuật pháp phản đòn, nhưng đối phương tấn công không ngừng, còn nhập thêm sức mạnh của con ma thú thứ hai, thứ ba, dường như đang tập trung sức mạnh tấn công hắn. Trong nháy mắt, sức mạnh vượt quá giới hạn, xuyên thủng phòng tuyến. Vạn Mộc Xuân không kịp nghĩ nhiều, ôm Bạch Kha dùng lưng đỡ đòn, ánh sáng xanh tạo thành khiên, mang theo hai hiệu quả hộ vệ và chữa trị cấp tốc, liên tục chống lại ngọn lửa đen.
Bạch Kha mở mắt ra là thấy Vạn Mộc Xuân nhíu mày hộc máu: “Sư thúc!”
Vạn Mộc Xuân “chậc” một tiếng, mất kiên nhẫn đẩy nàng ra: “Mau đi, tìm Kiều Hàm bọn họ, hai thằng nhóc chết tiệt, lúc quan trọng chạy đi đâu rồi! Bạn mình cũng không lo à?”
Vạn Mộc Xuân không thấy bọn họ có nghĩa vụ cứu mình, nhưng Bạch Kha là bạn của họ mà, rõ ràng biết Bạch Kha cũng như hắn, đều là y tu không giỏi chiến đấu, cứ thế bỏ chạy không quan tâm sao?
Đến giờ, ngoài kết giới Kiều Hàm bố trí lúc trước cản được một lúc, thì không thấy bóng dáng hai người đâu. Vạn Mộc Xuân thấy mình chết thì không sao, nhưng không thể liên lụy cô nương xinh như hoa như ngọc nhà người ta.
Mà đúng lúc này, Bạch Kha không những không trốn, còn liều mạng dùng những đòn tấn công mà mình nghĩ ra được, cố gắng phản kích.
“Ngốc à! Chúng nó kháng độc, chiêu của chúng ta vô dụng, đi đi!” Vạn Mộc Xuân nói rồi dán Phi Hành Phù lên người Bạch Kha. Hắn biết, với ma thú, tu vi càng cao càng hấp dẫn chúng, chỉ cần mình hắn ở đây, ma thú sẽ không đuổi theo người khác.
Bạch Kha không kịp phản ứng, bị một lá Phi Hành Phù mang đi, chỉ đành kinh hãi hét: “Đừng mà, sư thúc!”
Thấy Vạn Mộc Xuân sắp phải đối đầu với cả ba con ma thú, Bạch Kha biết hắn chắc chắn không trụ nổi, mắt nàng lập tức đỏ lên. Kết quả, đột nhiên một luồng khí lạnh ập tới từ sau lưng.
Ngay lúc lướt qua nàng, một giọng nói vang lên: “Vòng ra sau, hỗ trợ Kiều Hàm.”
Bạch Kha vừa nghe giọng nói quen thuộc, lòng liền ổn định. Quả nhiên nàng thấy một bóng dáng xanh thẳm như sao băng lướt qua, thân kiếm xanh u lại xuất hiện, rạch tan bóng tối, đường băng nhanh chóng lan ra, tạo cho Vạn Mộc Xuân một lớp vỏ băng dày. Trên vỏ băng mọc ra vô số gai băng, như con nhím, mang theo khí lạnh buốt, khiến lũ ma thú hoàn toàn không thể xuống tay.
Dù chỉ là thực lực Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng cũng là Trúc Cơ kỳ của Tiêu Cửu Từ, quả nhiên khác xa sức mạnh của người thường.
Y vừa ra tay, lập tức cứu được Vạn Mộc Xuân. Tuy y vừa mang người vừa đánh vừa lùi, nhưng cũng miễn cưỡng cầm cự, kéo dài thời gian.
Nhưng Bạch Kha biết kiểu cầm cự này không kéo dài được lâu, bọn họ chắc chắn vừa nãy đã nghĩ cách khác.
Đã bảo nàng đi hỗ trợ Kiều Hàm, Bạch Kha tất nhiên nghe theo, nhanh chóng nhờ tốc độ của Phi Hành Phù vòng ra sau.
Tới phía sau ba con ma thú, Bạch Kha mới kinh ngạc nhận ra ở đây vậy mà lại giấu một ma tu.
Chỉ thấy một bóng người bốc khói đen, mang một cặp mắt đỏ ngòm đang đấu với Kiều Hàm. Thực lực gã này cũng cỡ Kim Đan kỳ.
Thực lực tự nhiên không bằng lũ ma thú, nhưng cũng đủ áp chế Kiều Hàm. Xung quanh còn sót lại đường băng, rõ ràng vừa nãy là hai sư huynh đệ cùng nhau chiến đấu.
Nhưng vì phía trước nàng và Vạn Mộc Xuân gặp nguy, nên họ không thể không chia người qua cứu.
Giờ Kiều Hàm đang yếu thế, chỉ vì thủ pháp chiến đấu rất tàn nhẫn, nên đối phương cũng không làm gì được cậu. Nhờ Bạch Kha hỗ trợ, Kiều Hàm nhanh chóng áp chế được ma tu.
Một đóa hoa ăn thịt người khổng lồ được triệu hồi, nhân lúc ma tu đang chật vật liền nuốt chửng gã, vừa giảm sức chiến đấu của ma tu, vừa nhốt được gã lại.
“Đây rốt cuộc là…” Bạch Kha thở hổn hển.
Kiều Hàm đáp xuống, lại bố trí trận pháp phong ấn bên ngoài đóa hoa, đảm bảo ma tu không trốn thoát được, lúc này mới có thời gian nói: “Là ma tu điều khiển ma thú. Không khống chế ma tu, lũ ma thú này sẽ đánh mãi không ngừng.”
Nói xong cậu cùng Bạch Kha lập tức quay về. Bằng thực lực của họ, giết một con thì được, ba con ma thú cùng lúc, thì chắc chắn không giết nổi, nên cách tốt nhất là đuổi chúng đi.
Quả nhiên, lũ ma thú không bị ma tu điều khiển, vốn cũng không đói, tự nhiên đánh một lúc thì dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh, vẻ mặt không hiểu chuyện gì. Mãi đến khi sau lưng bị người ta tấn công, mà lại không bắt được người, chúng đành bực bội đi về phía trước.
Đi một hồi, chúng rời xa Lăng Long Hồ, vào một khu rừng phía Đông, tiến vào địa bàn của linh thú mới. Muốn ra ngoài cũng khó. Đó là cuộc chiến thuộc về dã thú.
Giữa đống hỗn độn, bốn người tuy đều bị thương, nhưng cũng an toàn. Vạn Mộc Xuân phất tay chữa trị cho mọi người. Chiến đấu thì không được, nhưng chữa trị chỉ mất một lát, về cơ bản đã hồi phục như cũ, đúng là một “vú em siêu cấp”.
Nhìn nhà cửa bị phá tan hoang, Vạn Mộc Xuân giận sôi máu: “Sống yên ổn trăm năm, ma thú ở đâu ra tấn công lão tử!”
“Rừng gần đây không có ma thú, chắc là có kẻ cố ý dịch chuyển tới.” Tiêu Cửu Từ vừa nói, vừa nhìn Kiều Hàm. Kiều Hàm lập tức thả ma tu bị bắt ra.
Ma tu bị dịch nhầy ăn mòn vừa thoát ra, còn chưa kịp động, hai chân đã bị đóng băng, hai tay bị dây leo quấn chặt, vô số gai đất đâm lên chĩa thẳng vào đầu gã, dường như chỉ cần gã động đậy là sẽ bị đâm xuyên.
Ma tu biết mình hết cách, chỉ đành hung hăng nhìn họ.
“Ý gì đây? Lẽ nào là gã ma tu này chỉ huy, cố ý đến giết ta?” Vạn Mộc Xuân không dám tin.
Kiều Hàm mặt lạnh lùng: “Ai biết được, tra hỏi xem.” Nói xong cậu định dùng Sưu Hồn Thuật. Lại bị Tiêu Cửu Từ cản lại.
Chỉ thấy ma tu cười khẩy, rõ ràng Sưu Hồn Thuật vô dụng với gã, giống như Bàng Chỉ lúc trước.
“Không cần phiền phức vậy.” Vạn Mộc Xuân cười lạnh, một vốc bột có linh quang rắc về phía ma tu. Ma tu muốn nín thở không kịp, hít vào xong, hai mắt lập tức mất tiêu cự, như con rối.
“Nói, ngươi đến làm gì!”
“Giết… Vạn Mộc Xuân, và… Tiêu Cửu Từ.”
Sắc mặt Kiều Hàm lập tức thay đổi, cậu nhìn Tiêu Cửu Từ. Trong nguyên tác không có đoạn này!
Tiêu Cửu Từ lại có vẻ không bất ngờ. Y bây giờ cũng coi như có thù với Ma giới, nếu chúng biết y sẽ hồi phục, muốn tới ngăn cản cũng không phải không thể.
Nhưng vì một mình y mà giết Vạn Mộc Xuân, thì có hơi thừa thãi, trừ phi bản thân Vạn Mộc Xuân có lý do đáng bị giết.
“Tại sao!” Vạn Mộc Xuân giận dữ.
Kết quả đối phương vẫn trả lời như cái máy, giết Vạn Mộc Xuân và Tiêu Cửu Từ.
Rõ ràng gã này chỉ làm theo lệnh, không biết tại sao.
“Rốt cuộc kẻ nào không sợ chết phái ngươi tới giết bọn ta?” Vạn Mộc Xuân gầm lên.
Một chữ “không” còn chưa nói ra, đã thấy ma tu đột nhiên trợn mắt, co giật toàn thân, rõ ràng bị trói rất chặt, cơ thể vẫn bắt đầu vặn vẹo.
Tiêu Cửu Từ lập tức định đóng băng gã hoàn toàn, nhưng không kịp.
Chỉ thấy ma tu đó chết ngay trước mặt họ, hộc máu mà chết. Thuật chữa trị của Vạn Mộc Xuân cũng không theo kịp, rõ ràng là huyết thệ phản phệ.
Ma tu này biết ai ra lệnh cho gã, nhưng nếu nói ra sẽ bị phản phệ. Vốn gã sẽ không nói, ai ngờ bị thuốc của Vạn Mộc Xuân khống chế, phạm vào điều cấm kỵ.
Sau một trận đột kích, ngoài việc biết có kẻ muốn hại hai người họ, thì không biết gì khác.
Mà thông tin Kiều Hàm thấy trong nguyên tác cũng có hạn, nên thật sự không hiểu gì cả.
“Vạn tiền bối, gần đây ngươi có tiếp xúc chuyện gì liên quan đến Ma tộc không?” Tiêu Cửu Từ đột nhiên hỏi.
Vạn Mộc Xuân đang bực bội, nghe vậy sững sờ, gãi đầu: “Ta không biết! Ma tu làm gì phổ biến thế. Ta cùng lắm tiếp xúc Yêu tu hoặc Tà tu. Ma tộc thì càng không thể gặp được.”
Tiêu Cửu Từ nhíu mày: “Vậy ta đề nghị trước khi làm rõ nguyên nhân, ngươi tạm thời ẩn danh, trốn truy sát đi.”
Vạn Mộc Xuân lập tức bất mãn: “Chuyện này không manh mối, làm rõ thế nào? Lẽ nào một ngày chưa rõ, ta phải trốn một ngày?”
Kiều Hàm lập tức nói: “Bọn họ lần này là đánh giá sai sức chiến đấu ở đây, mới để chúng ta thoát nạn. Nếu sau này ta và sư huynh đi rồi, ngươi tính tự bảo vệ mình thế nào?”
Ma thú do ma tu điều khiển dù có lợi hại, cấp bậc cũng không đủ nghiền ép họ. Kẻ địch chắc chắn nghĩ sức chiến đấu của phe này chỉ có vậy, dùng ba con ma thú vây giết là đủ.
Đúng là xem thường đầu óc của họ và thực lực Trúc Cơ kỳ đã hồi phục của Tiêu Cửu Từ.
Nhưng lần này thất bại, lần sau chắc chắn sẽ sắp xếp kế sách vẹn toàn, không cho họ cơ hội trốn thoát.
Đến lúc đó cậu và sư huynh đi rồi, Vạn Mộc Xuân sẽ chỉ có nước chết chắc như trong nguyên tác.
Vạn Mộc Xuân bị Kiều Hàm nói cho co giật khóe miệng. “Biết vậy, đã kiếm thêm mấy hộ vệ rồi.”
“Hay là ngươi đi cùng bọn ta tìm Băng Hồn Thảo trước đi.” Kiều Hàm dụ dỗ, có thể giúp nam chính giám sát tình hình hồi phục cũng tốt.
Kết quả Vạn Mộc Xuân không mắc bẫy: “Mơ đẹp! Không ai khống chế được tự do của ta.”
Kiều Hàm bực bội nhìn hắn.
“Hay là về Tam Muội Môn đi.” Bạch Kha lập tức đề nghị.
Vạn Mộc Xuân đảo mắt trắng dã: “Vậy ta thà trốn chui trốn nhủi còn hơn. Chỉ cần ta muốn trốn, không ai tìm được ta!”
Điều này lại là thật, năm đó hắn độc sát nhóm người kia rồi bỏ trốn, Tiên Minh huy động lực lượng cũng không tìm ra hắn.
Bạch Kha mím môi nhìn Vạn Mộc Xuân, lo lắng không thôi.
Tiêu Cửu Từ cũng không làm khó Vạn Mộc Xuân, mà mở miệng nói: “Nếu có một ngày ta tra ra chân tướng, sẽ thông báo rộng rãi, đến lúc đó Vạn tiền bối không cần trốn nữa. Nhưng trước đó, Vạn tiền bối xin hãy nhớ, bất kỳ danh môn chính phái nào, dù là Tiên Minh muốn tiếp cận ngàu, tìm ngài, tốt nhất đều đừng dễ dàng tin tưởng.”
“Chuyện này còn cần tiểu bối nhà ngươi dặn ta à? Quỳnh Bích nói không sai, ngươi đúng là thích lo chuyện bao đồng.” Vạn Mộc Xuân nhướng mày nói. Ma tu này đến rất kỳ lạ, Vạn Mộc Xuân tự nhiên cũng sẽ nghĩ nhiều. Có thể nói, ngoài mấy người trước mắt, những người khác nếu xuất hiện trước mặt hắn, hắn đều phải đặt dấu chấm hỏi, ai biết ma tu ẩn nấp ở đâu.
Tiêu Cửu Từ bị nói cho nghẹn họng. Kiều Hàm bực bội lườm gã này một cái. Quan tâm hắn còn không tốt sao.
Đợi Vạn Mộc Xuân định dọn dẹp nơi này, chuẩn bị chạy trốn, Bạch Kha liền qua giúp.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhìn đống hỗn độn, tâm trạng nặng trĩu.
“Chắc là người của Bất Niệm Cung.” Tiêu Cửu Từ đột nhiên mở miệng. “Thời gian quá kỳ lạ.”
Kiều Hàm nhớ tới ma tu ẩn nấp trong Bất Niệm Cung, nhân vật lợi hại có thể diệt cả Tần gia. Nhưng ma tu lần này thực lực lại bình thường, lẽ nào gã nghe lệnh của tên ma tu nội gián kia ở Bất Niệm Cung đến giết họ? Xem ra vây cánh đã phát triển không ít.
Kết quả giây sau Tiêu Cửu Từ liền nói: “Đoạn Y, Đoạn gia…”
Kiều Hàm giật mình: “Không phải là trưởng lão nào đó đã diệt Tần gia sao?”
Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn Kiều Hàm, nghiêm túc nói: “Ta nghi ngờ trưởng lão kia cũng chỉ là một thủ hạ được phát triển thôi, người thật sự có vấn đề, có thể là Đoạn gia.” Trước đây quá nhiều sự kiện đưa đến Tiên Minh xử lý đều không thỏa đáng. Lúc đó y cứ thấy có gì đó không đúng. Nếu Đoạn gia đều có vấn đề, chỉ bằng chức vị của họ ở Tiên Minh, rất có thể là cố ý làm vậy.
Kiều Hàm trợn to hai mắt, nguyên tác không nhắc tới! Nguyên tác VS phán đoán của nam chính, Kiều Hàm vẫn là tin phán đoán của nam chính. “Có vấn đề chỗ nào?”
Tiêu Cửu Từ phân tích: “Người biết ta đến đây có một số, nhưng người biết khi nào ta rời đi lại rất ít. Lần này ma tu đột kích vừa hay là sau khi họ rời đi, trước khi ta đi, thời gian rất trùng hợp. Nếu chỉ giết ta, còn có thể nói là tên trưởng lão ma tu kia biết tin nên cố ý sắp xếp. Nhưng tại sao người chủ yếu muốn giết không phải là ta và đệ, mà là ta và Vạn Mộc Xuân? Trừ phi sự tồn tại của Vạn Mộc Xuân bất lợi cho chuyện gì đó. Nhưng Vạn Mộc Xuân đã ở đây cả trăm năm, sao sớm không giết, trừ phi hắn vừa tiếp xúc với nhân vật có liên quan.”
“Trước đó ta đã thấy rất lạ. Đoạn Y sức khỏe không tốt đã đồn nhiều năm, nhưng đây là lần đầu tìm Vạn Mộc Xuân. Nếu không phải kéo dài không nổi, cô ta sẽ không đến. Điều này rất không hợp lý với một người quanh năm bị bệnh nan y hành hạ.”
“Trừ phi cô ta sợ bị kiểm tra ra gì đó!” Kiều Hàm lập tức nghĩ tới chuyện Vạn Mộc Xuân từng nói với mình.
Cho nên trong nguyên tác, hắn chết là vì phát hiện ra gì đó lúc chữa bệnh cho Đoạn Y.
Nhưng lần này cậu đã dặn Vạn Mộc Xuân đừng đào bới riêng tư của bệnh nhân. Vạn Mộc Xuân sau đó cũng không để tâm đến cái thể chất kỳ lạ kia nữa.
Không đúng, Vạn Mộc Xuân cái miệng không kín này hình như đã mấy lần nhắc đến thể chất kỳ lạ của cô ta trước mặt Đoạn Y. Có lẽ bất kể là nguyên tác hay hiện tại, Vạn Mộc Xuân thật ra chưa chắc đã tra ra gì, chỉ là cảm thấy kỳ lạ, cũng đủ khiến đối phương nổi sát tâm!
Kiều Hàm bây giờ rất muốn mắng mình, cậu đã bỏ lỡ một cơ hội biết chân tướng! Dù sao đối phương cũng sẽ ra tay, lẽ ra nên để Vạn Mộc Xuân tra ra chân tướng mới phải!
Kiều Hàm lập tức trở nên vô cùng hối hận. Tiêu Cửu Từ thấy cậu như vậy, vội hỏi: “Sao thế?”
Kiều Hàm áy náy kể lại sự tình: “Xin lỗi, sư huynh, ta thật sự không ngờ lại thế này.”
Tiêu Cửu Từ bật cười, y xoa đầu Kiều Hàm: “Việc này sao có thể trách đệ, đệ có lỗi gì đâu. Nói nhỏ thì, là y tu vốn không nên thăm dò riêng tư của bệnh nhân. Nói lớn thì, cho dù Vạn Mộc Xuân thật sự đào ra bí mật quan trọng, dựa vào quyền thế của Bất Niệm Cung và Đoạn gia hiện giờ, cũng không phải một hai người đã tách khỏi thế lực chính như chúng ta có thể lay chuyển. Biết đâu còn vì không đủ chứng cứ mà bị hãm hại ngược. Bây giờ không biết gì, đối phương còn định diệt khẩu, nếu Vạn Mộc Xuân thật sự tra ra gì, đối phương sẽ bất chấp mọi giá, dốc toàn lực lấy mạng hắn, vậy thì thật sự không còn đường thoát. Cho nên, đệ xem như đã cứu hắn. Làm tốt lắm.”
Kiều Hàm ngơ ngác nhìn Tiêu Cửu Từ, gò má đỏ bừng không kiểm soát, mắt cậu lấp lánh ánh nước.
Sư huynh cũng cưng chiều cậu quá rồi. Tuy là hiểu lầm, nhưng đúng là khiến họ mất một cơ hội tốt. Y không những không trách, còn khen cậu, đúng là không có nguyên tắc.
Kiều Hàm từ nhỏ đến lớn, không làm sai cũng bị oan uổng, trách phạt, làm sai thì càng khỏi phải nói. Cậu thật sự chưa từng trải qua cảm giác được thiên vị vô điều kiện, vô giới hạn. Hành động này của Tiêu Cửu Từ, thật sự khiến Kiều Hàm đang cảm thấy mình làm sai, nội tâm lại ngọt ngào rất lâu.
Chính vì người như y, mà mình có chịu chút tủi thân nào cũng đáng.
Nhưng Kiều Hàm cũng không được chiều sinh hư, mà tích cực nói: “Hay là lát nữa nói với Vạn Mộc Xuân một tiếng? Nhân lúc hắn ẩn cư, điều tra nghiên cứu kỹ một phen? Tám chín phần là ma tu rồi.”
Tiêu Cửu Từ gật đầu, rồi lại hơi do dự: “Nhưng theo tính Vạn Mộc Xuân, nếu thật sự tra ra gì, chắc sẽ đi báo thù thẳng luôn.”
Kiều Hàm nghĩ nghĩ, cảm thấy hắn sẽ xông thẳng đến Bất Niệm Cung độc chết Đoạn Y và những người liên quan. Như vậy chính hắn cũng cửu tử nhất sinh, thật sự không đáng.
Tiêu Cửu Từ cũng đang đau đầu, dù sao đa phần cũng chỉ là suy đoán của họ.
“Trước đây chúng ta cứ nghĩ cấp cao nhất của Bất Niệm Cung dính líu chỉ là tên trưởng lão ẩn nấp kia, xem ra không hẳn. Để phòng bất trắc, vẫn nên tạm coi Đoạn Y và Đoạn gia là ma tu. Nếu mục đích là thả Ma tộc ra, vậy họ chắc sẽ còn làm nhiều chuyện, đối với giới tu chân, Nhân giới, Yêu giới đều là tai họa ngập đầu.”
Kiều Hàm run lên, trong nguyên tác chẳng phải là đám ô hợp do Đoạn gia dẫn đầu, xung đột với Yêu giới, dẫn đến phong ấn Ma giới bị phá vỡ, mới gây ra đại loạn thiên địa sau này sao?
Nếu Đoạn gia cấu kết với Ma tộc từ đầu, vậy mọi chuyện đều thông cả. Chưa bao giờ là ngu muội, mà là có mục đích… Khoan, không đúng.
“Bất Niệm Cung chắc không phải tất cả đều liên quan đến Ma tộc chứ.” Kiều Hàm đột nhiên nói.
Tiêu Cửu Từ gật đầu: “Lão tổ Độ Kiếp kỳ của Bất Niệm Cung, chiến lực số một giới tu chân, và một số người khác chắc là không biết. Dù có hơn một nửa lực lượng cấu kết với Ma tộc, Bất Niệm Cung cũng sẽ bị Ma tộc khống chế hoàn toàn. Dựa vào địa vị của Bất Niệm Cung ở Tiên Minh hiện giờ, cũng tương đương khống chế một nửa giới tu chân, ra tay tuyệt đối sẽ không kiêng dè như bây giờ. Căn cứ những chuyện đã xảy ra, lực lượng của họ chắc là chưa đủ, nên chỉ có thể ngấm ngầm làm vài chuyện.”
Kiều Hàm thở phào, vì cậu cũng nghĩ tới trong nguyên tác, sau này Đoạn gia đều chết vì đủ lý do, nhưng lão tổ Độ Kiếp kỳ và vị đại sư huynh tên Thiệu Vũ kia còn thao túng tâm lý Tiêu Cửu Từ, bắt y tiếp nhận sức mạnh cứu thế. Nếu thật sự là một phe với Ma tộc, giết thẳng Tiêu Cửu Từ là xong, mắc gì bắt y cứu thế.
Cho nên khả năng cao nhất là Đoạn gia liên quan đến Ma giới, bao che cho tên trưởng lão kia, mới để gã làm nhiều chuyện như vậy. Nhưng Kiều Hàm nhìn kiểu gì cũng thấy Đoạn Uân không giống người giữ được bí mật.
Vị Thủy Linh Tiên Cơ tính tình bệnh kiều kia, còn có vị Kim Linh Tiên Cơ chưa xuất hiện Đoạn Cẩm, ngược lại có khả năng che giấu thân phận làm chuyện mờ ám.
Kiều Hàm suy nghĩ lung tung, cứ cảm thấy trong nguyên tác chỗ nào cũng là hố, bây giờ toàn bẫy cậu và nam chính.
Đang thảo luận, Bạch Kha đi ra trước.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm nhìn nhau, rồi vẫn nghiêm túc nói với Bạch Kha: “Bọn ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Bạch Kha nghi hoặc nhìn họ.
Đợi Tiêu Cửu Từ nói hết nghi ngờ về Đoạn Y, Bạch Kha ngây cả người.
“Sao có thể? Đây chắc chắn chỉ là trùng hợp.” Bạch Kha vội nói: “Người Đoạn gia dù có lúc không dễ chung sống, nhưng tuyệt đối không liên quan đến Ma tộc.”
Vì không thể nói với Bạch Kha chuyện nhà Tần Tu Trọng, dù sao cũng là riêng tư của người khác, nên phân tích về việc Đoạn Y liên quan đến ma tu đột kích lần này bị thiếu một phần suy đoán hợp lý, nghe có vẻ hơi bịa đặt.
Biết Bạch Kha khó mà chấp nhận, có thể nói Bạch Kha đã là đại diện cho phần lớn những người lý trí. Nếu là người có cảm tình với Đoạn gia, hoặc kẻ xu nịnh quyền thế, chắc chắn ngay cả cơ hội nói hết cũng không cho. Huống hồ đây chỉ là suy đoán, không có chứng cứ.
Mà Bạch Kha khó chấp nhận, còn có một lý do nữa.
Bạch Kha nhíu mày, ngỡ ngàng nói: “Cho dù các ngươi nghi ngờ gì, cũng không nên nói thẳng với ta. Các ngươi tin ta như vậy sao? Sư phụ ta là Diệu Thủ Tiên Cô, có họ hàng xa với Đoạn gia. Sư huynh ta thân thiết với Đoạn Y. Các ngươi không sợ ta cũng là người của họ, hoặc ta sẽ lỡ miệng tiết lộ nghi ngờ của các ngươi cho họ sao, lỡ như…”
Bạch Kha hoảng quá nói bừa đến đây, thấy hai người đối diện mặt vẫn thản nhiên, nàng đột nhiên khựng lại, mắt đỏ hoe nhìn hai người, dường như đã phản ứng kịp.
“Các ngươi lo cho ta?”
Kiều Hàm ho khan: “Tuy vừa nãy ma tu chủ yếu muốn giết sư huynh ta và Vạn Mộc Xuân, nhưng nếu đối phương đủ cẩn thận, chắc chắn sẽ diệt khẩu cả chúng ta, dù sao mọi người cũng ở cùng Vạn Mộc Xuân quá lâu rồi.”
Tiêu Cửu Từ cười nhạt: “Phòng người thì phải có, hại người thì đừng nên. Ngươi cứ coi như bọn ta đoán bừa, trong lòng đề phòng là được. Sư phụ ngươi chắc chắn không có vấn đề, bằng năng lực y tu của Tam Muội Môn, ma tu cũng không trà trộn vào được. Chỉ sợ sư phụ ngươi cũng bị lừa gạt, sau đó liên lụy đến ngươi thì không hay.”
Bạch Kha khá xúc động nhìn hai người trước mắt. Dù tiết lộ cho nàng sẽ có đủ thứ phiền phức, nhưng họ vẫn chọn nói cho nàng, chỉ vì lo nàng không biết gì mà bị hại.
Bạch Kha mím môi: “Các ngươi nói sư thúc phát hiện thể chất Đoạn Y bất thường, vẫn chưa điều tra tiếp, các ngươi định để hắn điều tra tiếp à?”
Tiêu Cửu Từ nói ra nỗi lo của mình.
Mắt Bạch Kha lóe lên: “Vậy các ngươi nói với hắn, không cần lo.”
Hai người sững sờ, đúng lúc giọng Vạn Mộc Xuân vọng tới. Hắn đã dọn dẹp xong, đang định qua nói cho Tiêu Cửu Từ bọn họ thông tin về Băng Hồn Thảo.
Kết quả hắn vừa đến, não còn chưa kịp thông, đợi khi phản ứng lại, liền giận không kiềm được: “Ta đã thấy ả có vấn đề mà! May mà tình trạng của ả ta đều nhớ. Nếu để ta tra sách tìm ra chứng cứ ả liên quan đến Ma giới, lão tử độc chết ả luôn!”
Quả nhiên như họ đoán, Vạn Mộc Xuân lười dây dưa lôi thôi với người khác, nhất định sẽ ra tay thẳng.
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm vừa định khuyên, thì thấy Bạch Kha đột nhiên lên tiếng: “Sư thúc, để ta đi theo ngài đi.”
“Hả?” Vạn Mộc Xuân đang tức giận, vừa nghe Bạch Kha đòi theo, lập tức xù lông theo thói quen. “Ta có làm gì đâu, ngươi lại muốn làm gì?!”
Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm ngỡ ngàng nhìn Bạch Kha.
Bạch Kha bị nhìn đến đỏ mặt: “Nếu Đoạn Y có vấn đề, ta về cũng sẽ gặp nguy hiểm. Chuyện này là sư thúc liên lụy ta, ngài, ngài phải chịu trách nhiệm…”
Bạch Kha không quen nói mấy lời này, lúc nói nàng còn vấp, mắt không dám nhìn Vạn Mộc Xuân, cảm giác như đang lừa trưởng bối.
Vì tính cách Bạch Kha rất dễ nhìn thấu, nên bộ dạng này của nàng khiến cả ba người đều trợn mắt há mồm.
“Ngươi bảo ta chịu trách nhiệm, ngươi điên à?!”
Mặt Bạch Kha càng đỏ: “Sư thúc cứ cho ta theo thúc đi. Ngài ẩn danh không tiện tìm dược đồng, ta có thể làm trợ thủ cho ngài. Ta cũng muốn học hỏi thêm từ ngài. Xin… xin ngài.”
Má Vạn Mộc Xuân bắt đầu co giật, hắn khó tin quay đầu, thì thầm với Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ: “Con bé mới đập đầu à?”
Nhưng Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đã hiểu ra dụng tâm của Bạch Kha.
Nàng không chắc nên tin ai, cũng sợ mình lỡ tiết lộ bí mật của Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm. Cách tốt nhất là tạm rời xa tranh chấp. Vừa hay họ cũng đang lo Vạn Mộc Xuân tra ra chân tướng sẽ hành động l* m*ng. Nếu Bạch Kha đi theo, còn có thể trông chừng hắn. Lỡ hắn không nghe khuyên mà hành động thiếu suy nghĩ, Bạch Kha còn có thể đến tìm họ.
Cho nên Bạch Kha đi theo Vạn Mộc Xuân là vẹn cả đôi đường.
Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ bất đắc dĩ nhìn nhau. Chuyện này đúng là khó xử, mà cách của Bạch Kha lại là tốt nhất hiện giờ.
Nhưng Vạn Mộc Xuân đâu phải người dễ nói chuyện?
“Ta từ chối!”
Quả nhiên!
Kết quả Bạch Kha lúng túng giơ tay, huỳnh quang xanh rơi lả tả. Vạn Mộc Xuân sững sờ, đột nhiên phát hiện trên mu bàn tay mình có một đốm linh quang.
Hắn chùi chùi, không chùi đi được.
“Truy Tung Phấn ta nghiên cứu, ta bảo ngươi thử lên người sư huynh ngươi mà!” Vạn Mộc Xuân kinh hãi.
Bạch Kha lúng túng sờ mũi. Lúc đó nàng bám theo Vạn Mộc Xuân, sợ hắn làm bậy với Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ, lại sợ mình theo không kịp, nên dùng thẳng lên người hắn luôn.
Vạn Mộc Xuân nhìn chằm chằm, một lúc sau hắn cười nói: “Quả nhiên không phát hiện được, cũng không xóa được. Xem ra thật sự cần một năm mới phai, ta đúng là thiên tài…”
Rồi hắn phản ứng lại, trừng mắt giận dữ với Bạch Kha: “Ngươi ngươi ngươi! Đại nghịch bất đạo, ngươi tin lão tử độc chết ngươi không! Ta xem người chết thì theo dõi ta kiểu gì!”
Bạch Kha rụt cổ, vốn định coi như không có Truy Tung Phấn này, nhưng giờ không thể không thừa nhận. Nàng lần đầu làm chuyện thất lễ như vậy, lại bị mắng té tát, xấu hổ đến sắp khóc.
Nhưng nàng vẫn bướng bỉnh: “Tùy sư thúc. Chỉ cần ta còn sống, ta nhất định sẽ theo.”
Vạn Mộc Xuân tức đến hụt hơi, thật không ngờ có ngày lại bị thỏ cắn chết không buông.
Cuối cùng, Kiều Hàm nhìn Vạn Mộc Xuân hít sâu ba lần, hắn mới hung hăng mở miệng: “Ngươi muốn theo ta bao lâu?” Rõ ràng hắn hiểu lùi một bước biển rộng trời cao, còn có trợ thủ và sức chiến đấu miễn phí, tội gì không nhận?
Bạch Kha lập tức thở phào, nàng liếc Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm, nói: “Đến khi điều tra rõ ràng, chúng ta không cần trốn nữa thì thôi.” Lúc đó là người hay quỷ sẽ rõ, Bạch Kha cũng không cần khó xử vì lập trường.
Ngay sau đó, Vạn Mộc Xuân híp mắt nhìn Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm.
Kiều Hàm lập tức nói: “Chúng ta sẽ nhanh nhất có thể.” Mối họa lớn trong lòng như vậy, đợi Tiêu Cửu Từ hồi phục thực lực, chắc chắn sẽ nghĩ cách diệt trừ đầu tiên.
Cuối cùng, Vạn Mộc Xuân đành bực bội chấp nhận sự thật bị Bạch Kha bám lấy. Kiều Hàm cứ cảm thấy hắn như bị rút cạn linh hồn, uể oải vô lực. Dù sao hắn cũng là kẻ ghét xã giao, nếu chịu dắt theo một người trưởng thành như Bạch Kha, hắn đã sớm nhận đồ đệ rồi.
Sau đó lúc nói về Băng Hồn Thảo, Vạn Mộc Xuân cũng chẳng có giọng điệu tốt đẹp gì.
“Ba gốc. Một gốc ở Đông Hải Chi Uyên, một gốc ở Tây Phong Tuyết Quốc, và một gốc ở Lạc Hà Tiên Phủ.”
Lời này vừa dứt, Tiêu Cửu Từ chìm vào suy tư, còn tay của Kiều Hàm lại gần như run lên không kiểm soát, toàn thân căng cứng.
Một luồng hơi lạnh bò lên tim cậu.
Trùng hợp quá, tại sao lại trùng khớp với quỹ đạo hành động của Tiêu Cửu Từ sau khi trở thành phàm nhân trong nguyên tác đến vậy.
Những nơi đó đều chôn giấu điều kiện để Tiêu Cửu Từ khôi phục huyết mạch bán yêu mà.
Kiều Hàm lập tức không cam lòng nói: “Chỉ có ba nơi này thôi sao? Không có chỗ khác à, cho thêm ít thông tin đi, để chúng ta chọn chỗ dễ.”
Vạn Mộc Xuân mất kiên nhẫn liếc cậu một cái: “Ngươi tưởng Băng Hồn Thảo là cải trắng à? Nếu không phải ta có thời gian muốn nghiên cứu Băng Hồn Thảo có trồng được không, cũng không thu thập được nhiều thông tin thế. Mấy chỗ còn lại đều ở trong bí cảnh, tạm thời không mở, ngươi định đợi mấy trăm năm à? Cũng không xem sư huynh ngươi đợi nổi không. Các ngươi coi như may mắn rồi, vừa hay có ba gốc còn sót lại, có thể lấy được.”
May mắn cái quái gì!
Cảm giác bị vận mệnh vô hình khống chế đó thật sự khiến Kiều Hàm run cả răng, cuối cùng cậu chỉ đành nghiến chặt răng, một mùi máu tanh lan ra trong miệng.
Thiên Đạo, ngươi đủ tàn nhẫn!
Sắp xếp toàn bộ những thứ thay đổi vận mệnh của Tiêu Cửu Từ ngay cạnh cạm bẫy, đúng là cơ hội và rủi ro cùng tồn tại.
Ngươi tưởng bọn ta sẽ sợ sao? Rủi ro đã biết trước thì còn gọi là rủi ro? Quá coi thường sức mạnh của bọn ta rồi!
Sau khi bàn bạc, họ quyết định đến Đông Hải Chi Uyên trước.
Bên ngoài Việt Hải chính là Đông Hải, cũng là nơi tụ tập của Giao nhân thật sự.
Gieo thiện duyên quả nhiên có lợi, ví dụ như tình hình của họ tốt hơn trong nguyên tác rất nhiều. Ít nhất họ quen một Giao nhân, Giao nhân còn cho họ trân châu, ngậm trân châu có thể đi qua Nhược Thủy – nơi làm tiêu biến mọi linh lực, mà Nhược Thủy chính là rào cản lớn nhất của Đông Hải Chi Uyên.
Biết đâu Mạnh Cận, bạn của Tiêu Cửu Từ, giờ cũng đang học nghệ ở chỗ Giao nhân như trong nguyên tác.
Cho nên chọn đến Đông Hải trước cũng là để chặng đầu thuận lợi hơn.
Rất nhanh, nhân lúc đêm tối, bốn người cáo biệt rồi chia nhau hành động.
Nhìn Bạch Kha đi cùng Vạn Mộc Xuân, Kiều Hàm thật sự không yên tâm, lo Bạch Kha bị bắt nạt.
Tiêu Cửu Từ cười nói: “Sẽ không đâu.”
Hai người quay về thị trấn, lại dùng thuật pháp chuyên dụng gửi tin cho Tần Tu Trọng và Lục Truy. Dù sao hiện giờ hai người này biết nhiều thông tin về Ma tộc nhất, cũng phải nhắc họ phòng bị. Hơn nữa họ cũng đều lo lắng cho tình hình của Tiêu Cửu Từ.
Về nguyên tắc, loại mật thư này, chỉ có người tương ứng nhỏ máu mới mở được, nên sẽ không bị kẻ khác chặn. Nhưng để phòng bất trắc, Tiêu Cửu Từ vẫn dùng cách nói ẩn ý.
Y mô tả lại toàn bộ quá trình đến đây, như thể kể lại hành trình cho bạn bè, không cố ý nhấn mạnh gì, cuối cùng cũng nói rõ mình an toàn, nhưng Vạn Mộc Xuân mất tích rồi.
Tiếp theo y định tiếp tục tìm cơ hội đột phá khác, không nói rõ chuyện Băng Hồn Thảo.
“Nói vậy họ hiểu không?” Kiều Hàm không yên tâm.
“Ta không có lý do gì để nói chuyện của người khác với họ, nói ra tất sẽ khiến họ chú ý, họ sẽ hiểu.”
“Lục Truy là huynh đệ nhiều năm với huynh, hiểu huynh ta có thể hiểu, huynh chắc Tần Tu Trọng hiểu được à?”
Tiêu Cửu Từ lại cười nói: “Ta thấy Tần Tu Trọng sẽ ngộ ra trước Lục Truy.”
Kiều Hàm sững sờ. Xem ra không hổ là hai người đứng đầu nhì trong nguyên tác, dù không phải huynh đệ vào sinh ra tử, nhưng “quý trọng lẫn nhau” không phải nói suông. Họ rất tin tưởng đối phương.
Hôm sau, hai người vừa về Bất Niệm Cung và Ngọc Hư Tông đều nhận được mật thư.
Lục Truy nhìn mật thư nghĩ nửa ngày, lẩm bẩm: “Chắc chắn có gì đó, để ta xem lại, không lẽ là… không thể nào.”
Bên kia, Đoạn Y đích thân mang thư cho Tần Tu Trọng vừa từ sân diễn võ về. “Mật thư của ngươi.”
Tần Tu Trọng nhận lấy, thấy là của Tiêu Cửu Từ gửi, lập tức khó hiểu định mở, lại thấy Đoạn Y ngồi đây không đi. Hắn do dự một lúc, vừa hay Kiều Uyển đi tới, thấy Đoạn Y ở đây, hai nữ nhân liền bắt chuyện.
Tần Tu Trọng không nghe thấy lời lẽ móc mỉa bên trong, chỉ nhân cơ hội mở mật thư đọc. Chỉ thấy đôi mắt hắn dần trở nên hung ác, rồi lại khôi phục rất nhanh.
“Tần đại ca, là thư của Tiêu sư huynh à? Bọn họ sao rồi?” Kiều Uyển hỏi.
Đoạn Y cũng cười: “Trong thư nói sao? Lúc ta đi cũng không biết họ chữa trị thế nào.”
Tần Tu Trọng vẻ mặt đau đớn: “Sau khi các ngươi đi, ma tu đáng hận đã mang ma thú tấn công Lăng Long Hồ!”
“Cái gì!” Đoạn Y thất kinh, “Bọn họ sao rồi?”
Kiều Uyển sững sờ.
Tần Tu Trọng nhíu mày: “Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm được cứu ra, nhưng những người khác mất tích rồi, nên họ cũng không rõ sau đó thế nào, chỉ thấy thi thể ma tu, đã giao cho Tiên Minh.” Nói rồi, hắn còn mở thư cho mọi người xem.
Kiều Uyển thở phào.
Đoạn Y thấy Tần Tu Trọng thần sắc bình thường, rõ ràng không nghi ngờ gì. Nàng ta cũng lướt qua thư, không thấy gì bất thường, mới nói: “Giá mà chúng ta ở lại thêm mấy ngày.”
“Trên đời không có ‘giá mà’. Ta muốn đi xem thi thể ma tu.”
“Ta cũng vừa hay phải đến Tiên Minh, đi cùng ngươi.” Đoạn Y lập tức nói.
Kiều Uyển liếc Đoạn Y, định nói gì đó, kết quả nghe Tần Tu Trọng nói “được”, nội tâm Kiều Uyển “lộp bộp” một tiếng.
Cùng lúc đó, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đã đến bờ biển Việt Hải, chuẩn bị tìm thuyền ra khơi. Biển lớn thế này không thể cứ ngự kiếm bay mãi, mệt lắm, nên đi thuyền trước. Chỉ là Kiều Hàm dường như đã quên mất thể chất say sóng nôn ói của mình. Lên thuyền chưa được bao lâu, cậu đã không chịu nổi. Đợi đến khi không nôn ra được nữa, cậu đã mềm nhũn toàn thân, được Tiêu Cửu Từ bế về khoang thuyền.
Kiều Hàm mơ màng chỉ cảm thấy liên tục có khí tức mát lạnh chui vào lục phủ ngũ tạng, dần dần cũng thấy dễ chịu hơn rồi ngủ thiếp đi. Mãi đến khi bên ngoài khoang thuyền vọng tới tiếng kêu kinh hãi của người lái thuyền.