Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 106

Kiều Hàm không hiểu, cảm xúc của cậu còn chưa ổn định xong, sao Tiêu Cửu Từ đã ra ngoài rồi.

Hơn nữa, cậu luôn có cảm giác mấy lần này y tỉnh lại càng lúc càng sớm. Lẽ ra, cậu mới là người ngày càng thích ứng được với sự va đập của Băng Hồn Thảo. Nhưng nếu đúng là vậy, thì tại sao lần nào cũng cần song tu phụ trợ chứ! Mà còn… mất kiểm soát như thế, thậm chí càng lúc càng mất kiểm soát…

Người vừa mới thân mật đầy lúng túng, giờ lại sáp đến gần như vậy, hơi thở đặc trưng của Tiêu Cửu Từ tựa gió mát đêm hè bao trùm lấy cậu, khiến Kiều Hàm gần như mềm nhũn toàn thân theo thói quen. d*c v*ng vất vả lắm mới dùng pháp thuật đè xuống được, lại có dấu hiệu bị khơi dậy.

Kiều Hàm cảm thấy mình sắp loạn đến phát điên rồi, gò má cũng đỏ bừng không kiểm soát nổi, chỉ có thể ngơ ngác nhìn Tiêu Cửu Từ.

Tiêu Cửu Từ nhíu chặt mày kiếm. Mới mấy canh giờ không gặp, y vừa ra cửa đã thấy Kiều Hàm thần trí hoảng hốt. Vết tích trên cổ cậu, y không hề xa lạ, vô cùng giống dấu hôn. Lại thêm việc y vừa chất vấn, đối phương liền luống cuống tay chân, lập tức khiến đầu óc Tiêu Cửu Từ nổ “ong” một tiếng.

Mà người Tiêu Cửu Từ có thể nghĩ đến chính là Đoạn Uân, kẻ cứ ở lỳ đây không đi, luôn tìm cách quấn lấy Kiều Hàm.

Tuy Kiều Hàm có cách đối phó với Đoạn Uân, nhưng nếu Đoạn Uân cưỡng ép làm gì đó, lỡ không cẩn thận là có thể bị chiếm tiện nghi.

Lồng ngực Tiêu Cửu Từ dâng lên một luồng lệ khí, y lại ép sát thêm một bước, sắp trán chạm trán đến nơi.

Kết quả, Kiều Hàm đột nhiên giơ hai tay chặn lồng ngực đang ép tới của Tiêu Cửu Từ. Chỉ là lực đạo của đôi tay này không lớn, nếu y cứ ép tới, vẫn có thể bỏ qua tầng kháng cự này.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại cứng đờ, bỗng cảm thấy tình huống này quen quen.

“Kiều Hàm?” Tiêu Cửu Từ vừa khó hiểu vừa sốt ruột: “Có phải Đoạn Uân không?”

Kiều Hàm vốn đang rối bời, bị hỏi như vậy, lại thấy hàn ý lóe qua giữa mày Tiêu Cửu Từ, rõ ràng chỉ cần cậu gật đầu, y sẽ bất chấp tất cả đi đòi lại công bằng cho cậu.

Nhưng mẹ nó, đây đúng là một pha nhầm lẫn tai hại.

Mặc dù ả kia đúng là làm ra được chuyện đó, nhưng cậu tuyệt đối không thể để người khác…

Kiều Hàm nghĩ đến người duy nhất từng làm chuyện này với mình chính là vị nam chính đại nhân trước mắt, hô hấp lập tức không thông.

Dù sao thì, chuyện đó đã hoàn toàn đi chệch khỏi tình huống vận hành công pháp song tu rồi. Cho dù là… cái sự vô thức cách lớp quần dưới nước kia… cũng chỉ là do bản năng cơ thể của Tiêu Cửu Từ muốn tìm kiếm phương thức song tu tốt hơn mà thôi.

Nhưng hôn cổ thì hoàn toàn nằm ngoài phạm vi hợp lý.

Chính Kiều Hàm cũng bị cái cảm xúc thoáng qua ấy dọa hết hồn.

Sau đó còn nhất thời quên không thi pháp chữa trị, lúc này mới bị Tiêu Cửu Từ bắt tại trận. Thường ngày cậu chỉ chữa trị đôi môi sưng đỏ và cổ tay bị siết tím, hủy diệt chứng cứ tội ác.

Giờ đây, Kiều Hàm chỉ đành ép mình bình tĩnh lại thật nhanh, não vận hành tốc độ cao, lập tức la lên: “Là Vạn Mộc Xuân.”

“Hả?” Tiêu Cửu Từ sững sờ, khựng lại một chút rồi phản ứng: “Là thí nghiệm của hắn?”

Tim Tiêu Cửu Từ lập tức thắt lại, y vội giơ tay, dùng ngón tay v**t v* vết đỏ kia: “Thế nào? Có khó chịu không? Sao lại để lại dấu vết, hắn làm đệ bị thương à?”

Cổ Kiều Hàm thon dài trắng nõn, bị bàn tay to lớn của Tiêu Cửu Từ nắm trọn, đầu ngón tay hơi lành lạnh khẽ v**t v*, k*ch th*ch làn da nhạy cảm, khiến cậu cứng đờ. Cậu vội né ra, huỳnh quang xanh lóe lên, nói: “Là di chứng bình thường thôi, thỉnh thoảng sẽ nổi lên. Huynh xem, thế này là hết ngay.”

Quả nhiên, thuật chữa trị vừa thi triển, nơi huỳnh quang rơi xuống nhanh chóng phục hồi như cũ.

Vẻ mặt ngưng trọng của Tiêu Cửu Từ vẫn chưa thả lỏng, áy náy tràn ngập ẩn dưới đáy mắt đen.

Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ tự trách, đành vội nói: “Sư huynh, lần này cảm thấy thế nào? Mọi thứ thuận lợi chứ?”

Tiêu Cửu Từ gật đầu, vung tay lên, hành lang nhanh chóng đóng băng, còn có từng bông tuyết rơi xuống, việc điều khiển linh lực hệ Băng càng lúc càng thành thạo.

Khung cảnh băng tuyết ngập trời này khiến Kiều Hàm vừa thấy đã vui vẻ vô cùng, cảm thấy mọi thứ bỏ ra đều đáng giá.

“Ủa? Ra nhanh vậy?”

Lúc Vạn Mộc Xuân và Bạch Kha đi tới, liền thấy hai người đang nói chuyện trên hành lang đầy tuyết rơi. Thấy hai người hoàn toàn không có cái kiểu khí tức giao hòa nồng đậm, Vạn Mộc Xuân lập tức vô cùng thất vọng, quả nhiên vẫn thất bại.

Lẽ ra, đối với La Yên Huyền Thể, thứ đáng nghiên cứu nhất chính là tình huống song tu cả về linh hồn lẫn thể xác. Nhưng hai người này vừa đến đã nói rõ là sư huynh đệ, hắn đành phải từ bỏ phương hướng nghiên cứu này. Không ngờ sau đó Kiều Hàm lại thật sự đồng ý song tu phụ trợ cho Tiêu Cửu Từ, thế là hắn nổi ý đồ, nắm bắt cơ hội nghiên cứu ngay trước mắt, nhưng không ngờ vẫn thất vọng.

Bạch Kha sau khi biết Vạn Mộc Xuân đã làm gì, lòng hoảng hốt nhìn hai người, thấy họ dường như thật sự không sao, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi bình tĩnh lại, Bạch Kha dùng giọng điệu nghiêm khắc hiếm thấy, kéo tay áo Vạn Mộc Xuân, nhỏ giọng cảnh cáo: “Sư thúc, lén lút bỏ thuốc, vi phạm giao ước ban đầu của các người. Bất kể là có lợi cho họ hay không cũng không được. Nếu thúc còn giấu bọn ta làm gì nữa, ta nhất định sẽ nói hết cho họ.”

Vạn Mộc Xuân vốn đang không vui, lại còn bị cảnh cáo, lập tức cười khẩy đầy khiêu khích: “Ta làm gì, chẳng phải các ngươi cũng không phát hiện ra sao? Ta tâm trạng tốt, nể mặt các ngươi một chút, tâm trạng không tốt, độc chết hết các ngươi, các ngươi cũng chẳng làm gì được ta.”

“Ngài!”

“Chẳng lẽ ngươi chưa nghe sư phụ ngươi kể ta rời khỏi Tam Muội Môn thế nào à? Ngươi tưởng ta là danh môn chính phái bắt buộc phải thực hiện lời hứa chắc? Nhóc con vắt mũi chưa sạch, bớt chọc ta không vui, biết chưa? Tương lai của bạn ngươi còn nằm trong tay ta đó.”

Sắc mặt Bạch Kha biến đổi. Vạn Mộc Xuân rời sư môn, bên ngoài đồn là do vấn đề tính cách, nhưng thực chất là hắn đã độc sát một nhóm người đến tìm hắn chữa bệnh.

Nhưng Bạch Kha cũng biết một sự thật khác, là do một trưởng bối trong môn nói cho nàng biết. Vạn Mộc Xuân của ngày xưa cũng là một y tu có lòng nhân từ, nhiệt tình giúp người nhất. Nhưng cùng với y thuật ngày càng cao, yêu cầu của người khác đối với hắn càng lúc càng lớn, đòi hỏi ngày càng quá đáng. Nếu chữa trị không như ý họ, sự công kích lại càng dữ dội, thường khiến Vạn Mộc Xuân nghi ngờ chính mình. Cho đến khi nhóm người kia xuất hiện, tìm Vạn Mộc Xuân trị bệnh.

Bọn họ mắc phải chứng bệnh nan y, lại là danh môn chính phái, tỏ ra vô cùng đáng thương. Vạn Mộc Xuân vất vả giữ mạng cho họ trước, nhưng trong quá trình điều trị đã nghiên cứu ra nguyên nhân của triệu chứng này, không ngờ lại là vì chế tạo Vong Hồn Châu.

Dùng vong linh của trẻ sơ sinh vừa ra đời để hiến tế sống, làm thành Vong Hồn Châu, tự nhiên sẽ nhiễm phải những thứ không tốt.

Lúc đó, Vong Hồn Châu chưa bị giới tu chân liệt vào hàng cấm thuật, nhưng cũng là việc bị người đời khinh rẻ. Những kẻ đó rõ ràng là danh môn chính phái nhưng lại làm chuyện coi thường sinh mệnh. Vạn Mộc Xuân lập tức ngừng điều trị, đồng thời tố cáo. Nào ngờ, bất kể là môn phái của nhóm người này, hay Tiên Minh, đều không thèm đếm xỉa đến, ngược lại còn hứng thú với việc hắn có thể chữa được chứng bệnh này, và bắt hắn tiếp tục nghiên cứu. Nói thì hoa mỹ, là để đối phó với Yêu giới có ý đồ bất chính.

Nhưng hắn không đồng ý, những người khác liền gây áp lực cho Tam Muội Môn. Kết quả là chưởng môn Tam Muội Môn và cả sư phụ hắn đều ra lệnh cho hắn tiếp tục nghiên cứu, tiếp tục chữa trị.

Sau đó, Vạn Mộc Xuân đã độc chết những kẻ đó, trực tiếp trốn khỏi Tam Muội Môn. Vốn dĩ hắn có thể đã bị truy cứu, nhưng đúng lúc Vong Hồn Châu gây ra một sự kiện lớn. Từ đó, Vong Hồn Châu trở thành cấm thuật bị giới tu chân nghiêm cấm, cũng không ai truy cứu Vạn Mộc Xuân nữa, nhưng Vạn Mộc Xuân nhất quyết không quay về.

Đây mới là sự thật về việc hắn lang bạt ở ranh giới Tam giới, danh tiếng khó mà phân định.

Đương nhiên, rất ít người biết sự thật này. Tam Muội Môn cũng sẽ không thừa nhận đã chọc giận một thiên tài đến mức bỏ đi như vậy.

Cho nên, nghe Vạn Mộc Xuân nói vậy, sắc mặt Bạch Kha rất khó coi, nhưng nàng vẫn kiên định trừng mắt nhìn hắn.

Đúng vậy, bọn họ thật sự chẳng có cách nào với người này. Nhưng con giun xéo lắm cũng quằn. Bạch Kha cũng không có cách nào khác để uy h**p hắn, chỉ đành vụng về nói: “Được, từ bây giờ, ta sẽ theo thúc không rời một bước, nhìn thúc chằm chằm. Thúc cứ thử xem ta có phát hiện ra không!”

Cho dù tu vi chênh lệch rất lớn, chỉ cần Bạch Kha cứ nhìn chằm chằm, nhất định có thể phát hiện hành động thừa thãi của hắn.

Nếu đã không thể nói cho Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ đề phòng Vạn Mộc Xuân, vậy nàng sẽ thay bạn bè mình canh chừng y tu không theo quy tắc này.

Vạn Mộc Xuân lập tức ngây người: “Ngươi đùa ta à!”

Bạch Kha trừng mắt, không thèm để ý, trong đôi mắt dịu dàng lại ánh lên sự kiên định.

Vạn Mộc Xuân nửa tin nửa ngờ, cũng mặc kệ tiểu bối này. Dù sao trong mắt hắn, Bạch Kha tuy có thiên phú nhưng quá hiền lành, chỉ là một con thỏ trắng vô hại, chẳng lẽ còn có thể nhảy dựng lên cắn người sao?

Mà Vạn Mộc Xuân vạn vạn lần không ngờ, thỏ bị dồn vào đường cùng, thật sự sẽ cắn người.

Tiêu Cửu Từ lại một lần nữa tiến vào kỳ bế quan.

Trong tháng này, ngay cả Kiều Hàm cũng nhận ra sự kỳ quái, có lần cậu thật sự không nhịn được, hỏi Bạch Kha: “Ngươi dạo này hình như cứ bám lấy Vạn Mộc Xuân thế?”

Trước đây, chỉ khi làm thí nghiệm cho Kiều Hàm, Bạch Kha mới canh chừng sát sao. Còn bây giờ, dường như trừ lúc Vạn Mộc Xuân ngủ, Bạch Kha đều lẽo đẽo theo sau hắn.

Ngay cả khi hắn ngủ, Bạch Kha cũng ngồi đả tọa ngay ngoài cửa, đợi Vạn Mộc Xuân vừa ra là nàng bám theo ngay.

Mấy lần, Kiều Hàm đều thấy Vạn Mộc Xuân bị Bạch Kha bám đến xù lông, suýt nữa thì động thủ, mà Bạch Kha chỉ cúi đầu, mặc kệ tất cả. Ít nhiều cũng có hơi kỳ quái.

Bạch Kha không tiện nói nhiều, chỉ đành kiên trì đáp: “Học tập cùng sư thúc.”

“Thật hả?” Kiều Hàm thật sự kinh ngạc, đây là kiểu học tập gì vậy.

Mắt thấy Bạch Kha lại vội vã bám theo Vạn Mộc Xuân, Vạn Mộc Xuân bước càng lúc càng nhanh, sắp bay lên trong sân nhà mình luôn rồi, mà vẫn không cắt đuôi được Bạch Kha.

Kiều Hàm nhìn mà trợn mắt há mồm.

Kiều Hàm cũng là người thông minh, cậu cảm thấy Bạch Kha làm vậy chắc chắn có lý do, và khả năng cao nhất là liên quan đến cậu và Tiêu Cửu Từ. Vì vậy, có một lần cậu hoài nghi hỏi Vạn Mộc Xuân: “Ngươi có phải lại muốn lén lút làm thí nghiệm gì trên người ta không?”

Vạn Mộc Xuân không ngờ mình lại liên tiếp bị hai tiểu bối chất vấn, uy h**p. Lẽ ra hắn có thể mặc kệ, nhưng cũng thật sự sợ sau này Kiều Hàm không phối hợp, đành sứt đầu mẻ trán nói: “Làm gì có, ta là loại người đó sao?”

Kết quả là Bạch Kha ở phía sau liền liếc Vạn Mộc Xuân với vẻ mặt “cạn lời”.

Kiều Hàm dùng nụ cười khẩy để biểu thị: Ngươi chính là loại người đó.

Vạn Mộc Xuân ho khan hai tiếng: “Ngươi cũng là y tu, ta làm gì ngươi, chẳng lẽ ngươi không biết?”

Nói cũng phải, hơn nữa Kiều Hàm vì chuyện giấu giếm thân phận bán yêu trước đó, đã đồng ý cho Vạn Mộc Xuân lén làm thí nghiệm trên người mình, Vạn Mộc Xuân cũng không đến mức phải làm chuyện thừa thãi, trừ phi…

Kiều Hàm nhướng mày: “Vậy thì có thể là sư huynh của ta!”

Vạn Mộc Xuân suýt nữa thì nghẹn họng, thầm nghĩ đúng là không dễ lừa. “Y mà bị sao thì còn có thể hồi phục thuận lợi như vậy à?”

Kiều Hàm rất muốn nói, không thuận lợi chút nào, lần nào cũng như thế!

Nhưng lời đến bên miệng, lại nuốt ngược vào trong. Kiều Hàm sao dám nói ra, dù sao chỉ cần đảm bảo sư huynh không có vấn đề gì là được rồi. Những bí mật đáng xấu hổ đó, nhất định phải mang xuống quan tài.

Dù gì thì, dựa theo tiến độ hấp thụ Băng Hồn Thảo, gốc cây bên này chỉ còn lại một lần cuối cùng, ráng nhịn nữa là qua. Bây giờ sư huynh tỉnh lại nhanh như vậy, biết đâu sau này thật sự không cần song tu phụ trợ nữa, tương lai vẫn tràn ngập hy vọng!

Dưới tình huống ai cũng có ý đồ riêng, tự nhiên là không hỏi ra được gì.

Nhưng Bạch Kha bám quá sát, Vạn Mộc Xuân đúng là sắp phiền chết rồi.

Vào ngày này, việc điều trị của Đoạn Y tuyên bố kết thúc, cơ thể nàng đã hồi phục gần như hoàn toàn. Nhưng theo lời Vạn Mộc Xuân, tình trạng của Đoạn Y không được coi là chữa tận gốc, có thể sẽ tái phát.

Trong thời gian này, lúc Đoạn Y tiếp nhận trị liệu, Quách Thanh vẫn luôn ở bên cạnh học hỏi, Vạn Mộc Xuân cũng không phản đối. Nghe vậy, hắn lập tức nói: “Sư thúc, ngay cả người mà cũng không thể chữa tận gốc cho Đoạn Y sao? Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

Ánh mắt Đoạn Y lóe lên, nàng ngẩng đầu cười nói: “Quách Thanh, phiền ngươi ra ngoài một lát, ta có lời muốn nói riêng với Vạn tiền bối.”

Quách Thanh tuy rất muốn tìm hiểu Đoạn Y thêm, nhưng cũng sợ đường đột với người đẹp, đành phải đứng dậy ra ngoài, nhân tiện nói: “Đoạn Y, muội không cần lo lắng. Đợi ta lên đến Nguyên Anh kỳ, là có thể dựng được loại pháp trận trị liệu này rồi.”

Đoạn Y dịu dàng mỉm cười, đợi Quách Thanh ra ngoài, ánh mắt nàng liền chuyển sang Vạn Mộc Xuân.

Vạn Mộc Xuân không thích lắm ánh mắt Đoạn Y nhìn mình, mất kiên nhẫn nói: “Có gì muốn nói? Không phải là bảo ta chữa tận gốc cho ngươi đấy chứ. Tình trạng của ngươi, ta chữa được đến mức này đã là không tệ rồi.”

Khóe mắt Đoạn Y mang ý cười, nhưng lại có vẻ vô cùng lạnh lùng, nàng nói: “Vạn tiền bối rốt cuộc có biết tình trạng cơ thể ta là thế nào không? Tại sao lại dẫn đến như vậy?”

Vạn Mộc Xuân sững sờ: “Nghe ý ngươi là, ngươi biết?”

Ý cười nơi khóe mắt Đoạn Y tan đi: “Ta đang hỏi ngươi.”

Thái độ không khách khí như vậy, Vạn Mộc Xuân tự nhiên cũng chẳng vui vẻ gì: “Người nhà họ Đoạn các ngươi vẫn giả tạo như vậy, lật mặt cũng nhanh thật. Nếu ngươi thật sự muốn ta biết, vậy thì ở lại làm vật thí nghiệm cho ta, để ta điều tra cho kỹ.”

Lời này vừa nói ra, về cơ bản đã chứng minh Vạn Mộc Xuân không biết tình hình của Đoạn Y. Nàng hơi yên tâm, lập tức lại khôi phục dáng vẻ dịu dàng, lễ phép, cung kính hành lễ tạ ơn Vạn Mộc Xuân, đồng thời cáo biệt, cuối cùng đứng dậy rời đi.

Vạn Mộc Xuân thầm mắng một tiếng “đồ thần kinh”, sau đó lại nghĩ, về tình trạng của Đoạn Y, hắn đúng là rất tò mò. Nhưng từ sau lần bị Kiều Hàm mắng không nên thăm dò bí mật của bệnh nhân, cộng thêm việc tập trung nghiên cứu La Yên Huyền Thể, hắn liền không điều tra tiếp.

Xem ra thật sự là một bí mật rất quan trọng, điều này lại khiến Vạn Mộc Xuân tò mò, hắn quyết định sau này sẽ điều tra kỹ lại.

Sau khi Đoạn Y đi ra, nàng thấy bốn người đang đứng ngoài cửa.

Đoạn Uân hình như vì chuyện Kiều Hàm chỉ thân thiết nói chuyện với Bạch Kha mà lại quậy lên. Quách Thanh đứng xem bên cạnh, thấy Đoạn Y xuất hiện, hắn lập tức đón lấy.

Đoạn Y nói: “Trị liệu kết thúc rồi, chúng ta nên đi thôi. Ngươi cũng đi cùng chúng ta chứ?”

“Chúng ta” mà Đoạn Y nói dĩ nhiên là chỉ hai chị em nàng. Quách Thanh nghe vậy lập tức gật đầu, sau đó nhìn sang Bạch Kha, dù sao bọn họ cũng là cùng nhau đến đây.

Bạch Kha lắc đầu: “Ta không đi cùng sư huynh nữa.”

Quách Thanh thì sao cũng được, nhưng Đoạn Uân không chịu: “Tỷ, đi bây giờ sao? Không ở thêm một thời gian để Vạn Mộc Xuân củng cố cho tỷ à?”

Đoạn Y dĩ nhiên biết em gái mình nghĩ gì, nàng nhẹ nhàng nhưng không cho phép phản bác: “Không cần, hôm nay đi ngay.”

Đoạn Uân cứng người: “Vậy ta có thể…”

“Ta cũng đi rồi, muội ở lại làm gì? Cùng ta về, dạo này tổng đàn Tiên Minh có rất nhiều việc cần xử lý.” Đoạn Y chậm rãi nói.

Đoạn Uân không nhịn được quay đầu nhìn Kiều Hàm, không cam lòng nói: “Kiều Hàm, ngươi…”

“Các vị đi thong thả, không tiễn.” Kiều Hàm trực tiếp bày ra bộ dáng tươi cười tiễn khách, chọc giận Đoạn Uân đến mức sắp không kiềm chế nổi, ả hận không thể trói người mang đi ngay tại chỗ, nhưng chỉ một mình ả thì đã không làm gì nổi Kiều Hàm.

Dạo này ả cứ nghĩ vẩn vơ, giá mà Kiều Hàm cũng bị phế như Tiêu Cửu Từ thì tốt. Nhưng bảo ả nghĩ cách phế Kiều Hàm, ả lại không nỡ. Ả cảm thấy mình không còn giống mình nữa, rõ ràng ả nên bất chấp thủ đoạn để có được Kiều Hàm mới phải.

“Kiều Hàm, ngươi không đi theo ta, ngươi sẽ hối hận!” Đoạn Uân chỉ đành hung hăng uy h**p.

Kiều Hàm sớm đã học được cách bơ đi loại người không biết suy nghĩ này. Mặc kệ ả nói thế nào, dù sao mình không thèm đáp lại là được.

Cuối cùng, Đoạn Uân vẫn bị Đoạn Y kéo đi.

Quách Thanh với tư cách là đại sư huynh, vẫn dặn dò Bạch Kha vài câu rồi mới rời đi.

Bên ngoài rừng cây, xe ngựa của Bất Niệm Cung đã tính toán thời gian và chờ sẵn để đón người.

Đợi Quách Thanh đỡ người lên xe, hắn mới phát hiện trên xe đã có người, chính là đại sư huynh của Bất Niệm Cung, Thiệu Vũ.

Thiệu Vũ thân thiện chào một tiếng, sau đó nói: “Uân sư muội và Quách đạo hữu hay là sang xe khác trước đi, ta có lời muốn nói với Y sư muội.”

Đoạn Uân lập tức la lối, nhưng bị ánh mắt của nhị tỷ ngăn lại, cuối cùng chỉ đành hậm hực rời đi.

Thiệu Vũ nhìn bóng lưng Đoạn Uân, cười nói: “Lại có ai chọc nó không vui à?”

Đoạn Y liền kể lại chuyện gặp Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ ở đây.

Mày Thiệu Vũ thoáng vẻ kinh ngạc: “Hắn thật sự có thể hồi phục?”

Đoạn Y gật đầu: “Tuy nghe nói quá trình rất gian nan, nhưng hắn là Tiêu Cửu Từ mà. Dù hy vọng mong manh, ta vẫn luôn cảm thấy chỉ cần hắn muốn làm là sẽ làm được. Huống hồ bên cạnh hắn còn có một Kiều Hàm cũng khiến người ta kinh ngạc không kém.”

Thiệu Vũ xoa cằm, rồi chuyển chủ đề: “Vạn Mộc Xuân nhìn ra chưa?”

Sắc mặt Đoạn Y hơi trầm xuống: “Hắn phát hiện có điểm bất thường, nhưng chưa nhìn ra. Cho nên ta nghĩ…”

Thiệu Vũ lạnh lùng nói: “Đã phát hiện bất thường rồi, thì không còn gì để nói nữa.”

“Ta không dám chắc Quách Thanh nhất định có thể học được pháp trận trị liệu để sau này tiếp tục chữa trị cho ta.” Đoạn Y nói.

Thiệu Vũ liếc Đoạn Y một cái: “Dù sao cũng là chuyện của chị em nhà họ Đoạn các ngươi, tự ngươi quyết định đi.”

Đoạn Y sững sờ, rồi cắn răng nói: “Làm phiền sư huynh sắp xếp.”

Nụ cười của Thiệu Vũ lóe lên một tia âm hiểm: “Ngươi làm không tệ. Nếu là đại tỷ của ngươi, nhất định cũng sẽ quyết định như vậy. Hơn nữa… Tiêu Cửu Từ, cũng không thể để hắn hồi phục, đúng không? Một sức mạnh không thể bị Bất Niệm Cung chúng ta lợi dụng, thì không xứng đáng tồn tại.”

Nhắc tới Tiêu Cửu Từ, Đoạn Y đương nhiên lạnh lùng, sau đó như nghĩ đến điều gì, sắc mặt nàng thoáng vẻ do dự, mới mở miệng: “Đúng rồi, Tần Tu Trọng có tin tức gì chưa?”

Thiệu Vũ liếc Đoạn Y, cười nói: “Hắn mang Kiều Uyển đến Bất Niệm Cung rồi.”

Sắc mặt Đoạn Y biến đổi, lập tức lạnh xuống, không nói gì thêm.

Cùng với sự rời đi của ba người kia, cuộc sống ở Lăng Long Hồ đã thoải mái, tuỳ ý hơn nhiều.

Có lẽ chỉ mình Vạn Mộc Xuân là không vui, vì sự kiên trì không mệt mỏi của Bạch Kha.

Kiều Hàm lại khá ngạc nhiên, cậu tưởng Vạn Mộc Xuân sẽ ra tay với Bạch Kha chứ, không ngờ hắn cũng khá quan tâm đến hậu bối.

Đợi đến khi Tiêu Cửu Từ ra ngoài, Vạn Mộc Xuân dường như đã bị ép đến gầy rộc đi.

Lần này, ngay cả quá trình hấp thụ Băng Hồn Thảo, Bạch Kha cũng đòi xem.

Lúc Kiều Hàm đi chuẩn bị thuốc tắm, Bạch Kha liền đứng bên cạnh nhìn chằm chằm Vạn Mộc Xuân sử dụng thuật chữa trị.

Thật ra thuật chữa trị này không khó, chỉ cần linh lực mạnh mẽ làm chỗ dựa. Nhưng cùng với sự hồi phục của Tiêu Cửu Từ, yêu cầu về linh lực cho thuật chữa trị sau này cũng không cao nữa. Bạch Kha cũng hiểu ra vì sao Vạn Mộc Xuân nói sau này bọn họ đi tìm Băng Hồn Thảo khác thì có thể tự chữa trị, không cần tìm hắn.

Vì phần trị liệu còn lại, Kiều Hàm cũng có thể làm được.

Bạch Kha nhìn chằm chằm, Vạn Mộc Xuân thật sự không có lấy một cơ hội ra tay.

Đột nhiên Tiêu Cửu Từ nén cơn rét, run rẩy môi nói: “Vạn tiền bối, ta muốn thương lượng với ngài một chuyện.”

“Chuyện gì?” Vạn Mộc Xuân bực bội đáp.

Bạch Kha nghi hoặc nhìn sang.

Tiêu Cửu Từ nói: “Nếu đây là lần cuối cùng, vậy năm tháng còn lại…”

Không đợi Tiêu Cửu Từ nói xong, Vạn Mộc Xuân lập tức tức giận nói: “Sao? Đã bảo để Kiều Hàm cho ta dùng một năm, giờ muốn nuốt lời à?”

“Ta có thể trao đổi, ngài có thể đưa ra yêu cầu nhiều hơn năm tháng này.” Tiêu Cửu Từ sớm đã nghĩ vậy, để giảm bớt tổn hại cho Kiều Hàm, cũng là tiết kiệm thời gian, để cậu mau chóng đi tìm Băng Hồn Thảo khác phục hồi linh căn.

Vạn Mộc Xuân vừa định nói hắn không thèm mấy yêu cầu khác, nhưng lời đến bên miệng lại khựng lại, hắn nhướng mày: “Vậy ngươi phải trả lời ta một câu hỏi trước đã.”

“Cái gì?” Tiêu Cửu Từ hỏi.

Vạn Mộc Xuân nói thẳng: “Ngươi và nhóc kia có trở thành đạo lữ không?”

Lời này vừa thốt ra, Tiêu Cửu Từ nghẹn họng, Bạch Kha cũng trợn tròn mắt, nhưng lại vô cùng tò mò nhìn Tiêu Cửu Từ.

Ánh mắt Tiêu Cửu Từ lóe lên, y cũng không hỏi tại sao Vạn Mộc Xuân nhất định phải hỏi câu này, chỉ trấn tĩnh lại. Vừa nghĩ đến đáp án của câu hỏi này, cái lạnh thấu xương dường như cũng tan đi đôi chút.

“Ta hy vọng như vậy.”

Ngay sau đó y khựng lại, ngước mắt lên, đáy mắt đen thẳm mà thuần khiết: “Sẽ, chúng ta sẽ.”

Bạch Kha bỗng thấy kích động, tiếc là Kiều Hàm không ở đây.

Nhưng Tiêu Cửu Từ lại nói tiếp một câu: “Nhưng không phải bây giờ.”

Bạch Kha đoán Tiêu Cửu Từ vẫn để tâm chuyện linh căn, có lẽ đợi hồi phục hoàn toàn là ổn.

Vạn Mộc Xuân lại hài lòng nói: “Tốt, vậy ngươi giao hẹn với ta, đợi các ngươi thành đạo lữ, cho ta nghiên cứu tiến độ song tu của các ngươi.”

Sắc mặt Tiêu Cửu Từ lập tức thay đổi. Bạch Kha lập tức đỏ bừng mặt, hận không thể trốn đi ngay, đây không phải chuyện nàng có thể nghe.

Kết quả giây sau, Tiêu Cửu Từ liền nói: “Không được.”

Vạn Mộc Xuân vội nói: “Ta không nghiên cứu không, đảm bảo cung cấp đồ tốt cho các ngươi.” Nói xong còn nhướng mày đầy ẩn ý.

Bạch Kha cúi gằm đầu, không nghe không nhìn.

Tiêu Cửu Từ lại nói thẳng: “Nghiên cứu ta thì được, không được đụng đến Kiều Hàm.”

Vạn Mộc Xuân lập tức bất mãn: “Thế thì ta còn nghiên cứu cái…”

Kết quả lời còn chưa nói hết, Vạn Mộc Xuân đột nhiên nhớ tới tình trạng huyết mạch của Tiêu Cửu Từ, lập tức hơi do dự. Dù sao nếu không song tu, năm tháng tiếp theo cũng không có tác dụng gì lớn, dù gì cái nên nghiên cứu trước đó cũng đã nghiên cứu rồi. Nếu đồng ý, ít nhất còn có thể nghiên cứu một trong hai, huống hồ còn là cơ thể bán yêu.

Phải nói là Vạn Mộc Xuân động lòng, nhưng không đợi hắn nghĩ thông suốt, Tiêu Cửu Từ bên kia đã chìm vào hôn mê theo quá trình hấp thụ Băng Hồn Thảo, cuối cùng còn lẩm bẩm: “Ta có thể, đệ ấy không được, phiền tiền bối nghĩ lại.”

Bạch Kha nhìn Tiêu Cửu Từ chìm vào hôn mê, cau mày nhìn Vạn Mộc Xuân.

Vạn Mộc Xuân dạo này rất nhạy cảm với ánh mắt của Bạch Kha, lập tức nói: “Nhìn ta làm gì? Ta có nói không đồng ý đâu.”

Thôi vậy, lần này không bỏ thuốc nữa, để sau này từ từ nghiên cứu.

Nghĩ vậy, Vạn Mộc Xuân lần này thật sự ngoan ngoãn hẳn.

Khi Kiều Hàm ở lại một mình canh chừng Tiêu Cửu Từ, thấy giữa mày y vẫn đóng băng, không khác gì mấy lần trước. Cậu liền phán đoán nhầm, tưởng là vẫn cần song tu.

Nội tâm Kiều Hàm đã hơi buông xuôi, cậu cảm thấy mình như con ếch bị luộc trong nước ấm, dần dần không còn phản ứng quá khích với một số chuyện nữa.

Để không phải chật vật như vậy, không để tư duy bị rối loạn trong lúc giãy giụa, cậu dứt khoát buông xuôi. Cậu ngoan ngoãn ngồi vào trong nước, thuận theo đan hai tay vào nhau. Đợi tay đối phương dùng sức, cậu liền ngoan ngoãn kề môi, còn lại phó mặc cho trời.

Đương nhiên cậu vẫn còn chút tinh thần phản kháng, ví dụ như tháo dây buộc tóc trước, để khỏi bị trói lần nữa, ví dụ như tĩnh tâm ngưng thần, cố gắng hết sức đảm bảo mình không bị khơi dậy phản ứng.

Tuy vẫn không dám mở mắt nhìn, nhưng nội tâm cậu đã chuẩn bị đầy đủ.

Mà cậu không biết, hàng mi ngay trước mắt khẽ run, chậm rãi mở ra, đôi mắt đen như đêm mờ mịt, khó hiểu nhìn mọi thứ.

Tiêu Cửu Từ đang chịu đựng cơn đau cực hàn, hôn mê một lúc rồi dần dần có ý thức. Đợi đến khi y cảm nhận được hơi ấm nơi lòng bàn tay và bờ môi, y ngẩn ra, mở mắt ra, không ngờ lại là Kiều Hàm.

Vì cơn đau trong cơ thể vượt quá giới hạn thể xác, Tiêu Cửu Từ không thể phân biệt người trước mắt là thật hay là mơ.

Y hơi mở miệng, muốn gọi người.

Nhưng đối phương lại vì hành động mở miệng của y, mà ngoan ngoãn mở miệng theo, trong từng hơi thở, như đang chờ đợi điều gì.

Đây là ý gì, muốn y… y…

Giây phút đó, ý thức còn sót lại của Tiêu Cửu Từ ngây dại, theo bản năng, tham lam cố gắng xâm nhập.

Kiều Hàm đã thế này, y không hôn, còn là đàn ông sao?

Tiêu Cửu Từ như đang mơ, tận hưởng nụ hôn của người y yêu đến cực điểm, cũng dần cảm nhận được sự vận hành của công pháp song tu.

Y mơ hồ hiểu ra, đây chắc không phải là mơ, là Kiều Hàm đang cố phụ trợ y, giúp y.

Chắc không phải lần đầu, tại sao trước đây không nói? Sợ y từ chối à? Dù sao thì, bề ngoài y chưa hề đáp lại tình cảm. Cho nên Kiều Hàm không dám nói, cũng ngại nói? Chỉ đành lén lút giúp y.

Tốt quá, con ma nhỏ của y, thật tốt. Là y không tốt, là y khiến cậu phải dè dặt thế này.

Vừa nãy chủ động mở miệng là mong y hôn sâu hơn à? Cũng phải, dù gì sau khi y hôn vào, Kiều Hàm không hề kháng cự, mà thuận theo ý y, mặc y thân mật.

Tiêu Cửu Từ không biết mấy lần trước y có như vậy không, nhưng nếu Kiều Hàm đã chủ động phối hợp, chắc là cũng mong đợi, vậy Tiêu Cửu Từ tự nhiên không thể khống chế, dù gì y cũng nhớ nhung vô cùng.

Dù bây giờ cơ thể lạnh đến từng thớ kinh mạch đều đau, Tiêu Cửu Từ cũng không cảm thấy đau đớn gì nữa, chỉ còn lại hạnh phúc triền miên mà Kiều Hàm mang lại.

Tiêu Cửu Từ không dám để Kiều Hàm biết y đã tỉnh, nếu không một số bí mật sẽ bị phá vỡ. Nhìn thấy đôi mắt của Kiều Hàm, mà vẫn hôn cậu như vậy, Tiêu Cửu Từ thật sự không thể đảm bảo y sẽ không hành động theo cảm tính, bất chấp tương lai của Kiều Hàm, mà kéo cậu hoàn toàn vào lòng, cột chặt vận mệnh hai người lại.

Y không thể ích kỷ như vậy.

Cho nên là y quá đáng, lén chiếm tiện nghi của Kiều Hàm, sau này… sau này đợi mọi chuyện ổn thỏa, y sẽ xin lỗi cậu đàng hoàng, xin cậu tha thứ.

Có lẽ vì hôn quá nhập tâm, y bản năng cử động cánh tay, thật ra là muốn ôm người, nhưng Tiêu Cửu Từ của hiện tại cũng không làm vậy. Tiến thêm bước nữa làm chuyện kia, y cảm thấy sẽ càng có lỗi với tình cảm chân thật của Kiều Hàm.

Kết quả giây sau, Tiêu Cửu Từ kinh ngạc đến suýt mở mắt, vì Kiều Hàm vậy mà chủ động buông tay, ngồi lên đùi y, thân mật không kẽ hở dựa vào lòng y, hai tay khoác lên vai y.

Chuyện này… Tiêu Cửu Từ gần như không do dự một giây, lập tức ôm chặt lấy Kiều Hàm.

Đợi đến khi y phản ứng lại, Tiêu Cửu Từ hận không thể hòa Kiều Hàm vào lòng.

Phải thích y đến mức nào, mới nhân lúc y vô thức, mượn cơ hội song tu, lén lút làm nhiều chuyện như vậy.

Muốn thân cận y đến thế?

Muốn y?

Nhịn vất vả lắm sao?

Y thật đáng chết! Tại sao không thể nghĩ ra cách vẹn toàn đôi đường để bảo vệ Kiều Hàm chứ?

Nhưng… nhưng y nghĩ nát óc, thật sự khó mà vẹn toàn! Dù sao cũng là chống lại Thiên ý, y sao dám lấy Kiều Hàm ra cược.

Thôi kệ, con ma nhỏ này muốn thân cận thế nào, y phối hợp là được. Muốn hôn, y cho hôn, muốn ôm, y cho ôm, muốn… chắc không đến mức muốn làm kia chứ.

Cùng với việc Kiều Hàm “chủ động sà vào lòng”, dù đang ở trong địa ngục băng giá, cơ thể Tiêu Cửu Từ vẫn rạo rực.

Tiêu Cửu Từ xấu hổ đỏ mặt, nhưng cũng không dám đi quá giới hạn, ép mình bình tĩnh lại.

Nhưng y lại cảm nhận được cơ thể người trong lòng mình càng lúc càng căng cứng. Trong chớp mắt, y dường như cảm thấy phần bụng mình có cảm giác khác thường.

Thần kinh Tiêu Cửu Từ căng thẳng, quả nhiên con ma này còn muốn…

Dường như đó là một tín hiệu, sau khi xác định con ma nào đó có suy nghĩ về phương diện kia, Tiêu Cửu Từ cũng không nén nổi suy nghĩ của mình đối với tiểu ma này nữa.

Đang lúc y hơi hoảng hốt, không biết phải xử lý tình huống hiện tại thế nào, thì bàn tay của Tiêu Cửu Từ đã đi trước một bước, theo bản năng trượt dọc đường cong bên hông Kiều Hàm, rơi xuống đường nét bắp đùi đang căng cứng vì tư thế quỳ ngồi.

Dù cách một lớp quần ướt sũng, y vẫn cảm nhận được sự săn chắc và đường cong của cơ bắp.

Nhưng ngay lập tức, người trong lòng y dường như bật nảy lên, hoảng loạn nhảy ra xa.

Tiêu Cửu Từ lại ngây người, như một đứa trẻ làm sai, vừa chật vật vừa xấu hổ tiếp tục nhắm mắt. Cơ thể y vẫn đông cứng vì giá lạnh, chỉ đành ngã sang một bên.

Mà Kiều Hàm thật sự bị dọa ngốc rồi. Sao lần này còn quá đáng hơn thế?!

Lại dám sờ… sờ… đùi cậu, hành động đó hoàn toàn mang ý nghĩa khác rồi! Đây là chuyện Tiêu Cửu Từ nên làm sao?!!

Chuyện này đả kích Kiều Hàm quá lớn.

Thật ra hôm nay tổng thể đã rất kỳ lạ, hôn cũng lạ, mà ôm cũng lạ.

Trước đây rõ ràng đều mang theo chút hung hăng, không màng đến cảm nhận của cậu.

Còn hôm nay lại dịu dàng triền miên, phảng phất như xem cậu là trân bảo ngậm trong miệng, khiến tâm lý vốn đã thờ ơ của cậu lập tức không trụ nổi.

Cảm giác đó… không giống như đang bị ép song tu với nam chủ đại nhân mất kiểm soát.

Mà là đang thân mật với… với Tiêu Cửu Từ thực sự.

Cậu và sư huynh đang…

Giây phút đó, máu toàn thân Kiều Hàm thật sự sôi trào. Dần dần, cảm giác muốn đè nén cũng không nén nổi, cậu chỉ đành xấu hổ chấp nhận tất cả. Việc này khiến Kiều Hàm không khỏi nghi ngờ, có phải mình thật sự vì thói quen hoặc d*c v*ng mà nảy sinh tâm tư không nên có với người trước mắt rồi không.

Đúng là tạo nghiệt mà!

Kiều Hàm cắn chặt môi dưới, lòng thầm hối hận, lẽ ra cậu nên phản kháng kịch liệt. Ít nhất sau khi phản kháng, hành vi của nam chủ sẽ không giống bản thân y, cũng không khiến Kiều Hàm nghĩ bậy. Lần này buông xuôi phối hợp, không ngờ lại gây phản tác dụng, suýt nữa làm tim cậu ngừng đập.

Kiều Hàm vội lắc đầu lia lịa, tiếp tục dùng pháp thuật đè nén tất cả, rồi tiêu diệt tất cả.

Nhanh chóng chạy trốn khỏi đây.

Bị pháp thuật xóa đi cảm giác một cách cứng nhắc, Tiêu Cửu Từ thật sự suýt hộc máu. Tuy y cũng từng làm vậy, nhưng bây giờ phải nói sao đây, quá uất ức.

Trong lúc chờ cơ thể hồi phục, Tiêu Cửu Từ suy nghĩ rất nhiều. Dây buộc tóc rơi trong nước lần trước, vết tích trên cổ lần nọ, và dáng vẻ mất hồn mất vía của cậu dạo này, có lẽ… đều liên quan đến y.

Con ma này, “ăn vụng” mà còn để lại nhiều chứng cứ như vậy, cũng thật là bất cẩn.

Bảo gan lớn cũng lớn, dám lén lút làm nhiều đến vậy. Bảo gan nhỏ cũng nhỏ, vậy mà lại không… Chắc là sợ y sau đó vẫn phát hiện, nên không dám làm quá trớn.

Thật ra… thật ra nếu cậu có lỡ làm gì, mình cũng sẽ giả vờ không biết, dù sao cũng không thể nói huỵch toẹt ra.

Tiêu Cửu Từ uể oải ngẩng đầu, cảm nhận dư âm đau đớn bị pháp thuật đè xuống. Y cũng không biết mình đã bị thế này bao nhiêu lần, sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ.

Tiêu Cửu Từ bỗng có chút lo lắng nho nhỏ.

Sau khi ra ngoài, quả nhiên y thấy Kiều Hàm lại trưng ra bộ mặt như không có gì, quan tâm tình hình của y. Tiêu Cửu Từ cũng không làm khó cậu, ngoan ngoãn phối hợp cậu kiểm tra.

Hấp thụ xong cả một gốc Băng Hồn Thảo, linh căn của Tiêu Cửu Từ hiện giờ đã đủ để y hồi phục thực lực Trúc Cơ hậu kỳ.

Hiệu quả rõ rệt, Tiêu Cửu Từ của hiện tại ngự kiếm phi hành hay tịch cốc bế quan đều không còn vấn đề gì.

Gặp Vạn Mộc Xuân, không cần Tiêu Cửu Từ mở miệng, hắn đã nói: “Nghỉ ngơi cho khỏe đi, các ngươi có thể đi rồi.”

Kiều Hàm sững sờ một chút, sau đó kinh ngạc nói: “Ta có thể đi rồi à?”

Vạn Mộc Xuân nói: “Dù sao cũng nghiên cứu gần xong rồi. Sao, ngươi còn muốn ở lại phối hợp à?”

Vạn Mộc Xuân vừa nói vừa trao đổi ánh mắt với Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm lập tức mừng rỡ: “Ngươi có lương tâm từ khi nào thế.”

“Ta thấy ngươi thật sự định ở lại rồi.” Vạn Mộc Xuân híp mắt nói.

Kiều Hàm cười hì hì: “Đi, đi chứ, chắc chắn đi. À đúng rồi, cho ta ít đồ đi.”

Khóe miệng Vạn Mộc Xuân giật giật: “Các ngươi là thổ phỉ à? Vừa chữa bệnh vừa vơ vét.”

“Phương thuốc tắm không dễ kiếm, cùng lắm thì ta truyền thêm chút linh lực cho linh điền của ngươi là được chứ gì.” Kiều Hàm nói.

Vạn Mộc Xuân bực bội liếc Kiều Hàm một cái, cuối cùng cũng phất tay: “Cút cút cút, coi như ta xui xẻo.”

Kiều Hàm vui vẻ kéo Tiêu Cửu Từ rời đi.

Bạch Kha cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nàng cúi người vái Vạn Mộc Xuân: “Đa tạ sư thúc.”

Vạn Mộc Xuân bực bội nói: “Có thể đừng đi theo ta nữa được không?”

Bạch Kha cười ngượng ngùng, rồi lui ra.

Mấy ngày sau, Tiêu Cửu Từ ổn định tu vi, cũng không cần bế quan nữa. Dù sao bế quan vốn là để hấp thụ lần sau tốt hơn, mà việc tìm kiếm gốc cây tiếp theo cũng cần thời gian, đủ để y ổn định tu vi. Vì vậy không cần trì hoãn.

Dự kiến ba ngày sau sẽ rời đi.

Kiều Hàm nhân cơ hội đi “vặt lông cừu”, Bạch Kha cũng giúp một tay. Kiều Hàm muốn biết dự định sau này của Bạch Kha, nàng cũng không nghĩ nhiều, chắc là sẽ ra ngoài tự mình du lịch.

Đang lúc mọi người vui vẻ chuẩn bị.

Ban đêm, một tràng gào thét vang lên, kèm theo ma khí ngập trời cuộn trào ập tới, nhưng đã bị kết giới chặn lại bên ngoài.

Linh quang bắn tung tóe.

Trong đầu Kiều Hàm đồng thời vang lên một tiếng “ting”.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn