Thiết Lập Phản Diện Khó Mà Không Sụp Đổ

Chương 105

“Sư huynh, huynh sao rồi?” Kiều Hàm thấy Tiêu Cửu Từ ra ngoài sớm hơn dự kiến, vừa mừng rỡ vừa lo lắng. Cậu đã hoàn toàn lờ đi Đoạn Uân đang đứng bên cạnh nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.

Ánh mắt của Tiêu Cửu Từ lại đang cảnh giác nhìn chằm chằm vào Đoạn Uân. Nghe thấy câu hỏi, y khẽ cong môi: “Rất thuận lợi, đừng lo lắng.”

Cánh tay y lại càng dùng sức hơn, siết người trong lòng chặt hơn một chút.

Thiên phú của Tiêu Cửu Từ vốn đã cao, tuy lần đầu hấp thu Băng Hồn Thảo chỉ giúp linh căn của y dồi dào hơn một chút, miễn cưỡng cung cấp linh lực đến trình độ đỉnh phong Luyện Khí Kỳ, nhưng có thêm sức chiến đấu và ý thức chiến đấu của bản thân, cho dù đối mặt với Đoạn Uân có tu vi chênh lệch rất lớn, Tiêu Cửu Từ vẫn có thể qua được một hai chiêu.

Nhưng cũng chỉ có một hai chiêu, nếu Đoạn Uân ra tay thật, Tiêu Cửu Từ vẫn không thể bảo vệ được Kiều Hàm. Tình thế bị động như vậy khiến lòng Tiêu Cửu Từ hối hận, nếu trước đó hấp thu thêm một ít Băng Hồn Thảo, có lẽ đã có thêm vài phần nắm chắc. Tuy quá trình gian nan đau khổ, nhưng so với việc không thể bảo vệ được Kiều Hàm, tất cả những điều đó chẳng là gì cả.

Mà Đoạn Uân thấy Kiều Hàm vừa nhìn thấy Tiêu Cửu Từ, ánh mắt liền dán chặt lên, hoàn toàn lờ đi mình, tức giận không thể kiềm chế.

“Kiều Hàm! Ngươi rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Đoạn Uân thẹn quá hóa giận, không nói hai lời, vung roi lên mang theo một ngọn lửa định tấn công về phía hai người.

Tiêu Cửu Từ buông Kiều Hàm ra, tiến lên một bước, đang định nghĩ cách đối phó, nhưng giây tiếp theo, Đoạn Uân đã ngã xuống, toàn thân mềm nhũn, trừng mắt giận dữ nhìn Kiều Hàm.

Tiêu Cửu Từ sững sờ, cũng nhìn về phía Kiều Hàm.

Lúc này cuối cùng cũng có giọng nói khác vang lên: “Tam muội!”

Động tĩnh lớn như vậy ở đây, tự nhiên đã thu hút người từ bốn phương tám hướng kéo tới.

Quách Thanh đi cùng Đoạn Y đến trước tiên. Thấy Đoạn Uân ngã xuống, lập tức tiến lên.

Quách Thanh vừa thấy tình hình, lập tức nhìn Kiều Hàm: “Sao ngươi lại có thể hạ độc Đoạn Uân sư muội.”

Kiều Hàm khinh bỉ liếc Quách Thanh một cái: “Đúng vậy, ta đang yên đang lành ở đây, sao lại hạ độc cô ta được nhỉ? Chắc là do ta thích chủ động làm hại người khác một cách vô cớ, vô lý thôi.”

Một câu nói phối hợp với giọng điệu âm dương quái khí lập tức khiến Quách Thanh, kẻ chất vấn không não, nghẹn họng.

Ai cũng biết Đoạn Uân đanh đá tùy hứng, hành động tùy tiện, câu nói vừa rồi của Kiều Hàm dùng để nói ả ta thì lại hợp tình hợp lý, hơn nữa đúng là Đoạn Uân chủ động đến tìm người.

Không khó để tưởng tượng người ra tay trước tất nhiên là Đoạn Uân.

Lần này khiến người chất vấn như biến thành kẻ ngốc.

Quách Thanh bị châm chọc đến mặt đỏ tai hồng, nhưng Đoạn Y bên cạnh đã bắt đầu thúc giục Quách Thanh giúp cứu người.

Bạch Kha cũng vội vã chạy tới, nhìn thấy tình hình của Đoạn Uân, vội hỏi Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ: “Hai huynh không sao chứ.”

Kiều Hàm cười nói: “Không sao, Vạn tiền bối đâu rồi?”

“Sư thúc đang ở trong dược thất, đóng cửa nghiên cứu rồi.” Bạch Kha trả lời xong liền vui mừng nhìn Tiêu Cửu Từ: “Xem ra là hồi phục không tệ.”

Tiêu Cửu Từ gật đầu, lập tức hỏi: “Khoảng thời gian này…” ánh mắt lo lắng quét qua Kiều Hàm.

Kiều Hàm biết Tiêu Cửu Từ muốn hỏi gì, vốn định trả lời, kết quả thấy Tiêu Cửu Từ chỉ nhìn Bạch Kha, rõ ràng y chỉ muốn có được câu trả lời từ chỗ Bạch Kha.

Kiều Hàm bĩu môi, liền nghe Bạch Kha báo cáo lại một năm một mười.

Nghe xong, biết khoảng thời gian này chỉ là thử thuốc đơn giản, hơn nữa dược tính của đan dược họ đều nắm rõ, Vạn Mộc Xuân chỉ muốn biết những loại thuốc đó dùng trên người La Yên Huyền Thể sẽ có phản ứng khác biệt gì mà thôi. Cộng thêm khả năng tự chữa lành của bản thân các y tu hệ Mộc, sức kháng thuốc rất mạnh, nên tổng thể mà nói tổn hại không lớn.

Có lúc còn có nhiều lợi ích, dù sao cũng đều là đan dược quý hiếm, có loại bên ngoài muốn mua cũng không mua được.

Tiêu Cửu Từ thở phào một hơi, lúc này mới nhìn Kiều Hàm, vẻ mặt dịu dàng, đưa tay lên xoa đầu Kiều Hàm: “Vất vả cho đệ rồi.”

Kiều Hàm ngoan ngoãn cười.

Bên này của họ thì vui vẻ hòa thuận, bên kia Đoạn Uân vừa mới cử động được, nhưng vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn, có thể thấy Kiều Hàm ra tay không chút lưu tình.

Kiều Hàm muốn mang Tiêu Cửu Từ đi nghỉ ngơi một chút, dù sao cũng vừa mới xuất quan.

Trước khi đi, thấy Đoạn Uân vẫn đang nhìn chằm chằm mình.

Ánh mắt Kiều Hàm lạnh đi: “Nghe nói qua chuyện Giang phu nhân năm xưa bị độc trận phản phệ mà chết chưa?”

Sắc mặt ba người Đoạn Uân biến đổi.

Thực ra trong mắt họ, mức độ nguy hiểm của Kiều Hàm trước nay không lớn lắm, dù sao tu vi và thuật pháp tu luyện bày ra trước mắt, luôn khiến người ta bỏ qua tính nguy hiểm của cậu.

Nhưng chỉ cần nhắc nhở họ về chiến tích trước đây của Kiều Hàm, sẽ khiến người ta cảm thấy không rét mà run. Tuy được xem là tự làm tự chịu, nhưng việc Kiều Hàm dựa vào một độc trận để độc sát tu sĩ Nguyên Anh Kỳ đã đủ để ghi vào sử sách.

Kiều Hàm cười lạnh: “Người không phạm ta, ta không phạm người, ta không phải quả hồng mềm đâu.”

Đoạn Uân tức đến méo cả mặt: “Kiều Hàm, ta thật lòng thật dạ, ngươi…”

“Bớt tự cảm động ở đó đi, chẳng qua chỉ là một hình thức bắt nạt bạo lực khác mà thôi. Bất kể ngươi muốn mời chào ta hay muốn làm gì, ngươi áp đặt sự thật lòng thật dạ của mình lên người khác, người khác liền phải chịu đựng sao? Ngươi tưởng ngươi là ông trời à?” Kiều Hàm nói đến đây, dừng lại một chút, rồi lại càng ngạo mạn khinh miệt cười một tiếng: “Cho dù là ông trời cũng không miễn cưỡng được ta.”

Đoạn Uân nín thở, dường như có chút không thể hiểu nổi mà nhìn Kiều Hàm, cuối cùng vậy mà cảm thấy vô cùng tủi thân đến đỏ cả mắt.

Trước đây chênh lệch thực lực quá lớn, Kiều Hàm còn phải giả vờ đối phó, bây giờ Kiều Hàm đã có năng lực vượt cấp phản sát, lại còn bị làm phiền hết lần này đến lần khác, cậu cũng lười nói nhảm với Đoạn Uân nữa.

Tiêu Cửu Từ nhìn dáng vẻ ngông cuồng tự tin của Kiều Hàm, không nhịn được cong khóe miệng, lòng đầy tán thưởng.

“Ở tu chân giới, chúng ta cũng được xem là đạo hữu đồng bối, mỗi người tự lo thân mình là tốt nhất. Nếu cứ nhất quyết tìm chuyện khắp nơi, vậy sư huynh đệ chúng ta cũng không phải mặc người bắt nạt. Tuy chúng ta không còn tông môn, nhưng đừng quên, chúng ta còn có một sư phụ.”

Lúc Tiêu Cửu Từ nói xong mấy câu này, Kiều Hàm có chút kinh ngạc nhìn y.

Lấy danh hiệu của Quỳnh Bích tiên tử làm lá chắn gì đó, đây là chuyện mà Kiều Hàm thường xuyên làm.

Quả nhiên nam chính không phải là người không biết biến thông, lúc yếu thế, sức mạnh nên dùng đều phải dùng đến. Dù sao họ cũng không ngốc đến mức, cho dù muốn thị uy trước mặt Đoạn Uân, cũng không thể thật sự đối đầu với Bất Niệm Cung.

Nghe nói đến Quỳnh Bích tiên tử không theo lẽ thường, vì chuyện của hai đồ đệ mà trực tiếp rời khỏi Thanh Vân Tông, ấn tượng bao che đồ đệ về cơ bản đã hình thành, bên ngoài đối với một người điên thích đánh nhau vẫn vô cùng kiêng dè, dễ dàng cũng không dám trêu chọc tổ hợp ba thầy trò tán tu.

“Hai người cũng quá kiêu ngạo rồi!” Quách Thanh không nhịn được nói lại.

“Không phải kiêu ngạo, là nói rõ trước, để tránh xung đột xảy ra rồi, lại nói sau.” Kiều Hàm đã bày ra giới hạn của họ, nếu còn tái phạm, vậy thì thật sự không khách sáo nữa.

Đoạn Y ngẩng đầu lạnh lùng liếc Kiều Hàm một cái, rồi dịu dàng cười nói: “Ta cũng biết chắc chắn là tam muội mạo phạm các ngươi trước, ta thay nó xin lỗi các ngươi, mong các ngươi đừng để bụng, tam muội chỉ là dễ xúc động mà thôi, sau này ta sẽ quản thúc nhiều hơn.”

Nói xong, Đoạn Y gật đầu xin lỗi hai người, lúc này Kiều Hàm mới mang Tiêu Cửu Từ đi.

Bạch Kha vẫn không yên tâm về tính khí của Đoạn Uân, liền mở lời: “Ta khuyên ngươi tốt nhất cũng đừng gây sự vào lúc này, nếu làm phiền đến sư thúc, vậy thì… nói không chữa có lẽ sẽ thật sự không chữa nữa.”

Dùng Vạn Mộc Xuân để uy h**p họ vẫn có thể làm được, dù sao loại người không sợ chết không sợ chuyện là người thất thường nhất, lỡ như thật sự không chữa trị cho Đoạn Y, người chịu thiệt chỉ có họ.

Đoạn Y gật đầu, coi như đã chấp nhận lời nhắc nhở của Bạch Kha.

Đợi sau khi mọi người đi hết, Quách Thanh cũng chữa khỏi cho Đoạn Uân, Đoạn Y nhìn dáng vẻ thất thần của Đoạn Uân, liền đỡ người về phòng.

Người vừa mới ngồi xuống, Đoạn Y trực tiếp tát một cái.

Đoạn Uân bị đánh lệch cả đầu, lúc này mới hoàn hồn, kinh ngạc giận dữ: “Nhị tỷ!”

Đoạn Y âm trầm nhìn người tam muội không não này, vô cùng đau đầu. “Tỷ muội nhà họ Đoạn chúng ta tuyệt đối không vì tình cảm mà mất đi lý trí, muội quên lời dạy của đại tỷ trước khi đi rồi sao?”

Đoạn Uân cứng miệng: “Ta không có! Ta chỉ là… chỉ là… giống như nhị tỷ và đại sư huynh muốn mời chào nhân tài cho Bất Niệm Cung mà thôi!”

Đoạn Y hừ lạnh một tiếng: “Vậy cũng phải xem là ai, có người muốn vươn lên, tự nhiên có thể mời chào. Như Kiều Hàm tuy là nhân tài, nhưng lại quá lấy người khác làm trung tâm, trừ khi Tiêu Cửu Từ vào Bất Niệm Cung, nếu không cho dù ngươi giết hắn, hắn cũng sẽ không đi theo ngươi.”

“Ta mới không muốn họ cùng đến Bất Niệm Cung.” Đoạn Uân lập tức nói.

Đoạn Y đau đầu xoa trán: “Ta đến đây để chữa bệnh, đừng gây thêm chuyện cho ta, biết chưa?”

Đoạn Uân mấp máy môi, rồi không nhịn được nói: “Đại tỷ nói đây là bệnh di truyền của gia tộc, có phải một ngày nào đó cũng sẽ đến lượt ta không.”

Đôi mắt Đoạn Y khẽ lóe lên: “Không nhất định, muội tu luyện tốt bản thân, nâng cao bản thân mới là chính đạo.”

Bên kia, Kiều Hàm muốn để Tiêu Cửu Từ nghỉ ngơi hai ngày, có căng có chùng mới tốt, nhưng Tiêu Cửu Từ lại chỉ ở cùng Kiều Hàm nửa ngày, đã muốn tiếp tục hấp thu Băng Hồn Thảo.

Vừa hay Vạn Mộc Xuân cũng ra ngoài, thấy Tiêu Cửu Từ hồi phục không tệ, lập tức liền sắp xếp.

Đợi đến khi vào trong nhà, lúc Vạn Mộc Xuân lại lần nữa lấy ra Băng Hồn Thảo còn lại, Tiêu Cửu Từ trực tiếp mở lời: “Lần này có thể để ta hấp thu nhiều hơn một chút không? Ta cảm thấy ta chắc có thể đẩy nhanh tiến độ.”

Kiều Hàm sững sờ, nhất thời không phản ứng kịp.

Vạn Mộc Xuân nói: “Được chứ, nếu lần trước ngươi hoàn toàn có thể tự mình hấp thu, vậy chứng tỏ còn chưa đến giới hạn, nhiều hơn chút cũng được.”

Kiều Hàm trong nháy mắt phản ứng lại, lập tức kinh hãi thất sắc: “Không được!”

Nghe thấy giọng nói kinh hoảng đó, hai người đều quay đầu nhìn qua.

Kiều Hàm gắng gượng lắm mới không để mặt mình đỏ bừng. “Sư huynh, không ổn đâu, lần trước… lần trước huynh đột nhiên ngất đi, sau đó lại bị đóng băng mấy lần, trông như suýt nữa không qua khỏi, theo ý của ta, giảm lượng hấp thu mới là thượng sách. Để đảm bảo cơ thể không bị tổn thương, vẫn nên từ từ thôi, chúng ta không vội, đừng để mất nhiều hơn được, bây giờ mỗi một bước đều rất quan trọng.”

Chết mất, gần một tháng, đủ để Kiều Hàm ép mình quên đi toàn bộ sự việc, hồi phục như cũ, nhưng ai có thể ngờ nam chính đột nhiên đưa ra yêu cầu này.

Sức công phá ban đầu đều là do cậu dựa vào song tu để áp chế, bây giờ còn muốn tăng liều lượng, Kiều Hàm không dám nghĩ tiếp nữa, dù sao chuyện lần trước cậu hoàn toàn không muốn trải qua nữa.

Nhưng biết làm sao được, lần trước cậu đã nói dối, khiến Tiêu Cửu Từ và Vạn Mộc Xuân đều cho rằng tăng liều lượng là khả thi, sự phản đối của Kiều Hàm, trong mắt họ chỉ là quá cẩn thận, lo lắng cho sư huynh mà thôi.

“Bây giờ tu vi y cao hơn, cho dù không tăng liều lượng, cũng không nên giảm liều lượng chứ.” Vạn Mộc Xuân cạn lời: “Không có đủ sức công phá, sao có thể k*ch th*ch linh căn hồi phục, ngươi ngốc à?”

Sắc mặt Kiều Hàm khó coi, có nỗi khổ không nói nên lời.

Tiêu Cửu Từ lại vỗ vai Kiều Hàm: “Ta biết đệ lo cho ta, nhưng không phải đệ cũng hy vọng ta mau hồi phục sao?”

Nếu đã có thể chịu đựng, vậy thì tăng tốc, y không muốn lại có thêm một Đoạn Uân, khiến y cảm nhận sự bất lực như vậy.

Vẻ mặt Kiều Hàm sắp méo mó rồi, cảm thấy mũi tên mình b*n r* đều đâm vào chính mình.

“Không được, ta không đồng ý, nhiều nhất chỉ có thể dùng liều lượng giống như trước.” Kiều Hàm vẫn cứng rắn ngăn cản, trong lòng điên cuồng tính toán, lần này tu vi của Tiêu Cửu Từ đã tăng lên, hấp thu cùng một lượng Băng Hồn Thảo chắc sẽ không cần song tu để áp chế nữa, hơn nữa còn có thể đạt được hiệu quả công phá, như vậy mới là cách làm hợp lý nhất.

Vạn Mộc Xuân thì sao cũng được, Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm kiên quyết phản đối như vậy, khẽ nhíu mày, cuối cùng vẫn gật đầu: “Thôi được.”

Kiều Hàm mặt mày vui vẻ.

Ngay sau đó Vạn Mộc Xuân liền cho Tiêu Cửu Từ theo liều lượng như cũ, cắt một miếng Băng Hồn Thảo.

Lần này sau khi Băng Hồn Thảo được đưa vào cơ thể Tiêu Cửu Từ vậy mà không lập tức ngất đi, rõ ràng sức chịu đựng thật sự đã tăng lên.

Tiếp theo là thuật trị liệu của Vạn Mộc Xuân, đồng thời Kiều Hàm cũng bị phái đi chuẩn bị bồn thuốc, chuyện này Kiều Hàm cũng không muốn giao cho người khác, để tránh xảy ra sai sót.

Nhưng đợi đến khi cậu trở về, lại phát hiện Tiêu Cửu Từ đã ngất rồi, toàn thân đóng một lớp vỏ băng dày, tình hình cả người còn nghiêm trọng hơn lần đầu tiên rất nhiều.

Kiều Hàm kinh hãi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Vạn Mộc Xuân vừa thi triển thuật trị liệu, vừa dùng ánh mắt quét qua chiếc hộp đựng Băng Hồn Thảo bên cạnh.

Kiều Hàm nhìn một cái, lập tức hít một hơi lạnh, Băng Hồn Thảo đó so với lúc cậu đi ra ngoài lại ít đi một phần nhỏ.

“Ngươi đã tăng liều lượng cho sư huynh của ta?!”

“Là y yêu cầu.”

Kiều Hàm lập tức sốt ruột không thôi, cũng hối hận vô cùng, sớm biết vậy đã không để ý đến mặt mũi, lỡ như vì cậu báo cáo sai mà khiến tình hình lần này quá nguy cấp, ai biết được tác hại đối với y lớn đến đâu, lỡ như… lỡ như…

Vạn Mộc Xuân dường như nhận ra cảm xúc của Kiều Hàm không ổn định, liền mở lời: “Chỉ nhiều hơn một chút thôi.” Vạn Mộc Xuân cũng không làm bừa, khống chế liều lượng, rõ ràng cũng đang từ từ dò xét giới hạn của Tiêu Cửu Từ.

Kiều Hàm đâu còn có thể bình tĩnh được nữa, cũng không quan tâm đến xấu hổ, vội vàng thành thật khai báo tình hình thực tế lần trước, sốt ruột không thôi.

Vạn Mộc Xuân sững sờ, lông mày nhướng lên rất cao, nhìn Kiều Hàm bình thường nhe nanh múa vuốt, thỉnh thoảng còn có thể khiến hắn chịu thiệt, sốt ruột thành ra thế này liền cảm thấy rất buồn cười, trêu chọc: “Chỉ là dùng miệng để điều hòa linh khí thôi sao?”

Sắc mặt Kiều Hàm đỏ bừng, điên cuồng gật đầu.

Vẻ mặt Vạn Mộc Xuân vừa kỳ lạ vừa cạn lời: “Vậy thì có gì mà phải lo? Liều lượng nhiều hơn một chút thôi. Dù không áp chế nổi, thì tệ nhất cũng chỉ là bắt ngươi dùng lại cách cũ để điều hòa. Còn nếu thật sự không xong nữa, thì cứ trực tiếp song tu linh nhục (thể xác) là được chứ gì. Ta thấy cách đó chắc chắn áp chế được hoàn toàn.”

“Bọn ta không phải… không phải…” Kiều Hàm cả người sợ hãi run rẩy, sắc mặt lập tức tái nhợt.

“Ta thấy tình cảm của các ngươi rất tốt, vì y, ngươi cam tâm làm vật thí nghiệm của ta, chút này có là gì, ta còn muốn xem xem La Yên Huyền Thể song tu rốt cuộc công hiệu tốt đến đâu đây.”

“Điên rồi, không thể nào!” Kiều Hàm lập tức nói.

“Rõ ràng có đường tắt không đi?” Vạn Mộc Xuân tỏ vẻ không hiểu.

Kiều Hàm nghiến răng kèn kẹt. Giả vờ ngưỡng mộ đã là giới hạn của cậu rồi, bảo cậu cùng y song tu theo cách đó ư? Cậu ngay cả nghĩ tới cũng không dám!

Đó không chỉ là chuyện của riêng cậu, hành vi này chính là làm vấy bẩn thần tượng trong lòng cậu. Đánh chết cậu cũng không làm! Nếu sư huynh tỉnh lại mà biết chuyện này, y sẽ đối mặt ra sao? Hơn nữa, cậu hiểu rõ con người y nhất. Y tuyệt đối sẽ không vì lợi ích của bản thân mà chấp nhận một chuyện hoang đường như vậy. Nếu y bằng lòng, thì trong nguyên tác đã chẳng thiếu vợ rồi.

Vạn Mộc Xuân cười xấu xa: “Lỡ như ngày nào đó chỉ có hai người các ngươi động phòng mới có thể cứu y, ngươi cứu hay không?”

Kiều Hàm nghe xong thì nghẹn lời, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, cơn tức dâng lên suýt làm linh khí trong người tán loạn. Cái giả thiết trời giáng gì thế này!

Cuối cùng cậu gắt lên: “Bớt nói nhảm đi! Ta nói cho ngươi biết sự thật, không phải để nghe ngươi nói bậy, mà là để ngươi đảm bảo sư huynh của ta lần này bình an vô sự!”

Vạn Mộc Xuân chỉ hờ hững đảo mắt. Vừa hay lúc đó, thuật trị liệu cũng kết thúc. Tiêu Cửu Từ lại được đặt vào bồn thuốc, nhưng ngay lập tức, lớp băng đã hình thành với tốc độ còn chóng mặt hơn trước.

Sắc mặt Kiều Hàm trắng bệch như tờ giấy.

Vạn Mộc Xuân trực tiếp mất kiên nhẫn: “Ngươi không phải y tu sao? Gần đây không phải cũng đã nghiên cứu tình hình của Băng Hồn Thảo sao? Tự mình phán đoán đi.” Nói xong liền không quan tâm nữa.

Kiều Hàm tuy sốt ruột muốn chết, nhưng cũng không ngăn được Vạn Mộc Xuân.

Mắt thấy hàn khí trong thùng tắm ngày càng nặng, Kiều Hàm nhất thời thật sự muốn phát điên.

Cuối cùng cũng chỉ đành cứng rắn phá vỡ lớp băng, nhảy vào lòng.

Ban đầu, Kiều Hàm còn định chỉ dùng tay để cứu vãn tình hình, nhưng cuối cùng vẫn phải áp sát vào người y. Tuy nhiên, cậu đã chuẩn bị trước. Cậu triệu hồi dây leo từ mép thùng tắm bằng gỗ, chúng vươn ra trói chặt hai cánh tay Tiêu Cửu Từ sang hai bên, rồi siết lấy eo, khiến y hoàn toàn không thể cử động.

Chỉ có như vậy, cậu mới có thể tiến hành một cuộc “song tu trong sáng” đúng nghĩa. Dù sẽ tốn thời gian hơn, nhưng lòng cậu cũng được an ủi phần nào. Cậu đang giúp sư huynh, đang chuộc lại lỗi lầm, chứ không bị dằn vặt bởi suy nghĩ mình đã lợi dụng lúc y bất tỉnh để chiếm đoạt thứ tiện nghi mà bản thân vốn không hề mong muốn.

Uy lực của Băng Hồn Thảo lần này quả thực vô cùng đáng sợ. Sau một hồi lâu yên lặng áp sát, Tiêu Cửu Từ mới dần thoát khỏi cơn mê man hoàn toàn, tình trạng băng tan rồi lại kết lại trên người cũng không còn nữa. Nhưng ngay khoảnh khắc đôi môi y khẽ cử động, Kiều Hàm đã nghiến răng, một luồng lục quang tức thì lóe lên.

Tiêu Cửu Từ theo bản năng định tiến tới để chiếm đoạt thêm nguồn nhiệt, nhưng từ mép thùng tắm nơi y đang tựa vào, những sợi dây leo đã trồi lên, siết lấy cổ y, trong nháy mắt khóa chặt lại, khiến y không thể nghiêng về phía trước để tìm kiếm hơi ấm.

Nỗi bức bối dâng lên tột độ. Y cảm thấy mình như một kẻ tuyệt vọng đang ở nơi vực thẳm giá rét, sau bao vất vả mới tìm thấy một khe nứt le lói chút hơi ấm yếu ớt. Y chỉ muốn điên cuồng cạy mở khe nứt ấy ra, nhưng cơ thể lại bị gông cùm trói buộc, bất lực không thể cử động, chỉ đành tiếp tục chìm trong nỗi đau buốt giá.

Trong tình huống này, nguồn nhiệt thoắt gần thoắt xa kia chẳng những không thể xoa dịu nỗi đau, mà ngược lại, còn trở thành một sự tra tấn tàn nhẫn.

Cơ thể này của Tiêu Cửu Từ tự nhiên là không bằng lòng.

Khi đã chắc chắn rằng Tiêu Cửu Từ sẽ không mất kiểm soát nữa, Kiều Hàm liền tâm không gợn sóng mà vận chuyển linh lực. Cậu nhận ra mình đã có thể đối mặt với việc môi kề môi một cách bình thản đến đáng sợ. Thì ra, giới hạn của con người quả thực có thể co dãn; một khi đã quen, sự ngượng ngùng sẽ bị gạt sang một bên, nỗi sợ hãi cũng sẽ tan biến.

Đúng vào lúc tâm trí cậu đang tĩnh lặng nhất, không vướng bận một tạp niệm, một tiếng “lách cách” của băng nứt đột ngột vang lên.

Kiều Hàm sững sờ, mở mắt liếc nhìn, đột nhiên phát hiện những sợi dây leo quấn quanh các nơi trên người Tiêu Cửu Từ đã bị đóng băng.

Chưa đợi Kiều Hàm phản ứng, màu xanh lục bị bao bọc bởi màu xanh băng trong nháy mắt tan thành vô số huỳnh quang, bay lơ lửng khắp phòng, như thể kéo không gian này vào dải ngân hà bao la, nếu không biết điều này có ý nghĩa gì, thật đúng là một cảnh tượng lãng mạn.

Nhưng bây giờ nội tâm Kiều Hàm kinh hãi, giây tiếp theo, mọi thứ lại tái diễn.

Sự khao khát nguồn nhiệt bị dồn nén bùng phát, biến Tiêu Cửu Từ trở nên dữ dội hơn bao giờ hết. Nước trong bồn tắm văng lên ào một tiếng.

Kiều Hàm lại một lần nữa bị khóa chặt trong vòng tay y, miệng lưỡi bị xâm chiếm, chỉ có thể bất lực bật ra những tiếng kháng cự nghẹn ngào.

Chắc là cũng đã quen rồi, không còn ngây người như lần đầu, nên Kiều Hàm vẫn còn chút sức lực để phản kháng. Cậu gắng sức đẩy Tiêu Cửu Từ ra.

Cảm nhận được sự phản kháng, cơ bắp toàn thân Tiêu Cửu Từ càng căng cứng hơn, như thể đã vồ được con mồi thì quyết không nhả miệng. Để ngăn con mồi trốn thoát, Tiêu Cửu Từ theo bản năng thay đổi góc độ cánh tay, không ngừng ép Kiều Hàm trở lại vào lòng mình.

Đột nhiên tay y cảm nhận được một thứ gì đó có thể kéo được, ngoài những sợi tóc mềm mượt ra.

Khoảnh khắc tiếp theo, Kiều Hàm cảm thấy dải tóc của mình đột nhiên bị người ta giật xuống. Cậu sững sờ, trong nháy mắt, hai tay đã bị Tiêu Cửu Từ bẻ quặt ra sau lưng, dùng dải tóc quấn loạn lên, trói chặt lại.

Cứ như vậy, Kiều Hàm bị ép ngồi trên người Tiêu Cửu Từ, hai tay bị trói ngược ra sau, không còn cách nào đẩy người ra được nữa.

Kiều Hàm theo bản năng muốn dùng sức giật đứt, nhưng lại nghĩ đến đây là món quà đầu tiên sư huynh tặng.

Sao cậu dám làm đứt nó chứ!

Chưa đợi cậu nghĩ ra cách khác, đã bị hôn đến gần như đứt hơi.

Những nơi nhạy cảm trong miệng lần lượt bị lướt qua, sức lực cũng khó mà tụ lại, chỉ có thể đỏ mặt mặc cho chuyện cũ tái diễn. Sự vận hành của công pháp song tu và những hành vi thân mật nào đó, thật sự chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh.

Kiều Hàm gần như phải tự tẩy não cho chính mình. Dù cậu kịch liệt phản đối hành vi này, nhưng đây là chữa bệnh, là chữa bệnh, là chữa bệnh.

Nhưng… nhưng mà, cậu đang cùng với thần tượng của mình, nam thần của mình, vị nam chính mà cậu sùng bái nhất, thích nhất, chỉ hận không thể ngước nhìn… Không! Không thể nghĩ theo hướng này, chỉ cần tư tưởng không trượt dốc, tất cả đều trong trong sạch sạch.

Cậu cũng không rõ công pháp song tu của người ta vận hành có như vậy không, như vậy rốt cuộc có bình thường không, nhưng cậu biết Tiêu Cửu Từ chắc chắn không phải tự nguyện.

Kiều Hàm níu chặt sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu, cho dù cậu đã bị kỹ năng hôn triền miên đến day dứt của Tiêu Cửu Từ làm cho đầu óc rối như hồ dán.

Toàn thân vừa nóng vừa mềm, còn có một luồng khô nóng từ nơi sâu nhất trong cơ thể trào ra.

Kiều Hàm biết cậu lại bị Tiêu Cửu Từ hôn đến có phản ứng rồi.

Tai Kiều Hàm dần đỏ đến sắp rỉ máu, giữa đôi mày cũng hiện lên vài phần đáng thương. Cậu mở mắt, đôi mắt ngấn nước, vừa cầu xin vừa tự trách nhìn người ở gần trong gang tấc. Nhưng người kia vẫn nhắm chặt hai mắt, không hề cho Kiều Hàm một ánh nhìn.

Sớm biết vậy trước đó nên tự thả lỏng cho mình nhiều hơn, nhưng cậu sợ nhớ lại chuyện lần trước, nên cả tháng trời đã theo bản năng tránh né không nghĩ đến chuyện này.

Bây giờ cơ thể lại dễ dàng bị đánh thức như vậy, hơn nữa vì bị ôm quá chặt, gần như là ở giữa bụng của hai người, có thể sẽ càng ngày càng thức tỉnh, đúng là sự phản bội đáng xấu hổ đối với y.

Nếu không phải sợ tẩu hỏa nhập ma, Kiều Hàm đã muốn phân ra linh lực để ấn mạnh cái thứ chết tiệt không nghe lời này xuống.

Nhưng bây giờ điều duy nhất cậu có thể làm là cố gắng hết sức để mình quỳ ngồi thẳng lên, lơ lửng một chút, tránh tiếp xúc xấu hổ.

Bây giờ Kiều Hàm chỉ hy vọng Tiêu Cửu Từ mau chóng tiến vào trạng thái linh lực tự vận chuyển, như vậy mình có thể trốn đi.

Vì sự hoang đường này, cứ cách một lúc Kiều Hàm lại cố gắng giãy giụa một chút, thử thăm dò.

Nhưng hễ cử động là sẽ bị ôm chặt hơn, công pháp song tu vận hành càng tham lam hơn.

Ngay lúc Kiều Hàm không từ bỏ, một lần đột nhiên cố gắng đứng dậy, lại lần nữa bị Tiêu Cửu Từ hung hăng ấn trở về vị trí cũ. Chắc là đã mất kiên nhẫn, lần này dùng sức còn nặng hơn.

Cú ấn mạnh xuống này, Kiều Hàm lập tức toàn thân run lên, mà Tiêu Cửu Từ dường như cũng cảm nhận được điều gì, toàn thân cứng đờ.

Hai mắt Kiều Hàm thất thần trợn lớn, đồng tử rung động co rút trong hốc mắt, đôi chân vốn định mượn sức lơ lửng cũng run rẩy.

Giây tiếp theo, Kiều Hàm điên cuồng muốn trốn, cổ tay bị trói sau lưng đã bắt đầu giãy giụa, cố gắng thoát khỏi dải tóc, chân lại lần nữa dồn sức, nhưng đột nhiên bị siết chặt lấy eo.

Cổ họng Kiều Hàm phát ra tiếng nức nở, nhưng căn bản không thể ngăn cản được một vài chuyện.

Đó gần như là bản năng, là muốn xoa dịu một loại cảm xúc nào đó, là vô thức, mang theo hơi thở nguy hiểm nhất của đàn ông.

Cho dù là cách lớp áo tầng tầng lớp lớp, cho dù là ở trong nước, nhưng một vài động tác đại diện cho ý nghĩa gì, vẫn khiến đầu óc Kiều Hàm trực tiếp nổ tung.

Tầm nhìn bỗng chốc lúc cao lúc thấp, theo từng gợn sóng lăn tăn của mặt nước.

Kiều Hàm cảm thấy tim mình cũng lúc lên lúc xuống, từ đầu óc trống rỗng, đến toàn thân máu huyết chảy ngược, dường như hoàn toàn không thể hiểu nổi cậu và Tiêu Cửu Từ lại xảy ra tai nạn như vậy.

Xấu hổ, khó xử, áy náy, cuối cùng đến không còn mặt mũi nào, chỉ muốn đào một cái hố chôn mình.

Sao cậu có thể… sao có thể để chuyện này xảy ra, hơn nữa… đáng xấu hổ hơn là vì những điều này, chính bên kia của cậu gần như có thể dùng cảm giác kỳ lạ xa lạ nhất để tiếp xúc với từng khối cơ bụng rắn chắc của Tiêu Cửu Từ.

Cậu đã hoàn toàn bị đánh thức, đang không biết xấu hổ mà mượn sự giúp đỡ của Tiêu Cửu Từ, để xoa dịu sự khó chịu.

Đôi môi không biết từ lúc nào đã được buông ra, vì cả hai đều cần hít thở thật sâu. Đột nhiên một âm thanh khó tả vô thức tràn ra từ khóe miệng Kiều Hàm.

Khoảnh khắc đó, Kiều Hàm hoàn toàn bừng tỉnh, mới phát hiện ra mình vừa suýt nữa khuất phục trước bản năng, mặc cho nó phát triển. Cậu sợ đến mức hai chân đạp một cái, dường như cũng không cần phải mượn song tu để duy trì sự ổn định của linh lực bên trong nữa, nên lúc này Kiều Hàm cuối cùng cũng thuận lợi thoát ra, co rúm ở phía bên kia của thùng tắm, thật xa.

Nhưng lần này, Tiêu Cửu Từ dường như vô cùng khó chịu, theo bản năng đưa tay ra còn muốn níu kéo thứ gì đó.

Đối mặt với vẻ mặt rõ ràng là bất mãn, mặt Kiều Hàm gần như sắp bốc khói, không dám nhìn Tiêu Cửu Từ thêm một cái nào nữa.

Sắc mặt Kiều Hàm biến đổi khôn lường, một luồng huỳnh quang màu xanh lục lóe lên, không chỉ cho Tiêu Cửu Từ, mà còn nhân tiện cho cả mình.

Tất cả những cảm giác không nên có đều bị đè xuống.

Kiều Hàm cúi đầu, không dám ngẩng lên, một pháp thuật được thi triển, dải tóc cuối cùng cũng được cởi ra.

Ngón tay Kiều Hàm run rẩy cầm dải tóc, nhìn vết hằn rõ rệt trên cổ tay mình, hai mắt càng thêm chua xót.

Tủi thân lại không dám để người khác biết, tự trách lại không biết làm thế nào.

Cuối cùng chỉ đành chịu đả kích lớn, lảo đảo rời khỏi thùng tắm. Đợi đến khi khó khăn lắm mới làm khô người, vừa quay đầu, lại thấy trong tấm gương xa xa, trong mắt mình vậy mà vẫn còn lưu lại vẻ mê ly, đó đúng là như một loại tội chứng khó nói thành lời.

Kiều Hàm sợ hãi chạy ra ngoài, đợi đến khi ra ngoài cửa, mới cảm thấy mình đã sống lại.

Lúc Tiêu Cửu Từ ra ngoài, liền thấy Kiều Hàm đang ôm cột mà húc, tuy không dùng sức, nhưng không biết đã húc bao lâu, trán đều đỏ sưng lên.

Tiêu Cửu Từ vội vàng bay nhanh qua, đưa tay ra che giữa trán Kiều Hàm.

“Làm gì vậy, sẽ bị thương đó?”

Kiều Hàm nghe thấy giọng nói quen thuộc, như thể sắp bị xé rách, toàn thân cứng đờ, muốn nghiêng đầu nhìn qua, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại. Cảm xúc của cậu phức tạp, cũng không biết đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tiêu Cửu Từ cho dù chỉ nhìn mặt nghiêng cũng có thể lập tức đọc được cảm xúc không vui của Kiều Hàm, lập tức sốt ruột, phản ứng đầu tiên tự nhiên là chuyện mình đột ngột tăng liều lượng, chắc chắn là đã làm Kiều Hàm lo lắng.

Vậy nên Tiêu Cửu Từ lập tức kéo Kiều Hàm qua, Kiều Hàm theo bản năng muốn né tránh, điều này càng khiến Tiêu Cửu Từ chắc chắn là mình đã chọc giận Kiều Hàm. Tiêu Cửu Từ chỉ đành buông người ra, bối rối đứng bên cạnh: “Xin lỗi.”

Kiều Hàm nín thở.

“Sư huynh xin lỗi đệ, không nên giấu đệ việc đẩy nhanh hấp thu Băng Hồn Thảo, là ta quá nóng vội, không để ý đến lo lắng của đệ. Ta chỉ muốn chứng minh một chút, ta không sao, đệ xem bây giờ ta không phải vẫn ổn sao?” Tiêu Cửu Từ cố gắng dỗ dành, lại không ngờ càng nói, sắc mặt Kiều Hàm càng không đúng, cuối cùng hốc mắt đều đỏ lên.

Tiêu Cửu Từ sợ hãi, y là muốn mau chóng hồi phục, để bảo vệ Kiều Hàm, nhưng tuyệt đối không phải dưới tiền đề làm Kiều Hàm lo lắng sợ hãi, huống chi còn hại cậu đỏ cả mắt.

Mình thật đáng chết!

Tiêu Cửu Từ lập tức giơ tay thề: “Ta sai rồi, đệ yên tâm, sau này ta đều nghe lời đệ, không làm bậy nữa, đệ muốn ta hấp thu bao nhiêu, ta sẽ hấp thu bấy nhiêu, được không, đừng giận.”

Kiều Hàm có nỗi khổ không nói nên lời, đối mặt với lời xin lỗi của Tiêu Cửu Từ, chỉ đành đè nén mọi cảm xúc, gật đầu. Dù sao chuyện này, y cũng đủ tủi thân rồi. Nếu để y biết chẳng phải sẽ ghê tởm chết đi được.

Cũng may, ít nhất y sẽ không làm bậy nữa, chuyện này đến đây là kết thúc, cứ coi như chưa có gì xảy ra.

Kiều Hàm kiên định tâm niệm, lúc này mới thu dọn tâm tình bắt đầu kiểm tra tình hình của Tiêu Cửu Từ.

Không thể không nói, trong rủi có may, băng linh căn càng thêm dồi dào, bây giờ đã hồi phục đến thực lực Trúc Cơ Kỳ rồi.

Kiều Hàm và Tiêu Cửu Từ còn phải đi tìm Vạn Mộc Xuân một chút, xác định lại tình hình.

Đợi đến khi gặp Vạn Mộc Xuân, Kiều Hàm mới nhớ ra, còn có một sự tồn tại không giữ mồm giữ miệng như vậy, lỡ như hắn tiết lộ, mình muốn che giấu sẽ rất khó.

Vậy nên lúc đứng sau lưng Tiêu Cửu Từ, Kiều Hàm liều mạng nháy mắt ra hiệu với Vạn Mộc Xuân. Vạn Mộc Xuân liếc một cái, rõ ràng biết ý của cậu, còn ác ý hỏi Kiều Hàm một câu: “Lần này ngươi có giúp không?”

Kiều Hàm hít một hơi lạnh, liền thấy Tiêu Cửu Từ quay đầu nhìn mình, Kiều Hàm đâm lao theo lao lắc đầu phủ nhận.

Dù sao chỉ cần mình không thừa nhận, sẽ không có ai biết.

May thay, Vạn Mộc Xuân vẫn còn chút lương tâm, không vạch trần cậu.

“Ừm, rất thuận lợi, sau này việc hồi phục tu vi sẽ không nhanh như vậy nữa, dù sao tu vi bản thân càng lên cao càng khó, theo tốc độ hồi phục của ngươi, thôi được, đến lượt ngươi chọn rồi.”

“Cái gì?” Tiêu Cửu Từ nghe Vạn Mộc Xuân đột nhiên nói vậy, không hiểu mà nhíu mày.

Vạn Mộc Xuân giải thích: “Đợi sau khi cây ở chỗ ta dùng hết, ngươi lại đi tìm một cây nữa, là có thể hồi phục linh căn của ngươi đến một nửa so với ban đầu, trình độ này đã đủ để có một chỗ đứng ở tu chân giới rồi.”

Băng linh căn ban đầu của Tiêu Cửu Từ chính là được trời ưu ái mà cường tráng, cho dù là một nửa cũng là trình độ mà người khác cầu còn không được.

Về điểm này, Tiêu Cửu Từ và Kiều Hàm đều không chút nghi ngờ lựa chọn hồi phục hoàn toàn.

Vạn Mộc Xuân nhún vai: “Vậy ngoài chỗ của ta, ngươi còn cần ba cây nữa, các ngươi vận khí tốt, ta biết đủ nhiều vị trí.”

Nói xong những điều này, Vạn Mộc Xuân hứng thú: “Lại cho ngươi một tháng thời gian bế quan ổn định, sau đó thì sao, ngươi còn định tăng liều lượng không?”

Lần này Tiêu Cửu Từ trực tiếp kiên quyết lắc đầu: “Nghe lời sư đệ của ta.”

Khóe miệng Vạn Mộc Xuân giật giật: “Hả?”

Kiều Hàm thở phào một hơi, rồi đắc ý: “Nghe lời ta.”

Dáng vẻ vừa chán nản tủi thân hoàn toàn biến mất, Tiêu Cửu Từ chính là thích xem dáng vẻ linh khí hoạt bát này của Kiều Hàm, y cong khóe miệng, xoa đầu: “Ừm, cứ nghe lời đệ.”

Kết quả tay không cẩn thận lướt qua dải tóc, Tiêu Cửu Từ bất giác sững sờ, cảm giác trên tay hình như…

Kiều Hàm cũng toàn thân cứng đờ, không để lộ dấu vết mà tiến lên một bước, vẻ mặt như muốn nhấn mạnh với Vạn Mộc Xuân: “Ta không muốn sư huynh mạo hiểm, chỉ cần dùng mức độ Băng Hồn Thảo thấp nhất để công phá linh căn là được, bọn ta không ngại lãng phí thời gian.”

Vạn Mộc Xuân nheo mắt nhìn cậu, Kiều Hàm cũng trừng mắt lại, cảnh cáo hắn đừng nói bậy.

Cuối cùng không ngờ Vạn Mộc Xuân lại dễ dàng thỏa hiệp.

Kiều Hàm cũng cuối cùng yên tâm, một tháng bế quan tiếp theo, Tiêu Cửu Từ vẫn không yên tâm, lo lắng Đoạn Uân sẽ tìm Kiều Hàm gây sự.

Kiều Hàm nhe răng, cho thấy mình cũng là chó dữ, chó dữ đấu chó dữ, ai sợ ai.

Tiêu Cửu Từ bị chọc cười, chỉ đành lựa chọn tin tưởng tiểu sư đệ.

Một tháng sau ra ngoài, Tiêu Cửu Từ thấy Kiều Hàm vẫn ổn, liền yên tâm. Tuy Đoạn Uân quả thực đã tìm Kiều Hàm, nhưng thái độ không còn mạnh mẽ như trước nữa. Kiều Hàm liền không nói với Tiêu Cửu Từ, để tránh y lo lắng.

Lúc cắt Băng Hồn Thảo, Kiều Hàm nhìn chằm chằm, vẫn dùng liều lượng của lần đầu tiên, theo tu vi hiện tại của Tiêu Cửu Từ, hoàn toàn có thể đối phó được.

Quả nhiên lần này, Tiêu Cửu Từ sau khi hấp thu vẫn duy trì được một lúc tỉnh táo, sau khi tiếp nhận thuật trị liệu, giữa đôi mày Tiêu Cửu Từ đóng một lớp sương trắng, cơ thể cục bộ sẽ có tình trạng đóng băng, nhưng đã không còn hình thành lớp vỏ băng toàn thân nữa.

Đến trong thùng tắm, thuốc tắm trở nên vô cùng lạnh lẽo, thỉnh thoảng sẽ có một hai tảng băng xuất hiện.

Lần này Kiều Hàm vẫn lựa chọn ở trong nhà canh chừng, để phòng bất trắc. Phải nói là bất kể tình huống gì, trước khi Tiêu Cửu Từ hoàn toàn ổn định, cậu sẽ luôn ở bên cạnh y.

Nhưng không qua bao lâu, Tiêu Cửu Từ dường như lạnh vô cùng, Kiều Hàm do dự một chút, vẫn đơn giản đưa ra một bàn tay.

Dù sao nếu có thể xoa dịu nỗi đau của Tiêu Cửu Từ, cậu cũng không đến mức ngay cả nắm tay cũng không làm, vậy thì quá kiểu cách rồi, dù sao cậu cũng không nỡ để thần tượng của mình chịu khổ.

Nhưng tình hình tiếp theo lại là điều Kiều Hàm không hề lường trước.

Cậu bị Tiêu Cửu Từ đột nhiên mất kiểm soát kéo vào trong nước, đợi đến khoảnh khắc bị hôn lấy, Kiều Hàm đều mờ mịt.

Sao lại biến thành thế này rồi!!!!

Phản kháng vẫn vô ích, chỉ khiến mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Sau khi bị sóng nước vô sỉ dập dềnh một lúc, Kiều Hàm lại lần nữa trốn thoát, lục quang lóe lên, mọi chuyện kết thúc.

Kiều Hàm trực tiếp xông đến dược thất, chất vấn Vạn Mộc Xuân, có phải có chỗ nào có vấn đề không.

Vạn Mộc Xuân vẻ mặt vô tội: “Không phải là nghiêm ngặt theo liều lượng của các ngươi sao? Có vấn đề gì?”

“Chỉ… chỉ là hình như gần giống lần trước.”

“Ồ, vậy chắc là trước đó nó vốn đã ở giới hạn, ngàn cân treo sợi tóc, tuy tu vi dần tăng lên, nhưng vẫn chưa giảm xuống dưới giới hạn, nên mới như vậy. Ngươi phải cẩn thận đó, nếu không kịp thời giúp nó, sẽ xảy ra chuyện.”

“Vậy có thể giảm bớt không?”

“Nếu thấp hơn lần đầu tiên, vậy e là sẽ vì tính chịu đựng mà không có hiệu quả, ngươi chắc chắn muốn lãng phí một cơ hội để thử sao?”

Kiều Hàm bị chặn họng.

Vạn Mộc Xuân đè nén khóe miệng cong lên: “Thêm vài lần nữa có lẽ sẽ giảm xuống, nếu không tin ta, thì ngươi tự nghiên cứu đi.”

Đừng nói là tự mình nghiên cứu, ngay cả hack trong hệ thống, cậu đều đã nghiên cứu một lượt, chính là không có cách nào mới đến đây xấu hổ hỏi Vạn Mộc Xuân.

Kiều Hàm gần như hoàn toàn tuyệt vọng, không ngờ lại xui xẻo như vậy, lẽ nào là do mình luôn phá hoại kế hoạch của thiên đạo, nên đây là đang trừng phạt cậu? Để cậu mang theo sự áy náy này đối mặt với y?!

Loại kịch bản này không phải nên dành cho nữ chính nào đó sao?

Chết mất, các nữ chính năm xưa, có đến hai người ở đây, đây là sự mỉa mai lớn đến mức nào!

Kiều Hàm: … Hu hu hu, trời muốn diệt ta mà!

Lần thứ tư, lần thứ năm, Kiều Hàm phản kháng vô ích, chấp nhận sự tự sát của số phận, chẳng phải là bị “tung hứng” vài lần thôi sao, đúng, chính là “tung hứng”, dù sao đều có thể bị cậu ngăn lại giữa chừng, chưa đến tình huống không thể đối mặt nhất.

Chỉ có mình biết, là có thể giả vờ như chưa có gì xảy ra.

Kiều Hàm như thể bị số phận PUA, đã hoàn toàn tê liệt đối mặt với mọi thứ, thậm chí bỏ qua việc mỗi lần kết thúc, Vạn Mộc Xuân đều dùng vẻ mặt nghi hoặc khó hiểu nhìn cậu.

Quả nhiên giới hạn của con người có thể hạ xuống rồi lại hạ xuống.

Mà Tiêu Cửu Từ thì tâm tư tinh tế, luôn cảm thấy gần đây cảm xúc của Kiều Hàm ngày càng kỳ lạ, sau khi lén hỏi Bạch Kha, xác định Vạn Mộc Xuân không làm Kiều Hàm bị thương, Đoạn Uân cũng không xung đột với Kiều Hàm, Tiêu Cửu Từ thật sự không hiểu ra sao.

Lần thứ sáu, Kiều Hàm tuy vẫn không cam lòng phản kháng một chút, lại chọc giận người đang vô lý trí, hai tay lại lần nữa bị trói, bị ép vòng qua cổ Tiêu Cửu Từ, đặt ở bên ngoài thùng tắm phía sau.

Dải tóc màu lam khói bị cánh tay mang theo đung đưa trong không trung.

Không biết bao lâu dải tóc vì bị người không có lý trí kia buộc không chặt, mà bung ra, cánh tay cũng không còn sức lực mà đặt ở đó, quên cả thu về.

Cho đến khi đôi môi tách ra đột nhiên tuân theo bản năng mà in lên cổ, cảm nhận nhiệt độ khác biệt.

Kiều Hàm lại lần nữa bừng tỉnh, sợ đến chết khiếp, sao lại còn hôn cổ nữa? Cảm thấy công pháp cũng sắp xong rồi, dùng cách cũ, giải quyết trận đấu. Vừa tự trấn an tâm lý, vừa mờ mịt dọn dẹp chiến trường rồi rời đi.

Cùng lúc đó, Vạn Mộc Xuân lo lắng đi đi lại lại trong dược thất, thật sự không nhịn được định chủ động đi rình.

“Kỳ lạ, thuốc đó nên có hiệu quả chứ, sao lại không có!”

“Sư thúc? Ngài nói gì vậy? Ngài định đến chỗ Tiêu sư huynh sao?” Bạch Kha nhìn thấy Vạn Mộc Xuân, liền đi theo.

Vạn Mộc Xuân gật đầu qua loa.

“Ngài vừa nói thuốc gì?” Bạch Kha nhạy bén hỏi.

Vạn Mộc Xuân bước đi không ngừng, lại nói: “Thuốc trẻ con không được nghe, đừng hỏi!”

Bạch Kha sững sờ, cũng không phải trẻ con thật, tự nhiên hiểu là ý gì, lập tức thẹn quá hóa giận: “Sư thúc, ngài cũng quá không đứng đắn rồi, ngài rốt cuộc… ngài rốt cuộc đã làm gì?”

Vạn Mộc Xuân lại lần nữa cảm thấy mình nói lỡ lời, phiền phức, chỉ đành nói: “Kiều Hàm vẫn luôn dùng công pháp song tu để giúp Tiêu Cửu Từ, ta dựa trên cơ sở của họ cho thêm chút thuốc hỗ trợ thôi.”

Bạch Kha lập tức hiểu ra, nhất thời không biết nên nói gì, chuyện này chuyện này chuyện này…

Vạn Mộc Xuân thấy Bạch Kha không nói nhảm nữa, liền tự mình đi về phía trước: “Giữ bí mật cho ta đó, nếu không ta sẽ không chữa trị cho Tiêu Cửu Từ nữa.”

Bạch Kha trực tiếp bị uy h**p. “Ngài, ngài rốt cuộc muốn làm gì? Sẽ không bất lợi cho họ chứ.”

“Đương nhiên không, chỉ có lợi thôi, ta muốn biết, La Yên Huyền Thể thật sự song tu, rốt cuộc sẽ có hiệu quả gì, cơ hội hiếm có, sao có thể bỏ lỡ!” Vạn Mộc Xuân nói: “Nhưng lại cứ mãi không song tu thành công, ừm, có thể là do thuốc của ta hiệu quả kém, lát nữa xem thử, sau này lại cho thêm chút.”

“Ngài… ngài…”

Bạch Kha nhất thời hoảng loạn, nhưng cũng chỉ đành đi theo, nếu chỉ có lợi, vậy Bạch Kha tự nhiên không quản chuyện bao đồng, nhưng nếu có hại, nàng tất nhiên sẽ ngăn cản. Nhưng chỉ với tình hình của hai người, Bạch Kha thật sự là đầu óc rối như tơ vò.

Mà lúc này Kiều Hàm đang bị Tiêu Cửu Từ, người vừa mới tỉnh lại, dồn vào chân cột dưới hành lang chất vấn: “Vết hằn trên cổ đệ là sao? Ai làm?!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn