Thiên Nhãn - Viên Viên Viên

Chương 4

  4

Chiều bốn giờ, sau khi ăn xong, tôi men theo con đường nhỏ trên bản đồ để lên núi. Suốt dọc đường, tôi cầm cái cuốc nhỏ thong thả bước đi.

Mãi tới chín giờ tối mới tới đường biên giới.

Đứng trên sườn dốc nhỏ có thể nhìn thấy ánh đèn phía bên kia sông Áp Lục. Năm xưa, các bậc tiền bối chính là lội qua dòng sông này để tham gia kháng Mỹ viện Triều.

Sư tổ năm đó cũng từng đi, chỉ là ông may mắn được sư thúc tổ đưa về.

Còn bên kia bờ, có mấy chục vị tiền bối đã hy sinh nơi chiến trường. Họ nhìn về phía Tổ quốc nhưng lại chẳng thể trở về.

Trước tiên tôi gọi điện cho sư phụ.

Qua nửa phút ông mới bắt máy:

“Sư phụ đang chuẩn bị đây. Chuyện lớn thế này không thể qua loa được.”

Tiếng gió đêm xen lẫn qua điện thoại, giọng ông ấy nghe hơi khàn.

“Sư phụ, con vừa nhìn kỹ rồi… không chỉ có mấy chục người.”

Tôi khẽ nói:

“Nhìn ra xa, đông kín cả một vùng.”

Sư phụ im lặng rất lâu rồi mới đáp:

“Vậy thì ta phải gọi cho các sư huynh đệ.”

Nói xong ông ấy cúp máy, không lâu sau WeChat gửi tới một tin nhắn.

“Nửa tiếng nữa ta gọi lại cho con.”

Tôi tìm một chỗ ngồi xuống, mở một chai sữa chua ra uống.

Bốn mươi phút sau sư phụ mới gọi lại:

“Mọi thứ chuẩn bị xong rồi, có thể bắt đầu.”

“Vâng.”

Tôi cất điện thoại, dọn chai sữa chua đã uống xong.

Sau đó lấy từng món đồ đã chuẩn bị ra bày ngay ngắn, châm một nắm nhang cắm xuống đất rồi rút bùa vàng tung lên trời.

Tay phải lắc chuông, tay trái kết ấn.

“Thiên địa tự nhiên, uế khí phân tán, động trung huyền hư, hoảng lãng thái nguyên, bát phương uy thần, sử ngã tự nhiên, linh bảo phù mệnh, phổ cáo cửu thiên, càn la đáp na, động cương thái huyền, trảm yêu trói tà, độ hóa vạn người, Trung Sơn thần chú, Nguyên Thủy ngọc văn, trì tụng một lượt, trừ bệnh kéo dài tuổi thọ, tuần hành ngũ nhạc, bát hải đều nghe, ma vương cúi đầu, hộ vệ hiên ta, hung uế tiêu tan, đạo khí trường tồn. Tiền bối, xin gọi tên các người, cùng bước lên đường về nhà.”

Những lá bùa vàng hóa thành một cây cầu bắc ngang biên giới, đưa các tiền bối đã rời khỏi nơi này năm xưa trở về quê hương lần nữa.

Đúng lúc tôi đang tập trung niệm chú, đột nhiên bị người ta đè ngã xuống đất.

Tôi kinh ngạc nhìn họ, trong đầu chợt hiểu ra… có lẽ mình sắp phải vào trong ở vài ngày, đợi sư phụ tới đón.

Đúng vậy.

Tôi bị mấy anh lính bắt rồi.

Nhưng dưới sông vẫn còn mấy chục vị tiền bối chưa kịp bước lên cây cầu về nhà, mà cây cầu giấy tạo từ bùa vàng lại đang tan dần trong gió.

“Các anh ơi, đợi một chút được không?” Tôi sốt ruột nói. “Vẫn còn tiền bối chưa về nhà, để em niệm hết đoạn kinh văn đã.”

Tất cả họ đều nhìn tôi bằng ánh mắt rất phức tạp.

“Các anh ơi, em không phải vượt biên đâu! Nói ra có thể các anh không tin, nhưng em đang siêu độ cho những tiền bối sang Triều Tiên chiến đấu mấy chục năm trước mà chưa thể trở về.”

Giọng tôi cực kỳ chân thành.

“Hai phút thôi, chỉ hai phút thôi. Ban nãy các anh cũng thấy bùa giấy dựng cầu dẫn hồn mà.”

Một vị lãnh đạo lớn tuổi hơn nhíu mày, nghiêm giọng nói:

“Cô gái nhỏ, không được tuyên truyền mê tín phong kiến.”

Tôi thật sự sắp cuống chết rồi.

Nếu nghi thức bên sư phụ kết thúc, những vị tiền bối còn lại chỉ có thể chờ tới nhiều năm sau, khi có người đào được hài cốt thì mới được trở về.

“Các anh ơi!” Tôi gần như muốn khóc. “Em có chứng nhận đạo sĩ đàng hoàng, cũng từng đăng ký với đồn công an rồi!”

Tôi liên tục nhìn về phía những ánh mắt khát khao được trở về trong lòng sông.

“Ba phút thôi… cho em ba phút.”

Có lẽ thấy tôi còn nhỏ tuổi, lại đáng thương quá mức, cuối cùng họ cũng buông tay.

Tôi vội vàng bò dậy, lần nữa tung bùa giấy lên, lắc chuông, niệm chú kết ấn.

Những lá bùa lơ lửng giữa không trung lại hóa thành một cây cầu giấy. Các tiền bối dưới sông tranh nhau bước lên con đường trở về nhà.

Chưa tới ba phút, vong linh dưới sông đã tan biến sạch sẽ.

Nén nhang cắm dưới đất cũng cháy hết.

Mấy anh lính còn giúp tôi dọn đống lộn xộn dưới đất.

Có lẽ cảnh tượng bùa giấy dựng cầu trên mặt sông vừa rồi quá kỳ dị, nên trên đường bị đưa đi, tất cả mọi người đều im lặng không nói gì.

Mà được ngồi xe quân đội cũng là một trải nghiệm mới lạ đấy, chỉ là hơi xóc mông chút thôi.

Đúng lúc đó sư phụ gọi điện tới. Tôi trước ánh mắt của mọi người trong xe mà bật loa ngoài nghe máy.

“Đồ nhi, chuyện xử lý ổn rồi chứ? Khi nào con về?” Giọng sư phụ nghe khá vui vẻ.

Tôi ngượng ngùng đáp:

“Sư phụ, lần này phải phiền người đích thân xuống núi tới Diên Cát một chuyến rồi.”

“Tại sao?” Trong điện thoại, sư phụ vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Tôi nhỏ giọng nói:

“Vì con đốt nhang ở biên giới Trung – Triều rồi bị bắt.”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.

“Sư phụ có chút quan hệ, để ta giúp con nói chuyện.”

Tôi không nhớ sư phụ còn có quan hệ ở bên Diên Cát này.

Thăm dò hỏi:

“Ai vậy ạ?”

“Nhị Lang Chân Quân, Dương Tiễn.”

Sự im lặng của tôi lúc đó còn vang dội hơn cả sấm.

Mấy anh lính đẹp trai trong xe đều cố giữ vẻ mặt nghiêm túc nhìn tôi, như thể giây tiếp theo sẽ không nhịn nổi mà bật cười chế giễu.

Nửa đêm mười hai giờ, tôi bị đưa tới đồn công an.

Lúc này mới thấy hối hận vì đã chặn WeChat của Tề Dự quá sớm. Hắn bảo đã làm thủ tục, mà cũng chẳng biết làm thật chưa.

Nếu làm rồi thì sáng mai tôi còn được ăn bữa sáng nóng hổi.

Không làm thì ngày ba bữa chỉ có thể ăn cơm tập thể trong đồn thôi.

Cũng hối hận vì không xin WeChat của thần núi.

Biết trước thành thế này, còn không bằng để cô ấy gửi nhân sâm cho tôi luôn.

Khi tôi đọc tên và số căn cước, cảnh sát chỉ ghi chép sơ qua, nhắc nhở vài câu rồi cho đi.

Tôi cũng không biết là do Tề Dự đã làm thủ tục, hay sư phụ thật sự dùng “quan hệ” thông đường rồi.

Dù sao thì tôi cũng được ăn bữa sáng nóng.

Mấy anh lính còn tiện đường đưa tôi về khách sạn đang ở. Tôi nhân cơ hội chụp vài tấm ảnh chung với họ rồi đăng vòng bạn bè.

Triệu Thiến nửa đêm không ngủ còn vào thả tim, bình luận:

“Tui thích anh đứng thứ hai bên phải đó, xin WeChat giúp tui đi.”

Tôi trả lời bằng một cái meme “không có”.

Tôi ngủ một giấc tới tận hai giờ chiều.

Điện thoại có hơn chục cuộc gọi nhỡ.

Số ở Diên Biên.

Tôi tưởng là lễ tân khách sạn nên gọi lại.

Một giọng nữ lạnh lẽo vang lên:

“Có muốn kết bạn WeChat không?”

Tôi lập tức đáp:

“Muốn muốn! thần núi, tôi add cô đây, là số này đúng không?”

“Ừ.”

Vừa cúp máy tôi liền thêm bạn WeChat, bên kia chấp nhận ngay lập tức.

“Gửi địa chỉ đi.” Cô ấy nói.