Thiên Nhãn - Viên Viên Viên

Chương 3

  3

Rạng sáng ba giờ, trời còn chưa sáng hẳn.

Tôi bị Tề Dự làm cho tỉnh giấc. Mở mắt ra mới phát hiện mình đang quấn chăn nằm giữa nơi hoang vu ngoài núi rừng.

Xung quanh tối đen như mực, chỉ có Tề Dự cầm đèn pin, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm tôi.

Cả vạn câu chửi suýt bật ra khỏi miệng, cuối cùng vẫn bị tố chất tốt đẹp của tôi nuốt ngược vào trong.

“Thần Tài gia, bây giờ là mấy giờ vậy hả! Anh dịch chuyển tức thời còn kéo cả tôi tới đây luôn?” Tôi cố nén cơn tức nói.

Tề Dự dang tay, giả bộ bất lực:

“Lúc nãy gọi cô không dậy mà.”

Tôi đứng dậy khỏi nền đất ướt sũng, sờ túi kiểm tra điện thoại. May mà điện thoại vẫn còn.

“Tiền đền chăn khách sạn anh tự trả đi.” Tôi nói.

Vừa dứt lời, Tề Dự tắt đèn pin.

Trong khu rừng yên tĩnh vang lên những âm thanh ríu rít. Không giống tiếng chim, mà giống tiếng trẻ con tầm bốn năm tuổi đang nói chuyện hơn.

Tinh thần tôi lập tức tỉnh táo hẳn, nhìn nhau với Tề Dự một cái.

Nhân sâm tinh.

Ngay giây tiếp theo, Tề Dự lao về phía phát ra âm thanh. Tôi lập tức đuổi theo.

Chạy khoảng ba phút, trước mắt hiện ra một sườn núi nhỏ, nơi có năm sáu con nhân sâm tinh đang phát sáng tụ tập chơi đùa.

Nhìn lá của bọn chúng, cây nhỏ nhất cũng phải vài chục năm tuổi, cây lớn hơn thì hơn ba trăm năm.

Đã thành tinh thì ít nhất cũng trăm năm.

Tôi còn chưa kịp ra tay thì Tề Dự đã lóe người bắt được một con, những nhân sâm tinh còn lại lập tức chạy tán loạn.

Tôi nhân cơ hội dùng dây đỏ chu sa chụp bọn chúng, nhưng ngay cả lá cũng không chạm tới được.

“Đại ca của các ngươi ở đâu?” Tề Dự xách một con nhân sâm lên hỏi.

Nhân sâm tinh co rúm người nhìn hắn:

“Ở phía đông.”

Nghe được câu trả lời, Tề Dự tiện tay ném con nhân sâm cho tôi.

Cứ như đang ban thưởng cho tôi vậy.

“Cho cô đó.”

Tôi vội vàng dùng dây đỏ trói nhân sâm tinh lại, cười tít mắt:

“Đa tạ Thần Tài gia.”

Men theo sườn núi đi về phía đông, chúng tôi đi suốt một tiếng rưỡi. Trời dần hửng sáng.

Càng đi sâu vào trước, sương trong rừng càng dày đặc. Tôi gọi Tề Dự lại:

“Đại Thần Tài à, anh dùng chút pháp lực dịch chuyển qua đó đi, đâu cần phải dùng chân đi bộ chứ?”

Tề Dự dừng bước quay đầu nhìn tôi:

“Tôi là Văn Thần Tài, pháp lực yếu.”

Tôi sờ con nhân sâm tinh trong túi, cuối cùng cũng hiểu thì ra Tề Dự rủ tôi đi du lịch là để tới lúc quan trọng thì giúp hắn đánh nhau.

Trực giác lại bắt đầu cảnh báo rằng sắp có chuyện chẳng lành.

Tiếng sột soạt vang lên.

Ngay sau đó, một sợi dây leo quất mạnh từ bên cạnh tới.

Tề Dự trốn ra sau gốc cây, lộ vẻ áy náy: 

“Tôi đánh không lại…”

Tôi bất lực day trán.

Rốt cuộc tôi bị ma xui quỷ khiến thế nào mới bị một cây nhân sâm dụ tới đây vậy?

Dây leo lại quét tới lần nữa, tôi thật sự nhịn hết nổi.

“Má nó.”

Tôi rút pháp khí lao về phía yêu quái.

“Linh bảo phù mệnh, phổ cáo cửu thiên, trảm yêu trói tà, độ hóa vạn người, ma vương thúc thủ, hung tà tiêu tán!”

“Lùi!”

Ngọn lửa lân tinh bùng lên quấn lấy dây leo, phát ra tiếng xèo xèo.

Tôi nhân cơ hội túm lấy một dây leo, lần theo hướng nó kéo mà lao tới.

Lúc này mặt trời vừa mọc, ánh nắng nóng rực xuyên vào rừng sâu.

Sương mù tan dần.

Tôi nhìn rõ đối diện là một lão thụ yêu.

Phía sau lão còn giấu một cây nhân sâm tinh nghìn năm.

Trong nháy mắt, tôi tức đến mức cảm thấy mình bị lợi dụng hoàn toàn.

Không trách hai vị thần núi đều nói anh ta chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Lần sau mà tôi còn tin lời Tề Dự nữa, tôi Đường Điềm sẽ trồng cây chuối gội đầu luôn.

Lão thụ yêu vung dây leo tấn công liên tiếp. Tôi vừa né vừa lục đồ trong túi, chỉ có vài lá bùa và một cái la bàn.

Căn bản không phải đối thủ của con thụ yêu cấp bậc này.

Nói là đi du lịch bắt nhân sâm nên tôi còn chẳng mang đủ trang bị.

Nhưng rồi tôi chạm phải chiếc hộp thần núi đưa cho.

Cảm giác lạnh buốt khiến đầu óc tôi lóe lên một ý nghĩ.

Khoảnh khắc tôi lấy chiếc hộp ra, một luồng hàn quang lập tức bắn về phía lão thụ yêu.

Chỉ trong chốc lát, lão thụ yêu như bị đóng băng, dây leo cành lá phủ đầy sương trắng.

Còn Tề Dự chẳng biết từ lúc nào đã bắt được cây nhân sâm nghìn năm phía sau lưng lão.

“Tuyệt giao.”

Nói xong, tôi ngẩng cao đầu bỏ đi không ngoảnh lại.

Tức đến mức tôi hoàn toàn không để ý hành động kỳ quái của Tề Dự.

Vừa đi tôi vừa càm ràm:

“Sư phụ nói mời thần dễ tiễn thần khó. Biết trước thần tiên lòng dạ nhiều tính toán như vậy…

Hôm đó tôi tuyệt đối không nên tham tiền mà kết bạn WeChat với Thần Tài, còn muốn ké chút tài vận của hắn nữa chứ. Kết quả ở cạnh hắn chẳng có chuyện gì tốt lành.

Đến cả nhân sâm tinh trong túi cũng chạy mất lúc đánh nhau.

Tám trăm ngàn của Dương Đại Phi, hai triệu của sư thúc.

Tôi còn tốn hơn một vạn mua bùa bình an, giờ vẫn treo trong gian hàng tài khoản mà chưa bán được đơn nào.”

Tôi vốn đã đi xuống tới bờ sông Áp Lục dưới chân núi, nhưng nhớ tới chuyện siêu độ vong hồn ở biên giới nên lại ghé thị trấn dưới núi ăn chút gì rồi chuẩn bị lên lại.

Trước khi chặn WeChat của Tề Dự, tôi còn đọc luôn một đoạn chú tiễn thần.

Vừa tắt điện thoại, ngẩng đầu lên đã bị dọa giật mình thêm lần nữa.

“Thần núi, cô muốn đông chết tôi à.”

Phù Yên nhìn tôi cười như không cười:

“Không đi đào nhân sâm nữa à?”

“Tôi ăn cơm xong sẽ lên núi đào tiếp.” Tôi đáp.

“Cho tôi WeChat với địa chỉ đi. Khi nào có nhân sâm phù hợp tôi gửi cho cô, đỡ phải tự tìm.” Cô ấy nói.

Tôi khéo léo từ chối:

“Nợ ân tình nhiều không hay lắm. Tôi vẫn thích tự mình đào hơn.”

Cô ấy cũng không ép, chỉ cong môi cười rồi rời khỏi quán ăn.