Sáng sớm hôm sau, tôi và Tề Dự leo núi Trường Bạch.
Tháng tám nắng nóng gay gắt, khách du lịch đến Trường Bạch Sơn đông không ngớt.
“Anh hỏi ai vậy?” Đi được một lúc, tôi chợt hỏi.
“Thần núi ở đây.”
Trường Bạch Sơn có thần núi, vậy tại sao những vong hồn ngoài biên giới lại không thể trở về?
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, Tề Dự đã nói trước:
“Rất nhiều tiền bối hy sinh nơi chiến trường, chẳng ai biết họ là ai. Dương gian không có ghi chép, thần núi cũng không thể để họ tự do qua lại Trường Bạch Sơn.”
Tôi khẽ đáp:
“Phải tìm được hài cốt của họ, đưa hài cốt về thì họ mới có thể về nhà. Hoặc trực tiếp siêu độ để họ bước vào luân hồi.”
Những vong linh chấp niệm quá nặng sẽ lang thang nơi nhân gian. Có kẻ theo thời gian mà tan biến, chờ một vòng luân hồi khác để quay lại cõi đời.
Leo thêm một đoạn, Tề Dự nhìn điện thoại rồi nói:
“Chúng ta đi xe bus lên cho tiết kiệm thời gian.”
Tôi không ý kiến gì. Dù sao hắn cũng nói mọi chi phí đều bao hết.
Lên tới đỉnh núi vẫn phải leo thêm một đoạn bậc thang mới tới được Thiên Trì.
Hôm nay trời quang mây tạnh, toàn cảnh Thiên Trì hiện ra trước mắt. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu trời xanh mây trắng.
Du khách xung quanh đang check-in chụp ảnh.
Tôi lấy điện thoại quay một đoạn video.
Trong khung hình xuất hiện một thiếu niên tóc bạc tung bay, đứng lặng giữa mặt hồ.
Cậu ta nhận ra tôi có thể nhìn thấy mình, lập tức bay về phía tôi, kéo theo một luồng gió lạnh buốt.
Vừa mở miệng đã đầy mùi kim chi:
“Đường Tây nộn ná nhất phổ số nhất xô dô.”
Tôi nhìn cậu ta từ trên xuống dưới. Diện mạo sạch sẽ, khí chất lạnh như tuyết, chỉ tiếc vừa mở miệng là mùi “kim chi” nồng nặc khó mà đánh giá nổi.
“Đang nói cái gì vậy…” Tôi nhỏ giọng lẩm bẩm.
Có lẽ cậu ta hiểu, liền bật cười nhìn tôi rồi dùng tiếng phổ thông không quá lưu loát nói:
“Cô nhìn thấy tôi.”
Tôi thầm nghĩ hóa ra thứ này biết nói tiếng phổ thông.
“Cô đi cùng tên Thần Tài kia à?” Cậu ta chỉ về phía Tề Dự đang phát tài vận ở đằng xa. “Hắn chẳng phải loại tốt đẹp gì đâu, cô cẩn thận chút.”
Tôi nhíu mày không nói. Giọng của cậu ta nghe thật sự rất khó thích nghi.
Vị thần núi tóc trắng thấy tôi im lặng thì ghé sát tai tôi nói tiếp:
“Hắn từng tới Trường Bạch Sơn. Những cây nhân sâm tinh hơn trăm năm trong núi đều bị hắn bắt đi ăn sạch.”
Lần này tôi không bình tĩnh nổi nữa.
Tề Dự có nhiều nhân sâm trăm năm như vậy mà chỉ hứa cho tôi có một cây thôi sao?
Keo kiệt hơi quá rồi đấy.
“Tôi thấy cô thiên phú khác người, hay là trở thành tín đồ của tôi đi?”
Tôi không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Đi thờ một vị thần núi bên đất Triều Tiên à? Tổ sư gia nhà tôi chắc đánh chết tôi mất.
“Xin lỗi.” Đây là câu tiếng Hàn tôi mới học được từ phim Hàn dạo trước.
Nghe tôi nói xong, vị thần núi bên cạnh lập tức nhìn tôi đầy khó tin, còn định đưa tay sang.
Tôi cười nói với cậu ta:
“Đừng động nhé. Anh mà bước thêm bước nữa là sang lãnh thổ Hoa Hạ rồi, thần núi bên này sẽ đánh anh đó.”
Vừa dứt lời, một cơn gió lạnh nổi lên. Một cô gái mặc đồ đỏ bất ngờ xuất hiện bên cạnh tôi, giọng nói trống rỗng vang bên tai:
“Cô gọi tôi?”
Biểu cảm của tôi lúc này y hệt cái meme đầu Phật nổi đình nổi đám trên mạng.
“Nhanh dữ vậy sao?” Tôi nói.
“Tôi đứng bên cạnh xem lâu rồi. Nghe cô bảo muốn đánh hắn nên tới luôn.”
Vừa nói cô ấy vừa bẻ khớp tay răng rắc, chuẩn bị đánh người.
“Đồ điên.”
Thần núi Triều Tiên buông lại một câu rồi lập tức biến mất xuống hồ.
“Hắn nói gì vậy?” Tôi hơi tò mò.
“Chửi tôi là đồ điên.”
Cô ấy liếc tôi một cái rồi nói:
“Nhìn cô còn trẻ mà cũng có chút bản lĩnh đấy.”
Chưa đợi tôi trả lời, cô ấy đã tự hỏi tiếp:
“Cô với Tề Dự có quan hệ gì?”
Còn quan hệ gì nữa… tôi thích Thần Tài gia đó thôi!
“Tôi là tín đồ của anh ấy.” Tôi thuận miệng đáp.
Khóe mắt liếc thấy Tề Dự đang đi về phía chúng tôi, đôi mắt đào hoa ánh lên vẻ vui vẻ.
Chắc là vừa hoàn thành KPI nên tâm trạng tốt.
Mà cũng chẳng thấy hắn cho tôi thêm chút tài vận nào.
Mỗi lần nhận việc không kiếm được tiền thì thôi, còn phải tự bỏ tiền túi.
“Chủ nhân núi Phù Yên, lâu rồi không gặp.” Tề Dự lên tiếng.
Thì ra cô ấy là thần núi tên Phù Yên.
Tên rất hay, chỉ tiếc ý nghĩa không tốt lắm.
Một ngày phù du, khói mây tan hợp.
“Đại Thần Tài trấn giữa trung lộ, sao hôm nay rảnh rỗi tới đây du lịch vậy?” Phù Yên cười hỏi.
“Người ta nhờ tôi đến đào nhân sâm.” Tề Dự đáp.
Thần núi bên cạnh cười khẩy:
“Thôi đi. Lần trước anh tới bắt mấy chục con nhân sâm tinh, giờ nhìn khắp núi tôi chẳng còn mấy cây nhân sâm trăm năm nữa.”
Tề Dự cười nhạt:
“Lần này tôi muốn nhân sâm tinh nghìn năm.”
Khóe miệng thần núi giật giật, chỉ thốt ra đúng một chữ:
“Biến.”
Tề Dự lấy từ túi ra một chiếc hộp màu đen:
“Cấp trên bảo tôi đưa cho cô. Nể mặt ông ta thôi.”
Tôi không muốn nghe hai người họ xã giao vô nghĩa nên đi sang một bên, lấy điện thoại quay video cho sư phụ.
“Sư phụ, con tới Trường Bạch Sơn chơi rồi nè, tài trợ cho đồ đệ ít tiền đi.”
Không lâu sau, tin nhắn của sư phụ gửi tới.
“Cho con hai trăm, nhớ mang cho sư phụ một cây nhân sâm.”
Tôi nhíu mày.
Sư phụ đúng là keo thật.
Hai trăm tệ mà còn đòi một cây nhân sâm.
“Dưới núi có đảng sâm năm mươi tệ một cân, cô còn lời được một trăm năm.” Giọng thần núi lại vang bên tai.
Tôi gật đầu:
“Sư phụ tôi chỉ cần một cây thôi.”
Nói tới đây tôi cũng không nhịn được muốn cười.
Một cây đảng sâm còn chưa tới mười tệ.
“Tề Dự đâu rồi?” Tôi lặng lẽ kéo giãn khoảng cách với thần núi.
Không vì gì khác, chủ yếu là khí lạnh trên người cô ấy làm tôi rét run.
Thần núi không trả lời, chỉ tự nói:
“Cô muốn sang biên giới đưa những vong hồn đó trở về à?”
Tôi nhướng mày hỏi ngược lại:
“Cô muốn giúp tôi sao?”
Cô ấy lắc đầu:
“Không có danh sách ghi chép của địa phủ, tôi không thể để họ quay về.”
Tôi im lặng một lúc rồi hạ thấp giọng:
“Nếu cô thần núi không giúp được tôi… vậy lén cho tôi hai cây nhân sâm đi. Một trăm năm là được, vài chục năm cũng được.”
Cô ấy nhìn tôi chằm chằm rất lâu.
Có lẽ vì ánh mắt tôi quá chân thành.
Cuối cùng cô ấy nói:
“Phía đông cách bảy mươi dặm có một khe núi vẫn còn vài cây. Lúc cô tới biên giới có thể lén đào hai cây, nhưng đào được hay không thì phải xem bản lĩnh của cô.”
Tôi hỏi tiếp:
“Tề Dự biết không?”
“Hắn đâu phải người tốt gì.” thần núi cong mắt cười. “Tôi không nói cho hắn biết đâu.”
Vừa nói cô ấy vừa đưa chiếc hộp nhận được cho tôi:
“Cô cầm lấy đi. Đảm bảo em gái sẽ cần dùng tới.”
Chưa đợi tôi từ chối.
Cô ấy đã đầy ẩn ý mà vẫy tay:
“Tạm biệt.”
Chiếc hộp lạnh như băng trong tay vẫn tỏa ra từng luồng khí lạnh khiến đầu ngón tay tôi tê rần.
Tôi thật sự chỉ muốn ném quách thứ này đi.
Đảo mắt nhìn quanh cũng không thấy Tề Dự đâu.
Tôi nhắn cho hắn:
“Tối nay anh tìm chỗ ở chưa?”
Mười phút trôi qua, không trả lời.
Một tiếng sau vẫn im lặng.
Cho tới lúc tôi theo khách du lịch xuống núi, Tề Dự vẫn bặt vô âm tín.
Trong lòng tôi có cả vạn chữ muốn mắng mà không thể nói ra, chỉ tự nhủ hắn là Thần Tài.
Không tức.
Không tức.
Tôi lấy điện thoại đặt khách sạn, nghĩ đã tới đây rồi thì ở chỗ tốt một chút cũng đáng.
Homestay trên sườn núi khá ổn.
Đắt thì đúng là đắt, một đêm một ngàn ba.
Nhưng có suối nước nóng mà.
Quan trọng nhất là sư thúc vừa chuyển tiền cho tôi.
Không uổng công tôi tới Lạp Na kéo người ra ngoài.
Buổi tối, tôi nằm trong căn phòng thương mại hạng sang giá một ngàn ba một đêm, vừa ăn trái cây bánh ngọt khách sạn mang tới, vừa pha một tách Long Tỉnh thượng hạng, ngắm cảnh đom đóm phủ kín ngoài cửa kính sát đất.
Homestay nằm giữa rừng núi, đắt cũng có lý do của nó.
Chủ yếu là để hưởng thụ.
Đêm khuya, lúc tôi sắp ngủ thì Tề Dự mới nhắn lại.
Tôi nghĩ chắc hắn cố tình nên chẳng buồn để ý.
Nhưng ngay sau đó, một bóng người bất ngờ xuất hiện bên đầu giường, dọa tôi cầm pháp khí đánh thẳng tới.
“Là tôi.”
Giọng nói quen thuộc vang lên, tôi tiện tay bật đèn phòng.
Sắc mặt Tề Dự không tốt lắm. Ánh sáng vàng trên đầu biến mất, tinh thần như bị rút cạn sạch.
“Anh không sao chứ? Sao tìm được tôi ở đây?” Tôi hỏi.
Tề Dự ngồi xuống sofa:
“Tôi sơ ý bị Phù Yên ném xuống Thiên Trì, vừa mới thoát ra được.”
Hắnu ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt rơi lên mã nhận tiền trong điện thoại tôi.
“Tiền phòng hai ngàn rưỡi. Nếu anh ngủ sofa thì chuyển tôi một ngàn ba.” Tôi nói.
Tề Dự lấy điện thoại quét mã, chuyển hai ngàn.
“Cô ngủ sofa.”
Nói xong, hắn tự nhiên nằm lên giường.
Tôi nhìn tiền vừa nhận trong điện thoại, rồi nhìn Tề Dự đang mệt mỏi nằm trên giường.
Cuối cùng cũng không làm mình làm mẩy nữa, đi gọi lễ tân mang thêm một cái chăn rồi ngủ trên sofa.