Thiên Nhãn - Viên Viên Viên
Chương 1
Mấy ngày nay trời nóng nực kinh khủng, tôi đang phân vân có nên về lại đạo quán để tránh nóng hay không thì Tề Dự đến tìm.
Hắn nhắn qua WeChat: [Đi Trường Bạch Sơn ở Diên Cát không?]
Tề Dự mà chủ động tìm tôi thì tôi nghĩ chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.
Tôi liền nhắn lại một dấu chấm hỏi.
Đối phương trả lời ngay lập tức: [Đến Trường Bạch Sơn tránh nóng, tiền ăn ở đi lại tôi bao hết.]
Vừa định từ chối thì hắn đã bồi thêm một câu: [Tôi đi bắt nhân sâm tinh, bắt được sẽ tặng cô một củ sâm trăm tuổi.]
Lúc này, lý trí đã hoàn toàn bị lung lay trước sự cám dỗ, tôi liền nhắn lại một câu đầy tiền đồ: [Khi nào đi?]
Hắn đáp: [Có vé chuyến ba giờ chiều, cô thu xếp hành lý ra sân bay ngay đi.]
Thế là tôi vội vàng vơ vét vài món đồ rồi mở cửa xuất phát.
Tề Dự đã đợi sẵn ở sảnh sân bay, tôi tiến về phía hắn, nghi hoặc hỏi: [Thủ tục đào nhân sâm có hợp pháp và đầy đủ không đấy?]
[Làm xong hết rồi, lần này tuyệt đối không để cô phải bỏ ra một xu nào đâu.] Tề Dự tháo kính râm xuống, nhìn tôi với ánh mắt đầy ý cười.
Tôi nheo mắt lại, bụng bảo dạ chắc chắn mọi chuyện không đơn giản như thế, nhưng nghĩ đến củ nhân sâm trăm tuổi nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Đây là lần đầu tiên tôi được ngồi máy bay, thế là tôi ung dung ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài: [Kìa, là Hồ Thiên Trì kìa!]
Tề Dự thì cứ cắm mặt vào điện thoại, chẳng thèm để ý đến tôi.
Xuống máy bay, Tề Dự bao trọn một chiếc xe để đi thẳng đến homestay dưới chân núi Trường Bạch. Suốt dọc đường, hắn chẳng nói chẳng rằng, đôi mắt đào hoa sáng rực cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại mà thẫn thờ.
Tôi chống cằm suy ngẫm, đến Trường Bạch Sơn để bắt nhân sâm tinh sao? Nhân sâm là thứ đại bổ, loại vài chục năm thì giúp khỏe mạnh thân thể, loại trăm năm thì kéo dài tuổi thọ, còn loại ngàn năm thì bán được vô số tiền.
Nghĩ lan man quá rồi.
Nhân sâm ngàn năm là thứ có thể gặp chứ không thể cầu, nếu được ông trời rủ lòng thương mà cho người thường chạm mặt thì cũng chưa chắc đã đào được, nhưng nếu thực sự bắt được thì có thể cứu được một mạng người.
Tề Dự là Thần Tài không thiếu tiền, vậy hắn đi bắt nhân sâm tinh chẳng lẽ là để cứu người sao?
Nhìn lại vầng kim quang trên đỉnh đầu hắn đang yếu dần, tôi đoán chừng có khi hắn đã hạ phàm để yêu đương rồi cũng nên.
1Thần Tài gia, bạn gái anh bị bệnh à?]
Tề Dự ngơ ngác nhìn sang tôi, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc.
Tôi nhếch môi cười.
Thấy chưa!
Bị tôi đoán trúng rồi nhé.
“Thần Tài tôi đây đang yên đang lành bỏ mặc sự nghiệp không lo, lại đi yêu đương à? Đầu óc tôi có vấn đề chắc!”
Tề Dự vặn lại.
Lần này đến lượt tôi ngẩn người: “Thế anh đi bắt nhân sâm tinh làm gì?”
Tề Dự len lén ghé sát vào tai tôi, nói nhỏ: “Là cấp trên của tôi, người trong mộng dưới trần gian của ông ta sắp không qua khỏi rồi. Nhưng ông ta lại không thể cầu xin các vị lãnh đạo cấp cao giúp đỡ, nên mới tìm đến một tấm chiếu mới, vừa nhậm chức chưa có vây cánh phe cánh gì như tôi để chạy việc vặt đấy.”
Như sực nhớ ra điều gì, hắn hạ thấp giọng hơn nữa, nói tiếp: “Người trong mộng của ông ta đáng lẽ từ mấy chục năm trước đã phải xuống địa phủ rồi, nhưng bị ông ta giấu nhẹm đi. Mà này, người trong mộng của ông ta là hoa đã có chủ rồi đấy.”
Tôi nhìn Tề Dự đang hăng say buôn chuyện, hóa ra thần tiên cũng giống như người phàm vậy.
Cũng thích hóng hớt, buôn dưa lê!
“Ông ta phạm vào thiên quy rồi mà anh còn giúp ông ta bắt nhân sâm tinh à?”Tôi hỏi.
Tề Dự tắt màn hình điện thoại: “Tôi bắt được nhân sâm tinh thì chắc gì đã đưa cho ông ta, chỉ là tôi đang nghĩ xem phải đi đâu để bắt cái thứ đó đây.”
Tôi đảo mắt lườm một cái, hóa ra đến chỗ của nhân sâm ở đâu mà hắn còn chẳng biết.
Vừa làm xong thủ tục nhận phòng, Tề Dự lại kéo tôi đi ăn.
Có lẽ vì lần nào đi cùng Tề Dự cũng gặp phải những chuyện kỳ quái, cho nên khi món ngỗng hầm nồi gang được bưng lên, tôi chỉ giữ im lặng rất lâu, luôn có cảm giác ăn xong bữa này là phải bán mạng làm việc.
Tề Dự tráng sạch bát đũa rồi đưa qua cho tôi: “Sao mặt mũi lại xị ra thế kia, không thích ăn à?”
Tôi lắc đầu: “Anh thực sự không có chuyện gì khác đang chờ tôi làm đấy chứ?”
“Tôi đã bảo là dẫn cô đi du lịch để chơi bời rồi mà, tiện thể bắt nhân sâm tinh thôi.” Tề Dự gắp một miếng thịt ngỗng lên ăn, vừa nhai vừa không quên giục tôi: “Ăn đi chứ! Vị được lắm đấy.”
Nhìn nồi ngỗng hầm tỏa hương thơm nức mũi, tôi cầm muôi xới ngay cho mình một bát cơm đầy rồi lùa lấy lùa để.
“Ngon thật.” Tôi khen.
Bữa đó, một mình tôi đánh bay sáu bát cơm lớn, mấy đĩa thức ăn xào và món nộm gần như cũng bị tôi quét sạch sành sanh.
Tề Dự lại gọi thêm một bát cơm nữa cho tôi, cuối cùng chan nước dùng trong nồi gang vào trộn đều, ngon không cưỡng nổi.
“Không ngờ cái vóc dáng nhỏ nhắn của cô mà sức ăn lại đáng nể thật.” Tề Dự tựa lưng vào ghế, híp mắt cười nói.
Tôi xoa xoa cái bụng, ợ một hơi rõ to: “Từ nhỏ lượng vận động đã lớn nên ăn cũng nhiều, dạ dày bị nong to ra rồi, nhưng được cái không béo lên nổi.”
Tề Dự lắc đầu cười khẽ, đứng dậy đi thanh toán.
Tôi vừa nghịch điện thoại vừa đứng đợi ở cửa.
Bỗng nhiên, một bóng người lướt nhanh qua trước mặt, tôi cảm nhận được âm khí của một linh hồn.
Ngước mắt lên, tôi bắt gặp một chàng trai trẻ mặc chiếc áo khoác đại quân nhu sờn cũ đang nhìn chằm chằm vào mình.
Không kịp đề phòng, tôi bị giật mình một cái.
“Cô nhìn thấy tôi đúng không?” Con ma trước mặt lên tiếng.
Tôi gật đầu, chăm chú quan sát anh ta một lượt, trong lòng đã hiểu ra đôi phần, liền hỏi: “Anh đã đi bao lâu rồi mới đến được đây?”
“Tôi không nhớ rõ nữa.”
“Anh đi vào từ ngả nào?” Tôi lại hỏi.
Anh ta như chìm vào ký ức, lẩm bẩm: “Từ những cánh rừng bích ngọc cho đến núi tuyết bạt ngàn, rất nhiều người đã bị chặn lại ở bên kia ranh giới, nhưng tôi đã vượt qua được.”
Tôi vốn định dẫn linh hồn này về homestay để làm lễ siêu độ cho anh ta.
Nào ngờ Tề Dự vừa từ trong nhà hàng bước ra, con ma trước mặt không chịu nổi luồng kim quang hộ thể của Thần Tài liền tan biến vào hư không.
Lòng tôi bỗng nghẹn lại, lồng ngực như có khối đá đè nặng.
Vượt bao gian nan trắc trở qua biên giới để trở về mảnh đất quê hương hằng mong nhớ, vậy mà chưa kịp nói được mấy câu đã vội vã tan biến khỏi hồng trần.
Tề Dự vỗ vỗ vai tôi: “Cô không phải là đang tức giận đấy chứ?”
Tôi nhàn nhạt đáp: “Tôi việc gì phải tức giận?”
“Anh ta không bị hồn phi phách tán đâu.” Tề Dự nói.
“Tôi biết mà!”
“Nhìn cái điệu bộ này của cô xem...!”Tề Dự cúi người, nhìn chăm chằm vào mặt tôi.
“Anh ta chưa nói hết câu, vẫn còn những vị tiền bối đang ở bên kia biên giới chưa vào được.” Tôi dừng bước, ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: “Tôi vốn muốn siêu độ cho anh ta để hỏi xem những người khác đang ở nơi nào, tôi muốn đi đón họ về.”
Tề Dự nghe xong liền rút điện thoại ra: “Chờ tôi một chút, để tôi tìm người hỏi giúp cô.”
Tắm rửa xong xuôi chuẩn bị đi ngủ thì tin nhắn WeChat của Tề Dự tới: “Hỏi được rồi, ở đường biên giới Trung – Triều, cách Trường Bạch Sơn năm mươi cây số về phía Đông.”
“Đợi bắt được nhân sâm tinh xong, tôi sẽ giúp cô làm thủ tục.”
“Được.” Tôi nhắn lại.