Thiên Nhãn - Viên Viên Viên

Chương 5: Hoàn

Trước
  5

Lúc về tôi đi tàu cao tốc, chỉ là không ngờ còn mang theo một con ma.

Ông ấy là một vị tiền bối từng sang Triều Tiên chiến đấu. Vì chấp niệm chưa tan nên không được siêu độ đi.

Ông ấy theo tôi lên tàu cao tốc.

Tôi hỏi ông ấy muốn đi đâu, ông ấy nói muốn về Huệ Châu, người vợ mới cưới vẫn còn đang chờ ông ấy trở về.

“Ông lên nhầm tàu rồi. Chuyến này đi Tô Thành.” Tôi ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang lúng túng.

Ông ấy vò vò góc áo cũ kỹ, giọng trầm xuống:

“Tôi không nhìn thấy chuyến tàu nào đi Huệ Châu.”

“Huệ Châu đổi tên rồi, bây giờ gọi là Hoàng Sơn.” Tôi vừa xem vé trên mạng vừa kiểm tra các ga trung chuyển xem có chuyến nào tới Hoàng Sơn không. “Tiền bối xuống ở ga thứ ba nhé, chín giờ tối có tàu đi Hoàng Sơn.”

Ông ấy gật đầu, phủi phủi bụi bẩn trên người rồi tìm một ghế trống ngồi xuống.

Đoàn tàu lao vun vút về phía trước, non sông tươi đẹp của Tổ quốc hiện ra ngoài cửa kính.

Từ góc nhìn của tôi, trên gương mặt đầy thương tích của ông ấy dần lộ ra vẻ an lòng.

An lòng vì năm xưa ông ấy đã hy sinh thân mình nơi chiến trường, đổi lấy chiến thắng cho thế hệ sau, mới có cuộc sống yên ổn hôm nay.

Mấy chục năm trôi qua…

Tôi không khỏi nghĩ, liệu người vợ ông ấy yêu có còn sống trên đời không?

Nếu không tìm thấy, ông ấy vẫn sẽ không thể bước vào luân hồi.

Do dự một lúc, tôi lấy điện thoại đổi vé.

Thấy tôi cùng xuống tàu, ông ấy có chút ngạc nhiên.

“Cô gái nhỏ, chẳng phải cô định đi Tô Thành sao?”

Tôi đáp:

“Tự nhiên muốn tới Huệ Châu chơi một chuyến.”

Chúng tôi chờ trong phòng đợi hai tiếng mới tới giờ lên tàu.

Khi đoàn tàu chạy ngang những con đường trên cao ngập ánh đèn neon, vị tiền bối ngồi cạnh khẽ nói:

“Từng ngọn đèn sáng trên đường… rất giống ánh đèn máy bay lượn trên trời chiến trường năm đó. Cũng giống tuyến hỏa lực kéo dài giữa chúng tôi và quân địch, từ đỉnh núi tới chân núi, sáng rực giữa màn đêm đen. Không ngờ nhiều năm sau, từng con đường bằng phẳng đều được lắp đèn sáng. Tổ quốc chúng ta thật sự đang từng bước tiến về phía tốt đẹp hơn. Cô gái nhỏ, cảm ơn cô.”

Ông ấy nói tiếp:

“Cảm ơn cô đã không quản ngàn dặm tới biên giới đưa chúng tôi về nhà.”

Tôi đáp:

“Còn có mấy chục vị sư thúc sư đệ đang lập trận ở đạo quán nữa. Họ đều hỗ trợ tôi từ phía sau.”

Hoàng Sơn còn xa hơn cả Tô Thành, ngồi tàu suốt mười một tiếng mới tới nơi.

Tôi tiện tay mua một chiếc ô đen để che ánh nắng gay gắt cho vị tiền bối.

“Chỉ mười một tiếng là tới rồi. Năm đó chúng tôi ngồi tàu suốt bảy ngày bảy đêm mới tới Triều Tiên.” Ông đứng ngoài ga tàu mà cảm thán.

Tôi dẫn ông chuyển từ xe bus thành phố sang xe khách, rồi lại đổi sang xe bus nông thôn, vừa dò bản đồ vừa hỏi đường mới tới được cổ trấn đã đổi tên.

Tốn hơn một trăm tệ mua vé vào cổ trấn.

“Bây giờ về nhà cũng phải mua vé rồi.” Ông nói.

Tôi gật đầu:

“Phổ Nghi ngày xưa về nhà cũng phải mua vé.”

Ông ấy nói hành trình trở về vừa kích động vừa xa xôi, đã mong chờ suốt mấy chục năm. Nhưng khi thật sự trở lại cố hương thì nơi này đã xa lạ đến vậy.

Đi theo ông ấy tới trước một căn viện cổ, ông ấy dừng lại:

“Là chỗ này.”

Hai tảng đá chặn cửa khiến ông ấy không thể bước vào, tôi đành thu hồn phách ông ấy vào trong chiếc ô đen.

Đang định bước lên gõ cửa thì cánh cửa lớn đột nhiên mở ra từ bên trong, tôi bất ngờ đối mắt với người trong viện.

“Cô tìm ai sao?” Người đàn ông kia thân thiện hỏi.

Tôi nuốt khan.

Trên đỉnh đầu người này là luồng hồng quang rực rỡ, quanh thân còn có một tầng thần quang dịu nhẹ bao phủ.

Chẳng lẽ đây chính là “cấp trên” mà Tề Dự từng nhắc tới?

Vậy chẳng phải người vợ của vị tiền bối kia… chính là người trong lòng của thần tiên ở nhân gian sao?

Nghĩ tới đây, tôi vô thức siết chặt chiếc ô đen trong tay.

Giờ phải giúp vị tiền bối này kiểu gì đây?

“Vào đi.”

Người đàn ông mỉm cười nói.

Tôi còn đang do dự có nên bước vào hay không thì ông ta đã mang vẻ mặt như biết hết mọi chuyện:

“Cô ấy đợi rất lâu rồi.”

Trong sân, một bà lão tóc bạc trắng đang nằm trên ghế dài. Gương mặt bà vẫn rất đẹp, chỉ là làn da trắng đến mức thiếu sức sống.

Biểu cảm của tôi lúc này y hệt cái meme thứ hai trong điện thoại.

Cả cái sân chỉ có mình tôi là người sống.

Một con hồ ly tinh, một con ma, cộng thêm một vị thần tiên.

“Thả ông ấy ra đi.” Người đàn ông nói.

Tôi mở chiếc ô đen.

Vị tiền bối đứng chết lặng tại chỗ, ngơ ngác nhìn bà lão tóc trắng trong sân.

“Tiểu Bạch…”

Bà lão đột ngột quay đầu lại.

Khoảnh khắc nhìn thấy người mình ngày đêm nhớ mong, gương mặt bình lặng ấy từng chút một sụp đổ, đôi mắt lập tức ngập đầy nước mắt.

“Cố Thanh…”

Tôi thầm nghĩ tên của vị tiền bối này nghe thật hay.

“Chúng ta ra ngoài đi. Tôi mời cô uống trà sữa.” Người đàn ông nói.

Trong tiệm trà sữa.

Thấy tôi mấy lần muốn nói lại thôi, người đàn ông dịu dàng lên tiếng:

“Tề Dự có kể cho cô nghe mấy lời đồn tình ái về tôi chưa?”

Tôi im lặng gật đầu.

“Tôi tên Thiếu Hạo.”

Là… Thiếu Hạo mà tôi đang nghĩ tới đó sao?

Nếu thật là vậy thì đầu gối tôi bây giờ hơi mềm rồi, chỉ muốn quỳ xuống dập đầu thôi.

“Tiểu Bạch từng có ân với tôi. Lúc cô ấy trải kiếp, tôi tiện tay giúp một chút. Còn mấy lời đồn kia là do tôi tự tung ra.”

Thiếu Hạo đưa cho tôi một ly trà sữa.

“C… cảm ơn…”

Tôi căng thẳng đến mức nói lắp, đầu cũng không dám ngẩng lên.

Đây đâu chỉ là cấp trên của Thần Tài nữa.

Đây là con trai của Hoàng Đế, thần tộc thượng cổ đó!

Tôi Đường Điềm tự thấy mình còn chưa tu luyện tới cảnh giới phi thăng đâu, sao lại có cơ duyên gặp được Thiếu Hạo thế này?

Không biết tổ sư gia có ghen tị với tôi không nữa.

Tôi thật sự muốn chụp hình gửi cho sư phụ xem.

Nhưng còn chưa kịp làm gì thì Thiếu Hạo đã thanh toán xong chuẩn bị rời đi.

“Đi thôi. Tiểu Bạch muốn đích thân cảm ơn cô.”

Tôi ôm ly trà sữa quay lại sân.

Tiểu Bạch và Cố Thanh đứng dưới mái hiên, tay nắm chặt tay, ánh mắt tràn đầy biết ơn nhìn tôi.

“Cảm ơn cô, để tôi được gặp lại người mình yêu. Cũng cảm ơn cô để những chiến sĩ hy sinh vì đất nước được hồn về cố hương.” Tiểu Bạch nói.

Tôi xua tay:

“Chuyện nhỏ thôi mà.”

Tiểu Bạch lại nhìn sang Thiếu Hạo:

“Cũng cảm ơn ngài đã bảo vệ tôi tới tận hôm nay.”

Thiếu Hạo vừa uống trà sữa vừa phất tay:

“Đi đi.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Hai người dưới mái hiên nắm tay nhau cùng bước xuống Hoàng Tuyền, hẹn kiếp sau nối lại tiền duyên.

Chỉ còn tôi và vị thần tiên thượng cổ này đứng tại chỗ uống trà sữa.

Điện thoại chợt reo lên, tôi bắt máy.

Giọng Tề Dự truyền tới:

“Sao cô chặn tôi?”

“Tôi đã nói tuyệt giao rồi mà? Tìm tôi làm gì.” Tôi khó chịu đáp.

Tề Dự gào lên:

“Tuyệt giao hồi nào! Tôi bị nhốt dưới đáy Thiên Trì suốt hai ngày một đêm, vừa lên bờ thì cô đã biến mất, còn chặn tôi nữa.”

Tôi sững người.

Tề Dự bị nhốt dưới đáy Thiên Trì suốt hai ngày?

Vậy kẻ bảo tôi đi đánh lão thụ yêu hôm đó là ai giả mạo?

“Anh vẫn còn ở Trường Bạch Sơn à?” Tôi hỏi.

“Phù Yên nói cô còn ở trong núi, tôi lại tìm thêm hai ngày nữa. Mau kéo tôi khỏi danh sách chặn đi.”

Tôi kéo Tề Dự ra khỏi blacklist.

Ngay sau đó hắn gửi tiếp một đoạn voice:

“Nhớ lại ở Lạp Na tôi còn cứu cô ba lần…”

Nói được nửa câu thì vang lên giọng của thần núi, tiếp đó là một tràng ồn ào xen lẫn vài câu tiếng Triều Tiên.

Lúc này tôi mới hiểu.

Lần trước Tề Dự bắt nhân sâm đã đắc tội với cả hai vị thần núi.

Lần này họ cố tình chơi hắn đây mà.

“Tôi tới Hoàng Sơn rồi. Nếu anh còn ở Trường Bạch Sơn thì tiện tay đào giúp tôi hai cây nhân sâm nhé, thêm một cây đảng sâm nữa.”

Nghĩ một chút tôi lại bổ sung:

“À, nhớ thanh toán luôn tiền đi đường cho tôi.”