Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 9

Kể từ mùa thu năm ngoái, sau khi các đại thần dâng tấu đề nghị Hoàng đế đại hôn, triều đường đã trải qua mấy phen tranh chấp quyết liệt. Ai nấy đều ngỡ rằng Hoàng đế cùng Thái Hoàng Thái Hậu ngồi phía sau rèm nhiếp chính tuyệt đối không đời nào đáp ứng, chuyện này cuối cùng cũng sẽ không giải quyết được gì mà kết thúc trong im lặng, để rồi phe triều thần phải lùi bước thỏa hiệp, để Hoàng đế vài năm nữa mới chấp chính.

Thế nhưng chẳng một ai ngờ tới, Thái Hoàng Thái Hậu không những đồng ý việc đại hôn, mà còn liên thủ với người của Giám Thiên Ti cùng tông thất, thúc đẩy một cục diện hòa hoãn đôi bên cùng có lợi ngay trên triều đình.

Thái Hoàng Thái Hậu chẳng những chọn được người hiền cho vị trí mẫu nghi thiên hạ — ít nhất trong mắt các thần tử là vậy, Cố Tư Nguyên là lựa chọn tâm đắc của bà, mà còn tranh thủ được quyền để Hoàng đế chấp chính ngay sau đại hôn. Đây quả thực là một thắng lợi vẻ vang.

Sau khi thánh chỉ sính lễ đại hôn được đưa đến Cố gia, tin tức lập tức được truyền đi các châu, cáo tri cho bách tính Sở quốc. Muôn dân đều biết rằng ba tháng sau Tân đế đại hôn, đại xá thiên hạ, vì vậy ai nấy đều chạy về báo tin, hân hoan chúc tụng.

Tại thành Nguyên Châu, giới thuyết thư dưới sự ngầm cho phép của một vài người đã "thêm mắm dặm muối" cho giai thoại Hoàng đế gặp nạn nửa tháng trước, cứng rắn tô vẽ vị Hoàng hậu tương lai thành một bậc hiền nhân có tâm tính từ bi như thần linh. Tân đế tuổi còn nhỏ, mà Hoàng hậu đại hôn cùng ngài lại lớn hơn chín tuổi, chuyện này trong hoàng thất Sở quốc lẫn dân gian đều là điều hiếm thấy, khó tránh khỏi việc bị người đời bàn ra tán vào. Bởi thế, trên đường phố Nguyên Châu đã thêu dệt ra không biết bao nhiêu dị bản về mối lương duyên này.

Cố Tư Nguyên vốn tính cách trầm mặc, lánh đời, quanh năm chẳng bước ra khỏi cửa lớn nên cũng không nghe thấy những lời đàm tiếu trà dư tửu hậu ấy. Chỉ là sau khi chỉ dụ đại hôn ban xuống, Thái Hoàng Thái Hậu lại hạ thêm một đạo ý chỉ, lệnh cho nàng nhập cung đi theo Lâm nữ quan để học tập cung quy lễ nghi.

Thông thường, thiên kim của các gia tộc thanh quý đều có nữ quan riêng dạy dỗ lễ nghi tại nhà. Thế nhưng Cố Tư Nguyên là người sẽ ngồi vào vị trí Hậu vị, nên những điều cần học vô cùng nhiều. Đáng lý ra trong cung phải phái nữ quan tới Cố phủ giáo tập, nhưng Thái Hoàng Thái Hậu lại đặc biệt hạ chỉ để Cố Tư Nguyên nhập cung, xem chừng là muốn đích thân gặp mặt vị cháu dâu tương lai này.

Người Cố gia lòng dạ sáng tỏ, thế nên ngay ngày thứ hai sau khi ý chỉ của Thái Hoàng Thái hậu truyền đến, Cố Tư Nguyên đã lên cỗ xe ngựa từ thâm cung phái tới, tiến về cung Vị Ương bái kiến Thái Hoàng Thái Hậu.

Tiết cuối xuân dần tan, hơi thở đầu hạ ngày một nồng đượm, ánh mặt trời bắt đầu tỏa ra sức sống sung mãn. Cỗ xe ngựa đội nắng vàng rực rỡ, lảo đảo suốt dọc đường đến cung Vị Ương. Cố Tư Nguyên xuống xe tại cửa cung, nhất thời bị ánh nắng gay gắt làm cho lóa mắt. Thị nữ đợi sẵn tại cửa cung thấy xe đến liền lập tức tiến lên hành lễ, dẫn nàng vào cung Vị Ương.

Họ dọc theo hành lang mà đi, sân nhỏ hai bên xanh mướt một màu. Cố Tư Nguyên mắt không nhìn quanh, theo sát sau lưng thị nữ bước vào đại điện cung Vị Ương, bái kiến Thái Hoàng Thái Hậu đang ngồi ở trong điện.

Thái Hoàng Thái Hậu tuổi gần tứ tuần nhưng bảo dưỡng vô cùng tốt. Bà vốn là nữ nhi của Lý gia - một thế gia thư hương tại Nguyên Châu, tên gọi Lý Nhiên. Nguyên vợ cả của Sở Minh Đế vốn là người Lý gia, nên Thái Hoàng Thái Hậu Lý Nhiên hiện giờ tính ra chính là cháu gái của vị Hoàng hậu quá cố ấy.

Lý Nhiên dung mạo tuyệt mỹ, nay đã đến tuổi trung niên nhưng vẫn giữ được vẻ đoan trang ung dung mà người thường khó lòng sánh kịp.

Cố Tư Nguyên bước vào điện, đi tới trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu thi lễ: "Vi thần bái kiến Thái Hoàng Thái Hậu." Thái Hoàng Thái Hậu khẽ gật đầu, gương mặt thoáng hiện nụ cười hòa ái, ôn tồn nói: "Đứa trẻ ngoan, mau ngồi đi."

Dứt lời liền ban ghế ngồi cho Cố Tư Nguyên. Sau khi nàng an tọa, thị nữ dâng trà cho hai người. Lý Nhiên đưa tay nâng chén trà trên án, khẽ nhấc nắp trà gạt nhẹ miệng chén, dịu dàng nói với Cố Tư Nguyên: "Đây là trà Vân Vụ mới tiến cống. Ngươi vừa từ ngoài cung vào, hẳn là đã khát rồi, mau nếm thử xem."

Đây quả là một phu nhân ôn hòa, giọng nói nhẹ nhàng tựa gió xuân. Cố Tư Nguyên tạ ơn, bưng chén trà cẩn thận nhấp một ngụm. Trà vừa vào miệng, hương thơm đã lan tỏa, vị ngọt thanh sảng khoái khiến đôi mắt Cố Tư Nguyên chợt sáng bừng lên.

Lý Nhiên vẫn dùng dư quang nơi khóe mắt quan sát nàng, thấy vậy liền hỏi: "Thích không? Thấy vị thế nào?"

Cố Tư Nguyên đặt chén trà xuống, cúi đầu thưa: "Vân Vụ này cực phẩm, vị ngọt lành sảng khoái như sau cơn mưa, vi thần rất thích, đa tạ ân điển củaThái Hoàng Thái Hậu."

Thái Hoàng Thái Hậu nghe vậy, nét cười trên mặt càng thêm rõ nét, liền nói: "Đứa trẻ ngoan, ngươi thích là tốt rồi, lát nữa ta sẽ sai người gửi một ít về phủ cho ngươi."

Cố Tư Nguyên vội vàng gật đầu, đáp lễ: "Vi thần tại đây xin đa tạ hậu ái của Thái Hoàng Thái Hậu."

Lý Nhiên mỉm cười, nhìn nàng nói: "Sắp thành người một nhà cả rồi, đừng gò bó quá. Ngươi tên là Tư Nguyên, nếu không chê, ta gọi ngươi là Tư Tư nhé."

Cố Tư Nguyên vội đáp: "Thái Hoàng Thái Hậu cứ tùy ý ạ."

Lý Nhiên lại tỉ mỉ ngắm nhìn nàng thêm vài lượt. Nữ tử tuổi đôi mươi trước mặt dung mạo thanh lệ, cử chỉ phóng khoáng tự nhiên.

Bà chợt nhớ lại lúc mình đang dự thảo danh sách thưởng hoa, đứa nhỏ Mạch Mạch kia đứng bên cạnh bà, sau khi xem qua danh sách liền thản nhiên nói một câu: "Thứ nữ của Thị lang bộ Hộ Cố Đình Ngọc là Cố Tư Nguyên, tổ mẫu cũng đưa vào đi."

Lời Hoàng đế nói vô cùng trịnh trọng, lại hiếm khi nàng đưa ra ý kiến về chuyện này, nên Lý Nhiên liền quay sang hỏi: "Mạch Mạch, Cố Đình Ngọc còn một nữ nhi nữa sao?"

Lý Nhiên mơ hồ nhớ rằng Cố Đình Ngọc chỉ có một trưởng nữ tên Cố Vô Nhai, năm nay đã hai mươi bốn tuổi. Nữ tử đó đã thành thân từ sớm với quan y Tang Diệp ở Thái Y Viện. Vì Tang Diệp là một y quan trẻ tuổi đầy tài năng nên bà mới nhớ rõ chuyện này.

Tiểu Hoàng đế nghe hỏi liền gật đầu, đáp: "Còn một người nữa, tuổi chừng đôi mươi, thường ngày theo tổ mẫu ở Trung Châu biên soạn sách, năm ngoái mới tới Nguyên Châu, đã vượt qua kỳ khảo hạch của Hoằng Văn Quán, hiện đang làm giảng sư tại đó."

Hiếm khi thấy Mạch Mạch nói nhiều như vậy, Lý Nhiên không nhịn được mà nhìn nàng thêm mấy lần, chợt mỉm cười: "Mạch Mạch, sao con lại nhớ rõ nữ tử này như thế, con quen biết nàng ta sao?"

Tiểu Hoàng đế liền nhắc nhở: "Tổ mẫu, tiên sinh Sở Vi Lan là thầy của con khi ở Trung Châu. Cố Tư Nguyên chính là vị tỷ tỷ đã cùng con đồng cam cộng khổ, chung sống suốt bốn năm tại Trung Châu đó."

Lý Nhiên bừng tỉnh đại ngộ, bấy giờ mới nhớ ra tình cảnh của Chung Ly Nhiên lúc ở Trung Châu. Bà vốn biết Chung Ly Nhiên là đứa trẻ có chính kiến, ban đầu bà định bụng nếu thật sự không được thì sẽ thỏa hiệp với đám đại thần, lùi ngày chấp chính của Mạch Mạch lại, dù sao cũng không thể chọn cho Mạch Mạch một vị Hoàng hậu thích gây chuyện được.

Mạch Mạch còn nhỏ như vậy, đến "thích" là gì còn chưa biết, không thể tùy tiện đại hôn được.

Thế nhưng bà không ngờ, Mạch Mạch lại thực sự chuẩn bị cho đại hôn, còn bàn bạc với bà về việc cưới một nữ tử từ thế gia thanh quý. Nữ tử thế gia thanh quý không thiếu, Lý gia cũng có, nhưng những cô nương Lý gia thì bà không mấy thiện cảm, chỉ là nể tình cha và ca ca khẩn cầu nên mới đưa vào danh sách cân nhắc.

Nào ngờ, Mạch Mạch đã sớm chọn sẵn nhân tuyển Hoàng hậu, còn đặc biệt bày ra một buổi "Hoa kỳ tương hội". Lý Nhiên phản ứng lại, nhìn Chung Ly Nhiên với vẻ mặt nghiêm nghị, hỏi: "Mạch Mạch, không phải con thấy tên Cố Tư Nguyên trong danh sách khảo hạch của Hoằng Văn Quán, biết nàng ở kinh thành nên mới đồng ý đại hôn đấy chứ?"

"Vâng." Tiểu Hoàng đế gật đầu, đáp lời rất nhanh.

Lý Nhiên lại hỏi: "Con bảo ta tổ chức yến tiệc, nói là gặp gỡ thưởng hoa, một là để bịt miệng đám người kia, hai là muốn gặp nàng ấy?"

Chung Ly Nhiên lại gật đầu, miễn cưỡng đáp: "Coi là vậy đi." Nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn Lý Nhiên, khẩn thiết hỏi: "Tổ mẫu có sẵn lòng giúp Trẫm không?"

Ôi chao, cái ánh mắt ấy làm trái tim Lý Nhiên tan chảy mất rồi, bà vội vàng đáp: "Giúp, giúp chứ!" Cháu nội nhà mình không giúp thì còn giúp ai.

Chủ ý đã định, Lý Nhiên liền hạ chỉ mời quý nữ các nhà tới cung Thịnh Nguyên thưởng hoa. Trong thời gian đó, bà còn tò mò quan sát kỹ diện mạo của Cố Tư Nguyên.

Thực tình mà nói, dung mạo của Cố Tư Nguyên giữa đám thiếu nữ rực rỡ kia không phải là nổi bật nhất, nhưng lại vô cùng tú lệ. Nàng là người lớn tuổi nhất trong đám người, vì thế trông vô cùng trầm tĩnh, cứ lẳng lặng theo sau, ít khi lên tiếng. Nhưng cử chỉ lại phóng khoáng đoan trang, tự có một phong thái tiêu sái nhã nhặn.

Sau khi quan sát kỹ lưỡng suốt một buổi sáng, Lý Nhiên cảm thấy với tính cách này của Cố Tư Nguyên hẳn là có thể chăm sóc tốt cho Mạch Mạch, bấy giờ mới gật đầu ưng thuận. Nay qua mấy ngày, lại thêm chuyện lời đồn đại trong thành Nguyên Châu, Lý Nhiên càng cảm thấy tính cách của Cố Tư Nguyên đúng như lời Mạch Mạch nói: rất tùy duyên.

Tính cách tùy duyên này hẳn sẽ không gây ra sóng gió gì nơi hậu cung, vậy nên Lý Nhiên lại càng hài lòng hơn. Cộng thêm việc Cố gia là thế gia thanh quý, không tham gia đảng tranh, ngoại thích sẽ không gây phiền hà cho Hoàng đế, ngược lại còn là trợ thủ, quả thực không còn gì tốt bằng.

Lý Nhiên nhìn nữ tử trẻ tuổi trước mặt, càng nhìn càng thấy vừa ý, bấy giờ lại hỏi: "Tư Tư này, ngày thường ngươi thích ăn món gì? Ta từng nghe Bệ hạ nói, lúc ở Trung Châu Bệ hạ là đồng môn với ngươi, hai người còn là bạn thanh mai trúc mã, vậy khẩu vị chắc cũng tương đồng với Bệ hạ nhỉ?"

Cố Tư Nguyên không hiểu sao mình đến để học lễ nghi mà giờ lại thành ra hàn huyên chuyện nhà. Nhưng nàng suy nghĩ một lát, rồi tự nhiên trả lời: "Bẩm Thái Hoàng Thái Hậu, thần ngày thường không kiêng kỵ gì, khẩu vị cũng bình thường. Còn về sở thích, quả thực là Bệ hạ ăn gì thì thần ăn nấy."

Cố Tư Nguyên thực sự không kén ăn, chỉ cần không quá khó nuốt nàng đều ăn được. Trung Châu gần Vân Châu, một số vùng sông nước ẩm thấp nên món ăn thiên về hương vị cay nồng. Thế nhưng Chung Ly Nhiên lại giống người mẫu thân quá cố ở Uyển Châu, vốn chuộng vị ngọt, thích những món chua chua ngọt ngọt. Cố Tư Nguyên để ý chăm sóc nàng ấy, khi ăn cơm cùng nhau đều chọn món thiên về vị ngọt.

Lý Nhiên nghe xong liền nói: "Bệ hạ thích ăn ngọt, nhưng hai năm nay Bệ hạ đang thay răng, không thể ăn quá nhiều, giờ lại chuyển sang thích vị cay nồng của Trung Châu. Tư Tư cũng là người Trung Châu, lại không kén ăn, vậy ta yên tâm rồi."

"Lát nữa cũng tới giờ dùng ngự thiện rồi, Bệ hạ chắc cũng sắp hạ triều, ngươi cứ ở lại đây, cùng Bệ hạ bồi ta dùng bữa."

Việc Chung Ly Nhiên thích ăn cay khiến Cố Tư Nguyên có chút ngạc nhiên. Nàng vẫn còn nhớ rõ một năm mùa đông nọ, nàng cùng tổ mẫu dẫn theo Chung Ly Nhiên ngồi trong phòng ăn lẩu. Trong nồi nước dùng nóng hổi trôi nổi từng lớp ớt đỏ, Cố Tư Nguyên gắp một miếng thịt bò nhúng xuống, khi chín thì gắp cho Chung Ly Nhiên một miếng đặt vào bát.

Tiểu Chung Ly Nhiên bấy giờ ôm lấy bát, nhìn miếng thịt dính đầy ớt với vẻ mặt vô cùng sầu não. Rồi Cố Tư Nguyên thấy Chung Ly Nhiên gắp miếng thịt bò đó, bỏ vào chén trà bên cạnh nhúng nhúng, rửa sạch vị cay rồi mới bỏ vào miệng. Cố Tư Nguyên thấy vậy mới biết đứa nhỏ ấy không ăn được cay. May mà tổ mẫu thương Chung Ly Nhiên còn nhỏ, đã chuẩn bị riêng một nồi nước dùng thanh đạm, nếu không thì Chung Ly Nhiên đã phải nhịn đói rồi.

Chẳng ngờ qua bốn năm, Chung Ly Nhiên đã có thể ăn cay, quả nhiên trẻ nhỏ rồi cũng sẽ trưởng thành.

Cố Tư Nguyên nghĩ nghĩ, khẽ khom người, hướng về phía Thái Hoàng Thái Hậu mà thưa một tiếng: "Dạ."

*****

Tác giả có lời muốn nói: Không đâu Tư Tư ơi, Mạch Mạch vẫn là cái đứa ăn lẩu phải nhúng nước đến mất cả linh hồn ấy thôi!