Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 10

Đến giờ dùng ngọ thiện, Chung Ly Nhiên quả nhiên rời Điện Triều Huy để sang Cung Vị Ương. Thấy Cố Tư Nguyên ở đó, nàng chẳng chút ngạc nhiên, thản nhiên để cung nữ hầu hạ rửa tay lau mặt rồi mới an tọa bên bàn trà.

Trên bàn bày biện phần lớn là các món ăn Trung Châu, mấy đĩa đưa lên đều đỏ rực màu ớt. Cố Tư Nguyên tinh mắt, nhận ra ngay bên tay Chung Ly Nhiên có đặt một chiếc bát phụ, bên trong rót hơn phân nửa nước trà.

Sau khi món ăn lên đủ, dưới sự niềm nở của Thái Hoàng Thái Hậu, hai người mới bắt đầu động đũa. Cố Tư Nguyên tận mắt thấy Chung Ly Nhiên gắp một miếng gà xào ớt, rồi y như rằng, nàng ấy đưa đôi đũa nhúng vào bát nước kia mà tráng qua một lượt.

Cố Tư Nguyên thầm nghĩ: Hóa ra chẳng hề thay đổi, vẫn là một Mạch Mạch thích ăn cay nhưng lại sợ cay đến mức phải tráng sạch vị cay nồng ấy đi.

Thấy Chung Ly Nhiên dùng bữa một cách tự nhiên như thế, Cố Tư Nguyên không kìm được mà nhìn thêm vài lượt, trong đáy mắt từ lúc nào đã đong đầy ý cười mà chính nàng cũng chẳng hề hay biết.

Thái Hoàng Thái Hậu ngồi bên cạnh vẫn luôn dùng dư quang nơi khóe mắt quan sát hai người, thấy cảnh này, trong lòng thầm tính toán: Quan hệ giữa hai đứa nhỏ này quả thực rất tốt. Có điều, nhìn không giống tỷ muội, mà lại tựa như đôi tri kỷ tâm đầu ý hợp.

Chung Ly Nhiên tự nhiên cảm nhận được ánh mắt của Cố Tư Nguyên, nàng khẽ hắng giọng, gắp một miếng thịt bò vào bát Thái Hoàng Thái Hậu, tranh thủ lúc tổ mẫu đang dùng bữa liền lén lườm Cố Tư Nguyên một cái. Chung Ly Nhiên nghiêm mặt, thần sắc vô cùng uy nghiêm, hệt như đang hùng hồn tuyên bố: "Trẫm thích tráng nước đấy thì đã sao!"

Xem ra, Chung Ly Nhiên thích vị cay nồng là thật, mà không chịu nổi cái vị cay ấy cũng là thật, đúng là một kẻ hết sức không được tự nhiên, mâu thuẫn.

Cố Tư Nguyên chẳng hề sợ cái vẻ mặt kia của Chung Ly Nhiên, chỉ khẽ cong mắt mỉm cười. Chung Ly Nhiên cảm thấy hơi mất mặt, nghĩ ngợi một hồi liền gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát Cố Tư Nguyên, lạnh lùng nói: "Thịt rất mềm, mau ăn đi."

Thật là phiền chết đi được, không ăn được cay thì không cho người ta tráng nước hay sao!

Cố Tư Nguyên khẽ gật đầu, nhu mì đáp: "Tạ ơn ân điển của Bệ hạ." Sau câu nói ấy, bữa cơm rốt cuộc cũng trôi qua trong bầu không khí hòa hợp, êm đềm.

Dùng xong ngọ thiện, cung nhân hầu hạ hai người súc miệng rửa tay. Lý Nhiên kéo Chung Ly Nhiên lại hỏi han kỹ lưỡng chuyện ban sáng, rồi dặn dò: "Mạch... Hoàng đế chiều nay đừng tới giáo trường nữa, hãy dẫn Tư Tư đi dạo quanh trong cung đi." Khi có người ngoài, Lý Nhiên sẽ không gọi nhũ danh của Hoàng đế.

Dặn xong, bà lại nhìn sang Tư Tư, nắm lấy tay nàng nói: "Đưa nhỏ ngoan, tổ mẫu mệt rồi, buổi chiều con cứ cùng Bệ hạ dạo chơi trong cung nhé." Nói xong, bà phẩy tay, "đuổi" hai đứa trẻ ra khỏi đại điện.

Chung Ly Nhiên thường ngày vẫn hay chợp mắt một lát tại thư phòng trong Cung Vị Ương. Lúc này, nàng đứng trước cửa chính điện, ngẩng đầu nhìn ánh nắng đầu hạ rực rỡ, khẽ cau mày hỏi Cố Tư Nguyên: "Ngươi muốn ra ngoài không?"

Nắng gắt thế này, khả năng cao là Cố Tư Nguyên sẽ không đi. Nhưng Cố Tư Nguyên vẫn giao quyền quyết định cho đối phương, dịu dàng đáp: "Tất cả tùy ý Bệ hạ."

Chung Ly Nhiên suy nghĩ một thoáng rồi vẫy tay với Cố Tư Nguyên: "Vậy ngươi đi theo Trẫm." Nói xong, nàng chìa bàn tay nhỏ nhắn ra, chờ Cố Tư Nguyên tới nắm lấy.

Cố Tư Nguyên bước tới nắm tay nàng, theo sau nàng băng qua những dãy hành lang dài gấp khúc của Cung Vị Ương.

Chung Ly Nhiên dẫn Cố Tư Nguyên tới một gian điện phụ, sau khi đẩy cửa bước vào, Cố Tư Nguyên mới nhận ra đây chính là thư phòng của Chung Ly Nhiên tại đây. Một bên thư phòng có kê một chiếc sập nhỏ để nghỉ ngơi. Chung Ly Nhiên dắt nàng vào trong, để nàng ngồi lên sập rồi dặn: "Nếu mệt thì nghỉ tạm ở đây. Trẫm còn bài sách luận chưa viết xong, Thái phó đang hối thúc. Trên giá có sách, nếu thấy chán cứ tùy ý mà xem."

Cố Tư Nguyên liếc nhìn giá sách đầy ắp, khẽ gật đầu. Sau khi dàn xếp cho nàng xong, Chung Ly Nhiên ngồi vào án thư, trải giấy tuyên, cầm bút bắt đầu hoàn thành bài luận Thái phó giao từ hôm qua.

Thấy Chung Ly Nhiên bắt đầu hạ bút, Cố Tư Nguyên cũng đứng dậy đi lại trong phòng. Nàng tiến về phía giá sách, tỉ mỉ quan sát, chợt phát hiện một bản thảo hiếm từ thời vương triều Hạ trước khi nước Sở lập quốc. Nàng cẩn thận vươn tay rút cuộn giấy ấy ra, rồi cứ thế tựa lưng vào giá sách, nâng niu đọc từng chữ một.

Được một lúc, Chung Ly Nhiên đang múa bút phía sau đột ngột lên tiếng gọi: "Cố Tư Nguyên..."

Cố Tư Nguyên theo bản năng đáp khẽ một tiếng "Ừm". Chung Ly Nhiên liền hỏi tiếp: "Thế nào là Quân đạo (đạo làm vua)?"

Cố Tư Nguyên vẫn đang chăm chú đọc sách, Chung Ly Nhiên tưởng nàng không nghe thấy, định thôi không hỏi nữa, thì thấy Cố Tư Nguyên chậm rãi cuộn lại xấp giấy, dời tầm mắt về phía mình, đáp lời: " Hoàng đế Văn Khang từng nói: 'Đạo làm vua, trước tiên phải đặt trăm họ trong lòng. Nếu tổn hại trăm họ để phụng sự bản thân, chẳng khác nào cắt thịt đùi mình để lấp bụng, bụng dẫu no mà thân phải chết'."

"Chính là cung kiệm tiết chế, khoan hậu yêu dân, ấy chính là đạo lý này. Tiên đế và phụ thân của người đều là những bậc minh quân như thế."

"Đó là điều thứ nhất của Quân đạo, cũng chính là bản tâm và lý niệm mà một bậc quân vương phải quán triệt suốt đời."

Chung Ly Nhiên gật đầu, lại hỏi: "Vậy điều thứ hai là gì?"

Cố Tư Nguyên đáp: "Thứ hai chính là hạ mình nạp gián, trọng dụng hiền tài. Đây là phương thức để thực thi Quân đạo, cũng là đế vương thuật mà bậc đế vương phải nghiền ngẫm cả đời."

Chung Ly Nhiên gật gù, lại vặn hỏi: "Nói thì nhẹ nhàng lắm, toàn là lời trong sách vở, nhưng sách lại chẳng dạy Trẫm phải trọng dụng hiền tài thế nào cho đúng. Ngươi nói xem, Trẫm nên làm thế nào?"

Cố Tư Nguyên nhìn nàng ấy, có chút bất lực đáp: "Bệ hạ đã nói là trong sách có, vậy thì hãy đọc sách nhiều hơn. Quân vương nạp gián, nghe rộng thì sáng, tin riêng thì tối."

"Dùng người hiền tài, không phải nhìn xem họ nói gì, mà phải xem họ đã làm được gì."

"Có những thần tử lưỡi uốn hoa sen nhưng làm việc thiếu chu toàn. Lại có những kẻ miệng lưỡi vụng về nhưng xử sự quyết đoán. Còn những tài năng vừa khéo ăn nói vừa vẹn việc quân cơ thì thực là 'kỳ hóa khả cư' (hàng hiếm để giữ). Đương nhiên, cũng không thiếu những kẻ theo đuổi đạo trung dung, chỉ cầu không công không tội, dẫn đến tình trạng trên lừa dưới dối."

Nghe Cố Tư Nguyên phân tích tỉ mỉ, Chung Ly Nhiên vừa chấp bút vừa khẽ gật đầu. Nghe xong, Chung Ly Nhiên quay sang nói: "Trẫm hỏi xong rồi, ngươi xem sách tiếp đi."

Thấy nàng ấy thực sự không hỏi nữa, Cố Tư Nguyên lại cẩn thận mở cuộn giấy trên tay, chậm rãi đọc tiếp.

Nàng đọc sách vô cùng chuyên tâm, điều này Chung Ly Nhiên đã biết từ nhỏ. Viết được một nửa bài luận, thấy nàng vẫn còn tựa bên giá sách, Chung Ly Nhiên liền khẽ gọi thị nhân đang chờ bên ngoài.

Cung nhân tiến vào, nghe Chung Ly Nhiên phân phó vài câu, một lát sau đã thấy khiêng vào một bộ bàn ghế mới. Bàn được kê đối diện với án thư của Chung Ly Nhiên, bên trên bày biện đủ đầy hoa quả, trà bánh cùng văn phòng tứ bảo. Chung Ly Nhiên hết sức hài lòng, lại gọi Cố Tư Nguyên thêm hai tiếng. Phải đến tiếng thứ ba, Cố Tư Nguyên mới bừng tỉnh, ngước mắt nhìn Chung Ly Nhiên với vẻ thắc mắc.

Chung Ly Nhiên dường như đã quá quen, vẫy vẫy tay, chỉ vào chiếc bàn trước mặt: "Lại đây ngồi."

Cố Tư Nguyên bước tới, dời từ giá sách sang bàn trà. Nàng đúng thật là một kẻ mê sách, cứ hễ thấy cuốn sách nào chưa từng đọc là gần như không dứt ra nổi. Từ nhỏ nàng đã thế này, miệng thì nói dẫn mình đi luyện chữ, kết quả lại tự ôm sách sang một bên mà nghiền ngẫm.

Chung Ly Nhiên không ít lần bị nàng "ghẻ lạnh" nên cũng đã quen. Thấy Cố Tư Nguyên đã đọc đến say mê, Chung Ly Nhiên cũng không làm phiền nữa, tập trung hoàn thành nốt bài luận của mình.

Viết xong, Chung Ly Nhiên cũng chẳng đưa cho Cố Tư Nguyên xem, trái lại còn lật mở một cuốn kinh thư dày cộm trên bàn, thong thả đọc. Thiên tư Chung Ly Nhiên thông tuệ, nhưng dù sao cũng vẫn là một đứa trẻ, kiến thức chưa thể uyên bác như Cố Tư Nguyên. Lật đến chỗ không hiểu, nàng lại gọi Cố Tư Nguyên.

Cố Tư Nguyên khi đã vào mạch xem sách thì phải gọi mấy tiếng mới có phản ứng. Thấy nàng không đáp, Chung Ly Nhiên liền vươn cánh tay nhỏ, nằm bò ra mặt bàn, dùng cuốn sách khẽ chọc chọc vào tay Cố Tư Nguyên, gọi: "Cố Tư Nguyên..."

Qua lại vài lần như thế, Cố Tư Nguyên đang lúc mơ màng vì đọc nhiều, thuận tay nắm lấy cuốn sách của đối phương, hỏi: "Sao thế Mạch Mạch?"

Chung Ly Nhiên lập tức khựng lại. Nàng nằm bò trên mặt bàn, nheo nheo mắt, nhìn Cố Tư Nguyên với vẻ mặt một lời khó nói hết.

Mãi không thấy câu trả lời, Cố Tư Nguyên rốt cuộc cũng dời mắt khỏi trang sách, nhìn sang Chung Ly Nhiên hỏi lại: "Có chuyện gì vậy?" 

Chung Ly Nhiên đanh mặt lại, dùng ánh mắt "hung dữ" lườm Cố Tư Nguyên, gằn giọng: "Ngươi vừa gọi Trẫm là gì, Cố Tư Nguyên?"

Cố Tư Nguyên có chút ngơ ngác, ngập ngừng: "Bệ hạ?"

Chung Ly Nhiên cười khẩy một tiếng, nghiến răng nhắc nhở: "Tư Tư!"

Cố Tư Nguyên bừng tỉnh đại ngộ, nhận ra chắc hẳn mình vừa lỡ lời gọi nàng ấy một tiếng "Mạch Mạch", liền vội vàng nói: "Xin Bệ hạ lượng thứ cho sự l* m*ng của vi thần, xin đừng chấp nhặt với vi thần."

Mọi sự khó chịu, cự nự trong lòng Chung Ly Nhiên vừa nghe lời nhún nhường thấp giọng ấy liền tan biến sạch sành sanh. Nàng hừ lạnh một tiếng, lấy sách chọc chọc Cố Tư Nguyên: "Còn có lần sau, Trẫm sẽ trị tội đại bất kính của ngươi."

Cố Tư Nguyên gật gật đầu, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Rõ ràng lúc nhỏ ngươi tự xưng là Mạch Mạch, giờ lớn rồi lại không cho ai gọi, đúng là tâm tư trẻ con còn biến hóa khôn lường hơn cả thời tiết tháng Sáu.

Cố Tư Nguyên khẽ thở dài, sâu sắc cảm thấy con đường phía trước của mình thật là mịt mờ thăm thẳm.

*****