Thiên Lý Đồng Phong - Giang Nhất Thuỷ

Chương 11

Bóng chiều dần ngả về tây, Cố Tư Nguyên bấy giờ mới rút lại tâm trí từ cuốn sách cổ. Nàng ngẩng đầu, thấy Chung Ly Nhiên đã viết xong sách luận, lúc này đang cúi đầu bên án thư phê duyệt tấu chương.

Thấy sắc trời không còn sớm, Cố Tư Nguyên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mím môi khẽ nói: "Bệ hạ, giờ không còn sớm nữa, vi thần xin phép cáo lui."

Chung Ly Nhiên nghe nàng nói vậy liền ngước lên nhìn, nhàn nhạt đáp: "Ngươi không cần về nữa." Cố Tư Nguyên nghe vậy vô cùng kinh ngạc, khẽ "ồ" lên một tiếng. Chung Ly Nhiên thấy thế liền đặt tấu chương xuống, nghiêm túc nói: "Cố Tư Nguyên, từ nay cho đến trước ngày sinh thần của Trẫm, hai tháng tới đây ngươi đều phải ở trong cung bầu bạn với Trẫm."

Chung Ly Nhiên sinh vào giữa mùa hạ, còn hơn hai tháng nữa nàng mới tròn mười hai tuổi. Sau lễ sinh thần mười hai tuổi, ngay sau đó sẽ là đại hôn của Đế - Hậu. Cố Tư Nguyên hoàn toàn không ngờ tới dự tính này của Chung Ly Nhiên, nhất thời nghẹn lời, ngây người hồi lâu mới thốt lên: "Chuyện này... e là không hợp lễ nghi."

Chung Ly Nhiên liếc nhìn nàng, tay cầm tấu chương, giọng nói nhỏ nhưng kiên định: "Ngươi là Hoàng hậu sắp đại hôn của Trẫm, ở lại trong cung học tập lễ nghi có gì không đúng? Huống hồ, đây là ý chỉ của Thái Hoàng Thái Hậu, Trẫm đã sai người về phủ lấy y phục thay đổi cho ngươi rồi. Để đảm bảo an toàn, hai tháng này ngươi cứ ở lại trong cung đi."

Cố Tư Nguyên chưa kịp đáp lời, Chung Ly Nhiên đã dời mắt khỏi tấu chương, lén nhìn nàng một cái, ngập ngừng hỏi: "Sao thế, ngươi không muốn ở lại cung bầu bạn với Trẫm sao?"

Cố Tư Nguyên có chút bất lực mỉm cười, nói: "Vi thần mới về nhà chưa được mấy ngày, Bệ hạ đã 'bắt cóc' thần vào cung rồi, người bảo phụ mẫu thần phải nghĩ như thế nào đây?"

Chung Ly Nhiên đáp: "Nhưng ở trong cung sẽ rất an toàn." Nàng tiến lại gần Cố Tư Nguyên, đôi mắt đen láy hiếm hoi thoáng hiện ý cười, "Hơn nữa, Trẫm còn có rất nhiều bản thảo quý hiếm."

Chung Ly Nhiên từ nhỏ đã thế, luôn biết cách "bắt đúng bệnh" của đối phương. Cố Tư Nguyên chẳng thể làm gì khác, chỉ cười hỏi: "Vậy vi thần sẽ ở đâu?"

Chung Ly Nhiên thản nhiên đáp: "Cung điện của Trẫm vô số, ngươi muốn ở đâu cũng được. Có điều, ngươi phải ở cùng Trẫm tại Thần Cung."

Thần Cung là nơi ở của bậc đế vương, các đời Hoàng đế nước Sở xưa nay đều ở tại nơi này. Cố Tư Nguyên nghe vậy liền nhìn nàng ấy một cái, không nói gì.

Chung Ly Nhiên chẳng màng nàng đang nghĩ gì, chỉ tự mình sắp đặt: "Buổi sáng Trẫm đi thượng triều, ngươi hãy theo nữ quan bên cạnh tổ mẫu học lễ nghi trong cung. Nếu thấy vất vả quá thì cứ nói với Trẫm, học qua loa là được rồi, ngươi chỉ cần dành thời gian bầu bạn với tổ mẫu nhiều hơn."

"Giờ Ngọ Trẫm sẽ qua dùng bữa với tổ mẫu, ngươi cũng cùng ăn, sau đó lại giống như hôm nay, bầu bạn với Trẫm xem sách. Đến chiều tối Trẫm ra giáo trường dạo một chút, lúc đó ngươi hãy ở lại dùng bữa tối với tổ mẫu."

"Ban đêm thì theo Trẫm về Thần Cung, bảo ban Trẫm học tập. Thấy sao?"

Còn có thể thấy sao được nữa? Cố Tư Nguyên chỉ cảm thấy một ngày của mình đã bị nàng ấy sắp xếp đâu vào đấy, rõ ràng rành mạch. Nàng có chút dở khóc dở cười, hỏi: "Bệ hạ, chẳng phải Người đã có Thái phó riêng rồi sao?"

Chung Ly Nhiên đáp lại một cách đương nhiên: "Thái phó sao có thể dùng tốt' bằng Hoàng hậu của Trẫm được." Xem xong tấu chương cuối cùng, nàng đứng dậy khẽ vặn cổ, hỏi Cố Tư Nguyên: "Cố Tư Nguyên, sách của ngươi xem xong chưa?"

Cố Tư Nguyên ngước lên đáp: "Đã xong, Bệ hạ muốn ra ngoài sao?"

Chung Ly Nhiên gật đầu: "Ngồi mãi sẽ không cao lên được, Trẫm muốn ra ngoài đi dạo, ngươi cũng đi cùng đi." Chung Ly Nhiên hoàn toàn không có ý định thương lượng với Cố Tư Nguyên, trực tiếp bước ra khỏi án thư, chìa tay về phía nàng.

Cố Tư Nguyên đưa tay ra, để nàng ấy dắt tay rời khỏi điện phụ Cung Vị Ương.

Bấy giờ nắng chiều phản chiếu trên mái cung, chảy tràn những tia sáng vàng rực rỡ lên lớp ngói lưu ly. Chung Ly Nhiên dắt tay Cố Tư Nguyên băng qua dãy hành lang dài, xuất phát từ Cung Vị Ương, đi từ đông sang tây, vòng một vòng lớn, tỉ mỉ giới thiệu tên gọi từng cung điện cho Cố Tư Nguyên nghe.

Thần Cung nằm chính giữa hậu cung, phía trước là Điện Càn Nguyên nơi Hoàng đế triệu kiến đại thần xử lý chính sự, trước Điện Càn Nguyên nữa chính là Điện Triều Huy nơi thượng triều.

Cung Vị Ương nằm bên trái Thần Cung, bên phải là Điện Tiêu Phòng - nơi ở đời đời của các Hoàng hậu, sau đó bao quanh mới là các cung điện khác.

Chung Ly Nhiên dẫn Cố Tư Nguyên đi một vòng quanh Thần Cung, lúc hai người đi tới gần Điện Triều Huy, từ xa đã thấy một tòa lầu gác cao vút, Chung Ly Nhiên chỉ tay nói: "Đó là Trích Tinh Các, dưới Trích Tinh Các là Giám Thiên Ti. Nhích sang bên phải một chút là Đông cung, Trẫm đã ở đó mấy tháng." Nói xong, Chung Ly Nhiên ngước nhìn Cố Tư Nguyên, trầm giọng: "Nơi đó vô cùng hoang vu."

Cố Tư Nguyên mỉm cười, nghe ra ý vị oán trách của nàng ấy, không kìm được mà đưa tay xoa đầu nàng ấy. Tâm trạng Chung Ly Nhiên hôm nay rõ ràng rất tốt, bình thường nếu Cố Tư Nguyên mà xoa đầu, nàng ấy thế nào cũng phải càu nhàu vài câu. Nhưng hôm nay Chung Ly Nhiên không nói gì, trái lại còn nói: "Cố Tư Nguyên, ngươi muốn xoa thì xoa cổ cho Trẫm đây này, xem sách lâu quá nên cổ Trẫm mỏi lắm."

Cố Tư Nguyên khẽ ứng tiếng, đặt bàn tay còn lại lên cổ Chung Ly Nhiên, tỉ mỉ xoa bóp cho nàng ấy. Cảm giác dễ chịu từ cổ truyền lại khiến Chung Ly Nhiên khẽ nheo mắt, vừa đi vừa nói: "Điện Tiêu Phòng cũng có chút hiu quạnh, sau đại hôn ngươi cứ ở lại Thần Cung với Trẫm đi."

Cố Tư Nguyên hỏi: "Bệ hạ làm như vậy, liệu có sao không?"

Chung Ly Nhiên híp mắt, khẽ đáp: "Không sao cả, Tiên đế khi xưa cũng luôn đưa tổ mẫu tới ở tại Thần Cung. Hơn nữa trong cung rộng lớn thế này, từ Điện Tiêu Phòng đi tới Thần Cung cũng mất cả khắc đồng hồ, Trẫm thấy ngươi chắc chắn sẽ sợ."

Cố Tư Nguyên thầm nghĩ, nàng làm sao mà sợ cho được. Người sợ... vốn dĩ luôn là đứa trẻ này mà thôi. Nghĩ vậy, nàng không nói ra tâm tư trong lòng, chỉ có ánh mắt là thêm phần vài phần nhu hòa.

Thâm cung thật sự quá rộng lớn, hai người đi chừng một canh giờ mới vòng về tới Thần Cung. Có lẽ nhớ ra đi đã lâu, Chung Ly Nhiên mở lời hỏi: "Cố Tư Nguyên, ngươi mệt chưa?"

Chưa đầy một canh giờ, Cố Tư Nguyên tự nhiên không thấy mệt. Nhưng Chung Ly Nhiên tuổi còn nhỏ, gân cốt chưa chịu được vất vả lâu, có lẽ nàng ấy đã mệt rồi. Nghĩ vậy, Cố Tư Nguyên lắc đầu rồi hỏi lại: "Bệ hạ thì sao? Người mệt rồi phải không?"

Chung Ly Nhiên gật đầu: "Có một chút." Nói rồi Chung Ly Nhiên bước lên phía trước vài bước, nói: "Vậy chúng ta mau về thôi, tổ mẫu chắc hẳn đang đợi chúng ta dùng bữa."

Cố Tư Nguyên thấy dáng đi của nàng ấy có chút gượng ép, bèn đưa tay dắt nàng ấy một cái, cúi người khẽ hỏi bên tai: "Vậy... Bệ hạ có muốn thần cõng không?"

Câu nói này rất nhỏ, gần như chỉ có hai người nghe thấy. Chung Ly Nhiên nhìn quanh hai bên, rồi nhìn Cố Tư Nguyên bằng một ánh mắt khó lòng diễn tả, đáp: "Trẫm còn chưa đến mức vô dụng như vậy, mau lên, Trẫm đói rồi." Nói xong, Chung Ly Nhiên dắt mạnh tay Cố Tư Nguyên, rảo bước thật nhanh về phía trước.

Cố Tư Nguyên tinh mắt, dường như thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Chung Ly Nhiên thoáng hiện một vệt ửng hồng. Nàng thầm nghĩ, quả nhiên trẻ con đều rất trọng thể diện, lại còn biết thẹn thùng nữa.

Nhận ra điều đó, Cố Tư Nguyên thấy thật buồn cười, cứ thế để Chung Ly Nhiên dắt về Cung Vị Ương.

Bữa tối ăn rất thanh đạm, vô cùng hợp khẩu vị của Cố Tư Nguyên. Dưới sự chăm sóc ân cần của Thái Hoàng Thái Hậu, nàng đã ăn thêm được một chút cơm.

Dùng bữa xong, hai người cáo từ Thái Hoàng Thái Hậu để trở về Thần Cung. Thị nhân đã chuẩn bị sẵn nước ấm, thấy Chung Ly Nhiên về liền vội vàng tiến lên hầu hạ thoát y tắm rửa.

Chung Ly Nhiên đã dặn dò từ trước, một bên có cung nữ hầu hạ mình tắm gội, bên kia đã có cung nữ mời Cố Tư Nguyên sang thư phòng. Chung Ly Nhiên nói không sai chút nào, thư phòng Thần Cung có rất nhiều sách mà Cố Tư Nguyên chưa từng thấy qua. Nàng đảo mắt qua một lượt liền chọn lấy một cuốn, ngồi xuống án thư, mượn ánh đèn chậm rãi đọc.

Thư phòng rất sáng, những chân đèn hình cành cây xung quanh đều được thắp sáng, hơn hẳn thư phòng của Cố Tư Nguyên. Môi trường như vậy rất hợp để đọc sách, chẳng biết từ lúc nào, Cố Tư Nguyên đã xem đến nhập tâm, ngay cả khi Chung Ly Nhiên vào phòng lúc nào nàng cũng không hay biết.

Chung Ly Nhiên vừa tắm gội xong, mái tóc đen dài quá vai đã được cung nữ lau khô, chải mượt xõa trên vai. Nàng ấy mặc bộ trung y trắng muốt, khoác thêm chiếc áo choàng dày, chân xỏ guốc gỗ kiêu "cộp cộp" tiến về phía Cố Tư Nguyên.

Thấy Cố Tư Nguyên vẫn mải miết đọc sách, nàng gọi mấy tiếng mới khiến đối phương bừng tỉnh. Dưới ánh đèn sáng rực, thiếu nữ nhỏ tuổi nghiêm mặt nói: "Đi tắm rửa đi, Trẫm buồn ngủ rồi."

Cố Tư Nguyên nhìn gương mặt lộ rõ vẻ không vui của nàng ấy, lưu luyến nhìn cuốn sách trên bàn một cái rồi mới đứng dậy đi ra ngoài. Thấy nàng đi rồi, Chung Ly Nhiên mới nhích lại gần án thư ngồi xuống.

Cố Tư Nguyên vừa đi không lâu, chỗ ngồi vẫn còn hơi ấm. Chung Ly Nhiên chẳng hề ghét bỏ hơi thở của nàng, cứ thế ngồi lên chiếc ghế nàng vừa ngồi, mượn ánh đèn sáng rực trên bàn cúi xuống xem cuốn sách Cố Tư Nguyên vừa đọc dở.

Đó là một cuốn dã sự dân gian, kể về những chuyện chí quái thần tiên. Chung Ly Nhiên xem vài trang, thấy câu chuyện đặc biệt lôi cuốn, không kìm được mà đọc thêm mấy lượt. Đọc một hồi, nàng bỗng đặt một chiếc thẻ đánh dấu vào đúng trang Cố Tư Nguyên vừa xem đến, rồi đẩy cuốn sách sang một bên, không xem nữa.

Làm xong việc đó, Chung Ly Nhiên lấy cuốn "Thái Nhất sử ký" đang đặt trên án thư xuống, lật mở trang có đánh dấu từ hôm qua, vừa cầm bút chú thích vừa chậm rãi nghiền ngẫm.

Chung Ly Nhiên tuy còn nhỏ nhưng là một vị đế vương vô cùng cần mẫn, thường sau khi tắm rửa xong, nàng còn phải đọc sách thêm hơn một canh giờ nữa mới đi ngủ. Cố Tư Nguyên tắm gội xong xuôi trở lại, nhìn thấy chính là hình bóng vị thiếu niên đế vương đang cúi đầu bên án thư đọc sách.

Nàng vốn nghĩ Chung Ly Nhiên nói buồn ngủ thì sẽ khuyên nàng ấy nghỉ ngơi, nhưng hỏi cung nữ mới biết giờ vẫn còn sớm, nên cũng mặc kệ nàng ấy. Chung Ly Nhiên đọc sách, Cố Tư Nguyên cũng nhớ tới cuốn dã sự chí quái mình chưa xem xong, bèn học theo Chung Ly Nhiên khoác thêm ngoại y ngồi bên án thư, cầm lấy cuốn sách khi nãy.

Nhìn kỹ lại, phát hiện Chung Ly Nhiên còn đánh dấu trang giúp mình, trong lòng nàng chợt dâng lên một tia ấm áp. Nàng khẽ nói lời cảm ơn rồi lật sách ra xem. Nhưng vừa mới bắt đầu, Cố Tư Nguyên đã nghe thấy Chung Ly Nhiên lầm bầm nhỏ giọng: "Hừ, không lo chính sự!"

Cố Tư Nguyên dời mắt khỏi trang sách, nhìn sang Chung Ly Nhiên đang mải mê ghi chép. Thấy nàng ấy đang đọc sử ký, trong lòng đã hiểu rõ, bèn hỏi: "Bệ hạ cũng muốn xem sao?"

"......"

Thấy nàng ấy không đáp, Cố Tư Nguyên thở dài một tiếng: "Cuốn sách này vẫn chưa thích hợp với Bệ hạ đâu, người cứ đọc hết sử ký đi đã." Đợi người lớn thêm chút nữa, sẽ không cần phải vất vả làm bài vở như thế này nữa.

Chung Ly Nhiên biết ý nàng là gì, nhưng không tránh khỏi cảm thấy bực mình, bèn hạ quyết tâm: trước khi xem xong chương này, tuyệt đối sẽ không thèm đếm xỉa đến Cố Tư Nguyên nữa!

*****

Lời tác giả:

Mạch Mạch thực sự rất đáng yêu nha, rõ ràng là rất muốn xem nhưng vừa nghĩ tới bài vở là lập tức kìm nén lại ngay!

(A, viết truyện sủng ngọt không não đúng là vui vẻ quá đi mà!)

Mạch Mạch: Một gương mặt viết đầy chữ "KHÔNG VUI"!