Mãi đến tận giờ Hợi, Chung Ly Nhiên mới xem như hoàn tất định mức bài vở trong ngày. Nàng khẽ nâng mắt, đã thấy Cố Tư Nguyên đang ngồi trước mặt, tay nâng một quyển sách, dáng vẻ nhập tâm vô cùng. Ban đầu vốn định cất tiếng gọi, nhưng Chung Ly Nhiên lại đổi ý, nàng chống tay lên má, lặng lẽ ngắm nhìn đối phương.
Cố Tư Nguyên đang đọc sách, còn Chung Ly Nhiên lại đang ngắm nàng. Thói quen này dường như đã hình thành từ rất nhiều năm về trước, khiến cho dù trong không gian tĩnh mịch không một tiếng người nói chuyện, Chung Ly Nhiên cũng chẳng cảm thấy sợ hãi.
Một lát sau, Cố Tư Nguyên cũng đã xem xong. Nàng đặt quyển sách xuống, đưa tay xoa xoa cổ, vừa ngẩng đầu lên liền chạm phải ánh mắt của Chung Ly Nhiên.
Chung Ly Nhiên thực chất rất giống mẫu thân của nàng, đường nét gương mặt vô cùng nhu hòa, đặc biệt là đôi mắt kia, dưới ánh đèn lung linh bỗng gợn lên tia sáng động lòng người như sóng biếc. Cố Tư Nguyên thoáng ngẩn ngơ, rồi khẽ cười hỏi: "Bệ hạ cũng xem xong rồi sao?"
Chung Ly Nhiên gật đầu, đứng dậy bước đến bên cạnh Cố Tư Nguyên. Chung Ly Nhiên luồn bàn tay vào làn tóc mây mềm mại, chuẩn xác áp lên vùng da cổ mịn màng của đối phương. Cố Tư Nguyên hơi kinh ngạc, khẽ gọi: "Bệ hạ?"
Chung Ly Nhiên thản nhiên xoa bóp cổ cho nàng, nói: "Trẫm giúp ngươi xoa bóp."
Chung Ly Nhiên tuy người nhỏ nhưng lực đạo không hề nhẹ, ra tay có chút nặng khiến Cố Tư Nguyên không kìm được mà khẽ rít lên một tiếng. Chung Ly Nhiên vẫn không dừng tay, hỏi tiếp: "Đau lắm sao?"
Cố Tư Nguyên hơi ngửa cổ, khẽ nheo mắt, thành thật đáp: "Có đôi chút."
Chung Ly Nhiên bấy giờ mới giảm nhẹ lực đạo, lạnh lùng buông một câu: "Chịu đựng đi."
Ngoại trừ việc "chịu đựng", nàng còn có thể làm gì khác sao? Cố Tư Nguyên nghĩ vậy nhưng vẫn muốn nàng dừng lại: "Bệ hạ, đủ rồi, thần không sao, không muốn Bệ hạ phải vất vả."
Thực ra hồi nhỏ, Chung Ly Nhiên cũng thường như vậy, sau khi nàng đọc sách xong sẽ chạy đến bóp cổ cho nàng. Chỉ là khi ấy Chung Ly Nhiên còn nhỏ, lực tay yếu, tính tình lại bướng bỉnh, Cố Tư Nguyên không lay chuyển được nên thường đành mặc kệ cho nàng ấy xoay xở.
Nhưng nay Chung Ly Nhiên đã gần mười hai tuổi, là một vị thiếu niên quân vương biết đạo lý, lại thêm thân phận khác biệt, Cố Tư Nguyên càng không muốn nàng ấy làm vậy. Dẫu biết tất cả đều xuất phát từ thiện tâm của Chung Ly Nhiên, nàng vẫn chẳng muốn nhận lấy.
Chung Ly Nhiên hiểu ý nàng, chỉ đáp: "Trẫm thường xuyên cùng Phó thống lĩnh Triệu Minh Kiếm luyện tập xạ thuật, chút việc này trên người ngươi thì đáng kể gì."
Triệu Minh Kiếm chính là Phó thống lĩnh Kim Bào Vệ của Nam Môn hiện nay, cũng là võ sư của Chung Ly Nhiên. Kể từ khi đăng cơ, mỗi tháng có đến bảy tám ngày Chung Ly Nhiên phải theo hắn luyện võ vào buổi chiều.
Nước Sở vốn thượng võ. Trước khi tiến đánh Phương Đông chiếm lấy Nguyên Châu đoạt thiên hạ, vùng đất tổ Lê Châu thường xuyên bị Man tộc quấy nhiễu, do vậy tổ tiên đều là những vị Hoàng đế lẫy lừng trên lưng ngựa. Sở quốc truyền thừa mấy trăm năm, quân vương đời nào cũng văn võ song toàn.
Chung Ly Nhiên vừa phải học văn, vừa phải thao luyện võ nghệ, bài vở thực sự rất nặng nề. Vậy mà dưới áp lực ngàn cân ấy, nàng ấy vẫn kiên trì phê duyệt tấu chương mỗi ngày, quả thực là ý chí kiên nghị vượt bậc.
Cố Tư Nguyên nghe vậy bèn hỏi: "Vậy hiện giờ Bệ hạ đã có thể kéo cung một thạch chưa? Độ chuẩn xác thế nào?"
Trong phép đo lường của nước Sở, cung một thạch chính là tiêu chuẩn khai cung của thiếu niên. Chung Ly Nhiên đã luyện tập bấy lâu, đương nhiên là kéo được, liền cứng giọng đáp: "Tất nhiên là được, ngươi hỏi nhiều thế làm gì?"
Nói xong, bàn tay đang bóp cổ Cố Tư Nguyên khẽ siết chặt, ẩn tàng ý vị đe dọa.
Cố Tư Nguyên trong lòng hiểu rõ như gương, lập tức biết ngay xạ thuật của Bệ hạ chẳng ra làm sao. Thực ra chẳng trách Chung Ly Nhiên không nỗ lực, mà bởi việc tập võ vốn cần thiên phú, mà Bệ hạ ở phương diện này hiển nhiên là thiếu hụt.
Nàng bắn tên chẳng trúng đích, đao thương kiếm kích đều không xong, đến nay thuần thục nhất cũng chỉ có bộ quyền pháp cách đấu để phòng thân.
Triệu Minh Kiếm với tư cách là thầy dạy cũng rất bất lực, nhưng chẳng lẽ lại nói "Bệ hạ thực sự rất đần độn", nên hằng ngày chỉ thúc giục Hoàng đế chạy vòng quanh luyện quyền, chỉ mong nàng cường thân kiện thể, không gặp trở ngại lớn là tốt rồi.
Chung Ly Nhiên cũng biết nghe lời, rất chăm chỉ chạy bộ luyện quyền. Tuy võ nghệ không giỏi nhưng thắng ở sức lực dồi dào, phản ứng nhanh nhạy, cũng xem như hơn được một số người.
Thấy cổ Cố Tư Nguyên đã thư giãn đôi chút, nàng mới buông tay. Cố Tư Nguyên xoay người, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng trong lòng bàn tay mình, khẽ xoa nhẹ, mỉm cười hỏi: "Bệ hạ buồn ngủ rồi sao?"
Vừa dứt lời, Chung Ly Nhiên liền ngáp nửa cái, gật đầu. Cố Tư Nguyên đứng dậy, dắt tay nàng đến bên giường, cùng nàng ngủ cùng nhau.
Long sàng của Hoàng đế rộng lớn hơn nhiều so với phòng khách trong lầu các của Chung Ly Đại. Cố Tư Nguyên liếc mắt nhìn qua, cảm thấy chiếc giường kia đủ sức chứa được bảy người như nàng. Giường lớn nhường này, Chung Ly Nhiên nằm ở đó mỗi ngày, chẳng biết có thấy sợ hãi hay không.
Chung Ly Nhiên dắt nàng cùng nằm lên giường, trong điện vẫn rực rỡ ánh đèn. Các thị nữ túc trực trên sập nhỏ sau tấm bình phong, chờ Hoàng đế chìm vào giấc ngủ.
Cố Tư Nguyên thấy cảnh này liền rõ, bình thường Chung Ly Nhiên phải để đèn sáng, có người hầu hạ bên cạnh mới ngủ được. Nàng ấy còn nhỏ tuổi, điều này cũng là lẽ thường tình. Chỉ có điều nhìn tẩm cung trống trải sáng choang cùng tiểu hài tử nhỏ nhắn nằm bên cạnh, Cố Tư Nguyên không khỏi nảy sinh lòng thương xót.
Chung Ly Nhiên tự nhiên rúc vào lòng nàng, dựa dẫm vào người nữ tử trẻ tuổi vừa giống tỷ tỷ lại vừa giống mẹ này, khẽ nói: "Cố Tư Nguyên, ngươi yên tâm, tin tức của hai cung sẽ không ai truyền ra ngoài được đâu."
Sau khi Tiên đế băng hà, cục diện hậu cung đại biến, Thái Hoàng Thái Hậu đã nhổ tận gốc vô số kẻ, cùng Chung Ly Đại chỉnh lý danh sách giao cho Chung Ly Nhiên. Hai năm qua, hai cung kiên cố như tường đồng vách sắt, không kẻ nào có thể dòm ngó.
Cố Tư Nguyên mang thân phận nữ tử chưa gả mà vào ở Thần Cung, nếu để đám ngoại thần trên triều biết được, chẳng biết sẽ gây ra sóng gió lớn nhường nào. Nhưng nếu không giữ nàng bên cạnh, Chung Ly Nhiên tuyệt đối không yên tâm.
Triều đường này hổ lang rình rập, hạng cuồng đồ liều chết cầm đao cho chúng chẳng thiếu. Tiền triều từng có vị Thái tử phi, khi chưa nhập cung đã bị con trai quyền thần chà đạp. Cũng không ít phi tần của đế vương bị kẻ xấu vấy bẩn trước khi vào cung.
Chung Ly Nhiên tận tâm tận lực tạo thế cho Cố Tư Nguyên, chính là muốn tự tay đưa nàng lên Hậu vị. Với thế lực hiện tại của Chung Ly Nhiên, dẫu có thêm Giám Thiên Ti cũng rất khó để phong Cố Tư Nguyên làm Hoàng hậu ngay khi đón về. Nhưng nếu không phong Hậu, nàng cưới Cố Tư Nguyên để làm gì?
Cố Tư Nguyên chưa từng chứng kiến sự tàn khốc của việc đoạt quyền nơi triều đình, nhưng lại nghe ra được sự quan tâm ẩn sau câu nói kia. Nàng mỉm cười: "Bệ hạ xưa nay vẫn luôn là người tốt, sẽ không khiến vi thần phải xử sự khó khăn."
Nhưng thực tế, cưỡng ép cưới nàng đã là chuyện khiến nàng khó xử nhất rồi.
Chung Ly Nhiên vẫn còn một chút lương tâm, bật cười nói: "Sau này sẽ không có chuyện gì khiến ngươi khó xử nữa. Sau đại hôn, chỉ cần không vượt quá quy củ, việc gì Trẫm cũng đáp ứng ngươi."
Cố Tư Nguyên cười nhẹ, vòng tay ôm lấy Chung Ly Nhiên vào lòng: "Đa tạ hảo ý của Bệ hạ, hiện giờ đã đủ lắm rồi. Ngủ thôi, Bệ hạ."
Một đêm mộng đẹp, đến ngày hôm sau, Cố Tư Nguyên bắt đầu cuộc sống vừa theo nữ quan trong cung học tập lễ nghi, vừa dạy dỗ học nghiệp cho Chung Ly Nhiên. Cũng từ ngày đó, đèn trong tẩm cung đã tắt bớt vài ngọn, đám thị nữ trực bên ngoài bình phong nội điện đều đã lui ra ngoại điện.
Chung Ly Nhiên có rất nhiều bài vở, ngoài Tứ Thư Ngũ Kinh còn phải đọc sử, học binh thư, nông học, thiên văn địa lý và cả toán học. Cố Tư Nguyên đọc sách còn nhiều hơn Chung Ly Nhiên, vốn là một bậc đại gia học vấn uyên thâm thực thụ, nếu không phải tính tình quá tùy duyên thì sớm đã vào Hàn Lâm Viện rồi.
Có nàng chỉ dạy, tốc độ đọc sách của Chung Ly Nhiên cũng nhanh hơn. Thêm vào đó, Cố Tư Nguyên còn thay nàng ấy chỉnh lý bút ký, hệ thống kiến thức, quả thực tiến bộ thần tốc.
Vài ngày sau đến kỳ hưu mộc, Chung Ly Nhiên hạ lệnh cho ám vệ do Hà Thần dẫn đầu, hộ tống Cố Tư Nguyên về phủ. Trưa ngày hôm sau, ám vệ lại đưa nàng trở lại cung.
Trên con đường xe ngựa tiến về phía Cung Vị Ương, tại đoạn cung đạo dài dằng dặc, nàng tình cờ chạm trán Nhiếp Chính Vương. Nhiếp Chính Vương cất lời, truyền lệnh dừng xe.
Nhiếp Chính Vương Chung Ly Hồi, chính là kẻ nắm giữ quyền bính hiển hách nhất triều đình hiện nay. Cố Tư Nguyên tránh không được, đành từ trong xe bước xuống, đứng trước xe hành lễ: "Hạ thần bái kiến Nhiếp Chính Vương."
Dứt lời, nàng khẽ nâng mắt, chỉ thấy một nữ tử khoác vương bào sắc tím đang ngồi trên lưng ngựa, khẽ nheo mắt nhìn xuống mình. Người nọ dung mạo mỹ lệ, dù là vấn tóc đội quan vẫn toát lên một vẻ quyến rũ khó phai mờ. Vẻ đẹp anh khí mà kiều diễm ấy, chính là thuộc về Nhiếp Chính Vương Chung Ly Hồi.
Sở hữu nhan sắc nhường này, việc Chung Ly Hồi có nhiều nhập mạc chi tân cũng chẳng có gì lạ. Cố Tư Nguyên từng nghe nói, người này đã trêu hoa ghẹo nguyệt không biết bao nhiêu nam thanh nữ tú ở Vân Châu và Nguyên Châu, dù đến nay chưa thành thân nhưng trong hậu viện cũng không thiếu mỹ nhân.
Nhập mạc chi tân: Nghĩa đen là khách được mời vào trong màn, ý chỉ những người thân tín hoặc người tình bí mật.
Chung Ly Hồi ở độ tuổi gần ba mươi đã là mẫu thân của ba đứa trẻ, đứa lớn nhất cũng chỉ kém Hoàng đế hai tuổi.
Cố Tư Nguyên tuy thấp thoáng nghe qua nhiều chuyện về nàng ấy, nhưng đây là lần đầu thấy tận mắt. Nay diện kiến dung nhan, nàng thầm nghĩ việc có nhiều mỹ nhân say mê nàng ấy quả thực là có lý do. Nhan sắc này, trong mắt người nước Sở vốn ưa chuộng cái đẹp, quả là đối tượng đáng giá để phong lưu một đêm.
Cố Tư Nguyên chỉ liếc mắt một cái, nhưng Chung Ly Hồi lại đánh giá nàng tỉ mỉ từ đầu đến chân. Ánh mắt ấy không hẳn là mạo phạm, mà giống như sự dò xét của bậc trưởng bối, vì vậy Cố Tư Nguyên thản nhiên đón nhận.
Chung Ly Hồi nhìn nàng hồi lâu, ngồi trên ngựa cúi người hỏi: "Ngươi là Nhị cô nương nhà Cố Thị lang, tên gọi Tư Nguyên đúng không?"
Cố Tư Nguyên nghe vậy gật đầu, đáp nhẹ: "Vâng."
Chung Ly Hồi mỉm cười, tung người xuống ngựa, nói với nàng: "Ngươi lúc này vào cung hẳn là đến Cung Vị Ương nghe nữ quan dạy bảo. Thật khéo, ta cũng đang định đến đó bái kiến Thái Hoàng Thái Hậu, hay là cùng đi với ta nhé?"
Người ta nói "không ai đánh kẻ đang cười", Nhiếp Chính Vương ngữ khí ôn hòa nhường này, Cố Tư Nguyên đành gật đầu nhận lời, cùng nàng ấy rảo bước hướng về phía Cung Vị Ương.
*****
Lời tác giả:
Thị nhân: Bệ hạ không xong rồi, Cố nhị tiên sinh bị Nhiếp Chính Vương bắt đi rồi!
(Chung Ly Nhiên nhấc chân chạy đi)